Trẫm Và Nàng – Nàng Và Đèn

Chương 127

Ta không biết rốt cuộc người cứu được mạng của Giang Thấm là Giang Lăng hay là A Quyết nhà ta.

Tóm lại đêm đó, A Quyết đã ôm chặt lấy chân Trương Đạc giữ chàng lại Thanh Đàm Cư, sau đó nhất quyết không cho chàng rời đi, cứ thế bám lấy vai chàng mà ngủ khì suốt một đêm, Trương Đạc cũng vì vậy mà không hạ bút. Tờ chiếu thư đã đóng dấu ấn kia cứ để mãi trên thư án, ngày hôm sau khi trở về cung, chàng thuận tay đưa cho ta, bảo ta giúp chàng đốt đi.

Về sau ta nhờ Hồ thị đi nghe ngóng, mới biết Đình uý đã đổi án của Giang Thấm thành tội lưu đày.

Sau chuyện đó, Giang Lăng lại tới Thanh Đàm Cư tìm ta mấy lần, ta đều tránh không gặp.

Thế nhưng A Quyết dường như rất thích Giang Lăng, cứ nắm lấy tay ta vừa lôi vừa kéo nhõng nhẽo: “Mẹ ơi, gặp đại ca ca đi… đại ca ca đáng thương lắm.”

Ta bị nha đầu này lôi kéo đến hết cách, đành phải dắt nó ra ngoài.

Giang Lăng mắt đỏ hoe định hành lễ bái kiến, lại bị A Quyết nắm lấy ngón tay: “Áo của đại ca ca đẹp quá đi.”

Giang Lăng sững sờ. Hôm đó hắn mặc ngư lân giáp, đeo bảo hộ cổ tay bằng da cứng, sợ làm đau A Quyết nên cứ đứng đơ ra đó không dám động đậy.

Ta chống gối cẩn thận cúi người xuống, xoa đầu A Quyết rồi ngước nhìn Giang Lăng bảo: “Không cần tạ ta, ta không làm được gì cả. Muốn tạ thì hãy tạ nha đầu này này.”

Giang Lăng nghe ta nói vậy cũng không hỏi kỹ, thuận theo tay A Quyết mà quỳ một gối xuống.

A Quyết lùi lại một bước: “Đại ca ca, huynh làm gì vậy?”

Giang Lăng phủ phục xuống dập đầu với con bé một cái, khẽ nói: “Mạt tướng tạ ơn tiểu điện hạ đã cứu mạng phụ thân.”

A Quyết không hiểu gì, nhưng bị động tác này của hắn làm cho giật mình, đỏ mặt chạy ra sau lưng ta trốn biệt, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhỏ nhắn không cam tâm, lén lút nhìn hắn.

“Con bé xấu hổ đấy.”

Giang Lăng đứng dậy, chắp tay nói: “Là lỗi của mạt tướng.”

Ta lắc đầu bảo: “Không phải đâu, con bé cứ ngây ngô được nuôi bên cạnh ta, vẫn chưa hiểu thế nào là điện hạ này nọ.”

Giang Lăng cúi đầu nhìn A Quyết: “Dù thế nào đi nữa, mạt tướng sau này nguyện thề chết bảo vệ tiểu điện hạ để báo đáp ơn này.”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, con bé con kia như thể linh tính mà hiểu được điều gì đó, cất giọng sữa bảo một câu: “Cảm ơn đại ca ca.”

Giang Lăng ngẩn người, mặt bỗng chốc đỏ lựng.

Ở bên cạnh Trương Đạc, hắn vốn là người có quan niệm tôn ti rất mạnh, rõ ràng nhất thời chưa thể thích ứng được với sự tùy hứng của A Quyết.

Ta mỉm cười véo má A Quyết, tiện miệng hỏi Giang Lăng: “Sau khi Giang đại nhân đi rồi, tướng quân vẫn sẽ ở lại Lạc Dương chứ?”

Giang Lăng gật đầu.

“Phải. Bệ hạ đã xá tội cho phụ thân, mạt tướng nguyện vì bệ hạ tới khi đầu rơi máu chảy.”

Ta có chút cảm khái trước tâm niệm của hắn.

