Lam Toàn ưỡn ngực, hùng dũng oai vệ đi dẫn đường phía trước. Từ cái bóng hơi run rẩy có thể thấy cô nàng đang rất sợ hãi, nhưng vẫn cắn răng xông pha với dũng khí phi thường.
“Không sao, lát nữa hai người cứ đứng sau tôi, quân địch mà động thủ, chúng ta sẽ rút lui theo đội hình bán nguyệt!” Lam Toàn nói nhỏ.
“Khoa trương quá đấy.” Phó Vân cũng thì thầm đáp lại.
Ba người vừa vào cửa, vừa vặn đụng mặt An Văn Tuyết đang ra huyền quan lấy đồ.
Lam Toàn đứng nghiêm, cúi chào thật thấp: “Chào mẹ của sếp ạ!”
An Văn Tuyết: “...”
Lam Toàn căng thẳng nhìn bà, hai cánh tay mảnh khảnh dang ra trong tư thế bảo vệ một cách run rẩy. Cô thậm chí không dám cúi xuống thay giày, hai người nhìn nhau trân trân một hồi lâu.
Sau đó An Văn Tuyết “phì” một tiếng bật cười, đưa tay gạt nhẹ tóc Lam Toàn: “Xưng hô kiểu gì thế này? Gọi bác là được rồi.”
“Dạ, dạ vâng, thưa bác...”
An Văn Tuyết ngước mắt nhìn Phó Vân phía sau, thản nhiên nói: “Lại đây ăn cơm.”
Một lát sau, Phó Vân ngồi bên bàn ăn, lặng lẽ dùng đũa gắp mì, cúi đầu ăn không nói một lời. An Văn Tuyết và Trần Thời Việt mỗi người một bên ngồi đối diện và bên cạnh hắn.
“Không cho giấm, hành cũng nhặt ra cho con rồi.”
Phó Vân cúi đầu “vâng” một tiếng. Hắn cầm đũa, nửa khuôn mặt gần như vùi vào bát, thỉnh thoảng gật đầu phụ họa vài cái giữa những lần lùa mì.
“Không cho mì chính, không tốt cho sức khỏe. Sau này con tự nấu cũng bớt cho đi, đừng cậy mình còn trẻ mà ăn uống vô độ.”
Trần Thời Việt liếc nhìn Phó Vân, thầm nghĩ: Thưa bác, nhìn thân hình gầy như que củi của con trai bác, làm sao mà liên quan đến bốn chữ “ăn uống vô độ” được chứ?
Phó Vân tiếp tục tống mì vào miệng, vừa ăn vừa vội vàng gật đầu, cứ như sợ miếng mì đó không làm mình nghẹn chết được vậy.
An Văn Tuyết không chịu nổi nữa, đập đôi đũa xuống bàn: “Con hoàn toàn không định nói chuyện với mẹ đúng không!”
Phó Vân giật mình đặt bát mì xuống.
Trần Thời Việt thuận tay rút hai tờ khăn giấy đưa cho hắn, tay vòng ra sau lưng nhẹ nhàng vuốt lưng cho hắn xuôi khí.
“Không, không có...” Phó Vân lau miệng, lấy lệ nói: “Con đang ăn không thích nói chuyện.”
“Con không phải không thích nói chuyện khi ăn, mà là không thích nói chuyện với mẹ.” An Văn Tuyết chằm chằm nhìn hắn: “Từ nhỏ đã cái thói thù dai này, hồi bé ngày Tết bị người lớn trong nhà quở vài câu là có thể nhớ đến tận Tết năm sau.”
“Mẹ thường bảo con, làm người phải có lòng bao dung, chịu thiệt là phúc, thù dai là tự làm khổ mình chứ chẳng làm khó được ai, sao con không nghe nhỉ?”
Phó Vân: “Nghe, con nghe mà...”
“Con thử lấy lệ một câu nữa xem.” An Văn Tuyết lạnh lùng nói.
