Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 81

Phó Vân lặng lẽ đối diện với cô ta, mặc cho lưỡi dao kề sát. Trên khuôn mặt tan nát của thiếu nữ là những vết đao máu thịt bầy nhầy, để lộ cả xương trắng lạnh lẽo.

“Không cần đâu.” Phó Vân đột nhiên lên tiếng.

“Người ta đều là tự mình thành toàn cho mình. Cô đã làm được rồi, không cần cầu xin người khác thành toàn nữa.” Phó Vân ôn tồn nói.

Nhạc Ca ngẩn ra đầy mờ mịt, dường như không hiểu ý hắn.

“Tất cả những kẻ làm tận chuyện xấu đều đã trả giá đắt. Ôn dịch, tàn sát, gậy ông đập lưng ông, tất cả đều đã cùng con tàu này chôn vùi nơi đáy biển sâu.” Phó Vân bình thản nói: “Cô đều đã làm được rồi.”

Nửa đời trước vận mệnh trôi nổi không tự chủ, nhưng vào những tháng cuối đời, cô đã nắm chặt vận mệnh trong tay.

Em gái máu mủ, bạn thân sinh tử đều đã rời bỏ; người yêu thề non hẹn biển từ bỏ cô bên bờ sinh tử; thân xác tàn tạ bệnh tật quấn thân, cô chẳng còn gì để mất. Thế là cô dùng tấm thân tàn này đánh cược một phen, chết cũng phải kéo theo cả tàu oan hồn xuống địa ngục.

Phó Vân nhẹ nhàng gạt lưỡi dao ra: “Thật ra cô đã sớm không còn chấp niệm, thù hận đã tiêu, sinh tử đã xong, còn gì mà không buông bỏ được chứ?”

Nhạc Ca mỉm cười: “Quả thật là không còn.”

“Vậy tại sao không chịu buông tha cho những linh hồn trên tàu này? Hơn một trăm năm rồi, sao không để họ tan thành mây khói để đi đầu thai?”

Nhạc Ca chậm rãi thu đao lại, thân hình bắt đầu hư ảo. Ánh mắt cuối cùng của cô ta dừng lại trên người Trần Thời Việt, nhìn anh đầy ẩn ý rồi biến mất tại chỗ.

Trần Thời Việt bấy giờ mới nhận ra lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, bị gió âm thổi qua khiến cả người lạnh buốt. Anh vội bước qua cái bàn đặt thớt, lao đến trước mặt Phó Vân: “Anh thế nào rồi?”

Phó Vân lau đi vết máu trên cổ, mệt mỏi lắc đầu: “Không sao, chỉ rách da thôi.”

Trần Thời Việt run rẩy tay cởi nút áo cổ của hắn. Khối sưng trên cổ Phó Vân nổi tia máu, trông đáng sợ hơn hẳn mấy ngày trước, chỉ cần chạm nhẹ là đau thấu tim.

“Vấn đề không lớn.” Phó Vân đẩy tay anh ra, vẻ mặt không mấy quan tâm: “Chúng ta sắp ra ngoài rồi, nằm viện hai ngày là khỏi.”

"Vấn đề không lớn cái con khỉ!" Trần Thời Việt tức đến nổ đom đóm mắt. Nhiệt độ cơ thể hắn nóng đến mức có thể chiên trứng được rồi mà vẫn còn cố làm ra vẻ bình thường.

“Hai người xem kia là cái gì! Hình như có một cánh cửa nhỏ.” Lam Toàn chỉ tay vào cạnh chiếc tủ: “Chúng ta qua đó xem.”

Cô rút dao ra, động tác lưu loát cạy khóa, cánh cửa nhỏ quả nhiên được mở ra. Sắc mặt Phó Vân nghiêm nghị: “Vào xem thử đi.”

Trần Thời Việt đỡ lấy cánh tay hắn, cảm nhận được Phó Vân đang cố nén những cơn ho trong lồng ngực. Hắn nóng bừng, người run rẩy nhẹ, nhưng khuôn mặt vẫn giữ được vẻ tập trung, bình tĩnh.

“Trần Thời Việt.” Phó Vân vừa đi theo sau Lam Toàn vào mật môn vừa thấp giọng gọi.

Trần Thời Việt vội cúi người: “Anh nói đi, tôi nghe đây.”

Phó Vân túm lấy cổ áo anh, ép tai anh sát vào miệng mình. Đó là một tư thế cực kỳ thân mật, nhưng trong bầu không khí căng thẳng này lại chẳng có chút ám muội nào.

“Nghe này.” Phó Vân thì thầm vào tai anh: “Lỡ như tôi không trụ được đến lúc rời tàu, lỡ như tôi thực sự bỏ mạng ở đây... những gì tôi nói với cậu đêm đó về cha tôi và Lý Hữu Đức, cậu không được phép nói với người thứ hai.”

Trần Thời Việt vừa kinh vừa nghi: “Đừng nói bậy! Sao anh lại không trụ được chứ! Xử lý xong nguồn âm khí cuối cùng này chúng ta sẽ đi ngay.”

Giọng Phó Vân hơi th* d*c, hắn không buông tay, càng siết chặt cổ áo Trần Thời Việt: “Cậu nghe rõ chưa!”

“Tôi sẽ không nói với ai, nhưng nói dại nếu anh có chuyện gì, những gì anh chưa hoàn thành ở đời này, tôi sẽ đi kết thúc thay anh.” Trần Thời Việt khẳng định.

“Cậu không biết mình đang nói gì đâu.” Giọng Phó Vân lạnh lùng: “Đám người đó không phải là đối tượng cậu có thể dây vào.”

