Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 60

Lời nói thật tựa như móc nối tim gan vậy.

Trương Đạc chỉ đành cố gắng thu nạp toàn bộ tinh thần lại, sợ rằng chỉ cần một phút thất thần, bao nhiêu tu vi suốt hơn hai mươi năm qua của hắn sẽ vì người nữ nhân này mà tan thành mây khói trong một sớm một chiều.

“Lại đây, ngồi cho hẳn hoi.”

Tịch Ngân thấy hắn đã buông lỏng ngón tay, không còn siết chặt để tự ngược đãi bản thân nữa, lúc này mới đứng dậy, chỉnh đốn lại xiêm y rồi quy củ quỳ ngồi xuống bên cạnh hắn. Giọng hắn không nghe ra chút gợn sóng nào, nhưng dường như đó là sự cố ý đè nén cho bình lặng.

“Sau này ở điện Thái Cực, phải bưng chén trà cho vững.”

“Vâng…”

Tịch Ngân đáp xong tiếng này, khẽ liếc nhìn Trương Đạc một cái.

“Ta… có phải… lại làm ngài thất vọng rồi không?”

Trương Đạc không nói gì, rút xấp giấy quan  ở dưới tấu sớ ra, trải dưới ánh đèn. Tịch Ngân ghé sát người vào xem, bờ vai vô tình tựa vào cánh tay Trương Đạc. Sự tiếp xúc đột ngột khiến sống lưng Trương Đạc như có một bàn tay lạnh lẽo mà mềm mại khẽ lướt qua, cảm giác nóng lạnh đan xen xộc thẳng lên sau tai.

“Ngồi…”

Hắn còn chưa kịp thốt ra chữ “thẳng”, ống tay áo của nàng đã đè lên cánh tay hắn, nàng chỉ vào mặt giấy mà nói: “Ngài nói xem chữ nào không tốt, tối nay ta thức trắng đêm cũng nhất định phải viết đến khi ngài vừa ý mới thôi, nếu không…”

Nàng quỳ thẳng người dậy, đưa tay ra trước mặt Trương Đạc: “Ngài cứ tùy ý đánh bao nhiêu cái cũng được, ta sẽ không kêu một tiếng.”

Trương Đạc ngẩn ra, rồi không nhịn được mà bật cười.

Tâm tư của Tịch Ngân nông cạn mà chân thành, không khó để Trương Đạc nhìn thấu. Sau khi nhìn thấu cảm xúc của hắn, nữ nhân này đang cố gắng dỗ dành cho hắn vui.

Nghĩ đoạn, hắn không khỏi nhìn vào đống chữ xiêu vẹo, viết mãi mà chẳng nắm được trọng tâm kia, nâng bàn tay bị bỏng lên, dùng mu bàn tay vuốt phẳng mặt giấy.

“Cũng tạm. Có vài chữ miễn cưỡng nhận ra được.”

Tịch Ngân ngẩng đầu nhìn hắn: “Đây là lần đầu tiên ta nghe ngài khen ta đấy.”

Nói xong, nàng khẽ cong mày lộ ra một nụ cười với hắn, nói tiếp: “Ngài đừng buồn nữa, hôm nay ta sẽ hầu hạ ngài thật tốt, không làm ngài tức giận đâu.”

Khóe môi Trương Đạc bất giác kéo ra một chút độ cong.

“Lấy một cây bút thuận tay nhất của ngươi đi.”

“Sao ạ?”

Trương Đạc xòe tay gõ gõ lên mặt án.

“Trẫm không muốn cầm bút nữa, những lời phê còn lại, ngươi viết đi.”

“Ta… ta không dám… Để ta đi gọi Tống thường thị vào nhé…”

“Không cần sợ, cứ theo lời trẫm nói, viết từng chữ một, trẫm nhìn ngươi viết.”

Tịch Ngân không còn cách nào khác, đành y lời ngồi ngay ngắn trước mặt hắn, vén ống tay áo, phủ phục xuống án chờ đợi.

Vàng gọt sắt mài.

Chính lệnh những ngày đầu khai quốc, dưới chính sách thanh trừng thế lực cũ, bất kể ở phương diện nào cũng đều vương mùi máu tanh. Đẩy một người nữ nhân yếu ớt hèn mọn lên núi đao văn tự nơi định đoạt sinh sát, ít nhiều cũng có phần tàn nhẫn.

