Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 14

Đạo lý bị đập tan, nàng không còn lời nào để đối đáp lại, hai tay nắm chặt dải váy, cúi gập đầu như một con mèo nhỏ. “Nô muốn gặp huynh trưởng…”

Nói đoạn, nàng không nhịn được mà ho khẽ một tiếng. Nhưng vì sợ hắn không vui, nàng vội vàng bịt miệng, dốc sức kìm nén lại.

Trương Đạc đặt chiếc roi trên tay xuống, một tay kéo lại vạt áo đang trễ tràng trên cánh tay, đứng thẳng người cầm lấy chiếc bình bạc trên án gốm, dùng chính chiếc chén mình vừa uống, rót đầy một chén nước rồi đưa đến trước mặt nàng.

Suốt sáu ngày qua, đây là ân huệ đầu tiên Tịch Ngân nhận được từ hắn, thế nhưng nàng không thể hiểu nổi nguyên do, ngược lại càng thêm bất an, cứ thẫn thờ mãi không chịu nhận.

Thấy nàng không nhúc nhích, Trương Đạc dứt khoát gác cánh tay lên đầu gối, mượn ánh đèn cô độc mà quan sát nàng. “Ngươi chỉ còn lại bốn ngày mạng sống, ngoài việc muốn gặp huynh trưởng ra, không muốn làm chút chuyện gì khác sao?”

Tịch Ngân ngước đầu lên: “Nô… còn có thể làm được chuyện gì nữa.” 

Trương Đạc mỉm cười, khẽ nâng cổ tay lên, không đáp lại câu hỏi của nàng mà chỉ nói: “Uống nước trước đi.”

Ngày mùng mười tháng hai. Lạc Dương thực sự đã bước vào tiết đầu xuân, cỏ non mơn mởn, bông cỏ mềm mại, núi bắc Mang chỉ sau một đêm đã được gió thổi xanh rì, băng trôi trên dòng Lạc Thủy đều đã tan hết. Triệu Khiêm ngậm một cọng cỏ tranh, đang tắm ngựa bên khe suối trước doanh trại nội cấm quân. Nước lạnh làm con ngựa giật mình nhảy dựng, bắn nước bẩn đầy người hắn. Triệu Khiêm nhảy phắt lên bờ, vuốt mạnh mặt một cái.

“Cái con ngựa yếu chân này, xem ông đây có dạy dỗ mi không.” Lời vừa dứt, phía sau vang lên một tràng cười trong trẻo. Triệu Khiêm vội quay đầu lại, thấy dưới bóng liễu rủ cách đó không xa có một thiếu nữ đang đứng, nàng mặc chiếc áo đối khâm màu đỏ thắm tay rộng thêu hoa ngọc lan, đang che miệng cười nhạo hắn. Mặt Triệu Khiêm đỏ bừng lên, vội vàng mặc lại tấm giáp ngư lân đang vắt trên vai, gãi đầu bước về phía nàng.

“Bình Tuyên, sao muội lại đến đây? Chỗ của ta toàn là đám nam nhân thô lỗ thôi…”

“Ta đến tìm đại ca. Đến phủ không thấy huynh ấy, Giang bá nói huynh ấy đến quân doanh của huynh rồi, thế nên ta qua đây.” Nàng vừa nói vừa hơi kiễng chân nhìn ra phía sau hắn: “Hửm… Huynh ấy đâu rồi? Ta có món đồ tốt muốn tặng huynh ấy đây.”

Triệu Khiêm vội vàng đứng chắn trước mặt nàng. “Kìa, hắn đang ở trong phòng thẩm hình. Phận nữ nhi như muội sao vào đó được.” 

“Phòng thẩm hình?”

Trương Bình Tuyên nhíu đôi mày ngài. “Các huynh lại định giết người à?” 

“Không phải bọn ta muốn giết người…”

Triệu Khiêm đầu óc đơn giản, sợ nàng hiểu lầm nên trực tiếp bán đứng Trương Đạc luôn. “Là ca của muội đang thẩm vấn phạm nhân, muội thấy ta giết người bao giờ chưa.”

Trương Bình Tuyên bĩu môi: “Huynh bớt lừa ta đi. Cả thành Lạc Dương này ai chẳng biết đại ca tự thỉnh tội, trước khi vụ án hành thích kết thúc thì không chủ trì triều chính. Lúc này đáng lẽ huynh ấy phải đang uống rượu với huynh chứ? Thẩm vấn phạm nhân gì giờ này.”

