Đúng như câu nói việc tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm.
Chuyện Tổ trưởng Phùng bị người yêu cũ đến gây sự lúc nửa đêm tại ký túc xá rất nhanh truyền khắp tổ Tác chiến, không chỉ thế, chuyện còn được đồn đại càng lúc càng thái quá.
Nghe nói tổ viên đẹp trai trầm mặc ít lời mới đến tổ 1, là người mới của người yêu cũ Tổ trưởng Phùng.
Sự xuất hiện của hắn dẫn đến Tổ trưởng Phùng ghen trong lòng, cậu thanh niên trầm mặc luôn bị Tổ trưởng Phùng nhắm vào, nhưng trước sau ẩn nhẫn yên lặng chịu đựng, kết quả vừa vặn bị Phó Vân, người đêm đó có việc tới tổ Tác chiến, đụng phải.
Sau đó liền bùng nổ một màn kịch máu chó Tu La tràng người mới người cũ đánh nhau.
Chuyện cũ Tu La giữa Trần Thời Việt và Phùng Nguyên Câu trong lúc nhất thời truyền khắp tổng bộ, đi đến đâu cũng bị người chỉ trỏ.
Phùng Nguyên Câu gần đây tâm tình đặc biệt không tốt, nơi đi đến khí áp một mảnh trầm thấp, mỗi ngày huấn luyện lúc hận không thể trừng ra một cái lỗ trên người Trần Thời Việt.
Ưu điểm duy nhất là, Phùng Nguyên Câu bây giờ bên ngoài không dám lại quá mức nhằm vào anh.
Trên thực tế biện pháp hắn áp dụng với Trần Thời Việt hiện tại là làm lơ, hoàn toàn làm lơ.
Trần Thời Việt mỗi ngày ít nhất thiếu chạy hai mươi km, hưởng thụ nhàn nhã tự tại, hơn nữa từ đêm hôm đó về sau, anh phát hiện Phó Vân là thật sự quan tâm mình, liên tiếp mấy ngày tâm trạng đều như nở hoa, tốt không tả xiết.
Tinh thần trạng thái cả người đều tăng lên một cấp bậc.
“Nghỉ ngơi năm phút, sau năm phút bắt đầu đối kháng một chọi một, tìm cộng sự trước kia của cậu chuẩn bị sẵn sàng!”
Phùng Nguyên Câu vừa mới hạ lệnh xong, sau đó bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, giữa hai lông mày căng thẳng, cộng sự liên tục ba tháng của hắn đều là Trần Thời Việt, lần này đương nhiên cũng không tiện ngoại lệ.
Năm phút nghỉ ngơi vừa qua, các tổ viên mỗi người vào vị trí, Phùng Nguyên Câu âm trầm vừa nhấc mắt, phát hiện Trần Thời Việt đã đứng trước mặt hắn.
“Tổ trưởng, anh trước.” Người trẻ tuổi ôn tồn lễ độ cười.
Phùng Nguyên Câu một quyền giáng xuống, Trần Thời Việt bỗng nhiên cúi đầu tránh đi, quyền phong lướt qua gò má hắn. Trần Thời Việt thừa dịp thân hình hắn lệch đi trong nháy mắt nghiêng người dùng đầu gối đơn đâm thẳng, nhắm ngay hõm eo Phùng Nguyên Câu.
Phùng Nguyên Câu biết rõ không ổn, cú ngã này đại khái không thể không ngã, nhưng hắn thật sự cũng không phải người dễ bị bắt nạt, giây phút ngã xuống đất vùng lấy mắt cá chân Trần Thời Việt, hai người đồng thời va xuống đất, cuộn tròn trong lúc giương lên một mảnh bụi đất.
Tiểu tổ luyện tập bên cạnh không hẹn mà cùng dừng lại nhìn về phía bên này.
Động tác xoay người của Trần Thời Việt càng nhanh hơn, một quyền trúng bụng dưới Phùng Nguyên Câu, ngay sau đó chính cằm hắn cũng bị ăn một cái cùi chỏ thật mạnh, hai người không ai nhường ai, vật lộn trên mặt đất.
“Dừng lại! Dừng lại! Hai cậu đã vượt quá phạm vi huấn luyện vật lộn rồi!” Tổ trưởng tổ 2 đi tới quát lớn: “Phùng Nguyên Câu cậu so đo với một đứa nhóc cái gì!”
