Tịch Ngân quỳ ngồi trong một gian phòng bên không thắp đèn.
Nhờ có Giang Lăng ngầm ý chiếu cố, lại thêm Trương Đạc không hề hạ lệnh rõ ràng, nên đám nội cấm quân rốt cuộc chẳng ai dám quá vô lễ với nàng.
Tịch Ngân co chân trong vạt váy, tựa vào giá bách bảo mà nghỉ ngơi. Nàng đã cả đêm không chợp mắt, lúc này chẳng buồn ăn uống, cả người chỉ bị cơn mệt mỏi bủa vây, nhắm mắt chưa bao lâu đã chìm vào giấc nồng.
Không còn sống chỉ vì một bữa cơm ngon cho no bụng, dường như lúc này nàng mới thực sự thấu hiểu thế nào là sự mệt mỏi của kiếp nhân sinh.
Hiếm hoi lắm Tịch Ngân mới có một giấc mộng.
Trong mơ chẳng có khung cảnh thực tại nào, chỉ có vài hư ảnh, tựa như những quan tài treo trên vách đá mà nàng từng thấy trên sông, ẩn hiện trong trận đồ hoa vinh mộc.
Tịch Ngân trước nay vốn là người ít khi nằm mơ, nhưng những nam tử sống bên cạnh nàng, dù là Sầm Chiếu hay Trương Đạc, đều là những kẻ đêm về lắm mộng mị, khó lòng an giấc. Nàng thường xuyên bị đánh thức bởi những cơn co giật trong mơ của họ, đến khi thắp đèn lên xem thì họ lại nhắm nghiền mắt, chẳng chịu lên tiếng.
Tịch Ngân nhớ rất lâu về trước, Sầm Chiếu từng nói với nàng: “Kẻ lắm mộng mị ắt hẳn đã từng chịu đại tội, A Ngân là một cô nương vô ưu vô lự, thế nên mới không biết mộng mị là gì.” Nhưng giờ đây nàng đã dần hiểu ra, những lừa lọc, lăng ngược và xâm hại trên thế gian này, dường như chẳng hề vì sự vô tri của nữ nhân mà biến mất.
Thế nên, nàng không hề cố gắng thoát khỏi giấc mộng có phần âm u này, mặc cho bầu không khí ấy len lỏi khắp tứ chi bách hài, cho đến khi nàng bị cơn đói thực sự đánh thức. Mở mắt ra không ngửi thấy mùi cơm thơm, nhưng lại ngửi thấy một làn trầm thủy hương quen thuộc.
Trương Đạc vừa vặn quăng ống đánh lửa đi, ánh lửa hắt lên nghiêng mặt hắn. Hắn dùng tay áo che lấy ngọn đèn, vừa quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Tịch Ngân.
“Ta muốn ăn thịt.”
Đột nhiên nghe thấy một câu trực diện như thế, Trương Đạc không khỏi khựng lại, rồi lắc đầu cười khẽ.
“Đồ ăn của tù nhân chỉ có rau xanh cháo trắng thôi.”
“Vậy ta cũng muốn ăn thịt.”
Trương Đạc không bác bỏ nàng, bình thản hỏi: “Nàng có ẩn ý gì hả?”
Tịch Ngân ngẩn người, tức thì không dám tiếp lời này nữa.
“Ta… chỉ là đói bụng thôi.”
Lời vừa thốt ra, nàng lại “chậc” một tiếng. Có câu ẩn ý vừa rồi của hắn làm nền, dường như nói thế nào cũng thấy không đúng.
Nàng dứt khoát bịt mặt vùi đầu xuống, nào ngờ lại bị người ta nâng lên.
“Nàng muốn ăn thịt gì?”
Nàng đâu còn dám ăn thịt nữa, đầu lắc như trống bỏi.
Trương Đạc giữ chặt cổ nàng nói: “Trẫm nghiêm túc hỏi nàng đấy.”
“Thịt bò… thịt bò nướng.”
“Tống Hoài Ngọc.”
Tống Hoài Ngọc đang hầu bên ngoài vội thưa: “Lão nô có mặt.”
Trương Đạc hất cằm về phía Tịch Ngân, bảo: “Thịt bò nướng.”
Nói xong, hắn đưa tay vén lọn tóc mai của Tịch Ngân: “Hôm nay nàng muốn ăn gì, trẫm đều cho nàng ăn.”
Tịch Ngân mím môi, ngẩng đầu nhìn Trương Đạc.
“Có phải ngài… sắp giết ta không?”
Trương Đạc không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ hỏi: “Sợ không?”