Lời này nói ra thực sự rất thông suốt. Kể từ ngày Đình Úy chính trình tờ trạng cung khai của các nữ phạm bị thẩm vấn đêm đó lên, Trương Đạc liền dâng sớ tự thỉnh bãi chức. Hoàng đế thấy vậy thì hoảng loạn, một ngày bác sớ đến ba lần. Nào ngờ Trương Đạc lại đệ thêm một tờ sớ thỉnh tội không vào triều. Hắn không có mặt ở trong triều đình, bọn Triệu Khiêm và các tướng sĩ đều giữ thái độ quan sát, khiến cho quân vụ chinh phạt phía đông không thể nghị định, ngay cả Trương Hề cũng có chút lúng túng.

Hoàng đế càng thêm tâm hoảng ý loạn, lỡ lời mắng nhiếc một lượt các lão thần đã phò tá mình nhiều năm. Trong triều nhất thời lòng người tan tác. Không ít người kéo đến quan thự Trung thư giám xin gặp, nhưng đều bị Trương Đạc lấy lý do đang đợi xét tội không tiện gặp mặt mà đuổi về.

Trương Bình Tuyên là con gái của Từ Uyển và Trương Hề sinh ra, tuy không phải huynh muội cùng phụ thân, nhưng dù sao cũng cùng một mẫu thân sinh ra. Trương Đạc dẫu có không dung hòa được với Trương thị, nhưng cuối cùng vẫn tin tưởng người muội muội này. 

Bình thường cứ cách một ngày Trương Bình Tuyên lại qua đó, giúp hắn sắp xếp lại Thanh Đàm Cư, lau chùi bụi bặm trên tòa sen của tượng Quan Âm. Mười ngày nay, Trương Đạc ngay cả nàng cũng tránh mặt, nàng cũng thấy lạ nên lấy cớ tặng đồ để qua tìm hắn.

Triệu Khiêm thấy bộ dạng này của nàng, có vẻ như nhất định phải gặp được Trương Đạc cho bằng được, trong lòng ít nhiều hối hận vì mình không giữ mồm giữ miệng. “Đại ca muội là người làm việc lớn, phận nữ nhi thì biết cái gì chứ.”

Trương Bình Tuyên liếc hắn một cái: “Phải, huynh và ca ca ta đều là hạng người giống nhau, làm việc lớn đến mức tình người tình thân đều chẳng còn. Mấy năm nay, mẫu thân bị giam cầm, đại ca và phụ thân đã đối đãi với nhau thành ra thế nào rồi, huynh cũng chẳng khuyên nhủ huynh ấy, chỉ biết đi theo tiền hô hậu ủng…”

Nàng vừa nói vừa bước về phía trước, những sợi cỏ khô mềm mịn dính bên tai nàng. Triệu Khiêm nhịn không được định đưa tay gỡ xuống giúp nàng, nào ngờ nàng đột ngột quay đầu lại, dọa Triệu Khiêm vội vàng rụt tay, theo bản năng tự nhéo lấy tai mình.

“Huynh làm gì thế?” 

“Không… không có gì, tai nóng quá.”

Trương Bình Tuyên bật cười, ghé sát bên hắn hỏi: “Bị ta nói trúng nên tức tối à?” 

“Nói bậy, ta tự ái cái gì. Đại ca muội dạo này mới đang tức tối kìa.”

Trương Bình Tuyên ngước đầu lên, những con chim yến vừa trở về đang thong dong lao vào tầng mây. “Cũng đúng thật, ta ở nhà nghe nhị ca nói, mười ngày trước phụ thân lại trách phạt đại ca trước cửa Đông Hối Đường, sau đó liền xảy ra chuyện thỉnh tội. Ta vốn định qua giúp Giang bá và mọi người chăm lo một chút, ai ngờ đại ca sai Giang Lăng tới nói là không cho ta qua đó… Ủa?” Nàng tìm được kẽ hở trong câu chuyện, xoay người hỏi Triệu Khiêm: “Mấy ngày nay, ai là người quán xuyến việc ở Thanh Đàm Cư thế?”

Triệu Khiêm lúng túng: “Còn ai nữa, Giang bá chứ ai.” 

Trương Bình Tuyên lắc đầu: “Đại ca chưa bao giờ cho phép Giang bá hay Giang Lăng vào Thanh Đàm Cư cả.” Nói xong, nàng như sực hiểu ra điều gì đó, mắt chợt lóe sáng: “Huynh nói xem, có phải đại ca chịu nạp thê thiếp gì rồi không?”

“Á… ta… ta không biết.” 

“Huynh ngày ngày theo sát đại ca mà chuyện này cũng không biết à.” 

“Ta có ở trong Thanh Đàm Cư của hắn đâu mà biết chứ.”

“Huynh không biết thì thôi. Ta tự đi hỏi huynh ấy.”

Nói xong nàng đi thẳng vào trong doanh trại, vừa đi vừa hỏi: “Phòng thẩm hình ở đâu?” 