Thế nhưng Trương Đạc có chấp niệm của Trương Đạc. Bất kể là dùng roi trực tiếp gây ra nỗi đau cắt da xẻ thịt cho nàng, hay là nhồi nhét vào đầu nàng tà đạo ‘trời đất vốn vô tình, mệnh số tự do mình đổi lấy’. Trương Đạc chẳng qua là muốn nhìn thấy chính mình năm xưa, kẻ từng tranh ăn với chó hoang nơi bãi tha ma, được sống lại một lần nữa.

Trăng đã ngả về phía tây.

Khói trong bác sơn lư hương đã ngưng, bóng trúc xanh loang lổ đổ trên khung cửa sổ. Tịch Ngân viết xong chữ cuối cùng, tay và thắt lưng gần như muốn gãy rời. Trong vòng một canh giờ, hai chữ nàng viết nhiều nhất là “bêu đầu”. Đến mức khi viết đến cuối cùng, ngay cả trên cổ nàng cũng có cảm giác như lưỡi đao đang cứa qua từng sợi lông tơ.

Ở phía sau, Trương Đạc dang tay tựa vào gối dựa, một tay nhặt lấy đống tấu sớ nàng vừa xếp chồng bên cạnh, quét mắt nhìn qua từng bản một.

Những nét chữ ấy không có lực, không có cốt cách, thực sự không xứng với non sông nhật nguyệt đầy biến động và kinh tâm động phách này, cũng không xứng với địa ngục vô biên phía sau dòng máu đỏ. Thế nhưng nhìn kỹ, chúng lại ngầm chứa tư thế ‘vạn sự thiên hạ chỉ là chuyện nực cười’, chưa hẳn đã chẳng phải là một màn phong lưu ngạo nghễ.

Trương Đạc đặt tấu sớ xuống, nhìn về phía người trước mặt.

Nàng rõ ràng đã không còn quỳ vững được nữa, bèn nghiêng mình co chân ngồi, tóc mai hơi rối, vừa xoa bóp cổ tay vừa khẽ th* d*c, đôi gò má ửng hồng, miệng hơi hé mở nhưng không dám phát ra tiếng.

“Ngươi muốn nói gì.”

“Giết người…”

Nàng không biết phải diễn tả thế nào về sự chấn động khi chỉ bằng một dòng chữ mà lấy đi sinh mạng của hàng trăm con người, chỉ thốt ra được hai chữ mang ý nghĩa trực quan nhất. Nói xong, nàng lại thấy hổ thẹn vì sự nghèo nàn trong ngôn từ của mình.

“Muốn hỏi tại sao lại giết nhiều người đến vậy sao?”

Tịch Ngân lắc đầu, rồi lại gật đầu.

“Tạm thời ngươi chưa cần phải hiểu.”

Trương Đạc duỗi đôi chân đang khoanh lại, buông tấu sớ xuống, bưng chén trà lên.

“Giết người nhiều như vậy, ngài không sợ sao?”

“Ở trong điện Thái Cực này thì không, trái lại còn thấy bình tâm.”

“Nhưng mà…” Nàng xoắn xuýt những ngón tay, ngước nhìn hắn: “Những người thân thiết nhất của ngài sẽ sợ ngài đấy.”

Trương Đạc dùng một cuốn tấu sớ nâng cằm nàng lên: “Làm sao ngươi biết.”

“Đoán thôi ạ. Nếu ca ca giết rất nhiều người, A Ngân cũng sẽ sợ hãi thôi.”

Trương Đạc nâng cánh tay lên, Tịch Ngân bị buộc phải nương theo động tác của hắn mà quỳ thẳng người, thế nhưng nàng không dừng lời mà nói tiếp: “Ta cảm thấy… điện hạ rất sợ ngài.”

“Đó là vì muội ấy cho rằng trẫm đã giết phụ thân của muội ấy.”

“Nhưng giờ đây, ngài lại sắp giết cả ca ca của ngài ấy rồi.”

Trương Đạc nhất thời không đáp, Tịch Ngân mím môi: “Ta sợ ngài lại giống như lúc ở Đông Hối Đường trước kia…”

Nàng đang nhắc tới Từ thị.

Bàn tay Trương Đạc bất giác siết lại, tiếng giấy tờ cọ xát nghe có chút chói tai.

“Những chuyện ngươi nghĩ quá đỗi tầm thường, không đáng nhắc tới.”

