Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 98

Trương Bình Tuyên căn bản không thể ngờ tới, Tịch Ngân lại có thể tháo chiếc chuông vàng vốn bất ly thân ra trước khi đến gặp nàng. Cứ như thể Tịch Ngân đã tính toán chuẩn xác từng bước đi của nàng, chặt đứt đường lui của nàng, đồng thời cũng ép trái tim của chính nàng đối với Sầm Chiếu vào đường cùng.

Tuy nhiên, từ bao giờ mà một nữ nhân như nàng ta lại có tâm tư tỉ mỉ đến thế…

Trương Bình Tuyên không tài nào hiểu nổi.

Thực tế, nàng chưa từng thực sự đối đầu với Tịch Ngân. Trước kia nàng đồng cảm với thân thế đáng thương của Tịch Ngân, sau này vì Sầm Chiếu mà cố ý xa lánh. Từ đầu đến cuối, nàng vẫn luôn coi Tịch Ngân là một nữ nhân yếu đuối, ngu ngốc, lớn lên nhờ dựa dẫm vào Sầm Chiếu, rồi lại khổ sở cầu sống nhờ chút ân sủng ít ỏi của Trương Đạc. Vì phụ thuộc vào Trương Đạc nên mới phải nghe lời hắn, thực chất chỉ là một vật ngốc nghếch không có đầu óc.

Nhưng giờ đây xem ra, mọi việc lại chẳng hề như nàng tưởng.

Trương Bình Tuyên gượng ép bản thân bình tĩnh lại, nàng ngồi xổm xuống nắm lấy tay Tịch Ngân, hạ giọng cố thuyết phục: “Ngoài ta ra không ai cứu được mạng của chàng đâu, ngươi muốn chàng chết sao?”

Tịch Ngân như bị lửa đốt, vội vã rụt tay lại, cắn môi không nói lời nào, nhưng bả vai lại run rẩy không kiểm soát được.

Trương Bình Tuyên đưa tay bóp lấy cằm nàng, ép nàng phải ngẩng đầu nhìn mình: “Ngươi đừng quên, năm đó là ai đã nhặt ngươi về từ trong phường Nhạc Luật? Nếu không có Sầm Chiếu, ngươi e là đã chết đói ngoài đường từ lâu rồi. Năm đó chàng rõ ràng có thể rời khỏi thành Vân Châu, nhưng vì ngươi, chàng thà chịu khổ ngục tù, vẫn theo Triệu Khiêm trở về. Tám mươi trượng đấy, suýt chút nữa là không sống nổi rồi!”

Những lời này khiến Tịch Ngân muốn khóc.

Đây không phải lần đầu nàng nghe Trương Bình Tuyên nói thế. Trong mắt Trương Bình Tuyên, Tịch Ngân từ lâu đã là kẻ vong ơn phụ nghĩa. Trương Bình Tuyên có thể kiên trì lặp đi lặp lại những điều tốt đẹp Sầm Chiếu dành cho nàng, còn Sầm Chiếu thì sao…

Tịch Ngân nhớ lại gương mặt Sầm Chiếu, như núi xuân đón gió, thong dong ôn hoà. Tà áo không một hạt bụi, giọng nói khiến người ta như được tắm trong nắng xuân, và đôi mắt mù lòa ẩn sau dải lụa xanh vân tùng… Mọi thứ hiện lên rõ ràng như một bức tranh công bút* trước mắt nàng.

*Công bút hoạ (工笔画) là một trường phái hội hoạ truyền thống Trung Hoa, nổi tiếng vì nét vẽ cực kỳ tỉ mỉ, chuẩn xác và tinh xảo.

Y rất ít lời, dẫu có nói cũng chỉ là tự trách mình, chưa bao giờ kể với Tịch Ngân rằng y đã có bao nhiêu ơn nghĩa với nàng.

Tuy nhiên, đó cũng chính là điểm chí mạng nhất.

Nếu y có thể phát tiết, giống như Trương Bình Tuyên mà mắng nhiếc nàng vong ơn phụ nghĩa, thì khi Tịch Ngân hạ quyết tâm, có lẽ lòng nàng sẽ thanh thản hơn một chút. Nhưng y càng tốt, càng chịu khổ mà không nói, lại càng khiến Tịch Ngân đau đớn khôn nguôi.

Thế nên nàng không dám mở miệng, sợ rằng vừa lên tiếng sẽ òa khóc trước mặt Trương Bình Tuyên.

