Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 30

“Nô đâu có nói là… không cam lòng ở lại đây.”

Nàng vừa nói vừa chống khuỷu tay lên đầu gối, hà hơi vào lòng bàn tay rồi chống cằm, ngẩng đầu nhìn lên bức tượng Quan Âm phía trên. Đằng sau ánh nến lập lòe, đôi mắt từ bi chiếu rạng.

“Người như nô, quả thực chỉ xứng như thế này. Nhưng lang chủ… tại sao phải tự làm khổ mình vậy.”

“Ta quen rồi.”

Hắn nói xong liền nhắm mắt im lặng.

Căn phòng lạnh lẽo tịch mịch, chỉ còn lại tiếng th* d*c khe khẽ mỗi khi hắn cố nhẫn nhịn cơn đau.

Ngọn đèn độc nhất soi sáng tượng Quan Âm, tấm chiếu cói, án gốm chạm sen, chiếc kỷ bằng gỗ thân cây già… Ngoài những thứ đó ra, chỉ còn lại một rương sam bào mộc mạc. Dường như cuộc đời hào nhoáng bên ngoài của hắn đều được thu vén ở nơi khác, nơi đây chẳng qua chỉ là một góc nhỏ để trú ngụ linh hồn.

Thế nhưng, trong quan thự rộng lớn, nô tì cả đống, mà lại tự giam mình trong căn phòng đơn sơ này, người có khác gì tù nhân đâu.

Mấy ngày sau đó, mưa bão liên miên.

Tiếng sấm vang rền như nổ vang ngay bên cửa sổ, mãi đến ngày rằm tháng tư này, mưa mới bắt đầu ngớt.

Trong thời gian dưỡng thương, Trương Đạc hầu như không nói chuyện, có sức thì lật sách, không sức thì dưỡng thần.

Trận đòn roi dường như thực sự đã làm tổn thương phủ tạng, ngoài cháo và thuốc thang ra, hắn hầu như không ăn được thứ gì khác.

Hắn ăn uống đạm bạc, Tịch Ngân cũng đi theo chịu khổ cùng, canh chừng liên tiếp mấy ngày, nàng bắt đầu có dấu hiệu bị ho. Không muốn làm phiền Trương Đạc nghỉ ngơi, nàng nhân lúc mưa nhỏ, nhóm một chiếc lò ngoài hành lang, đun nước cây hoa cát cánh để uống. Vừa hay gặp Giang Thấm đang đội nón lá, dẫn nô bộc quét dọn những lá khô hoa rụng bị mưa đánh rơi mấy ngày qua.

“Giang bá.”

Giang Thấm ngẩng đầu thấy nàng chỉ mặc một bộ thiền y, bên ngoài khoác chiếc huyền bào của Trương Đạc.

“Cô nương không thấy lạnh sao?”

“Không lạnh, lang chủ vẫn chưa mặc được áo, bên trong có đốt lò than, ấm lắm, nô một lát nữa sẽ vào ngay. Giang bá, mưa vẫn chưa tạnh, sao mọi người đã làm việc này rồi?”

“Đúng vậy, phải tranh thủ lúc có nước mưa đang chảy mới dễ quét đi, nếu đợi mưa tạnh, hoa lá này đều lún sâu vào bùn, lúc đó phải cho người dùng tay mà nhặt.”

Tịch Ngân hơi đỏ mặt.

“Nô được mở mang tầm mắt rồi, nô quả thực không hiểu những chuyện này.”

Giang Thấm thong thả nói: “Lang chủ thích sân vườn sạch sẽ, cô nương ở lại Thanh Đàm Cư lâu dần rồi sẽ biết hết thôi.”

Tịch Ngân gật đầu vâng lời.

Mặt dính chút nước mưa, lọn tóc mai bết vào tai, nàng bất giác đưa tay lên vén, ống tay áo trễ xuống lộ ra cổ tay, dáng vẻ phong lưu thoát tục.

Giang Thấm thấy vậy liền thu hồi ánh mắt, tiếp tục công việc trên tay: “Cô nương ra ngoài hóng gió sao?”

“Vâng.”

“Cũng tốt, thấy cô nương cũng bí bách mấy ngày rồi, lang chủ đã đỡ hơn chưa?”

“Đã có thể ngồi dậy được rồi, có điều tính khí không được tốt lắm.”

Nàng đang nói thì Tuyết Long Sa sấn tới, ngoạm một miệng đầy cát cánh rồi định chạy biến.

