Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 148

Lam Toàn một tay kẹp điện thoại, chạy thục mạng theo sau Thành Sa. Đám thủ hạ phía sau cũng ập vào tòa chung cư.

Thành Sa thậm chí không kịp gõ cửa, dựa theo địa chỉ số nhà Phó Vân đưa mà trực tiếp phá cửa xông vào!

An Văn Tuyết giật mình quay lại từ phía bếp. Thành Sa vừa định lên tiếng bảo bà mau đi theo bọn họ, nhưng đã bị Lam Toàn ấn vai giữ lại: “Bác ơi, bác đừng cử động!”

Thành Sa nhìn theo hướng mắt Lam Toàn ra cửa sổ, thấy rõ họng súng của tay súng bắn tỉa đang chĩa thẳng từ phía tòa nhà đối diện.

Cô lập tức bình tĩnh lại. An Văn Tuyết đứng bên bệ bếp, nhìn họ với vẻ nghi ngại. Một lát sau, bà nhận ra Lam Toàn: “Cô không phải là thuộc hạ của A Vân sao...”

“Bác ơi, sau lưng bác có lính bắn tỉa. Giờ bác nghe theo chỉ huy của chúng con, dù có chuyện gì cũng đừng cử động, được không ạ?” Lam Toàn hổn hển nói, cô cùng Thành Sa từng chút một lùi vào góc chết của tay súng bắn tỉa.

An Văn Tuyết nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà dùng tạp dề lau khô đôi bàn tay ướt, dường như đã quá quen với những cuộc đấu đá này: “Được, cần bác phối hợp thế nào?”

“Vấn đề chúng con cần làm rõ ngay bây giờ là: Bom đặt ở đâu?” Lam Toàn cố ổn định tâm trí để suy nghĩ, giây tiếp theo cô bỗng chợt nhớ ra điều gì.

Trong chớp mắt, hai người nhìn nhau và đồng thanh: “Phòng ngủ!”

Biết Lưu An Triết ngoại tình là Liễu Hoằng, mà Liễu Hoằng lại là người của An Nhan Hân. Nếu muốn đặt bom ở một góc nào đó trong nhà An Văn Tuyết, nơi khả quan nhất chính là nơi cặp tình nhân này lén lút tìm cảm giác mạnh.

Cả hai bò dọc theo chân tường, mượn ghế sofa che chắn để vào phòng ngủ. An Văn Tuyết giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục rửa bát, dù sau lưng bà đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Không sao, không sao...” Lam Toàn khẽ trấn an bản thân.

Lúc này đã hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của lính bắn tỉa, Thành Sa nhanh chóng bật thiết bị dò tìm trên cổ tay, rà quét khắp nơi. Cuối cùng, cô phát hiện một tia sáng đỏ cực kỳ yếu ớt ở khe hở giữa giường và tủ đầu giường.

Thành Sa tháo đồng hồ để sang một bên, ra hiệu cho Lam Toàn giữ chặt khe giường để nới rộng khoảng cách, còn mình thì rút chiếc kẹp tóc trên đầu xuống: “Thuật nhiếp hồn của em có thể bắn chết lính bắn tỉa từ xa không?”

Lam Toàn ngẩn người: “Chị ơi, chị đánh giá em hơi cao rồi đấy.”

Thành Sa hít sâu một hơi: “Thế còn 'thăm vật'?”

“Thăm vật là cái gì?” Lam Toàn sắp khóc đến nơi.

“Dùng linh lực dò xét cảm xúc của vật phẩm.” Thành Sa cạy lớp vỏ bom ra, để lộ hai sợi dây xanh và đỏ: “Tức là đổi đối tượng nhiếp hồn từ người sang vật. Em hỏi hai sợi dây này xem, cắt sợi nào mới là đường sống.”

Lam Toàn cảm thấy chị mình điên thật rồi.

