Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 159

"Một ngày trước khi Tư lệnh qua đời, ông ấy đã gặp những ai, làm những việc gì, tất cả chi tiết đều phải đi điều tra camera, sao lưu dữ liệu rồi chuyển hết cho tôi!" Phùng Nguyên Câu khoác chăn tựa trong phòng y tế, một tay kẹp điện thoại, một tay từ chối y tá đo nhiệt độ: "Đi làm việc của cô đi, đừng quản tôi."

"Không cần đâu tổ trưởng." Giọng nói của người thủ hạ kia trở nên khó khăn: "Ngày hôm qua Tư lệnh chỉ gặp duy nhất một người."

"Tên là Lý Hữu Đức."

Toàn thân Phùng Nguyên Câu như đông cứng lại. Phải một lúc lâu sau, hắn mới nghe thấy giọng nói cứng nhắc của chính mình: "Tất cả đứng yên đó đừng cử động, tối nay tôi sẽ về tổng bộ."

Nói xong hắn đứng bật dậy, chiếc chăn lông trượt xuống đất: "Chuẩn bị xe, tôi phải về."

Phùng Nguyên Câu khởi động máy trong màn mưa mịt mù, một cú đạp ga biến mất vào dãy núi tuyết nhấp nhô trải dài.
Trên suốt quãng đường, hắn cố nén tâm thần, ép bản thân nhìn chằm chằm đoạn đường phía trước. Mưa lớn gột rửa cửa kính xe, hai cần gạt nước chuyển động qua lại phát ra tiếng kêu kẽo kẹt và tiếng va đập.

Mặt đường trơn trượt gồ ghề, Phùng Nguyên Câu xoay vô lăng, lốp xe chệch vào đám rêu xanh, bất thình lình trượt đi một cú mạnh khiến ông theo quán tính bị hất văng ra khỏi ghế, trán đập mạnh vào vô lăng chảy máu.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, Phùng Nguyên Câu cứ thế gục trên vô lăng, hồi lâu không có động tĩnh gì.

Rất lâu sau, hắn mới nương theo tiếng mưa, phát ra một tiếng nức nở nghẹn ngào đau đớn đến tận cùng.

Ngày hôm sau khi Phùng Nguyên Câu rời đi, tổ trưởng tổ 3 và tổ 4 cũng lần lượt ngã xuống. Cơn dịch bệnh này thật đáng sợ, khả năng lây lan cực mạnh.

Bệnh viện tạm thời vốn dùng để cứu chữa dân làng nay đã nằm đầy các thành viên của tổ tác chiến.

Hai ngày đầu nhà xác vẫn còn trống, điều này dường như mang lại chút niềm tin và an ủi mơ hồ cho bộ phận y tế và các lãnh đạo cũ ở tổng bộ. Họ cho rằng những người vào được tổ tác chiến đều có tố chất thân thể cường hãn, biết đâu có thể tự mình vượt qua.

Nhưng thế sự thường không như mong đợi. Tổ trưởng tổ 3 đổ bệnh ngay sau Thành Sa, từ lúc nhiễm đến khi trút hơi thở cuối cùng chỉ mất chưa đầy hai ngày. Trong phút chốc, cả tổ tác chiến rơi vào cảnh gió mưa bão bùng, lòng người hoảng loạn.

Đám chiến sĩ tinh nhuệ nhất của giới ngoại cảm này cứ lần lượt ngã bệnh, phía tổng bộ cuối cùng cũng hạ lệnh rút lui. Nhưng lúc này, chẳng còn mấy ai đi nổi nữa.

Ma trảo của dịch bệnh thỏa sức hoành hành trên vùng đất phủ đầy tuyết. Tuyết rơi không ngừng như một bức tường băng giá, hoàn toàn vây chết họ tại nơi này.

Andy cách đây không lâu khi chạy trên tuyết đã bị ngã gãy xương mắt cá và xương cẳng chân, được khẩn cấp chuyển đến phòng bệnh trong cùng.

Nhờ họa đắc phúc, công tác khử trùng và cách ly ở đây làm khá tốt nên cô thoát được một kiếp.

Khi Lam Toàn đẩy cửa đưa cơm vào cho cô, cô đã bị mùi nước sát trùng bên trong làm cho hắt hơi một cái rõ to.

"Hôm nay bên ngoài thế nào?" Andy chống khuỷu tay ngồi dậy, ánh mắt rơi vào hộp cơm trong tay Lam Toàn.

