Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 9

Triệu Khiêm đi cùng Trương Đạc băng qua cánh cửa thùy môn chạm khắc hoa sen. Rêu trên đá xanh còn ẩm ướt, suýt nữa khiến Triệu Khiêm vốn đang sải bước vội vàng phải trượt chân. Hắn lảo đảo mấy cái mới đứng vững, đuổi theo gọi với: “Này, ta nói này, ngươi lại tính dùng đến mấy thứ đẫm máu kia sao?” 

“Ngươi đâu phải lần đầu nhìn thấy.”

“Ta có phải lần đầu thấy hay không không quan trọng, ta chỉ là, ừm, thực cảm thấy không cần thiết phải làm thế. Ngươi nếu đã không tin y, cứ việc đuổi y đi là được. Y tuy có danh tiếng lẫy lừng, nhưng…”

Hắn thực sự chẳng muốn nói ra, nhưng để giữ chân con người đang đi trong bóng râm lạnh lẽo kia lại, hắn đành nói trái lương tâm: “Y chẳng qua cũng chỉ là gã thôn phu nơi sơn dã, lại còn là hạng… ờ, tàn phế. Ngươi nhất quyết không chịu trả lại Tiểu Ngân Tử kia cho y, cỡ y thì làm gì được ngươi chứ.”

Người phía trước bỗng khựng lại, Triệu Khiêm mải tự nói tự nghe, không kịp đề phòng liền đâm sầm vào lưng đối phương. “Ai da! May mà không đâm trúng vết thương…”

“Ngươi tưởng là ta thích nữ nhân đó sao?”

Triệu Khiêm không nhìn thấy mặt hắn, chẳng rõ thần sắc ra sao. Chỉ cảm thấy câu này thốt ra từ miệng Trương Đạc, tuy lạnh lùng băng giá nhưng lại nực cười khôn xiết. Thế là hắn đi tới bên cạnh, tiếp tục chẳng sợ chết mà bồi thêm: “Thứ mà bệ hạ có thể để mắt tới, chẳng lẽ không phải là bậc tuyệt sắc? Lại nói, quen biết ngươi bao nhiêu năm nay, ngươi đã từng có nữ nhân nào chưa? Cái Thanh Đàm Cư kia của ngươi, ngoài Bình Tuyên ra thì chẳng ai được bước vào. Sáu ngày qua, Bình Tuyên có tới đó không? Ta biết bức tượng Quan Âm kia của ngươi không được phép vương bụi trần, Bình Tuyên không ở đây thì ai thay ngươi quét dọn? Ngươi đừng có bảo là tự tay ngươi làm nhé.”

Hắn càng nói càng đắc ý: “Ta tuy không bằng Nhất Hiền công tử nhà người ta, biết bóc tách kén tằm, nhìn thấu sự đời, nhưng tâm tư của nam nhân thì ta…” Hắn vỗ vỗ ngực: “Ta đây giỏi đoán ý nhất.”

Dứt lời, người bên cạnh vẫn im hơi lặng tiếng. Triệu Khiêm có chút lúng túng, bàn tay đang vỗ ngực ngượng nghịu hạ xuống, rồi lại hậm hực đưa lên gãi gãi sau gáy.

“Cái đó… ta nói sai rồi sao?”

“Tử cục ở cửa Kim Sam cũng không dạy khôn được ngươi. Sống mà không biết sợ, sau này ngươi vẫn sẽ rơi vào tử cục thôi.” 

“Ha ha…”

Hắn cười gượng một tiếng: “Chẳng phải còn có ngươi sao, chết thế nào được. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại.” Hắn hơi thu liễm thần sắc, nghiêm túc nói: “Cho dù y chịu được cực hình, ngươi thật sự cam lòng thả y đến bên cạnh Tấn vương sao? Bậc hiền tài duy nhất còn sót lại của Thanh Lư, cái danh này chưa chắc là hư danh đâu, ngươi không sợ Đông Quận từ đây sẽ nằm ngoài tầm kiểm soát?”

“Hiện tại thì nằm trong tầm kiểm soát sao? Đám con cháu Lưu gia, rặt một lũ ngu xuẩn.” Hắn dứt lời rồi lại bước tiếp: “Khí số của Đông Quận lẽ ra còn được hai năm, nay đã tiêu tán hết sạch. Nếu y không phải hạng hư danh thì tự khắc sẽ nhìn ra. Có điều Lưu Tất không hoàn toàn tin ta, đó là một khối ung nhọt ngầm, ta không thể khoét sạch được, phải thay một người khác.”

