Tịch Ngân bấm chặt những ngón tay vào nhau, ái ngại nhìn về phía Trương Đạc.
“Có thể không…”
“Ta theo học Chung Bích mười năm, sau đó chuyển sang tập lối chương thảo của Hoàng Tượng. Lúc vặn bút xoay nét, cổ tay suýt chút nữa là gãy. Thế nên, không đau thì không nhớ được đâu.”
Nói đoạn, hắn rút từ trong ống bút ra một cây bút lông sói cán dài: “Tay.”
Tịch Ngân đành cam chịu số phận, vén ống tay áo lên, chậm rãi xòe bàn tay ra.
Đó là một đôi tay vốn sinh ra để chơi nhạc, ngón tay thon dài, cốt cách thanh tao, móng tay được cắt tỉa sạch sẽ.
Phải thừa nhận rằng, Sầm Chiếu thực sự đã lưu tâm đến thiên phú của nàng, không để nàng phải chịu quá nhiều khổ cực mà đã đạt đến cảnh giới cao siêu trong kỹ nghệ cầm sắt. Còn mọi thứ bên cạnh Trương Đạc, chẳng khác nào một cuộc xoay chuyển đầy thương tích, không đau thì thực sự là không nhớ được.
Vì thế Trương Đạc cũng không nương tay. Cán bút xoay ngược, quất thẳng xuống lòng bàn tay Tịch Ngân.
“A… hức…”
Tịch Ngân đau đến mức chân mày giật nảy lên, nhất thời quên cả sự nghiêm khắc của hắn, theo bản năng định rụt tay lại.
Nào ngờ lại bị Trương Đạc giữ chặt lấy. “Ta đã nói rồi, hôm nay ngươi chạy không thoát đâu.”
Tịch Ngân mím môi, ngước đôi mắt đã đỏ hoe lên, thút thít: “Mười lăm ngày… nô dẫu có nhận hết mặt chữ trong Cấp Tựu Chương cũng không thể luyện tốt nét chữ của lang chủ được. Cầu xin ngài cho nô đổi sang một bản mẫu của nhà khác dễ hơn đi ạ.”
“Không cho phép.”
Hắn đè cổ tay nàng xuống án gốm, tiếp đó lại là một chiếc cán bút quất xuống lòng bàn tay. Tịch Ngân đau đến mức đôi vai nhô hẳn lên.
“Không được phép tránh nặng tìm nhẹ.”
“Dạ, nô đã hiểu rồi…”
Nét chữ hiện rõ tính cách.
Trương Đạc ban đầu học chữ tiểu khải, sau đó lấn sân sang hành thảo, lệ, triện đủ loại. Nhưng hắn luôn thiên về lối chữ có nét bút hùng hồn, khởi bút sắc bén như đao, hạ bút dứt khoát như đục. Những chữ này khó ở cấu trúc và cũng khó ở lực tay. Đối với nữ tử mà nói, quả thực là quá gian nan.
Tịch Ngân vì bị uy h**p mà nói mình đã hiểu, thực ra vẫn còn hồ đồ lắm.
Nhưng trên thực tế, ngay cả chính Trương Đạc cũng không hiểu nổi, chữ tiểu khải thích hợp cho người mới bắt đầu, chữ lệ thích hợp để dựng khung xương chữ, tại sao hắn cứ nhất quyết ép nàng phải viết cho bằng được lối chữ của mình.
Tuyệt đối không phải vì ghét cái thói tránh nặng tìm nhẹ đó, chẳng qua là lời lẽ ngoài cửa miệng.
Đằng sau đó ẩn chứa một loại d*c v*ng và vọng niệm nào đó mà chính Trương Đạc cũng không tự giải thích được.
Nghĩ sâu thêm một chút, hắn bất giác chầm chậm buông cổ tay nàng ra.
Tịch Ngân vội vàng rụt tay về, cúi đầu thổi hơi vào lòng bàn tay.
Trương Đạc ra tay không hề nể nang nặng nhẹ, cũng không hề cân nhắc đến sức chịu đựng của nữ tử.
Đây càng không phải là kiểu đánh tì nữ để mua vui như trong các gia đình quyền quý, mà là sự trách phạt đích đáng, cho nên dẫu chỉ dùng cán bút, lòng bàn tay Tịch Ngân vẫn bị hắn đánh hằn lên hai vệt đỏ sưng tấy.
“Trải một tờ giấy mới ra.”
May sao cuối cùng giọng hắn cũng dịu lại.