Phó Vân nhìn chằm chằm vào cái bát không trước mặt, thở dài: “Con nghe rồi mà mẹ. Tể tướng trong bụng có thể chèo thuyền, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, Vạn Lý Trường Thành nay còn đó, chẳng thấy năm xưa Tần Thủy Hoàng... con biết cả rồi.”
“Con nghe tai này lọt tai kia thì có ích gì! Hửm? Ngày nào cũng đối đầu với người thân trong nhà, mẹ khuyên không được bà ngoại chẳng lẽ không quản được con sao?” An Văn Tuyết lải nhải đầy vẻ thất vọng: “Lại còn định giấu mẹ mãi, nếu không phải bà hai báo cho mẹ, mẹ còn chẳng biết con đem bà cả ra tòa!”
“Bà ngoại con cũng thế, cứ hùa theo con làm bậy! Người một nhà hòa thuận chẳng phải tốt sao? Cứ phải náo loạn đến mức một mất một còn mới vừa lòng hả?”
Phó Vân ôn tồn nói: “Được rồi, mẹ à.”
“Nếu tối nay mẹ đến để trách cứ con, thì mẹ đã không nấu mì trường thọ cho con rồi. Thế nên rõ ràng tối nay mẹ không định nói những lời này.” Phó Vân nói: “Đừng gượng ép bản thân mình nữa, được không?”
An Văn Tuyết hít sâu một hơi: “Không nghe lọt thì thôi.”
Phó Vân bất đắc dĩ mỉm cười, đứng dậy vào bếp rửa bát: “Mì trường thọ ngon lắm. Mẹ đến tìm con tối nay, chỉ là để nấu bát mì thôi sao?”
“Ba mươi tuổi rồi, sinh nhật cũng nên làm long trọng một chút chứ, các con không đặt khách sạn chúc mừng à?” An Văn Tuyết đi theo hắn vào bếp, hỏi một đằng trả lời một nẻo.
“Con không thích đón sinh nhật.” Phó Vân thả bát vào bồn: “Cứ như đang đếm ngược sự sống ấy.”
“Sao có thể chứ, hồi nhỏ con thích đón sinh nhật lắm, bánh kem đặt hơi nhỏ thôi là đã làm loạn lên rồi, mẹ với bố con dỗ thế nào cũng không xong...”
Nhắc đến Phó Tự Minh, giọng bà khựng lại, biết mình lỡ lời liền im bặt, rồi lén nhìn sắc mặt Phó Vân.
Phó Vân đang xả bọt xà phòng trên bát đũa, thần sắc tự nhiên, không có biến đổi gì lớn, bình thản nói: “Vậy sao, đó là chuyện hồi nhỏ rồi.”
An Văn Tuyết nhìn bóng lưng thanh mảnh tuấn tú của hắn, tư thế hơi cúi đầu, đường nét thẳng tắp mờ ảo trong làn khói bếp khiến góc nghiêng của hắn trông dịu dàng lạ thường.
Rất giống hai mươi năm trước, khi bà mới bắt đầu mối tình đầu với Phó Tự Minh, người đó cũng từng rửa tay nấu canh trong bếp như vậy.
Ký ức cũ được bao phủ bởi một tầng ánh sáng nhu hòa, khi những chuyện xưa phủ bụi hiện về, chỉ khiến người ta cảm thấy như mới ngày hôm qua.
“Xong rồi.” Phó Vân dọn dẹp bát đũa sạch sẽ, cất vào tủ rồi đứng thẳng người, quay lại nói với mẹ: “Tối nay mẹ có ở lại đây không, để con đi dọn phòng?”
“Không cần đâu... A Vân.” An Văn Tuyết có chút thẫn thờ: “Con đợi một chút.”
“Dạ, sao thế mẹ?”
“Chuyện hôm đó là mẹ nóng nảy, con đừng để bụng nhé.”