Thực tế, ta và Trương Đạc đều không phải hạng người tốt trong mắt thế gian, vậy mà Giang Lăng lại khiến hai chữ ‘trung hiếu’ thực sự được vẹn toàn.

Vì vậy ta chẳng còn lời nào để nói.

Nhưng ta vẫn không nén nổi suy nghĩ, lẽ thường hắn không thể không biết chủ trương bỏ thành của Giang Thấm khi Giang Châu bị ngập lụt năm xưa. Lúc đó chính hắn cũng là một trong ba vạn người ở Giang Châu. Vậy mà sau chuyện đó, ta chưa bao giờ nghe thấy một lời oán trách nào đối với Giang Thấm từ miệng Giang Lăng.

“Mạt tướng biết quý nhân đang nghĩ gì.”

Hắn thấy ta cứ im lặng mãi, liền chủ động mở lời. Ta vội mỉm cười để che giấu.

Hắn lại chẳng để tâm, nói thẳng: “Có những nỗi hận, muốn có nhưng không dám có, mạt tướng là như vậy, bệ hạ cũng là như vậy.”

Ta tự nhiên hiểu rõ hắn đang nói về chuyện gì.

Kể từ khi trưởng công chúa tự tận, cánh cửa điện Kim Hoa đến nay vẫn chưa từng mở ra.

Mà phần lớn những vết thương sau này trên người Trương Đạc đều đến từ người nữ nhân đau khổ ấy. Thế nhưng chàng chưa bao giờ nói gì, lúc cần vấn an vẫn đi vấn an, khi Từ Uyển tuyệt thực chàng cũng sẽ tới quỳ cầu xin. Từ đầu đến cuối, chàng chẳng hề kỳ vọng gì ở người mẫu thân này, nhưng lại hy vọng bà sống, cứ mãi sống như thế.

Cho nên ta vẫn luôn thấy may mắn vì năm xưa đã tự ý đưa con gái của trưởng công chúa tới điện Kim Hoa. Bất kể đó có được coi là sự an ủi hay không, ít nhất Từ Uyển nhờ vậy mà sống tiếp, nhu cầu tình thân mỏng manh và yếu ớt của Trương Đạc cuối cùng vẫn còn một nơi để ký thác.

Ta thực sự rất yêu Trương Đạc.

Yêu mỗi một đoạn quá khứ của chàng, yêu mỗi vết thương chàng từng chịu đựng, yêu cả lòng bi mẫn không nỡ bộc lộ ra ngoài bên dưới vẻ bạo ngược kia.

Bên nhau bảy năm, ta quá thấu hiểu chàng, thấu hiểu đến mức chàng không cần phải nói với ta điều gì, quá trình chàng giãy giụa, quá trình chàng tự hòa giải với bản thân, tất cả ta đều cảm nhận được cả.

Vì thế ta nói với A Quyết: “Chúng ta phải bảo vệ thật tốt cho cha con.”

Lúc đó, A Quyết đang theo ta học viết chữ, con bé cầm cây bút nhỏ ngẩng đầu nhìn ta hỏi: “Nhưng mà cha giỏi thế cơ mà…”

Ta mỉm cười hỏi nó: “Giỏi chỗ nào nào?”

A Quyết hớn hở chỉ vào hòm bảo bối của mình, tự hào nói: “Tất cả đều là cha đẽo cho con đấy.”

Ta nhìn dáng vẻ đắc ý của nó, cười nhấn tay nó xuống: “Mau viết đi.”

“Tịch Ngân, nàng để con bé viết cùng nàng, không sợ nó viết hỏng cả tay sao?”

A Quyết nghe thấy tiếng này liền vui mừng quẳng bút, chạy ùa ra cửa.

Ta ngẩng đầu lên, thấy Trương Đạc đang đứng dưới ánh hoàng hôn nơi hành lang, một tay ôm lấy A Quyêt, nhìn ta hỏi: “Đã bao lâu rồi nàng chưa tự mình viết cuốn Cấp Tựu Chương?”

Ta cười đáp: “Vậy hôm nay chàng còn chính sự gì cần xử lý không?”

Trương Đạc cúi người bế bổng A Quyết lên: “Không còn nữa.”

“Vậy chàng có muốn đọc sách không?”

