Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 58

Tháng thứ hai của thai kỳ, Chung Đinh trải qua không mấy suôn sẻ, dù cô ngày một mập lên.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho cô, Lộ Tiêu Duy lại về nước.

Khẩu vị của cô ngày càng tốt, hai ông bà nhà họ Chung sợ cô đi vào vết xe đổ của bà Đinh sinh ra một em bé mập ú, nên kiểm soát chế độ ăn uống của cô vô cùng nghiêm ngặt, để tránh cô ăn đồ ngoài, mỗi ngày đều bắt cô cân hai lần.

Cô giống như quay về thời thơ ấu. Lúc đó, cô đang thay răng nhưng lại rất thích ăn kẹo hồ lô, ngày nào cũng đòi giáo sư Chung mua cho, ông Chung vì sợ uy quyền của bà Đinh, chỉ thỉnh thoảng mới mua cho cô một xiên, mà còn thường xuyên bị phát hiện. Sau này Chung Đinh phát hiện ra ba cô cố tình để lộ.

Chung Đinh ở nhà hoàn toàn bị tước quyền, ngay cả việc ăn gì cũng không được tự quyết định.

Vì cô cứ ngửi thấy mùi dầu khói là buồn nôn, nên bây giờ việc bếp núc trong nhà do chị giúp việc và ông Chung phụ trách. Chị giúp việc là người Trung Quốc, đến Nhật từ 10 năm trước, nói tiếng phổ thông lưu loát, rất tôn trọng người có văn hóa như ông Chung. Ông Chung vẫn là chủ gia đình đích thực, ngay cả trong bếp cũng hoàn toàn chiếm vị trí chủ đạo. Ông tuân thủ vô cùng nghiêm ngặt lời dặn của bác sĩ và thực đơn dinh dưỡng cho bà bầu để nấu ăn cho Chung Đinh, món ăn làm ra, không nói cũng biết..., nhưng bà Đinh và chị giúp việc lại rất tán thưởng.

Chung Đinh gọi điện cho Lộ Tiêu Duy, ngày càng nhắc nhiều đến đồ ăn, cô thực sự nhớ những món ngon của quê nhà.

Cô muốn ăn mứt cuộn sơn trà của nhà Kim Cao Trương, mứt trần bì, gia ứng tử, chân gà ngâm ớt, bánh đậu Hà Lan, bánh nếp ngải cứu... Cô kể với Lộ Tiêu Duy rằng cô mơ thấy món y mai trong "Kim Bình Mai", "Ngon thật đấy, lấy cam thảo, đinh hương và các loại dược liệu khác đã được ướp trong mật ong, lăn đều một vòng hoàn chỉnh lên những quả dương mai đã chuẩn bị sẵn, rồi bọc thêm bạc hà và lá quýt, cắn một miếng... nhưng em còn chưa kịp cắn thì đã tỉnh giấc. Tỉnh dậy em thấy gối ướt sũng, chắc chắn là đã chảy rất nhiều nước miếng... Lộ Tiêu Duy, em nhớ anh."

Cô không đợi trả lời lại vội nói tiếp, "Anh nói xem món y mai này sao bây giờ không ai làm nữa nhỉ?"

Lộ Tiêu Duy vẫn bắt được câu nói đó trong vô số lời của cô, anh nói từng chữ một, "Anh cũng nhớ em." Nhưng anh không thể nói thêm được gì khác, những lời ngọt ngào trước đây nói làu làu lúc này lại không thốt ra được một chữ, thế là anh lại bổ sung một câu, "Bà bầu không nên ăn nhiều sơn trà."

Ban đầu, Chung Đinh chỉ cần nói chuyện điện thoại với anh mỗi ngày là đã đủ mãn nguyện, nhưng không biết tại sao gần đây lại nhớ anh da diết, "Em đã ngâm ba bình rượu mơ xanh, đến lúc rượu ngấu hẳn thì em đã không uống được nữa rồi, em đã tặng ba em và chú Takasaki mỗi người một bình, bây giờ vẫn còn giữ lại một bình, khi nào anh đến uống? Mứt mơ khắc gần như đã bị em ăn hết rồi, nước vôi vẫn là anh pha, hoa mơ anh khắc cũng rất đẹp. Dạo này em thèm ăn quá, cái gì cũng muốn ăn, anh mà không đến nữa, mứt sẽ bị em ăn hết mất. Anh nói xem nếu em ăn hết, anh có trách em ăn một mình, không để dành cho anh không?"