Tịch Ngân lắc đầu: “Người cũng đã thả rồi, sợ cũng chẳng ích gì nữa. Nhưng ta muốn biết, ta… có làm đúng không?”
Trương Đạc khoanh chân ngồi xuống bên cạnh nàng, đáp gọn một chữ: “Đúng.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Nàng nói xong thì đỏ mặt, xoa xoa đôi bàn tay hơi cứng đờ.
“Ta cũng có thể cứu người rồi.”
Trương Đạc nghiêng đầu nhìn Tịch Ngân, đưa tay bóp nhẹ tai nàng: “Nhưng thực ra nàng cũng có thể giết Triệu Khiêm.”
Tịch Ngân cũng giơ tay bóp lấy tai Trương Đạc: “Ta đến Tuyết Long Sa còn chẳng giết nổi, giết Triệu tướng quân làm gì chứ… hơn nữa, nếu làm vậy ngài sẽ buồn biết bao. Ta đã nói rồi, ngài đừng sợ, ta sẽ giúp ngài.”
Nói xong nàng đỏ bừng cả vành tai, cúi đầu lẩm bẩm: “Có phải ta quá không tự lượng sức mình rồi không…”
Trương Đạc mặc kệ cho nàng bóp tai mình, hắn quá tham luyến chút che chở mong manh này.
Nó không phải là một sức mạnh có thể hữu hình hóa, ngược lại, nó dẻo dai và khắc chế. Mạnh thêm một phân sẽ kích động đến đạo xử thế có phần cực đoan của hắn, mà thiếu đi một phân lại chẳng thể khiến hắn cảm nhận được hơi ấm của nó.
“Đừng bóp tai trẫm.”
“Cho ta bóp một đêm thôi.”
Không nên nuông chiều nàng như vậy, Trương Đạc định lên tiếng.
“Trương Thoái Hàn…”
Nàng bỗng gọi tên tự của hắn.
“Ta đặc biệt sợ chết, kiểu chết nào là ít đau nhất vậy?”
Kiểu chết nào cũng sẽ không đau, đau đớn là quả báo để lại cho người sống.
Cũng giống như sau khi chết đi, mọi vết thương đều sẽ khép miệng, không còn đau nữa, chỉ có người sống mới mang theo mình đầy thương tích mà trằn trọc giữa đêm lạnh. Nhưng lúc này Trương Đạc không muốn nói với nàng những điều đó. Hắn đưa tay ôm lấy thân thể mềm mại ấy vào lòng, Tịch Ngân vẫn không chịu buông bàn tay đang bóp tai hắn ra. Hắn cũng không nói gì, nghiêng cổ chiều theo động tác của nàng.
Ngoài cửa, Tống Hoài Ngọc bẩm: “Bệ hạ, thịt bò đã mang tới rồi.”
Trương Đạc nhìn Tịch Ngân: “Nàng còn ăn không?”
Tịch Ngân lắc đầu: “Không ăn nữa, ta muốn…”
Nói đến đây, mặt nàng đỏ bừng lên.
“Ta muốn… được không… ạ?”
Từ ngữ ở giữa nàng lí nhí lướt qua, nhưng Trương Đạc vẫn nghe rõ. Mùi thịt nướng cùng những thứ tanh nồng này quả nhiên dễ k*ch th*ch d*c v*ng bản năng, khuôn mặt đỏ bừng vì thẹn thùng của nàng tựa như một đóa diễm hoa tràn đầy sức sống.
Tuy nhiên, trong lòng Tịch Ngân lại thấy hoảng loạn.
Sự im lặng hồi lâu của Trương Đạc khiến d*c v*ng của nàng hiện lên có chút hèn mọn.
Nếu là thường ngày, nàng tuyệt đối không dám nói thẳng những lời như vậy. Giờ đây vì nghĩ rằng Trương Đạc sẽ không chấp nhặt với một kẻ sắp chết như mình, nàng mới dám trắng trợn đến thế. Thế nhưng, nàng lại cảm thấy có chút nuối tiếc. Nàng cuối cùng đã hiểu ra, có thích một người mới tham luyến thân xác người đó, mới từ trong thân thể mà tiết ra những dòng ấm nóng thành thực không chút hổ thẹn, mới không vì sự lăng ngược hay sỉ nhục mà bị ép buộc nảy sinh d*c v*ng. Thế nhưng, dường như nàng hiểu ra hơi muộn rồi.
Nghĩ đoạn, nàng chậm rãi buông bàn tay đang bóp tai Trương Đạc ra, rụt người lại phía sau.
“Đừng động.”