Trương Bình Tuyên thấy Tịch Ngân siết chặt vạt áo trước ngực, biết nàng đang bị sự hối hận thiêu đốt trong lòng liền cao giọng tiếp tục: “Trương Đạc để chàng đến Kinh Châu rõ ràng là một cái bẫy. Ngươi cũng biết đấy, trước khi chúng ta rời Lạc Dương, Thượng Thư tỉnh đã theo ý Trương Đạc mà liên tiếp bác bỏ mấy tờ ước định thuận hàng. Đó đâu phải là đạo lý nghị hàng, rõ ràng là muốn chọc giận Lưu Lệnh. Giờ đây chàng cô độc bị vây khốn trong thành Kinh Châu, chỉ cần Lưu Lệnh nảy sinh ý định, chàng chắc chắn phải chết, Tịch Ngân…”

Nói đoạn, nàng ấy bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Tịch Ngân, đầu gối chạm đất.

“Ngoài phụ mẫu và thần phật, Trương Bình Tuyên ta cả đời này chưa từng quỳ lạy bất cứ ai. Lần này, coi như ta cầu xin ngươi, hãy giao chiếc chuông kim đạc ấy cho ta, để ta rời khỏi núi Thố Mông cứu mạng ca ca ngươi.”

“Không… không…”

Tịch Ngân dốc sức kìm nén sự run rẩy, không dám nhớ lại con người Sầm Chiếu nữa.

“Dẫu cho bệ hạ có giăng bẫy, sao điện hạ biết Kinh Châu không phải là một cái bẫy khác? Điện hạ không thể đi, Kinh Châu cũng không thể loạn.”

Nói xong, nàng chống tay vào tay Trương Bình Tuyên, cố sức đỡ nàng dậy.

“Điện hạ, người đứng lên đi, đừng quỳ lạy nô, nô không thể đồng ý với người, nô cũng không gánh vác nổi.”

Trương Bình Tuyên quỳ im không động đậy, nhìn nàng đầy thê lương: “Tịch Ngân, ta đã cầu xin ngươi đến mức ấy rồi…”

Cánh tay Tịch Ngân trĩu nặng, nàng dứt khoát không nhìn Trương Bình Tuyên nữa, xếp tay lại rồi phủ phục xuống: “Người đừng cầu xin nô, nô… nô không thể như trước đây nữa, không biết đại cục, để người ta lợi dụng một cách mù quáng… Không thể làm hại bọn họ và Triệu tướng quân. Điện hạ, nô cũng cầu xin người… người đứng lên đi.”

Trương Bình Tuyên ngây người nhìn tấm lưng của Tịch Ngân, ngón tay từng chút một siết lại thật chặt.

Cả hai cùng im lặng. Một lúc sau, Trương Bình Tuyên bỗng bật cười một tiếng, nàng lắc đầu, ngồi quỳ xuống: “Đại cục? Ai dạy ngươi biết đến đại cục? Ngươi tưởng ngươi là ai? Ngươi hiểu gì về nhân chính vương đạo mà xứng bàn đến chuyện đại cục?”

Nàng càng nói càng thấy cổ họng nghẹn lại, ho dữ dội mấy tiếng mà vẫn không khạc ra được, đành phải nuốt khan mấy ngụm, rồi chỉ tay vào chính mình: “Ta, tận mắt nhìn thấy hắn giết người. Cả nhà Trần gia, hoàng đế tiền triều, hoàng hậu, thái tử… phụ thân ta, nhị ca ta, Thượng thư lệnh Thường Tuân trước đây, những người đó, có ai đáng chết không? Vậy mà hắn đều giết sạch, chỉ vì cái vị thế như hiện tại của hắn. Hắn còn tàn độc hơn cả quỷ ác, ngươi còn theo hắn bàn chuyện đại cục gì chứ? Ta nói cho ngươi biết Tịch Ngân, đó chẳng qua chỉ là một ván cờ tư lợi của riêng hắn mà thôi!”

“Không phải! Điện hạ, không phải như người nói đâu!”

Trương Bình Tuyên đột nhiên gắt giọng, gần như áp sát vào tai Tịch Ngân.

“Vậy ngươi nói xem nó như thế nào? Hả?”

“Nô…”

Tịch Ngân cứng họng. Trong đầu nàng nhất thời hiện lên rất nhiều lời Trương Đạc từng nói, chẳng hạn như “Dẫu thịt nát xương tan, cũng không thẹn với lòng”, hay như “Người sống ở đời, chẳng ai không nhuốm máu như cài hoa trên tóc”. Những lời này đầy máu me và thương tích, có thể dùng để chú giải cho chính con người Trương Đạc. Khổ nỗi, nàng đọc sách chưa nhiều, tu vi còn nông cạn, không thể phân tích hết sự liên hệ phức tạp giữa nhân sinh và thế đạo đó.

