"Ba anh đến nhà em vào ngày thứ hai sau Tết Trung thu, ông ấy còn tưởng anh ăn Tết ở nhà em."
"Anh không nói dối ông ấy."
"Em biết." Anh chắc chắn nói mình có việc, nhưng trí tưởng tượng của ba anh rất hạn hẹp, chỉ có thể nghĩ đến ông Chung.
Ngày thứ hai sau Tết Trung thu, nhà họ Chung đón một vị khách hiếm hoi.
Ông Lộ đón Tết Trung thu không vui, ông cảm thấy mình nuôi con trai chỉ để cho người khác hưởng lợi. Ngày Tết Trung thu ông nhận được một đống bưu phẩm, đều là con trai gửi về, chẳng lẽ ông thiếu thốn những thứ đó? Nhà ông đầy ắp bánh trung thu. Không thể để nhân viên giao hàng nghỉ ngơi một chút sao? Người không đến, gửi những thứ đó có ích gì.
Mẹ người ta bị bệnh thì con gái chăm sóc là được rồi, anh đi góp vui làm gì, chẳng lẽ anh không họ Lộ mà họ Chung?
Ông Lộ tự nhận mình chưa bao giờ thua ông Chung, nhưng lần này, ông cảm thấy thất bại. Lúc đó, con gái ông Chung gả cho con trai ông, ông cho rằng dù sao nhà mình cũng có con trai, sẽ không bị thiệt, bây giờ mới cảm nhận được hiệu quả thủ đoạn của ông Chung.
Con dâu về nước mấy tháng rồi, ông bảo vợ mình thông qua nhiều cách khéo léo dò hỏi thì biết bụng con dâu vẫn chưa có động tĩnh. Ông vẫn hơi sốt ruột. Hỏi đứa con nghịch tử đó, nó luôn nói mình không có kế hoạch này.
Nói bậy!
Theo kinh nghiệm cá nhân của ông, một người đàn ông, khi điều kiện kinh tế cho phép, sẽ không từ chối sinh con. Con cái là sản phẩm phụ hạnh phúc của một người đàn ông, không cần tốn nhiều công sức. Còn việc nuôi dưỡng, đó là chuyện của giai đoạn khác. Việc có con, đàn ông không trịnh trọng như phụ nữ.
Có lẽ ông nên nói chuyện với nhà thông gia về vấn đề này, đừng để định kiến của thế hệ trước ảnh hưởng thế hệ sau. Hơn nữa, bà thông gia bị bệnh, xét về tình và lý, ông đều nên đến thăm một chuyến.
Ông Lộ lần này đến thăm không chỉ mang theo mình, mà còn mang theo một đống lựu, lê, táo, nho, hồng... đều là cả thùng, hái từ vườn nhà. Ngoài ra, còn có yến sào, vi cá, nhân sâm đóng hộp, nhưng những thứ này có kích thước quá nhỏ, không thể gây ấn tượng mạnh về mặt thị giác. Để đảm bảo những thứ này được mang lên lầu, ông còn mang theo một người phụ giúp.
Chung Đinh pha trà Lão Quân Mi cho ba chồng, bộ ấm chén dùng là đồ sứ Nhữ men xanh ngọc sau mưa.
Ông Lộ trước tiên hỏi thăm sức khỏe của thông gia một cách tượng trưng, sau đó nhanh chóng đi vào vấn đề chính.
"Ở tuổi này, mong muốn lớn nhất của tôi là được hưởng chút phúc bế cháu. Các con bận rộn sự nghiệp, tôi đều có thể hiểu. Nhưng sự nghiệp lúc nào cũng có thể bận, con cái bây giờ không có thì sau này muộn mất." Để thể hiện trước mặt giáo sư Chung rằng mình không trọng nam khinh nữ, "Cháu gái hay cháu trai tôi đều yêu thương như nhau."
