Lời lẽ của nàng có chút hoảng loạn, thậm chí quên mất rằng Sầm Chiếu không nhìn thấy gì, nàng ra sức lắc đầu phủ nhận, trong giọng nói gần như mang theo tiếng khóc.
“A Ngân khóc gì chứ, ca không có ý trách muội, ca biết mà, A Ngân cũng là thân bất do kỷ.”
“Không phải, A Ngân thực sự không có, A Ngân rất sạch sẽ, ca ca hãy tin A Ngân.”
Sầm Chiếu lắc đầu: “Xin lỗi A Ngân, ca không nên hỏi muội như vậy.”
Nghe xong câu này, lòng Tịch Ngân như bị dội một gáo nước đá lạnh buốt. Rõ ràng là giọng nói ấm áp, nhưng nàng lại nghe ra trong đó có sự áy náy, có sự tự trách, có sự xót xa, nhưng đồng thời cũng nghe ra cả sự tiếc nuối và không tin tưởng.
Sầm Chiếu không tin vào sự trong sạch của nàng nữa. Thế nhưng, trong ngục Đình uý âm u ẩm ướt này, nàng hoàn toàn không có cách nào để giải thích với Sầm Chiếu. Thực tế, nàng thậm chí còn không biết mình có tư cách gì để giải thích với y.
Sầm Chiếu là ca ca của nàng, con người y như đỉnh núi cao phủ tuyết, là tinh hoa chốn núi cùng không nhiễm bụi trần. Tịch Ngân dù ngưỡng mộ sự thanh cao trong khiết ấy suốt mười mấy năm, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ mình có tư cách để chạm vào Sầm Chiếu. Dẫu sao, nàng cũng đã lăn lộn hơn mười năm trong những yến tiệc nồng nặc mùi cơ thể nam nhân và mùi rượu thịt hôi hám.
Vì thế, việc Sầm Chiếu không tin nàng dường như cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng khi thực sự nhận ra sự không tin tưởng ấy qua lời nói của y, nàng vẫn cảm thấy lòng đau như dao cắt.
“Muội thực sự… thực sự… thực sự chưa từng làm người của bệ hạ. A Ngân đời này chỉ muốn ở bên cạnh ca ca thôi.”
Sầm Chiếu im lặng, dải lụa xanh trước mắt có chút lỏng lẻo. Tịch Ngân theo bản năng đưa tay định giúp y buộc lại, nhưng y lại vô ý nghiêng đầu sang một bên. Tay Tịch Ngân khựng lại giữa không trung, sống lưng nàng như bị một cây kim đâm mạnh vào, đau đến mức nàng gần như muốn gục xuống.
Trước kia, vẫn luôn là nàng chăm sóc việc ăn ở cho Sầm Chiếu, bôi thuốc cho y, che mắt cho y. Mỗi một dải lụa thêu tùng của y đều do chính tay nàng thêu, nên hành động này đối với nàng là điều tự nhiên nhất. Tuy nhiên, chưa kịp để nàng cảm nhận xem đằng sau sự né tránh nhỏ nhặt ấy của Sầm Chiếu rốt cuộc mang hàm ý gì, đã nghe người trước mặt ôn tồn nói: “Ca biết, A Ngân lúc nào cũng là một cô nương tốt dịu dàng.”
Cô nương tốt.
Tịch Ngân nghe xong thì nghẹn lời, nàng không biết mình còn có thể nói gì nữa.
Thực ra, thà rằng Sầm Chiếu cứ vô lý mà chất vấn nàng, lòng nàng còn thấy dễ chịu hơn một chút. Ít nhất nàng cũng có thể bình đẳng bộc lộ cảm xúc để phản kháng, để khóc lóc kể lễ những uất ức trong lòng. Nhưng y lại dùng những lời lẽ mang danh thiện ý để lảng tránh điều mà nàng đang nóng lòng muốn chứng minh, điều này khiến nàng lúng túng không biết phải làm sao.
Nếu là bất kỳ ai khác, Tịch Ngân đều không bận tâm đến cái nhìn của họ về sự trong sạch của mình. Bởi lẽ ở chốn phong nguyệt, còn bàn chi đến trinh tiết.
Thế nhưng, người trước mặt lại là Sầm Chiếu.
