“Đừng nói nữa.”
Trương Đạc nghiêng người, đưa tay lôi đầu nàng ra khỏi chăn: “Nằm thêm một lát đi, ăn chút gì đó.”
“Ta ăn không nổi…”
Miệng thì nói ăn không nổi, vậy mà sau đó lại ăn liền một bát cháo gạo to với rau nhút, cuối cùng vẫn thấy đói, còn đòi thêm bánh hồ.
Bánh hồ giòn rụm, vụn bột lúa mạch rơi đầy giường. Tịch Ngân ngậm nửa cái bánh còn lại trong miệng, xắn tay áo, cẩn thận cúi xuống nhặt. Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trương Đạc ngồi xuống, tiện tay quét hết đám vụn kia đi, rồi duỗi chân giũ chăn, nhắm mắt nằm xuống.
Tịch Ngân ngồi bên cạnh hắn, vừa lo lắng vừa nhai nửa chiếc bánh còn lại.
Tiếng sột soạt khe khẽ như chuột lén ăn vụng, thế mà Trương Đạc đã ngủ say từ lúc nào.
—
Gần năm hết Tết đến, quân mã núi Thố Mông bắt đầu nhổ trại.
Cùng lúc đó, Trương Bình Tuyên cũng đã tới Giang Châu. Vào đúng ngày Trừ Tịch, tướng thủ thành Giang Châu là Hoàng Đức nhận được một phong mệnh lệnh do Trương Đạc viết cho hắn khi đang ở giữa lộ trình, trên đó chỉ vỏn vẹn một chữ —— “Giết”.
Thê tử của Hoàng Đức là Tưởng thị vừa hấp xong một xửng cơm lúa mạch, đã phái tì nữ đến gọi mấy lần nhưng vẫn không thấy trượng phu qua dùng bữa. Nàng bèn đích thân tới mời, thấy Hoàng Đức đang đứng trước cọc buộc ngựa chau mày im lặng, liền tiến lên quan tâm hỏi: “Có chuyện gì sao?”
Hoàng Đức vội vàng giấu thủ lệnh vào trong tay áo, quay người đáp: “Nữ nhân các người đừng hỏi nhiều.”
Tưởng thị đi theo sau lưng Hoàng Đức, nói: “Là Kinh Châu loạn rồi sao?”
“Không phải.”
“Nếu Kinh Châu chưa loạn, lang quân còn ưu lo điều chi?”
Hoàng Đức dừng bước, hỏi: “Trưởng công chúa điện hạ được sắp xếp ở nơi nào?”
Tưởng thị đáp: “Điện hạ không ở quan thự, hiện đang tạm trú tại Yên Viên ở phía tây thành. Chu thị bên cạnh ngài ấy đã sai người tới hỏi thăm mấy bận rồi.”
“Hỏi gì?”
“Hỏi xem lang quân khi nào mới tiễn ngài ấy rời Giang Châu.”
Hoàng Đức vội hỏi: “Thế nàng đáp thế nào?”
“Đáp theo đúng lời lang quân đã bảo, rằng thân thể điện hạ có chút không khoẻ, nên trì hoãn thêm một hai ngày.”
Hoàng Đức buông xuôi đôi vai, gật đầu: “Tốt, phái người canh giữ Yên Viên cho cẩn thận.”
Tưởng thị nghe ra sự hoảng hốt trong giọng nói của Hoàng Đức, bèn bước tới gần khẽ thưa: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lang quân cứ nói ra đi, để thiếp hành sự còn biết đường mà lần.”
Hoàng Đức do dự một hồi, vừa định mở miệng thì nghe thấy thuộc hạ bên ngoài vào báo.
“Tướng quân, có kẻ cưỡng cầu xông vào Yên Viên.”
“Là ai!”
“Phó tướng quân Kinh Châu, Triệu Khiêm.”
Tưởng thị nhìn Hoàng Đức, hỏi: “Lang quân có nhận được tin tức từ Kinh Châu nói Triệu tướng quân sẽ tới tiếp ứng trưởng công chúa không?”
Mồ hôi lạnh trên trán Hoàng Đức rịn ra từng hạt: “Không hề…”
“Vậy vì sao Triệu tướng quân này lại đột nhiên quay về Giang Châu?”
Hoàng Đức bỗng cao giọng: “Làm sao ta biết được! Cái thằng oắt con đó chắc là không muốn sống nữa rồi!”