"Thành Sa đã một ngày không tỉnh lại rồi." Lam Toàn đờ đẫn nói: "Chị nói xem chị ấy có sống nổi không?"

Andy nhìn chăm chú vào mắt cô một lúc lâu không nói gì, mãi sau mới bảo: "Tận nhân sự, nghe thiên mệnh thôi."

"Thiên mệnh chính là bắt tất cả chúng ta chết ở đây đúng không?" Lam Toàn cười lạnh: "Gặp phải cái thiên mệnh thế này thật là xui xẻo tột cùng."

Thần sắc Andy mệt mỏi nhưng bình tĩnh: "Nạn đói, tai ương, động đất khắp nơi trên thế giới... Năm đó núi lửa Vesuvius 'hắt hơi' một cái, người Pompeii bị chôn vùi dưới lòng đất mấy nghìn năm không thấy ánh mặt trời. Em nói xem, chẳng lẽ họ không phải là vận khí không tốt, gặp phải thiên mệnh tồi tệ sao?"

"Nghĩ thoáng chút đi, đời này chết thảm, biết đâu kiếp sau đầu thai vào chỗ tốt, hưởng phúc thì sao. Vũ trụ luôn bảo toàn mà." Andy nhắm mắt lẩm bẩm.

Lam Toàn vẻ mặt khó tả: "... Làm sao chị có thể kết hợp vật lý, lịch sử và huyền học một cách trừu tượng quỷ dị như vậy được nhỉ?"

"Thì cũng giống như tài nguyên nước thôi, tuần hoàn lặp lại. Nước giếng hóa thành nước mưa, rồi lại chảy vào sông ngòi, sử dụng lặp lại..."

"Đợi đã!" Lam Toàn đột nhiên lên tiếng: "Tuần hoàn lặp lại?"

"Ừ, tài nguyên nước tuần hoàn, bốc hơi rồi lại sử dụng. Ai dà, tuy tôi là sinh viên chuyên ngành lịch sử, nhưng năm đó môn vật lý trước khi phân khoa chị cũng được hơn 80 điểm đấy, chọn văn khoa thuần túy là vì cảm xúc thôi... Em đi đâu thế!?"

Lam Toàn vơ lấy cây nạng bên cạnh, lôi tuột bệnh nhân què chân xuống giường.

Cô nhét cái tay cầm lạnh lẽo của cây nạng vào tay Andy, rồi chẳng nói chẳng rằng dìu cô ấy chạy ra ngoài.

"Ơ kìa, ơ kìa ——" Andy la hét suốt dọc đường: "Cái bó bột của chị —— Em bị điên à, đi đâu thế! Vết thương nứt ra bây giờ!"

Lam Toàn dìu cô chạy hồng hộc đến trước nhà xác, dặn một câu: "Đợi em ở đây!" rồi xông ngay vào trong.

Andy đứng ngây ra tại chỗ, trong lòng mắng thầm cái đồ hấp tấp xui xẻo này một trăm lần, khổ nỗi chân cẳng không tiện nên đành mặt ủ mày trau run rẩy co ro trước cửa nhà xác.

Đối mặt với một căn phòng đầy những thi thể phủ vải trắng, lòng Lam Toàn hiếm khi không thấy sợ hãi. Qua nhiều ngày như vậy, cô đại khái biết giường nào là người nào, trong đó có không ít anh chị trước đây ở tổ tác chiến từng chạm mặt, giờ đều nằm đây im lìm.

Cô nắm chặt nắm đấm, đi đến bên một thi thể ở góc trong cùng, vén nhẹ tấm vải trắng sang một bên, lộ ra cổ tảy gầy guộc tái nhợt của người chết. Trên cổ tay là thiết bị kiểm tra đo lường đồng bộ của thành viên tổ tác chiến.

Cô nhớ Thành Sa từng nói, thiết bị này trên tay các thành viên có chức năng tự hủy khi lâm vào đường cùng. Một khi kích hoạt, uy lực không kém gì một quả mìn quân dụng thông thường.

Cô đưa tay tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay thi thể ra, động tác cực kỳ cẩn thận.

Cuối cùng, cô đứng trước tấm vải trắng, cúi đầu chào sâu: "Đa tạ anh, đây là cách duy nhất tôi có thể nghĩ ra."