Phó Vân ngẩn ra một lát, rồi khom lưng cười: “Mẹ ơi, đây mới là điều mẹ định nói sau khi vòng vo cả tối nay sao?”
Hắn tựa vào tường, nhịn cười, tỏ vẻ nghiêm túc: “Vâng thưa mẹ, con biết rồi.”
“Thế còn thù dai với mẹ không?” An Văn Tuyết khoanh tay đứng ở cửa hỏi hắn.
“Cái đó thì khó nói lắm, cái gì cần nhớ vẫn phải nhớ chứ.”
An Văn Tuyết dí ngón tay vào đầu hắn: “Mì trường thọ đúng là uổng công cho chó ăn.”
Phó Vân mỉm cười híp mắt, cúi đầu để mặc bà dí.
Cuối cùng An Văn Tuyết thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà, chợt thấy Trần Thời Việt vẫn ngồi im như thóc bên cạnh.
“Cậu cũng là nhân viên ở đây à? Lần trước ở tòa án thấy cậu, trông hơi quen mắt.”
Trần Thời Việt ngồi yên tại chỗ, điềm nhiên nói: “Cháu không phải nhân viên, cháu là bà chủ.”
Phó Vân bước nhanh tới vỗ cho anh một phát: “Nói bậy bạ gì đấy, thằng nhóc này.”
An Văn Tuyết nhìn tới nhìn lui giữa hai người bọn họ một cách kỳ lạ: “A Vân, thế lần trước mẹ nghe điện thoại ở chỗ bà ngoại con, đứa nào bảo có thai bắt con chịu trách nhiệm cũng là cậu ta à?”
Phó Vân: “... Vâng, nhưng sự tình không phải như mẹ nghĩ đâu.”
“Sớm muộn gì cũng đúng thôi ạ.” Trần Thời Việt khẳng định chắc nịch.
An Văn Tuyết tò mò quay đầu: “Là cái gì cơ?”
“Là bà chủ ạ.”
An Văn Tuyết trợn tròn mắt không thể tin nổi, rồi quay sang chất vấn Phó Vân: “Rốt cuộc là thế nào?”
“Làm ơn, câm miệng đi.” Phó Vân tát một phát vào lưng cậu: “Bà chủ thì trước tiên phải là nữ đã chứ!”
“A Vân, thời đại bây giờ tuy đã cởi mở, nhưng bất kể nam hay nữ, con cũng phải đối xử tốt với người ta. Nếu không thích thì không được làm lỡ dở chuyện lập gia đình của người ta, nghe rõ chưa?”
“Mẹ đừng nghe cậu ta nói hươu nói vượn.” Phó Vân dở khóc dở cười.
Trần Thời Việt một tay ôm lấy hắn từ phía sau, nở nụ cười với lúm đồng tiền ẩn hiện về phía An Văn Tuyết: “Không lỡ dở đâu bác ạ, cháu hoàn toàn tự nguyện.”
“Thật không biết lớn nhỏ gì cả.”
Bàn tay Trần Thời Việt siết chặt trên vai hắn, Phó Vân vùng vẫy một chút không ra, lại không muốn ở trước mặt mẹ mà đánh lộn với anh, đành phải ngoài cười trong không cười để mặc anh ôm lấy.
An Văn Tuyết nhướng mày, thần sắc lúc này gần như đúc cùng một khuôn với Phó Vân mỗi khi cạn lời.
“Để xem cái sự ‘tự nguyện’ này của cháu duy trì được bao lâu, bác nhớ hồi đại học nó thay đối tượng còn nhanh hơn bác thay quần áo đấy.” An Văn Tuyết vừa lên xe vừa thong thả nói, vẻ mặt hoàn toàn không mảy may để tâm đến hành động tuyên bố chủ quyền của Trần Thời Việt.
“Cái quỷ gì thế, đại học con chỉ có đúng một người thôi.” Phó Vân yếu ớt biện bạch một câu.