Trần Thời Việt lắc đầu, vẻ mặt phức tạp: “Tôi không sợ. Chị gái không còn, tôi chỉ có một mình trên đời này. Nếu anh cũng không còn, tôi chẳng còn gì để lo sợ nữa. Những gì anh để lại sẽ là niềm an ủi duy nhất của tôi ở thế gian này. Dù là núi đao biển lửa tôi cũng sẽ đi.”

Phó Vân trừng mắt nhìn anh, hồi lâu không nói nên lời.

Trần Thời Việt cúi đầu, cầm lấy tay Phó Vân, nhẹ nhàng đẩy hai ngón tay hắn đang giấu trong ống tay áo ra. Đó là khởi đầu của một thuật thức Nhiếp hồn, nếu anh nhớ không lầm, sách của Lam Toàn có dạy: pháp quyết này có thể xóa bỏ một đoạn ký ức của con người.

Phó Vân lạnh mặt rút tay về, có lẽ tạm thời từ bỏ ý định xóa ký ức của anh.

Trần Thời Việt giãn chân mày, khẽ nói: “Anh phải để lại cho tôi một niệm tưởng chứ. Đời người ai cũng có lúc rơi vào đường cùng, phải dựa vào một hai niềm tin trong lòng mới không bị ngã quỵ.”

Tim Phó Vân bỗng rung động, như bị chạm vào một góc mềm yếu bí mật nào đó. Hắn nắm chặt lòng bàn tay, nhìn Trần Thời Việt.

“Nếu không, đến ngày tôi chẳng còn gì cả, biết đâu tôi lại liều mình đi theo anh luôn.” Trần Thời Việt nói đùa mà đầy chua xót.

Sắc mặt Phó Vân thay đổi, mắng khẽ: “Cậu nói sảng cái gì đấy!”

“Anh biết tôi không nói dối mà.” Trần Thời Việt thản nhiên: “Sếp, người không còn gì vướng bận chính là người dũng cảm nhất thế gian. Anh sẽ không chết trên con tàu này đâu, tin tôi đi.”

Phó Vân thở hổn hển trừng mắt nhìn anh một lúc lâu, cảm thấy hoàn toàn cạn lời với tên này, bèn phất tay bỏ đi trước.

Lam Toàn đã vào trong phòng mật, cô ngồi xổm trước một chiếc tủ nhỏ vẫy tay: “Này! Bên này!”

“Hai người lầm rầm cái gì phía sau thế, mau lên!” Cô vừa giục vừa cúi đầu lục lọi.

Phó Vân lấy điện thoại ra soi đèn. Căn phòng hiện ra, trông rất bình thường với giường tầng và một chiếc tủ đầu giường đã bị Lam Toàn bạo lực phá khóa.

Trần Thời Việt sờ lên chăn gối và quần áo gấp gọn trên giường: “Đây là phòng của Tông Kiến Bân.”

Lam Toàn ngạc nhiên: “Phòng thuyền trưởng sao?”

Cô lôi từ trong tủ ra một cuốn sổ rách nát, bị ngấm nước đến mức không còn hình dạng, các trang giấy dính chặt vào nhau thành một khối đen sì.

“Chán thế, tưởng tìm được tài liệu gì hữu dụng chứ.” Lam Toàn ỉu xìu. Ngay lập tức, cô bị Phó Vân gõ cho một cái đau điếng vào đầu.

“Đúng là không có não, kính của tôi chẳng phải đang ở trong tay cô sao?” Phó Vân bực bội.

Lam Toàn sực nhớ ra: “A! Tôi quên mất, đồ ở cõi âm có thể dùng kính nhìn thấy hình dáng ban đầu.”

Cô đưa kính cho Phó Vân. Hắn đeo vào, cảnh tượng lập tức thay đổi, cuốn sổ trong tay khôi phục lại trạng thái bình thường. Hắn cúi đầu đọc những dòng chữ viết nguệch ngoạc, lộn xộn của một người thiếu học thức.

Trần Thời Việt và Lam Toàn đứng hai bên quan sát sắc mặt hắn để đoán nội dung.

“Trên đó viết gì vậy?” Trần Thời Việt hỏi.

Phó Vân lật trang giấy, chớp mắt đầy do dự: “Đây là... nhật ký tình yêu của thuyền trưởng?”

Ngày 1 tháng 10, trời quang, đã bái Hải Thần, tôi theo anh trai ra khơi, biển lặng sóng êm.

Ngày 10 tháng 11, thời tiết không tốt. Lão Khang trước đây chỉ nói với tôi hắn làm buôn bán, năn nỉ tôi cho lên tàu. Ai ngờ tên này là bọn buôn người. Anh trai cảm thấy nguy hiểm, mắng tôi một trận, nhưng đã ra khơi lâu rồi, không thể quay lại, đành mang họ theo.

Ngày 20 tháng 10, tôi gặp một cô nương đưa đồ ăn trên boong tàu, thật là đẹp.

Cô ấy tên Nhạc Ca, là hàng hóa của Khang thúc. Tôi thấy cô ấy ở khoang dưới. Tôi muốn hỏi mua cô ấy từ Khang thúc, nhưng anh trai không cho.

Tôi đã giết Khang thúc, sao hắn dám đánh cô ấy!

Nhiều trang ở giữa đã bị xé sạch, trang cuối cùng viết: “Những khối sưng trên người ngày càng lớn, tôi cảm thấy mình sắp gần kề cái chết...”

Bình Luận (0)
Comment