Nhiều năm qua, y luôn là người mà Tịch Ngân yêu nhưng không dám thốt nên lời.
Trên đời này, luôn có một bức tường thành như thế, chắn ngang giữa kẻ thấp hèn và người thanh cao.
Đồng thời, khi bức tường thành ấy vương vấn ái tình, nó cũng chính là một lưỡi đao giết người.
Những kẻ ở hai đầu ranh giới, một khi đã đem lòng yêu mến người ở phía bên kia, chắc chắn sẽ phải chịu đựng sự lăng trì về mặt tinh thần.
Tịch Ngân cảm thấy trên đôi gò má đỏ bừng vì xấu hổ của mình lúc này đang có một nỗi đau thấu xương.
“Muội… muội không về cung thành nữa.”
Sầm Chiếu mỉm cười, lần mò chạm nhẹ vào trán nàng: “Lại nói lời ngốc nghếch rồi.”
“Thật đấy, muội không về, muội sẽ ở đây bầu bạn với ca ca.”
Nói đoạn, nàng bám vào cửa lao, chậm rãi quỳ ngồi xuống.
“A Ngân từ nay về sau sẽ không bao giờ đến bên cạnh người nam nhân nào khác nữa. Nếu bệ hạ muốn xử tử ca ca, A Ngân sẽ chết cùng ca. Tóm lại, sau này ca ca ở đâu, A Ngân sẽ ở đó, không bao giờ xa rời ca nữa.”
Ngục lại nghe thấy những lời này thì vô cùng hoảng hốt. Nhưng trên tờ thủ lệnh của nàng có đóng tư ấn của tân đế, đủ thấy địa vị của nàng bên cạnh người. Nay lại nghe nàng nói ra những lời như vậy, ngục lại chỉ sợ mình nghe lỏm được bí mật cung đình nào đó của tân triều, vội vàng chạy ra ngoài bẩm báo với Triệu Khiêm để cầu mong thoát thân.
Triệu Khiêm ngồi trong hình thất ở chính đường, đang bị mùi máu tanh nồng cũ kỹ làm cho tâm phiền ý loạn, bỗng nghe ngục lại bẩm báo lại lời của Tịch Ngân, hắn đập bàn cái rầm rồi đứng phắt dậy.
“Cái gì mà không đi? Nàng ta là cung nhân tại điện Thái Cực, ngươi bảo với nàng ta, cung nhân tự ý đào tẩu, tội đáng xử trảm bêu đầu!”
“Triệu tướng quân, nhưng vị quý nhân kia nói, nàng tình nguyện cùng chịu chết với tên tội nhân đó.”
Triệu Khiêm nghe vậy, tức giận đến mức lửa giận bốc cao ba trượng, sải bước đến trước cửa phòng giam, xách cánh tay Tịch Ngân, một nhát kéo phắt nàng từ dưới đất dậy.
“Cô đứng dậy cho ta. Bệ hạ cho cô ba canh giờ, quá một khắc cũng không được.”
Nói xong, hắn kéo lê nàng đi về phía sau. Tuy nhiên, dưới một lực kéo lôi không hề nhỏ, Triệu Khiêm nghe rõ mồn một một tiếng xương trật khớp. Hắn hoảng hốt buông tay, Tịch Ngân mất đi chỗ dựa, ngã ngồi bệt xuống. Lúc này Triệu Khiêm mới nhận ra, chẳng biết từ lúc nào, nàng đã nắm chặt lấy thanh gỗ của cửa ngục lao. Cú kéo vừa rồi của hắn quá tay, đã làm thương đến bả vai nàng.
“Cô…”
Triệu Khiêm vội vàng ngồi xổm xuống định kiểm tra, nhưng nàng lại quay người đi không cho hắn chạm vào.
“Tướng quân đừng chạm vào ta. Á… xuýt.”
Triệu Khiêm vội thu tay lại, ngẩng đầu nhìn Sầm Chiếu.
“Hai người đã nói những gì?”
Sầm Chiếu không mảy may để ý đến hắn, khẽ nói với Tịch Ngân: “A Ngân, sao vậy?”
“Không có gì, không sao đâu.”
Tịch Ngân nén đau, cố giữ giọng bình thản, lại ra dấu im lặng với Triệu Khiêm.