Trương Đạc bế A Quyết ngồi xuống sau án: “Không đọc.”

Ta nhích gối cùng A Quyết sà vào bên cạnh chàng: “Vậy ta đi pha một ấm trà, chàng dạy hai bọn ta viết chữ nhé.”

A Quyết hỏi: “Mẹ cũng phải theo cha học viết chữ ạ?”

Ta ghé sát A Quyết, quệt mũi nó bảo: “Hồi xưa cha dạy mẹ viết chữ ấy à, dữ lắm đấy.”

“Hả?”

A Quyết ngước nhìn Trương Đạc: “Cha… dữ…”

Trương Đạc cứng đờ cổ, đến đầu cũng không dám cúi xuống, gượng gạo bảo: “Không có.”

A Quyết mím môi, mắt nhìn đã sắp đỏ hoe.

Trương Đạc luống cuống nhìn A Quyết, bờ vai dần chùng xuống, hạ thấp giọng mãi mới rặn ra được một câu: “Cha không dữ…”

Ta nhìn dáng vẻ ấy của chàng mà cười đến mức gục xuống án không ngẩng lên nổi.

Trương Đạc bất lực nhìn ta: “Tịch Ngân…”

“Hả… sao nào.”

Chàng liếc nhìn A Quyết, xác định con bé không nhìn mình, lúc này mới hất cằm nhìn ta, mấp máy môi không thành tiếng: “Giúp ta với.”

Cái eo của ta vì cười mà đau thắt lại, mãi mới gượng dậy được, đành nằm bò lên án bắt lấy tay A Quyết: “A Quyết, không được khóc nhé, vừa nãy con hứa với mẹ cái gì nào?”

A Quyết lập tức không thèm khóc nữa: “A Quyết biết rồi.”

Trương Đạc thấy ta và A Quyết lén lút ra hiệu với nhau, cúi đầu hỏi: “A Quyết hứa với mẹ gì vậy?”

Ta mỉm cười lắc đầu, chống tay cạnh án đứng dậy: “Ta đi pha trà đây. A Quyết.”

“Vâng mẹ…”

“Giúp cha trải giấy đi, hôm nay chúng ta phải theo cha học thật nhiều chữ đấy.”

“Vâng!”

A Quyết đồng ý thì nhanh lắm, nhưng căn bản chẳng nghe rõ ta nói gì, trực tiếp đưa tay định chộp lấy đống chu sa của Trương Đạc. Trương Đạc vội vàng giữ tay con bé lại, ngẩng đầu nói với ta: “Tịch Ngân, đừng để con bé vẽ lên mặt ta nữa.”

Ta bưng ấm trà quay đầu lại bảo: “Chàng tự nói với con bé đi chứ.”

Trương Đạc dường như hít một hơi thật sâu, nhưng khi cúi đầu nhìn đôi mắt chớp chớp của A Quyết thì lại xì hơi ngay, chậm rãi buông tay con bé ra, mặc cho nó bốc một vốc lớn.

Ta ra hành lang pha trà, gió nhẹ xuyên qua nhành hoa, thấm vào mũi miệng. Bóng dáng vạn vật dưới ánh trăng mới lên lay động dịu dàng.

Tuyết Long Sa không biết từ đâu vọt ra, sà vào chân ta đòi đồ ăn. Ta đưa ngón tay lên môi làm dấu im lặng, nó liền ngoan ngoãn nằm xuống, nhìn ta chằm chằm đầy mong đợi.

Ta chậm rãi cúi người, dỗ dành nó: “Ta đang pha trà đấy, không được dính đồ mặn, mi đi tìm Hồ nương đi, bảo nàng cho ăn.”

Tuyết Long Sa ngoáy đuôi, vèo một cái đã biến mất không thấy tăm hơi.

Trong Thanh Đàm Cư truyền đến tiếng cười của A Quyết và tiếng thở dài bất lực của Trương Đạc.

Ta chống tay vào thắt lưng đứng thẳng người, ngước nhìn lên bầu trời đêm. Trăng tĩnh mây trôi soi bóng lên những linh thú đầy rêu xanh trên mái nhà, ngay cả vẻ mặt vốn dĩ hung tợn kia lúc này dường như cũng trở nên an định.

