Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 67

Chung Đinh dạo này rất phiền não, mấy hôm trước Chung Lộ Lộ vừa mới mách tội Lộ Tiêu Duy, cậu bé miêu tả sinh động cho ông ngoại Chung nghe ba đã bắt nạt mẹ như thế nào. Thực ra Lộ Tiêu Duy chỉ búng trán Chung Đinh một cái, rồi vuốt tóc cô. Nếu không phải Chung Đinh giải thích, e rằng một cuộc tranh cãi gia đình đã nổ ra vì chuyện này.

Chung Lộ Lộ rõ ràng rất dựa dẫm vào ba, nhưng không biết tại sao, đến lúc 3 tuổi, mọi thứ đều thay đổi.

Chung Lộ Lộ có rất nhiều tên gọi, Chung Lộ Lộ, Lộ Lộ, con trai, em trai... Ông bà ngoại và mẹ gọi cậu là Chung Lộ Lộ; ông bà nội, các bác gọi cậu là Lộ Lộ; bố gọi cậu là con trai, anh chị họ gọi cậu là em trai.

Khi Lộ Tiêu Duy gọi bằng cái tên độc quyền đó, Chung Lộ Lộ thường im lặng, gọi ba tiếng mới đáp một tiếng.

Khi Lộ Tiêu Duy và Chung Đinh ngồi cạnh nhau, Chung Lộ Lộ lại cứ chen vào ngồi giữa.

Chung Lộ Lộ bây giờ đi rất vững, nhưng hễ ra ngoài cùng Chung Đinh là lại đòi mẹ bế, Chung Đinh bế một lúc là cậu bé lại ăn vạ không chịu xuống. Có lần Lộ Tiêu Duy cùng Chung Đinh đưa con đến viện bảo tàng, anh thấy Chung Đinh bế con mệt quá, bèn chủ động bảo con trai sang ba bế, Chung Lộ Lộ dứt khoát từ chối.

"Vậy thì con xuống tự đi đi."

Chung Lộ Lộ liếc nhìn Chung Đinh, biết mình phải xuống, bèn nắm chặt tay Chung Đinh từ từ đi về phía trước, tay nắm rất chặt, hoàn toàn tách Chung Đinh ra khỏi Lộ Tiêu Duy.

Chung Đinh lại bắt đầu dùng chiêu cũ, kể cho Chung Lộ Lộ nghe ba cậu đã vất vả như thế nào, quần áo giày dép trên người cậu, đồ chơi cậu chơi, cơm canh trái cây cậu ăn, đều là do ba mẹ cùng nhau kiếm được, mà phần của ba chiếm phần lớn.

Nhưng Chung Lộ Lộ dường như không còn tin vào chiêu này của cô nữa.

Lộ Tiêu Duy đưa quả táo đã gọt xong đến bên miệng Chung Đinh, "Ở tuổi này, con trai thấy anh không vừa mắt là chuyện bình thường. Em không cần quá để tâm."

"Trước đây anh cũng vậy à?"

Trước đây anh không bám mẹ, mà bám riết lấy ông Lộ, ông Lộ sang Nga buôn hàng, rất lâu mới về một chuyến, hễ về là anh lại quấn quýt bên cạnh ông, còn cố tình ngã để thu hút sự chú ý của ông.

Đối tượng khác nhau, nhưng hành vi thì gần như giống hệt.

Người lớn không chấp trẻ con, Lộ Tiêu Duy vẫn đối xử rất tốt với con trai, mua cho cậu đủ loại đồ chơi quần áo, chơi cờ nhảy, lắp ráp tàu hỏa Thomas, xếp Lego cùng cậu, cuối tuần rảnh rỗi thì cùng Chung Đinh đưa con đi bảo tàng, ra công viên thả diều.

Dù Chung Lộ Lộ không thèm để ý đến anh, anh vẫn mỉm cười rạng rỡ với con trai. Đặc biệt là khi có Chung Đinh nhìn, nụ cười của anh càng thêm chân thành.

Anh đã định trước là chỉ có một đứa con này, sinh con quá vất vả, anh không muốn Chung Đinh phải chịu khổ thêm lần nữa. Con gái đương nhiên rất tốt, nhưng chỉ trên cơ sở đổi con trai thành con gái, chứ thêm một đứa nữa, bất kể trai hay gái, anh đều không chào đón. Ý nghĩ muốn đổi con trai thành con gái vừa xuất hiện trong đầu, anh lại càng đối xử tốt hơn với con trai, dưới sự mua sắm điên cuồng của Lộ Tiêu Duy, Chung Lộ Lộ đã có một phòng đồ chơi quy mô rất lớn.