Giáo sư Chung vẫn luôn nghĩ là con gái mình không muốn có con, nên nói chuyện rất qua loa, "Chuyện con cái đã đủ khiến chúng ta bận rộn rồi. Chuyện cháu gái cháu trai thì thật sự không quản được nữa, cứ để chúng tự quyết định đi."
Hai người không có tiếng nói chung, nói chuyện thì mỗi người nói một kiểu, cuộc nói chuyện đó kết thúc không có kết quả.
Lộ Tiêu Duy cùng cô về nhà ăn tối.
Có lẽ vì cảm cúm, cô ăn gì cũng thấy đắng, đầu sư tử hầm (1) thanh đạm cũng đắng, ngô rang hạt thông cũng đắng, hôm nay cô đặc biệt nấu canh rau cải đậu phụ.
Trong bữa ăn cô múc cho Lộ Tiêu Duy một bát canh, hỏi anh mùi vị thế nào.
Anh nói không tệ.
Ăn xong, Lộ Tiêu Duy ngồi đó lật xem album ảnh của cô. Ba mẹ cô trước đây chụp ảnh không giỏi, nhưng mỗi bức ảnh chụp ngẫu nhiên đều ghi lại khoảnh khắc cô vui vẻ.
Giáo sư Chung lại bắt đầu khen ngợi con gái, có lẽ vì đã kể quá nhiều lần, ông quên mất đã kể cho ai rồi, thế là lại kể lại từ đầu, "Chung Đinh nhà chúng tôi tám tuổi đã thuộc lòng 'Tế Thập Nhị Lang Văn'..."
Ngồi đến 10 giờ, bà Đinh mới lên tiếng, "Chung Đinh, con cũng ở nhà nhiều ngày rồi, nên về đi."
Cô nghĩ đúng lúc cần nói chuyện với Lộ Tiêu Duy.
"Miệng em đắng, muốn ăn chút đồ ngọt."
Cô lái xe đến con phố đó mua kẹo hồ lô, cô mua hai xiên kẹo hồ lô, đưa cho anh một xiên.
"Có ai nói em ăn giống ốc sên không?"
"Không. Em không thích động vật thân mềm lắm." Trước đây, cô từng trồng một cây nho trên ban công, không biết sao lại thu hút một con ốc sên, khi con ốc sên ăn lá, râu của nó cứ động đậy, cô chẳng thấy nó đáng yêu chút nào.
"Anh chưa bao giờ thấy ốc sên lột vỏ."
"Ốc sên đâu phải ve sầu, lột vỏ là chết. Chết rồi sao còn lảng vảng trước mắt anh? Hoặc anh có thể đi xem con sên, nó cũng được gọi là ốc sên theo nghĩa rộng."
"Đó là chuyện khác. Bao nhiêu năm nay, anh chưa từng thấy em tức giận."
Không biết từ khi nào, đối với những cảm xúc tiêu cực, cô luôn chỉ có tâm trạng mà không có biểu cảm, chỉ có biểu cảm vui vẻ là không cần phải che giấu.
"Anh có biết khi nào một người thích ăn chua nhất không?"
Cô dừng xe bên đường, vừa ăn kẹo hồ lô vừa ngẩng đầu nhìn anh, tiếp tục nói, "Khi mang thai. Mẹ em hồi mang thai thích ăn chua, ba em cứ nghĩ là con trai, vì người ta nói 'chua con trai, cay con gái' mà. Ông ấy viết thư cho ông nội em, nghĩ rằng có thể sẽ có thêm một cháu trai cho gia đình. Ba em lúc đó ở Nhật Bản, gọi điện thoại tiện lợi biết bao, nhưng ông ấy gọi xong vẫn viết thư, để lại bằng chứng bằng văn bản. Kết quả sinh ra lại là một bé gái, còn mập như vậy, chưa chắc đã vui mừng. Nhưng gia đình em có một thói quen, cái gì của mình đều thấy tốt. Ba em nhanh chóng nghĩ mập cũng tốt. Anh có thấy em nói những chuyện này rất nhàm chán không?"
