Tịch Ngân ngẩn ra: “Nhưng mà nô… nô đã từng hành thích bệ hạ, vào cung thành sẽ…”
“Sẽ không.”
Sẽ không thế nào, Trương Đạc không nói rõ. Nàng cũng chẳng thể hỏi thêm được gì.
Tinh thần vừa buông lỏng thì dạ dày liền đảo lộn, hơi cử động một chút, lập tức lại dấy lên một cơn nôn khan, sau đó thậm chí thực sự nôn ra rất nhiều thứ bẩn thỉu. Trương Đạc không né tránh, hắn đứng nhìn bờ vai nàng run rẩy vì nôn mửa khó chịu, nhìn đôi vành mắt nàng đỏ hoe, không nói một lời. Dựa trên những ký ức tương đồng sâu trong tứ chi ngũ tạng, lúc này hắn không hề cảm thấy nàng bẩn.
Cơn mưa rào đêm xuân đã gột rửa đi những lời dâm từ uế ngữ, không còn ai dám đứng trước mặt nàng mà nói càn nói bậy nữa. Trong ngoài phòng giam, tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.
Trương Đạc chăm chú nhìn vết siết trên cổ Tịch Ngân, còn nàng thì cố gắng vơ lấy những cọng cỏ lác để che đi những thứ uế tạp trên mặt đất. Đến lúc này, hắn chợt nhớ lại lần đầu gặp gỡ trên đường Đồng Đà, nàng cũng đã hoảng loạn thu dọn những vết tích x**n t*nh ẩm ướt trên xe ngựa như thế…
Đột nhiên, hắn hiểu ra một đạo lý mà trước đây hắn chưa bao giờ buồn suy nghĩ sâu xa. Nghĩ lại thì thế gian kẻ dắt kỹ nữ người mang kép đào, phần lớn cũng là vì lẽ ấy. Những nữ nhân không có danh phận, những dòng chảy trôi trong cơ thể họ đang thành thật giãi bày d*c v*ng và nỗi đau với nam nhân. Không vướng bận nguồn gốc môn phiệt, chẳng nhuốm màu lừa lọc dối gian, thực sự không hổ là một liều thuốc tốt cho những kẻ đang kẹt trong ván bài sinh tử.
Làm người thì hèn mọn, bạch ngọc tạc Quan Âm cũng có ngày vỡ vụn. Cũng giống như cái bụng dạ đầy rượu thịt của hắn, thỉnh thoảng cũng sẽ mong chờ một chút vị chua ngọt của trái cây. Trương Đạc lúc này có hai sự thôi thúc: một là chạm vào đôi bàn tay mềm mại không xương kia của nàng, hai là g**t ch*t nàng. Cả hai sự thôi thúc đều mãnh liệt như nhau, khuấy động tâm tư, làm c*ng tr**ng mạch máu.
Nhưng cuối cùng, hắn lại chẳng nói lấy một lời.
—
Mây tan mưa tạnh, trời sáng rực rỡ. Tịch Ngân bị đánh thức bởi tiếng loảng xoảng của xiềng xích, mở mắt ra đã thấy Triệu Khiêm đang vung vẩy bộ xiềng xích kêu leng keng, hắn tựa người vào cửa đại lao, cười với nàng: “Ngân Tử, lang chủ nhà cô đưa cô đi mở mang tầm mắt đây.”
Tịch Ngân nhìn chằm chằm vào bộ xiềng xích trên vai hắn, thu mình lùi vào góc tường. Triệu Khiêm đứng thẳng người bước vào phòng giam: “Muốn vào cung thành thì cái này không tránh được đâu. Ta nói trước nhé, ta là đại tướng quân thống lĩnh nội cấm quân, nếu không nể mặt Trương Thoái Hàn cầu xin ta, cái việc áp giải phạm nhân này ta sẽ không làm lần thứ hai đâu.”
Vừa dứt lời, đã nghe Giang Lăng ở bên ngoài nói: “Lang chủ cầu xin đại tướng quân khi nào thế?”
Triệu Khiêm trợn trắng mắt: “Xéo ra chỗ khác.” Hắn vừa nói vừa ngồi xổm xuống, đích thân sửa soạn xiềng xích cho nàng, vô tình chạm vào làm vang lên tiếng chuông đồng trên cổ chân nàng. “Lần trước ta đã định nói rồi…”
Hắn vừa nói vừa đưa tay định bóp một chiếc chuông: “Đeo cái thứ này không thấy cộm sao? Nhân lúc ta ở đây, hay là để ta đập bỏ nó đi nhé?”
“Đừng chạm vào nó!” Tiếng kêu kinh hãi và the thé này làm Triệu Khiêm giật mình vội buông tay, trợn mắt nói: “Có phải bằng vàng đâu…” Tịch Ngân không trả lời, chỉ co chân rụt lại.