Triệu Khiêm nhìn dáng vẻ nàng bảo vệ Sầm Chiếu mà phát cáu, đứng thẳng dậy, gạt phắt bàn tay y đang định vươn về phía Tịch Ngân, quát thẳng mặt Sầm Chiếu: “Ngươi có biết làm thế này sẽ hại chết nàng ta không? Trương Thoái Hàn chỉ cho nàng ta ba canh giờ, nếu sau ba canh giờ nàng ta không về, nàng sẽ bị chém đầu!”
Hắn nói có chút kích động, đến cả tên húy của Trương Đạc cũng không thèm kiêng dè.
Sầm Chiếu ngẩng đầu lên, bóng lửa nến chao nghiêng trên gương mặt hắn, bỗng chốc toát ra vẻ rợn người.
“Ta biết, cho nên ta cũng ép muội ấy về cung.”
“Ta không về…”
Lời nàng còn chưa dứt đã bị cơn đau ở cánh tay làm cho nghẹn lại. Nàng vội th* d*c một hơi, kiên quyết nói: “Ta không về cung.”
Triệu Khiêm thấy Tịch Ngân ngồi bệt một bên, vì nén đau mà nước mắt trào ra, trong lòng thấy hổ thẹn, bèn ngồi xuống cố nén cơn giận, hạ giọng dỗ dành: “Đừng bướng bỉnh nữa, cô còn chưa bị đánh đủ sao? Về để y chính xem cái tay cho cô.”
Tịch Ngân nghe vậy, liền rướn cổ cãi: “Tướng quân nói bậy bạ gì đó, ta bị đánh… khi nào cơ chứ?”
Triệu Khiêm nhẫn nhịn hết mức, đứng dậy nói với Sầm Chiếu: “Năm đó ở Dung Quan, ta định thả ngươi đi, lẽ ra ngươi nên đi cho rồi, sao cứ nhất quyết đòi về Lạc Dương? Ngươi về thì thôi đi, điện hạ vì ngươi mà quỳ suốt ở điện Thái Cực, giờ nha đầu này lại ra nông nỗi này, đây chính là cục diện mà ngươi mong muốn sao?”
Sầm Chiếu thở dài một tiếng, hướng về phía Tịch Ngân: “A Ngân từng bị đánh sao?”
“Không có…”
Chưa kịp nói hết, tay nàng đã bị người ta nắm lấy, rồi tay áo bị vén lên. Sầm Chiếu đưa tay sờ, liền chạm phải vết sẹo để lại sau khi bị Tuyết Long Sa cắn.
“Xin lỗi.”
“Chuyện này liên quan gì đến ca ca đâu.”
Sầm Chiếu khẽ m*n tr*n vết sẹo đó: “Là do ca không bảo vệ tốt cho A Ngân.”
“Không phải, ca ca đừng nói vậy, ca đã đối với A Ngân đủ dịu dàng, đủ tốt rồi. Ca ca đừng tự trách mình, A Ngân thực sự không sao.”
Nói đoạn, nàng quay lại nhìn Triệu Khiêm: “Ta sẽ không về cung đâu.”
Triệu Khiêm sốt ruột: “Y đã nói gì với cô mà cô lại biến thành thế này?”
“Ca ca chẳng nói gì cả, là tự ta không muốn về cung, ta muốn ở lại bên cạnh ca ca.”
“Nhưng đây là kháng chỉ.”
“Ta hiểu, nhưng ta thực sự không thể ở lại bên cạnh bệ hạ thêm được nữa.”
Triệu Khiêm gần như có thể đoán được, khi Trương Đạc nghe thấy chuyện này sẽ có phản ứng ra sao.
Từ lúc hắn quen Trương Đạc đến nay, bên cạnh Trương Đạc chưa bao giờ có nữ nhân, nhưng hắn lại tốn quá nhiều tâm tư lên nha đầu này. Trương Đạc thích nha đầu này, ngoại trừ bản thân hắn không thừa nhận ra, thì ai có mắt cũng đều coi nàng là sủng thiếp chưa có danh phận bên cạnh Trương Đạc.
“Được thôi, ta cử người về cung bẩm báo bệ hạ. Hai người các ngươi đừng có hối hận.”