Thành Sa nhìn cô với ánh mắt sáng quắc, áp lực vô hình trong không khí khiến Lam Toàn nghẹt thở. Hết cách, cô đành nghiến răng đặt lưỡi dao điêu khắc lên sợi dây màu đỏ, lưỡi dao chạm nhẹ vào mạch điện, không có phản ứng gì.

Lam Toàn lau mồ hôi, chạm vào sợi dây màu xanh, cũng vẫn im lìm.

Cô bắt đầu phát bực. Con người có thất tình lục dục mới dựa vào hồn phách mà cảm ứng được, chứ hai sợi dây điện thì cảm ứng cái quái gì?

“Bà chị ơi, chị chẳng phải là sinh viên khối tự nhiên sao? Sao chị không dùng kiến thức vật lý mà phá nó đi!?” Lam Toàn suy sụp.

“Chị học tài chính!” Thành Sa gắt lên: “Ở Sydney không học vật lý!”

“Thế còn cấp ba? Cấp ba thì sao?”

“Chị tưởng em đang học cấp ba nên mới hỏi em chứ!”

“Em học khối Xã hội chị ơi!!!”

Thành Sa cuống đến phát ngốc, hận không thể cắt bừa một nhát cho cả thế giới nổ tung. Nhưng đúng lúc đó, Lam Toàn chụp lấy tay cô: “Đợi đã, em có ý này!”

“Phía trên là điện trở, dây xanh mắc song song ở hai đầu kíp nổ. Nếu không có dây xanh, dây đỏ sẽ nối tiếp với màn hình thời gian. Lấy đồng hồ của chị đo dòng điện đi!”

Thành Sa lập tức đặt đồng hồ lên hai sợi dây. Đồng hồ đếm ngược kêu "tít tít tít"... bước vào một phút cuối cùng.

“... Lại bị thầy vật lý phê bình phải không?” Phùng Tiểu Ngân cầm ly nước đưa cho cô.

Lam Toàn ngẩn ngơ nhìn cô, hơi ấm từ ly nước thấm dần vào lòng bàn tay.

Cô đặt ly nước lên bàn, lòng bàn tay nóng đến hơi đau, thoang thoảng mùi hương ngọt ngào đặc trưng trên người cô giáo trẻ.

“Không tìm thầy vật lý giảng lại mấy câu sai à?”

Lam Toàn lắc đầu: “Không ạ, thầy sẽ mắng em mất.”

Phùng Tiểu Ngân cười, xoa đầu cô: “Đáng thương thật đấy.”

“Không sao, Toán Lý Hóa không tách rời mà. Đưa đề vật lý đây cô xem cho.”

Ánh mắt Lam Toàn sáng bừng lên.

“Em nhìn nhé, dòng điện cũng biết 'lười biếng', nó sẽ chọn nơi có điện trở nhỏ. Nếu muốn tránh cái đèn này thì phải mắc song song một lộ trình mới quanh nó...”

Ký ức ùa về như thác lũ, mắt Lam Toàn đỏ hoe, ngực phập phồng kịch liệt, nhưng bàn tay cầm dao lại ổn định chưa từng có.

“Dây xanh mắc song song hai đầu kíp nổ để ngăn dây đỏ và kíp nổ nối tiếp trực tiếp với đèn hiển thị...”

“Cắt dây đỏ!” Lam Toàn kiên định.

Thành Sa không chút do dự, ấn vai Lam Toàn bắt cô cúi thấp người xuống, một tay đoạt lấy dao, chém mạnh một nhát!

Mọi âm thanh im bặt.

Lam Toàn run rẩy ngồi dậy, lông mi ướt đẫm mồ hôi. Bàn tay Thành Sa vẫn còn co giật vì quá căng thẳng.

“Không sao rồi, không sao rồi.” Thành Sa yếu ớt vỗ vai cô. Đồng hồ đếm ngược dừng lại ở 10 giây cuối cùng.

Lam Toàn th* d*c, rút điện thoại ra, khó khăn nói từng chữ: “Trần ca, bọn em thành công rồi.”

