Tôi Vậy Mà Lại Là Pháo Hôi Sao

Chương 11


 
Giang Dư Bạch khẽ rút tay ra, nhưng không rút được.

Bùi Nguyên buông tay, bắt đầu chăm chú nhìn vào bàn tay hắn như thể đang ngắm nhìn một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ, ngón tay cậu lướt qua từng đốt xương, từng đầu ngón tay của hắn.

"Tay cậu đẹp thật đấy." Bùi Nguyên khen xong lại khẽ thở dài: "Giang Dư Bạch, cậu gầy quá, phải ăn nhiều vào mới được."

Lời quan tâm khiến Giang Dư Bạch mím chặt môi.

Hắn từ từ cúi đầu, có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ nơi vành tai đang tăng lên nhanh chóng, cơ thể cũng bị lây lan, nóng đến mức hắn sắp không che giấu nổi nữa.

Những nơi Bùi Nguyên chạm vào như bị châm lửa, nóng đến đáng sợ, trái tim bắt đầu đập không yên phận, chỉ chực nhảy ra khỏi lồng ngực.

Giang Dư Bạch đột ngột rút ngón tay về.

Bùi Nguyên bấy giờ mới nhận ra hành động của mình hơi quá giới hạn, nhỏ giọng xin lỗi: "Xin lỗi nhé, tôi lại thẫn thờ rồi."

"Không sao." Giang Dư Bạch không ngẩng đầu, yết hầu lên xuống phập phồng, khàn giọng đáp.

"Cậu thấy nóng à?" Cậu cúi đầu nên không nhìn thấy mặt hắn, nhưng vành tai đỏ rực lại vô cùng nổi bật, Bùi Nguyên lo lắng hỏi.

"Một chút." Giang Dư Bạch giơ tay che tai, quay lưng về phía Bùi Nguyên nhìn quanh, giọng nói không chút gợn sóng: "Tiếp tục tìm manh mối thôi."

"Được." Bùi Nguyên lập tức đồng ý, cậu cũng cảm thấy nóng nực lạ thường, đưa tay quạt quạt mặt, chỉ muốn mau chóng thoát khỏi đây.

Cậu dùng sức đẩy nắp quan tài ra, nỗi sợ hãi đã bị quăng ra sau đầu. Mãi đến khi nhìn thấy bộ xương đạo cụ nằm bên trong, cậu mới sực tỉnh, cánh tay hơi run rẩy.

May mà dưới bộ xương có một ngăn ngầm rất rõ ràng, Bùi Nguyên đưa tay đẩy ra, lộ ra một chiếc hộp mật mã.

Phía trên hộp khắc một câu hỏi hiển nhiên: "Tại sao người sống trong căn phòng trước đó lại kết thúc sinh mạng của mình?"

Dưới câu hỏi là ổ khóa xoay, mặt thứ nhất là chữ "Học tập".

Bùi Nguyên xoay, mặt thứ hai là "Tình yêu", mặt thứ ba là "Gia đình".

Bùi Nguyên chọn "Gia đình", kéo mạnh một cái, khóa mở.

"Hộp mở rồi này!" Bùi Nguyên gọi lớn.

"Bên này có cái này." Giang Dư Bạch đang ở cách đó không xa lên tiếng.

Bùi Nguyên mở hộp, bên trong là một chiếc chìa khóa mini. Cậu cầm chìa khóa nhanh chân chạy đến bên cạnh Giang Dư Bạch.

Trước mặt có một miếng ván sàn màu sắc khác biệt, rõ ràng là có thể cạy lên. Bùi Nguyên nhìn quanh, chìa ra chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay: "Chẳng lẽ công dụng của chiếc chìa khóa này là để cạy miếng ván này sao?"

Giang Dư Bạch cầm lấy chìa khóa.

Đầu ngón tay không tránh khỏi lướt qua lòng bàn tay cậu. Bùi Nguyên vốn sợ nhột, gần như theo phản xạ nắm chặt lấy chiếc chìa khóa và cả bàn tay của Giang Dư Bạch.

Không gian im lặng đến đáng sợ, Bùi Nguyên nín thở, vội vàng buông tay.

"Hơi nhột chút." Cậu gượng cười giải thích cho hành động vừa rồi.