“Ta không nên nói những lời như vậy… ta…”
“Trẫm đâu nói là không được.”
Dứt lời, hắn xoay người quỳ gối, nâng eo Tịch Ngân nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống chiếu cỏ, cởi bỏ lớp áo ngoài, lại tháo lớp thiền y, cuối cùng cởi cả yếm của nàng ra. Trương Đạc bóp lấy b** ng*c của Tịch Ngân, chỉ một cái chạm đó thôi đã khiến cả người nàng run rẩy, cổ họng mất kiểm soát bật ra một tiếng kêu: “A…”
So với sự hoảng hốt của nàng, Trương Đạc vẫn giữ vẻ tĩnh lặng.
Khóe miệng Tịch Ngân vương lại những sợi tơ bạc dính dấp, giọng nói cũng run rẩy theo: “Ngài… mấy lần trước sao không làm thế này…”
“Trẫm không thích những việc ấy, nên sẽ không làm.”
“Vậy tại sao…”
“Biết chữ, cũng xem qua sách hướng dẫn tranh ảnh.”
—
Tịch Ngân đã trải qua một trận tình triều mênh mông vô định, khiến cho tất cả những thứ gọi là ‘hương vị’ mà nàng từng cảm nhận khi bị người ta s* s**ng trong phường Nhạc Luật, hay lúc bị đám quan binh ở ngục Đình uý buông lời dâm ô, tất thảy đều hóa thành hư ảo. Trong lúc ấy, nàng vừa khóc, vừa cười, vừa cào cấu loạn xạ, lại vừa khua chân múa tay, chẳng còn mảy may kiêng dè người đang ngự trên thân mình chính là hoàng đế.
Sau đó, vì mệt mỏi, vì đói, và cả vì sợ hãi, khiến nàng sau khi sóng yên biển lặng thì thần trí dần trở nên hỗn độn. Còn Trương Đạc ngồi bên cạnh nàng, cúi đầu thổi tắt ngọn đèn trên án.
“Nàng vừa khóc vừa cười là muốn làm gì?”
Đáp lại hắn là một tiếng cười khì ngây ngốc trong cơn mơ màng. Trương Đạc nhất thời không nhịn được, cũng hừ cười một tiếng từ trong mũi.
Hắn đưa tay quẹt ngang mặt, co gối đặt cánh tay lên, nhưng đầu ngón chân lại chạm phải vũng dịch nhầy đã trở nên lạnh ngắt.
Trương Đạc cúi người lấy ống đánh lửa trong chiếc hộp gỗ bên cạnh, thắp đèn lên lần nữa.
Tịch Ngân co chân nằm nghiêng dưới ánh đèn, giữa hai đùi vẫn còn thấy rõ dòng xuân triều lấp lánh, mà nàng dường như cũng cảm thấy hơi ngứa, liền đưa tay định gãi.
“Đừng gãi.”
Trương Đạc chộp lấy cổ tay nàng, giữ chặt.
“Không thoải mái…”
Nàng lầm bầm đáp lại một tiếng.
“Nàng dậy đi, trẫm cho người vào hầu hạ.”
“Ta… không muốn…”
Trương Đạc bóp nhẹ tay nàng, hỏi: “Nàng muốn để trẫm thu dọn sao?”
“Nô… nô… nô không…”
Chữ “dám” kia mãi chẳng thể thốt ra khỏi miệng, nàng đã phát ra những tiếng ngáy nhỏ nhẹ đầy nực cười.
Trương Đạc không còn cách nào khác, xoay người gọi ra phía ngoài: “Hồ nương, có ở ngoài đó không?”
Hồi lâu sau, Tống Hoài Ngọc mới cẩn trọng đáp lời ngoài cửa: “Hồ thị hôm nay không trực, lão nô xin hầu hạ bệ hạ.”
Trương Đạc kéo vạt áo bào của mình đắp lên người Tịch Ngân, lệnh rằng: “Bưng nước vào đây.”
“Tuân mệnh.”
“Đứng lại.”
Tống Hoài Ngọc vội dừng bước: “Xin bệ hạ sai bảo.”
“Không được bước qua nội bình phong, nhắm mắt tiến vào, nhắm mắt đi ra, kẻ nào làm trái sẽ bị khoét mắt.”
Tống Hoài Ngọc sợ đến hồn xiêu phách lạc, chỉ đành tuân mệnh, đâu dám hỏi nhiều hay nghĩ ngợi gì thêm.
Trương Đạc cúi đầu nhìn Tịch Ngân lần nữa: “Tịch Ngân.”