Tịch Ngân vội ấn đầu nó lại.

“Đồ chó ngốc này, cái này không ăn được đâu, nhả ra, mau nhả ra.”

Giang Thấm liếc nhìn Tuyết Long Sa một cái, chống cái cào lá, cười nói: “Cô nương thực sự không sợ chó nữa rồi, còn dám móc đồ ăn từ trong miệng Tuyết Long Sa ra nữa.”

Tịch Ngân sững người, vội rụt tay lại lau lau sau lưng: “Thấy nó cũng tội nghiệp quá.”

Nói rồi, nàng dường như nghĩ đến điều gì đó, không nhịn được mà bật cười tự giễu: “Mấy ngày nay đến thịt nó cũng không được ăn.”

Lời vừa dứt, từ trong phòng truyền ra một tiếng cười nhạt. Tịch Ngân cảm thấy sau gáy mình lạnh toát, quay đầu lại thì thấy Trương Đạc đang vịn cửa đứng phía sau nàng.

Tuyết Long Sa vừa nhìn thấy Trương Đạc, lập tức rụt chân hạ vai nằm phục sau lưng Tịch Ngân, không dám kêu một tiếng.

“Giang Thấm, dắt chó xuống cho nó ăn đi.”

Nói xong, hắn tùy ý kéo lại vạt áo trên người Tịch Ngân.

“Ngươi ra ngoài từ khi nào?”

“Dạ mới đây thôi.”

“Sau này nếu ta ở Thanh Đàm Cư, ngươi không được tự ý ra ngoài, nếu không…”

“Nô không dám nữa đâu!”

Nàng đáp còn nhanh hơn cả lời đe dọa của hắn, vành tai đỏ ửng, trông vừa lúng túng vừa đáng thương. Thế nhưng hắn vẫn thong thả bổ sung nốt vế sau.

“Nếu không, sẽ bị phạt roi.”

Tịch Ngân rùng mình, không dám ngẩng đầu.

Chỉ cảm thấy cái khí thế thâm sâu lạnh lẽo đã bị đánh tan trước đó, nay lại thu hồi lại, đầy bức người.

Người trong sân đều không ai lên tiếng, Giang Lăng đúng lúc từ ngoài đi vào bẩm báo: “Lang chủ, Thượng thư lệnh Thường Tuân đã đến, đã mời người đến Tây quán.”

Trương Đạc nghe xong không đáp lời, vẫn nhìn Tịch Ngân, cao giọng hỏi: “Nghe rõ chưa?”

“Dạ rõ…”

Trương Đạc bấy giờ mới ra hiệu cho Giang Lăng chờ ở ngoài.

Lại nói với Tịch Ngân: “Vào đây, mặc y phục cho ta.”

Tịch Ngân như được đại xá, vội lau tay đi theo hắn vào trong.

Tuy sắp sang hè, nhưng trong phòng để thuận tiện cho hắn để trần lưng dưỡng thương nên vẫn đặt lò than, bình thường không thể mặc nổi ngoại bào.

Tịch Ngân cởi chiếc sam bào đang quấn trên người ra, quay đầu định đi sắp xếp y phục cho hắn thì bất thình lình nghe người phía sau hỏi: “Lúc nãy ngươi nói cái gì tội nghiệp cơ?”

“Chó… tội nghiệp chó ạ.”

Lòng nàng chột dạ, ai ngờ hắn nói thẳng: “Ta cứ tưởng ngươi đang nói ta.”

Tịch Ngân bị dọa đến mức ngón tay run rẩy, suýt nữa làm rơi chiếc thiền y vừa lấy xuống từ lò xông hương: “Nô không dám.”

Trương Đạc không tiếp tục truy cứu xem nàng liệu có hàm ý gì khác hay không.

Thực tế, có một khoảnh khắc, hắn thậm chí hy vọng nàng đừng phủ nhận.

Nếu tính cả lần này, đây đã không phải lần đầu tiên nàng đem hắn ra so sánh với chó.

Là thứ vừa sợ, lại vừa không thể trốn thoát.

Là kẻ đáng thương đến cả thịt cũng không có mà ăn.

Sự mổ xẻ ở tầng thứ này chẳng khác nào dùng dao lột da, có điều không phải lột lớp da thịt mà là lớp da của linh hồn. Hắn không khỏi sững sờ trong một thoáng, không biết nên trách mắng nàng, hay nên ban thưởng cho nàng thứ gì đó.