Triệu Khiêm hết cách: “Được rồi, được rồi, không đập, không đập, cô duỗi chân ra đi.”
Tịch Ngân ấn chặt cổ chân, cảnh giác nhìn hắn, nhất quyết không nhúc nhích. Triệu Khiêm xoa mặt một cái, dứt khoát ngồi bệt xuống đối diện nàng, chỉ vào chóp mũi nàng: “Được, Trương Thoái Hàn không cho ai chạm vào cô, hôm nay cô không duỗi chân, chúng ta cứ thế mà đọ gan.”
Giang Lăng ở ngoài nói: “Cô nương, lang chủ hôm nay có chuyện quan trọng, không được chậm trễ.” Triệu Khiêm nghe vậy chỉ tay về phía Giang Lăng: “Cô xem, chuyện quan trọng của hắn đấy.”
Tịch Ngân lúc này mới dè dặt, từ từ duỗi chân ra lại. Triệu Khiêm cúi đầu tiếp tục hì hục với bộ xiềng xích, miệng không quên mắng Trương Đạc: “Cái tên khốn nạn Trương Thoái Hàn kia, ép ta phải hầu hạ nữ nhân của hắn.”
Giang Lăng nghe vậy không nhịn được nói: “Triệu tướng quân, xin hãy tự trọng lời nói.”
Triệu Khiêm cũng nhận ra cái thói hay bô bô nói nhăng nói cuội của mình lại tái phát, vội vàng xách sợi xích sắt, kéo người từ dưới đất dậy, dẫn ra ngoài phòng giam, vừa đi vừa đỏ mặt bao biện: “Đi đi đi, giao người thôi.”
Cả nhóm đi bộ từ đường Đồng Đà đến cửa Hạp Xuân. Nội cấm quân phụ trách canh giữ đều nhận ra đại tướng quân của mình, thi nhau dẹp đường hành lễ. Triệu Khiêm ra hiệu cho mọi người về vị trí, hỏi tướng trấn thành: “Trung thư giám đại nhân vào triều lúc nào?”
Tướng trấn thành đáp: “Được nửa canh giờ rồi ạ.”
“Còn Đình uý chính?”
“Vào cùng lúc với Trung thư giám đại nhân.”
Triệu Khiêm gật đầu, quay lại bảo Tịch Ngân: “Trương Thoái Hàn nói, gặp bệ hạ cũng giống như trước đây, biết gì nói nấy.”
Tịch Ngân cúi đầu vâng một tiếng. Chẳng bao lâu sau, Tống Hoài Ngọc đích thân ra khỏi cửa Hạp Xuân, tuyên triệu hai người vào nội thành.
Tịch Ngân theo chân Triệu Khiêm bước lên con đường cung đình lát đầy phiến đá cẩm thạch trắng. Trong cung thành tuy không có cây dương cây liễu, nhưng tơ xuân không xương, mặc kệ cổng cao tường dày, vẫn tung bay trắng xóa cả bầu trời. Lần trước nàng theo Lục Hoàn bước vào cánh cổng này vẫn còn là ngày đông tuyết rơi như bột phấn, chớp mắt mười mấy ngày, gió trời đã ấm lên, cỏ cây tốt tươi. Từ cung thành đến Thanh Đàm Cư, rồi lại quay về cung thành, giống như đất trời hoán đổi, khiến nàng không kịp thích nghi.
Trên điện Thái Nghi, hoàng đế chắp tay đứng quay lưng về phía cửa chính. Phía sau hắn đặt một chiếc bác sơn lư hương hình hoa sen bằng đồng xanh và một tấm bình phong khảm trai chạm trổ hình hạc trắng, thấp thoáng sau bình phong là bóng dáng một người nữ nhân mảnh mai.
Trương Đạc và Lý Kế đứng cạnh hoàng đế, nhìn nàng từng bước một tiến vào trong điện. Bước chân bị cầm tù nên có chút tập tễnh, sắc mặt nhợt nhạt, môi khô nứt nẻ, vết siết trên cổ trông vô cùng đáng sợ.
Bên ngoài áo ngục vẫn khoác chiếc huyền bào mà hắn để lại cho nàng ngày hôm qua.
Dáng vẻ đó của nàng thực sự giống như đã nghe theo lời hắn, tuy sợ hãi nhưng không hề thoái lui. Nàng run rẩy đi theo Triệu Khiêm đến giữa điện rồi quỳ xuống, phủ phục sát đất khấu bái.
Triệu Khiêm chắp tay bẩm báo: “Bệ hạ, đã dẫn phạm nhân tới.”
