Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 43

Tịch Ngân quay người khép cửa viện lại, cúi đầu che đi vết thương trên mặt, hối hả nói: “Nô đi lấy chút nước cho nữ lang.”

Nói xong nàng định rời đi ngay, nào ngờ lại bị một bàn tay nắm chặt lấy dải đai tang ngang hông.

“Quay lại đây.”

Tịch Ngân mím môi, hít mũi một cái thật mạnh, nhưng dù thế nào cũng không ngăn được những giọt nước mắt chực trào.

“Nghe không hiểu lời ta nói sao? Quay lại đây.”

Tịch Ngân lắc đầu, đưa tay ra sau từng chút một muốn gỡ dải đai tang khỏi tay hắn, bờ vai run bần bật, hình như là… khóc rồi?

Trương Đạc buông tay, không ép nàng nữa. Ngay sau đó hắn bước vài bước đến trước mặt nàng, đưa tay nâng mặt nàng lên.

“Đã nói ra được thì không nên oán hận cái tát này, khóc cái gì.”

Tịch Ngân bị hắn nâng mặt, buộc lòng phải nhón gót chân lên.

Làn gió mùa hạ nhè nhẹ thổi qua lớp lông tơ mịn trên mặt nàng. Nàng vẫn đang mặc tang phục, không hề tô điểm phấn son, nhưng dù vậy, chân mày vẫn xanh như khói, môi đỏ như son, tựa đóa đồ mi vương tuyết, từ trong sắc trắng bệch lộ ra vẻ diễm lệ tàn phai.

“Nô đâu có giống ngài. Phận nữ nhân chịu uất ức chẳng lẽ không được khóc sao?”

Cũng phải.

Đã chọn đi trên một con đường cô độc thì không thể oán trách trên đường không có người thắp đèn.

Đã chọn đi ngược lại với huyết thống thân quyến thì phải cam chịu sự cô độc tuyệt đối.

Nhưng nàng là phận nữ nhân, chịu uất ức chẳng lẽ không được khóc sao?

Đầu ngón tay Trương Đạc chạm phải một chút ẩm lạnh, hắn theo bản năng rời tay đi, buông cằm nàng xuống.

Tịch Ngân đưa tay xoa xoa chỗ bị hắn bóp đau, lại ấn ấn bên má bị tát đỏ bừng, đẫm lệ nói: “Nữ lang không vui, nô không trách ngài ấy, ngài cũng lấy nô ra để trút giận.”

Nàng vừa nói vừa dùng ống tay áo lau nước mắt, nào ngờ càng lau lại càng trào ra nhiều hơn.

Trương Đạc nhìn nàng, thản nhiên nói: “Ta không lấy ngươi ra trút giận, ta chẳng qua là không thích nhìn người ta hối hận.”

“Nô không hề hối hận. Những gì nô nói đều là lời từ đáy lòng.”

“Đã muốn khóc vậy thì cứ khóc đi, cô nương.”

Nửa năm qua, đây là câu nói mang chút hơi ấm nhất mà Tịch Ngân được nghe từ miệng người nam nhân lạnh lẽo như kim loại này.

Nàng giống như một con mèo luôn xòe móng vuốt bám chặt lấy thứ gì đó, bỗng nhiên buông lỏng ra, không kìm được mà toàn thân run rẩy. Nàng dứt khoát bó gối ngồi thụp xuống, đem hết thảy những nhút nhát, uất ức, sợ hãi tích tụ suốt nửa năm qua mà khóc một trận thảm thiết.

“Tịch Ngân.”

Giọng nói trên đỉnh đầu khẽ gọi tên nàng.

Trong miệng Tịch Ngân toàn là vị mặn chát của nước mắt, ú ớ đáp lại một tiếng: “Vâng…”

“Ta không giết phụ thân.”

Tịch Ngân sững người, nàng không hiểu tại sao Trương Đạc lại nói câu này với mình, nhưng nàng phân biệt rõ ràng được rằng, đây không phải là một câu trần thuật đơn thuần. Đằng sau năm chữ ngắn gọn ấy, dường như hắn còn muốn hỏi nàng một sự phản hồi nào đó. Nhưng may mắn là hắn không nói rõ tầng ý nghĩa này ra.