Tưởng thị không dám đáp lời, thu tay áo hoảng sợ nhìn Hoàng Đức. Hoàng Đức giậm chân nói: “Sắp có chuyện rồi, sắp xảy ra chuyện lớn rồi.”
—
Trên hành lang Yên Viên, Triệu Khiêm ôm kiếm tựa vào cột hành lang nhìn Trương Bình Tuyên, phía sau hắn là một nhóm phủ binh tay lăm lăm đao kiếm đang nín thở đề phòng.
Trương Bình Tuyên quỳ ngồi trên hành lang, ngước mắt nhìn hắn nói: “Không có quân lệnh mà tự ý rời quân là tội chết.”
Triệu Khiêm cười nhạt một tiếng, thanh âm nghe ra có vài phần trào phúng, nhưng không rõ là đang trào phúng Trương Bình Tuyên hay là đang tự mỉa mai chính mình.
Sau khi cười xong, hắn thò tay vào ngực áo lôi ra một bức thư, đứng thẳng người bước tới trước mặt nàng, thẳng tay đập xuống án: “Ai ép ta vào chỗ chết chứ?” Hắn vừa nói vừa chống hai tay lên án, ghé sát mặt Trương Bình Tuyên: “Nếu không phải tại muội gây gổ với Trương Thoái Hàn đến mức ấy, khiến hắn muốn giết muội, thì ta có đến Giang Châu không?”
Nói đoạn, lửa giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt: “Trương Bình Tuyên! Muội muốn gả cho ai ta quản không được, nhưng muội có thể sống tốt một chút được không? Hả?”
Trương Bình Tuyên nhắm mắt, mặc kệ hơi thở nóng hổi của hắn phả vào mặt mình.
“Ta có gì không tốt?”
Triệu Khiêm đập mạnh xuống án, gần như là quát mắng nàng: “Tốt cái thá gì! Muội cứ yên ổn ở hành cung núi Thố Mông không được sao? Cứ nhất định phải lội vào vũng bùn Kinh Châu này làm gì! Tự muội tới đã đành, lại còn kéo theo cả cái thứ trong bụng muội cùng chịu khổ nữa!”
Trương Bình Tuyên tựa người ra phía sau: “Vậy thì sao?”
Nàng vừa nói vừa mở mắt: “Ta, và đứa trẻ trong bụng ta, liên can gì tới huynh?”
“Liên quan gì đến ta ư, nhưng ta… nhưng ta… ta…”
Câu chữ chuyển ngoặt đã chực chờ nơi đầu môi, nhưng Triệu Khiêm lục lọi khắp ruột gan cũng không tìm được lời lẽ nào hợp tình hợp lý để nói cho trọn câu.
Trương Bình Tuyên đưa tay cầm lấy bức thư hắn vừa đập lên án, liếc mắt nhìn qua, bình thản hỏi: “Tin tức Trương Đạc muốn giết ta, là ai đưa cho huynh?”
Triệu Khiêm ấn ấn huyệt thái dương, đầy căm phẫn thốt ra một cái tên.
“Cố Hải Định.”
Trương Bình Tuyên vò nát bức thư, ném vào trong lò bác sơn, ngẩng đầu nhìn Triệu Khiêm nói: “Huynh đi đi, quay về Kinh Châu đi. Huynh căn bản không cần vì ta mà hủy hoại tiền đồ của mình ở chỗ Trương Đạc.”
Triệu Khiêm dùng vỏ kiếm nện xuống án gốm, nghiến răng nói: “Mẹ kiếp, Trương Bình Tuyên, có phải muội không biết nói chuyện không hả? Triệu Khiêm ta đời này quan tâm thá gì đến tiền đồ…”
“Huynh cũng đừng có đập án đâm đất với ta! Huynh hy vọng ta nói gì với huynh đây? Ồ, đưa ta rời khỏi nơi này, đưa ta cùng tới thành Kinh Châu sao? Ta cũng muốn lắm chứ, nhưng huynh tính sao đây, chịu quân pháp xử lý ở Kinh Châu, hay là đợi về đến Lạc Dương để Trương Đạc ban cái chết?”
Triệu Khiêm từ lời này thấp thoáng nghe ra một chút ý tứ khiến hắn vừa vui mừng vừa khổ sở, khóe môi không tự chủ được mà giật giật: “Muội… ý muội là sao?”
