Trương Đạc không đáp lời, ra lệnh cho người trải bản đồ địa thế lên án.
Triệu Khiêm nhặt quả lê trắng lúc nãy chưa đưa đi được lên cắn một miếng, nhích gối ngồi bệt bên cạnh hắn, chỉ vào bản đồ nói: “Nói chính sự đi, thành Vân Châu mà thủng thì chỉ còn lại một con đường độc đạo qua hẻm núi Tễ Sơn, sau đó là ngoại quách thành Dung Quan, và tiếp sau nữa chính là Lạc Dương.”
Hắn vừa nói vừa nhìn Trương Đạc, nghiêm sắc mặt hỏi: “Ngươi thực sự nghĩ kỹ rồi chứ, nhường Vân Châu?”
Trương Đạc khoanh tay quan sát: “Nhường.”
“Dung Quan tuy hiểm yếu nhưng dù sao cũng là lá chắn cuối cùng của Lạc Dương. Nhường một bước này là không còn đường lui đâu.”
Trương Đạc miết phẳng góc bản đồ: “Không cần đường lui, ý ta không nằm ở việc giữ cửa ải.”
Triệu Khiêm vội nhìn vào bản đồ: “Nghĩa là sao?”
“Lưu Tất tự cao tự đại, nhưng lại là kẻ hữu dũng vô mưu. Có được thành Vân Châu thì Lạc Dương đã ở ngay trước mắt, đây là trận chiến để vang danh thiên hạ, hắn chắc chắn sẽ đích thân ra trận, đốc thúc trận đánh Dung Quan. Có như vậy, ngươi mới có cơ hội…”
Nói đoạn, hắn đưa tay chỉ vào hẻm núi Tễ Sơn: “Vây giết hắn ở chỗ này.”
Triệu Khiêm nhìn vào nơi ngón tay hắn chỉ: “Vây giết ở hẻm núi nói thì dễ, lưng hắn tựa vào Vân Châu, muốn lui rất dễ dàng.”
Trương Đạc cười khẩy một tiếng: “Sầm Chiếu đang ở Vân Châu, hắn không lui về được đâu.”
Hắn nói xong lại chỉ vào vị trí cửa Hội Vân: “Chỗ này cũng không thể nhường không. Đợi khi thành Vân Châu vỡ, ngươi lập tức dâng tấu, xin điều động quân lính của Tào Cẩm vòng qua Vân Châu, đánh ngược lại cửa Hội Vân. Hãy bảo Tào Cẩm rằng ta không yêu cầu hắn phải hy sinh binh lực để đoạt lại cửa Hội Vân, hắn không cần dốc toàn lực, chỉ cần khiến Lưu Tất phải chia quân từ Vân Châu về giữ cửa ải là được. Như vậy, cho dù Lưu Tất có may mắn lui được về Vân Châu thì Vân Châu cũng chỉ là một tòa thành cô độc, binh lực mỏng manh.”
Triệu Khiêm nghe xong những sắp xếp ngầm của hắn, không khỏi hít một hơi lạnh qua kẽ răng: “Cái kiểu vừa bảo toàn quân lực vừa lập được công này, hạng người như Tào Cẩm nhất định sẽ dốc hết sức làm, việc này cũng coi như đánh thức được con rết mềm chân của hắn ta dậy. Ngươi tính toán thâm sâu thật đấy.”
Nói xong, hắn lại cảm thấy Trương Đạc trong việc binh đao thực sự vô cùng tỉ mỉ đâu ra đó, vượt xa những bậc danh nho đại gia chỉ biết bàn luận phong hoa tuyết nguyệt như Trương Hề. Tuy nhiên, sự sắc lạnh quá mức ấy không tránh khỏi khiến người ta kinh sợ. Triệu Khiêm cảm thán xong, chợt thấy một luồng khí lạnh không tên chạy từ lòng bàn chân lên, hắn vội đứng dậy giậm chân bình bịch.