Miệng cô đắng ngắt, nên cô cắn một miếng kẹo hồ lô, "Lộ Tiêu Duy, nếu em nói em không bị cảm cúm, chỉ là mang thai thì anh nghĩ sao."
Cô cố gắng bắt lấy biểu cảm của anh, nhưng phát hiện ra anh không chút biểu cảm.
Một lúc sau, cô không nhịn được cười nói, "Lừa anh đấy, anh nói quyền sinh sản là của cả hai bên, nếu anh không đồng ý, làm sao em có thể sinh con cho anh được?"
Thật ra còn một câu chưa nói, anh đã không muốn có con như vậy, sao không đi thắt ống dẫn tinh? Chẳng phải như vậy là giải quyết dứt điểm sao?
Nhưng đến bây giờ rồi, hà cớ gì phải dùng lời nói như dao đâm anh, anh không vui, mình có vui vẻ gì đâu?
Anh đưa một tay lên vuốt tóc cô, "Lần sau đừng đùa kiểu này nữa."
"Sẽ không có lần sau nữa."
Thật sự, sẽ không có lần sau nữa.
Về đến nhà, anh đóng sập cửa lại, rồi dùng tay ôm chặt cô, ép cô vào tường.
"Em bị cảm cúm rồi, anh đừng như vậy."
"Sức đề kháng của anh không tệ đến thế. Bao nhiêu ngày rồi, em cũng phải để anh thực hiện nghĩa vụ của mình chứ."
Anh chặn miệng cô, cả người cô bị anh ôm chặt trong lòng, từ phòng khách đến phòng ngủ, cho đến khi anh đẩy cô lên giường.
"Lộ Tiêu Duy, em đ*o phải là con đ*!"
"Đương nhiên em không phải, em đâu có lấy tiền!"
Cô giơ tay lên, cái tát do dự, cuối cùng rơi xuống mặt cô.
Nước mắt không kìm được lăn dài, lần này cô không thể tìm lý do nào khác.
Sao lại đến nước này?
Ngón tay anh chạm vào bàn tay cô vừa đặt lên mặt, rồi từ từ gỡ từng ngón tay ra.
"Em bị cảm cúm rồi, anh sẽ giúp em ra mồ hôi."
Cô cảm thấy trên người mình đè một chiếc chăn lụa dày nặng, bao bọc cô từ đầu đến chân.
Cô lại nhớ đến hồi nhỏ, lúc đó cô còn chưa quen anh, luôn bị cảm cúm, nhưng cũng nhanh khỏi, uống thuốc xong, đắp chăn kín mít từ đầu đến chân, ra một trận mồ hôi, hôm sau là khỏe. Lúc đó nỗi phiền muộn lớn nhất của cô chỉ là lén lút học bài trước mà không bị phát hiện.
Không biết sao lại thành ra thế này, cô cũng không biết sao mình lại nói ra câu đó.
Từ đầu đến cuối không phải đều là cô tự nguyện sao?
Rốt cuộc cô vẫn là oán trách anh.
Một người có nhu cầu biểu đạt, ban đầu chỉ cần có người lắng nghe là mãn nguyện.
Sau này có người nghe rồi, lại phàn nàn không có ai vỗ tay.
Có người vỗ tay rồi, lại chê tiếng vỗ tay không đủ nhiệt tình, thời điểm không đúng.
Yêu một người, là muốn chiếm hữu toàn bộ người đó.
Yêu cầu của cô đối với anh sẽ chỉ ngày càng nhiều, và anh sẽ không bao giờ thỏa mãn cô.
Chi bằng dừng lại đúng lúc, giữ lại một chút thể diện cho nhau.
Anh không phải là không tốt, chỉ là không đủ tốt với cô mà thôi. Giữa người với người cần có phản ứng hóa học, tình cảm càng như vậy, có người có thể khơi dậy cái tốt của kẻ xấu, có người lại khơi dậy cái xấu của người tốt. Lộ Tiêu Duy không phải là không thể làm một người chồng tốt, chỉ là đối tượng không đúng, nếu gặp đúng người, biết đâu anh lại có thể làm một người cha tốt.