Thực ra ta rất cảm kích đám người Giang Thấm đã xóa đi cung tịch của ta. Họ tưởng chừng như ép ta lùi bước, nhưng thực chất lại là đẩy ta tiến về phía trước. Ta không còn thuộc về bất kỳ nơi nào, bất kỳ thân phận nào, nhờ vậy mà có thể một mình gánh vác tất cả mọi thứ trong Thanh Đàm Cư này —— người nam nhân ta yêu, A Quyết của ta, Hồ nương, con chó nhỏ…

Cuộc đời của họ gắn liền với sinh mạng vốn dĩ như hạt bụi lênh đênh của ta, khiến ta không bao giờ dám hèn nhát, không bao giờ dám lùi bước nữa. Còn Trương Đạc lại đi theo hướng ngược lại với ta, chàng chân thành giao phó bản thân cho ta, muốn ta không ngừng thu nhận những sự nhạy cảm trong cảm xúc của chàng.

Thế nên, ta phải cùng A Quyết bảo vệ chàng thật tốt, ý nghĩ này không chỉ là lời nói suông.

Đêm đó sau khi thắp đèn, Trương Đạc bế A Quyết vào lòng, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con bé, từng nét từng nét dạy nó viết cái nét chữ mà chàng từng dạy ta.

Thực sự rất khó, A Quyết viết được nửa canh giờ là nhăn nhó mặt mày, lúc thì đòi uống nước, lúc thì đòi ăn bánh hồ, lúc lại muốn ra ngoài túm lông Tuyết Long Sa, hành hạ Hồ thị đến khổ.

Trương Đạc vẫn chứng nào tật nấy, căn bản không nỡ mắng con bé lấy một câu, ngược lại còn để A Quyết bôi mực đầy người.

Còn ta thì ngoan ngoãn nghe lời Trương Đạc, lẳng lặng ngồi quỳ bên cạnh chàng, viết lại cuốn Cấp Tựu Chương đã bị ta lật đến mức gần như nát bươm. Nét chữ sắc sảo, nhưng khung chữ lại dày dặn vững chãi.

Có lẽ vì đã viết quá nhiều lần, ta dần có thể cảm nhận được tâm cảnh của Trương Đạc khi viết tập thiếp này.

Ta hiểu chàng có biết bao chiêm nghiệm bi ai về thế đạo này, cùng với những vết thương hình phạt chàng đã chịu đựng, tất thảy đều ăn sâu vào da thịt, tâm trí, xuyên suốt những gì chàng đã làm cả đời. Dù xét từ bất kỳ phương diện nào, chàng cũng là người hiếm hoi trên thế gian này đạt tới cảnh giới tri hành hợp nhất.

“Nét này sai rồi.”

Chàng ngồi bên cạnh ta nhìn một hồi lâu, cuối cùng cũng mở lời.

Kéo ống tay áo, dời ngọn đèn lại sát tay ta: “Đưa tay cho ta.”

Ta dừng bút ngẩng đầu nhìn chàng: “Không áp chế được con gái của chàng nên quay sang áp chế ta đấy à?”

Trương Đạc mỉm cười không đáp, vẫn bảo: “Đưa tay cho ta.”

Ta giao bàn tay mình ra, chàng ngồi quỳ thẳng dậy, cánh tay khẽ tựa vào vai ta, nắm lấy tay ta, treo cổ tay mà đưa bút.

“Ước định giữa nàng và A Quyết rốt cuộc là gì vậy?”

“Chàng đi mà hỏi A Quyết ấy.”

“…”

Chàng cứng họng, ta liền không nhịn được mà bật cười.

Ta nghiêng mặt nhìn chàng bảo: “Thực ra viết chữ vẫn phải dựa vào đánh đòn mới nên thân được.”

Cổ tay Trương Đạc khựng lại: “Không được đánh con bé.”

Nói xong, chàng bỗng nắm lấy tay ta rồi im lặng.

Ta bắt chước cách làm với A Quyết, giơ bàn tay kia lên quệt mũi Trương Đạc. Cả người chàng sững lại, suýt chút nữa thì ngã ngửa ra sau.

Bình Luận (0)
Comment