Tịch Ngân nghe vậy, không dám trì hoãn cả việc xoa tay, vội vàng rút một tờ giấy Tuyên Thành mới, trải ra rồi miết phẳng.
Trương Đạc đi đến bên cạnh Tịch Ngân, xếp bằng ngồi xuống, nâng cánh tay vén tay áo.
“Cầm bút.”
Hắn ngồi ngay bên cạnh, Tịch Ngân ngay cả tư thế quỳ cũng không giữ vững nổi nữa, sống lưng cứng đờ cầm một cây bút, nhưng cánh tay cứ treo lơ lửng đờ đẫn trước án, ngay cả mực cũng quên chấm. Trương Đạc đưa tay nắm lấy bàn tay Tịch Ngân, sự tiếp xúc đột ngột này ngay lập tức khiến sống lưng nàng run rẩy nhẹ.
Kể từ khi Trương Đạc cưỡng ép chế ngự sắc dục lửa lòng của nàng đến nay, đây là lần đầu tiên, chính hắn phá vỡ ranh giới của Tịch Ngân.
Tuy nhiên bản thân Trương Đạc lại không hề dao động.
Dẫu có ngọc ấm trong lòng, hắn vẫn ngồi đoan trang với gương mặt tĩnh lặng.
Cảnh tượng này trong phút chốc giống như thần phật gặp phải diễm yêu, yêu vật dẫu có trương ra lớp da mỹ lệ đến đâu cũng vẫn không che mắt được thần phật, ngược lại còn bị lột da lóc xương, chỉ còn lại một sợi hồn phách bị thu gọn vào trong bát vàng, không còn sức để tu luyện nữa.
Sự tương phản thật rõ rệt.
Tịch Ngân bị gương mặt vẫn còn chút vẻ bệnh tật, thậm chí hơi xanh xao của Trương Đạc soi rõ sự hoang đường của chính mình, nàng hận không thể vùi đầu vào vạt áo.
“Ta không chịu được việc ngươi nảy sinh tạp niệm, ngươi biết mà.”
Hắn lại đâm thẳng vào nỗi đau của nàng.
Tịch Ngân nhất thời cứng họng, vành tai đỏ bừng.
“Lúc chép chữ, nên làm thế nào?”
“Phải… phải tịnh tâm, bình khí.”
“Vậy ngươi đang run cái gì kia?”
“…”
Giọng hắn điềm tĩnh nhưng lạnh lẽo.
Tịch Ngân không dám run nữa, nàng gồng sống lưng thẳng tắp như một khúc gỗ ướt.
“Nô không run nữa, nô… sẽ viết chữ thật tốt.”
“Vậy đưa một tay ra, vén ống tay áo của ta lên thêm một tầng nữa.”
Cũng may hắn đã kịp thời chuyển chủ đề, không xé nốt lớp da mặt cuối cùng của nàng.
Tịch Ngân thở phào một cái, đưa tay chỉnh lại ống tay áo cho hắn.
Cổ tay hắn vì thương bệnh mà gầy đi một chặp, lộ rõ xương trụ, thế nhưng bất kể có là những hình ảnh phong nguyệt mang chút sắc thái tình tứ nào, Tịch Ngân cũng không dám nhìn thêm lấy một cái nữa.
“Được rồi.”
“Vâng.”
Ống tay rộng đã được vén gọn gàng, hắn cũng tự nhiên bày ra tư thế.
“Nhìn cho kỹ, ta chỉ dạy ngươi viết một lần này thôi.”
Lời vừa dứt, bút đã hạ xuống mặt giấy.
Hai người cùng đưa bút, sắc mực thấm đều và lan tỏa một cách thanh nhã trên mặt giấy quan.
Trương Đạc chưa bao giờ dạy người khác viết chữ, hắn không biết cách làm sao để tiết chế cho phù hợp với sức lực của người khác.
Trước đây hắn luôn tàn nhẫn với chính mình, đừng nói là trong nét bút, hễ có chỗ nào chưa thấu đáo là phải bỏ đi viết lại, ngay cả tư thế không đúng cũng tuyệt đối không thể dung thứ.
Thế nên, sức lực hắn ép Tịch Ngân treo cánh tay* đè cổ tay mạnh đến mức suýt chút nữa làm gãy tay nàng.
*Treo tay là kỹ thuật viết chữ không tì tay xuống bàn, cụ thể: cánh tay nhấc khỏi mặt bàn, khuỷu không chống.
“Khuỷu tay.”
“Sao ạ?”
“Đừng tì vào cánh tay ta, nâng bằng ra.”
“Vâng…”
Tịch Ngân gần như bị hắn đè chặt lấy mà viết xong một chữ.