“Nhấc tay lên ạ.”

Trương Đạc nghe tiếng thì hoàn hồn, thấy Tịch Ngân đang dơ chiếc thiền y, đứng khép nép trước mặt mình: “Ngài có phải rất sợ đau không, nô sẽ nhẹ tay, nhất định không chạm vào vết thương của ngài.”

Trương Đạc tự giễu, xoay lưng về phía nàng rồi dang rộng cánh tay. Những vết thương trên lưng hoàn toàn lộ ra, hệt như những rãnh nứt địa mạch màu nâu trên bản đồ sơn hà. Dù đã qua mười mấy ngày, Tịch Ngân vẫn không nỡ nhìn trực diện.

Thực sự quá thảm khốc, không chỉ có vết thương do gậy gộc, mà còn có những vết thương do đao kiếm để lại từ nhiều năm trước.

Tịch Ngân không có phụ mẫu thân tộc, cũng không có người thương yêu, nỗi khổ nhân gian đối với nàng thảy đều phơi bày trên bề mặt, không nằm ngoài những vết thương có thể nhìn thấy tận mắt này. Thế nên, bất kể hắn có phải là chiếc chuông kim đạc trên tháp Vĩnh Ninh hay không, giờ đây hắn bị đánh đến nát bấy, chỉ là một đống đồng nát sắt vụn, quả thực là rất đáng thương.

Nàng vừa nghĩ, vừa cố gắng cẩn thận tránh để vải vóc cọ xát vào vết thương, giúp hắn chỉnh lại vạt áo.

Nàng quay người đi lấy lớp áo bào khoác ngoài, nói: “Vết thương vẫn chưa lành hẳn. Lang chủ muốn gặp khách sao?”

Trương Đạc “ừm” một tiếng, lại bảo: “Dìu ta đến Tây quán.”

“Nô cũng đi ạ?”

“Phải. Ngươi cũng đi.”

“Nhưng nô… nô làm sao có thể gặp người khác.”

“Tại sao ngươi không thể gặp người khác.”

“Nô… nô chẳng có kiến thức gì, gặp người ta… chỉ làm ngài thêm mất mặt.”

“Câm miệng!”

Tiếng quát của hắn vang lên đột ngột, Tịch Ngân hoàn toàn không biết mình đã nói sai điều gì, bị sự quở trách bất thình lình này làm cho lặng người, chân tay luống cuống không biết đặt vào đâu.

“Ai dạy ngươi nói những lời như vậy?”

Nàng không biết đáp thế nào, lúng túng nói: “Không có ai dạy nô, chỉ là… trước đây ở Thanh Lư, nô cũng chỉ dâng trà… không gặp khách.”

“Vì sao?”

“Nô là phận nữ nhi, xuất hiện trong chốn phường Nhạc Luật, huynh trưởng…”

“Ngươi còn nói nữa xem!”

Vừa muốn hỏi, lại vừa không cho nàng nói.

Ngay cả chính Trương Đạc cũng không biết cơn giận này từ đâu bùng lên, hắn trở tay nắm lấy chiếc roi mảnh đặt trên án gốm. Tịch Ngân nhìn thấy chiếc roi thì sợ hãi, vội vàng buông chiếc áo bào mới mặc được một nửa cho hắn, chạy tót ra phía cửa.

Trương Đạc sững sờ, điều này nằm ngoài dự tính của hắn, nàng từ khi nào đã dám bỏ chạy rồi?

Nghĩ đoạn, hắn nhìn lại chiếc roi trong tay, chính mình cũng thấy có chút ngỡ ngàng.

“Quay lại.”

Tịch Ngân áp lưng vào cánh cửa, lắc đầu khẽ nói: “Nô không…”

Trương Đạc bất lực.

Hắn ném phăng chiếc roi trên tay đi, nén đau, cúi người kéo lại nửa ống tay áo bị nàng bỏ dở, thở ra một hơi, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể.

“Quay lại.”

“Không…”

“Ngươi muốn để ta trong bộ dạng này đi gặp người ta sao?”

Tịch Ngân mím môi, nhìn chiếc áo bào mà Trương Đạc mới mặc được một nửa, đau quan chưa chỉnh tề. Nàng lại nhìn chiếc roi hắn quăng dưới đất, nghẹn ngào nói: “Nô thực sự thiển cận, ngay cả lý do vì sao làm ngài nổi giận cũng không biết… nô…”

“Ngươi qua đây trước đã.”