Lộ Tiêu Duy biết tất cả những lời cô nói đều chung một ý, gộp lại chẳng qua là 'anh mau đến đi', nhưng lịch trình công việc của anh thực sự không thể sắp xếp được, anh cũng không thể đáp ứng yêu cầu của cô. Đến nước này anh chỉ có thể tự trách mình đã đẩy cô sang Nhật.

"Em muốn ăn gì, anh gửi qua cho."

Chung Đinh không từ chối, không chỉ cô muốn ăn, mà con cô cũng muốn ăn, Lộ Tiêu Duy với tư cách là ba của đứa bé có trách nhiệm kiếm đồ ăn cho cô. Cô rất nhanh chóng lập một danh sách gửi cho Lộ Tiêu Duy, còn gửi cho anh địa chỉ của một công ty vận chuyển, cô bảo anh công ty này thường sẽ không bị chặn lại.

Trong sự chờ đợi ngày qua ngày của cô, bưu kiện của Lộ Tiêu Duy cuối cùng cũng được gửi đến.

Chung Đinh vốn định lén lút đi lấy bưu kiện, rồi lén lút ăn hết.

Nhưng điều cô không bao giờ ngờ tới là, bưu kiện quá lớn, lúc cô nhờ tài xế giúp khiêng về nhà, kiện hàng đã bị giáo sư Chung phát hiện.

Trên đó ghi rõ hàng gửi là thực phẩm.

Giáo sư Chung nhìn chằm chằm con gái nói, "Chung Đinh, không phải ba không tôn trọng sự riêng tư của con, nhưng chúng ta không phải đã thống nhất về việc ăn gì rồi sao? Con làm thế này ba rất khó xử. Chân gà ngâm ớt và những thực phẩm ngâm muối này đều không được ăn, còn những thứ khác, chúng ta mỗi ngày ăn một túi, con mỗi ngày đến chỗ ba lấy. Hôm nay con có thể ăn trước một túi nhỏ mứt trần bì. Còn Tiểu Lộ nữa, ba cũng phải phê bình nó, sao có thể tùy tiện gửi cho con những thứ này?"

"Đối với một phụ nữ mang thai, giữ tâm trạng vui vẻ là quan trọng nhất. Ba, cái này ba cũng không cho con ăn, cái kia cũng không cho con ăn, tâm trạng con làm sao vui vẻ được? Ăn những thứ này không có hại gì cho cơ thể, nhưng không ăn lại gây tổn thương lớn cho nội tâm con. Hơn nữa những thứ này vượt biển tìm đến con, sao con có thể không ăn chúng chứ? Như vậy thật có lỗi với chúng quá."

Giáo sư Chung cảm thấy những gì con gái nói đều là lý lẽ cùn, ông nhất thời không biết trả lời thế nào, nên dùng thái độ kiên quyết nói, "Không được!" Năm đó ông chính là không chống cự nổi sự tấn công của vợ, bà muốn ăn gì ông liền kiếm cho bà thứ đó, kết quả sinh con rất vất vả, ông nhất quyết không thể để lịch sử lặp lại, "Hôm nay chúng ta nghe 'Quý Trát Quan Nhạc', ba cho rằng bài này ba đọc khá hay, con ngồi đây nghe một chút."

"Ba tự nghe đi ạ, con phải đi viết luận văn rồi."

Giáo sư Chung không ngờ con gái mình đã ba mươi tuổi mà đột nhiên trở nên bướng bỉnh, may mà con rể kịp thời báo cáo cho ông. Con rể nói trong WeChat rằng ý chí của mình không kiên định, thực sự không thể từ chối yêu cầu của Chung Đinh, hy vọng ba vợ có thể giúp kiểm soát. Giáo sư Chung đã đồng ý rất sảng khoái. Chỉ là bây giờ ông nghĩ lại thấy có chút không ổn, tại sao mình lại đóng vai ác, để cho thằng nhóc nhà họ Lộ đóng vai hiền chứ?

Thôi vậy, ông lười tính toán.

Chung Đinh cho mứt trần bì vào miệng, nhai từng chút một, vì ít nên càng trở nên quý giá. Khi viết luận văn, cô có thói quen viết tay trước một lần, đang viết thì bút máy hết mực, đúng lúc cô đang bơm mực cho bút thì điện thoại của Lộ Tiêu Duy gọi đến.

"Em nhận được đồ chưa?"

"Nhận được rồi." Chung Đinh nghĩ anh mua cho mình nhiều thứ như vậy chắc chắn không dễ dàng gì, biết cô không được ăn, chắc trong lòng sẽ rất buồn.