Giang Dư Bạch khẽ gật đầu, tra chìa khóa vào khe hở, nhẹ nhàng cạy một cái, miếng ván dễ dàng bật lên, lộ ra cầu thang bên dưới.

"Nhà ma này hình như có hai tầng hầm." Bùi Nguyên nhớ lại hình ảnh trên mạng, cùng Giang Dư Bạch đẩy miếng ván ra: "Chắc là phải đi xuống từ đây."

Cậu vừa định leo xuống, Giang Dư Bạch đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, trầm giọng nói: "Để tôi trước."

Lời nói trầm ổn khiến Bùi Nguyên theo bản năng dừng lại. Cậu lùi lại hai bước, đợi Giang Dư Bạch vào trước rồi mới đi theo. Nhìn bóng lưng hơi khom của hắn, cậu không nhịn được hỏi: "Cậu sợ bên dưới có gì đó dọa tôi à?"

Giang Dư Bạch không trả lời.

Bên dưới có ánh sáng, Bùi Nguyên chăm chú quan sát bóng lưng gầy gò của hắn.

Bình thường cậu không tiếp xúc nhiều với Giang Dư Bạch, làm bạn học hai năm, cậu thậm chí không thể tìm thấy thông tin gì về hắn trong ký ức, đương nhiên cũng không biết gì về gia cảnh của hắn.

Sự im lặng dần lan tỏa, chỉ còn tiếng bước chân vang vọng. Bùi Nguyên không tiện hỏi tiếp, lẳng lặng theo sau Giang Dư Bạch.

Cho đến khi hết đoạn thang dài, họ đến trước một cánh cửa.

Bùi Nguyên chưa kịp đẩy cửa, đột nhiên nghe thấy tiếng nói quen thuộc vang lên bên trong.

"Tránh xa tôi ra ba mét." Là Thẩm Ý Đường, giọng điệu này hận không thể nói thẳng hai chữ "chán ghét".

"Cậu mới là người đừng có lại gần tôi." Hứa Văn Tri lên giọng gắt gỏng: "Thật không hiểu nổi sao Nguyên Nguyên chịu đựng được việc lớn lên cùng cậu từ nhỏ nữa."

Khóe mắt Bùi Nguyên giật giật, cậu có thể tưởng tượng được cảnh sau khi mở cửa ra, hai người kia chắc chắn hận không thể lao vào choảng nhau.

Lạ là, Giang Dư Bạch vốn đang cầm nắm đấm cửa chuẩn bị mở ra, không hiểu sao lại khựng lại.

Ánh đèn treo trên đầu, nhưng do góc độ nên gương mặt Giang Dư Bạch khuất trong bóng tối, không nhìn rõ biểu cảm cụ thể.

Bùi Nguyên chỉ thấy môi hắn mím chặt thành một đường thẳng, gương mặt vốn không mấy biểu cảm lúc này càng thêm lạnh lùng. Bàn tay nắm lấy nắm đấm cửa đang siết chặt từng chút một, như thể đó là thứ hắn cực kỳ căm ghét, chỉ muốn bóp nát.

Ngón tay vì dùng sức quá mạnh mà trở nên trắng bệch, đầu ngón tay đỏ lên bất thường.

Bùi Nguyên không nhịn được đưa tay chọc chọc vào vai hắn: "Không mở cửa sao?"

Thiếu niên đang quay lưng về phía cậu đột ngột quay đầu lại. Trong đáy mắt đen thẳm thoáng qua một tia cảm xúc không thể nắm bắt, giữa lông mày vương nét nhẫn nhịn khó nói thành lời.

Bùi Nguyên ngẩn ra, môi khẽ mấp máy: "Tôi làm cậu đau à?"

Giọng cậu rất nhẹ, giống như đang nói chuyện với một đứa trẻ, thậm chí còn mang theo chút cảm giác dỗ dành.

Giang Dư Bạch sực tỉnh, nhanh chóng buông tay, những cảm xúc khó hiểu kia biến mất không dấu vết.

Hắn bình thản đáp: "Không phải, tôi vừa thẫn thờ chút thôi."

Thấy hắn không muốn nói nhiều, Bùi Nguyên cũng không hỏi thêm, đưa tay đẩy cửa ra.

