Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 32

"Theo lời em nói, em ly hôn lại thành ra tốt cho anh à?"

"Tốt cho cả hai chúng ta."

"Anh nói cho em biết, anh hối hận rồi, bây giờ anh không tốt chút nào. Quay về đi, Chung Đinh. Điều kiện em có thể tùy ý đưa ra, anh sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng em. Rời xa anh, em chưa chắc đã sống tốt hơn."

Chung Đinh cười khổ, "Bây giờ em sống rất tốt."

"Trần Ngư hay là kẹo hồ lô sơn trà đó?"

"Anh nghĩ nhiều rồi, hơn nữa hạnh phúc của em không nhất thiết cần đàn ông mang lại. Vì mục đích kết hôn ban đầu của anh đã đạt được, đừng tiếp tục nữa."

Nói xong nửa câu sau, cô lập tức hối hận, nếu không nói ra thì đó chỉ là một phỏng đoán, đã ly hôn rồi, cần gì phải tự làm khó mình?

Không phải là không thể diễn đạt theo cách khác.

Lộ Tiêu Duy im lặng một lúc rồi nói, "Anh quen rồi, thói quen một khi đã hình thành, thì khó mà thay đổi. Em vẫn chưa quen anh sao? Anh hẳn là người đầu tiên của em, vì lúc đó em rất kích động. Lúc đó em đã 25 tuổi rồi, anh nên nói em giữ mình như ngọc hay là cố chấp đây? Chẳng phải ban đầu em dùng cái này làm mồi nhử để anh kết hôn với em sao? Chung Đinh, cá một khi đã cắn câu, muốn giãy ra thì khó lắm. Em mỗi lần nói đến là đến, nói đi là đi, em yêu anh như vậy sao?"

Anh đã thẳng thắn thừa nhận, chút thể diện mà cô cố gắng duy trì chỉ vì một câu nói của cô mà sụp đổ hoàn toàn trong phút chốc, nhưng cũng không thể trách được ai.

Cô đã vô số lần nghĩ về lý do anh đồng ý kết hôn với mình, ban đầu cho rằng là đơn thuần vì thích, sau này dần dần nghĩ đến những khả năng khác, nhưng về điểm này, cô luôn cố tình né tránh né. Hôm nay vô tình đã vạch trần tất cả.

"Lộ Tiêu Duy, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa nhé."

"Em nghĩ hay nhỉ! Anh suýt nữa thì bị em lừa rồi. Có phải em nghĩ mình là Bạch Cầu Ân (1) phiên bản hiện đại, không màng lợi ích cá nhân, chuyên giúp đỡ người khác, ngay cả ly hôn cũng là hy sinh bản thân vì người khác? Đối với vở kịch mà em dàn dựng này, có phải em còn rất cảm động không? Mọi người đều là người lớn, rõ ràng tắt đèn rồi em cũng không phải không có cảm giác, lại cứ tỏ ra như anh dũng hy sinh, em muốn dùng cái này để chứng minh em đã hoàn toàn thoát khỏi những thú vui tầm thường sao? Chung Đinh, vì em đã mời anh diễn vở kịch này, anh nhất định sẽ phối hợp diễn đến cùng. Bỏ cuộc giữa chừng thật sự không có đạo đức nghề nghiệp."

Nghe đến đây, răng cô không kìm được mà run lên, "Anh còn gì muốn nói nữa không?"

"Chung Đinh, một người trinh tiết liệt nữ như em, không phải nên chung thủy từ đầu đến cuối sao? Anh sẽ giúp em toại nguyện."

Cô thật sự không nhịn được mà nhấn nút cúp máy, sau đó số điện thoại quen thuộc lại gọi đến, hết lần này đến lần khác, cuối cùng cô chỉ có thể chặn số anh.

Sau đó lại có vài cuộc gọi lạ ập đến, cô không nhận một cuộc nào.

Điện thoại bị cô ném sang một bên, ánh sáng cuối cùng cũng biến mất.

