Khi Phó Vân bò dậy khỏi trường kỷ thì mặt trời đã lên cao. Chỉ cần khẽ cử động, hắn đã nhịn không được mà r*n r*, nhăn mặt nhíu mày chậm rãi vịn giường ngồi dậy.
Trần Thời Việt đã rời đi, trước khi đi còn rất tinh ý xếp lại đống quần áo bị vứt loạn đêm qua bên cạnh giường, còn để lại một ấm nước ấm vừa phải trên bàn trà.
Trà thất đã được dọn dẹp gọn gàng, hoàn toàn không thấy dấu vết của những gì đã xảy ra tối qua. Trà thất nhỏ bốn bề lộng gió, Phó Vân cảm thấy mình bị hành hạ lâu như vậy mà không bị cảm lạnh đúng là một kỳ tích.
Hắn nằm bẹp trên giường không muốn động đậy, đúng lúc Bạch Triết gõ cửa từ bên ngoài: “Sếp, muộn thế này rồi mà còn chưa dậy?”
Phó Vân nhắm mắt lại, định mở miệng trả lời nhưng phát hiện giọng mình đã khản đặc. Hắn đành mặc quần áo đứng dậy mở cửa cho Bạch Triết.
“Chuyện gì thế?” Hắn khản giọng hỏi.
Bạch Triết sững người, lo lắng hỏi: “Giọng anh bị sao vậy?”
Phó Vân xua tay: “Tối qua bị nhiễm lạnh. Có chuyện gì cậu nói đi.”
“Bà cụ hôm nay cũng lên núi, lát nữa là đến nơi. Anh thu dọn một chút chuẩn bị đón giá đi.”
Phó Vân: “……”
Bà Phàn đúng là một bà lão rất biết chọn thời điểm. Phó Vân hít sâu một hơi, nói với Bạch Triết: “Tôi đi tắm cái đã.”
“Nhanh lên đấy!”
Phó Vân vắt khăn lên vai, khoác áo đi vào phòng tắm. Bạch Triết để ý thấy dáng đi của hắn hơi là lạ.
“Tự nhiên thấy anh ấy đi đứng như bị thọt vậy nhỉ?” Bạch Triết lẩm bẩm.
Phó Vân đương nhiên không phải bị thọt, chỉ là lúc này toàn thân chỗ nào cũng thấy không ổn. Hắn khó khăn lắm mới tắm rửa sạch sẽ, vừa lau tóc bước ra thì thấy bà Phàn đã ngồi sẵn trong sân.
“Thích nơi này không?” Bà Phàn ngồi trên chiếc xích đu giữa sân, khí định thần nhàn hỏi hắn.
“Cũng tốt…… Nhưng mà bà cứ nhất thiết phải ngồi trên xích đu nói chuyện với cháu sao?”
Bà Phàn nhìn quanh một lượt, kỳ quái hỏi: “Không được à?”
“Không có gì, chỉ là thấy không hợp với khí chất của bà thôi.” Phó Vân lau khô những giọt nước cuối cùng trên ngọn tóc: “Đi thôi, vào nhà nói chuyện.”
Phó Vân đẩy cửa vào trà thất trước. Đầu tiên hắn vén mành đứng ngoài cửa quan sát một vòng quanh phòng, cảnh giác xác nhận không còn dấu vết gì lưu lại từ đêm qua mới nghiêng người mời Phàn lão thái thái vào.
“Nhìn sắc mặt cháu không tốt lắm, tối qua ngủ không ngon à?” Bà Phàn không khách sáo ngồi vào bàn chủ vị, giơ tay rót ấm trà mà sáng nay Trần Thời Việt đã pha sẵn vào hai chiếc chén.
Phó Vân dời chén trà đi, đáp lệ: “Không có, cháu vẫn ổn.”
“Bảo cháu tới đây là để nghỉ ngơi, đừng lo nghĩ quá nhiều. Dù sao thời cuộc hiện tại đã bụi trần định đoạt, có nghĩ thế nào cũng không thay đổi được đại cục.” Bà Phàn nói: “Chi bằng cứ giữ tâm thái bình thản, xem đối phương còn chiêu trò gì nữa.”