Chung Đinh thấy vậy, cảm thấy chồng mình thật không dễ dàng, nên lại càng đối xử tốt hơn với Lộ Tiêu Duy.

Lộ Tiêu Duy vì thế mà càng khoan dung hơn với con trai. Thỉnh thoảng khi Chung Đinh phê bình Chung Lộ Lộ quá nghiêm khắc, anh còn chủ động khuyên giải vài câu.

Lộ Tiêu Duy chưa bao giờ có tâm lý mong con thành rồng, con thích gì thì cứ để con theo đuổi.

Lúc Chung Lộ Lộ thôi nôi bốc đồ, cậu bé bốc được một cái thước kẻ mực, giáo sư Chung rất không hài lòng, quyết định cho cậu bốc lại, lần này cậu bốc được một cái bàn tính. Cuối cùng, ông Chung gần như phải ấn tay Chung Lộ Lộ lấy thẻ tre.

Giáo sư Chung tự nhận nhà họ Chung là gia đình thư hương, khoe rằng Chung Đinh lúc thôi nôi cũng bốc được thẻ tre. Chung Đinh cũng đã nghĩ như vậy một thời gian dài, nhưng sau này bà Đinh nói với cô, năm đó lúc bốc đồ cô thực ra đã lấy hộp đựng thức ăn, thảo nào cô lại thích ăn đến thế.

Chung Đinh và Lộ Tiêu Duy đều rút kinh nghiệm từ tuổi thơ của mình, quyết định tuyệt đối không can thiệp vào lựa chọn của con trai.

Sở thích của Chung Lộ Lộ thay đổi vài ngày một lần, hôm nay thích chơi cờ nhảy, ngày mai thích đá bóng, ngày mốt thích làm thợ mộc, ngày kìa quyết định lớn lên sẽ đi bán bánh kếp ở cổng đại học N. Lộ Tiêu Duy hầu hết đều cố gắng đáp ứng cậu, ngay cả khi cậu muốn làm thợ mộc, anh cũng mua cho con một bộ dụng cụ mô phỏng, điều duy nhất không thể đáp ứng là con trai muốn bán bánh kếp, trẻ con nhỏ như vậy vẫn không nên động vào lửa.

Dưới ánh hào quang của người ba nhân từ, Chung Lộ Lộ bắt đầu tự kiểm điểm xem mình có làm sai không.

Chung Lộ Lộ 3 tuổi, vào học lớp mầm.

Trường mẫu giáo tổ chức hội thao gia đình, Lộ Tiêu Duy tham gia, giành giải nhất, Chung Lộ Lộ cảm thấy ba mình rất lợi hại.

Lộ Tiêu Duy thấy trò chơi quá trẻ con, nếu không phải Chung Đinh khuyên, anh tuyệt đối sẽ không đi.

"Vinh dự của chúng ta với tư cách là ba mẹ đều trông cậy vào anh cả, em thì không được rồi, tất cả nhờ vào anh." Chung Đinh vỗ vai Lộ Tiêu Duy, nhìn anh vô cùng tha thiết. Chung Đinh cảm thấy rất xấu hổ, thành tích thể thao của cô luôn không tốt, mỗi lần hội thao giáo viên đều phải cố gắng tham gia, mình xấu mặt thì thôi, tuyệt đối không thể làm mất mặt con trai.

Chung Lộ Lộ hét cổ vũ đến khản cả cổ, về nhà báo tin vui, vô cùng tự hào nói, "Ba của Chung Lộ Lộ được giải nhất."

Giáo sư Chung cảm thấy lời của cháu ngoại có chút vấn đề, "Lần sau con đừng tự gọi tên mình nữa, chỉ cần nói 'con'."

Chung Đinh giải thích, "Thằng bé cố ý đấy, ý là được thơm lây từ ba." Nói rồi lại quay sang Lộ Tiêu Duy, "Em cũng được thơm lây đấy."

Lộ Tiêu Duy cảm thấy con trai mình thật quá trẻ con, nhưng khi Chung Đinh khen anh, anh lại rất có thể hiểu được tâm trạng này.

Có lần Chung Lộ Lộ về nhà hỏi, "Tại sao các bạn khác đều theo họ ba mà con lại theo họ mẹ ạ?"

Chung Đinh không nghĩ ngợi mà nói, "Ba và mẹ bốc thăm, mẹ thắng, nên con theo họ mẹ."

"Vậy có nghĩa là ba của các bạn khác đều bốc thắng, chỉ có ba con thua thôi ạ?"

Để tránh Chung Lộ Lộ hiểu lầm Lộ Tiêu Duy là một kẻ ngốc, Chung Đinh tiếp tục nói dối, "Ba con thấy mẹ của các bạn khác đều thua, không nỡ để mẹ cũng thua, nên quyết định nhường mẹ một ván."

