Đặng Vi Minh lĩnh mệnh lui ra, trong lúc đó loáng thoáng nghe thấy những lời Trương Đạc nói với Tống Hoài Ngọc.
Tiếng không lớn, lẫn vào trong gió có chút mơ hồ, dường như là nói về ca kỹ hát khúc Hạo Lý Hành kia. Đặng Vi Minh thầm nghĩ đến những chuyện phong lưu kiểu ‘thiết kiếm hồng tụ’, chẳng ngờ người ca kỹ ấy ngày thứ hai đã được đưa lên bờ, bị Tống Hoài Ngọc sai người tiễn về thành Giang Châu. Đêm ấy trên thuyền Thanh Long, không hề vang lên một tiếng đàn nào, chỉ có bóng trăng thanh tĩnh của đêm xuân bị sóng nước đánh tan hết lần này đến lần khác.
—
Khi Tịch Ngân gặp lại Trương Bình Tuyên ở thành Giang Châu, nàng suýt chút nữa không nhận ra dáng vẻ của nàng ấy.
Nàng ấy mặc một bộ thiền y màu đỏ sẫm, áo khoác ngoài chẳng thấy đâu, đôi chân co quắp thu mình vào một góc của chiếc xe thông thừa. Móng chân có vài cái đã không còn, vết bẩn trên người loang lổ, vì đã khô lại quá lâu nên thậm chí không phân biệt nổi đó là bùn hay là máu.
Giang Lăng dùng chuôi đao vén một lớp rèm xe lên, ánh sáng mùa xuân vừa mới thấu vào đã làm nàng ấy giật mình run rẩy liên hồi: “Đừng qua đây… đừng… đừng có qua đây…”
Tịch Ngân cảm thấy cảnh tượng trước mắt thật quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến nàng đau lòng.
Nàng không tự chủ được mà nhấn chặt lồng ngực, chợt nhớ về một đêm xuân tuyết rơi của hai năm trước, nàng cũng bị người ta l*t s*ch th*n d***, phủ phục trước xe của Trương Đạc. Nàng không thể ngờ rằng, một nữ tử vốn có thể viết chữ đẹp, thông thạo thi phú tiệc tùng như vậy, cũng có ngày lâm vào cảnh ngộ giống nàng năm xưa.
Tịch Ngân ấn tay Giang Lăng xuống, xoay người lui về phía sau vài bước, xác định nàng ấy không nghe thấy tiếng mình mới nói: “Tại sao điện hạ lại thành ra thế này…”
Giang Lăng nói: “Nghe nói khi phó tướng của Hoàng tướng quân tìm thấy điện hạ ở ngoài thành Kinh Châu, đám cầm thú trong quân của Lưu Lệnh đang định…”
Hắn nói đến đây, trong cổ họng thốt ra một luồng khí xấu nóng rực, mắng: “Rặt một lũ súc sinh!”
Tịch Ngân nhìn về phía cỗ xe, mím chặt môi.
“Vậy… đứa trẻ trong bụng điện hạ vẫn ổn chứ?”
Giang Lăng gật đầu.
“Vậy giờ… phải an trí điện hạ thế nào?”
Giang Lăng đáp: “Vẫn chưa biết. Bệ hạ chỉ sai người đưa điện hạ về Giang Châu, không nói an trí ra sao. Nội quý nhân, bọn ta tuy là nội cấm quân, nhưng dù sao cũng là nam nhân bên ngoài, tì nữ bên cạnh điện hạ cũng đã lạc mất trong cơn loạn lạc. Ta vô cùng hoảng sợ nên mới tới tìm nội quý nhân xin ý kiến.”
Tịch Ngân vân vê ống tay áo.
“Ta hiện giờ cũng là thân mang tội… Hay là thế này đi, ngài canh giữ ta cũng là canh giữ, cứ đưa điện hạ đến chỗ ta. Những thứ khác không quan trọng, trước tiên tìm một bộ y phục sạch sẽ, thay bộ đồ trên người điện hạ ra đã.”
