Trải Nghiệm Hôn Nhân - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 10

Hai người uống rượu vàng khi ăn lẩu, Thư Uyển có xe không thể lái, Lộ Tiêu Duy đương nhiên phải đưa Thư Uyển về nhà trước.

Chung Đinh và Thư Uyển ngồi ở hàng ghế sau, anh từ phía trước đưa qua một túi giấy kraft, Chung Đinh nhận lấy, trong túi giấy là hạt dẻ rang đường của tiệm đồ khô ở làng Hạnh Phúc, bây giờ là đầu thu, hạt dẻ vừa mới vào mùa. Túi cầm trên tay vẫn còn ấm.

Hạt dẻ là loại Lương Hương, bóp nhẹ là vỡ, vỏ mỏng hạt nhỏ. Nhưng điều tuyệt nhất là đá của tiệm đó, Chung Đinh đã tận mắt thấy, đó là những viên đá được sàng qua rổ, đều có kích thước bằng hạt đậu xanh, rang cùng với mật ong và mạch nha, những viên đá rang xong trông như được quét một lớp dầu đen, bóng loáng.

Cô biết đi đến tiệm đó mua hạt dẻ không hề thuận đường.

Thư Uyển bóc một hạt dẻ nhét vào miệng, "Hạt dẻ này ngon quá", cảm thán xong lại nói, "Sếp, tôi có một người bạn chuyên viết bài ký sự nhân vật cho X Âm, các nhân vật trên thị trường hiện nay đã viết gần hết rồi, cô ấy hỏi tôi có ứng cử viên nào phù hợp để giới thiệu không, tôi liền nghĩ ngay đến anh. Tuy tạp chí này không được coi là cao cấp, nhưng lượng phát hành lại cực lớn, quan hệ công chúng mà, tiếp cận chính xác quan trọng, nhưng phủ sóng toàn diện cũng không thể thiếu. Bạn tôi theo gợi ý của tôi đã biên... viết gần xong rồi, nội dung ngoài việc anh tay trắng lập nghiệp đầy nghị lực ra sao, thì chính là cuộc sống gia đình hạnh phúc thế nào. Tôi định để cô ấy thêm vào chuyện anh xếp hàng mua hạt dẻ cho Chung Đinh, chân tình thể hiện qua chi tiết mà. Khi nào anh có thời gian xem qua, nếu được thì bên cô ấy có thể đăng bài ngay. À đúng rồi, từ sau khi tạp chí vướng vào mấy vụ kiện, loại bài này phải có chữ ký của người được phỏng vấn, chứng minh không phải là bịa đặt."

Chung Đinh từng xem qua tạp chí này ở sạp sách, lượng phát hành khổng lồ của nó chứng tỏ đông đảo quần chúng nhân dân vô cùng khao khát chân – thiện – mỹ. Mỗi người sau này làm mưa làm gió trên tin tức xã hội, trên tạp chí này đều rất ôn hòa, lương thiện và khiêm tốn.

Cô chỉ nghe Lộ Tiêu Duy nói, "Cô đưa cho Chung Đinh xem, cô ấy thấy không có vấn đề gì là được, tiện thể có thể để cô ấy thêm thắt chi tiết, trau chuốt một chút."

Chung Đinh dở khóc dở cười, không biết sao anh lại nghĩ ra được ý này, muốn cô trau chuốt cho bài viết sến sẩm miêu tả hai người họ ân ái.

