Trương Đạc nghe xong lời Mai Tân Lâm, nâng cánh tay thu lại cổ tay, chỉnh lý y phục rồi nói với phụ tử họ Giang: “Hai ngươi ra ngoài trước đi.”
Mai Tân Lâm đưa mắt tiễn hai người bước ra, sau đó đứng dậy đích thân khép chặt cửa điện.
Ông quay người, vén bào quỳ xuống, chắp tay hành lễ bái lạy, nói với Trương Đạc: “Thần biết, câu nói này đối với người là tội chết.”
“Vậy sao ngươi còn dám nói ra khỏi miệng?”
Mai Tân Lâm đáp: “Thần vốn dĩ chỉ làm bạn với thuốc thang, không có ý định can dự vào triều đình hay chuyện riêng của người. Nhưng sinh phụ của người trước khi lâm chung đã dặn ta nhất định phải trông nom người thật tốt. Khi đó thần đã không làm được, để người phải giành giật mạng sống suốt tám năm ròng nơi bãi tha ma. Sau này vất vả lắm mới tìm thấy người, vốn tưởng rằng giao người cho Từ Uyển sẽ giúp người có một xuất thân tốt đẹp, ai ngờ lại khiến người phải chịu khổ nhục hơn mười năm chốn hào môn. Thần thực sự đã phụ sự ủy thác của cố nhân. Nay người không cần thần trông nom nữa, phàm sự đều có tiết chế, thần vốn đã có mặt mũi để xuống cửu tuyền báo mệnh với thân phụ ngưởi. Tuy nhiên, nay lại thấy người chỉ riêng với người nữ nhân kia mà dăm lần bảy lượt phá giới…”
Ông nói đến đây thì dừng lại một chút, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu trở nên nghiêm nghị vô cùng: “Người chưa từng tự phản tỉnh về mối đe dọa trong đó sao?”
Trương Đạc im lặng giây lát, bình thản đáp: “Trẫm hiểu.”
Hắn không để lộ cảm xúc, Mai Tân Lâm cũng không còn kiêng dè lời lẽ, đứng thẳng người ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mặt hắn mà nói: “Người nữ nhân này, nếu người chỉ đơn thuần là thích dung mạo vóc dáng của nàng ta, nạp làm phi thiếp, giao cho cấm uyển quản thúc thì cũng chẳng sao. Nhưng hơn một năm qua, người coi nàng ta là hạng người nào, e rằng chính người cũng không rõ ràng.”
Trương Đạc nghe vậy thì cười nhẹ, không phủ nhận.
Mai Tân Lâm tiếp tục: “Thần dõi theo người hơn mười năm nay, mỗi bước người đi đều chẳng khác nào chân trần đạp lên lưỡi đao, sai sót một chút thôi là sẽ bị vạn đao xẻ thịt. Nhưng người vốn luôn quyết đoán, chưa từng tiếc rẻ mà vứt bỏ bất kỳ mạng sống nào. Vậy mà nữ tử tên Tịch Ngân này… hừ.”
Ông nói đoạn, lắc đầu cười khổ, tiếp lời: “Đêm tuyết năm ấy, khi nàng ta trèo lên xe ngựa của người, người đã không giết nàng ta. Nay nàng ta cấu kết với Sầm Chiếu, người cũng không giết nàng ta. Theo thần thấy, là người không giết nổi nàng ta thì có.”
Nghe đến hai chữ “cấu kết”, Trương Đạc mới khẽ nhíu mày.
“Giang Thấm nói với ngươi chuyện của Tần Phóng rồi sao?”
“Phải. Ông ấy tự coi mình là gia nô của người, không dám lên tiếng khuyên can người nữa. Dẫu biết người không chịu nghe, thần cũng không thể không dâng một lời này. Kẻ ở phủ trưởng công chúa kia căn bản chính là Trần Hiếu năm xưa. Tịch Ngân là thứ gì, thần không tin trong lòng người không rõ. Sau trận chiến ở Vân Châu, Sầm Chiếu với thân phận tù binh quân phản loạn đã bị người tống vào ngục Đình uý. Năm đó người đã động sát tâm với y, vì sao sau đó lại tha cho y?”
“Vì Bình Tuyên.”
“Chính ngưởi có tin vào lời thoái thác này không?”
Trương Đạc không nói lời nào.