“Kìa kìa! Muội đúng là còn lợi hại hơn cả đại ca muội đấy. Đại ca muội mà biết ta đưa một tiểu thư như muội đi xem những thứ máu me đó thì chẳng đánh chết ta sao. Muội quay lại đi… vào trướng của ta ngồi một lát, ta đi tìm đại ca muội cho.”

Trương Bình Tuyên ôm chặt món đồ trong lòng, quay đầu đáp: “Được thôi, huynh nhanh lên đấy.” 

“Biết rồi.”

Triệu Khiêm day day thái dương, xoay người dặn dò quân sĩ: “Đưa Trương cô nương đi nghỉ ngơi. Pha loại trà ngon nhất của ta.” Quân sĩ của Trung Lĩnh quân đa phần đều biết tâm ý ngưỡng mộ của tướng quân nhà mình đối với vị tiểu thư Trương gia này nên đâu dám không thận trọng, liền ân cần dẫn Trương Bình Tuyên đi.

Lúc này Triệu Khiêm mới day trán bước về phía phòng thẩm hình, vừa đi tới trước cửa phòng đã nghe thấy một tiếng thét thảm thiết đến xé lòng, khiến hắn giật mình khựng bước chân lại.

Ánh xuân rực rỡ đổ lên giá hình cụ bằng sắt lạnh lẽo. Sầm Chiếu quay lưng về phía Trương Đạc, từ vai lưng đến chân tay, gần như không thấy một mảng thịt nào lành lặn. Nhìn kỹ hơn, từng thớ thịt đều đang co giật run rẩy, kéo theo xiềng xích trên giá hình vang lên những tiếng lanh lảnh.

Đã bốn ngày rồi, ngay cả người hành hình cũng đã bắt đầu thấy khiếp hãi, chỉ sợ sơ sảy chạm vào chỗ hiểm là trực tiếp lấy mạng y. May thay, hiện giờ cho dù là một cử động nhỏ nhất cũng đủ khiến y sống không bằng chết, nên lực tay của người hành hình đã nhẹ đi, phần nhiều là sự dày vò về tinh thần.

Trương Đạc ngồi phía sau y, khẽ gẩy những sợi xiềng xích đang treo lơ lửng. Mỗi một tiếng va chạm giữa sắt với sắt đều khiến Sầm Chiếu co rút một trận.

“Vẫn là câu hỏi đó.”

“Ta… không phải…” Một tiếng roi quất xé gió vang lên, người trên giá hình vươn cổ, thét lên một tiếng thảm khốc xé nát tâm can. Giang Lăng nhìn về phía tiếng roi vừa hạ xuống, lại thấy trên một chiếc ghế hình cụ trước mặt Trương Đạc hiện rõ một vết roi trắng bệch, hóa ra nhát roi đó không hề rơi xuống người Sầm Chiếu. Vậy mà Sầm Chiếu lại như phát điên mà co giật thân mình, cả giá hình bị y kéo lê kêu loảng xoảng, suýt chút nữa là đổ ập xuống.

“Giữ chặt y.”

Giang Lăng vội vàng xông tới ấn chặt vai Sầm Chiếu, nhưng vẫn không thể áp chế được tiếng thét thảm thiết từ cổ họng y. Trương Đạc đứng phía sau cười lạnh một tiếng, đứng dậy đi tới sau lưng Sầm Chiếu.

“Kêu cái gì? Nghĩ cho kỹ xem, nhát roi đó có phải đánh vào người ngươi không?”

“Đánh… đánh vào ai…”

“Đánh vào Trần Hiếu của Đông Quận.”

“Trung thư giám… Chiếu hồ đồ… hồ đồ rồi…”

“Tại sao ngươi lại kêu…” 

“Hừ… ta…” 

“Ngươi chính là Trần Hiếu.”

“Ta không phải… ta là Sầm Chiếu.”

Y nói đến mức gân xanh nổi đầy người, từ trong phổi hộc ra một búng máu đặc. Giang Lăng có chút lo ngại, quay đầu nói với Trương Đạc: “Lang chủ, cứ thế này thì hắn không trụ được nữa đâu.”

Trương Đạc khoanh tay lùi lại một bước: “Tây Hán Thương Sơn có Thương Sơn Tứ Hạo, Thanh Lư nay còn lại Nhất Hiền. Nhất Hiền công tử của Thanh Lư là thanh liêm của thế gian, áo kia không nhuốm bụi trần, chứ không phải cái bộ dạng này của ngươi bây giờ.”