Cô mơ hồ cảm thấy Thư Uyển còn có lời muốn nói tiếp, liền kéo kéo tay áo cô ấy, ra hiệu đừng nói thêm gì nữa, Thư Uyển đương nhiên không nghe lời cô, "Biên kịch bên 'Thanh Đàm' đã đối chiếu kịch bản sơ bộ với tôi, tôi nói với họ, ít nhất phải có một phần nói về cuộc sống gia đình của sếp Lộ, cuộc sống hôn nhân của hai người hạnh phúc ra sao, người vợ đã ủng hộ sự nghiệp của anh như thế nào, hiền thục đức độ biết bao. Anh nói xem, trước đây các chương trình luôn hỏi về tình hình gia đình của khách mời, có vợ chưa, vợ họ tên là gì? Có con chưa? Là trai hay gái? Sao đến lượt sếp Lộ lại bỏ qua hết? Không biết đông đảo thiếu nữ và phụ nữ quan tâm nhất chính là điều này sao? Không hỏi cái này làm sao tăng tỷ suất người xem? Dù có cải tổ cũng không thể bỏ đi truyền thống tốt đẹp này được."

Thư Uyển là con gái lớn trong nhà, đối xử với bạn bè cũng có một sự hào sảng như chị cả, cô tin rằng bạn bè như tay chân như quần áo, đều không thể từ bỏ, người phụ nữ nào có thể không cần quần áo chứ? Còn đàn ông đối với cô chỉ là tóc và móng tay có thể cắt đi, mất rồi sẽ mọc lại. Cô rất thích bênh vực bạn bè, theo cô, việc Chung Đinh từ chối ý tốt của cô chẳng qua chỉ là ngại ngùng mà thôi. Chung Đinh không mở lời, cô phải mở lời. Cô không bao giờ sợ làm mất lòng sếp, công việc trước đây cô không ít lần đập bàn với tổng biên tập, thời buổi này đâu còn chuyện bán thân làm nô, đãi ngộ ở Lộ Ngộ tuy tốt, nhưng đổi một công việc khác cũng chưa chắc đã tệ hơn, tóm lại là không chết đói được.

Cô vốn nghĩ sếp mình sẽ tỏ vẻ không hài lòng, không ngờ lại nghe anh nói, "Ý kiến này của cô rất hay, tuần sau điền một đơn xin điều chỉnh lương."

"Mục tăng lương đó anh thấy tôi điền bao nhiêu là hợp lý?" Thư Uyển vô thức hỏi.

"Cô cứ xem mà làm."

Thư Uyển đảo mắt, bốn chữ "cô cứ xem mà làm" này thực sự quá huyền bí, viết ít thì không cam tâm, viết nhiều người ta lại chê cô hét giá trên trời, rồi không cho luôn. Cô còn muốn nói tiếp, nhưng đã bị hạt dẻ Chung Đinh đưa tới chặn miệng.

Tiếp theo, mỗi khi cô định mở miệng, Chung Đinh lại nhét hạt dẻ đã bóc sẵn vào miệng cô, đến cuối cùng cô đành vừa từ chối vừa dùng tay bịt miệng mình lại.

Chỉ có ngàn năm làm trộm chứ không có ngàn năm phòng trộm, cuối cùng Thư Uyển cũng chớp được cơ hội mở miệng, "Sếp Lộ, hôm nay em họ tôi hỏi tôi gương vỡ làm sao lại lành..."

Cô còn chưa nói xong, Chung Đinh lập tức nhét một hạt dẻ vào miệng cô, "Cái này ngọt lắm."

Cảnh này bị Lộ Tiêu Duy bắt gặp qua gương chiếu hậu, "Chung Đinh, hạt dẻ có nhiều đến mấy em cũng không thể bắt người ta ăn mãi được?"

Thư Uyển nhai xong hạt dẻ, nói tiếp, "Tôi là dân ban xã hội, vật lý học không tốt lắm, nhưng tôi nhớ hồi đi học thầy giáo có giảng, khoảng cách ở chỗ gương vỡ lớn hơn rất nhiều so với phạm vi của lực tương tác phân tử, gương vỡ không thể lại lành. Không biết anh có cách nào không?"

"Dùng mảnh vỡ ban đầu nấu chảy ra làm lại một cái gương mới là được."

Thư Uyển lại đảo mắt một cái, "Vậy đó còn là cái gương ban đầu nữa không?"