Phó Vân nhìn chằm chằm lá trà nổi trên mặt nước, gật đầu: “Vâng.”
“Huống hồ kẻ chúng ta cần trừ khử hiện tại không phải ngoại tặc, mà là gia tặc.” Bà Phàn gõ nhẹ xuống mặt bàn. Một thuộc hạ từ ngoài cửa bước vào, đưa tới một chiếc cặp công văn đen kịt.
Bà lấy từ trong cặp ra một xấp ảnh, đặt trước mặt Phó Vân: “Xem đi, chuyện này cháu có biết không?”
Trong lòng Phó Vân sớm đã đoán trước được. Hắn cầm lấy xấp ảnh, chừng mười mấy tấm, tất cả đều là cảnh Lưu An Triết và người tình ngoài luồng của ông ta thân mật với nhau.
Hôn nhau trước cửa khách sạn, ăn tối dưới ánh nến tại nhà hàng Pháp, quần áo xộc xệch trên xe…… Cái gì cũng có.
Phó Vân như chê bẩn mà lảng tránh mắt đi, đẩy xấp ảnh sang một bên.
“Thám tử tư đúng là đáng đồng tiền bát gạo, ảnh chụp tấm nào cũng rõ nét, con xem, mặt mũi đều thấy rõ mồn một, ngày giờ cũng khớp hết.” Bà Phàn cười nhạt nói.
Phó Vân: “…… Bà ngoại, đó là con rể bà đấy. Làm ra loại chuyện này còn bị chụp lại, sao bà có thể bình tĩnh như vậy?”
“Con rể thì đã sao, có phải con gái ta đâu.” Bà Phàn an nhiên đáp: “Huống hồ là ta thuê người chụp. Đến lúc đó có ly hôn hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của mẹ cháu.”
Phó Vân trố mắt nhìn bà vài giây, hồi lâu mới lên tiếng: “Bà thực sự thấy chuyện cha dượng cháu ngoại tình là chuyện nhỏ bình thường sao?”
“Hay là bà thực sự không nhận ra người phụ nữ trong ảnh là ai?”
“Ta nhận ra chứ, trợ lý của An Nhan Hân. Hiện tại ta cũng chưa rõ cô ta tiếp cận Lưu An Triết là đơn thuần muốn tìm mùa xuân thứ hai hay là còn mưu đồ gì khác.” Bà Phàn nói: “Tóm lại cứ phái người canh chừng trước đã. Nếu động tĩnh quá lớn, ta lo Văn Tuyết chịu không nổi.”
Phó Vân thở dài: “Từ lúc chúng ta đưa cô hai và tam thúc của mẹ vào trong đó, mẹ đã chịu không nổi rồi. Cứ vậy đi, trạng thái gần đây của cháu cũng chỉ hợp để trốn trong núi thôi.”
Bà Phàn bất đắc dĩ gật đầu, coi như đồng ý.
“Còn nữa, trước khi con vào ảo cảnh trên quốc lộ, cháu từng bắt gặp hai người bọn họ lén lút gặp nhau một lần. Lúc con vào chất vấn Lưu An Triết, cháu đã tìm thấy thứ này trong xe ông ta.”
Phó Vân lấy từ trong túi ra một miếng hương liệu nhỏ đặt trước mặt bà ngoại: “Đây là thứ cháu lấy được từ tay người ủy thác của cháu, cô ấy cũng là nạn nhân vụ án quốc lộ. Vị hôn phu của cô ấy là tình nhân cũ của Liễu Hoằng, và đã chết trong vụ án đó.”
Bà Phàn nhìn miếng hương sáp trên bàn, đăm chiêu: “A Vân, đây là phế liệu công nghiệp trong tiệm trị liệu hương thơm mà, cháu thực sự nghĩ nó có hiệu quả nguyền rủa sao?”
