Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 119

Giọng của Trần Thời Việt cực nhẹ và cực thấp, nhưng rơi vào tai Phó Vân lại tựa như tiếng sét đánh ngang tai. Hắn bật dậy khỏi giường, cẩn thận tiến sát lại trước mặt Trần Thời Việt: "Tỉnh rồi sao?"

Trần Thời Việt không tiếng động mỉm cười với hắn, dùng hơi thều thào nói: "Sếp..."

Ngón tay anh khẽ động đậy, dường như muốn nắm lấy Phó Vân, nhưng vì kiệt sức nên lại buông thõng xuống giường.

Phó Vân nắm lấy bàn tay không truyền nước của anh, áp vào má mình, nhất thời không nói nên lời.

Một lúc sau, hốc mắt hắn lặng lẽ ướt đẫm.

Trần Thời Việt cảm nhận được những giọt nước mắt ấm nóng thấm vào kẽ ngón tay, anh dồn hết sức lực toàn thân, dùng lòng bàn tay v**t v* khuôn mặt Phó Vân.

"Là tôi tự nguyện, đừng khóc..."

Trần Thời Việt đã hơn mười ngày không ăn uống, hoàn toàn sống nhờ vào dịch truyền, lúc này giọng nói quá yếu ớt, vừa thốt ra đã tan biến vào không khí.

Phó Vân cuối cùng không nhịn được nữa, gục xuống đầu giường anh khóc nức nở.

......
"Tỉnh lại là về cơ bản đã qua cơn nguy kịch, nhưng còn lâu mới được xuất viện, cứ yên tâm ở lại đây đi."

Phó Vân nhận tài liệu và một xấp hóa đơn từ tay bác sĩ chủ trị: "Bây giờ tôi đi làm thủ tục nhập viện."

Sau khi vào phòng bệnh thường, Trần Thời Việt tuy được thông báo là không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng tinh thần vẫn chưa khôi phục được bao nhiêu. Mỗi sáng anh mở mắt ra một chút, xác nhận Phó Vân vẫn ở bên cạnh là lại chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Đến giờ ăn, anh bị Phó Vân vỗ tỉnh, ăn tượng trưng vài miếng cháo loãng rồi lại thiếp đi.

Cứ như thế lặp đi lặp lại một hai tuần, đồng chí Trần Thời Việt cuối cùng cũng chuyển từ "chế độ ngủ đông" sang "chế độ tiết kiệm điện".

Biểu hiện cụ thể là: đã có sức để nói chuyện với Phó Vân, biết "ngất xỉu" có chọn lọc, ăn cơm cũng biết kén chọn. Đồ đưa đến tận miệng, thích thì ăn, không thích thì khẽ nghiêng đầu, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Ban đầu Phó Vân không hề nỡ mắng anh nửa lời, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, trong khi bên ngoài bệnh viện, rắc rối của chính hắn thì chất cao như núi.

Cho đến một buổi tối, hắn đứng ở cổng bệnh viện gọi điện thoại cho bà Phàn.

"Từ trên xuống dưới cái tổ tác chiến đó có ai không nhắm vào cháu chứ? Huống hồ Trần Thời Việt là thành viên của họ, cũng vì cháu mới bị thương thành thế này, họ có ý kiến với cháu thì cháu hiểu, nhưng dựa vào cái gì mà cháu phải nhịn cục tức này?"

"Dựa vào chút tình xưa nghĩa cũ của cháu với lãnh đạo bên đó, bỏ qua sĩ diện mà đi thăm dò một chuyến đi, vì đại cục." Bà Phàn ở đầu dây bên kia khuyên bảo.

"Thôi bà dẹp đi cho cháu nhờ."

Phó Vân sứt đầu mẻ trán xử lý xong một đống việc đau đầu. Sau khi nghe điện thoại xong trở lại phòng bệnh, Trần Thời Việt đã ngủ, trong phòng tối om, không một tiếng động.