Giang Lăng vội nói: “Y phục này nọ, bệ hạ đã sớm sai người mang tới rồi, giờ đang có sẵn đây. Chỉ là điện hạ không cho bất kỳ ai chạm vào… ta đi lấy tới ngay.”
Tịch Ngân gật đầu.
“Đi mời thêm một vị đại phu nữa, đừng đưa vào ngay, xin ông ấy chờ một lát, để ta thử khuyên nhủ xem sao.”
“Vâng. Xin nghe theo sắp xếp của nội quý nhân.”
—
Trương Bình Tuyên được đưa về gian phòng bên tại quan thự.
Khi Tịch Ngân đi vào, đám tì nhữ đỡ Trương Bình Tuyên trông có phần chật vật, tóc mai tán loạn, váy áo xộc xệch. Thấy Tịch Ngân, họ vội hành lễ rồi lui ra ngoài.
Tịch Ngân xắn tay áo, vắt khô một chiếc khăn, khẽ khàng bước ra từ sau bức màn.
Trương Bình Tuyên ôm đầu gối thu mình trong góc tường, đầu vùi vào mớ tóc rối, cả người từng cơn co giật.
“Ngươi cút ra… ra ngoài!”
Giọng nàng ấy rất nhỏ, đến hơi thở cũng không tròn trịa.
Tịch Ngân không tiến lên nữa, chỉ quỳ ngồi xuống trước tấm bình phong: “Ta đã vắt khăn rồi, ngài lau mặt một chút đi. Ta ở giúp ngài tắm gội, thay bộ y phục trên người ra nhé. Nước đã có sẵn…”
“Ngươi đừng chạm vào ta! Đừng chạm vào y phục của ta…”
Nàng ấy nói đoạn, trong cổ họng dần phát ra tiếng khóc thê thảm, giọng nói cũng mất sạch sức lực, giống như một con thú bị thương, thê lương đau đớn.
“Ta cầu xin ngươi… đừng chạm vào y phục của ta… đừng chạm vào, đừng chạm vào mà…”
Tịch Ngân có chút nghẹn lời, mặc cho nàng trút hết nỗi sợ hãi và hỗn loạn trong lòng. Một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Đây là Giang Châu, là phòng của ta, không có ai muốn cởi y phục của ngài cả.”
Trương Bình Tuyên ngẩn người, vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng nàng dường như đã hiểu ý của Tịch Ngân, không lặp lại lời lúc nãy nữa, chỉ ôm chặt lấy đầu gối mình, bờ vai run rẩy vì khóc.
Tịch Ngân lúc này mới thử nhích gối lại gần, đưa tay gạt mớ tóc rối trước trán nàng ấy ra.
“Không sao rồi, đừng khóc nữa. Ta giúp ngài tắm rửa.”
Trương Bình Tuyên chỉ lắc đầu, một chữ cũng không thốt ra nổi.
Vào giây phút này, nàng căn bản không thể đón nhận sự an ủi và che chở từ Tịch Ngân.
Thế nhưng, người bên cạnh lại cúi người chiều theo nàng, bình thản nói: “Ta tuyệt đối sẽ không nhục mạ điện hạ, tuyệt đối không.”
Nàng đã đâm trúng tâm tư của nàng ấy, nhưng hoàn toàn không nghe thấy một chút ý mỉa mai ác ý nào.
Trương Bình Tuyên siết chặt vạt áo trên vai, run giọng nói: “Nhưng ta đã không… không còn mặt mũi nào nữa rồi… không còn mặt mũi để gặp ngươi, cũng không còn mặt mũi để gặp… gặp lại Trương Đạc…”
“Nhưng ngài còn phải gặp tiểu điện hạ mà.”
Tịch Ngân dùng khăn lau đi vệt nước bọt bên khóe môi nàng ấy.
“Điện hạ, thực ra ta có rất nhiều lời muốn nói với ngài, nhưng… ta lại thấy bệ hạ sẽ nói có lý hơn ta, nên ta sẽ không nói nữa. Điện hạ muốn nói gì với bệ hạ, cứ ở chỗ ta mà suy nghĩ cho kỹ. Ta sẽ không làm phiền điện hạ.”
