Văn Phòng Nghiên Cứu Sự Kiện Siêu Nhiên Số 410

Chương 112

Đêm đã về khuya, Lam Toàn nhắm mắt nằm trên giường.

Theo lý thường, ở tầm này đứa con gái đã uống sữa xong phải chìm vào giấc ngủ từ lâu, nhưng không hiểu sao đại não cô lúc này lại tỉnh táo vô cùng, chẳng hề thấy buồn ngủ.

Lam Toàn mệt mỏi trở mình. Thành Sa uống bia đã nằm ngủ đối diện cô, nhịp thở đều đặn. Thành Sa là một mỹ nhân, lông mi dày và dài, tư thế ngủ an tĩnh trông rất đẹp mắt.

Lam Toàn thích những cô gái xinh đẹp lớn tuổi hơn mình một chút, đặc biệt là những phụ nữ trẻ mang khí chất "người chị" vừa tinh nghịch vừa chín chắn. Họ luôn có một sức hút không thể cưỡng lại đối với cô, gợi nhắc cô về một người đặc biệt thời cấp ba.

Những đặc điểm này Thành Sa đều có đủ.

Vì lý do tâm lý thầm kín đó, Lam Toàn rất khó nổi nóng với cô ấy, ngay cả khi lúc này cô ấy đang ngủ say như chết, hoàn toàn mặc kệ sự sống chết của mình.

Đã hai giờ trôi qua kể từ khi uống ly sữa đó, cô vẫn không ngủ được.

Cô lại mệt mỏi trở mình lần nữa, quay lưng lại với Thành Sa. Mãi đến khi tiếng chuông đêm vang lên, cô mới bắt đầu mơ màng buồn ngủ.

Nhưng ông trời định sẵn đêm nay không để cô được ngủ. Đúng lúc này, một bàn tay nhỏ lạnh lẽo không biết từ đâu lặng lẽ ôm lấy eo cô.

Lam Toàn: "?!"

"Khà khà... ha ha ha... Tìm thấy mẹ rồi..."

"Mẹ ơi..."

Tiếng cười lanh lảnh âm u và quỷ dị vang vọng trong phòng. Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ, da gà trên cánh tay cô nổi lên vì quá đỗi kinh hãi.

Lam Toàn chậm rãi nhìn xuống.

Ngang eo cô là một bàn tay nhỏ trắng bệch, trong kẽ móng tay đầy bùn đất lẫn tơ máu. Tiếng cười áp sát vào tai cô, như thể có ai đó đang thổi khí lạnh buốt vào vành tai.

Lam Toàn không dám động đậy dù chỉ một chút.

"Thành Sa... Thành Sa chị đâu rồi?" Cô run rẩy lên tiếng, giọng nói lạc đi vì sợ hãi: "Chị có nhìn thấy nó không?"

"Dùng não nghĩ cũng biết thứ này chỉ có mình em thấy thôi, chị đâu có uống sữa." Giọng Thành Sa truyền đến từ phía đầu giường. Cô ấy đã rời giường từ lúc nào, hiện đang đứng cạnh tủ đầu giường, từ trên cao nhìn xuống Lam Toàn.

Tiếng cười sột soạt của cô bé phía sau càng lúc càng gần, nghe ra được nó đang rất vui vẻ.

"Giờ em phải làm sao đây?" Lam Toàn suy sụp: "Chị cố ý bắt em uống sữa đúng không?!"

Thành Sa cười gật đầu: "Sếp của em chẳng phải luôn coi thường tổ tác chiến chúng tôi sao? Chị chỉ muốn thử xem thuộc hạ của anh ta là kỳ nhân dị sĩ phương nào thôi. Thế nào cô bé, tối nay cho chị mở mang tầm mắt đi."

Lam Toàn: "..."

Mở mang cái con khỉ!

Sắc mặt Lam Toàn tái nhợt đến đáng sợ, răng đánh cầm cập, cổ cứng đờ không dám nhúc nhích.

"Vậy thì chị không mở mắt được rồi, hồi tháng năm năm nay tôi còn chưa quen Phó Vân mà -- tôi chém nó luôn được không?"

