Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 12

Đối với việc Chung Đinh rời đi năm đó, Lộ Tiêu Duy không chỉ một lần tự nhủ rằng không thể trách cô, anh không có tư cách trách cô.

Ban đầu anh ở bên cô cũng không phải vì thích cô, mà hoàn toàn là vì tò mò, anh thực sự không hiểu tại sao người này lại có thể ngày nào cũng cười chào anh trong khi không nhận được hồi đáp.

Nếu cô cười đẹp thì cũng thôi đi, có người thích khoe ưu điểm của mình mọi lúc, sợ bỏ lỡ một khán giả. Nhưng không phải vậy, khi cô cười, hai chiếc răng khểnh của cô thực sự quá nổi bật.

Hơn nữa, lúc mới quen nhau, anh cũng chẳng đối xử tốt với cô.

Anh chơi cờ vua với cô, chưa từng để cô thắng một lần nào. Sau này cô ăn gian chơi cờ chậm, đi một nước mất cả mười lăm phút, về tình về lý anh đều nên đi sai một nước để cô thắng một lần, ván cờ đó kéo dài hơn hai tiếng, cuối cùng cô vẫn thua. Từ nhỏ anh đã được dạy phải nhường nhịn phụ nữ, thực tế phần lớn thời gian anh cũng làm vậy, nhưng những lời dạy dỗ này gặp phải Chung Đinh liền hoàn toàn vô hiệu, anh chỉ muốn làm cô bẽ mặt, khiến cái gọi là sĩ diện của cô không còn chỗ đứng.

Sau này hai người chơi tennis, anh luôn thích đánh những cú topspin (1), phần lớn thời gian sự tồn tại của cô chỉ là một cái máy nhặt bóng di động. Có lần giao bóng quá mạnh, cô chạy đến đỡ bóng, kết quả bóng sượt qua trán cô, may mà chỉ trầy một chút da. Anh đưa cô đến bệnh viện, trên đường cô hỏi anh, "Có phải cậu thấy tớ rất ngốc không, thật ra phản ứng của tớ không chậm đến thế đâu, chỉ là tình cờ lơ đãng một chút thôi." Anh không nói gì, trong lòng thấy cô đúng là rất ngốc, lúc này cô không nên mắng anh sao.

Sau đó anh đưa cô về nhà, Chung Đinh nhanh nhảu nói với bố mẹ cô rằng bạn học Lộ đã thấy việc nghĩa hăng hái ra tay giúp đỡ, và mời anh vào nhà uống trà.

Lúc chia tay, anh có chút hối hận đã không nhường cho cô vài quả bóng, để cô thắng một lần cũng tốt.

Nhưng Âu Dương Thanh thì khác, người nói muốn ở bên nhau là cô ấy, người đòi chia tay cũng là cô ấy. Hai năm ở bên Âu Dương Thanh, anh đã cố hết sức che giấu tính xấu của mình, cần mẫn sao chép những yêu cầu trong các cuốn cẩm nang tình yêu hạng ba vào cuộc sống, anh cảm thấy mình đã đủ nhẫn nhục chịu đựng rồi, nhưng cuối cùng vẫn bị bỏ rơi.

Họ chỉ là quan hệ yêu đương, không có bất kỳ ràng buộc hợp đồng nào, đối phương dù vì lý do gì chia tay với anh cũng là tự do của người ta, anh tôn trọng sự tự do đó.

Sau khi chia tay, Âu Dương Thanh đã trả lại số tiền anh cho mẹ cô ấy chữa bệnh, còn đưa anh thêm bốn mươi vạn tệ, cho vay nặng lãi cũng chỉ có lãi suất bốn phần, cô ấy không hề bạc đãi anh.

Trong số tiền đó không chỉ có tiền tiết kiệm của anh, mà còn có tiền anh đổi từ tên miền đã sưu tầm năm năm và chiếc máy ảnh Leica cũ từ chín mươi năm trước. Tâm huyết của anh đối với cô ấy chỉ là một con số, và con số đó so với những gì người họ Đinh kia cho cô ấy, thực sự không đáng nhắc tới.

Bốn mươi vạn anh đã trả lại cho Âu Dương Thanh, số tiền còn lại anh đem đi quyên góp, chỉ có như vậy mới có thể gột rửa phần nào sự nhục nhã của anh. Chỉ là phần nào, anh thực sự không phải là người rộng lượng.