Trên vách đá tuyết sơn, Trần Thời Việt bỗng thở phào nhẹ nhõm, nói nhỏ vào ống nghe: “Tốt lắm.”

Tai Phó Vân khẽ động, Trần Thời Việt biết hắn đã nghe thấy.

Giữa trời tuyết trắng xóa, An Nhan Hân huy động toàn bộ binh lực để bao vây hắn. Phía trước là họng súng đen ngòm, phía sau là vực sâu không đáy.

Họ không còn đường lui.

Trần Thời Việt gượng dậy, chuẩn bị cho phương án đồng quy vu tận.

“Ván này bà trẻ đi hay lắm.” Phó Vân giơ tay: “Cháu trai xin bái phục.”

An Nhan Hân híp mắt đầy đắc ý: “Muốn nắm thóp một người, phải xem hắn quan tâm điều gì.”

Phó Vân gật đầu: “Thụ giáo rồi.”

An Nhan Hân cười: “Biết thế là tốt. Tiếc là cậu không còn cơ hội thực hành đâu. Viên Tam, tước súng của nó, áp giải lên đây.”

“Đợi đã.” Phó Vân ngăn Viên Tam lại, ôn tồn nói với bà ta: “Cho tôi xin một phút nữa được không?”

An Nhan Hân không ý kiến: “Vậy thì nhanh lên, còn 30 giây nữa là bom ở nhà An Văn Tuyết nổ rồi. Cậu muốn tận mắt thấy mẹ mình tan thành mây khói sao?”

Phó Vân không thèm để ý, xoay người nhìn thẳng vào mắt Trần Thời Việt giữa làn tuyết bay.

Trần Thời Việt lòng nóng như lửa đốt, vết thương ở chân càng lúc càng nặng.

Anh nghiến răng ngồi dậy, nghĩ thầm ít nhất phải liều mạng với Viên Tam để Phó Vân không bị bắt đi dễ dàng như thế.

Phó Vân ngồi xổm xuống trước mặt anh, nhẹ nhàng v**t v* bờ vai Trần Thời Việt, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Lưu An Triết: "Chú à, chú giúp tôi một tay được không?"

Lưu An Triết đang ôm thi thể Liễu Hoằng, hồn xiêu phách lạc như kẻ ngốc: "Dựa vào cái gì chứ?"

"Dựa vào việc tôi có thể giúp chú báo thù cho cô Liễu." Giọng Phó Vân cực thấp, chỉ có Lưu An Triết và Trần Thời Việt nghe thấy được.

Trần Thời Việt mơ hồ cảm thấy không ổn, lập tức vùng vẫy: "Anh định làm gì!"

"Được, được... tôi giúp cậu, cậu giúp tôi báo thù..." Lưu An Triết mê muội gật đầu, bước chân lảo đảo đi đến bên cạnh hắn: "Làm thế nào, cậu nói đi..."

Trần Thời Việt trợn trừng mắt, dự cảm bất tường trong lòng ngày càng mãnh liệt. Tiếng "Phó Vân" của anh còn chưa kịp thốt ra, chỉ nghe giây tiếp theo, Phó Vân bỗng đứng phắt dậy, giơ tay nổ một phát súng trúng ngay vào cái chân còn lại không bị thương của Trần Thời Việt.

Trong khoảnh khắc đó, Trần Thời Việt thậm chí không còn cảm nhận được đau đớn, đại não trống rỗng, máu tươi chói mắt theo xương bánh chè chảy ròng ròng. Ngay sau đó, anh ngã quỵ xuống đất, nỗi đau nát vụn khiến anh không thốt nên lời.

"Tại sao..." Trong cơn thống khổ tột cùng, ý thức con người sẽ không tự chủ được mà tan rã. Trần Thời Việt áp một bên mặt xuống nền tuyết lạnh lẽo, nước mắt trào ra khỏi hốc mắt: "Phó Vân..."