Thành Sa ngẩn ra một chút rồi bật cười: "Được chứ, nhưng trước khi chém, tốt nhất em nên nhìn nó một cái. Đối mặt trực diện với nỗi sợ đôi khi còn hiệu quả hơn là chỉ dùng bạo lực."

"Chị có đáng tin không đấy?"

"Em chỉ cần quay đầu nhìn nó một cái, chị sẽ ra tay giúp em giải quyết nó." Thành Sa hứa: "Nói lời giữ lời."

Lam Toàn nén cơn sợ hãi, từng chút một xoay người lại. Ngay lập tức, cô đối mặt trực diện với cô bé có cơ thể vặn vẹo, gương mặt trắng dã mất tròng mắt.

"Tôi nhìn rồi! Nhìn rồi! Sợ chết khiếp mất, tôi rút đao đây A A A A --" Lam Toàn hét lên một tiếng, giơ tay định chém thì nhanh chóng xoay người lăn xuống giường. Thành Sa theo phản năng đỡ lấy cô, rồi cả hai cùng lao thẳng ra khỏi cửa.

Phía sau âm phong nổi lên bốn phía, nháy mắt thổi quét toàn bộ hành lang.

Lam Toàn chạy thục mạng một mạch, khi đến góc rẽ hành lang thì đột ngột khựng lại. Cô bé kia đang đứng trước mặt cô, vẫy vẫy tay từng chút một, giống hệt cảnh tượng bên lề đường quốc lộ trước đó.

Lam Toàn lảo đảo tựa vào tường để đứng vững, Thành Sa theo sát phía sau. Hai người đứng trên hành lang, vừa th* d*c vừa đối mặt với đứa trẻ.

"Răng rắc!"

Con bé nghiêng đầu cười với Lam Toàn và Thành Sa, vươn tay vặn cổ mình, phát ra một tiếng "rắc" gãy lìa, rồi thản nhiên đặt cái đầu vào tay, tung hứng như chơi bóng.

Lam Toàn run rẩy muốn lùi lại, nhưng lúc này phía sau hành lang cũng truyền đến tiếng bước chân, nặng nề và kéo lê, giống như thứ gì đó rất nặng nện xuống mặt sàn.

Âm thanh này không hề xa lạ với cả Lam Toàn lẫn Thành Sa. Đó là tiếng bước chân của "ông bố".

Phía trước có sói, sau có hổ, tối nay xác định không đường thoát rồi, Lam Toàn nghĩ thầm đầy tuyệt vọng.

Thành Sa xoay người vặn đại một tay nắm cửa phòng trên hành lang, định lôi Lam Toàn vào trong. Không ngờ vừa mở cửa, cô chợt thấy lòng bàn chân ướt sũng, nước đã tràn ngập dưới sàn từ lúc nào.

Nhìn kỹ lại, thứ đó chẳng phải là nước, mà là máu.

Máu chảy lênh láng, ồ ạt tràn ra từ trong phòng, càng lúc càng nhiều...

Lam Toàn kinh ngạc ngước mắt nhìn vào bên trong. Ở cuối căn phòng là một người phụ nữ mặc váy trắng đang cúi đầu, tóc dài rũ xuống.

Mái tóc đen nhánh xõa trước ngực, đầu khẽ rũ, nửa thân người chỉ còn lại khung xương bị gọt sạch thịt. Bà ta vẫn mặc bộ đồ ngủ màu trắng trước lúc chết, như thể vừa mới nghỉ ngơi thì nghe tiếng người chồng đi nhậu về mở cửa. Bà ta vì bị đánh thức mà không vui, bèn xỏ dép lê bất mãn đi ra khỏi phòng, định nổi trận lôi đình với người chồng say xỉn.

Tuyệt thật, giờ thì cả "gia đình ba người" đã tụ họp đông đủ tại hành lang hẹp này. Thiết bị trên cổ tay Thành Sa đập liên hồi, gần như vượt mức kịch trần.

"Rầm!!"

Một cánh cửa ở cuối hành lang bên kia đột ngột đẩy ra. Phó Vân một tay giữ cửa quát: "Bên này!"