Khi nằm trên sofa, cô mới nhớ ra lúc nãy vào nhà đã quên thay dép lê.

Sàn nhà bẩn rồi, ngày mai phải dậy sớm lau lại một lần.

Chung Đinh tỉnh dậy trên sofa phòng khách, cô nghi ngờ mình đã có một giấc mơ, mở điện thoại ra mới nhận ra những gì xảy ra tối qua đều là thật.

Lần đầu tiên chuyển đến đây cô không làm bữa sáng, trên đường mua một cái bánh kếp, ăn được một nửa đột nhiên không kìm được cảm giác buồn nôn, lãng phí thức ăn, thật là tội lỗi.

Buổi sáng Nhị Bính gọi điện cho cô, mời cô tham dự đám cưới, "Tôi đã nói với anh Lộ rồi, nhưng để thể hiện sự coi trọng của tôi đối với cô, tôi phải đích thân nói lại với cô một lần nữa."

"Tôi và anh ấy ly hôn rồi."

"Cô không đùa đấy chứ, chuyện khi nào vậy?"

"Hơn hai tháng rồi. Nhị Bính, chúc anh tân hôn vui vẻ trước nhé! Đến lúc đó tôi sẽ gửi quà đến, nhưng tôi sẽ không đến đâu."

Buổi sáng Chung Đinh viết giáo án ở phòng nghiên cứu giảng dạy lịch sử cổ đại, điện thoại luôn ở chế độ im lặng.

"Tiểu Chung, có người tìm!" Người gọi cô là thầy Hoàng dạy lịch sử đời Tống. Người tìm cô là một anh chàng giao hàng, tay ôm một bó hồng vàng lớn.

"Làm ơn ký nhận giúp ạ."

"Anh giao nhầm người rồi."

"Không nhầm đâu, chị không phải là Chung Đinh sao?"

Trong một ngày, cô nhận được ba bó hoa.

Vì anh chàng giao hàng đến quá thường xuyên, lần thứ ba thì bị giáo sư Chung chặn lại, "Ai thế này? Không sợ làm phiền người khác làm việc à!"

Chiều tối, Chung Đinh nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ, nhưng giọng nói lại vô cùng quen thuộc, "Em nhận được hết hoa chưa?"

"Sau này xin anh đừng làm phiền em nữa."

"Làm phiền? Không phải em thích so sánh sao? Kết quả này em có hài lòng không?"

"Chúng ta ly hôn rồi."

"Anh hối hận rồi."

"Lộ Tiêu Duy, anh là người của công chúng, xin anh làm việc gì cũng phải suy nghĩ cho chu toàn."

"Nếu không thì sao? Anh hoan nghênh em tự tay viết bài đăng lên mạng kể về những 'chiến tích' của anh, Thư Uyển sẽ cảm ơn em vì đã tăng khối lượng công việc cho cô ấy đấy."

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?"

"Chúng ta tái hôn đi, em có thể đưa ra điều kiện."

"Điều kiện gì cũng được sao?"

"Em cứ nói đi."

"Em không muốn hoa nào khác, chỉ muốn hoa tuyết thôi. Nếu hôm nay tuyết rơi, thì chúng ta tái hôn."

Tất nhiên là không có tuyết rơi.

Sáng thứ ba, mặt đất vẫn khô ráo như thường lệ.

Hôm nay là sinh nhật của bà Lạc Đông Mai.

Tiểu Kiều đã sớm lái xe về nhà ba mẹ, cô là người dẫn chương trình buổi tối của đài phát thanh thành phố, thời gian nghỉ ngơi thường là ban ngày.

Lúc cô đến, ông Kiều đã đi lái xe, ở nhà chỉ có một mình bà Lạc.

Món quà sinh nhật Tiểu Kiều chuẩn bị là một chiếc nhẫn kim cương, bà Lạc vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện em dâu có nhẫn kim cương mà mình thì không.