Hai năm trước, một chiếc máy ảnh cũ cùng loại xuất hiện tại một buổi đấu giá, giá khởi điểm là bốn mươi vạn tệ, cuối cùng anh đã mua nó với giá hai triệu tệ, nhưng lúc đó anh đã không còn hứng thú với nhiếp ảnh nữa, thứ anh hứng thú chỉ là kiếm tiền.

Mỗi khi nghĩ đến việc Âu Dương Thanh đặt anh và tình cảm của anh lên bàn cân như cân cà rốt hay bắp cải, rồi kết luận rằng anh là người nhẹ nhất, không đáng giá nhất, tim anh như bị một ngọn roi tẩm nước quất mạnh, lại như thể cây roi mây của ba anh quất vào lưng. Cảm giác này thôi thúc anh đi kiếm nhiều tiền hơn.

Những năm qua, anh chưa bao giờ quên Âu Dương Thanh, chưa bao giờ.

Anh cũng chưa bao giờ chúc phúc cho cô ấy, anh hy vọng cô ấy sống không tốt, hối hận vì đã chia tay anh, rồi khóc lóc cầu xin anh tha thứ.

Nhưng khi cô ấy nói lời xin lỗi với anh, anh đã cố gắng tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

Một tuần trước, Lộ Tiêu Duy gặp Âu Dương Thanh tại một bữa tiệc rượu, cô ấy xin lỗi anh, tất nhiên anh không thể chấp nhận lời xin lỗi đó. Chấp nhận, đồng nghĩa với việc gián tiếp thừa nhận rằng những năm qua anh vẫn luôn sống dưới cái bóng của cô ấy. Anh đã khéo léo cảm ơn Âu Dương Thanh, nếu không phải cô ấy đề nghị chia tay năm đó, hôm nay anh và Chung Đinh cũng sẽ không hạnh phúc như vậy. Ý là như thế, nhưng lời nói không thể nói thẳng ra như vậy, anh nói một cách uyển chuyển hơn, kín đáo hơn. Cảm ơn quá lộ liễu sẽ có vẻ như đang hờn dỗi.

Mặc dù bao năm qua anh đúng là đang ôm hận và chờ đợi cơ hội để trút giận. Nhưng mối hận này không thể để người khác thấy, nó quá trẻ con và chẳng ra gì, chỉ có thể chôn chặt trong lòng, không ai được biết.

Anh muốn dùng sự thật để nói cho Âu Dương Thanh biết, anh hạnh phúc hơn xưa rất nhiều, nhưng sự hạnh phúc này cần sự phối hợp của người trước mắt.

Chung Đinh có vẻ không muốn phối hợp với anh.

Anh cũng không biết tại sao Chung Đinh lại đối xử tốt với anh như vậy, có lẽ cũng giống anh, cũng là đang chờ đợi cơ hội để trút giận, đợi anh yêu cô rồi lại bỏ rơi anh, dù sao cô cũng là người sĩ diện hão, muốn gỡ gạc lại thể diện năm xưa cũng không phải là không có lý.

Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi vô cùng, anh sẽ nghĩ xem rốt cuộc tình cảm của Chung Đinh dành cho anh là gì, nhưng ngay sau đó lại có việc khác xen vào, anh rất bận. Tính toán tỷ lệ đầu tư và lợi nhuận trong tình cảm là cực kỳ ngu ngốc, vì chuyện tình cảm chưa bao giờ là cho đi sẽ được nhận lại. Người thực sự thông minh sẽ không bao giờ đầu tư vào lĩnh vực này.

Chung Đinh nghĩ gì không quan trọng, quan trọng nhất là anh phải duy trì sự hạnh phúc bề ngoài này.

Nghĩ vậy, anh hôn lên mí mắt cô, rồi thấy một giọt nước mắt lăn dài từ mắt cô, cô lấy tay che miệng ngáp một cái, "Buồn ngủ thật đấy!"

Diễn xuất của cô không cao tay, anh cũng lười vạch trần cô. Anh muốn thấy cô khóc, vì khóc đại diện cho sự yếu đuối. Cô rất ít khi tỏ ra yếu đuối trước mặt anh, thực ra chỉ cần cô chịu nhún nhường với anh một chút, anh sẵn sàng nhường cô hai quân cờ, nhường cho cô hai quả bóng, như vậy cô sẽ không thua thảm đến thế. Nhưng cô lại không chịu, cô không cần, chỉ chờ anh tự nguyện cho.

Anh buông cô ra, lại ngồi về vị trí cũ. Trên bàn trà có một lọ kẹo cao su, anh tiện tay lấy, đổ ra một viên nhai, "Em có muốn không?"