Sầm Chiếu nắm chặt lấy sợi xích sắt trên giá hình, chút da thịt lành lặn còn sót lại bị màu máu làm cho trắng bệch đến chói mắt, y dốc sức điều chỉnh hơi thở: “Trương đại nhân… ta đã chấp nhận chịu… chịu cực hình của ngài, thì sẽ không bận tâm đến cái thể diện hư ảo… của thanh liêm… bạch y gì đó nữa…”

Đờm máu trong cổ họng không còn sức để khạc ra, y dứt khoát nuốt ngược vào trong. Trong phút chốc, giọng nói trở nên rõ ràng hơn đôi chút.

“Đến cả A Ngân còn biết làm sao để vứt bỏ sự dè dặt, từ bỏ thể diện, để mà lăn lộn… sống sót trong cái thế đạo này của Lạc Dương…” 

“Câm miệng!”

“Ha, ha…” Trong miệng ngậm máu, y đột nhiên cũng bật cười một tiếng: “Trung thư giám đại nhân, vì sao lại nổi giận đến thế… Á!”

Dứt câu, y lại vươn cổ thét lên một tiếng thảm khốc. Cả người y run rẩy dữ dội, suýt chút nữa thì mất kiểm soát mà đi tiểu ra.

Giang Lăng vội ấn chặt y lại, thuận tay bắt mạch, chỉ thấy mạch đập loạn nhịp không thể bình ổn nổi, liền lắc đầu với Trương Đạc.

Sầm Chiếu áp mặt vào giá hình, co giật nói: “Trung thư giám… đại nhân… hôm nay là ngày thứ tư rồi, Chiếu… cùng lắm cũng chỉ trụ được đến hôm nay… Nếu… nếu đại nhân… còn bị chấp niệm bủa vây, vậy thì… vậy thì Chiếu không thể thay đại nhân đi đến chỗ Tấn vương Lưu Tất được nữa.”

Trương Đạc không nói gì, chỉ liếc nhìn Giang Lăng một cái, ra hiệu cho hắn hạ người xuống. Sầm Chiếu phủ phục dưới đất ho một trận dài, mãi mới gắng gượng ngẩng đầu lên được.

“Trương đại nhân… ngài sẽ không tin vào chuyện mượn xác hoàn hồn đâu. Nghe nói… năm đó Trần thị diệt tộc, toàn bộ nam đinh… bị chém ngang lưng giữa chợ, đại nhân đích thân chủ trì tại nơi hành hình, kiểm tra xác nhận từng người một… Giờ đây… sao có thể tin Chiếu là Trần Hiếu được chứ.”

Trương Đạc vén áo ngồi xổm xuống, nhìn xoáy vào đôi mắt xám ngoét của y. “Vậy ngươi tưởng ta đang làm gì?”

“Khụ… không có thân hình đầy thương tích này, làm sao Lưu Tất có thể tin ta không phải là người của đại nhân được.”

Lòng bàn tay Trương Đạc từ từ siết chặt. Thực ra, cho đến thời điểm hiện tại, ngoại trừ việc Tịch Ngân bị y nhắc đến, Trương Đạc vẫn coi như là thích thú với ván cờ này.

“Trước khi đưa ngươi tới Đông Quận, ta hỏi ngươi câu cuối cùng.”

“Đại nhân… xin cứ hỏi.” 

“Lưu Tất năm đó mời ngươi xuống núi, ngươi ngồi nhìn hơn hai mươi mạng người chết ở Thanh Lư cũng không chịu nhận lời, vì sao hôm nay lại cam tâm để ta sai khiến?”

Sầm Chiếu ngẩng đầu lên. “Lưu Tất… không có tướng đế vương, mà ngài… thì có.”

“Ngươi biết xem bói mệnh?” 

“Coi như là vậy đi…”

“Ngoài ra thì sao?”

“Bởi vì… A Ngân.” 

“Ý gì?”

“Đối với Lưu Tất… A Ngân như một quân cờ, có thể giết bất cứ lúc nào.”

Nói đoạn, y dùng hết sức bình sinh ngẩng đầu lên, mở miệng nói chậm lại: “Còn đối với đại nhân…”

Lời chưa dứt, người đã như kiệt sức tàn hơi, cả thân hình đổ rụp xuống như một đống bùn nhão, nằm sóng soài trên mặt đất.

Giang Lăng buông tay, đứng dậy hỏi: “Đại nhân, còn hỏi nữa không?” 

Trương Đạc nhìn người dưới đất im lặng hồi lâu, đột nhiên lạnh lùng cười một tiếng: “Tính chơi trò công tâm* với ta sao.”

*Công tâm hay tâm công là chiến lược đỉnh cao, tập trung đánh vào tinh thần, tư tưởng của đối phương để làm suy yếu lòng người, khiến họ tự tan rã, đầu hàng.

Bình Luận (0)
Comment