Trương Bình Tuyên cười lạnh, cố ý tỏ vẻ khinh miệt thốt ra một chữ.
“Cút.”
“Trương Bình Tuyên, muội nói cho rõ ràng xem nào.”
“Ta nói chưa đủ rõ sao? Ta bảo huynh cút về Kinh Châu đi!”
Sau khi hứng chịu câu nói nặng nề đó, Triệu Khiêm siết chặt nắm đấm, cúi gầm mặt xuống, im lặng hồi lâu.
“Trương Bình Tuyên.”
“Đừng nói chuyện với ta nữa, cút đi…”
“Trương Bình Tuyên, chỉ cần muội có thể sống tốt, Triệu Khiêm ta không ngại bị muội lợi dụng.”
Dứt lời, một đóa hoa trắng trên đầu đúng lúc bị gió thổi rụng, rơi xuống cạnh gối Trương Bình Tuyên. Nàng cúi đầu nhìn đóa hoa ấy, dần dà mím chặt môi. Hoa phương nam chủng loại quá nhiều, nàng còn chưa nhận biết hết được. Thực ra trước đây nàng cũng chẳng thích mấy thứ cỏ cây sướt mướt này, những loại nàng biết chẳng qua cũng là mấy thứ Triệu Khiêm tặng trước lúc xuất chinh, lần cuối cùng là hoa vinh mộc.
Kẻ thuần túy dù có ngốc đến đâu, cũng khiến người ta khó lòng dùng những lời lẽ khó nghe để sỉ nhục.
Trương Bình Tuyên không biết mình đã cắn rách môi từ lúc nào, vị tanh ngọt theo cử động nuốt lan tỏa khắp khoang miệng. Nhưng nàng không cảm thấy đau, thậm chí chẳng biết mình bị thương ở chỗ nào.
“Triệu Khiêm, ta không biết phải nói thế nào huynh mới hiểu được.”
Người nam nhân trước mặt theo thói quen gãi gãi đầu, lộ ra một chút vẻ khờ khạo.
“Ta khi nào thì hiểu được cơ chứ? Muội ái mộ Trần Hiếu, rồi gả cho Sầm Chiếu, kẻ thô thiển như ta nên chết tâm rồi mới phải. Muội không cần hỏi, tâm của ta đối với muội sớm đã chết từ lâu rồi, nhưng thế thì đã sao? Ta chỉ là không nghĩ đến chuyện cưới muội nữa thôi, còn những tâm tư khác thì vẫn còn đó.”
“Hừ, Triệu Khiêm huynh có phải là đồ ngốc không, làm gì có ai cứ thích đâm đầu vào…”
“Cái loại người như ta ấy à.”
Hắn đặt kiếm xuống, giơ ngón tay cái tự chỉ vào mình: “Chỉ sợ muội không lợi dụng ta thôi.”
Mắt Trương Bình Tuyên nóng lên, nàng nhìn Triệu Khiêm lắc đầu: “Từ nhỏ đến lớn, ta đều không xứng.”
“Ta biết. Nhưng từ nhỏ đến lớn, ta cũng chỉ thích có một mình muội thôi. Trước đây muội tốt lắm, ý ta là trước khi gặp Sầm Chiếu ấy, tuy cao ngạo nhưng lại rất lễ độ, lời nói ra cũng đều có đạo lý. Sau này chẳng biết vì sao, muội lại như biến thành một người khác vậy, có một dạo ta cũng chẳng còn thích muội nhiều nữa. Nhưng ta lại nghĩ, trước đây dù muội không để tâm, nhưng Trương đại tư mã và Từ phu nhân đều rất yêu thương muội, Trương Thoái Hàn cũng bảo hộ muội. Bây giờ phụ mẫu muội đều không còn ở bên cạnh, Trương Thoái Hàn cũng không đối tốt với muội nữa, còn cái tên Sầm Chiếu kia… đối với muội thế nào ta cũng chẳng buồn nói nữa. Vậy nên nếu đến cả ta cũng không thích muội nữa, thì muội cũng đáng thương quá rồi. Cứ vậy đi, ta cứ tiếp tục thích muội thôi.”
Nước mắt rịn ra nơi khóe mắt Trương Bình Tuyên, nhưng nàng cố kìm nén không để phát ra tiếng động.