Bàn tay hoàng đế ở phía sau siết chặt lại, nhưng vẫn không có ý định quay đầu.
Hoàng đế không nói gì, Trương Đạc cũng nhìn nàng mà im lặng, Lý Kế đành phải mở lời: “Tống thường thị, kiểm tra người đi.”
Tống Hoài Ngọc đã từng thấy Tịch Ngân trong đêm yến tiệc cung đình, lúc này đã chờ đợi giây phút này từ lâu. Đang định đưa tay nâng mặt nàng lên, bỗng nghe thấy bên cạnh hoàng đế vang lên một câu: “Tịch Ngân, tự mình ngẩng đầu lên.”
Tống Hoài Ngọc sững sờ, quay đầu lại thấy người nói chính là Trương Đạc. Bàn tay đang đưa ra một nửa không khỏi ngập ngừng nắm lại, lén rụt vào trong ống tay áo rộng.
Nữ tử trước mặt thẳng người dậy, dưới mái tóc dài như thác đổ lộ ra một đôi mắt trong vắt, nước mắt rưng rưng trong hốc mắt, vẻ mặt vô cùng đáng thương. Tống Hoài Ngọc thấy vậy vội lùi lại một bước, cung kính tiến đến trước mặt hoàng đế: “Bệ hạ, chính là nữ tử đêm đó.”
Hoàng đế lúc này mới xoay người lại, nhìn về phía người đang quỳ, sau khi nhận ra nàng, sắc mặt nhất thời trở nên không tự nhiên.
Chuyện hành thích xảy ra ngay trong tẩm điện, nữ tử này lại có xuất thân hèn kém, không phải sĩ tộc quý nữ, việc g*** h**n với nàng vốn chẳng phải chuyện vẻ vang gì. Nếu không phải vì liên lụy đến hoàng hậu và thái tử, liên lụy đến nghịch thần Lưu Tất, cùng đại kế đông chinh đang cận kề, hắn ngàn vạn lần không muốn đem chuyện này ra đích thân thẩm vấn tại điện Thái Nghi. Vì vậy lúc này trong lòng hắn vừa hổ thẹn vừa phẫn nộ, phất tay áo ngồi xuống vị trí chính giữa điện, cao giọng quát Lý Kế: “Thẩm tra triệt để!”
Lý Kế hiểu rõ tâm trạng hoàng đế không tốt, liếc nhìn Trương Đạc một cái. Không ngờ ánh nhìn của hoàng đế cũng đang quét về phía hắn.
Mà nơi khóe môi Trương Đạc lại vương một tia cười nhẹ đến mức khó lòng nhận ra. Giữa quân và thần tựa như hổ rình rồng phục, tuy cả hai đều không lên tiếng nhưng dường như có tiếng gươm đao va chạm vang rền. Hắn lại nhìn về phía vị thiếu niên tướng quân đứng sau lưng nữ phạm nhân, tuy cúi đầu nghiêm nghị nhưng ngón tay cái đã đặt lên bao kiếm, cổ tay đè chặt vào chuôi đao. Bầu không khí giương cung bạt kiếm âm thầm này khiến Lý Kế không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
“Đình uý chính sao còn chần chừ.” Cảm xúc trong giọng nói của Trương Đạc rất nhạt. Ánh mắt hắn hướng về giữa điện, từ đầu đến cuối không hề nhìn về phía hoàng đế.
Tuy nhiên, lời vừa dứt, bàn tay đang nắm chặt của hoàng đế đột nhiên buông lỏng đầy rã rời, hắn thu hồi ánh mắt đang đặt trên người Trương Đạc, phất tay với Lý Kế, chậm rãi nói: “Thẩm đi.”
Lý Kế chắp tay vâng lệnh, vén bào bước ra giữa điện, cúi đầu nói với Tịch Ngân: “Hãy đem những lời ngươi đã khai, cùng với những gì đã trải qua trong ngục Đình uý đêm qua, bẩm báo lại với bệ hạ.”
Tịch Ngân ngẩng đầu lên, vết siết đêm qua vẫn chưa lành khiến giọng nói nàng khản đặc, nhưng lại mang một vẻ yếu ớt đầy phong tình.
“Nô vốn là tì nữ tại Thanh Lư, không hề quen biết quý nhân trong cung. Mười lăm ngày trước, một tên hoạn quan mặc y phục màu xanh dẫn người đến bắt giữ chủ nhân của nô, ép nô phải tuân lệnh hành sự. Nếu nô không nghe theo, hắn ta dọa sẽ g**t ch*t cả nô và chủ nhân. Nô không còn cách nào khác mới phạm phải đại tội tày trời này. Đêm đó trong cung tổ chức yến tiệc, ngựa xe trước cổng cung hỗn loạn, nô đã thừa cơ trốn thoát, lẩn trốn ở ngoại thành mấy ngày, cuối cùng bị nội cấm quân bắt giữ. Nô biết mình mang tội chết, không dám biện minh, nhưng nào ngờ đêm qua suýt chút nữa đã bị kẻ khác diệt khẩu!”