Trương Đạc liếc hắn một cái: “Làm gì thế?”
Triệu Khiêm đáp: “Tê chân quá.”
Trương Đạc nâng chén cười nhạt.
Triệu Khiêm cũng không để tâm, tiếp tục nói: “Ta đang nghĩ, nếu Đại tư mã biết ngươi mưu tính đến mức này mà còn cố tình ép ông ấy phải hạ mình đến cầu xin ngươi, e là ông ấy hận không thể tự vả vào mặt mình.”
Trương Đạc vịn án đứng dậy: “Trương Hề ở Lạc Dương thực sự gây cản trở quá nhiều.”
Triệu Khiêm tựa vào bình phong: “Cũng đúng, có điều ông ấy dù sao cũng già rồi. Đợi việc Đông phạt định đoạt xong, ngươi hãy dùng đạo ngự không chiếu mà bệ hạ ban cho để viết đi, đẩy ông ấy lui về phương nam bầu bạn với phụ thân ta cũng được mà.”
Hắn vừa nói vừa chộp một quả lê đưa cho Trương Đạc.
“Ngươi và Đại tư mã dù sao cũng có danh nghĩa phụ tử, mẫu thân ngươi lại ở Đông Hối Đường, huống hồ Bình Tuyên cũng ở dưới gối ông ấy, ngươi…”
Hắn ngập ngừng một chút, liếc nhìn cuộn bản đồ, vờ như không để ý mà hỏi: “Không đến mức để Trương gia bước vào vết xe đổ của Trần gia chứ…”
“Ngươi biết mình đang nói gì không?”
“Hả?”
Dù sao hắn cũng đã quen biết Trương Đạc nhiều năm, chỉ một câu đã nghe ra vẻ nghiêm lạnh toát ra trong lời nói của hắn, thế nên hắn ta vội vỗ đầu gối cười ha hả đánh trống lảng: “Ta nói gì đâu, ngươi ăn lê đi.”
Trương Đạc không nhận, quay người đi về phía bình phong thì vừa hay gặp Giang Lăng quay về.
Thấy Trương Đạc, Giang Lăng chắp tay hành lễ, vừa định lui xuống thì nghe Trương Đạc hỏi: “Tại sao ngươi không ở cửa trước?”
“Nô thấy Tịch Ngân cô nương không cần dùng đến nô nên quay về ạ.”
Triệu Khiêm nghe vậy liền theo sau bước ra, vẻ không thể tin nổi: “Nàng ta áp chế được cả Trương Tập sao? Chậc, tiểu nô tì nhà ngươi từ khi nào mà lợi hại thế này?”
Trương Đạc im lặng.
Triệu Khiêm tự mình cười hỏi Giang Lăng: “Nàng ta làm thế nào vậy?”
Giang Lăng liếc nhìn Trương Đạc, chắp tay khẽ nói: “Tướng quân… chi bằng đi cùng lang chủ nhà bọn ta ra xem một chút.”
Triệu Khiêm lập tức nổi hứng, kéo ống tay áo Trương Đạc: “Mau, mau dẫn ta đi mở mang tầm mắt.”
Bấy giờ trời đã gần hoàng hôn.
Chim chóc ngừng hót, cửa trước đóng chặt.
Nô bộc trong quan thự lúc này phần lớn đều tụ tập ở đây, có người che mặt giấu nụ cười, có người chỉ trỏ, nhưng thấy Trương Đạc và Triệu Khiêm đi tới, tất thảy đều im bặt lui ra sau.
Triệu Khiêm vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, suýt chút nữa không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Dưới gốc liễu già sau cửa, Trương Tập bị dây thừng trói chặt vào thân cây, miệng thì bị một dải lụa của nữ nhân quấn chặt, không thốt ra được lời nào hoàn chỉnh, nghẹn đến mức hai mắt đỏ hoe.