"Vậy sau này ba mẹ còn bốc thăm nữa không ạ?"

"Hửm?"

"Ý con là con còn có em trai hay em gái nữa không ạ?"

Lộ Tiêu Duy dứt khoát trả lời cậu, "Sẽ không có nữa, chúng ta chỉ có một mình con."

Chung Lộ Lộ "ồ" một tiếng, Chung Đinh không biết con trai mình đồng ý hay không đồng ý.

Cuối tuần Lộ Tiêu Duy tăng ca, Chung Đinh xách một đống quà đưa con trai đến nhà ông bà nội. Lúc lên lầu, Chung Lộ Lộ chủ động đề nghị xách giúp Chung Đinh một món, Chung Đinh bèn đưa cho cậu một cây kẹo m*t để cầm.

"Nhẹ quá ạ."

"Đây là mẹ thưởng cho con, con ăn đi."

Ông Lộ tiếp đãi họ rất chu đáo, trên bàn bày hơn chục loại trái cây theo mùa, lúc thì mời họ ăn cái này, lúc thì mời họ ăn cái kia.

"Cháu cảm ơn ông ạ."

Ông Lộ xoa đầu cháu trai, "Lộ Lộ, không cần khách sáo với ông như vậy."

Chung Đinh phát hiện ông Lộ nói chuyện với Chung Lộ Lộ, câu nào cũng gọi tên cậu, bất kể có cần thiết hay không.

Bạn bè ở trường mẫu giáo đa số đều giống ông Lộ, gọi Chung Lộ Lộ là "Lộ Lộ". Giáo sư Chung nói với cháu ngoại, "Con có thể bảo các bạn khác gọi con là Chung Lộ Lộ." Chung Đinh cảm thấy ba mình quá nhạy cảm về vấn đề họ, ông Chung phản bác, " Bao nhiêu năm nay, ba quá hiểu ông Lộ rồi, con cho ông ta cơ hội như vậy, ông ta nhất định sẽ phản công."

Trùng hợp là Lộ Năng Bạch cũng ở đây, ba mẹ cô bé đi Nhật ăn cá nóc, bỏ con gái ở nhà ông ngoại. Ông Lộ gọi Chung Lộ Lộ là "Lộ Lộ", nhưng khi gọi Lộ Năng Bạch thì tuyệt đối không bỏ họ của cô bé.

Lộ Năng Bạch cũng nhận ra vấn đề này, phàn nàn với ông ngoại, "Tại sao ông gọi cháu lại đủ ba chữ ạ? Mọi người đều gọi cháu là Năng Bạch, chỉ có ông, cứ một câu Lộ Năng Bạch, nghe đặc biệt không thân thiết. Ông gọi em không phải là gọi Lộ Lộ sao?"

Ông Lộ đương nhiên không thể giải thích những khúc mắc trong lòng mình cho cháu gái trước mặt con dâu, bèn nói một cách rất nhân từ, "Ba chữ Lộ Năng Bạch liền nhau mới hay chứ, Chung Đinh, con nói có phải không?"

Chung Đinh chỉ có thể đứng đó mỉm cười.

Chung Lộ Lộ và Lộ Năng Bạch cùng nhau chơi cờ nhảy, lúc đầu chơi rất vui vẻ, không lâu sau thì không ai thèm để ý đến ai nữa.

Chung Đinh hỏi con trai tại sao, Chung Lộ Lộ cứ im lặng.

Sau này mới biết hai đứa so xem ba ai lợi hại hơn, hai đứa liệt kê một danh sách dài những ưu điểm của ba mình, không ai chịu thua ai, cuối cùng chỉ có thể gào lên như khẩu hiệu, "Ba chị lợi hại hơn ba em nhiều", "Ba em mới lợi hại!".

Chung Đinh đành phải giáo dục hai đứa trẻ, "So sánh là phải định lượng, phải có một tiêu chuẩn thống nhất, hai con cứ như vậy thì không ai thuyết phục được ai đâu."

Chung Lộ Lộ lập tức hiểu ý mẹ mình, nói với Lộ Năng Bạch, "Chúng ta hãy so xem tóc ba ai đen hơn trước, rồi so xem ba ai trẻ hơn, cuối cùng so xem ba ai cao hơn. Thắng hai trong ba ván, được không?"

Về nhà, Chung Đinh kể lại chuyện xảy ra ban ngày cho Lộ Tiêu Duy nghe.

Lộ Tiêu Duy nhét miếng lê đã gọt vào miệng Chung Đinh, "Con trai chúng ta thật biết tìm ưu điểm cho anh đấy, vậy thì Chung Lộ Lộ chắc là thắng không chút hồi hộp nhỉ."