Phùng Nguyên Câu cùng tuổi với Phó Vân, đều là người 28, 29 gần 30, Trần Thời Việt là sinh viên tuổi này, ở trước mặt hắn bị gọi là đứa nhóc mới lớn cũng không có gì sai.
Phùng Nguyên Câu cắn răng, sau đó bị cậu nhóc rách việc trước mắt này một tay đè lại cổ tay, “rắc” một tiếng trật khớp.
Nhất thời khiến hắn đau đến chảy cả nước mắt.
Trần Thời Việt cũng không khá hơn chút nào, bả vai bị ấn bởi chưởng lực cực lớn khiến xương cốt gần như muốn nát, chỉ trong chốc lát đầu gối liền ẩn ẩn nổi lên vết bầm, khi đứng dậy không thể không cà nhắc.
Hai người bất phân thắng bại, Phùng Nguyên Câu cái tên tâm thần này tuy nói ngày thường cùng Phó Vân đối chọi gay gắt, nhưng thật đến lúc động thủ cũng vẫn thu lực, ngày hôm qua cũng chỉ là đưa tay đẩy Phó Vân lên tường vài bước, so với đó là hắn đối đầu với Trần Thời Việt thì ra quyền nặng nề, hận không thể đánh cho tàn phế.
“Tách ra! Tách ra!”
“Kéo hai người bọn họ ra!”
Mọi người ba chân bốn cẳng kéo hai người lên, Tổ trưởng tổ 2 phân phó người đi gọi phòng y tế, sau đó nhìn cổ tay nhìn thấy mà ghê của Phùng Nguyên Câu: “Trời ạ, Phùng Tổ trưởng cậu là bị đứt hay là?”
“Trật khớp!” Phùng Nguyên Câu tức giận nói, sau đó đưa tay “rắc” một tiếng lại khép cổ tay lại.
Trần Thời Việt dùng đầu lưỡi đẩy đẩy gương mặt đơ dại, cùng Phùng Nguyên Câu cách không đối thị một cái, tia lửa điện im lặng giao phong một lúc lâu, sau đó hai người lại ai nấy làm như không có việc gì dời ánh mắt đi.
“Sao lại dừng hết! Tôi gọi dừng chưa! Tiếp tục huấn luyện!”
Tổ Tác chiến một mảnh khói thuốc súng tràn ngập, lại nói bên Học viện Thần Quái này lại là một cảnh tượng năm tháng tĩnh lặng.
Phó Vân khoanh chân ngồi trong tầng hầm, trong tầm tay lập một cây nến, ngọn lửa nhỏ nhảy nhót, sáp nến chậm rãi chảy xuống, trong không khí bốc lên khói lượn lờ.
Hắn cầm lấy phấn viết, trên mặt đất qua lại phác họa vài đạo phù chú, nét bút trắng trên nền đen, phấn viết màu đỏ đan xen vào giữa.
Phó Vân nắm bút suy nghĩ một lúc lâu, sau đó lại tiện tay lau đi dấu vết phấn viết, con tàu Adams đứng trước mặt hắn, bóng đen to lớn bao phủ xuống, toàn bộ tầng hầm râm mát mà hơi ẩm rất nặng.
Phó Vân chỉ mặc quần dài áo đơn, lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh, hắn nhìn ánh lửa ngọn nến bên cạnh, ngọn lửa nhảy nhót dừng lại trong mắt đen nhánh của hắn, hiện ra vài phần màu sắc băng hỏa giao hòa.
Đầu phấn viết lại lần nữa xẹt qua mặt đất, phù chú và đồ án phức tạp rườm rà chảy xuôi ra từ dưới ngòi bút Phó Vân, hắn vẽ đến một nửa, ngòi bút lại chợt dừng lại.
Ánh sáng trong tầng hầm biến hóa, Phó Vân chậm rãi ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy ánh sáng nhạt của ngọn nến trong tầm tay biến thành màu xanh lục, lúc này đang lờ mờ phát ra quỷ hỏa ở sườn ngoài khoang thuyền.
Phó Vân vươn tay đi chạm vào đoàn lửa lục đó, sau đó chớp mắt nhĩ thu ngón tay lại, thần sắc cổ quái.