“Sau này ngươi không cần phải bênh vực ta.”

Tịch Ngân vùi mặt vào trong ống tay áo, khóc đến mức không thở nổi, nấc nghẹn: “Nô… làm sao xứng để bênh vực lang chủ.”

Trương Đạc cúi đầu nhìn nàng, nói tiếp: “Ta đã quen với việc có người hận mình, lòng hận thù bao giờ cũng chân thật hơn tình yêu.”

Nói xong, hắn xoay người định đi ngay.

Đằng sau lại vang lên tiếng khóc đứt quãng: “Nhưng ngài… chỉ lủi thủi có một mình…”

“Ta quen rồi.”

Hắn nói đoạn, bước lên phía trước vài bước, lại ngoái đầu bồi thêm một câu: “Nhưng ngươi có thể đi theo ta. Sau này ngươi có thể khóc, thỉnh thoảng có thể trốn sau lưng ta, sau khi viết chữ xong, ta cũng có thể cho ngươi gảy đàn vài lần. Tuy nhiên, những lời ngươi nói ra sau này đều không được phép thu hồi, những việc đã làm không được phép hối hận. Còn nữa…”

Hắn khựng lại, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lẽo: “Cái người tên Sầm Chiếu đó, ngươi quên đi cho ta.”

“Huynh trưởng… tại sao?”

Tịch Ngân ngẩng đầu định hỏi cho ra lẽ.

Tuy nhiên, khi nàng lảo đảo đứng dậy từ mặt đất, hắn đã đi qua một cánh cửa ngách khác mất rồi.

Sau đó, suốt ba ngày liền không thấy Trương Đạc xuất hiện nữa.

Triệu Khiêm sắp sửa rút quân từ thành Vân Châu về, Trương Đạc tấu xin hoàng đế đích thân đến cửa Dung Quan để nhận lễ hiến tù binh. Hoàng đế kiêng dè đường sá hiểm trở, liên tiếp bác bỏ hai lần. Thế nhưng Vân Châu lại lấy cớ tàn dư phản quân của Lưu Tất chưa dẹp sạch, đóng quân chủ lực tại chân núi Tễ Sơn, trì hoãn không chịu rút về. Cùng lúc đó, quân đội của Tào Cẩm từ cửa Hội Vân quay lại, hội quân với Triệu Khiêm ở ngoài thành Vân Châu, tạo thành thế bao vây ẩn hiện đối với Lạc Dương. Thành Lạc Dương vừa mới yên ổn đôi chút lại bắt đầu nổi sóng ngầm.

Hoàng đế bị ép vào thế bí, lại nhận được biểu thỉnh chung của vài vị tướng lĩnh trong Trung Lĩnh quân, cuối cùng buộc phải chấp thuận việc đến cửa Dung Quan nhận lễ.

Trương Đạc liên tục ở bên ngoài, việc ở Thanh Đàm Cư theo đó cũng ít đi nhiều.

Ngày hôm ấy, Tịch Ngân đang tập viết theo thiếp mẫu mà Trương Đạc để lại, Giang Lăng vác một chiếc hộp gỗ du đứng bên ngoài gọi nàng.

“Tịch Ngân cô nương, lại đây xem này.”

Tịch Ngân vội vàng đứng dậy đi ra, lại thấy cả Giang Thấm cũng ở đó, hai phụ tử họ đang quây quanh nhìn chiếc hộp dài kia.

“Sao cô không đi theo lang chủ?”

“Lang chủ đang ở trong triều, chắc phải tối muộn mới về được. Cái này…”

Giang Lăng chỉ tay vào chiếc hộp gỗ du dài: “Cái này là người bên ngoài gửi vào, nói là đồ của lang chủ, phiền cô nương mang vào trong.”

Giang Thấm mỉm cười nói với Giang Lăng: “Mấy năm rồi, lang chủ chưa từng thêm thắt đồ đạc gì trong Thanh Đàm Cư cả.”

Giang Lăng tiếp lời: “Hộp này là từ bên phường Nhạc Luật đưa tới, vác cũng nặng thật đấy.”

Tịch Ngân cúi người xuống, thấy chiếc hộp không có khóa, định đưa tay lật nắp lên.