Andy đứng ở cửa nhanh chóng thấy Lam Toàn trở ra. Vẻ mặt cô lạnh lùng và trầm xuống, tay cầm thứ gì đó, quay sang bảo Andy: "Đi theo em."

Andy bị cô kéo lê dìu đến bên miệng giếng nơi phát hiện thi thể Cố Tiến Triết đêm đó.

"Em định mang chị nhảy giếng tự tử cho thoải mái trước khi bị nhiễm bệnh đúng không?" Andy kinh hãi: "Chị cảm ơn nhé, nhưng không cần đâu!"

Lam Toàn điều chỉnh thiết bị trên vòng đeo tay vài vòng, chuyển sang chế độ nổ, nhấn nút kích hoạt rồi vung tay ném —— chiếc đồng hồ rơi xuống đáy giếng, ngay sau đó là một tiếng nổ lớn kinh thiên động địa.

Miệng giếng bị nổ tung hoàn toàn.

Tất cả nước xác chết nhất thời điên cuồng tuôn ra. Dòng suối nhỏ dưới đáy giếng ngày càng trào lên mạnh mẽ, tạo ra một lực xung kích khổng lồ từ miệng giếng nhỏ hẹp, nhìn từ bên ngoài trông giống như một cột nước đột ngột nổ tung từ lòng đất.

"Em định xuống dưới xem thử." Lam Toàn trịnh trọng nói: "Thi thể Cố Tiến Triết không tự nhiên mà xuất hiện ở giếng, bên dưới chắc chắn có thứ gì đó chúng ta chưa biết."

...

"Tích tích tích ——"

Tiếng chuông báo thức cuối cùng vang lên, Trần Thời Việt vươn một bàn tay đầy máu nắm chặt vách quan tài.

Anh cố sức ngửa đầu, đau đớn khôn cùng đâm mũi tiêm vào cơ thể.

Máu tươi cuồn cuộn, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì cơn đau quá lớn. Trần Thời Việt mấy lần ngất đi rồi lại tỉnh dậy vì tác dụng của thuốc, đây đúng là sống không bằng chết.

Trần Thời Việt nắm chặt ống tiêm đã trống không, mơ màng muốn đâm mũi kim vào động mạch chủ của mình. Chỉ cần một nhát cắt đứt mạch máu, anh sẽ hoàn toàn thoát khỏi thống khổ.

Xung quanh toàn là những nhãn cầu tanh hôi, nước xác chết nghìn năm không thối rữa ngâm lấy thân thể anh.

Trên người Trần Thời Việt không còn chỗ nào lành lặn. Giữa đàn trùng đang hoành hành, anh siết chặt ống tiêm, dường như sắp không trụ vững được nữa.

Anh cũng không tin tưởng Thẩm Đề cho lắm. Nếu sống sót trở thành công thần giải độc, liệu có thực sự như lời Thẩm Đề nói, từng bước leo lên vị trí cao rồi bắt những kẻ từng bắt nạt Phó Vân phải trả giá không?

Hay là lúc này anh buông bỏ chấp niệm, đâm một nhát, đi theo Phó Vân cho xong, để khỏi phải một mình gánh chịu nỗi khổ ly biệt nửa đời người này.

Ngưỡng chịu đau của Trần Thời Việt đã sắp đạt tới giới hạn.

Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc đó, như thể có ý trời định sẵn, anh ngẩng đầu muốn nhìn thế gian lần cuối, và rồi tình cờ chạm ngay vào ánh mắt của bức tượng tà thần khổng lồ phía trên đỉnh đầu.

Trần Thời Việt: "..."

Vị thần khẽ mỉm cười, cán cân trong tay hơi nghiêng, một đôi nhãn cầu bị đánh nát trống rỗng hướng xuống dưới. Góc độ này giống hệt như đang cúi người nhìn chằm chằm vào Trần Thời Việt vậy.

Trần Thời Việt mê muội nhìn vết đạn trên đôi mắt của vị thần, đó là dấu vết cuối cùng mà Phó Vân để lại trên thế gian này.

Ông trời không mắt, thần minh tối tăm.
Hóa ra nơi đây chỉ có quỷ quái hoành hành, Trần Thời Việt ngẩn ngơ buông lỏng lòng bàn tay.

Đột nhiên anh nhìn bức tượng tà thần này thấy vô cùng chướng mắt. Hắn chỉ đánh nát một đôi mắt của ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà đòi mạng hắn?