Đến cổng khu nhà của Thư Uyển, Chung Đinh xuống xe tiễn cô ấy, cô không nói gì khác, chỉ bảo Thư Uyển về nhà uống nhiều nước, dù sao cũng ăn nhiều hạt dẻ như vậy, đừng để bị nghẹn.

Khi cô quay người lại, Lộ Tiêu Duy đã mở cửa ghế phụ cho cô, cô đi thẳng vào ngồi, tiếp tục ôm túi giấy kraft đó bóc vỏ.

"Em chưa từng nói với cô ấy chuyện trước đây của chúng ta à?"

"Lâu quá rồi. Bọn em chỉ nói chuyện hiện tại, không nói chuyện quá khứ."

Trước khi Lộ Tiêu Duy và Âu Dươngx yêu nhau, Chung Đinh đã từng có một thời gian ngắn ở bên anh, cũng không quá ngắn, tổng cộng 489 ngày.

Nhưng kiểu ở bên nhau này giống như trò chơi đồ hàng của trẻ con, khiến người ta nghe xong phải bật cười.

Ban đầu là anh đến trêu chọc cô.

Những người Chung Đinh ngưỡng mộ hoặc thích được chia thành hai chiều, một là chiều đời sống, một là chiều văn học.

Bố mẹ cô đều thuộc chiều thứ nhất, cô yêu họ, thậm chí có thể hy sinh mạng sống này cho hai người, nhưng nếu hình tượng nhân vật của bố cô xuất hiện trong một tác phẩm văn học nào đó, có lẽ cô còn cười nhạo ông vài câu. Tần Thủy Hoàng thuộc chiều thứ hai, qua sách sử cô thấy ông văn thao võ lược đáng ca đáng khóc, nhưng nếu lỡ mình xuyên không về thời đại ông trị vì, cô sẽ chỉ nghĩ đến một việc, đó là cách chết nào đỡ đau hơn.

Tất cả những gì cô cảm thấy chỉ có thể ngắm từ xa không thể đến gần đều được cô xếp vào chiều thứ hai, dù đó là một người sống sờ sờ.

Đương nhiên cũng có giao điểm của hai chiều, nhưng Lộ Tiêu Duy thì không, anh vẫn luôn thuộc về chiều thứ hai, cho đến trước khi anh viết cho cô mảnh giấy đó.

Mảnh giấy đó cô vẫn còn giữ đến tận bây giờ. Giấy được xé tùy tiện từ một cuốn sổ tay, một bên mép có những đường răng cưa lởm chởm, giống như răng của con hamster cô từng nuôi. Cô nhận ra lá thư vừa mới ra lò, trên đó vẫn còn vương mùi mực, là một loại mực carbon đen nào đó của Pelikan. Chữ viết trên đó lại càng tùy tiện, cô phải đọc hai lần mới nhận ra, chỉ có ba chữ ký tên Lộ Tiêu Duy là rõ ràng. Trên đó viết, "Tớ có chút ý với cậu, nếu cậu cũng có chút ý với tớ, thì tan học ở lại lớp đợi tớ."

Hôm đó không phải ngày Cá tháng Tư. Giữa giờ học, cô từ ngoài lớp trở về, mở sách sinh học ra thì phát hiện bên trong có thêm một ngôi sao năm cánh gấp bằng giấy, hai trang sách đó đang nói về định luật Mendel. Sau khi mở tờ giấy ra, tim cô đập thình thịch.

Thời cao trung của Chung Đinh, những thứ như thư tình đã sớm lỗi thời, và dù có người viết, cũng sẽ không vung bút trên loại giấy này. Một lá thư cô từng nhận trước đây được viết trên giấy tiên màu xanh da trời, nội dung là một bài phú ngàn chữ, tận dụng hết khả năng trau chuốt và phô trương, mấy năm đó kỳ thi đại học có nhiều bài văn cổ đạt điểm tối đa, sau đó vô số người bắt chước, đương nhiên không thiếu những tác phẩm bắt chước vụng về. Lúc đó cô thực sự không được tử tế cho lắm, bài phú này người ta viết để bày tỏ tình cảm yêu mến, phản ứng đầu tiên của cô lại là tìm lỗi ngữ pháp trong thư.