Nói xong, hắn cúi đầu chỉnh lại ống tay áo: “Cứ để y chịu đựng đi, thử xem sao, chết thì thôi. Dù sao nữ nhân kia cũng chỉ sống được thêm bốn ngày nữa.” Triệu Khiêm đuổi theo: “Người ta đã sống được mười ngày rồi, lúc Mai Tân Lâm vắng mặt, đống vết thương đầy lưng ngươi cũng là nàng ta bôi thuốc cho phải không? Còn giết chóc gì nữa. Hay là ngươi giữ lại làm tiểu nô tì đi, bỏ thuốc cho câm? Kiếm sợi xích sắt mà xích lại? Để nàng ta lau chùi tượng Quan Âm cho ngươi cũng tốt mà.”

“Xích lại? Ngươi tưởng là chó sao?” 

“Ta đâu có ý đó… Có điều, lúc trước ngươi sợ chó như vậy, sao bây giờ lại…”

Lời chưa dứt, đã tới trước cổng đình Thanh Đàm Cư. Đám nô tì đang quét dọn từng đống lớn hoa mai rụng, thấy Trương Đạc về, vội vàng tránh sang một bên.

Trương Đạc cúi đầu nhìn hoa rụng dưới đất, lạnh lùng hỏi: “Chuyện gì thế?” Một tì nữ nhỏ giọng thưa: “Lang chủ, vị cô nương kia cứ ôm chặt lấy cây mai lùn nhất quyết không chịu buông. Giang bá khuyên thế nào nàng cũng không nghe, hỏi gì cũng không nói.”

Triệu Khiêm thấy Trương Đạc sải bước đi vào, vội túm lấy tay áo hắn bám theo: “Này này… người ta là cô nương, phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ…”

Trương Đạc chẳng đáp một lời, bước thẳng vào trong đình. Lão nô thấy hắn bước vào, cúi mình hành lễ, rồi lại nhìn về phía dưới gốc cây.

Tư thế của Tịch Ngân thực sự chẳng nhã nhặn chút nào, hai tay vòng quanh, bám chặt lấy thân cây. Hoa mai nở rộ trên cây bị rung rụng một mảng lớn, vì biết Trương Đạc không thích sân vườn bừa bãi nên phần lớn đã được tì nữ quét dọn, giờ những cánh hoa còn sót lại vương đầy trên người nàng.

Nàng dường như đã bị lôi kéo, chiếc sam bào rộng trên người xộc xệch, để lộ nửa bờ vai, đôi chân trắng ngần cũng lộ ra ngoài, vết roi trên chân vừa mới bắt đầu thâm đen và kết vảy.

Triệu Khiêm kinh ngạc: “Đến nữ nhân mà ngươi cũng đánh, ác thật đấy.”

Trương Đạc nghiêng mình: “Giang Thấm, lấy roi tới đây.” Triệu Khiêm nghe thấy định dùng roi, vội vàng chắn ngang, cao giọng: “Có ta ở đây! Ta không nhìn nổi mấy cảnh này đâu!”

Trương Đạc cười lạnh một tiếng: “Ngươi tưởng ta định đánh nàng ta sao?”

“Vậy ngươi định làm gì?” Trương Đạc chẳng buồn đáp lời hắn, trở tay đón lấy một chiếc roi da, chỉ về phía con Tuyết Long Sa đang ngồi xổm trong góc. “Lại đây.”

“Đừng mà!”

Triệu Khiêm bị tiếng hét chói tai của nữ nhân kia làm cho nhức óc, vội vươn tay ấn vào huyệt sau tai: “Chà, thôi được rồi, nàng ta cũng sợ chó y hệt ngươi ngày trước vậy.”

Trương Đạc quay đầu lại gắt: “Đã bảo ngươi đừng có nhiều chuyện, cút ra ngoài cho ta.”

Triệu Khiêm nghe vậy, xua tay im lặng, lùi lại một bước dài.

Tịch Ngân nhìn trừng trừng vào con Tuyết Long Sa, con chó cũng đầy vẻ cảnh giác với nàng, thi thoảng lại gầm gừ trong cổ họng.