“Bất kể nó có tác dụng nguyền rủa hay không, tình cũ và tình mới của Liễu Hoằng đều mang thứ này trên người, đây lẽ nào là trùng hợp? Cách đây không lâu con có hỏi qua một vị trung y, theo con được biết nguyên liệu của thứ này rất buồn nôn. Bà phải cân nhắc vì sự an toàn của con gái bà.”
Thần sắc bà Phàn trở nên phức tạp: “Cháu muốn ta ra mặt, ép mẹ cháu ly hôn với Lưu An Triết?”
“Trước khi trở thành trợ lý của bà trẻ, nghề nghiệp của Liễu Hoằng chính là chủ tiệm trị liệu hương thơm. Cháu không có ý định ác ý phá hoại bất cứ gia đình nào, nhưng điều đó phải dựa trên tiền đề là mẹ cháu hoàn toàn an toàn.” Phó Vân nhìn thẳng vào đôi mắt già nua của bà: “Bà thấy sao?”
Bà Phàn lại vẫy tay, lập tức có người thu miếng hương liệu trên bàn đi.
“Ta về sẽ tìm người nghiên cứu, rồi bố trí thêm bảo vệ quanh nhà Tiểu Bảo. Yên tâm đi, ta luôn cảm thấy bà trẻ của cháu dù có bất hòa với chúng ta thế nào, thì đối với mẹ con – đứa cháu gái ruột này – bà ta vẫn rất tốt.”
Phó Vân uống một ngụm trà: “Lưu An Triết, nếu thực sự không ổn thì cứ để cháu ra tay, đảm bảo thần không biết quỷ không hay……”
“A Vân.” Bà Phàn trầm giọng ngắt lời hắn.
“Tiểu Bảo không thể lại mất đi ba nó.”
Chữ “lại” này trong ngữ cảnh này nghe thật vi diệu. Tay bưng trà của Phó Vân khựng lại một chút, không nói gì thêm.
Trần Thời Việt trở về Nông Gia Nhạc khi mặt trời sắp xuống núi.
Anh có lẽ vừa kết thúc buổi tập chiều, chỉ kịp tắm rửa sơ qua rồi ra ngoài ngay, tóc vẫn còn sũng nước. Chiếc áo phông trắng dính sát vào người, phác họa lên những đường nét cơ bụng săn chắc.
Chàng trai trẻ với mái tóc rối bời, trong mắt như tỏa ra hào quang.
“Phó Vân!” Anh mạnh dạn đẩy cửa ra, rồi chợt khựng lại khi thấy bà Phàn cũng ở trong phòng: “!?”
Bà Phàn nâng tay ý bảo anh ngồi. Trần Thời Việt lúng túng cúi chào: “Bà Phàn.”
Anh theo bản năng nhìn về phía Phó Vân, chỉ thấy người nọ khí định thần nhàn gật đầu với mình: “Có chuyện gì thế, ngồi đi.”
Trần Thời Việt lúc này mới bước tới ngồi xuống cạnh Phó Vân.
“Được rồi, chuyện là như vậy, ta cũng nên đi thôi. Còn A Vân, ta dặn cháu một câu cuối.”
Phó Vân ngẩng đầu: “Gì ạ?”
Bà Phàn nhìn Trần Thời Việt đầy ẩn ý rồi nói với hắn: “Chú ý sức khỏe, phải biết tiết chế.”
Phó Vân: “……”
Hắn ho khan một tiếng: “Bà à, bà đi mau đi.”
Trần Thời Việt đứng bật dậy, đột ngột khom lưng thật thấp: “Cháu biết rồi ạ, BÀ NGOẠI!!”
Phó Vân trố mắt: “Ai là bà ngoại cậu?”
Bà Phàn hiếm khi mỉm cười một cái, rồi xoay người đi ra cửa.
Trong trà thất nhỏ chỉ còn lại hai người họ.
Trần Thời Việt không dám lên tiếng, chỉ dùng khóe mắt trộm liếc Phó Vân rồi lại nhanh chóng thu hồi ánh nhìn, ngón tay lặng lẽ xoắn vào nhau, hít sâu.