Trong triết lý sống của cô, đối với sự yêu thích của người khác, dù thế nào đi nữa, cũng phải luôn biết ơn.

Nhưng thể loại phú lại không thuộc phạm trù thẩm mỹ của cô. Thẩm mỹ của cô sớm đã chịu ảnh hưởng từ ông nội, ông cô tôn sùng sự giản dị mộc mạc, luôn đề cao phong trào cổ văn đời Đường, xem thơ Ngũ Đại, phú Lục Triều là những tác phẩm hoa mỹ mà rỗng tuếch, cho rằng hình thức của chúng đã che lấp hết nội dung.

Ông nội của Chung Đinh rất thích cô, nhưng việc được yêu thích này cũng không phải hoàn toàn không có nhược điểm, để duy trì sự yêu thích, bạn buộc phải làm những việc người ta mong muốn bạn làm. Lúc nhỏ, cô chưa bao giờ mặc quần áo sặc sỡ, ren hay tay bồng lại càng xa lạ với cô. Mặc dù cô cũng không thích, nhưng chưa từng trải nghiệm cũng là một điều tiếc nuối.

Thực ra, ngay cả sự giản dị của cô cũng là hình thức lớn hơn nội dung, ba năm cao trung, cô luôn dùng dây giày buộc tóc đuôi ngựa, dây giày mua từ tiệm nhỏ về ngâm nước, phơi khô rồi buộc lên tóc, cùng tông màu với đôi giày thể thao dưới chân cô. Khi chạy, sợi dây giày đó lại phất qua tóc, đung đưa qua lại.

Cô cầm mảnh giấy của Lộ Tiêu Duy, lòng cũng như bị sợi dây phất qua, nhưng chưa kịp suy nghĩ sâu xa, chuông vào lớp đã reo.

Trên bục giảng, cô giáo sinh học xinh đẹp đang nói về tự thụ phấn thuần chủng và tự thụ phấn tạp chủng, cô ở dưới ghi chép, tim đập theo nhịp trống, trong đầu nghĩ xem ý tứ "chút ý" của anh rốt cuộc là ý gì, "chút" này rốt cuộc là bao nhiêu.

Chung Đinh không đợi đến tan học, mà ngay sau khi tiết sinh học kết thúc đã đi thẳng đến hàng cuối cùng, bảo anh ra ngoài với cô một lát. Lộ Tiêu Duy vốn không ngồi ở đó, một tháng trước cậu bạn ngồi ở vị trí đó nói mình thị lực kém không nhìn rõ bảng, hỏi Lộ Tiêu Duy có thể đổi chỗ cho cậu ta không, anh không nói hai lời liền bắt đầu thu dọn cặp sách, chưa đầy hai phút anh đã xách cặp đến hàng cuối cùng. Bạn cùng bàn cũ của anh là một cô gái, cảm thấy vô cùng phẫn nộ vì phản ứng nhanh chóng không chút lưu luyến của anh.

Lộ Tiêu Duy không hỏi tại sao liền đi theo cô, hai người một trước một sau, Chung Đinh đi rất nhanh, đuôi tóc đung đưa trên cổ, cô đi đến chỗ cửa sổ ở hành lang rồi đột nhiên dừng lại, khi quay người suýt nữa thì ngã vào người anh, anh đỡ lấy vai cô.

Sự cố bất ngờ trong khoảnh khắc này khiến đầu óc cô trống rỗng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Vị trí của hai người đổi ngược, anh dựa vào tường, hai tay đút túi quần, cúi xuống nhìn cô.