Phó Vân đứng ở cửa, bồn chồn đi qua đi lại vài vòng. Cứ mỗi khi phiền muộn hắn lại muốn hút thuốc, nhưng trong phòng bệnh hiển nhiên không cho phép anh giải tỏa cảm xúc bằng cách đó.

"Phó Vân." Trong bóng tối, Trần Thời Việt bỗng nhiên lên tiếng.

Phó Vân dừng bước: "Cậu chưa ngủ sao?"

"Ngủ không được." Trần Thời Việt nhỏ giọng nói: "Tôi đau."

Phó Vân lo lắng, lập tức quên sạch những chuyện bực mình vừa rồi, hắn bước nhanh đến bên cạnh: "Đau ở đâu? Có cần tôi gọi y tá không?"

"Không cần đâu, muộn rồi, anh lại đây ở bên tôi một lát là được rồi..." Ý thức của Trần Thời Việt dường như không tỉnh táo lắm, giọng nói có chút mơ hồ.

Phó Vân lo vết thương của anh lại tái phát, sao nói chuyện cứ lờ đờ thế này, rất giống kiểu đau đến mức thần trí không minh mẫn.

"Đừng cử động nhé, để tôi bật đèn xem sao." Phó Vân cúi người định lật chăn của anh lên.

Hắn mới từ ngoài vào, lòng bàn tay vẫn còn lạnh ngắt, khiến Trần Thời Việt khẽ rùng mình, rụt người vào trong chăn.

Phó Vân ngạc nhiên: "Sao vậy, cậu đang giả vờ thẹn thùng với tôi đấy à?"

Trần Thời Việt: "......"

"Đừng căng thẳng, không cười cậu đâu." Phó Vân vỗ vỗ vào lớp chăn để trấn an: "Để tôi gọi y tá --"

Giây tiếp theo, hắn lập tức bị buộc phải im bặt.

Trần Thời Việt chống người dậy, nhanh như chớp dùng một tay kéo hắn ngã xuống giường, một cánh tay khác duỗi ra vòng qua, ôm chặt lấy eo Phó Vân.

Lực đạo cực lớn khiến Phó Vân bị giữ chặt không thể cử động.

Động tác trên tay anh mạnh mẽ đến cực điểm, dứt khoát không chút rườm rà, nhưng khuôn mặt lại cực kỳ cẩn thận, từng chút một tiến lại gần, rồi thử thăm dò chạm nhẹ vào môi Phó Vân.

Phó Vân mím môi, không né tránh.

"Sếp, tôi có thể hôn anh không?" Trần Thời Việt khẽ hỏi trong bóng tối vô tận của phòng bệnh.

"Cậu hôn rồi còn gì." Phó Vân nói, môi gần như không động đậy.

Lòng bàn tay Trần Thời Việt m*n tr*n tấm lưng gầy nhưng cứng cáp của Phó Vân, cảm nhận lồng ngực hắn đang phập phồng run rẩy theo từng hơi thở.

"Có thể thêm một chút nữa không?" Trần Thời Việt tiếp tục hỏi.

"Thêm một chút cái gì?" Phó Vân biết rõ còn cố hỏi.

Trần Thời Việt không trả lời, giơ tay nâng cằm hắn lên, há miệng ngậm lấy đôi môi mềm mại lạnh lẽo của đối phương. Đồng tử Phó Vân co thắt lại, theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng lại bị Trần Thời Việt ấn chặt hơn.

Hắn sợ chạm vào vết thương của Trần Thời Việt nên không dám thực sự dùng sức. Tiếng th* d*c nặng nề hòa cùng lực đạo như muốn cắn xé của Trần Thời Việt nơi môi răng khiến Phó Vân đau điếng, hắn thúc nhẹ một cái vào mạng sườn anh.