“Ấy, cô nương không nên…” Giang Lăng vội ngăn lại.

Tịch Ngân đứng thẳng người nài nỉ: “Chỉ nhìn một cái thôi mà, lang chủ cũng không có nhà.”

Giang Lăng chẳng biết nói gì thêm, dù sao trước mặt cũng là một cô nương xinh đẹp, vừa hạ giọng năn nỉ là hắn cũng hết cách. Tịch Ngân lật nắp hộp, Giang Lăng cũng ghé mắt vào xem, chỉ thấy bên trong đặt một cây đàn dây.

“Đây là… là đàn sắt sao?”

Tịch Ngân ngồi thụp xuống, một tay ấn dây, một tay gảy nhẹ, tiếng đàn vang lên đanh giòn, âm hưởng linh động. Giang Lăng nghe thấy tiếng đàn, không khỏi hớn hở: “Nghe hay thật đấy.”

Tịch Ngân khẽ nhâm nhi dư âm của tiếng đàn, đôi mắt sáng rỡ vui vẻ: “Đây không phải đàn sắt, đây là đàn cầm.”

Nàng nhẹ nhàng v**t v* thân đàn. Thân đàn được làm từ gỗ ngô đồng xanh, có bảy dây, khắp mình không một nét chạm trổ.

“Đàn sắt có trụ đàn*, mỗi dây một trụ một âm, khi tấu chỉ có thể dùng tay trái ấn, ép, thả để tạo ra luyến âm và biến âm bên trái trụ đàn. Còn đàn cầm thì không có trụ, có thể dùng tay trái ấn dây tạo âm. Một dây nhiều âm, lại có thể dùng dây buông, dây bấm, dây hoạ để tạo tiếng.”

*Trụ đàn hay ngựa đàn hoặc con nhạn là một miếng gỗ mỏng được đặt ở trên mặt đàn, là nơi giữ dây đàn vững chắc trên thùng đàn để chúng không bị thay đổi cao độ. Khi gảy dây đàn, rung động chạy dọc theo cần đàn từ ngựa đàn đến đầu đàn.

Nàng vừa nói vừa diễn tấu thử vài âm. Giang Lăng ngạc nhiên: “Trước đây thật không ngờ cô nương lại am hiểu thứ này.”

Tịch Ngân ngẩng đầu cười, nói đến sở trường của mình, lời lẽ cũng trở nên trôi chảy hẳn: “Đối với nhạc khí nô vẫn có chút năng lực. Cây đàn này chắc là mô phỏng theo cây Tiêu Vĩ của Thái Ung mà chế tạo. Tương truyền khi Thái Ung vong mạng vùng Giang Hải, ẩn cư nơi đất Ngô thì đã từng lao vào biển lửa cứu ra một khúc gỗ ngô đồng đang cháy dở có âm thanh lạ kỳ từ trong lửa đỏ. Ông dựa vào chiều dài, hình dáng của khúc gỗ mà chế thành một cây thất huyền cầm, âm sắc tuyệt trần. Đây là cây đàn của bậc danh sĩ.”

Nàng đóng hộp đàn lại rồi đứng dậy: “Tuy nhiên, người ta thường nói danh sĩ gảy đàn cầm nơi phòng không tĩnh lặng, con hát gảy đàn sắt chốn náo nhiệt. Nô tuy có thể tấu vài âm nhưng không tinh thông lắm. Huynh trưởng nô mới là bậc thánh trong món nghề này. Khi huynh ấy đốt hương gảy đàn cầm, ngay cả hạc hoang trong núi bắc Mang cũng sẽ đậu xuống để tĩnh tâm lắng nghe.”

Giang Lăng gật đầu, rồi lại nghi hoặc: “Lang chủ… hình như không tinh thông âm luật mà.”

Giang Thấm mỉm cười nhìn Tịch Ngân: “Dĩ nhiên là mua cho Tịch Ngân cô nương rồi. Cô nương mang vào đi. Chữ nghĩa hôm nay không cần viết nữa đâu.”

Tịch Ngân không khỏi nhớ lại lời Trương Đạc nói vài ngày trước: “Sau này, viết chữ xong ngươi có thể tấu đàn vài lần.” Nàng nhất thời thẩn thơ, vô thức xòe bàn tay mình ra.