Lam Toàn mừng rỡ như bắt được vàng, định lao tới. Thành Sa theo cô băng qua dòng máu đỏ và ánh mắt hằm hè của ba con quỷ. Lam Toàn chưa bao giờ thấy bóng dáng Phó Vân soái như lúc này.

Nhưng khi vừa chạy đến cửa, cô lại đột ngột khựng lại một lần nữa.

"Sao thế!" Thành Sa dồn dập hỏi.

"Không đúng..."

"Cái gì không đúng?" Thành Sa liếc nhìn Phó Vân trước mặt, rồi cúi đầu hỏi Lam Toàn: "Có bẫy à?"

"Hắn không phải sếp." Lam Toàn chắn trước mặt Thành Sa, chậm rãi lùi lại, nhìn chằm chằm vào mắt "Phó Vân" trước mặt: "Hắn không phải."

"Phó Vân" ngẩn ra một chút, cười nói: "Bạn học Lam Toàn, em nói gì thế, ngay cả tôi mà cũng không nhận ra à? Mau vào đi, bên ngoài nguy hiểm lắm."

Thành Sa tinh mắt quát lớn: "Tay phải ngươi cầm cái gì?!"

Phía sau cánh cửa, bàn tay đang giấu đi của "Phó Vân" đang nắm chặt một chiếc rìu sáng loáng. Lúc này, một tia sáng lập lòe từ căn phòng hắt vào, rọi lên chiếc rìu, tạo thành một bóng đen đập vào mắt hai cô gái.

"Chạy mau!" Lam Toàn hét lớn, túm lấy Thành Sa xoay người chạy trối chết.

Bóng dáng "Phó Vân" phía sau chợt biến thành cao lớn thô kệch, con quỷ hoàn toàn hiện nguyên hình. Gã đàn ông say xỉn lảo đảo vung rìu đuổi theo sau, vừa gào thét vừa múa may nắm đấm.

"Sao em chắc chắn hắn không phải sếp em?" Thành Sa vừa chạy vừa th* d*c hỏi.

"Đùa gì thế! Trong tình huống này Phó Vân đời nào lại nói 'Mau vào đi bên ngoài nguy hiểm', nghe sến súa phát tởm!"

Thành Sa bật cười: "Thế anh ta sẽ nói gì?"

"Anh ta sẽ nói: 'Bạn học Lam Toàn, ở trường cô học thuật đuổi quỷ kiểu gì thế! Cô có muốn lăn về lớp 12 học lại Toán không?!'"

"Ha ha ha..." Thành Sa bị gió tạt vào họng nhưng vẫn không nhịn được cười: "Toán không khó đâu, trước khi vào tổ tác chiến, chị làm ngành tài chính đấy."

"Thế thì chị còn b**n th** hơn quỷ nữa."
Lam Toàn chạy không ra hơi, trong đầu đột nhiên lóe lên một câu hỏi: "Đợi đã, tối nay Phó Vân cũng uống sữa đúng không?"

"Thế thì tiêu rồi, con bé quỷ cũng sẽ tìm anh ta thôi."

Cùng lúc đó, Phó Vân đang đứng trong phòng, cửa mở hờ, thong dong đi tới đi lui ở khu vực cửa ra vào.

"Không phải anh nói tối nay người uống sữa sẽ bị quỷ ám sao?" Trần Thời Việt nhìn chằm chằm ra cửa nghi hoặc: "Quỷ đâu?"

"Lam Toàn cũng uống sữa, đồng nghiệp kia của cậu thực lực không yếu, có lẽ hai người họ đã cầm chân con quỷ rồi."

Phó Vân nhìn ra hành lang tối om: "Đợi chút nữa, nếu vẫn không có chuyện gì thì chúng ta đi ngủ. KPI tối nay giao cho các cô gái hoàn thành vậy."

Hắn vừa dứt lời, tiếng bước chân vang lên từ cuối hành lang. Trần Thời Việt bật dậy ngồi thẳng lưng. Mùi rượu quen thuộc thoang thoảng lan tỏa, bóng dáng người cha hiện ra từ góc rẽ.

"Được rồi, xem ra KPI của hai ta đến rồi." Phó Vân quay lại cười với Trần Thời Việt: "Ra gặp hắn chút không?"

Bình Luận (0)
Comment