Tịch Ngân đang ngồi xổm dưới đất, gom một đống bùn cát lại, nặn thành hình tròn trong tay, đứng dậy tiến lên phía trước nói: “Ngươi còn…”
Lời chưa dứt, thấy Trương Tập trợn mắt nhìn đến đáng sợ, nàng lại vội vàng lùi lại ba bước, giơ cục bùn lên trước mũi hắn: “Ngươi mà còn phát ra tiếng động, làm phiền lang chủ và Triệu tướng quân bàn việc, ta sẽ dùng bùn bịt kín mắt tai mũi miệng của ngươi lại.”
Trương Tập là đích tử của Trương Hề, xưa nay đã bao giờ phải chịu nhục nhã thế này, huống hồ trước mặt lại là một nữ nhân, dáng vẻ rõ ràng là nhút nhát nhưng tính khí lại còn khó nhằn hơn cả bọn Giang Lăng. Nhất thời hắn muốn khóc mà không có nước mắt, chỉ biết quẫy lưỡi loạn xạ, tiếng hừ hừ phát ra không dứt.
Trương Đạc ngoắc tay ra hiệu cho Giang Lăng lại gần, nghiêng đầu hỏi: “Ngươi trói à?”
Giang Lăng thấp giọng đáp: “Nô đâu dám. Người là do nô đè lại, còn việc trói người… là Tịch Ngân cô nương ạ.”
“Còn bịt miệng?”
“Cũng là Tịch Ngân cô nương.”
Triệu Khiêm nghe Giang Lăng nói xong, khoanh tay ghé sát tai Trương Đạc nói: “Trương Thoái Hàn, ngươi thực sự lợi hại đấy. Ta thấy cứ đi theo ngươi vài ngày nữa, nàng ta cũng dám cầm roi đánh người mất.”
Trương Đạc nhìn những vòng dây trói lộn xộn không theo quy tắc trên người Trương Tập, cùng với dải lụa dùng để đè lưỡi nhưng quấn một cách cực kỳ miễn cưỡng trên mặt hắn, trên môi hiện ra một nét cười.
Hắn lại nhìn sang người đang khòm lưng cảnh giác kia.
Bóng lưng nàng vẫn đầy vẻ rụt rè, nhưng lời nói lại không chịu thôi.
“Ngươi… ngươi còn mắng nữa không? Còn xông vào nữa không!”
Trương Tập tức đến mức hai chân đá loạn xạ.
“Không được vùng vẫy!”
Trương Tập đâu có chịu nghe, dây thừng trên người vốn trói lỏng lẻo nhiều chỗ, cộng thêm việc hắn đã vùng vẫy một hồi lâu nên vài chỗ đã tuột ra. Tịch Ngân sốt ruột, sợ hắn thoát được, trong lúc tình thế cấp bách, nàng kiễng chân đưa tay bẻ một cành liễu, đôi tay cuống quýt vặn xoắn lại thành một bó, rồi cứ thế quất tới tấp vào người Trương Tập.
Sức lực của nữ nhân dù sao cũng không nặng, nhưng cành liễu vốn dẻo dai, quất qua lớp y phục mỏng vẫn thấy đau điếng.
Trương Tập vươn dài cổ, vùng vẫy càng dữ dội hơn.
Nào ngờ trên chân lại chịu thêm mấy roi mạnh hơn, cùng lúc đó, lại nghe thấy nữ nhân kia quát tháo với vẻ thiếu tự tin: “Ngươi đừng động đậy nữa, ngươi mà còn động… là dây thừng tuột ra đấy!”
Đúng là lời lẽ hồ đồ.
Trương Tập tức đến nổ đom đóm mắt, kinh ngạc trợn tròn đôi mắt nhìn nàng.
Tịch Ngân thấy vậy lại lùi thêm một bước: “Ngươi đừng có lườm ta, là lang chủ dặn đấy, không cho phép ngươi làm loạn. Nếu ngươi chịu yên lặng, ta… ta cũng không trói ngươi, càng không đánh ngươi.”
