Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 98

“Vậy là anh không cần đi nữa đúng không.” Trần Thời Việt giữ nguyên tư thế, hỏi lại một lần nữa để xác nhận.

“Không cần.” Phó Vân bị vẻ mặt nghiêm túc của anh làm cho ngẩn người, sau đó ôn tồn giải thích: “Bà cụ lớn tuổi rồi, không khó nói chuyện như cậu nghĩ đâu.”

Trần Thời Việt lập tức lồm cồm bò dậy khỏi người hắn: “Vậy tôi ra ngoài đây.”

Phó Vân chậm rãi ngồi dậy trên giường, thắc mắc: “Cậu bị sao thế? Hôm nay làm việc cứ như lốc xoáy vậy.”

“Tôi không muốn ở cùng phòng với anh, anh chỉ giỏi châm lửa chứ không chịu dập lửa.” Trần Thời Việt thản nhiên vơ lấy quần áo, xoay người định ra cửa: “Chẳng có chút ý thức về chừng mực gì cả.”

Phó Vân: “...”

Cậu mắng ai không có chừng mực hả?

“Chờ đã!” Phó Vân gọi anh lại: “Đưa cái nhiệt kế đây tôi xem nào, để xem cậu sốt bao nhiêu độ mà cứ đòi đi bệnh viện cho bằng được.”

Trần Thời Việt quay người đưa nhiệt kế cho hắn.

Phó Vân nhận lấy nhìn một cái, sau đó như nghi ngờ mình nhìn nhầm, ngờ vực hỏi: “36 độ 5?”

Trần Thời Việt ngượng ngùng quay mặt đi.

Phó Vân ném cái gối qua, tiếng gầm vang vọng khắp hành lang: “36 độ 5 mà cậu dám bảo tôi là phải đi bệnh viện hả?! Trần Thời Việt, cậu định giúp tổ tác chiến tiết kiệm bảo hiểm y tế bằng cách đào mỏ tiền thuốc men của tôi đấy à!”

Trần Thời Việt cười lớn, nhanh chân chạy xuống lầu, suýt đâm sầm vào Bạch Triết đang đi tới.

Đến chạng vạng, bên ngoài bắt đầu đổ mưa. Nước mưa chảy dọc theo mái hiên, rơi lộp bộp xuống những vũng nước trên mặt đất.

Trong phòng, ánh đèn vàng ấm áp, không khí tĩnh lặng. Dạo này không có việc gì, mọi người ở văn phòng đều về phòng nghỉ ngơi, văn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng ấm nước sôi sùng sục ở phòng khách.

“Kính coong...” Tiếng chuông cửa vang lên trong căn phòng.

Lam Toàn vốn đang cuộn tròn trên sofa mơ màng sắp ngủ, giật mình tỉnh giấc vì tiếng chuông. Phó Vân chọn cái nhạc chuông cửa này nghe cực giống chuông vào học ở trường cấp ba ngày xưa, khiến cô phản xạ có điều kiện mà thót tim một cái. Sau đó cô mới sực tỉnh, cầm ô ra sân mở cổng.

Cô mở cổng, ngơ ngác nhìn cô gái trẻ ướt đẫm đang đứng bên ngoài: “Chị là...”

“Tôi có việc tìm Phó tiên sinh, anh ấy có ở đây không?”

Lam Toàn vội vàng gật đầu, nghiêng ô che mưa cho cô gái: “Có có, mời chị vào. Sếp ơi! Có người tìm anh này—”

Lát sau, Phó Vân ngồi trong văn phòng, ra hiệu cho Trần Thời Việt rót trà cho cô gái. Lam Toàn thì lấy một chiếc khăn sạch từ phòng tắm mang ra.

“Chị lau một chút đi, tóc chị ướt hết rồi.”

“Cảm ơn em.”

Cô gái cảm kích gật đầu, nhận lấy trà và khăn. Điều hòa trong phòng để 26 độ, không gian phảng phất mùi đàn hương dễ chịu khiến cô hơi buông lỏng ngón tay đang siết chặt gấu áo, cơ thể cũng thả lỏng hơn đôi chút.

“Có người giới thiệu tôi đến tìm anh, nói rằng ông chủ Phó có thể giúp được.” Cô gái lên tiếng, trông vẫn còn rất lúng túng: “Xin lỗi vì đã làm phiền mọi người muộn thế này, tôi đi vội quá, hỏi được địa chỉ là đến ngay.”

“Không sao, chị cứ từ từ kể, thời gian còn sớm mà.” Phó Vân ôn tồn an ủi. Khi tiếp xúc với phụ nữ, hắn luôn giữ vẻ lịch thiệp, ánh mắt dịu dàng chứa đựng thiện ý không chút che giấu, điều này rõ ràng đã trấn an vị khách hàng đang hoảng loạn này rất nhiều.

Cô gái do dự một chút rồi nói: “Tôi tên là Diệp Thừa Tĩnh, năm nay 27 tuổi. Thời gian gần đây tôi có gặp phải một số thứ không sạch sẽ.”