Nhưng phải nói rằng, nét chữ của Trương Đạc thực sự đã đạt đến độ đỉnh cao, ngay cả khi Tịch Ngân không hiểu hết cái tinh tuý bên trong, cũng bị lực bút thẩm thấu mặt giấy kia làm cho cảm động.
Nàng dốc hết sức bình sinh để ghi nhớ đường đi của nét bút, cũng như cách nắm bắt cách dùng lực của ngòi bút, dần dần quăng những cảm giác khiến người ta đỏ mặt tía tai lúc nãy ra sau đầu.
Đêm dần sâu, bóng cây xanh thẫm, hoa cỏ tỏa hương thầm.
Bất tri bất giác, Trương Đạc nắm tay Tịch Ngân đã viết đầy một tờ giấy quan.
Giang Lăng bước vào Tây quán, thấy phụ thân mình đang đứng hầu trước cửa.
“Lang chủ… đang làm gì vậy ạ?”
Giang Thấm mỉm cười: “Dạy Tịch Ngân viết chữ. Cũng được cả canh giờ rồi.”
Vừa nói vừa quay người lại, chợt thấy sắc mặt Giang Lăng không được tốt lắm.
“Con có việc muốn bẩm báo sao?”
“Vâng.”
Giang Lăng dâng lên một bức thư.
“Phủ Đại tư mã sai người gửi…”
“Thư gì vậy.”
Hai người nghe tiếng vội quay người lại.
Thấy Trương Đạc vẫn chưa buông tay Tịch Ngân ra, chỉ nghiêng người nhìn về phía Giang Lăng.
Giang Lăng rảo bước vài bước đi đến trước án gốm, dâng thư lên: “Người của phủ Đại tư mã gửi đến ạ.”
Trương Đạc đè cổ tay, tạm gác bút xuống.
“Gửi đến khi nào?”
“Dạ chính là vừa rồi, lúc nô tiễn nữ lang về phủ, tình cờ gặp người của phủ Tư mã đến đưa thư nên nô mang về luôn.”
Trương Đạc buông tay Tịch Ngân ra, nhận lấy bức thư, thuận tay ném cho Tịch Ngân.
“Xé đi.”
Tịch Ngân ngẩn ra: “Lang chủ không xem sao?”
“Không xem, xé.”
Tịch Ngân không dám hỏi thêm, nhặt bức thư lên định xé, nhưng lại bị Giang Lăng ngăn lại: “Lang chủ, ngài vẫn nên xem thư đi ạ. Nghe nói đêm nay phủ Tư mã có chuyện, sau khi Đại tư mã bãi triều về đã đi thẳng đến Đông Hối Đường. Không biết Từ phu nhân đã nói gì với Đại tư mã mà phu nhân… đã bị trách phạt nặng nề. Nữ lang về phủ nghe chuyện cũng đã đến Đông Hối Đường rồi ạ.”
Bàn tay Trương Đạc đột ngột siết chặt.
Hắn bóp nát trang giấy vừa mới viết xong.
Tịch Ngân cúi đầu nhìn bức thư kia, trên phong bao viết tên họ của Trương Đạc.
“Mở ra, đọc cho ta nghe.”
“Nô… vẫn chưa nhận hết mặt chữ ạ.”
“Đọc… nhận diện được bao nhiêu thì đọc bấy nhiêu!”
Tịch Ngân vội vàng mở phong thư. Nàng nghe ra được giọng nói của Trương Đạc có chút run rẩy.
Tuy nhiên trong thư không hề viết rõ sự việc cụ thể nào, chỉ có ngày tháng, giờ giấc và một địa điểm.
Ngày tháng là ngày mai, giờ giấc là giờ Thìn, địa điểm là tháp Vĩnh Ninh.
Thật trùng hợp, mỗi một chữ này nàng đều biết.
Tịch Ngân đọc xong một mạch, nhưng Trương Đạc lại im lặng không nói gì, gió đêm thổi những tờ giấy quan vang lên xào xạc, Giang Thấm sợ giấy bay mất nên vội tiến lên dùng chặn giấy đè lại. Hành động này khiến những tờ giấy chồng lên nhau phát ra âm thanh như cánh bướm vỗ.
Tịch Ngân nhìn về phía Trương Đạc.
Gương mặt hắn vẫn nghiêm nghị không chút biểu cảm, chợt cười nói: “Ta biết rồi.”
Nói đoạn hắn đứng dậy, cúi đầu bảo Tịch Ngân: “Xé đi. Xé xong thì đứng lên, hôm nay ngươi thoát tội rồi.”