"Vậy thì tốt rồi." Lộ Tiêu Duy trong một thoáng cảm thấy có lỗi với Chung Đinh, nhưng không còn cách nào khác, cô thực sự không thể ăn quá nhiều.

Lộ Tiêu Duy đến thăm Chung Đinh lần nữa đã là giữa mùa hè.

Mặc dù có chìa khóa, nhưng anh vẫn chọn bấm chuông cửa.

Chung Đinh lê dép ra mở cửa cho anh, anh vốn định ôm cô một cái, nhưng lại bị cô cố tình lách qua.

Anh chào hỏi đơn giản ba mẹ vợ, lấy ra món quà nhỏ đã chuẩn bị, hai con dấu bằng đá huyết gà, một chiếc trâm cài áo kim cương hình hoa trà.

Giáo sư Chung nói quá quý giá, anh nói là điều nên làm. Sau vài vòng khách sáo, Lộ Tiêu Duy vỗ nhẹ vào tay Chung Đinh, rồi theo cô vào phòng ngủ.

Vào phòng, anh lấy một chiếc hộp từ trong túi ra đặt lên bàn trà nhỏ, "Em ăn đi. Mang nhiều quá hải quan không cho qua."

Chiếc hộp không lớn, tổng cộng có tám miếng bánh nhỏ, mỗi loại một miếng.

Chung Đinh vội vàng lấy một miếng bánh đậu Hà Lan nhét vào miệng, cô cắn một miếng, "Ngon quá."

Hai người chen chúc trên chiếc ghế sofa nhỏ, một tay của Lộ Tiêu Duy đặt trên thành ghế sau lưng Chung Đinh. Anh véo tai cô một cái, rồi lại nắn cổ tay cô, cuối cùng tay dừng lại trên vai cô, "Mập thật rồi, chỉ nhìn mặt thì không thấy rõ."

Chung Đinh ngẩng đầu cười ngượng ngùng với anh, "Cũng không mập lên bao nhiêu, em là mập giả thôi." rồi cúi đầu tiếp tục ăn miếng bánh đậu Hà Lan của mình.

Cô ăn xong miếng bánh đậu Hà Lan, lại lấy một miếng bánh nếp ngải cứu, "Ăn thêm một miếng nữa thôi." rồi lại cầm miếng bánh cắn.

Chung Đinh ăn rất chậm, cô không muốn bỏ lỡ một chút hương vị nào của món ăn.

Lộ Tiêu Duy đặt tay lên đầu cô xoa xoa, "Em đó."

Cô ăn xong bánh, đi đến chiếc bàn trước cửa sổ lấy một cái hũ và một cái kẹp, "Mứt của em vẫn chưa ăn hết, anh ăn một viên nhé." Cô kẹp quả mơ đã ngâm đến bên miệng anh, "Há miệng ra."

"Có ngon không?" Chung Đinh lại tự gắp cho mình một viên, cô nhai kỹ, đến khóe mắt cũng ánh lên ý cười, "Anh có muốn ăn thêm một viên nữa không? Lần này em làm ngon thật đấy, nhờ có nước vôi anh pha, hoa mơ anh khắc cũng rất đẹp, tay anh thật là khéo."

Ngón tay khéo léo trong lời cô vừa nói lướt nhẹ lên mặt cô, Chung Đinh ngẩn người một lúc rồi nói, "Chiều nay chúng ta đi ăn kem nhé, em muốn ăn vị mochi, vị vani, vị bạc hà... Lúc em mới chia tay anh, thấy ly thứ hai giảm nửa giá là thấy tiếc, lại còn ham rẻ, thấy có chút hời là muốn mua, thế là một mình mua hai phần. Lúc đó, em đã nghĩ, nếu có anh ở bên cạnh thì tốt biết mấy. Lúc ăn kem vị vani em cũng nghĩ đến anh, em nghĩ, nếu có anh ở bên, em có thể gọi thêm một phần vị bạc hà nữa, chúng ta có thể đổi cho nhau ăn. Lúc ăn kẹo hồ lô, em nghĩ, nếu có anh ở bên, em còn có thể mua thêm một xiên củ mã thầy nữa..."

Cô cắn môi, đáng lẽ nước miếng phải chảy ra trước, không ngờ nước mắt lại rơi xuống trước, anh hôn lên giọt lệ nơi khóe mắt cô.