Lửa là lạnh, kinh hoàng.
“Cơm trưa đến rồi!” Cửa tầng hầm mở ra, Lam Toàn bưng hộp cơm tiến vào: “Tôi giành phần cơm của anh ở căn tin công chức, đùi gà của các anh đều lớn hơn căn tin học sinh!”
“Đừng tới đây!” Phó Vân bỗng nhiên quay đầu lại, hiếm thấy giọng nói nghiêm khắc.
Lam Toàn cả người run lên, đứng bất động tại chỗ: “À…”
“Đứng chỗ đó đừng nhúc nhích, tôi nói động mới có thể động.” Phó Vân ra lệnh nói.
Lam Toàn gật gật đầu, nàng nhạy bén cảm giác được Phó Vân có thể đang làm một thứ rất nguy hiểm: “Ồ.”
Phó Vân xoay người nhắm mắt lại, ngón trỏ rơi trên đồ văn trên mặt đất, sau một lúc lâu im lặng không tiếng động, phảng phất lão tăng nhập định, không có chút động tĩnh nào.
Ngay lúc Lam Toàn dần dần yên tâm, ngọn nến bỗng nhiên tắt.
Gió lạnh âm u khắp phòng thổi quét tới, thổi tro tàn phấn viết đầy đất bay tứ tung, con tàu phát ra tiếng kêu kẽo kẹt kẽo kẹt.
Thân mình Phó Vân run lên, bỗng nhiên nghiêng về phía trước, phun ra một ngụm máu tươi, cả người mất đi ý thức ngã xuống.
Hộp cơm bị kinh động rơi xuống đất, Lam Toàn chạy như điên qua: “Phó Vân!”
Còi báo động trên đầu gào thét vang lên: “Chú ý! Chú ý! Âm khí quá tải, xin nhân viên có mặt nhanh chóng rút lui, xin nhân viên có mặt nhanh chóng rút lui!”
Cùng lúc đó, tổ Tác chiến một mảnh xôn xao.
“Nhận được cảnh báo âm khí dị thường từ Học viện Thần Quái, mọi người một phút chuẩn bị thời gian, lập tức ra nhiệm vụ!”
Trần Thời Việt một thân đồ tác chiến màu đen vác trang bị nhảy xuống xe, hiện trường đã bị kéo lên dây cảnh giới, Phí Khiêm cúi đầu dặn dò giáo viên cấp dưới điều gì đó.
Nhìn thấy xe tổ Tác chiến đến liền đi tới giải thích tình huống cho Phùng Nguyên Câu.
Trần Thời Việt liếc mắt một cái đã thấy Phó Vân.
Phó Vân khoác chăn lông ngồi trên xe cứu thương, trong tay bưng cốc trà, sắc mặt tái nhợt, mí mắt hơi khép.
Lam Toàn chui ra từ xe cứu thương, mang thêm cho hắn một chiếc áo khoác. Phó Vân vừa định bực bội xua tay nói không cần, thì đã bị Lam Toàn không nói lời nào khoác lên.
“Ê! Kia chẳng phải là Trần ca sao! Trần ca! Bên này!” Lam Toàn vui vẻ vẫy tay gọi Trần Thời Việt.
“Này! Cô gọi cậu ta qua đây làm gì!” Phó Vân bực tức nói: “Không sợ mất mặt à!”
“Người ngất xỉu đâu phải là tôi, tôi mất mặt cái gì?” Lam Toàn cãi lại.
Phó Vân: “……”
Trần Thời Việt chạy chậm tới, ngay cả bộ trang bị nặng nề trên người cũng chưa kịp tháo, lảo đảo khuỵu xuống trước mặt Phó Vân: “Anh không sao chứ?”
“Họ nói anh bị âm khí làm tổn thương nội tạng, còn nôn ra máu, bị thương ở đâu rồi để tôi xem!” Nói rồi, anh định kéo cánh tay Phó Vân.
“Này này này... Làm gì trước mặt bao nhiêu người.” Phó Vân hất tay anh ra: “Cậu cũng nói bị thương nội tạng, tôi làm sao cho cậu xem được?”
“À...” Trần Thời Việt cụp mắt xuống: “Vậy bây giờ anh thế nào rồi, còn thấy khó chịu không?”