Lý Kế hỏi: “Kẻ nào muốn diệt khẩu ngươi.”
“Nô không biết tên hắn.”
Lý Kế “ừm” một tiếng, nói với Triệu Khiêm: “Dẫn người lên.”
Chẳng bao lâu sau, Lục Hoàn bị nội cấm quân từ ngoài điện áp giải vào, miệng bị nhét một dải vải loang lổ vết máu, th*n d*** máu chảy đầm đìa, xem chừng đã bị dùng hình. Hắn thậm chí không thể quỳ vững, quân lính vừa buông tay, cả người hắn đã ngã sụp xuống kêu ‘bộp’ một tiếng.
Tiếng động vừa dứt, từ sau tấm bình phong ngọc gần như cùng lúc vang lên một tiếng ‘choảng’, một chiếc chén ngọc thanh tú rơi xuống đất vỡ tan tành. Hoàng đế nghiến răng để nén cơn đau đớn bất ngờ, sau khi hít một hơi sâu để bình tâm lại, hắn mới trầm giọng gọi một câu: “Hoàng hậu.”
Nữ nhân sau tấm bình phong không lên tiếng, cung nhân vội vàng vào dọn dẹp mảnh ngọc vỡ, tiếng mảnh vỡ cọ xát với mặt đất vang lên chói tai, dần dần khiến hơi thở của bà ta trở nên dồn dập loạn nhịp.
Hoàng đế nhìn về phía tấm bình phong, qua khe hở của những hoa văn chạm khắc lộ ra đôi bàn tay của hoàng hậu. Lúc này đôi tay ấy đang vặn xoắn dải lụa bên hông, đốt ngón tay trắng bệch, đầu ngón tay sung huyết, trông mới thật xấu xí và dữ tợn làm sao.
Hoàng đế không nhịn được mà nhắm mắt lại, nghiến răng nói: “Hoàng hậu, trẫm đau xót tột cùng.”
“Thiếp không có!”
Mười đầu ngón tay đột nhiên bấu víu vào phần chạm rỗng của tấm bình phong. Cung nhân vội vào nâng đỡ, nhưng hoàng hậu nhất quyết không chịu lùi bước, đôi tay bấu chặt khiến tấm bình phong kêu rung bần bật, miệng không ngừng lặp đi lặp lại: “Thiếp không có mà, bệ hạ, thiếp không có! Đình uý chính đã đánh đập ép cung, thiếp cầu xin bệ hạ thẩm tra lại cho rõ ràng!”
Hoàng đế siết chặt nắm đấm, cúi đầu, gân xanh trên cổ tay nổi lên cuồn cuộn. Lý Kế nhất thời không dám nói nhiều, nhưng lại nghe Triệu Khiêm ở giữa điện lên tiếng: “Kẻ nô tài này đêm qua định cắn lưỡi tự sát, mạt tướng lập tức dùng vật chặn lưỡi lại, nào ngờ hắn hung hãn không chịu tuân lệnh, nên mới buộc phải động thủ áp chế. Hắn được để dành để bệ hạ đích thân thẩm vấn hôm nay, vì vậy từ Đình uý đến nội cấm quân đều chưa hề hỏi một lời nào, không hề có chuyện đánh đập ép cung.”
Ánh mắt hoàng đế lạnh lẽo, hắn ta quay sang nhìn Trương Đạc. Hắn vẫn chắp tay đứng độc lập, im lặng không nói một lời, như thể đứng ngoài cuộc chiến.
“Tháo vật chặn lưỡi ra, trẫm đích thân hỏi hắn.”
“Tuân lệnh.”
Lúc này, vật chặn lưỡi được tháo ra, Lục Hoàn lập tức ch** n**c dãi đầy đất. Hắn ta tự biết đêm qua mình đã bị Tịch Ngân dụ ra lời nói thật, Lý Kế đã tận mắt chứng kiến nên không còn cơ hội để lật lọng, lúc này chỉ cầu mong sớm kết liễu đời mình, nhưng ngặt nỗi sức cùng lực kiệt, ngay cả hàm răng cũng không cắn chặt được, lấy gì để tự sát.
Hắn ta không khỏi trợn tròn đôi mắt đầy ai oán, ngửa cái cổ nổi đầy gân xanh lên, nhìn về phía tấm bình phong kia với vẻ đầy kinh hoàng.