Tại sao Phó Vân lại nổ súng bắn anh?

Đám người An Nhan Hân và Viên Tam xung quanh thấy cảnh này cũng không khỏi ngơ ngác. Phó Vân điên rồi sao?

"Chú à, giúp tôi đè cậu ấy lại." Phó Vân bình thản v**t v* họng súng còn nóng hổi, tiến về phía Trần Thời Việt: "Vòng tay ra sau lưng."

Lưu An Triết làm theo lời hắn.

Trần Thời Việt dùng hết sức bình sinh để chống cự, nhưng ngặt nỗi vết thương ở hai chân quá nặng, mất máu quá nhiều khiến sức lực toàn thân nhanh chóng tan biến. Anh chỉ có thể liều mạng ngẩng đầu trừng mắt nhìn Phó Vân: "Tại sao?"

Phó Vân không thèm liếc anh lấy một cái, trực tiếp bước qua nửa thân trên của anh, đi vòng ra sau lưng Trần Thời Việt, cúi người rút thắt lưng của mình ra.

Vòng eo hắn mảnh khảnh, tà áo sơ mi bên trong áo khoác gió bị gió thổi bay phần phật.

Trần Thời Việt mơ hồ đoán ra nguyên nhân của hành động này, nhất thời không màng đến hai cái chân đang bị thương, càng ra sức vùng vẫy dữ dội hơn: "Không được... Phó Vân, không được..."

Phó Vân thiếu kiên nhẫn vỗ nhẹ vào sau gáy anh một cái, sau đó ấn tay anh xuống, bẻ ngược hai cổ tay Trần Thời Việt ra sau, dùng thắt lưng trói chặt lại: "Ngoan nào, nghe lời chút đi."

"Giúp tôi đè cậu ấy lại, cứ ở yên trên bệ đá này, đừng cử động, nghe rõ chưa?" Phó Vân thấp giọng hỏi Lưu An Triết.

Lưu An Triết sợ hãi gật đầu.

"Đi thôi." Phó Vân đứng dậy, nhẹ nhàng nói với Viên Tam: "Hạ cờ không rút, dám làm dám chịu. Tôi đi với các anh, muốn giết muốn xẻo tùy vào tâm trạng của bà trẻ."

Trần Thời Việt gào rít khản cả giọng muốn ngăn cản người nọ, nhưng vết thương quá nặng, lồng ngực anh toàn mùi máu tanh, tiếng th* d*c đứt quãng như hơi thở cuối cùng của kẻ lâm chung, kèm theo tiếng nức nở đau thương đến cực điểm: "Phó Vân... đừng..."

Có lẽ tiếng gọi của Trần Thời Việt quá thê lương, phải mất một lúc lâu sau, Phó Vân mới chậm rãi xoay người lại, ban phát cho anh một ánh nhìn.

Cái nhìn đó ngỡ như dài cả một thế kỷ.
Trần Thời Việt giống như một con chó mất nhà, nằm rạp trên mặt đất, đôi mắt anh đỏ ngầu, tơ máu nổi vồng lên. Giây phút sinh ly tử biệt, anh chỉ muốn nhìn Phó Vân thêm vài lần nữa, mặc dù chính người này vừa mới bắn gãy chân anh.

Phó Vân cúi đầu nhìn chăm chú Trần Thời Việt, thần sắc rất dịu dàng, nhưng không nói gì cả. Một lát sau, hắn cúi xuống, những ngón tay thon dài nâng chiếc cằm đẫm máu của Trần Thời Việt lên.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng chạm môi mình vào môi anh một cái.

Nước mắt Trần Thời Việt trong phút chốc tuôn rơi lã chã, vị máu và vị mặn của nước mắt hòa quyện vào nhau. Anh lẩm bẩm muốn nói với Phó Vân rằng em không muốn sống một mình, anh thả em ra, thả em ra có được không...

Đó là một nụ hôn cực kỳ ngắn ngủi, vừa chạm đã rời. Đôi mắt Phó Vân cong cong, dường như đang mỉm cười tạm biệt anh.

