Bởi vì một lúc hỗn loạn đã làm gián đoạn kế hoạch tặng quà cho Chu Đình Việt của tôi, chỉ là chiếc khăn quàng cổ đó tôi không biết mình còn có thể lấy ra tặng được không, quần áo và chi tiêu của anh đều không hề rẻ...
Chu Đình Việt sau khi sấy khô tóc cho tôi mới đi tắm, tôi vì sự việc đột ngột này mà bữa tối cũng không ăn, anh lo tôi đói, trước khi đi tắm đã gọi đồ ăn của khách sạn mang lên.
Khách sạn này là do Chu Đình Việt đưa tôi đến, mỗi lần đều là cùng một phòng, đôi khi tôi nghi ngờ có phải anh đã đặt trước cả năm không.
Đồ ăn của khách sạn rất ngon, Chu Đình Việt gọi đồ ăn Nhật, lúc mang lên còn được ướp lạnh, vì tôi không thích ăn đồ sống, nên đã gọi một bát cơm lươn, tôi rất thích món tráng miệng của nhà họ, mỗi lần đều ăn mấy cái, Chu Đình Việt không cho tôi ăn quá nhiều, nói rằng mỗi lần tôi ăn cơm đều sẽ ăn không nổi.
Tôi nhân lúc anh đang tắm đã gọi thêm 2 phần bánh pudding, dù sao anh cũng phải ngâm mình trong bồn tắm, đợi anh ra tôi ăn xong luôn rồi.
Quả nhiên anh vào phòng tắm chưa được bao lâu thì tôi nghe thấy tiếng chuông cửa, tôi vốn đang đọc sách trên giường, nghe thấy tiếng động liền xuống giường, mở cửa ra xem thì là Bùi Văn Viễn.
Tôi theo bản năng nép sau cánh cửa, "Cái đó... Chu Đình Việt đang tắm..."
"Ừ." Cậu ta lạnh lùng đáp một tiếng, dưới ánh mắt của cậu ta tôi đang nghĩ có nên mời cậu ta vào không, ai ngờ đúng lúc nhân viên phục vụ mang đồ ăn đến.
"Chào ngài, đồ ăn ngài đặt đã đến rồi ạ." Nhân viên phục vụ cười dịu dàng.
Tôi cười áy náy với Bùi Văn Viễn, trước tiên mời nhân viên phục vụ vào.
Nhân viên phục vụ đặt đồ ăn lên bàn ăn trong phòng khách, trước khi ra về nói với tôi, "Ngài dùng bữa xong có thể gọi điện cho chúng tôi đến dọn dẹp, hoặc đợi đến lúc dọn phòng ngày mai dọn cũng được ạ."
Tôi gật đầu, đóng cửa lại. Trong phòng khách rộng lớn lập tức chỉ còn 2 người tôi và Bùi Văn Viễn, tôi cảm thấy có hơi ngượng ngùng, gãi gãi đầu, "Cái đó... cậu có muốn ăn cùng không?"
"Không cần." Cậu ta ngồi trên ghế sofa không nhúc nhích.
Tôi lặng lẽ đi đến trước bàn ăn, yên tĩnh ăn món tráng miệng, cố gắng không phát ra một chút âm thanh nào.
Đợi tôi ăn xong món tráng miệng, Chu Đình Việt cuối cùng cũng từ phòng tắm bước ra, anh quấn một chiếc khăn tắm, nhìn thấy Bùi Văn Viễn trong phòng khách rõ ràng sững sờ, nhíu mày, "Cậu đến đây làm gì?"
"Kính râm của cậu, để quên ở KTV."
Mái tóc trước trán của Chu Đình Việt vẫn còn nhỏ nước, anh tùy ý lau lau xong vứt khăn sang một bên, ngồi đối diện tôi uống một ngụm nước lọc, nhìn mấy chiếc đĩa tráng miệng trống không trước mặt tôi mà nhíu mày, "Lát nữa lại ăn không nổi cơm cho xem."
Tôi cúi đầu lặng lẽ lè lưỡi, quên mất giấu mấy cái đĩa...
Chu Đình Việt tự mình ăn đồ ăn, mí mắt cũng không nhấc lên, nói với Bùi Văn Viễn, "Cậu có thể đi được rồi."
"Hôm nay cậu đã đánh người." Bùi Văn Viễn đứng dậy, vẻ mặt có phần lạnh lùng, "Nếu ông nội biết cậu..."
Chu Đình Việt nhướng mày liếc nhìn cậu ta, trực tiếp cắt ngang lời cậu ta, "Cậu không nói thì không ai biết."
Tôi thấy Bùi Văn Viễn lặng lẽ mím môi, đặt chiếc kính râm màu đen lên bàn trà, quay người rời đi.
Sau khi Bùi Văn Viễn đi, Chu Đình Việt dường như mới khôi phục dáng vẻ như thường lệ, anh đưa tay ra véo má tôi, "Tuần này không được ăn đồ ngọt nữa."
Tôi cười né đi, miệng thì đồng ý: "Dạ." Dù sao hôm nay là thứ 7, tuần này cũng sắp qua rồi.
Chu Đình Việt bật ti vi như thường lệ nghe tin tức tài chính, tôi lặng lẽ khuấy bát cơm lươn trong bát, quả nhiên ăn không nổi.