Triệu Khiêm nghe vậy, một tay đỡ Trương Đạc, một tay ôm bụng, cười đến không thở nổi, cười xong phải th* d*c một hồi lâu mới thốt ra được lời: “Đánh người thật rồi. Ha… tên nóng tính như Trương Tập mà cũng bị cô nàng đánh cho ngơ ngác luôn.”
Trương Đạc nói: “Hôm nay mà đổi lại là ngươi thì sao?”
“Ta?”
Triệu Khiêm lắc đầu lùi lại: “Ta đây không dám động thủ với nhị lang quân của Trương gia đâu.”
Trương Đạc mỉm cười, không đôi co với Triệu Khiêm thêm nữa, ngẩng đầu cao giọng gọi: “Tịch Ngân, đừng lùi nữa.”
Tịch Ngân nghe thấy tiếng Trương Đạc thì giật bắn mình.
Quay đầu thấy Trương Đạc đang đứng cách đó không xa, nàng hoảng hốt vứt bỏ cục bùn và cành liễu trên tay, luống cuống đưa tay ra sau lưng phủi phủi.
“Nô là sợ hắn kêu gào làm loạn.”
“Ta biết.”
Trên mặt hắn vẫn treo nét cười đầy ẩn ý kia.
“Làm cũng được lắm.”
Trương Tập nhìn thấy Trương Đạc, phổi như muốn nổ tung vì giận, hắn ra sức vùng vẫy thoát được vòng dây ở cánh tay, trở tay định cởi dải lụa đang quấn chặt trong miệng, nào ngờ sau gáy lại là một nút thắt chết, càng kéo mạnh thì càng thắt chặt.
“Lại đằng kia cởi trói cho hắn đi.”
Tịch Ngân nhìn đôi mắt như muốn phun ra lửa của Trương Tập, theo bản năng nép sau lưng Triệu Khiêm.
“Nô… nô không dám.”
Triệu Khiêm bảo: “Có gì mà không dám. Lại đây.”
Nói xong, hắn tiến lên ấn mạnh đầu Trương Tập vào thân cây.
“Mau lại đây cởi cho hắn.”
Tịch Ngân vẫn còn do dự.
Triệu Khiêm ngoắc tay, tặc lưỡi: “Lại đây đi, ta ấn hắn rồi, hắn còn động đậy được sao?”
Tịch Ngân bấy giờ mới nhích từng bước, vòng ra sau thân cây, đưa tay gỡ nút thắt sau gáy Trương Tập.
Trương Tập cảm thấy phía sau lỏng ra, liền giật phắt vật chặn miệng xuống, nhổ ra một ngụm nước bọt chát đắng, đẩy Triệu Khiêm ra, xoay người vung tay định tát vào mặt Tịch Ngân. Nào ngờ cánh tay vừa mới nhấc lên, cổ tay đã suýt bị ai đó bóp nát.
Trương Tập đau đớn quay lại, thấy đó chính là Trương Đạc, lập tức đỏ mắt quát: “Trung thư giám, kẻ sĩ có thể giết, chứ không thể làm nhục! Huống hồ ta là đệ đệ của huynh! Huynh lại để một ả nô tì sỉ nhục ta giữa bàn dân thiên hạ!”
“Kẻ sĩ có thể giết, chứ không thể làm nhục, câu nói này ở Trương gia, trên người ta đã từng được minh chứng chưa?”
Trương Tập nghẹn lời.
Cánh tay bị nhấc lên khiến ống tay áo trễ xuống, để lộ những vết sẹo roi cũ kỹ mờ nhạt.
Trương Tập từng tận mắt thấy Trương Đạc tr*n tr** phủ phục ở Trương phủ, bộ dạng chẳng bằng lợn chó, nay nghe hắn nói vậy, nhất thời không biết đáp lại thế nào.
May mà Trương Đạc không ép hỏi thêm, hắn buông cổ tay hắn ta xuống, bình thản hỏi: “Đến quan thự của ta có việc gì?”