Nói xong, hắn rũ ống tay áo đang vén trên cánh tay xuống, bước ra khỏi Tây quán.
Tịch Ngân lảo đảo đứng dậy, nhìn bức thư trong tay rồi lại nhìn Giang Lăng.
“Đây là…”
“Lang chủ bảo cô xé thì ngươi cứ xé đi. Xé xong mau về Thanh Đàm Cư.”
Dứt lời Giang Lăng cũng định đi theo.
“Giang Lăng.”
Giang Lăng dừng bước quay người lại: “Chuyện gì?”
Tịch Ngân có chút do dự.
“Từ phu nhân… là mẫu thân của lang chủ sao?”
Giang Lăng gật đầu: “Phải, cô đã từng mưu sinh ở Lạc Dương thì chắc cũng có nghe qua. Từ phu nhân là thiếp thất của Đại tư mã, cũng là sinh mẫu của lang chủ. Từ sau khi Trần thị bị diệt tộc, bà ấy vẫn luôn sống ở Đông Hối Đường.”
Tịch Ngân rủ mắt, nghĩ đến thần sắc vừa rồi của Trương Đạc, rồi lại nhớ đến việc hắn từng hỏi nàng: Nếu như phụ mẫu nàng ruồng bỏ nàng, nàng sẽ thế nào? Bất giác nàng cảm thấy chạnh lòng.
Trương Đạc khác hoàn toàn với những nam tử nàng từng gặp trong đời.
Dịu dàng khiêm tốn như Sầm Chiếu, hay hạ lưu ph*ng đ*ng như đám lãng khách ngoài chợ, đều không có tính cách tương thông với Trương Đạc. Hắn là một người mâu thuẫn và nội liễm, nhìn thì có vẻ lạnh lùng tuyệt tình, nhưng trong chấp niệm lại dường như có phần nửa lạnh nửa ấm.
—
Ngày hôm sau, mưa đổ tầm tã, Trương Đạc chưa đến giờ Thìn đã ra khỏi phủ.
Tịch Ngân đang tập chép chữ trên hành lang, nước mưa xối xả táp vào mái ngói xanh, vài con chim già lánh mưa nép sau vạt váy nàng.
Tuyết Long Sa cũng buồn ngủ, ngay cả chim chóc cũng chẳng buồn trêu chọc, cứ nằm bò ở góc hành lang ngủ say.
Tịch Ngân viết xong một dòng chữ, đang định thu dọn thì chợt nghe tiếng Trương Bình Tuyên lo lắng gọi nàng dưới hành lang.
“A Ngân, đại ca có ở Thanh Đàm Cư không?”
“Dạ không ạ. Mưa lớn thế này, sao nữ lang lại đến đây?”
Trương Bình Tuyên thu ô, bước lên hành lang, vừa đi vừa gấp gáp nói: “Đêm qua trong nhà có chút chuyện… Ai.”
Nàng biết lúc này không nên nói chi tiết, bèn chuyển lời: “Mẫu thân bảo ta đến tìm đại ca. Cô có biết huynh ấy đi đâu không?”
Tịch Ngân nhớ lại bức thư đêm qua, đáp: “Có lẽ là đến tháp Vĩnh Ninh.”
“Tháp Vĩnh Ninh?”
Trương Bình Tuyên ngẩn người: “Tầm này đến đó làm gì chứ?”
“Nô… không dám hỏi kỹ.”
Trương Bình Tuyên định đội mưa đi ngay, Tịch Ngân vội đuổi theo hỏi: “Nữ lang, đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Trương Bình Tuyên quay đầu lại bảo: “Ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe nhị ca nói thành Vân Châu đã mất, trong triều không còn tướng nào để cử đi, giờ đây trong ngoài triều đình đều đang bàn chuyện bỏ Lạc Dương xuôi nam dời đô, phụ thân phản đối chuyện này nên ở trên điện đã phải chịu vài lời không hay. Sau khi về nhà, không biết mẫu thân ở Đông Hối Đường đã nói gì mà làm phụ thân nổi giận, bị… trách phạt rồi. Ta hỏi mẫu thân, nhưng bà cái gì cũng không chịu nói, chỉ nhất quyết bảo ta hôm nay phải tìm bằng được đại ca đến Đông Hối Đường gặp một chút.”
Nói đoạn, nàng có chút lo lắng kéo kéo dải đai lưng: “Mà giờ nghĩ lại cũng thật trùng hợp, phụ thân sau khi bãi triều cũng chưa thấy về nhà.”