Cô lấy một viên bỏ vào miệng, vai dựa sâu hơn vào ghế sofa, vừa nhai kẹo cao su vừa nhìn chằm chằm lên trần nhà.

"Anh uống rượu à?"

"Ừm."

"Lần sau uống ít thôi."

"Lần này cũng không uống nhiều."

"Thư Uyển nói gì với em?"

"Cô ấy nói với em, công ty các anh thật sự quá tốt, cô ấy hối hận đã không đến đây làm việc sớm hơn, lãng phí cả tuổi thanh xuân tươi đẹp."

Anh ngồi lại gần cô hơn một chút, "Anh thật sự không biết câu nào của em là thật, câu nào là giả?" Nói xong lại ghé sát ngửi tóc cô, chê bai, "Mùi lẩu này nồng quá."

Chung Đinh đẩy anh một cái, "Vậy thì anh tránh xa em ra một chút."

"Anh không chê em." Anh dùng ngón tay gãi mũi cô, lên lên xuống xuống, gãi đến mức cô muốn hắt hơi, "Ít ra cũng không để lại di chứng gì.."

"Cái gì..." Cô chưa kịp nhớ lại chuyện cũ, cả khuôn mặt anh đã áp sát vào, không lệch một li.

Chuyện xưa không nỡ nhớ lại, nên không thể nhớ lại.

Lúc đó cô không được thông minh cho lắm, nhưng trước mặt người khác vẫn che giấu khá tốt, chỉ riêng khi gặp anh, là liên tục xảy ra sự cố, cô chỉ mong anh cũng xấu mặt một lần, hai người hòa nhau, cô cũng có thể yên tâm ở bên anh.

Ta mọi thứ đều quê mùa, chàng mọi thứ đều xấu xí. Xấu thì xấu, quê thì quê, miễn là chúng ta tâm đầu ý hợp. (2)

Nhưng cái sự mất mặt này, mãi mãi chỉ đến từ một phía.

Năm đó hai người cũng ngồi trên sofa, đó là một mùa xuân, vừa có trận mưa xuân đầu tiên, cửa sổ mở hé, gió bên ngoài lùa vào phòng, cô và Lộ Tiêu Duy vừa ăn kem vừa xem phim, phần cổ áo sơ mi để hở có một cảm giác lành lạnh mơ hồ. Trong phim, nam nữ chính đột nhiên kề môi vào nhau, nếu cô quan sát kỹ, sẽ biết người chủ động nên hơi nghiêng mặt đi một chút, nhưng cô đã không làm vậy. Trong tình trạng não bộ tê liệt, cô đã đâm thẳng mặt tới, mắt mở to hơn bình thường, mũi hai người va vào nhau, cảm giác đầu tiên của cô là đau quá. Lộ Tiêu Duy bị cô đâm bất ngờ, đứng hình một lúc mới hiểu chuyện gì đã xảy ra, anh vô thức sờ mũi mình, rồi lại sờ mũi cô hỏi cô có sao không.

Cô vừa đau vừa xấu hổ, vùi cả mặt vào đầu gối, thực sự không biết phải nói gì, cuối cùng vẫn là anh đưa cô đến bệnh viện chụp phim, kiểm tra xem sụn mũi có bị gãy không. Bác sĩ hỏi cô bị làm sao, cô xấu hổ tức giận nói là không cẩn thận đâm vào tường.

Vừa nghĩ đến quá khứ, vành tai cô lại bắt đầu nóng lên. Anh véo tai cô, rồi lại xoay mặt cô qua một chút.

Nửa đêm, ánh trăng len lỏi qua khe rèm cửa sổ, trong phòng tối mờ, lúc này thích hợp nhất để tưởng tượng.

Chung Đinh không chỉ một lần tưởng tượng cảnh Lộ Tiêu Duy và Âu Dương Thanh ở bên nhau, nhưng có một điều cô chưa bao giờ nghĩ đến, đó là liệu họ có xảy ra quan hệ hay không. Tất nhiên khả năng cao là đã xảy ra.

Cô vẫn luôn né tránh vấn đề này, cô muốn sống tiếp với anh, có những chuyện không thể nghĩ đến.

Nhưng đêm nay, cô thậm chí còn tưởng tượng ra đủ mọi cảnh hai người họ làm chuyện đó.

Mặc dù kinh nghiệm thực tế của Chung Đinh ít ỏi, nhưng về mặt lý thuyết thì cô lại rất am hiểu.