"Ưm..." Trần Thời Việt kêu khẽ một tiếng, nhưng vẫn không buông lỏng vòng vây.
"Cậu là chó đấy à? Vừa gặm vừa cắn."
Ánh mắt Trần Thời Việt tối sầm lại, cậu tựa cằm lên vai anh, khẽ nghiêng đầu, đôi môi lướt qua vành tai Phó Vân, hơi thở ấm nóng phả bên tai anh: "Phó Vân, sau này hãy cho em thêm cơ hội, được không?"
Phó Vân nghiêng đầu né tránh. May mà trong bóng tối nên người khác không thấy được đôi môi bị hôn đến ướt át và vành tai đang đỏ bừng của anh: "Cơ hội gì?"

"Cơ hội được đứng vai kề vai bên cạnh anh, giống như lần này vậy." Trần Thời Việt nói với giọng ý cười.

"Anh có biết khoảnh khắc tiếng nổ vang lên, tôi đã nghĩ gì không?"

Phó Vân không nói gì.

"Lúc đó tôi che chắn trước mặt anh, trong lòng nghĩ rằng giây phút cuối cùng trước khi chết được nhìn thấy anh thì chết cũng đáng." Trần Thời Việt buông cổ tay hắn ra.

Phó Vân lặng lẽ nhắm mắt lại, nhưng cũng không rời khỏi giường.

Hồi lâu sau, hắn khẽ thở dài: "Ngủ đi."

Trần Thời Việt lại một lần nữa nắm chặt lấy cổ tay hắn, không chịu bỏ qua: "Không cho tôi một danh phận sao? Đến Phùng Nguyên Câu còn có nữa là."

"Sao tự nhiên cậu lại nhắc đến hắn ta?" Phó Vân bất đắc dĩ nói.

"Anh từng nói, anh chỉ thiết lập quan hệ tình cảm với những người có ích cho anh." Trần Thời Việt thành khẩn nói từng chữ: "Trước đây tôi vô dụng, còn bây giờ thì sao?"

Phó Vân hơi hé miệng nhưng không biết nói gì. Lòng bàn tay người thanh niên trên giường bệnh nóng rực, nung đốt làn da trắng ngần lạnh lẽo của hắn, dường như muốn để lại dấu ấn trên đó, bướng bỉnh không chịu buông tay.

Mất một lúc lâu, Phó Vân mới trầm giọng lên tiếng: "Tôi sẽ liên lụy đến cậu."

Trần Thời Việt cuống lên: "Làm sao mà --"

"Tôi đã và đang liên lụy cậu rồi. Nếu không phải vì tôi, cậu đã không phải âm dương cách biệt với chị gái, hiện tại cũng chẳng phải nằm trên giường bệnh này." Phó Vân cười khổ, dựa vào đầu giường.

"Những chuyện này vốn dĩ không liên quan đến cậu, cậu không cần cuốn vào tranh chấp. Hơn nữa..." Phó Vân dừng lại một chút: "Sau này bất kể cậu thích ai, bảo toàn chính mình mới là quan trọng nhất."

"Tôi không thích người khác. Với lại anh có thể đừng dùng cái kiểu nói chuyện như đang dặn dò di ngôn này được không?"

"Cậu cứ coi như tôi đang dặn dò di ngôn đi." Phó Vân thản nhiên nói: "Tôi lớn hơn cậu mười mấy tuổi, đi trước cậu cũng là lẽ thường."

Trần Thời Việt im lặng không đáp, nhưng tay lại tăng thêm lực đạo, nắm chặt cổ tay hắn như một cách kháng nghị.

"Đau." Phó Vân thử rút tay về nhưng thấy Trần Thời Việt không có ý định buông ra nên cũng lười giằng co, mặc kệ anh.

Nhưng một lát sau anh sực tỉnh, ngập ngừng nói: "Mà này, anh bây giờ đã bắt đầu tính toán chuyện của mấy chục năm sau rồi sao..."

"Là đã nghĩ kỹ chuyện muốn cùng tôi chung sống quãng đời còn lại à?"

Phó Vân: "......"

Bình Luận (0)
Comment