Mai Tân Lâm đạo: “Triệu Khiêm từng nói, sau khi phá thành Vân Châu, hắn vốn định trái ý người mà thả Sầm Chiếu đi, nhưng Sầm Chiếu không đi, mà cùng Lưu Tất bị áp giải về Lạc Dương. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là y đã tính toán chuẩn xác rằng bản thân sẽ không chết ở Lạc Dương. Mà vị tôn thần để y hỏi quẻ không phải là trưởng công chúa, mà chính là người mà người đang giữ bên cạnh mình đấy.”
Những lời này của Mai Tân Lâm đã vạch trần rất nhiều chuyện. Trương Đạc ho hai tiếng, bưng chén trà lên nhấp một ngụm.
“Những điều ngươi nói, trẫm không có gì là không thừa nhận.”
“Người đã rõ ràng, vậy mà không những không giam cầm nàng ta, còn đưa nàng ta từ Thanh Đàm Cư lên điện Thái Cực? Người đang dung túng cho Sầm Chiếu, để y dí dao vào tử huyệt của mình!”
“Trẫm biết.”
“Vậy mà người vẫn muốn giữ nàng ta lại?”
Trương Đạc cười một tiếng, ngẩng đầu nói: “Chỉ là tự phụ mà thôi.”
Mai Tân Lâm nghe xong, cổ họng như bị tro than thiêu đốt. Ông không muốn nói thêm gì nữa, đứng dậy thu dọn hòm thuốc của mình, rồi lạnh lùng đâm thêm một câu: “Sắp tới Trung thu, khí trời âm ẩm, trên mình người có vết thương cũ, lại miễn cưỡng dùng nước đá lạnh, e rằng cái lạnh sẽ thông qua vết thương cũ mà ngấm vào xương tủy. Bệ hạ hư hoả nội thịnh*, nếu muốn tìm phép hạ hỏa, cần phải mở nội cấm uyển, lập hậu nạp phi…”
*Hư hoả nội thịnh: Nội (内): bên trong cơ thể / Hỏa (火): nhiệt, nóng / Hư (虚): suy yếu, thiếu / Vượng (旺): mạnh lên, bốc cao.
Trương Đạc nghe lời ấy, bất giác dịch chuyển đầu gối một cách không thoải mái, gắt giọng: “Câm miệng!”
Mai Tân Lâm hừ lạnh một tiếng, khoác hòm thuốc lên vai, sải bước đi thẳng ra ngoài.
—
Tại cung Côn Hoa, bọn người Tống Hoài Ngọc ngày đêm túc trực, ngàn phần thận trọng.
Cuộc sống của Tịch Ngân trái lại bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Không còn những lao dịch khổ sai tại cung Côn Hoa và điện Thái Cực, nàng cũng chẳng mấy khi gặp ai, chỉ có Hồ thị thi thoảng nhận mệnh của Tống Hoài Ngọc mang đến cho nàng ít đồ đạc.
Tịch Ngân dành trọn ngày này qua ngày khác để chép cuốn Cấp Tựu Chương của Trương Đạc. Đã gần hai năm trôi qua, cốt chữ của nàng cuối cùng cũng có được ba phần thần thái của hắn.
Mỗi ngày Trương Đạc trở về cung Côn Hoa đều thấy dưới án Quan Âm có một xấp chữ của Tịch Ngân, chồng xếp ngay ngắn, thậm chí còn cố ý dùng cây thước ngọc từng dùng để trừng phạt nàng năm xưa mà đè lên. Tống Hoài Ngọc có bẩm báo một lần, nói rằng Tịch Ngân thừa lúc hắn không có mặt ở trong điện mà lén lút đưa vào.
—
Trung thu cận kề.
Chiến sự Kinh Châu đang bước vào giai đoạn then chốt, loạn quân Khương tại cửa Kim San lại bùng phát, ban ngày Trương Đạc căn bản không có thời gian để tâm đến Tịch Ngân. Đến trước khi đi ngủ, hắn mới dành ra chừng một khắc để lật xem hết xấp chữ của nàng.
Vào thời điểm này, Tịch Ngân đích thực chẳng còn mặt mũi nào mà tìm hắn, nhưng cách nhận lỗi này của nàng xem ra cũng thật đúng lúc. Chữ là chữ của Trương Đạc, còn người viết chữ… hình như cũng miễn cưỡng được tính là người của Trương Đạc hắn.
Trương Đạc chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày mình lại phải dựa vào loại liên tưởng hoàn toàn vô lý này để thỏa mãn chút d*c v*ng chiếm hữu của bản thân. Hắn thầm nghĩ, nếu chuyện này để Triệu Khiêm biết được, chắc chắn sẽ cười nhạo hắn cả đời.