Trương Bình Tuyên ngẩng đầu lên, nhìn đăm đăm vào Tịch Ngân: “Ta từng suýt… g**t ch*t ngươi mà, ngươi thấy ta lâm vào cảnh này, sao không chế giễu mỉa mai?”
Tịch Ngân đặt tay lên đầu gối, dịu dàng nói: “Bởi vì, năm đó khi ta bị lột bỏ y phục, bị đuổi ra phố lớn, ngài ấy cũng không hề chế giễu mỉa mai ta. Ngài ấy chỉ nói với ta rằng, hạng nữ nhân tự khinh tự rẻ mình là kẻ dễ bị người ta lăng nhục ngược đãi đến chết nhất. Ta đã có một thời gian dài không hiểu câu nói đó, nhưng vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.”
Nói xong, nàng cúi xuống nhìn Trương Bình Tuyên: “Điện hạ, ta cũng từng bị những nam tử đối xử vô lễ, nếu giờ ta còn có thể chế nhạo ngài, thì ta thật không bằng loài chó lợn. Điện hạ đừng sợ, chỉ cần có ta ở đây, sẽ không để bất kỳ ai nói lời nhục mạ với ngài. Tắm rửa nhé? Nước sắp nguội rồi.”
Trương Bình Tuyên lặng người.
Nữ nhân trước mặt này tuy nhu nhược ôn hòa, nhưng lời nói ra lại có gì đó giống Trương Đạc một cách kỳ lạ.
Trương Bình Tuyên bỗng hiểu ra đôi chút, vì sao năm đó Từ Uyển trách phạt Trương Đạc như vậy, Trương Đạc vẫn cứ muốn đi gặp bà ấy.
Hắn cũng giống như Tịch Ngân, trong đời không có quá nhiều tư thù, chỉ thản nhiên làm những việc mình cho là nên làm, không màng đúng sai, chỉ cầu lòng mình thanh thản.
“Được…”
Nàng ấy thốt ra một chữ, nhưng hai chữ sau lại nghẹn nơi cổ họng, nhất thời không nói ra được.
Tịch Ngân vén lọn tóc mai của nàng ấy, như hiểu được sự quẫn bách đó, nàng khẽ lên tiếng: “Đừng nói xin lỗi ta, ta thật sự không nhận nổi. Ta đỡ ngài đi tắm.”
Hơi nước bao phủ sau tấm màn, sau bao nhiêu tháng ngày, tất cả những chật vật, không cam lòng, hổ thẹn và uất ức rốt cuộc đều được vùi sâu vào làn nước nóng sạch sẽ vô tình.
Trương Bình Tuyên nhắm mắt, dùng khăn ra sức kỳ cọ vai và cánh tay, dù có kỳ đến đỏ rực, ngứa rát cũng hoàn toàn chẳng quan tâm.
Tịch Ngân đứng sau làn hơi nước, lặng lẽ nhìn tấm lưng và bờ vai lộ ra ngoài nước của nàng ấy. Thật khó tưởng tượng nàng ấy đã phải trải qua những gì, trên làn da vốn được chăm sóc cực tốt kia giờ đầy những vết bầm tím và thương tích, đến nỗi khi tự kỳ rửa, nàng ấy cũng không nén nổi cái nhíu mày. Thế nhưng, nàng ấy dường như chẳng hề nương tay với chính mình.
“Để ta lau lưng cho ngài…”
Nói đoạn, Tịch Ngân vén tay áo, đón lấy chiếc khăn trong tay nàng ấy.
Cùng lúc đó, Trương Bình Tuyên cũng nhìn thấy trên tay nàng có một vết sẹo đã hơi cũ, màu rất nhạt nhưng diện tích không nhỏ.
“Đây là… cái gì…”
Tịch Ngân cúi đầu nhìn thoáng qua, khẽ đáp: “Ồ, bị Tuyết Long Sa cắn đấy.”