Trương Tập vội vàng chỉnh đốn lại vạt áo bị Tịch Ngân làm cho lộn xộn, ngẩng đầu nói: “Phụ thân có lời muốn nói với huynh.”
Nói đoạn, hắn liếc nhìn đám nô bộc có mặt ở đó, cuối cùng dừng mắt trên người Tịch Ngân, thực sự cảm thấy nàng rất chướng mắt.
“Chuyện này hệ trọng, ta muốn vào sảnh đường đàm thoại với huynh.”
“Vào sảnh đường?”
Trương Đạc tiến lên vài bước. “Đại tư mã có cái mặt mũi đó sao?”
“Việc hệ sự liên quan đến chiến sự Vân Châu, đến quốc gia thương sinh, lời đại nghĩa của phụ thân, sao lại không có mặt mũi mà thuật lại chốn sảnh đường?”
Trương Đạc cười nhạt một tiếng, tựa lưng vào gốc liễu: “Cái gọi là lời đại nghĩa. Chẳng qua là muốn ta vào triều nắm giữ quân chính, chi viện cho Vân Châu. Không khó, nhưng tại sao Đại tư mã không để mẫu thân đến nói với ta.”
“Đại ca…”
“Nếu mẫu thân muốn gặp ta, ta nhất định sẽ đích thân đến phủ Tư mã. Tại sao không mượn danh nghĩa mẫu thân để truyền gọi, ngược lại lại để ngươi đến.”
Trương Tập không biết đáp sao cho phải.
Hắn thừa hiểu sự khinh bỉ và căm hận của Trương Hề dành cho Trương Đạc, nếu không phải vì Trịnh Dương tử trận, cửa Hội Vân đại bại, thành Vân Châu lâm nguy, ông vạn lần sẽ không hạ mình cầu cạnh Trương Đạc. Tuy nhiên, dù sao cũng là một vị nho thần thanh cao đã quen, sao có thể dễ dàng cúi đầu trước một đứa con nghịch tử đã phản bội gia tộc. Cho dù là thỉnh cầu, cũng tuyệt đối không chịu đánh mất tư thái.
Để người con trai này đến truyền lời, chẳng qua là để con mình chịu nhục thay phụ thân.
Nghĩ đến đây, Trương Tập bỗng thấy nản lòng.
Cảnh tượng bị ả tì nữ kia trói vào cây liễu sỉ nhục vừa rồi, thực chất đã nói rõ thái độ của Trương Đạc.
“Đại tư mã không có mặt mũi, phải không.”
Nói đoạn, hắn đá văng đoạn dây thừng còn sót lại dưới chân. “Đã không có mặt mũi để mượn mặt nữ nhân nên mượn mặt của ngươi, ngươi cũng thật có mặt mũi.”
Trương Tập nghe vậy mặt đỏ gay, lửa giận bốc lên ngực, không kìm được mà quát: “Đại ca, huynh sỉ nhục ta thì thôi đi, sao có thể nhục mạ phụ thân như thế!”
“Phụ thân? Lúc cần mạng của ta thì gán cái danh trời cao của lê dân lên đầu ta, cứ như tôn ta làm chủ vậy. Lúc không cần mạng của ta nữa thì mắng ta là loạn thần tặc tử, là tội nhân thiên hạ, dùng gậy gộc sỉ nhục, hận không thể đích thân xử tử ta. Hừ…”
Hắn cười chỉ lên trời xanh, giọng điệu đầy bức người. “Đấy chính là bậc danh nho giỏi bàn luận thanh đàm, ngụy biện thật là thống khoái!”
Trương Tập bị hắn nói đến mức sống lưng nhũn ra.
“Đại ca, lời này của huynh…”
Hắn vốn không cho Trương Tập cơ hội để tự bào chữa, đứng thẳng người đi đến trước mặt hắn ta, dõng dạc nói: “Ta muốn biết, ông ta là đang cầu xin ta, hay là đang ra lệnh cho ta.”