“Hừ, ngươi cũng không nói ra được chứ gì.”

Trương Bình Tuyên ngả người ra sau, ánh mắt thoáng chút thương hại.

“Ta cũng thật nực cười, rõ ràng biết ngươi xuất thân thế nào mà còn ở đây nói nhiều với ngươi như vậy. Ngươi đâu hiểu được tình ý giữa ta và Sầm Chiếu, ngươi chỉ biết đến quyền thế, vinh hoa…”

“Không phải…”

“Ngươi im đi, Tịch Ngân. Ta sẽ không phí lời với ngươi nữa. Ta hỏi lần cuối, chiếc chuông kim đạc Trương Đạc cho ngươi rốt cuộc ở đâu?”

Tịch Ngân không nói gì, chỉ lắc đầu.

Trương Bình Tuyên nhìn xoáy vào mắt nàng: “Ngươi thật sự không chịu giao ra?”

“Nô không thể hại người.”

“Tịch Ngân, ta cũng nói với ngươi rồi, hôm nay ta nhất định phải lấy được chuông kim đạc, nhất định phải rời khỏi hành cung núi Thố Mông, đừng ép ta phải bất nhân với ngươi…” Nàng vừa nói vừa đưa tay về phía Tịch Ngân: “Giao ra cho ta.”

Trong mắt Tịch Ngân thoáng qua một tia kinh hoàng. Nàng phân biệt rõ ràng trong ánh mắt của Trương Bình Tuyên có một tia sát khí cực kỳ giống với Trương Đạc. Nàng nghiến răng, đứng dậy theo bản năng muốn lùi ra ngoài.

Trương Bình Tuyên quát: “Chu nương, ấn nàng ta lại!”

Lời vừa dứt, Tịch Ngân đã bị đám tì nữ túm tóc lôi quỳ xuống trước mặt Trương Bình Tuyên. Nhất thời tóc mai rối loạn, y phục xộc xệch, nàng theo bản năng túm lấy vạt áo đang tuột xuống, cố giữ lấy sự đoan trang của y quan.

“Ấn tay nàng ta lại.”

Chu thị vâng lệnh, vặn cánh tay Tịch Ngân ra sau lưng. Tịch Ngân đau đớn, khó khăn ngẩng đầu nhìn Trương Bình Tuyên: “Điện hạ… điện hạ định làm gì?”

Trương Bình Tuyên nhìn Tịch Ngân, lồng ngực cũng phập phồng lên xuống. Nàng không cho phép mình do dự nữa, hạ quyết tâm: “Người đâu, siết cổ…”

“Điện hạ! Người trước đây không phải như thế này…”

Trương Bình Tuyên nghe vậy sững người. Dù đã hạ lệnh, nhưng nàng không hề thấy thanh thản.

Trương Hề tôn thờ Nho giáo, lấy nhân đức làm gốc, sùng thượng nhân chính nên ghét việc sát phạt. Từ Uyển thì thành kính tin vào phật lý Quan Âm, giữ thiện niệm, không sát sinh. Trương Bình Tuyên được hai người nuôi dưỡng trưởng thành, nếu không gặp chuyện đại phi nghĩa thì chưa bao giờ dùng hình phạt làm hại thân xác người khác. Thế nên nàng từng khinh bỉ hành vi ác độc khi lập hình ngục riêng của Trương Đạc và Triệu Khiêm, cũng từng bất bình thay cho Tịch Ngân. Giờ đây, đột nhiên nghe Tịch Ngân nói ra câu này, giống như bị ai đó đâm thấu xương sống, nàng hổ thẹn đến mức gần như không ngồi vững.

Tuy nhiên, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng gần như có thể hiểu được Trương Đạc ba bốn phần. Nhân chính lấy nhân đức làm gốc trong Nho giáo, cùng lòng bi mẫn vốn có của con người, dường như quả thật chỉ có thể dành cho một thế đạo yên ổn, thái bình.

Con người sở dĩ khi chưa biến thành chim ưng chó dữ, chưa mở miệng cắn xé, chẳng qua là vì d*c v*ng vẫn còn được thỏa mãn, chưa bị đói đến mức đó mà thôi.

Nghĩ đến đây, Trương Bình Tuyên vội vã ấn vào huyệt thái dương, ép mình gạt bỏ những suy nghĩ hỗn độn đó, nàng ngẩng đầu run giọng nói: “Là ngươi ép ta… Nếu ngươi chịu giao chuông kim đạc ra, ta cũng… ta cũng sẽ không đối xử với ngươi như thế này.”