“Vậy… thế nào mới là chuyện lớn ạ?” Ánh mắt nàng chứa đựng ánh nến đã le lói, cái nhìn vô cùng thành khẩn.

Trương Đạc buông thõng cánh tay, ném bản tấu sớ xuống án.

“Không bị tư tình vây khốn, ngươi mới có tư cách hỏi câu này. Nếu không, chẳng xứng làm người để tự mở lối cho mình, cũng chẳng xứng làm tướng để trấn giữ ải quan cho thiên hạ.”

Nói xong, hắn nghiêm túc nhìn Tịch Ngân.

“Trẫm khiển trách Triệu Khiêm là vì hắn cũng giống như ngươi, bị cầm tù trong tư tình. Ngươi thì còn có thể tha thứ, nhưng hắn thì tội đáng muôn chết.”

“Tại… sao ạ…”

Trương Đạc chỉ tay về phía bản đồ chiến sự Giang Châu vẫn đang trải rộng bên cạnh đèn.

“Hắn là vị tướng quân cầm đao vì thiên hạ, đối mặt với hắn là hàng ngàn hàng vạn thanh đao của kẻ thù. Nếu hắn vì tư tình mà lùi một bước, hắn sẽ bị trận đao trước mặt băm vằm thành trăm mảnh!”

Sống lưng Tịch Ngân cứng đờ.

“Dưới gốc mai lùn ở Thanh Đàm Cư, ngươi bị trẫm quất mấy roi, nỗi đau đó ngươi còn nhớ không?”

Vành tai Tịch Ngân nóng bừng, nhỏ giọng đáp: “Nhớ ạ.”

“Nỗi đau mà Triệu Khiêm phải đối mặt sau này sẽ nặng nề gấp vạn lần nỗi đau mà ngươi từng nếm trải.”

Tịch Ngân dời tầm mắt xuống bản đồ chiến sự kia. Trên đó có núi sông khe rãnh, có đường thủy, có rừng rậm và quan ải, nàng dường như hiểu, lại dường như không hiểu.

“Ngươi chưa từng ra chiến trường, nên ngươi mới quen thói khóc lóc. Nếu có một ngày, ngươi dám đơn thương độc mã cứu một người, hoặc bảo vệ một tòa thành, ngươi sẽ không bao giờ khóc nữa.”

Lời này nghe xong khiến lòng Tịch Ngân chấn động. Thế nhưng người nói vô tâm, người nghe cũng vô tâm. Vì vậy, vào giây phút này, cả hai đều không biết rằng trong câu nói ấy lại ẩn chứa một điềm báo.

“Giờ ngươi đã hiểu tại sao phải giết nhiều người thế chưa?”

Trương Đạc không hy vọng nàng có thể thực sự đáp lại. Không ngờ nàng lại thật sự gật đầu.

“Vâng. Ta biết rồi. Bởi vì phải cứu mạng mình, cũng phải cứu… mạng của nhiều người hơn nữa, còn phải, còn phải làm cho quốc gia… ra dáng một quốc gia.”

Lời lẽ không tinh luyện, nhưng gần như đã làm rõ toàn bộ ý nghĩa mà hắn muốn biểu đạt. Trong lòng hắn thực sự vui vẻ, nhưng ngoài miệng vẫn lạnh lùng nói: “Mạng của Trương Tập căn bản không là gì cả, nhưng nếu có ngày ngươi phạm đại tội, trẫm cũng sẽ giết ngươi như vậy.”

Sự so sánh này, dù vấy bẩn mùi máu tanh tưởi, lại chính là lời tỏ tình thốt ra một cách vô thức. Trương Bình Tuyên cũng được, Từ thị cũng được, những người đó đều không phải là giới hạn cuối cùng trong kiếp làm người, làm quân chủ của hắn, duy chỉ có người nữ nhân trước mắt này là người cả đời hắn không nỡ buông, không nỡ lìa, không nỡ để nàng vùi thây trên vạn tầng xương khô.

Tịch Ngân cảm thấy ý tứ của câu nói này có chút vi diệu, nhưng ý nghĩa ấy ẩn giấu sau một mạch nhân quả nào đó mà nàng nhất thời không thể hiểu thấu.