Trên người anh đeo cả đống thiết bị làm nhiệm vụ của Tổ Tác Chiến, nặng trịch đè lên người, đôi mắt đen láy khẽ ngước lên nhìn Phó Vân, vẻ mặt quan tâm mang theo vài phần cầu khẩn.
Phó Vân bỗng dưng mềm lòng, thở dài: “Tôi không sao, chỉ là va chạm với âm khí của con tàu một chút thôi.”
Trần Thời Việt chợt nắm lấy tay hắn: “Vậy thì tốt rồi.”
Đúng lúc đó, nhân viên y tế trên xe hỏi anh có cần cáng để đưa lên xe không. Phó Vân quay đầu lại nói: “Không sao, tôi tự đi lên được.”
Phó Vân không lộ vẻ gì rút tay mình ra: “Được rồi, về đi, tôi nên lên xe kiểm tra đây.”
Khoảnh khắc hắn đứng dậy, chân bỗng mềm đi một chút. Trần Thời Việt nhanh tay lẹ mắt ôm lấy vai hắn, khuỵu đầu gối xuống, giây tiếp theo đã bế xốc Phó Vân lên ngang người rồi chui vào xe cứu thương.
Lam Toàn: “……”
Phía bên kia, tất cả thành viên Tổ Tác Chiến đồng loạt nhìn về phía Phùng Nguyên Câu.
Phùng Nguyên Câu nhịn rồi lại nhịn, gân xanh nổi lên, sau một lúc lâu mới bực bội quát lớn một tiếng: “Nhìn cái gì mà nhìn! Làm việc đi!”
“Không phải, bên ngoài nhiều người thế!” Phó Vân bị cậu ta đặt lên ghế, đôi mắt kinh ngạc mở lớn: “Cậu ôm con gái đấy à?”
Trần Thời Việt cười ngượng ngùng: “Sếp, anh nặng hơn mấy cô gái một chút xíu...”
“Cút!” Lúc này, mặt Phó Vân mới đỏ bừng như lửa đốt, một bên đưa tay cho y tá đo chỉ số âm khí, một bên bực bội: “Tôi thấy cậu chưa bị cấp trên tâm thần nhằm vào đủ đâu.”
Trên xe không có ghế thừa, Trần Thời Việt dứt khoát ngồi xổm xuống: “Sếp, hóa ra anh biết vì sao Phùng Nguyên Câu lại nhằm vào tôi à.”
“Có lẽ tôi không phải kẻ ngốc, cậu thấy sao?” Nửa bên má Phó Vân vẫn còn phiếm hồng.
“Vậy bây giờ anh còn thích hắn không?” Trần Thời Việt hỏi.
Phó Vân quay đầu hỏi y tá: “Chào cô, trên xe cứu thương có nhiệt kế không? Phiền cô đo cho cậu ấy một chút, tôi nghe nói trên 40 độ dễ biến thành nhóm người thiểu năng trí tuệ.”
“Tôi không sốt.”
“Triệu chứng rất giống.” Phó Vân cười lạnh một tiếng.
“Anh không thích hắn, vậy tôi có cơ hội không?” Trần Thời Việt thẳng thừng nói.
Cả xe y tá đều không nhịn được cúi đầu “xì” cười vang, Phó Vân nhắm mắt lại rất lâu, sau đó mở ra trong vẻ mặt bất lực: “Bạn học Trần Thời Việt.”
Trần Thời Việt: “Tôi đây, anh nói đi.”
“Cậu xuống xe đi thôi, tôi hơi đau đầu.” Phó Vân thành khẩn nói.
Trần Thời Việt chớp chớp mắt, yên lặng rũ mắt xuống. Trên khuôn mặt tuấn tú của anh vẫn còn lấm tấm mồ hôi, vẻ mặt gần như rầu rĩ, cúi đầu “À” một tiếng, uể oải không phấn chấn bước xuống xe.
Trông đáng thương đến mức nào thì đáng thương bấy nhiêu.
Phó Vân: “……”
Cô y tá bên cạnh không đành lòng: “Anh cứ để cậu ấy xuống như vậy sao? Nhưng cậu ấy trông có vẻ rất muốn ở lại bầu bạn với anh một lát mà...”
Phó Vân: “……”
Đầu càng đau hơn, bớt nói đi em gái ơi.
Trần Thời Việt vừa bước xuống xe, vẻ mặt đau khổ liền biến mất hoàn toàn.