Sáng hôm sau, Chung Đinh dậy rất sớm, cô vệ sinh cá nhân xong rồi đến hiệu thuốc 24 giờ mua thuốc tránh thai khẩn cấp để uống. Viên thuốc màu trắng, to bằng nửa móng tay út, hiệu quả của nó chắc hẳn rất đáng kinh ngạc.
Cô nghĩ may mà không có con, có con rồi thì mối quan hệ đâu có đơn giản như vậy. Có con, ba người cùng đau khổ, nỗi đau này sẽ ngày càng sâu sắc trong mối quan hệ không thể cắt đứt. Không có con, chỉ mình cô đau khổ, nhưng cô chỉ là một người bình thường, có ba mẹ cần phụng dưỡng, có luận văn phải viết, có dự án phải làm, một đống việc đang chờ cô, cô không có thời gian để diễn cảnh oán hận trong khuê phòng, nỗi đau đó cũng sẽ bị thời gian bào mòn.
Cô làm cho anh món bánh trôi, bánh trôi gừng, nhân mè đen và nước hoa hồng. Nước hoa hồng là do cô tự làm, cô nhìn căn bếp mà cô từng chút một xây dựng nên rất thân thuộc, nhưng sắp không còn là của cô nữa.
Người trước mắt, cũng chẳng mấy chốc sẽ không còn là của cô nữa.
Có lẽ từ trước đến nay chưa từng là của cô.
Bánh trôi, đoàn viên, anh muốn đoàn viên với ai thì cứ đoàn viên với người đó đi.
Cô muốn chia tay trong hòa bình với anh, đợi anh ăn xong viên bánh trôi cuối cùng mới nói với anh, "Lộ Tiêu Duy, chúng ta ly hôn được không?"
Cô biết anh sẽ không từ chối cô, giống như năm xưa cô nói chia tay với anh, anh chỉ nói một chữ "được". Lúc đó cô đã chuẩn bị một đống lý do nhưng không nói ra được một câu nào, những lý do đó đều rất dễ bị phản bác.
Anh như phát hiện ra một lục địa mới, đưa tay sờ trán cô để kiểm tra nhiệt độ, rồi đứng dậy, "Thuốc hôm qua đã uống chưa? Anh đi lấy nhiệt kế cho em."
"Em đo rồi, không sốt, 36 độ 8."
"Em nói thật đấy, em không đùa chuyện này đâu." Cô luôn biết, anh không chơi trò chia tay với bất kỳ ai.
"Vẫn nên đo một chút đi." Anh đi được nửa đường mới nhận ra mình không biết hộp thuốc ở đâu. Anh không quen thuộc với ngôi nhà này.
So với công ty của anh, ngôi nhà này hầu như không có dấu vết cá nhân của Lộ Tiêu Duy.
Anh quay lưng lại với cô, "Em thật sự quyết định rồi sao? Em có gì không hài lòng có thể nói ra, anh cũng không phải là không thể đáp ứng được."
Nhân viên muốn nghỉ việc, lãnh đạo tìm nói chuyện chắc cũng kiểu như vậy.
Cô nghĩ cô hiểu anh, có lẽ anh cũng hiểu cô, nhưng sự hiểu biết đó, giống như phiên bản tiếng Trung của "Bí sử" của Procopius (2), vốn là tài liệu thứ cấp chủ quan, rồi từ tiếng Hy Lạp dịch sang tiếng Anh, cuối cùng chuyển dịch sang tiếng Trung. Sự việc có thể tương tự, nhưng ý nghĩa không như ban đầu.