Nói xong, nàng không nhịn được mà cười khẽ một tiếng: “Cùng một chỗ này, bệ hạ cũng có một cái.”
“Sao cơ?”
Tịch Ngân vừa cẩn thận lau vết thương cho nàng ấy, vừa đáp: “Lúc báo thù ngài ấy, ta đã cắn đấy, hai năm rồi vẫn chưa mờ.”
Trương Bình Tuyên nhắm mắt, đột nhiên hỏi: “Ngươi thích Trương Đạc phải không?”
Tịch Ngân gật đầu, trên mặt hiện lên một vệt hồng nhạt: “Vâng… có một chút.”
“Vậy còn Sầm Chiếu?”
Tịch Ngân vắt lại chiếc khăn, ngẩng đầu nói: “Trước kia… là ái mộ. Bởi vì huynh ấy biết gảy cổ cầm, biết ngâm thơ, biết bao nhiêu điều mà ta không biết. Huynh ấy cũng chưa bao giờ mắng ta, luôn ngồi ôn hòa trong Thanh Lư, khen cơm ta nấu ngon, y phục ta giặt thơm. Khi đó ta thấy, một người thanh sạch ôn hòa như vậy, sao ta có thể xứng đôi được. Nhưng giờ đây… so với sự dịu dàng, những lời mắng mỏ xối xả của ca ca ngài dường như lại giúp ta hiểu ra nhiều đạo lý hơn, làm được nhiều việc hơn.”
Nói xong, nàng vân vê ngón tay mình.
“Ta đã lâu lắm rồi không chạm vào đàn, nhưng ta viết chữ của bệ hạ đã có chút dáng dấp rồi, ta còn học thuộc lòng được cả Cấp Tựu Chương đọc hết cả Chu Lễ. Không còn là kẻ ngốc nghếch chỉ biết sống vì miếng ăn nữa. Trước đó, ta còn cứu được cả Triệu tướng quân…”
“Triệu Khiêm…”
“Vâng. Dĩ nhiên cũng không phải ta cứu ngài ấy, là bệ hạ đã thả ngài ấy…”
Trương Bình Tuyên nghiêng người: “Hiện giờ hắn đang ở đâu?”
Tịch Ngân lắc đầu: “Cái này ta không biết, ta đưa ngài ấy ra bến thuyền, nhìn ngài ấy lên thuyền, nếu ngài ấy cứ thế xuôi nam, lúc này có lẽ đã đến vùng Hoài địa rồi.”
Trương Bình Tuyên thở ra một luồng khí nóng, chua chát nói: “Hắn cũng giống ta, đều là kẻ phế nhân rồi… Chỉ là ta là nữ nhân, đáng đời phải vậy, còn hắn là đấng nam nhi, cớ sao lại tự hủy hoại mình đến mức ấy.”
Tịch Ngân rút tay khỏi nước, gác lên thành bồn, trầm ngâm hồi lâu mới chợt nói: “Có lẽ… có dao giết người thì cũng có thuốc cứu mạng thôi, bằng không dao giết người cũng cô độc quá. Đúng rồi điện hạ, ngài đã tới Kinh Châu rồi, sao lại không vào thành? Ca ca có biết ngài đi tìm huynh ấy không?”
Nghe thấy câu này, cả người Trương Bình Tuyên bỗng run bắn lên dữ dội.
Tịch Ngân giật mình: “Sao vậy… là trong người không khỏe sao?”
Trương Bình Tuyên ôm chặt lấy ngực, cố hết sức để bình tĩnh lại.
“Không phải… đừng hỏi nữa… đừng hỏi nữa.”
Tịch Ngân men theo thành bồn từ từ ngồi xổm xuống, khẽ nói: “Được, ta không hỏi nữa, ta sai người lấy y phục cho ngài. Ta còn chút hương tốt, đều là bệ hạ cho, lát nữa ta sẽ đốt lên để ngài được ngủ một giấc thật ngon.”