Triệu Khiêm sợ nhất là thấy Trương Bình Tuyên khóc, đặc biệt là khóc trước mặt hắn.
Nàng không phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ rơi lệ, rồi liều mạng dùng tay áo lau đi, lau đến đỏ cả vùng da quanh mắt cũng chẳng hề bận tâm.
“Đừng khóc, cầu xin muội đấy, ta không chịu nổi khi thấy muội khóc đâu.”
Triệu Khiêm ngồi thụp xuống, định nói lời gì đó an ủi nàng. Thế nhưng hắn căn bản không biết câu nào của mình đã chạm vào nỗi đau của nàng, đành phải nói bừa: “Ta nói sai rồi, ta làm gì có lúc nào không thích muội chứ, là ta cứng miệng thôi, ta lúc nào cũng thích muội cả.”
Trương Bình Tuyên không đáp lại lời gã, chỉ lặp lại: “Mau đi đi.”
“Ta mà đi muội còn sống nổi không?”
Trương Bình Tuyên đột nhiên đẩy Triệu Khiêm một cái: “Huynh rốt cuộc có hiểu vì sao Trương Đạc lại muốn giết ta không!”
“Bởi vì muội làm trái ý hắn…”
“Căn bản không phải vậy!”
“Sao…”
Trương Bình Tuyên nhìn chằm chằm vào mặt Triệu Khiêm: “Hắn muốn giết ta, chính là sợ huynh sẽ như thế này, làm hỏng kế lớn của hắn ở Kinh Châu. Sầm Chiếu là phu quân của ta, là phụ thân của đứa trẻ trong bụng ta, ta cứu chàng là đạo lý tự nhiên. Dù cho ta căn bản không đấu lại được người huynh trưởng kia, ta cũng phải thử một lần, nhưng ta không muốn lợi dụng huynh! Thật đó… Triệu Khiêm, ta không muốn lợi dụng huynh…”
Nàng càng nói, bờ vai càng không kìm được mà run rẩy.
Bỗng nhiên, một làn hương hoa thoảng qua mũi, ngũ quan thông suốt, thấm đẫm lòng người.
Trương Bình Tuyên dụi đôi mắt nhạt nhòa lệ, nhìn xuống thì thấy Triệu Khiêm đã nhặt đóa hoa rơi bên gối nàng từ bao giờ, đưa tới trước mặt nàng.
“Đừng khóc nữa. Ta cũng đâu có ngốc, Hứa Bác sớm đã nói cho ta biết ý đồ của Trương Thoái Hàn rồi. Trước khi hắn xuôi nam tới Kinh Châu, ta tuyệt đối không được khinh suất hành động, nếu không sẽ bị xử theo quân pháp. Muội yên tâm, cái mạng này của ta là được hắn cứu về từ cửa Kim Sam, xử theo quân pháp thì cứ xử theo quân pháp đi…”
Hắn vừa nói vừa lắc lắc đóa hoa trong tay. Những cánh hoa trắng nõn nà kia không chịu nổi cơn gió mùa đông ẩm ướt và lạnh lẽo của phương nam, cứ run rẩy bần bật.
Nhưng giọng nói của người đang nói lại dần trở nên bình thản, thậm chí còn mang theo một chút ý cười ôn hòa.
“Trương Bình Tuyên, ta không nỡ nhìn ai bắt nạt muội cả, cho dù người đó có là Trương Thoái Hàn, ta cũng không cho phép.”
Nói xong, hắn lại nâng tay cao hơn một chút, buông đôi chân đã ngồi xổm đến tê dại ra, đặt mông ngồi bệt xuống, ngẩng đầu nói: “Này, tặng hoa cho muội đấy. Muội cầm cho chắc nhé, cỏ ngoài thành Kinh Châu đều bị Hứa Bác đốt sạch rồi, e là chẳng tìm thấy hoa đâu. Đây có lẽ là… đóa hoa cuối cùng trong đời này ta có thể tặng cho muội.”
Hắn vừa nói vừa rũ mắt xuống, đáy mắt thoáng qua một tia cô độc.
“Tiếc là hoa vinh mộc đã qua mùa rồi. Bình Tuyên, trước đây ta luôn cảm thấy, hoa vinh mộc… là loại hoa xứng với muội nhất trong thiên hạ này.”