Tuy nhiên, Trung thu sắp đến, chí thân thì như kẻ thù, tri kỷ lại ở nơi xa. Âm khí trong trời đất hội tụ theo thời tiết, bên trong cung Côn Hoa, đêm lạnh không người thắp đèn, khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy thê lương. May mà hắn đã quen với cuộc sống cô độc lạnh lẽo nên không thấy đêm dài trời rét.
Cuối tháng chín, Triệu Khiêm tấu báo đã phá được thành Kinh Châu, đại quân của Hứa Bác chia quân trấn thủ, đợi triều đình phái sứ giả đến thu hàng, còn Triệu Khiêm sẽ dẫn quân trở về Lạc Dương. Cố Hải Định quả nhiên dâng tấu, xin lấy phò mã Sầm Chiếu làm sứ thần thu hàng tại đây. Trương Đạc chuẩn tấu, lệnh cho Trung Lĩnh quân hộ tống y lên đường đến Kinh Châu.
Ngày hôm đó, chiếu lệnh triệu kiến của điện Thái Cực được truyền đến phủ trưởng công chúa Trương Bình Tuyên.
Trương Bình Tuyên cùng Sầm Chiếu quỳ tiếp chỉ trước sảnh điện. Sau khi tuyên chiếu, Tống Hoài Ngọc đích thân dìu Sầm Chiếu đứng dậy, sau đó mới hành lễ với hai người: “Trưởng công chúa điện hạ đại hôn, lão nô vẫn chưa được dập đầu bái kiến điện hạ và phò mã.”
Trương Bình Tuyên nói: “Điều đó không cần thiết, chỉ xin hỏi Tống thường thị một câu, mẫu thân ta vẫn khỏe chứ?”
Tống Hoài Ngọc đáp: “Nương nương điện Kim Hoa nghe tin điện hạ đại hôn thì vô cùng vui mừng. Nghe nói mấy tháng liền sau đó, nương nương cũng đã chịu dùng ngự thiện hẳn hoi rồi. Nếu điện hạ có thể cùng phò mã vào thăm nương nương, nghĩ chừng đối với sức khỏe và tâm tình của nương nương sẽ có ích lợi lớn lao.”
Trương Bình Tuyên gật đầu: “Được, làm phiền Tống thường thị. Người đâu, tiễn Thường thị ra ngoài.”
Tống Hoài Ngọc cung kính thốt lời không dám, rồi xoay người dẫn đám thuộc hạ lui khỏi chính đường.
Trương Bình Tuyên vịn tay Sầm Chiếu nói: “Ngày mai chàng vào cung kiến giá, ta sẽ đi cùng chàng. Ta muốn đưa chàng đến gặp mẫu thân.”
Sầm Chiếu vỗ nhẹ lên bàn tay nàng đang đặt trên cánh tay mình, mỉm cười đáp: “Được.”
Trương Bình Tuyên dìu hắn đi qua cửa phụ, hướng về phía hành lang sau. Vừa đi nàng vừa hỏi: “Kinh Châu… xa lắm không?”
Sầm Chiếu ôn tồn nói với nàng: “Kinh Châu thuộc đất Sở cũ, cách Lạc Dương hơn ngàn dặm.”
“Hơn ngàn dặm, xa vậy sao?”
“Phải vậy.” Sầm Chiếu khẽ thở dài, dừng bước nói: “Những năm trước, khi mắt ta chưa mù, ta từng đi du ngoạn qua Kinh Châu. Nơi đó cỏ cây xanh tốt, phong tục thuần hậu, là một nơi rất tốt.”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu nhìn Sầm Chiếu: “Vậy lần này, hãy để ta đi cùng chàng nhé.”
Sầm Chiếu cười: “Nàng muốn đi ngắm non nước nơi đó sao?”
Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Không phải, ta sợ… hắn đột nhiên cho phép chàng tham chính, trong chuyện này… e là có âm mưu.” Nói đoạn, nàng mím môi tiếp: “Nếu ta ở bên cạnh chàng, hắn… có lẽ sẽ có chút kiêng dè.”
Câu nói này, chính Trương Bình Tuyên cũng cảm thấy không có mấy trọng lượng, nói đến cuối cùng nàng thậm chí còn tự giễu mà cười nhạt: “Hừ, cũng là ta tự cao quá rồi, hắn bây giờ còn có gì mà phải kiêng dè nữa đâu.”
“Vậy nên, nàng hà tất phải chịu nỗi khổ xe ngựa nhọc nhằn.”
Trương Bình Tuyên buồn bã gật đầu.
“Sầm Chiếu.”
“Ừm.”
“Ta…”
“Điện hạ không cần nói, Sầm Chiếu hiểu mà.”