Vốn dĩ cô định để ông Kiều tặng cho bà Lạc, "Ba, cứ nói là ba tự mua." Không ngờ ông Kiều lại không chịu, "Ba mà tặng mẹ con cái nhẫn kim cương như thế, bà ấy chắc chắn sẽ nghi ngờ ba giấu quỹ đen, sau này nhà cửa không yên đâu".

Sau khi nhận được nhẫn kim cương của Tiểu Kiều, bà Lạc vừa kinh ngạc vừa vui mừng, "Ba con bao nhiêu năm cũng chưa mua cho mẹ cái nhẫn thật nào, hôm nay lại được nhận từ tay con gái. Chẳng ai đáng tin cậy bằng con mình."

"Mẹ cũng đừng nói ba, tiền tiêu vặt mỗi tháng của ba còn chưa đến một nghìn, ba cũng muốn mua cho mẹ lắm, nhưng lực bất tòng tâm!"

"Thật sự không mua nổi thì cũng đừng mua đồ giả chứ! Có mua đồ giả thì cũng mua cái nhỏ nhỏ thôi, to thế này, đeo ra ngoài thể nào cũng lộ."

Bà Lạc lấy viên "trứng bồ câu" từ trong hộp trang sức nhung màu xanh coban ra cho con gái xem, "Thực ra nếu không nhìn kỹ, có khi cũng có người tưởng là thật. Nhưng phải là phú bà đeo, chứ mẹ mà đeo thì chẳng ai tin."

Tiểu Kiều cầm chiếc nhẫn nhìn vào mặt trong, "Đông Đông? Không ngờ ba con cũng lãng mạng ghê!"

Bà Lạc đỏ mặt, "Toàn làm mấy chuyện vô bổ, nhẫn kim cương giả khắc chữ thì có ý nghĩa gì?"

"Nhưng sao con càng nhìn càng thấy giống thật?"

"Thật ấy à, gặp ma rồi! Đừng nói là tiền tiêu vặt của ba con, ngay cả cộng lương của ba con vào, tiết kiệm 100 năm cũng không mua nổi một viên 'trứng bồ câu' này đâu."

Tiểu Kiều cầm chiếc nhẫn soi dưới ánh mặt trời, ánh sáng lấp lánh làm cô lóa mắt, cuối cùng đến đầu cũng thấy choáng váng. Cô lấy từ trong túi ra một cây bút thử kim cương, "Mẹ, mẹ cầm đi, con thử xem."

Khi điốt phát sáng màu vàng thứ chín của bút thử kim cương sáng lên và phát ra tiếng bíp liên hồi, giọng Tiểu Kiều cũng run rẩy theo, "Mẹ, ba mua cái này cho mẹ ở đâu vậy?"

"Mẹ cũng không biết, nó để trong túi hạt dẻ. Không phải con nói với mẹ là đá Moissanite (2) cũng có thể qua được bút thử kim cương sao? Nhưng một viên Moissanite to thế này chắc cũng phải mấy vạn tệ nhỉ. Ba con lại có quỹ đen mấy vạn tệ sao? Lại còn dùng tiền này mua một viên kim cương giả như thế! Con gái yêu, gọi điện cho ba con ngay, bảo ông ấy về nhà ngay lập tức!"

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Bạch Cầu Ân (白求恩 – Henry Norman Bethune) là một bác sĩ phẫu thuật lồng ngực người Canada nổi tiếng, được Mao Trạch Đông ca ngợi hết lời vì tinh thần quốc tế vô sản, cống hiến y học hiện đại cho cách mạng Trung Quốc trong Chiến tranh Trung-Nhật.

(2) Đá Moissanite là một khoáng vật tổng hợp nhân tạo (Silicon Carbide – SiC) có vẻ ngoài và tính chất quang học gần giống kim cương, được dùng làm trang sức thay thế kim cương nhờ độ cứng cao, lấp lánh mạnh mẽ, nhưng giá thành rẻ hơn nhiều. Moissanite tự nhiên cực kỳ hiếm, nên hầu hết đá Moissanite trên thị trường đều được tạo ra trong phòng thí nghiệm.

Bình Luận (0)
Comment