Phó Vân nhìn cái dáng vẻ “vợ hiền” khép nép của anh mà thấy bực mình. Người đêm qua hành hạ mình đến nửa đêm như thể không phải cậu ta vậy. Phó Vân nhịn không được tiện tay ném cái gối vào người anh: “Làm cái bộ dạng ngượng ngùng đó cho ai xem đấy!”
Bị gối đập trúng, Trần Thời Việt lập tức hiện nguyên hình, cười nịnh nọt sáp lại gần: “Sếp, tối qua anh không giận là được rồi, anh cứ đánh chửi em tùy thích.”
Phó Vân đứng dậy ngồi vào vị trí chủ tọa mà Phàn lão thái thái vừa ngồi, lười biếng dựa lưng vào ghế: “Tôi giận làm gì?”
Trần Thời Việt mong chờ nhìn hắn: “Hôm qua em có làm anh đau không?”
Phó Vân nhìn vào đôi mắt sáng ngời rực rỡ kia, trong đó chứa đựng những cảm xúc rất phức tạp, mang theo sự thành kính và mong đợi đến cực hạn. Hắn bỗng nhiên bật cười, giơ tay xoa nhẹ lên mái tóc xù của Trần Thời Việt.
“Hầu hạ không tệ, tiếp tục phát huy.”
Trần Thời Việt ngẩn ra một lúc không hiểu ý nghĩa của câu “tiếp tục phát huy” là gì.
Anh ngơ ngẩn nhìn gương mặt Phó Vân, cố tìm kiếm một biểu cảm khác lạ trên khuôn mặt cao ngạo và xinh đẹp ấy, nhưng thần sắc Phó Vân vẫn tĩnh lặng và ôn hòa, không chút gợn sóng.
“Ý câu này của anh…… em có thể hiểu là……” Trần Thời Việt gần như không kìm nén được sự run rẩy trong lòng, giọng nói vì kích động mà hơi run: “Anh đây là……”
“Chính là ý mà em đang nghĩ đấy.” Phó Vân không phủ nhận. Nụ cười của hắn lúc này rất dịu dàng, ánh hoàng hôn xuyên qua mành trúc, để lại những vệt sáng lốm đốm trong mắt hắn.
“Đời người ngắn ngủi, bên cạnh có một người cũng không phải chuyện gì xấu.”
Trái tim Trần Thời Việt đập liên hồi, hoa lòng nở rộ như thể có ai đó vừa đốt 15 tấn pháo hoa bên tai, khiến anh choáng váng từ trong ra ngoài.
Phó Vân là của anh.
Từ nay về sau, mấy cái danh xưng như “người cũ của Phùng tổ trưởng” gì đó đều biến đi hết đi! Phó Vân là đối tượng của anh!!
Anh là “chánh cung” được đích thân sếp Phó phong tước!! Địa vị không thể lay chuyển!!
Trần Thời Việt hận không thể lập tức xông tới văn phòng của Phùng Nguyên Câu, nắm cổ áo anh ta mà gào lên: “Ông đây lên ngôi rồi!!”
Phó Vân ngồi bên cạnh nhìn đứa trẻ này thay đổi biểu cảm xoành xoạch trên mặt, không khỏi hít sâu một hơi đỡ trán: “Em uống ngụm nước đi, bình tĩnh lại.”
Hai hàm răng Trần Thời Việt va vào nhau cầm cập, anh uống một ngụm nước lạnh: “Phó Vân, em……”
“Được rồi, em tìm anh có việc gì, hôm nay không tập à?”
“Không tập.” Đôi mắt Trần Thời Việt sáng lấp lánh: “Sếp, hôm nay là thứ Sáu, cuối tuần anh có kế hoạch gì không?”
Phó Vân: “…… Không có.”
Mắt Trần Thời Việt càng sáng hơn: “Không có kế hoạch, vậy có thể giao cho em sắp xếp không?”