“Vâng…”
“Nàng đang ngủ hay đang tỉnh?”
“Đừng hỏi ta nữa… ta buồn ngủ lắm rồi…”
“Nếu nàng dám lừa trẫm…”
Thì sẽ thế nào đây?
Trương Đạc tự cười giễu mình, không nói ra được.
Trong giấc nồng, Tịch Ngân cảm thấy có người nâng eo mình lên, lại tách hai chân nàng ra, sau đó là một mảnh khăn lụa ấm áp ẩm ướt vụng về lau chùi n** t* m*t của nàng. Nàng cứ ngỡ là Hồ thị, liền cựa quậy đôi chân, lầm bầm: “Hồ nương… cô đừng làm nữa…”
Trương Đạc nắm lấy cổ chân nàng, bàn tay vô tình chạm phải đôi chuông đồng.
Tịch Ngân gần như theo bản năng vùng ra khỏi tay Trương Đạc, choàng tỉnh táo hẳn.
“Bệ hạ… ta…”
“Nằm xuống, nhắm mắt lại!”
“Không phải…”
“Ngậm miệng! Nhắm mắt!”
Tịch Ngân bị tiếng quát sau đó làm cho khiếp sợ, nhưng điều khiến nàng càng khó tin hơn là, người đang giúp nàng lau chùi đống hỗn độn n** t* m*t lại chính là Trương Đạc. “Ta… ta dậy ngay, để tự ta…”
“Nâng eo cao lên.”
Tim Tịch Ngân đập loạn liên hồi, lời nói không thành câu, đâu còn nghĩ được gì khác.
Trương Đạc ép mình phải bình tĩnh lại, hạ giọng nói: “Không ai muốn tháo chuông của nàng cả.”
“Ta xin lỗi…”
“Không được nói xin lỗi nữa, Sầm Chiếu là Sầm Chiếu, trẫm là trẫm.”
Lời vừa dứt, Tịch Ngân đã không trụ vững được vòng eo, ‘bộp’ một tiếng ngã nằm xuống.
Trương Đạc nhìn đôi mắt nhắm nghiền và khuôn mặt đỏ bừng của nàng, bình thản hỏi: “Là đói đến mức không còn sức lực nữa sao?”
Nói đoạn, hắn cúi người nâng eo Tịch Ngân lên, để lưng nàng tựa vào đầu gối mình. “Nếu nàng thấy thẹn, trẫm sẽ thổi tắt đèn.”
Tịch Ngân nghe xong câu này, cả người vô thức run rẩy. Trong trí óc hỗn độn của nàng lúc này có rất nhiều điều muốn nói. Nàng sợ chết, sợ lúc chết sẽ đau, sợ không còn được ăn thịt ngon, sợ không được thấy hoa mai nở muộn ở phương nam, sợ cái hương vị tuyệt vời kia sẽ chẳng bao giờ được nếm lại nữa…
Nàng vốn chỉ định trước khi chết thì tham lam một chút thôi, nào ngờ hắn lại cho nhiều đến thế, khiến nàng trở nên tham lam vô độ.
“Trương Thoái Hàn.”
“Nói.”
“Dẫu có muốn giết ta… cũng không cần đối xử với ta như thế này trước khi chết chứ. Ngài… ngài là hoàng đế mà…”
Trương Đạc cúi đầu nói: “Có ngày nào nàng coi trẫm là hoàng đế không? Nàng chọc giận trẫm, phản bội trẫm, sỉ nhục trẫm bao nhiêu lần, chính nàng quên rồi sao?”
Tịch Ngân lập tức bị hắn ép đến mức bật ra tiếng khóc nghẹn: “Vậy nên ngài mới phải đối tốt với ta, để đến lúc chết ta cũng không cam tâm sao?”
“Ai nói nàng phải chết.”
Hắn vỗ nhẹ một cái vào mông nàng, không hề mang theo chút ý vị sỉ nhục hay trách phạt nào.
“Hãy cứ ở lại đây cho tốt. Trẫm không thể đưa nàng đến Kinh Châu, nhưng cũng không thể để nàng lại cho Giang Thấm. Thế nên trẫm chỉ có thể mượn tội danh thả đi Triệu Khiêm mà tạm thời giam giữ nàng ở nơi này.”
“Ngài… không giết ta sao?”
“Trẫm không giết nàng. Nàng cũng phải ghi nhớ, lần này trẫm giam nàng không phải là để trừng phạt, nàng không làm gì sai cả. Thậm chí nàng còn có dũng khí hơn cả bọn Triệu Khiêm hay Trương Bình Tuyên.”