“Sợ thì buông tay ra rồi lại đây.”

Nàng nghe xong toàn thân run rẩy, nhưng ngón tay lại càng bấm chặt vào thân cây, mắt đong đầy nước, không ngừng lắc đầu.

“Không muốn bị cắn chết thì buông tay ra cho ta!”

Nàng sợ đến mức răng va vào nhau lập cập, nhưng nhất quyết không chịu buông tay. Thậm chí còn vùi đầu vào khuỷu tay, bộ dạng như sẵn sàng chịu chết.

Trương Đạc mất sạch kiên nhẫn, lạnh lùng nói: “Ngươi không phải muốn gặp Sầm Chiếu sao?”

“Công tử… nô không thể gặp huynh ấy trong bộ dạng này.” 

“Ý ngươi là sao.”

“Nô muốn một bộ y phục, một bộ y phục hoàn chỉnh.”

Y phục hoàn chỉnh. Hắn vốn dĩ không định để nàng sống lâu, nên cũng chẳng buồn tìm cho nàng một bộ xiêm y đàng hoàng. Suốt sáu ngày chung đụng, nàng cũng như một kẻ xướng kỹ hèn mọn, chưa từng để tâm đến món đồ tùy tiện mà hắn đưa cho để che thân này. Hôm nay đột nhiên lại đòi hỏi y phục hoàn chỉnh, hắn có chút kinh ngạc. Đây là một ý nghĩ quá đỗi vụn vặt và vô vị, hắn thậm chí còn chẳng biết phải hỏi lý do thế nào, may mà nàng đã tự mình lên tiếng.

“Huynh trưởng là bậc quân tử thanh cao, là người sạch sẽ ngăn nắp nhất thiên hạ, nô… nô không thể để bộ dạng này làm bẩn mắt huynh ấy.”

Triệu Khiêm nghe thấy thế, không nhịn được mà xen vào: “Cô nương, huynh trưởng cô là người mù mà, nhìn được cái gì cơ chứ.” 

“Không phải! Các người đều cậy huynh ấy mù mà khi dễ, nhưng ta biết huynh trưởng sáng suốt hơn bất cứ ai!”

“Cô thật là…”

Triệu Khiêm không còn gì để nói, nhìn sang Trương Đạc. Trương Đạc buông roi xuống, im lặng một hồi, con Tuyết Long Sa kia cũng biết ý, lùi lại về góc sân.

“Giang Thấm.” 

“Lang chủ, có lão nô.”

“Đến chỗ Bình Tuyên, tìm một bộ y phục cho nàng ta.” 

“Nhưng lang chủ, nữ lang quân e là không thích…”

Hắn mất kiên nhẫn, lên tiếng ngắt lời ông.

“Muội ấy muốn bao nhiêu mà chẳng được.”

Lão nô không nói thêm nữa, cúi mình hành lễ rồi quay người đi.

Tịch Ngân cuối cùng cũng thở phào một hơi, buông lỏng tay, ôm lấy đầu gối vừa th* d*c vừa ngồi thụp xuống. Nàng ngẩng đầu, run rẩy nhìn Trương Đạc đang từng bước tiến lại gần.

“Đa tạ… công tử.”

Trương Đạc không đáp lại lời cảm ơn của nàng, nghiêng đầu đánh giá nàng, đột nhiên lạnh lùng thốt: “Ngươi ngưỡng mộ sự thanh cao, trong khiết, nhưng thân phận lại thấp hèn.”

Câu nói này khiến Triệu Khiêm đứng ngoài đình môn ngẩn người, chỉ thấy sao mà thân thuộc quá, dường như đã nghe Trương Đạc nói qua ở đâu đó rồi. Tuy nhiên, hắn còn chưa kịp hồi tưởng, lại nghe người nọ gằn giọng: “Trước mặt ta thì lẳng lơ như xướng kỹ, hèn hạ đáng hổ thẹn, vậy mà trước mặt một tên mù lại muốn y phục chỉnh tề. Ngươi coi ta là cái gì? Hả? Tâm tư này của ngươi đáng chịu ngàn vạn lần tru diệt!”