Sau đó, hắn không chút do dự, dứt khoát đứng dậy.

"Đời em còn dài lắm, chôn chân cùng anh thì thật không đáng."

Viên Tam đứng bên cạnh âm trầm nhìn chằm chằm, Phó Vân lười biếng xoay người không đợi gã, đi thẳng về phía vách núi.

Bên vách núi rũ xuống một chiếc thang dây dài, nối thẳng đến chỗ An Nhan Hân.

"Tôi tốt bụng khuyên cậu một câu." Viên Tam mở lời sau lưng hắn: "Bây giờ tự sát còn kịp, nếu rơi vào tay lão thái thái, thì chết cũng là một ước muốn xa xỉ."

Thang dây đung đưa, dưới chân là vực sâu vạn trượng, chim bay không lọt.

Phó Vân ngẩng đầu nhìn thang dây, tùy ý đáp: "Được, cảm ơn."

Viên Tam thấy hắn không muốn giữ lại toàn thây thì cũng đảo mắt, lười khuyên thêm.

Mãi cho đến khi Phó Vân bước lên nấc thang cuối cùng, đứng trước mặt đám vệ sĩ của An Nhan Hân, hắn mới ấn tắt màn hình đang hiển thị cuộc gọi trên điện thoại.

"An tổng! An tổng không xong rồi!!" Một tên thủ hạ hớt hải từ trên xe chạy xuống: "Bên kia truyền tin về, nói là... nói là quả bom ở nhà cô Văn Tuyết đột nhiên mất hiệu lực!"

Sắc mặt An Nhan Hân biến đổi kinh hoàng, trong nháy mắt trở nên dữ tợn và trắng bệch: "Tại sao lại như vậy!"

Bà lão run rẩy vài giây, rồi hậu tri hậu giác quay sang Phó Vân, không thể tin nổi: "Mày làm?"

Hàng mi Phó Vân rũ xuống một độ cong đẹp đẽ, hắn dùng thần sắc bất đắc dĩ, trả lời không liên quan mà lắc đầu: "Bà tre5, bà có biết tại sao bao nhiêu năm qua, bà luôn bị Tổng bộ đè đầu cưỡi cổ không?"

An Nhan Hân cố gắng trấn tĩnh, nhanh chóng ra lệnh cho người xung quanh: "Kích hoạt lính bắn tỉa chuẩn bị nổ súng! Còn đứng thẫn thờ ra đó làm gì, bắt lấy nó cho ta!"

Phó Vân nghe vậy thì nghiêng đầu, cười rồi giơ họng súng chỉ về phía chiếc xe mà tên thủ hạ vừa chạy xuống: "Trên núi tuyết chắc là không có tín hiệu đâu, đó là xe các người dùng để đặt thiết bị liên lạc phải không?"

An Nhan Hân kinh hãi, nhưng đã không còn kịp nữa. Mọi người xung quanh đồng loạt lao về phía Phó Vân để ngăn chặn hành động điên cuồng của hắn.

Tuy nhiên, viên đạn như tên rời cung lao vút đi, "Đoàng!" Một tiếng xuyên thủng nắp ca-pô, động cơ bị kích nổ ngay lập tức!

"Bởi vì, tôi cũng chẳng thiết mạng mình." Phó Vân bình thản nói.

Một quả cầu lửa kèm bụi đất bốc lên ngùn ngụt, ngọn lửa hung hãn nuốt chửng thân xe trong tích tắc.

"Giờ thì các vị không còn cách nào để truyền tin cho phía Tây An nữa rồi, đúng không?"

Phó Vân lùi lại một bước. Đám thủ hạ kẻ thì cứu hỏa, kẻ thì xông lên bắt hắn, tiếng kéo chốt an toàn của súng vang lên không ngớt, nhưng nếu không có lệnh của An Nhan Hân, không ai dám nổ súng.