"Chung Lộ Lộ thua ngay ván đầu tiên."

"Trần Ngư nhuộm tóc từ khi nào? Lần trước anh gặp anh ta, tóc hình như vẫn còn bạc mà."

"Vì Năng Bạch khóc, con trai nói bé trai tốt không đấu với bé gái, thế là ván đầu tiên biến thành so xem ba ai tóc bạc hơn."

Lộ Tiêu Duy cảm thấy con trai mình rất ấm ức, bèn mua thêm một đống đồ chơi để bù đắp cho Chung Lộ Lộ.

Chung Lộ Lộ lại trở nên thân thiết với Lộ Tiêu Duy như xưa, anh một mặt vừa mừng thầm, mặt khác lại cảm thấy con trai thật có chút khó chiều.

Lúc Chung Lộ Lộ ba tuổi rưỡi, câu nói nhiều nhất là bé trai tốt không đấu với bé gái, đây là do ba cậu dạy.

Giáo sư Chung đi họp phụ huynh mới biết cháu ngoại mình bị bắt nạt, mà còn bị bắt nạt một thời gian khá dài, ông vốn tưởng mấy hôm trước bắp chân cháu ngoại bị trầy da là do vô ý ngã, lúc họp mới biết, cháu ngoại bị một cô bé mũm mĩm tên Hứa Phong Lăng đẩy ngã.

Cô giáo Trương ở trường mẫu giáo giải thích với giáo sư Chung, "Bạn Chung Lộ Lộ khá được yêu mến, Hứa Phong Lăng rất thích bạn ấy, cứ chủ động đòi chơi cùng Chung Lộ Lộ, có lẽ bạn Lộ Lộ không muốn lắm, Hứa Phong Lăng liền đẩy bạn ấy một cái."

Ông Chung nhìn thấy cô bé mũm mĩm đó, mập hơn cháu ngoại mình, cao hơn cháu ngoại mình, bím tóc cũng tết trông rất hùng dũng. Đánh nhau thì cháu ngoại ông tuyệt đối không phải là đối thủ của cô bé.

Ông Chung quyết định tìm phụ huynh của cô bé để nói chuyện, phụ huynh của cô bé ông rất quen, là cựu phó hiệu trưởng đại học N. Trước đây ông đã vô số lần chỉ trích người này từ ngoại hình đến năng lực ở nhà và cả trên lớp. Nhưng cấp bậc hành chính của hai người chênh lệch hơi cao, ông Chung cũng không biết ông ta có nghe thấy lời phê bình của mình không.

Trong cuộc nói chuyện, giáo sư Chung đã trích một câu nói cổ, "Tam tuế khán lão (1), cháu gái của ông ngang ngược như vậy, không quản không được, hơn nữa cân nặng này rất cần phải kiểm soát, béo phì quá mức ảnh hưởng rất lớn đến sự tăng trưởng và phát triển của trẻ."

Ông Chung cảm thấy lời nói của mình rất đúng chỗ, toàn bộ quá trình đều ở thế áp đảo.

Về đến nhà, ông Chung bắt đầu phê bình giáo dục cháu ngoại, "Tại sao con lại nói dối?"

"Bạn ấy cũng không cố ý ạ."

"Con bé bắt nạt con bao lâu rồi."

"Bạn ấy không bắt nạt con, con tự ngã."

Chung Đinh hỏi con trai, "Tại sao con không muốn chơi với Hứa Phong Lăng?"

"Con không thích chơi với con gái."

Lộ Tiêu Duy đứng bên cạnh gọt táo cho Chung Đinh, "Bạn học cũ này của em sao lại đặt cho con một cái tên sư thái thế? Đây không phải là tên sư phụ của Diệt Tuyệt sao?"

Chung Đinh liếc Lộ Tiêu Duy một cái, "Anh đừng có đùa nữa."

Sau khi đưa con trai đi ngủ, Chung Đinh ngồi đó thở dài, "Anh nói có trùng hợp không? Đứa bé này hồi đó ở cùng phòng sau sinh với em."

"Vậy thì đúng là oan gia trời sinh rồi." Lộ Tiêu Duy không khỏi lo lắng cho con trai mình.

"Bạn học em mời em cuối tuần đưa Chung Lộ Lộ đến nhà cô ấy chơi, anh nói em có nên đi không?"

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) "Tam tuế khán lão" (三岁看老 – Ba tuổi nhìn già) là một câu tục ngữ nổi tiếng của Trung Quốc, mang ý nghĩa rằng: Thông qua tính cách, hành vi và tâm lý của một đứa trẻ lúc ba tuổi, chúng ta có thể dự đoán được phẩm chất, thái độ sống và thành tựu cơ bản của người đó khi trưởng thành.

Bình Luận (0)
Comment