"Nếu em nói em muốn có một đứa con thì sao?" Cô không đợi anh trả lời, "Đây không phải là điều kiện của em. Em không uy h**p anh, chỉ là nói, em là một người bình thường, chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường." Trước đây, cô từng mong anh không thể sinh con, không thể sinh và không muốn sinh là hai chuyện khác nhau, đôi khi cô mong anh nghèo một chút, thậm chí xấu một chút. Vợ của một giáo sư trong khoa Sử đã nuôi chồng thành một người béo phì 100kg, kèm theo hội chứng huyết áp cao, mỡ máu cao, cô rất hiểu tâm trạng đó. Hiểu xong, cô lại phê phán, yêu một người không phải là mong anh ấy tốt sao? Sao có thể dùng mọi thủ đoạn để làm hại anh ấy chứ.
Toàn bộ quá trình đều là cô nói, anh lắng nghe.
Không ngoài dự đoán, anh đồng ý.
Anh là một người có lòng tự trọng rất cao, anh tuyệt đối không vì cần diễn với Âu Dương Thanh mà giữ cô lại.
Cuối cùng cũng bàn đến vấn đề tài sản.
"Em đến tay không, đương nhiên cũng nên đi tay không."
"Em không cần đi, anh đi là được."
"Đây là nhà của anh, làm gì có chuyện chim cắt chiếm tổ chim sẻ (3)? Em không lấy, không phải là em không yêu tiền. Ngược lại em rất yêu tiền, mỗi đồng tiền em vất vả kiếm được đều cảm thấy quý giá, mua một cây bút máy còn phải so sánh giá cả ba nơi. Nhưng em không thể yêu tiền của người khác." Miệng cô hơi đắng, múc một thìa nước gừng cho vào miệng, đã nguội rồi, "Em không muốn có bất kỳ liên quan nào với anh nữa, em biết nếu lúc đó em không tìm anh, anh đã không còn bất kỳ mối quan hệ nào với em rồi. Có lẽ là em đã làm phiền cuộc sống của anh. Nhưng em cũng không cảm thấy có lỗi lắm." Là anh đã đến trêu chọc cô trước, nếu năm đó anh không trêu chọc cô, tâm tư đó của cô cuối cùng sẽ úa vàng khô héo, nhưng câu nói đó cuối cùng vẫn không nói ra, "Đời người, nếu không gặp sai lầm, làm sao biết được điều gì là đúng! Gặp sai lầm sửa chữa là được, anh cũng đừng trách em quá."
Trước đây, mỗi khi nghĩ đến việc không còn liên quan đến anh, tim cô lại đau nhói.
Nhưng khi chuyện thật sự xảy ra, trong lòng lại bình lặng. Không liên quan vẫn tốt hơn là đến lúc rách nát tan tành.
CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:
(1) Đầu sư tử hầm (清炖獅子头) là một món ăn truyền thống của ẩm thực Hoài Dương (Trung Quốc), gồm những viên thịt lợn lớn được hầm hoặc hấp với rau củ, có hình dạng giống đầu sư tử.
(2) "" (Secret History) của Procopius là một tác phẩm sử học mật, được viết sau các tác phẩm chính thức của ông, vạch trần những bê bối, sự độc ác và các hành vi phi đạo đức của Hoàng đế , và tướng Belisarius, mô tả họ như những con quỷ và kẻ d*m đ*ng, tiết lộ những điều mà ông không thể nói trong các tác phẩm công khai như Chiến tranh và Công trình, được cho là để tránh sự trả thù, nhưng có độ tin cậy gây tranh cãi do tính chất cay độc và có thể là bịa đặt.
(3) "Chim cắt chiếm tổ chim sẻ" (Cưu chiếm thước sào – 鳩佔鵲巢) là một thành ngữ tiếng Trung dùng để chỉ hành động chiếm đoạt nơi ở, tài sản, vị trí của người khác một cách bất hợp pháp, thường là những kẻ mạnh hơn chiếm của kẻ yếu, hay một thế lực mới lật đổ và cướp quyền của người đang nắm giữ, giống như chim diệc (cắt) chiếm tổ của chim sẻ nhỏ bé.