"Nổ súng! Không cần để lại người sống!"

An Nhan Hân hoàn toàn nổi trận lôi đình. Tín hiệu điện thoại mất sạch, nếu lính bắn tỉa không nhận được lệnh kịp thời mà để An Văn Tuyết giữ lại một mạng ——

Thì rắc rối tiếp theo quả thực không dám tưởng tượng.

"Bà lại đoán sai rồi, bà trẻ." Phó Vân thở dài cảm thán một tiếng, giơ súng lên và nhã nhặn nói: "Súng có ba viên đạn."

Viên đạn "cạch" một tiếng lên nòng, phát súng cuối cùng nhắm thẳng vào vách núi tuyệt bích đang phủ đầy tuyết trắng, nơi những cánh rừng bị tuyết bao phủ. Rút dây động rừng ——

Mọi người có mặt tại đó đều trợn mắt kinh hãi. Tiếng súng xé tan sự tĩnh lặng của núi rừng, chỉ thấy tuyết xốp trên vách đá rào rào chuyển động, ngay sau đó, một trận lở tuyết diện rộng với thế hủy thiên diệt địa đổ ập xuống!

Những cây tuyết giữa sườn núi xanh biếc không có sức kháng cự, bị những lớp tuyết tích tụ lâu năm từ trên đỉnh vách đá đè nén đến mức không thể nhúc nhích. Sóng tuyết như nước, dưới áp lực của trọng lực điên cuồng đẩy tới, trong chớp mắt đã ập đến trước mặt đám người.

Tiếng thét chói tai và tiếng gào thảm thiết vang lên không dứt. Đao súng hỏa khí của con người trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên giống như châu chấu đá xe, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị nghiền nát một cách không thể tránh khỏi.

Theo lệnh của An Nhan Hân, đạn tuôn ra như mưa rào, dày đặc bắn xối xả!

Cảnh tượng tiếp theo trong suốt những năm tháng sau này giống như một cơn ác mộng, ngày qua ngày bám lấy Trần Thời Việt, phá hủy tâm thần anh đến tận cùng.

Bụi tuyết bùng lên, bao phủ lấy bóng dáng của mọi người bên vách đá. Trần Thời Việt thực ra không nhìn rõ Phó Vân trúng bao nhiêu đạn, chỉ thấy người nọ vẫn nắm chặt khẩu súng đã hết đạn, thân hình lảo đảo lùi về phía sau. Đồng tử Trần Thời Việt bỗng giãn ra ——

Dáng người mảnh khảnh đó, trong bộ đồ đen, rơi tự do xuống từ vách núi.

"PHÓ VÂN ——!!"

Ngay sau đó, trận lở tuyết đổ xuống như một bức màn che, tiếng đổ sập và tiếng tuyết phủ lấp chấn động khắp nơi. Trần Thời Việt bị Lưu An Triết ấn đầu xuống, nghìn tầng sóng tuyết cuộn trào bay lả tả. Thiên địa mênh mông, sau cơn địa chấn dữ dội là một sự tĩnh lặng hoàn toàn.

...

"Lấy bình oxy lại đây, mau lên!"

"Gãy xương bánh chè phức tạp, có mảnh đạn găm vào bắp chân. Trực thăng của bộ phận y tế tổ tác chiến đã vào vị trí, lập tức đưa lên máy bay chuẩn bị phẫu thuật!"

"Cẩn thận cổ tay, cổ tay cậu ấy cũng bị trật khớp rồi!"

Thế giới của Trần Thời Việt là một mảnh đen tối, anh hầu như không cảm nhận được nỗi đau trên cơ thể, cũng hoàn toàn không biết gì về sự ồn ào của đội cứu hộ xung quanh hay việc mình được đưa lên trực thăng.

Ý thức của anh đã cùng Phó Vân rơi xuống vực sâu.

✧✧✧✧✧✧

Phó Vân tạm offine mấy chương nhể

Bình Luận (0)
Comment