Nghiên cứu lịch sử phụ nữ không thể tránh khỏi việc liên quan đến vấn đề đó, cô có trong tay một cuốn "Bí hý đồ khảo" của Robert van Gulik (3), bản tiếng Anh có đầy đủ hình minh họa. Bản tiếng Trung là bản rút gọn không có hình ảnh, tuy là phát hành nội bộ, nhưng nhà xuất bản lo ngại lan truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe thể chất và tinh thần của thanh thiếu niên, nên đã cắt bỏ hơn một nửa. Sau khi xem bản tiếng Anh, cô chỉ có một suy nghĩ, cắt đi cũng tốt.

Nền tảng lý thuyết này đã cung cấp cho cô một mảnh đất màu mỡ để tưởng tượng, hạt giống nảy mầm trên mảnh đất đó, nhưng lại là một cây gai, cành nào nhánh nấy đều là gai nhọn, đâm cô không còn chỗ trốn. Cô dùng tay véo cánh tay mình, như thể đang vặn một cái công tắc, trước tiên là ngược chiều kim đồng hồ, sau đó là thuận chiều kim đồng hồ, sau vài vòng cuối cùng cô cũng đã đóng được cánh cổng suy nghĩ lại.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô thấy gần khuỷu tay có một vết bầm tím có hình dạng gần tròn, lạ thật, lúc véo cũng không thấy đau lắm.

Anh đang nằm bên cạnh cô, ngón tay cô chạm vào mũi anh, vốn định véo mạnh, nhưng cuối cùng chỉ khẽ lướt qua một cái.

Cô kết hôn với anh không chỉ vì cô yêu anh, mà còn vì cô cảm thấy trên đời này chắc không ai yêu anh hơn cô, mặc dù anh là một người đáng yêu, có rất nhiều người yêu anh. Người khác có lẽ cũng sẽ yêu mắt, yêu mũi anh, nhưng cô đến cả dáng vẻ anh hắt hơi cũng yêu, khi anh hắt hơi mắt sẽ bất giác nhắm lại, hai hàng lông mày nhíu vào nhau.

Nhưng tình cảm khác với hàng hóa có thể giao dịch trên thị trường, giá trị luôn do nhu cầu quyết định, nếu người ta chỉ cần một phần, dù bạn có một trăm, thì với họ bạn cũng chỉ đáng giá một phần.

Anh tỉnh dậy nắm lấy tay cô, "Em đang nhìn gì thế?"

"Tất nhiên là nhìn anh rồi, anh đẹp trai như vậy mà."

Anh lại tỏ ra rất hào phóng, "Đẹp thì em cứ nhìn nhiều vào."

CHÚ THÍCH CỦA EDITOR:

(1) Cú topspin trong tennis là kỹ thuật tạo ra chuyển động xoáy theo chiều kim đồng hồ (xoáy lên) cho bóng, khiến bóng bay vồng lên cao, nảy sâu và nảy cao bất ngờ, gây khó khăn cho đối thủ. Điều này đạt được bằng cách cọ xát mặt vợt từ dưới lên trên đỉnh bóng, khiến bóng "lao" xuống sân và nảy cao hơn bình thường, giúp bóng đi trong sân an toàn hơn ngay cả khi đánh mạnh.

(2) Nguyên văn: 我事事村,他般般醜。醜則醜村則村意相投 (Phiên âm: Ngã sự sự thôn, tha bàn bàn xú. Xú tắc xú, thôn tắc thôn, ý tương đầu). Câu này trích từ vở kịch nổi tiếng Mẫu Đơn Đình (Mẫu Đơn Đình Hoàn Hồn Ký) của tác giả Thang Hiển Tổ thời nhà Minh, Trung Quốc. Câu nói này thể hiện một quan điểm về tình yêu chân thành, vượt qua những khiếm khuyết về ngoại hình và phong thái bên ngoài. Nó khẳng định rằng trong tình cảm, sự thấu hiểu và đồng điệu về tâm hồn mới là điều quan trọng nhất, chứ không phải vẻ hào nhoáng hay sự khéo léo bên ngoài.

(3) Bí hý đồ khảo (Erotic Colour Prints of the Ming Period) là công trình nghiên cứu của nhà ngoại giao, nhà Hán học và tiểu thuyết gia người Hà Lan Robert van Gulik (Cao La Bội), xuất bản tư nhân tại Tokyo vào năm 1951. Đây được coi là tác phẩm tiên phong đặt nền móng cho việc nghiên cứu nghiêm túc về văn hóa và nghệ thuật tính dục Trung Hoa cổ đại.

Bình Luận (0)
Comment