Đêm đó, Trương Đạc không về điện Côn Hoa mà chỉ tựa vào gối dựa nhắm mắt chợp mắt. Tịch Ngân cuộn tròn bên cạnh hắn, gối đầu lên mu bàn tay, lặng lẽ bầu bạn với hắn. Suốt thời gian đó nàng không ngủ, nghe tiếng những đóa hoa xuân rụng đầy ngoài cửa sổ bị gió đêm thổi bay, lướt qua các khung cửa, vách ngọc, bình phong đá, rồi làm rung lên tiếng chuông treo trên mái điện, hưởng ứng với tiếng chuông kim đạc trên tháp chùa Vĩnh Ninh, giống như những lời hắn nói với nàng trên điện Thái Cực hôm nay, vang dội bên tai, xôn xao suốt cả một đêm dài.

Hồ sơ vụ án của Đình uý được gửi vào điện Thái Cực vào ngày thứ ba.

Hôm đó là một ngày nắng đẹp, Tịch Ngân đứng trên bậc thềm bạch ngọc, nhìn những cánh diều của đám nữ nhân thả lên phía ngoài cửa Hạp Xuân. Tống Hoài Ngọc bước lên thềm ngọc, xoay người nhìn theo tầm mắt của nàng, cười nói: “Ngày trước các tần phi ở cung Lạc Dương cũng hay chơi mấy thứ này.”

Tịch Ngân nghe vậy, vội vàng hành lễ.

Tống Hoài Ngọc hỏi: “Sao không ở bên trong?”

Tịch Ngân đáp: “Lý đình uý đang bàn việc với bệ hạ, ta… không biết tại sao trong lòng cứ bồn chồn không yên, sợ thất lễ trong điện nên ra ngoài chờ.”

Tống Hoài Ngọc bảo: “Đã vậy thì ngươi xuống dưới nghỉ ngơi đi.”

“Đa tạ Tống thường thị.”

Tịch Ngân nói xong định quay người đi thì thấy dưới bậc thềm bạch ngọc có một nhóm người bước đi vội vã, chớp mắt đã vòng qua vách ngọc, đi thẳng lên điện Thái Cực.

Tống Hoài Ngọc vội tiến lên quát: “Láo xược, không biết nếu không có chiếu lệnh thì không được đến gần điện Thái Cực sao?”

Nhóm người đó vội vàng quỳ phục xuống, người cầm đầu mặc cung phục màu xanh nhạt, đầu cài trâm tước, Tịch Ngân lờ mờ nhận ra nàng ta là cung nhân của điện Kim Hoa.

“Tống thường thị, nô tì đáng tội chết, thực sự là nương nương điện Kim Hoa…” Giọng nàng ta run rẩy: “Cầu xin Tống thường thị bẩm báo với bệ hạ, nương nương sau khi biết chuyện Trương nhị lang quân sắp bị bêu đầu thì đã tuyệt thực rồi.”

Tống Hoài Ngọc nghe vậy, không khỏi nhìn về phía Tịch Ngân. Về mối quan hệ giữa Trương Đạc và thái hậu, ông biết không rõ ràng, chỉ biết Thái hậu tự giam mình trong điện Kim Hoa, nhất quyết không chịu nhận sắc phong, Trương Đạc cũng chưa bao giờ đến thăm hỏi. Còn căn nguyên thực sự là gì thì không phải hạng nô tài như ông dám hỏi đến. Vì vậy nhất thời ônh không biết nên lập tức bẩm báo hay chờ thêm một chút.

Đang lúc lưỡng lự, lại thấy Tịch Ngân đã đưa tay đẩy cửa.

“Tịch Ngân. Đứng lại.”

Tay Tịch Ngân khựng lại trên cửa, Tống Hoài Ngọc bước tới mấy bước, ấn tay nàng lại nói: “Ngươi biết Lý đình uý đang ở bên trong bàn với bệ hạ về chuyện đám tai mắt Lưu thị ở phường Triệu Viên mà, đợi thêm chút nữa…”

Tịch Ngân gạt tay Tống Hoài Ngọc ra: “Tống thường thị, bẩm thì vẫn phải bẩm, còn bệ hạ xử trí thế nào là chuyện của bệ hạ.”

“Ơ, ngươi…” Tống Hoài Ngọc định ngăn lại nhưng không kịp.

Trong điện, Trương Đạc vừa đặt bút xuống, thấy Tịch Ngân đi vào thì cũng không để ý lắm, hắn nghiêng mặt nói với Lý Kế: “Chiếu thư trẫm sẽ không ban nữa, ngươi đi truyền lời cho Triệu Khiêm, sau khi hành hình xong, trẫm gặp hắn ở Đông hậu đường.”

Bình Luận (0)
Comment