An Văn Tuyết vẫy tay chào qua cửa sổ xe, chiếc taxi nhanh chóng biến mất nơi đầu hẻm. Phó Vân đứng tại chỗ nhìn theo hướng xe rời đi, một hồi lâu sau mới khẽ thở dài.
Trần Thời Việt từ phía sau ôm lấy eo hắn, tựa cằm lên vai: “Anh vừa bảo ai không biết lớn nhỏ cơ?”
“Bảo cậu đấy, còn ai vào đây nữa.” Phó Vân nhún vai: “Tôi mà làm lỡ dở cậu à? Tôi lỡ dở cậu cái gì, lỡ dở cậu không sớm vào tổ tác chiến để tỏa sáng chắc? Buông cái vuốt ra!”
“Không buông!” Trần Thời Việt siết chặt vòng tay hơn, khi nói chuyện hơi nghiêng đầu phả hơi thở bên tai hắn, khiến Phó Vân rụt cổ lại, thúc cùi chỏ vào mạn sườn anh: “Oái! Đau!”
“Uống ít rượu thôi rồi buông ra.”
“Lúc nãy sao anh lại nhắc đến Phùng Nguyên Câu, có phải anh vẫn còn vương vấn gì hắn không?”
“Thần kinh à, tôi nhắc hắn lúc nào?”
“Anh rõ ràng có nhắc!”
...
“Nhưng nói đến Phùng Nguyên Câu, có lẽ cậu phải giúp tôi một tay.” Phó Vân vừa sóng vai đi bộ về nhà cùng anh vừa nói.
“Anh nói đi.”
“Giúp tôi thăm dò xem thời điểm muộn nhất mà quốc lộ 410 bị phong tỏa là khi nào. Tôi nhớ việc này đã giao cho tổ tác chiến, nhưng cụ thể là tổ nào thì tôi không rõ. Nếu chẳng may là tổ 1 của các cậu thì không cần mất công hỏi thăm, chờ có thông báo xuống thì cậu nói trực tiếp với tôi một tiếng là được.”
Trần Thời Việt hiểu ra: “Quả nhiên anh vẫn định tiếp tục tra vụ này.”
“Bớt lảm nhảm đi, cậu không nói tôi tìm người khác.”
“... Ầy, tôi nói mà, có tin tức là tôi báo ngay.” Trần Thời Việt chuyển chủ đề: “Nhưng tối nay muộn quá rồi, tôi về một mình không an toàn đâu, cho tôi ngủ nhờ một đêm nhé?”
Phó Vân cười: “Cậu mà không an toàn á?”
“Đúng thế!” Trần Thời Việt mặt dày sán lại gần: “Hoa lê đái vũ, yếu đào đào liễu.”
“Chỗ nào không an toàn, lớn lên trông không an toàn phải không? Lại đây tôi xem nào.” Phó Vân nói rồi dùng hai ngón tay kẹp lấy má Trần Thời Việt, khớp xương cứng cáp ấn vào đôi má mềm mại của anh, lực đạo vừa phải, vừa thân mật vừa trêu chọc.
Trần Thời Việt tựa đầu vào, tận hưởng cảm giác cọ xát vào xương tay lạnh lẽo của hắn: “Được không?”
“Được rồi, đi thôi, tự vào lấy chăn đệm.” Phó Vân mỉm cười dung túng.
Những ngày tháng nhẹ nhàng và bình lặng trôi qua như những trang sổ sách, vùn vụt lướt qua dòng thời gian của đời người. Tính ra chỉ như một khoảnh khắc ánh sáng lọt qua kẽ tay, nhưng lại đủ để người lữ hành đơn độc trên dặm dài sơn thủy mang theo trong những đêm tối hành quân, giống như một que diêm thắp lên giữa trời tuyết, vụt sáng rồi tắt, nhưng lại đủ để trân trọng dư vị về sau.
Cho đến khi hành trình sơn thủy tiếp theo lại mở ra.