"Lộ Tiêu Duy, anh nói xem có phải em rất vô dụng không, chỉ vì chút đồ ăn mà đã khóc?"

"Anh còn vô dụng hơn."

Cô lại nếm được vị mơ xanh trong miệng anh.

Trước khi ra khỏi phòng ngủ, Chung Đinh ngồi trước bàn trang điểm soi gương, cố gắng xóa đi vết tích trên cổ mình, "Em nói đây là muỗi đốt, họ có tin không?"

"Muỗi đốt có làm em đau không?" Anh véo mũi cô, "Tin anh đi, họ sẽ không hỏi đâu."

Chung Đinh quyết định xõa hết tóc ra, như vậy mọi người sẽ không nhìn thấy.

Sau khi ăn xong bữa trưa vô cùng bổ dưỡng nhưng không được ngon cho lắm, giáo sư Chung giở cuốn "Từ Hải" ra, "Hai đứa có ý tưởng gì về tên của đứa bé chưa?"

Chung Đinh không nghĩ ngợi mà nói, "Bây giờ có phải hơi sớm không ạ? Đợi con viết xong luận văn rồi con nghĩ."

Giáo sư Chung đẩy một tờ giấy qua cho họ xem, "Ba hiện đã đặt cho cháu ba mươi cái tên, những cái tên này ba thấy về cơ bản cả nam và nữ đều dùng được, mẹ các con thấy tên nào cũng rất hay, nhưng vì quá hay nên bà ấy không thể đưa ra lựa chọn. Các con là ba mẹ của đứa bé, quyền lựa chọn vẫn giao cho các con, các con thấy cái nào hay?"

Chung Đinh liếc nhìn ba mẹ mình, rồi lại nhìn kỹ tờ giấy, sau đó cô đưa tờ giấy cho Lộ Tiêu Duy, "Anh thấy cái nào hay hơn?"

"Em thấy cái nào hay thì chọn cái đó."

Chung Đinh lại đưa tờ giấy trả lại cho ông Chung, "Ba đặt tên thật sự rất hay, nhưng vì quá hay nên chúng con phải suy nghĩ thêm."

"Tờ giấy đó con cứ giữ đi, thỉnh thoảng xem lại."

Ngày Lộ Tiêu Duy đến, Chung Đinh rất vui, bữa ăn của cô được cải thiện đáng kể, buổi tối đến quán thịt bò Wagyu mà Lộ Tiêu Duy đã đặt trước để ăn thịt nướng, mãi đến lúc về nhà, Chung Đinh vẫn còn lưu luyến hương vị của thịt thăn. Nếu cô không phải là phụ nữ mang thai, thì cô đã có thể chấm lòng đỏ trứng sau khi chấm sốt Sukiyaki rồi, nhưng dù không chấm lòng đỏ trứng cũng rất ngon.

Điều đáng tiếc duy nhất là Lộ Tiêu Duy vẫn không thích ăn thịt bò, nhưng điều đó thì có sao đâu chứ? Trên đời có biết bao nhiêu món ngon, những món cả hai đều thích cũng rất nhiều.

Tối về đến nhà, trong miệng Chung Đinh vẫn còn vương vấn hương vị kem mơ xanh, đóng cửa phòng ngủ, cô khoe bình rượu mơ mình tự ngâm cho Lộ Tiêu Duy xem như khoe báu vật, "Có muốn thử một chút không?"

Lộ Tiêu Duy lắc đầu.

"Chỉ một chút thôi, thật sự rất ngon."

"Em không được uống rượu."

"Em không uống, em mời anh uống mà?"

"Anh uống cũng không khác gì em uống."

Lộ Tiêu Duy thực sự cảm nhận được Chung Đinh đã mập lên, là lúc hai người nằm chung một chăn. Xương cô nhỏ, thịt giấu trong quần áo trông không khác trước là mấy, nhưng sờ vào thì sự khác biệt hiện ra rõ rệt. Anh dùng tay đo lại cơ thể cô một lần nữa, anh đo rất lâu, lâu đến mức từ hưởng thụ ban đầu biến thành đau khổ, anh nghĩ lúc này nên xuống giường đi tắm nước lạnh.

Nhưng không thể, anh bị Chung Đinh ôm rất chặt, "Lộ Tiêu Duy, anh thấy con chúng ta tên gì thì hợp?"

"Em thấy sao?"

"Gọi là Chung Lộ Lộ đi. Họ của em ở trước, nhưng họ của anh chiếm hai chữ, anh thấy như vậy có công bằng không?"

Bình Luận (0)
Comment