Nàng nói, giọng nghẹn ngào.

“Ngươi lấy ra đi… Thật đấy Tịch Ngân, ngươi đừng ép ta.”

Tịch Ngân cũng nhìn chằm chằm Trương Bình Tuyên, bỗng cảm thấy sống lưng đang cố gồng lên của nàng thực chất cũng đang còng xuống. Vậy nên, sự cao quý và tài hoa của nàng dường như đều là hư ảo. Ngoài cái lớp vỏ tâm lực sắp tan vỡ và chấp niệm đối với Sầm Chiếu ra, Trương Bình Tuyên hóa ra là một kẻ trắng tay.

“Điện hạ, nghe lời đi, nghe lời bệ hạ đi…”

“Im miệng!”

Hai chữ này nàng gần như hét lạc cả giọng, bởi vì nàng nghe rõ mồn một trong câu nói đó ẩn chứa sự thương xót của một kẻ nô tì dành cho mình. Điều này đã đâm trúng lòng tự trọng của nàng một cách đau đớn. Nàng run rẩy giơ tay chỉ vào Tịch Ngân: “Siết, siết cho đến khi nàng ta nói ra tung tích chiếc chuông kim đạc mới thôi, nếu nàng ta không nói thì siết chết nàng ta đi!”

Chu thị hoảng sợ: “Điện hạ, nàng ta dù sao cũng là nội quý nhân, nếu bệ hạ trở về mà biết…”

“Các ngươi không ra tay, ta tự mình làm!”

Nàng vừa nói vừa định đứng dậy, nhưng Tịch Ngân đã chộp lấy dải lụa trắng trong tay Chu thị, quấn quanh cổ mình.

“Siết đi. Nô có chết cũng không để điện hạ rời khỏi núi Thố Mông nửa bước.”

Dải lụa trắng mang lại cảm giác mềm mại, trước khi siết chặt hầu như không cảm nhận được sự tồn tại của nó. Tuy nhiên, vừa đột ngột siết lại, nó liền biến thành một con rắn mềm mại lướt đi, từng đường tơ kẽ tóc đều dốc sức cứa vào da thịt nàng. Hơi thở bị chặn đứng hoàn toàn, từ cổ họng đến thực quản rồi phổi, đau đớn đến mức sống không bằng chết. Nhưng dù vậy, nàng vẫn siết chặt lấy vạt váy, không để tay quờ quạng lung tung, không muốn mình giãy giụa quá khó coi trước mặt Trương Bình Tuyên.

Mười mấy năm qua, Tịch Ngân chưa từng nghĩ rằng bản thân mình, kẻ trước kia dù có phải chui qua háng nam nhân cũng muốn tìm cách sống sót lại có thể đối mặt với cái chết một cách không hèn nhát, không tự thương hại đến thế. Nàng không thấy mình nhu nhược, trái lại còn thấy thản nhiên.

Trước khi chết, quãng thời gian hai năm dài đằng đẵng bên cạnh Trương Đạc, hàng ngàn tờ giấy luyện chữ, những bộ Thi, Thư, Lễ, Dịch, Xuân Thu, những câu chữ mà đến giờ nàng vẫn chưa thể hiểu hết hiện ra mồn một trước mắt. Nếu có thể gặp lại Trương Đạc, nàng vẫn còn lời muốn nói. Còn muốn nói gì ư?

Tịch Ngân vẫn như mọi khi, nghĩ không thông suốt được. Chỉ hận Trương Đạc không dạy nàng thêm chút nữa.

Tịch Ngân không giãy giụa, Trương Bình Tuyên cũng ngồi không yên. Thấy khóe miệng Tịch Ngân đã sủi bọt trắng, đáy mắt rướm máu, nàng không kìm được thốt lên: “Buông nàng ta ra!”

Tì nữ buông dải lụa trắng, thân hình Tịch Ngân đổ gục xuống đất như một vũng nước. Sắc mặt nàng lúc đỏ lúc trắng, ngay cả sức để ho cũng hầu như không còn.

Trương Bình Tuyên cúi đầu nhìn nàng: “Ngươi… vẫn không chịu giao ra sao?”

Tịch Ngân khó khăn lắc đầu với nàng, há miệng nhưng cũng chỉ phát ra được tiếng hơi thở đứt quãng: “Điện hạ… hãy nghe lời.”

Trương Bình Tuyên tức đến toàn thân run rẩy.

“Người đâu, tiếp tục siết cho ta!”

Bình Luận (0)
Comment