Bộ trang bị nặng hơn mười cân trên người anh từ lúc xuống xe vẫn chưa hề tháo ra, lúc này cõng hơi nặng, anh liền vặn vẹo lưng để điều chỉnh bộ trang bị hai cái, trông như đang nhảy nhót.
Phùng Nguyên Câu bước tới: “Người khác đều đang làm nhiệm vụ, cậu đang làm cái gì đấy!”
“An ủi và bảo vệ nhân viên cứu hộ, có tính là một trong các nhiệm vụ không?” Trần Thời Việt không chút khách khí cãi lại.
Trong chốc lát, mọi người đều đổ dồn mắt về phía bọn họ.
“Đại ca! Đại ca! Không ổn rồi, dao động âm khí quá lớn, chỗ lấp tạm thời không đồng đều, có thể cần người đi vào lấp đầy.” Một nghiên cứu viên mang theo máy dò đi tới báo cáo với Phùng Nguyên Câu.
“Cần người đi vào lấp đầy? Ý gì?” Phùng Nguyên Câu khó hiểu.
“Chính là cần trung hòa âm dương, hơn nữa tình huống lần này tương đối đặc biệt, nếu cần ‘đi âm’, bây giờ là thời cơ tốt nhất.”
Trần Thời Việt theo bản năng liếc nhìn về phía xe cứu thương.
“Thiếu dương bổ âm, lúc này đi vào là có lợi nhất cho người sống. Hỏi Hiệu trưởng Phí Khiêm xem? Có cần làm thế không?”
Phí Khiêm ở bên cạnh dứt khoát đáp: “Cần.”
Phùng Nguyên Câu không kịp ngăn cản, Phí Khiêm đã cất giọng gọi: “Phó Vân!”
Phó Vân khoác áo bước ra khỏi xe cứu thương, Phí Khiêm thành thạo giải thích rõ ràng sự việc cho hắn.
“Tính sao, có vào không?” Phí Khiêm hỏi.
Phó Vân nhìn con tàu trước mắt, đáp gọn lỏn: “Vào.”
“Cho tôi hương và bùa, tôi vẽ trận nhập âm.” Phó Vân nói.
“Đi chuẩn bị.” Phí Khiêm phân phó giáo viên bên cạnh: “Còn cần người đi cùng cậu không?”
“Tôi đi!” Trần Thời Việt giơ tay.
“Tôi cũng đi.” Phùng Nguyên Câu không nhường một bước nào: “Cậu đi cái gì, cậu biết làm gì?”
Trần Thời Việt giận dữ nói: “Tôi trẻ hơn anh, giỏi đánh nhau hơn anh!”
Phùng Nguyên Câu gầm lên đáp lại: “Tôi là cấp trên của cậu! Tuân thủ mệnh lệnh là trách nhiệm của cậu!”
“Hai người các cậu đều không được vào!” Phó Vân quay người quát: “Câm miệng đi, không sợ mất mặt à.”
Phùng Nguyên Câu lạnh lùng nói: “Tôi là tổ trưởng một tổ, tôi có quyền hạn đi vào bất kỳ kiến trúc thần quái nào mà tôi thấy có vấn đề, cậu có tư cách gì mà cản tôi?”
Phó Vân lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái, sau đó nhận lấy lá bùa từ tay Phí Khiêm và tự mình bước vào: “Anh không sợ chết thì cứ tùy ý.”
Phùng Nguyên Câu bước nhanh về phía xe của Tổ Tác Chiến: “Mấy người đến hộ trận cho tôi, tôi muốn nhập âm.”
Một hàng thành viên Tổ Tác Chiến nhanh chóng lên xe đuổi theo.
Trần Thời Việt đứng một mình tại chỗ, lòng bàn tay đổ mồ hôi, bây giờ phải làm sao đây? Tổ Tác Chiến không hề dạy cách ‘đi âm’, Phó Vân chắc chắn không thể nào dẫn anh vào.
Anh đặt ánh mắt lên người Lam Toàn đang đứng cạnh, lúc này Nhậm Andy đang đứng cùng cô.
Lam Toàn khó hiểu: “Nhìn em làm gì?”
Trần Thời Việt nhìn chằm chằm cô: “Em biết làm cái này, đúng không?”