Phó Vân chăm chú nhìn cô, gật đầu: “Được rồi, chị tiếp tục đi.”

“Anh đã nghe qua những lời đồn về quốc lộ 410 chưa?”

Phó Vân cáo lỗi: “Bình thường tôi ít xem tin tức. Trần Thời Việt, tra thử xem.”

Trần Thời Việt nhanh chóng gõ vài chữ lên laptop. Trang tìm kiếm hiện ra hàng loạt thông tin liên quan, anh xoay màn hình máy tính về phía Phó Vân.

“Từ ngày 14 tháng 10 đến ngày 23 tháng 10, trên tuyến quốc lộ liên tiếp xảy ra các vụ lật xe, tổng cộng 13 người tử vong, một người trọng thương, hiện nguyên nhân sự việc vẫn đang trong quá trình điều tra...” Phó Vân thấp giọng đọc xong bản tin, như nhận ra điều gì đó, hắn ngước nhìn cô gái đối diện.

Diệp Thừa Tĩnh lặng lẽ nhấc tà váy, để lộ bắp chân bị quấn lớp băng gạc dày cộm, cười khổ nói: “Đúng vậy, tôi chính là người duy nhất sống sót.”

Ninh Kha từ ngoài cửa bước vào: “Vụ này dạo trước xôn xao dư luận lắm, nhưng lúc đó anh đang nằm viện, chắc là không xem điện thoại.”

“Quốc lộ 410 là tuyến đường cũ đã tu sửa hàng chục năm, vốn dĩ bình yên vô sự. Mấy tháng gần đây đột nhiên tai nạn liên miên, mà cứ hễ bị là chết cả xe. Lật xe, nổ bình xăng, đủ mọi cách chết thảm khốc. Thi thể lôi ra từ gầm xe đều máu thịt bầy nhầy, chẳng còn ra hình người. Có nhiều gia đình chết cùng nhau, hiện trường kinh hoàng quá mức tưởng tượng. Những gì truyền thông đưa tin đã được sàng lọc nhẹ nhàng rồi. Hiện giờ con đường đó đã bị phong tỏa, ước chừng ít lâu nữa sẽ bàn giao cho tổ tác chiến điều tra.”

Trần Thời Việt thắc mắc: “Tổ tác chiến cũng quản chuyện này sao? Sao tôi chưa từng xử lý việc nào tương tự?”

“Tổ tác chiến có nhiều bộ phận chuyên biệt. Cậu và Phùng Nguyên Câu thuộc diện quân cảnh, không dễ gì điều động. Nhưng nếu sự việc diễn tiến nghiêm trọng hơn thì chưa biết chừng.” Phó Vân đẩy chén trà về phía Diệp Thừa Tĩnh: “Xin lỗi, mời cô tiếp tục.”

“Đêm xảy ra chuyện, rốt cuộc cô đã nhìn thấy gì?”

“Đêm đó tôi cùng vị hôn phu lái xe về quê. Trời tối, tầm nhìn kém, lại gặp đúng hôm sương mù.” Diệp Thừa Tĩnh kể: “Ban đêm ít xe, nhưng vì nhìn đường không rõ nên chúng tôi lái không nhanh, thậm chí còn chậm hơn bình thường.”

“Lúc đầu, tôi là người phát hiện ra điểm bất thường.” Diệp Thừa Tĩnh hạ thấp giọng: “Tôi dựa vào cửa sổ xe lim dim ngủ, anh ấy đột nhiên kêu lạnh, bảo tôi bật sưởi. Nhưng bật sưởi rất lâu sau, không khí trong xe vẫn lạnh lẽo như cũ.”

“Lúc này tôi ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, phát hiện xung quanh chúng tôi không hề có ánh đèn xe nào khác.”

Lam Toàn vừa ghi chép vừa ngẩng lên hỏi: “Ý chị là những xe xung quanh đều không bật đèn sao?”

“Tất nhiên là không phải.” Phó Vân lơ đãng đáp lời.

“Ý cô ấy là, trong phạm vi tầm mắt, trên đường chỉ có duy nhất một chiếc xe của họ đang chạy.”

“Làm sao có thể chứ! Đường quốc lộ đâu phải của riêng nhà ai.” Lam Toàn phản bác: “Em lớn ngần này chưa thấy cao tốc nào chỉ có mỗi một chiếc xe cả. Diệp tiểu thư, cô có nhìn nhầm không?”

“Không nhầm, trên đường ngoài tôi và anh ấy, không có người thứ ba.” Diệp Thừa Tĩnh nói nhỏ: “Bởi vì những việc xảy ra sau đó không cách nào giải thích bằng lẽ thường được.”

“Trước khi xảy ra chuyện, tôi cứ bồn chồn không yên. Ngay khi chúng tôi đi qua một cột đèn đường, đột nhiên có một bé gái người đầy máu đứng ngay trước cửa sổ xe.”

Bình Luận (0)
Comment