Tôi cầu xin nhìn Chu Đình Việt, ai ngờ anh mắt cũng không chớp một cái, "Ít nhất cũng phải ăn một nửa."
"Ư..." Tôi lặng lẽ đồng ý, cắn thìa nhìn Chu Đình Việt đang ăn cơm với vẻ mặt không biểu cảm, "Bùi Văn Viễn... là bạn thân của anh ạ?"
Anh không nói gì, cảnh giác nhìn tôi, "Em quan tâm cậu ta làm gì?"
Tôi nhất thời nghẹn lời, nhớ lại lúc ở khu nghỉ dưỡng anh cũng cảm thấy tôi đang quan tâm Bùi Văn Viễn, "Đương nhiên không phải quan tâm cậu ta..."
Anh cong khóe môi cười, đặt đũa xuống nhìn tôi, "Vậy em đang quan tâm ai?"
"..." Tôi đỏ mặt không nói, cúi đầu lặng lẽ ăn cơm trong bát.
Rất nhanh tôi cảm thấy một bàn chân men theo bắp chân tôi bò lên... tôi đưa tay ra định can ngăn, thì nghe thấy Chu Đình Việt lạnh giọng nói, "Em ăn cơm cho tử tế."
Tôi dở khóc dở cười, bàn tay cầm thìa dần dần run rẩy...
"Em... em... ăn no rồi..." Tôi khó khăn thốt ra mấy chữ, mang theo ánh mắt cầu xin nhìn anh.
Anh giơ tay tắt ti vi, vẫy vẫy tay với tôi.
...
...
Lúc tỉnh dậy đã là nửa đêm, tôi mở mắt ra thấy Chu Đình Việt đang trả lời tin nhắn điện thoại, thấy tôi tỉnh liền lấy cốc nước bên cạnh giường, tôi từ từ uống một ngụm rồi lắc đầu.
Anh ôm tôi hôn một cái, "Bôi thuốc lên mông rồi."
Tôi hơi ngượng ngùng, vừa nghĩ đến việc lại ngất đi liền cảm thấy xấu hổ...
"Còn đau không?"
Tôi lắc đầu, "Anh không vui sao?"
Anh khẽ sững sờ, hôn lên khóe mắt tôi không nói gì.
"Là... là vì em ạ?" Tôi sợ là mình tự đa tình, cẩn thận hỏi.
"Sau này không cho phép người khác chạm vào em, em là của một mình anh."
Tôi cười cười, dựa vào lòng anh, "Dạ."
Anh tắt đèn, ôm chặt tôi. Tôi ngoéo ngoéo ngón tay anh, không yên tâm cho lắm, "Lỡ hai tên côn đồ đó tìm anh trả thù thì sao?"
Anh cười khẽ, "Sẽ không đâu."
Tuy tôi không biết tại sao, nhưng nghe anh nói vậy liền thở phào nhẹ nhõm.
Do dự một lúc, tôi vẫn quyết định tặng chiếc khăn quàng cổ cho anh, "Cái đó... em có mua quà cho anh."
Tôi cảm nhận được người trong lòng rõ ràng sững sờ, anh giơ tay lên bật đèn, vui mừng nhìn tôi, "Quà gì?"
Tôi sợ anh thất vọng, giải thích: "Chỉ là một chiếc khăn quàng cổ thôi..."
Tôi vừa nói vừa xuống giường ra phòng khách lấy cặp sách, từ trong đó lấy ra túi quà, vì trận hỗn loạn ở KTV, túi quà đã bị ép biến dạng, tôi từ trong đó lấy ra chiếc hộp, may mà chiếc hộp vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi mở hộp quà, hơi khó nói, "Em... em cũng không biết anh có thích không, nó... nó không đắt lắm, nếu anh không thích thì..."
"Thích." Anh chăm chú nhìn tôi, đưa tay ra ấn tôi vào ngực, "Anh thích."
Tôi có hơi ngượng ngùng, tiếp tục giải thích, "Vì sắp đến mùa đông... em biết anh không thiếu thứ gì, nhưng..."
"Chỉ cần là em mua, anh đều thích." Anh cắt ngang lời tôi, đưa tay ra ôm mặt tôi hôn một cái, tôi nhìn ánh mắt dịu dàng của anh, không nhịn được cong khóe môi, "Anh... anh thích là được."
Anh cọ cọ mũi tôi, gọi một tiếng, "Tạ Phỉ."
"Ưm." Tôi gật đầu đáp một tiếng, cười gọi tên anh, "Chu Đình Việt."
Anh im lặng cong khóe môi, hôn lên môi tôi, "Là em trêu chọc anh."
Tôi sững sờ một lúc, phản ứng lại thì đã bị anh bế ngang lên ném lên giường, tôi kinh ngạc kêu lên một tiếng, theo bản năng muốn chạy, anh nắm lấy chân tôi kéo lại, "Phải trừng phạt em cho thật tốt."
"Không..." Tôi lắc đầu, nhìn đôi mắt đầy d*c v*ng của anh mà dở khóc dở cười.
Quả nhiên tặng quà trên giường không phải là một thời điểm tốt.
_________________________
[Tác giả có lời muốn nói]
!!!