—
Khi Trương Đạc ở Đông hậu đường nghe Tống Hoài Ngọc truyền lại lời của Triệu Khiêm, bầu trời phía đông đã dần hửng sáng.
Khí lạnh đậm đặc, tấm rèm màu đỏ bạc vừa vén lên, gió lạnh đã ùa vào trong tay áo hắn.
Sau khi Tống Hoài Ngọc truyền lời xong, ông khoanh tay đứng sau bình phong không dám nhúc nhích.
Lẽ ra Trương Đạc nên về tẩm điện nghỉ ngơi, nhưng hắn đã đợi ở Đông hậu đường mãi đến tận lúc này. Hắn đợi ai, tự bản thân hắn biết rõ. Lúc này từ ngục Đình uý truyền về một tin tức như vậy, Tống Hoài Ngọc trong lòng hiểu rõ, đây là điềm đại hung, không khỏi nín thở, đến cả một tiếng thở mạnh cũng không dám để lộ.
Dưới tay Trương Đạc là những tấu sớ của Lý Kế và những người khác, nơi cổ họng hắn như đang cố nuốt xuống thứ gì đó.
Đợi đến lúc này, sự kiên nhẫn của hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, nhưng những việc hắn có thể làm lúc này lại đơn điệu đến mức khiến hắn cảm thấy khó chịu.
Cung nhân kháng chỉ, sai người của Cung chính ti trói về, đánh chết là xong.
Hắn nghĩ đi nghĩ lại, cân nhắc rất lâu, phát hiện ra đây hóa ra lại là việc duy nhất hắn có thể, cũng là việc duy nhất hắn nên làm với Tịch Ngân.
“Tống Hoài Ngọc.”
Tống Hoài Ngọc vội thưa: “Có lão nô.”
“Bảo người của Cung chính ti trói nàng về đây.”
“Tuân lệnh. Tuân lệnh… Để người của Cung chính ti xử lý, hay là…”
“Ngươi nghe thành cái gì thế, trẫm có nói là phải xử lý sao?”
“Vâng, lão nô lắm lời.”
Nói xong, ông run rẩy lùi ra ngoài.
Ánh trời rạng tỏ, bên trong Đông hậu đường đột ngột sáng bừng lên, ngọn đèn bên cạnh cũng đã cạn sạch những giọt dầu cuối cùng, ngọn lửa yếu ớt, thoi thóp đấu tranh.
Trương Đạc nới lỏng bàn tay đang siết chặt, thức trắng một đêm không chợp mắt, cổ họng hắn có chút khô rát, nhưng điều khiến hắn khó chịu nhất là cảm giác rã rời từ tứ chi lan tận tim gan.
Lúc để Tịch Ngân đi gặp Sầm Chiếu, hắn chưa từng nghĩ rằng nàng sẽ không quay về.
Hắn cảm thấy nửa năm trời chung sống, Tịch Ngân lẽ ra phải thực sự nể sợ hắn, nhưng giờ nhìn lại, những sự nể sợ đó đều chỉ là bề nổi. Tất cả đều không bằng sức nặng của Sầm Chiếu trong lòng nàng.
Lúc này hắn vẫn chưa biết Sầm Chiếu rốt cuộc đã nói gì với nàng để có thể giữ nàng lại.
Hắn cũng chưa nghĩ kỹ, chút nữa gặp Tịch Ngân, là nên hỏi han nàng cho tốt, hay là nên theo cung quy, ban cho nàng một trận đòn roi da thịt.
Lúc này, trong lòng hắn chỉ có một cảm giác thất bại là hiện hữu rõ ràng.
Dù cố ý hay vô tình, hắn đã dùng hơn nửa năm để dạy Tịch Ngân cách làm một nữ nhân có thể đứng thẳng lưng, vậy mà Sầm Chiếu chỉ dùng chưa đầy ba canh giờ đã khiến tất cả tâm huyết của Trương Đạc hoàn toàn tan thành mây khói.
Đây không phải là một cuộc đấu chính trị, cũng không phải là một cuộc chinh phạt quân sự.
Vốn dĩ công tâm vi hạ (đánh vào lòng người là hạ sách), Trương Đạc xưa nay vẫn luôn coi thường, nhưng vào giây phút này, hắn lại không thể không tự soi lại chính mình.