Lúc này thần trí của anh đã bị độc tố gặm nhấm đến mức mơ hồ, cả người giống như một gã say rượu, điều khiển hành vi và suy nghĩ của mình một cách vô định.

Nếu bẻ cổ vị thần này xuống thì tốt biết mấy.

Người xưa khi chôn cất đều phải có vật bồi táng, có hung thú trấn mộ. Đây là nơi chôn cất xương cốt của Phó Vân, người khác có gì, Phó Vân cũng phải có cái đó.

Ống tiêm cuối cùng trong tay Trần Thời Việt rơi xuống đất, anh không biết lấy đâu ra sức lực, lảo đảo đứng dậy bò ra khỏi quan tài.

Lúc này, anh lại không muốn chết nữa.

"Lạch cạch..." Một giọt nước từ trên cao rơi xuống vừa vặn trúng mặt Trần Thời Việt, khiến đầu óc anh bỗng chốc tỉnh táo lại.

Khoan đã, hình như có chỗ nào đó không đúng?

Không đúng ở đâu nhỉ?

Bức tượng tà thần chẳng phải nên đứng thẳng sao?

Vừa rồi Trần Thời Việt nằm ngang trong quan tài, vậy sao anh có thể nhìn thẳng vào mắt thần được?

Trần Thời Việt đột ngột ngẩng đầu.

Quả nhiên, bức tượng tà thần do chịu tác động từ ngoại lực nào đó, toàn bộ phần đầu đã bị đổ sụp, gập xuống một góc 90 độ. Nhưng vì ở giữa có cơ quan liên kết nên cái đầu vẫn treo lơ lửng giữa không trung, chưa rơi hẳn xuống.

Nó treo ngay phía trên Trần Thời Việt không lệch một li, cái này mà rơi xuống thì đúng là không cần anh phải tự tìm cái chết nữa.

"Ầm vang ——"

Thân hình Trần Thời Việt chao đảo, giây tiếp theo xung quanh đất trời sụp đổ, những tảng đá khổng lồ lăn xuống đáy vực, bụi phấn và đá vụn trút xuống như mưa. Đầu của vị thần cuối cùng không chịu nổi áp lực đã đứt lìa, lăn lông lốc trên mặt đất.

Từ miệng hố trên đỉnh đầu, một sợi dây thừng hạ xuống. Trong ánh mặt trời chói chang, một bóng người nhanh nhẹn và mạnh mẽ bám dây phi thân xuống dưới.

Khoảnh khắc người đó chạm đất, bụi đất dưới chân bay mù mịt, tựa như mang theo kim quang từ trên trời giáng xuống.

Trần Thời Việt thảng thốt ngỡ rằng người đó đã trở về. Anh mờ mịt dụi đôi mắt bị bụi làm nhòe đi, lúc này mới nhìn rõ bóng dáng người tới.

"Tiểu Trần ca! Sao anh lại ở đây?!" Lam Toàn thu dây, xoay người kinh hô giữa cơn mưa đá vụn: "Anh làm sao thế này! Cả người toàn là máu, có ai tra tấn anh sao!"

Trần Thời Việt hơi hé miệng, không biết phải trả lời cô thế nào.

Nhưng điều kiện khách quan không cho họ cơ hội giao lưu. Theo sau tiếng nổ trên trần động, nước từ dòng sông ngầm liên kết với núi tuyết bắt đầu đổ xuống ào ạt.

"Tiểu Trần ca qua đây! Em kéo anh lên trước!" Lam Toàn gào lên giữa cảnh hỗn loạn.

Trần Thời Việt nghiến răng hít một hơi, dùng hết chút sức lực ít ỏi còn sót lại để né tránh đá vụn, nhảy khỏi quan tài rồi chạy điên cuồng đến trước mặt Lam Toàn. Ngay giây sau khi họ thắt xong dây bảo hiểm, toàn bộ nền móng cổ mộ lung lay sắp đổ, phát ra những tiếng động rung chuyển khủng khiếp ——

"Oanh ——"

Mọi thứ không ngừng sụp đổ dưới sự tàn phá của những khối đá lớn. Sau một tiếng nổ vang rền, cổ mộ, tà thần cùng hàng vạn con trùng Mắt Lệ quỷ dị đều bị chôn vùi dưới lòng đất.

Bình Luận (0)
Comment