Hắn cố nén tức giận, ngoắc tay với nàng.

“Đó là roi để dạy chó, sau này ta sẽ không dùng nó đối với ngươi. Qua giúp ta mặc nốt chiếc bào này vào.”

Nghe hắn nói vậy, Tịch Ngân mới dời bước quay lại, cẩn thận nhận lấy nửa ống tay áo, khoác lên cho hắn, lén nhìn hắn một cái rồi nén nỗi uất ức nói: “Nô đi theo ngài gặp khách, ngài đừng nổi giận nữa.”

Trương Đạc không đáp lời.

Ngoài cửa sổ mưa dày đặc, trời đất tối tăm.

Ngọn đèn độc nhất trong phòng hắt bóng Tịch Ngân và bóng của hắn lên cánh cửa ngăn.

Tịch Ngân nửa quỳ chỉnh lại tay áo cho hắn, đầu kề sát bên hông hắn. Mười năm rồi, đây là lần duy nhất hắn nhìn thấy hai cái bóng cùng hiện lên trên cửa. Nhưng trong tình cảnh này, hắn lại không hề thấy thích thú.

Nghĩ vậy, hắn cúi đầu nhìn nàng.

Nàng sửa lại nếp gấp ở phần tay áo, nhẹ nhàng vuốt phẳng, khẽ hỏi: “Có phải là nô vô phương cứu chữa rồi không ạ?”

Nàng quả là biết điều, chỉ hiềm nỗi căn bản chẳng biết mình sai ở đâu.

“Thượng thư lệnh là một…”

“Tháng qua ngươi gặp những người như vậy còn ít sao?”

Nàng còn chưa hỏi xong đã bị Trương Đạc ngắt lời.

Nói đoạn, hắn rút ống tay áo ra khỏi tay nàng, tự mình vung tay chỉnh lại, miệng bình thản đọc tên của bốn người.

“Tống Hoài, bệ hạ, Trịnh thị, Lý Kế.”

Có danh húy, cũng có tôn vị. Có nhân vật đương thời, cũng có hạng nữ lưu, có người đã chết, cũng có kẻ đang thoi thóp nửa sống nửa chết, nhưng thứ tự giữa họ không hề được sắp xếp cố ý. Dường như những con người với đủ mọi sắc thái này trong mắt hắn đều không có gì khác biệt.

Tuy nhiên, mỗi khi Trương Đạc nhắc đến một người, bả vai Tịch Ngân lại bất giác rùng mình một cái.

Hồi còn ở Thanh Lư, đây đều là những người trời mà Sầm Chiếu thỉnh thoảng nhắc đến trong lúc nhàn đàm, Tịch Ngân chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình lại phải đối mặt với họ, càng không nghĩ tới nàng có thể chứng kiến, thậm chí tham gia vào sự thăng trầm, cho đến sinh tử của những người này.

Nhất thời nàng cảm thấy trời quá cao rộng, mà mạng mình lại quá mỏng manh, cưỡng ép dấn thân vào tất sẽ gặp báo ứng, theo bản năng nàng lùi lại một bước.

Nào ngờ Trương Đạc lại vươn một bàn tay ra, nắm chặt lấy cổ tay nàng.

Kẻ lùi người tiến, lúc giằng co suýt chút nữa làm rách vết thương sau lưng Trương Đạc. Hắn nghiến răng, nén lại tiếng rên đau đớn trong cổ họng, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, trầm giọng nói: “Dìu ta qua đó.”

Nàng vẫn muốn lắc đầu, nhưng Trương Đạc đã bồi thêm một câu: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi đã từng hành thích vua, bước ra khỏi Thanh Đàm Cư, cách ta quá mười bước chân, sẽ có những kẻ tự xưng là kẻ trung nghĩa lén lấy đầu ngươi để làm cái danh báo quốc đấy.”

Nàng vội vàng ngẩng đầu đáp: “Nô biết rồi… nô sẽ không đi đâu…”

“Nhưng ở lại bên cạnh ta cũng không phải là con đường bằng phẳng.”

Trong giọng nói của hắn không gợn một chút sóng tàn nào.

Tịch Ngân nuốt nước bọt một cái, nàng cảm nhận được lực kéo thực sự chắc chắn từ bàn tay hắn.

“Không được tự hạ thấp mình, không được sợ hãi.”

Bình Luận (0)
Comment