Mấy ngày nay hắn không có ở nhà, nên cũng chẳng buồn lấy cán bút quất vào tay nàng hay kiểm tra bài vở. Bình Tuyên cũng chịu gặp nàng, công việc nhẹ nhàng đi, những vết thương cũ trên tay cũng dần lành hẳn. 

Giang Thấm thấy nàng đứng dưới nắng không nói lời nào, khẽ bảo: “Tiếc là Triệu tướng quân vẫn còn ở Vân Châu, nếu không tâm ý của lang chủ, có lẽ ngài ấy có thể giải bày cho cô nương.”

“Lời của Giang bá, nô nghe không hiểu.”

Giang Thấm cười: “Ngài ấy muốn cô nương tốt lên, nhưng lại sợ cô nương sống quá gian nan mà bị ngài ấy ép bỏ đi. Cây đàn này đặt ở ngoài kia là vật để các công tử thế gia dỗ dành nữ nhi vui vẻ, có điều ngài ấy lại đường đường chính chính mua về như thế này, cô nương lại nhìn không ra.”

Tịch Ngân không nói gì, nhưng Giang Lăng lại đáp lời: “Chắc nhanh thôi, ta nghe ngóng bên ngoài thấy bảo bệ hạ muốn cùng lang chủ tới Dung Quan. Sau lễ hiến tù binh sẽ áp giải Lưu Tất và Sầm Chiếu cùng đám phản tặc về…”

“Huynh nói gì? Áp giải ai cơ?”

Giang Lăng lỡ miệng nói ra tên Sầm Chiếu, vội quay đi vả vào mồm mình. Nhưng Tịch Ngân rõ ràng đã nghe thấy rất rõ, nàng lao đến trước mặt hắn: “Ngài vừa bảo sẽ áp giải huynh trưởng ta về Lạc Dương? Tại sao huynh trưởng lại trở thành phản tặc?”

Giang Lăng nhìn Giang Thấm, ngập ngừng không dám mở miệng. Giang Thấm xua tay ra hiệu hắn lùi lại: “Nhất Hiền công tử đã phản bội, đi theo dưới trướng Lưu Tất. Nay Lưu Tất đại bại bị bắt thì các mưu sĩ dưới trướng tự nhiên đều phải bị áp giải về Lạc Dương chịu tội.”

Nghe đến đây, Tịch Ngân đột nhiên hiểu ra ý của Trương Đạc khi bảo nàng hãy quên Sầm Chiếu đi là gì.

“Giang Lăng, ngài vừa nói bệ hạ sẽ nhận lễ hiến tù binh ở cửa Dung Quan phải không?”

“Phải…” Giang Lăng chột dạ hỏi dồn: “Cô nương định làm gì vậy?”

“Ngươi muốn tới Dung Quan sao?”

Tiếng nói phát ra từ phía cổng sân, vẫn là cái tông giọng lạnh lẽo quen thuộc. Tịch Ngân và Giang Lăng rùng mình, Trương Đạc đã đi đến trước mặt Tịch Ngân.

“Ngươi còn nhớ không, ta từng nói với ngươi, người tốt căn bản không xứng được sống ở thành Lạc Dương này. Sống chết không do ngươi, hãy nhìn cho thoáng ra.”

Tịch Ngân lắc đầu: “Nô không cầu ngài cứu huynh ấy, nô chỉ muốn đi gặp huynh ấy một lần thôi.”

“Ta đã bảo ngươi hãy quên hắn đi.” Hắn lạnh lùng nhìn xoáy vào đôi mắt nàng.

Tuy nhiên, nàng lại nắm chặt lòng bàn tay, mím môi nói: “Dựa vào đâu?”

Tiếng nói không lớn, nhưng lại lọt vào tai Trương Đạc một cách vô cùng chói tai: “Ngươi nói lại lần nữa xem!”

Tịch Ngân thẳng người bước lên, ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn: “Ngài cũng có người thân, ngài trong mơ cũng biết khóc. Nô tuy là nô tì của ngài, nhưng nô cũng có người thân, ngài dựa vào đâu mà bắt nô phải quên huynh ấy!”

Bình Luận (0)
Comment