Tiếng quát chấn động đến mức làm người ta ù tai, nghe qua như thể hắn đã thực sự nổi trận lôi đình. Triệu Khiêm nhìn bóng lưng hơi run rẩy của hắn, nhưng dù thế nào cũng không hiểu nổi rốt cuộc hắn đang giận dữ vì điều gì. Cùng lúc đó, ký ức của mười một năm trước đột ngột ùa về, hắn vỗ mạnh vào trán, cuối cùng cũng nhớ ra câu: “Ngưỡng mộ sự thanh cao, trong khiết, thân phận thấp hèn” kia từ đâu mà có.

Đó có lẽ là lời cuồng ngôn của Trương Đạc trong một lần say rượu.

Khi ấy, tại trận khốn chiến cửa Kim Sam, quân sĩ cả một quan ải chỉ còn lại trăm người. Trong thành lương thảo cạn kiệt, viện quân không tới, Triệu Khiêm khui vò rượu cuối cùng, cùng Trương Đạc tựa vào tường thành rót cho nhau uống. Năm đó hai người họ mới mười bốn tuổi, trăng cao gió thu thắt ruột, ngoại trừ hương rượu, trong gió toàn là mùi máu tanh. Trương Đạc bưng bát rượu hỏi hắn: “Ngươi là con trai tướng quân, cớ sao lại tới dấn thân vào trận tử chiến này.”

Triệu Khiêm giơ tay quá đầu, gõ gõ vào thiên linh cái, hào sảng nói: “Đồng nội phương bắc mùa thu không bóng người, hồn thiêng cô độc, nên ta tới.” 

Trương Đạc mỉm cười, giơ bát: “Nói hay lắm.”

Triệu Khiêm lại cười lớn: “Ngươi bớt nghe ta nói hươu nói vượn đi, câu đó ta học lỏm từ lão già nhà ta đấy. Ta chính là kẻ ngốc, tưởng rằng trận này có thể lập công danh, để khi về lão già nhà ta không còn lải nhải mấy lời tướng môn không người nối dõi nữa. Ngờ đâu lại phải bỏ mạng ở cái nơi gió lạnh thấu xương này, nói đi cũng phải nói lại, thê tử còn chưa cưới, thực có chút luyến tiếc. Chậc chậc…”

Nói xong hắn vỗ vỗ vai đối phương: “Ta là gã khờ đầu bò đầu bướu, bị người ta bán còn đâm đầu ngủ say, vậy còn ngươi? Ngươi sớm đã biết cửa Kim Sam là tử cục, Hà Gian vương ở phía tây sẽ không đến cứu viện, triều đình cũng muốn bỏ rơi chúng ta, vì sao ngươi lại tới.”

Trương Đạc ngẩng đầu lên, vầng trăng lạnh trên cao nhuốm máu, mây trôi lững lờ, màn đêm như sà xuống sát mặt đất. Hắn nâng cánh tay đầy thương tích, uống cạn bát rượu trong một hơi.

“Ngưỡng mộ sự thanh cao, trong khiết, thân phận thấp hèn. Vì thượng giới không có cửa cho ta, nên ta tới thử con đường chết thông thiên này xem sao.”

Triệu Khiêm nhất thời không hiểu: “Ý ngươi là gì? Ngươi là con trai trưởng của Đại tư mã, sao lại gọi là thân phận thấp hèn?” Hắn lắc đầu không đáp, gối đầu lên thi thể của một người lính đã khuất mà nằm xuống, gác hai chân lên.

“Ngươi có biết hạng người nào là thanh cao, trong khiết nhất không?” Triệu Khiêm cũng nằm xuống bên cạnh hắn. Những đau đớn trên cơ thể phút chốc như được trút bỏ, hơi rượu xông lên não, cảm giác phiêu diêu tựa tiên. “Hử… người thế nào thì thanh cao, trong khiết nhất chứ…”

“Kẻ quân lâm thiên hạ là thanh cao, trong khiết nhất.”

“Hừ, lời quái gở gì vậy. Ngươi say khướt rồi.”

Nói xong, không cưỡng lại được cơn mệt mỏi, Triệu Khiêm nhắm mắt lại. Người bên cạnh dường như có giải thích thêm một câu gì đó, nhưng hắn thực sự quá rã rời, chìm sâu vào giấc ngủ li bì nên đã không nghe rõ.

 
Bình Luận (0)
Comment