Cô nghĩ người này cao quá, sau này không biết mình còn cao lên được nữa không. Hôm đó thời tiết rất đẹp, giống như bức tranh màu nước của trẻ con mẫu giáo, bầu trời ngoài cửa sổ xanh ngắt, chỉ có một đám mây, như một cây kẹo bông gòn khổng lồ.

Chung Đinh lấy mảnh giấy đó từ trong túi đồng phục ra, cô không nhìn anh, chỉ hỏi, "Cái này có phải cậu viết không?"

Cô nghe thấy anh "ừ" một tiếng, vẫn không ngẩng đầu nhìn anh, "Hôm nay tan học tớ phải về nhà ngay, ngày mai tan học đợi cậu được không?"

Chưa kịp nghe anh trả lời, đã nghe thấy tiếng ho của một người đàn ông trung niên, ngay sau đó là tiếng, "Tiêu Duy, giúp thầy chuyển đống vở bài tập."

Người nói là Bưu Mã (*), một giáo viên lịch sử, chủ nhiệm lớp của hai người.

(*)彪馬 – Hán Việt: Bưu Mã, là Puma đó quý vị.

Biệt danh này là do Lộ Tiêu Duy đặt cho ông, vì tất cả quần áo giày dép của ông đều có logo con báo châu Mỹ.

Nhưng Bưu Mã lại cho rằng biệt danh này là kiệt tác của Chung Đinh, chỉ vì có một lần đầu óc cô bị đơ, quên mất ông họ gì mà buột miệng gọi một tiếng thầy Bưu.

Bưu Mã không thích Chung Đinh, Chung Đinh có thể cảm nhận rõ ràng sự không thích này, nhưng về lý do tại sao, sau này cô mới biết. Việc dạy lịch sử ở cao trung ở một mức độ nào đó là sản phẩm của giáo dục thi cử, tách rời nghiên cứu học thuật hiện tại, nhưng đó tyệt đối không phải lỗi của giáo viên dạy sử cao trung, thế mà giáo sư Chung mỗi lần xem xong bài kiểm tra lịch sử của cô, lại gọi điện cho Bưu Mã để phê bình ông một cách triệt để, lời lẽ vô cùng gay gắt. Mãi đến năm tư đại học, Chung Đinh mới tình cờ nghe bố mình nhắc đến.

Nhưng Bưu Mã lại rất thích Lộ Tiêu Duy, vì ông cảm thấy học sinh này trông rất giống mình.

Thực ra so sánh thì, mèo Ba Tư và hổ còn giống nhau hơn.

Ngày thứ hai sau khi biết được biệt danh này, toàn bộ logo trên trang phục của Bưu Mã đã đổi thành dấu tick (*).

(*) là Nike đó quý vị.

Năm Chung Đinh tốt nghiệp, biệt danh của Bưu Mã chính thức đổi thành Nike. Không lâu sau, cô và Lộ Tiêu Duy cũng chia tay, là cô đề nghị, vì cô thực sự không cảm nhận được 'chút ý' của anh dành cho mình.

Cái 'chút ý' đó, sau này cô không ngừng nhai đi nhai lại quá khứ, mới xác nhận rằng thực sự là có một 'chút' như vậy.

Cô không ít lần nghĩ, lúc đó lẽ ra nên đâm đầu vào tường rồi mới quay lại, nếu không thì sẽ luôn nghĩ rằng chỉ cần vượt qua được nó, con đường phía trước sẽ rộng mở. Nếu đó là loại trái cây khó ăn nhất trên đời, nhưng cô buộc phải bóc vỏ và ăn từng quả một, thì hương vị của nó thực sự không ngon.

Ngôi sao năm cánh Lộ Tiêu Duy gấp ban đầu đã bị cô gấp thành một chiếc thuyền giấy, đặt trong tủ kính ở phòng khách nhà cô, ai cũng có thể nhìn thấy, nhưng không ai biết bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bình Luận (0)
Comment