“Được, ta không đi, nhưng trong lòng ta cứ thấy bất an. Tại sao chàng lại để Cố Hải Định tiến cử chàng đi Kinh Châu chứ?”
Gió trên hành lang hiu hắt, tiếng bước chân của đám nữ tì đi qua đi lại cũng rất nhẹ. Khi lướt qua họ, bọn họ thậm chí còn cố ý lùi xa, chỉ để lại những tiếng vang mơ hồ trên vách hành lang.
Sầm Chiếu buông tay Trương Bình Tuyên ra, lùi lại một bước, khom người chắp tay với nàng: “Ngày dài được công chúa che chở, thực sự hổ thẹn.”
Trương Bình Tuyên thấy y như vậy cũng không ngăn cản. Nàng gục đầu im lặng một hồi lâu mới khẽ gật đầu.
“Phải rồi, người như chàng không nên mãi chịu khuất thân bên dây đàn. Ta luôn muốn chàng không bị người đời dị nghị, đường đường chính chính mà đi lại trong thành Lạc Dương, nhưng lại cứ luôn giữ chàng bên cạnh mình, không cho cựa quậy, giờ nghĩ lại mới thấy thật là lỗi lầm lớn.”
Sầm Chiếu đứng thẳng người, giọng nói vẫn điềm tĩnh và ôn hòa như cũ: “Sầm Chiếu không dám để điện hạ phải nói những lời như vậy.”
Trương Bình Tuyên cười khổ lắc đầu: “Là chàng không nỡ trách ta mà thôi. Chàng chính là người như vậy. Tịch Ngân trước đây… từng nói với ta, trước kia dù nàng ta có làm sai bao nhiêu chuyện, phạm lỗi lớn thế nào, chàng đều không nỡ xử phạt nàng ta, cùng lắm cũng chỉ phạt nàng ta nhịn một bữa cơm là cùng.”
“A Ngân và công chúa không giống nhau. Lúc ta nhặt được nàng, nàng trông chưa đầy mười tuổi. Lang thang trong phường Nhạc Luật lén lút trộm đồ ăn, bị người ta đánh đập khắp mình đầy thương tích. Người thì nhỏ thó, bao tử lại mỏng, chỉ còn thoi thóp hơi tàn. Đối với A Ngân mà nói, chỉ cần được sống là tốt rồi. Dù cho có phạm lỗi, dù có làm tổn thương chính mình cũng không sao cả.”
Trương Bình Tuyên có chút không hiểu: “Phạm lỗi cũng không sao ư?”
“Phải… Năm ta nhặt được nàng, đôi mắt ta đã suy yếu lắm rồi. Vì thế, ta không có cách nào che chở cho nàng lâu dài, chỉ có thể dạy nàng cách tự mình mưu sinh. Điện hạ là thiên kim cao môn, điện hạ cả đời này cũng không biết được, một cô nhi đơn độc trong thành Lạc Dương phải cầu sống như thế nào đâu. Không phạm lỗi, không làm hại chính mình thì không sống nổi đâu.”
Trương Bình Tuyên tiến về phía lan can hành lang vài bước. Hoa sen trong đầm đã héo tàn hết cả, nước đầm rút xuống không ít, nhiều chỗ để lộ ra lớp bùn đen bẩn thỉu. Trương Bình Tuyên chỉ liếc nhìn một cái rồi vội quay đi nơi khác.
“Chàng nói vậy, ta mới có chút hiểu vì sao nàng ta lại có vài phần tương đồng với Trương Đạc. Lời của thánh nhân dù có chấn động đến đâu cũng không giáo hóa nổi những người ngay từ đầu đã phải vật lộn trong vũng bùn. Chàng biết không? Trước kia ta không hề nghĩ như vậy, ta thấy ca ca ta chỉ là quá trầm mặc, không thích nói chuyện với phụ thân và mẫu thân mà thôi, nhưng hắn đối với ta rất mực chăm sóc, chưa từng để ta phải chịu một chút trách phạt nào. Thế nên khi đó, ta thậm chí còn thấy phụ thân và mẫu thân quá đỗi nghiêm khắc với hắn. Nhưng mà…”
Nói đến đây, vành mắt nàng có chút đỏ lên.
“Nhưng khi ta tận mắt thấy hắn g**t ch*t phụ thân tại tháp chùa Vĩnh Ninh, sau đó lại g**t ch*t nhị ca, thiêu rụi Đông Hối Đường, ta mới hiểu ra rằng, ta và hắn… căn bản không thể làm huynh muội được nữa.”