Thẩm Ý Đường và Hứa Văn Tri đang cãi cọ, nghe thấy tiếng động liền đồng loạt nhìn sang. Khoảnh khắc nhìn rõ Bùi Nguyên, cả hai cùng rảo bước tiến lại gần.

"Nguyên Nguyên, anh đợi em ở đây lâu lắm rồi." Thẩm Ý Đường đưa tay định nắm lấy Bùi Nguyên.

Hứa Văn Tri vừa nhìn ra phía sau cậu vừa không quên hất tay Thẩm Ý Đường ra: "Sao giờ cậu mới tới? Cái người đi cùng cậu đâu?"

Giang Dư Bạch không nhanh không chậm bước ra từ sau cánh cửa, không thèm để ý đến hai người kia. Hắn lướt qua họ và bắt đầu tìm kiếm manh mối cho màn này.

Hứa Văn Tri hỏi với giọng kỳ lạ: "Nguyên Nguyên, lúc hai người ở cùng nhau... không có chuyện gì xảy ra chứ?"

Hắn quay đầu nhìn chằm chằm Bùi Nguyên.

Bùi Nguyên nhướn mày hỏi ngược lại: "Có thể xảy ra chuyện gì?"

Cậu cứ ngỡ Hứa Văn Tri hỏi xem cậu có vì sợ hãi mà làm chuyện gì mất mặt không, nên bĩu môi nói: "Gan tôi to lắm nhé, suốt cả đường đi... chẳng có chuyện gì xảy ra cả, tìm manh mối rồi tới đây luôn thôi."

Càng nói về sau, Bùi Nguyên càng thấy chột dạ, chỉ sợ Giang Dư Bạch đứng đằng kia quay lại kể chuyện cậu mất mặt ra.

May mà Giang Dư Bạch không làm vậy.

Bùi Nguyên thở phào, khi cúi đầu nhìn tay mình, cậu vẫn còn cảm nhận được hơi ấm khi áp sát lòng bàn tay Giang Dư Bạch.

Cậu ngượng ngùng mím môi, ngón tay khẽ cử động rồi đút vào túi áo, hai má có chút nóng ran.

"Sao thế?" Thẩm Ý Đường đưa mu bàn tay áp vào trán cậu: "Mặt em hơi đỏ, nóng lắm à?"

"Không có mà." Bùi Nguyên gạt tay anh xuống: "Chắc do ở đây hơi bí, tìm manh mối thôi."

Nhớ lại lời Giang Dư Bạch nói lúc trước, Bùi Nguyên bỗng khựng lại.

Cái "nóng" mà hắn nói, chẳng lẽ cũng giống cậu bây giờ, chỉ là một cái cớ thôi sao?

"Nguyên Nguyên." Hứa Văn Tri gọi một tiếng.

Bùi Nguyên lập tức tỉnh táo: "Sao thế?"

"Cậu đi sau tôi đi, tôi bảo vệ cậu." Hứa Văn Tri kéo cậu ra sau lưng mình: "Màn này chắc bắt đầu có NPC ra phá đám rồi."

Không gian rất lớn, bên cạnh có ba cánh cửa, trên sàn bày biện mười mấy chiếc hộp gỗ nhỏ. Ánh đèn treo trên đầu yếu ớt không rọi được xa, cộng thêm những vết máu giả trên sàn, không khí âm u được đẩy lên đến đỉnh điểm.

Thẩm Ý Đường cười khẩy, khoác tay lên vai Bùi Nguyên, đặt cằm lên cánh tay mình, tư thế gần như dán sát mặt vào Bùi Nguyên để đối mặt với Hứa Văn Tri.

"Cậu tưởng Nguyên Nguyên cũng nhát gan như cậu chắc?"

Lời này khiến Bùi Nguyên vốn định phản bác cũng phải tán đồng gật đầu: "Tôi không nhát gan đâu."

Cậu hoàn toàn không để ý rằng khoảng cách giữa mình và Thẩm Ý Đường gần như bằng không, chỉ cần cậu quay đầu là môi có thể chạm vào mặt anh ta.

Hứa Văn Tri nhìn thấy cảnh này thì đỏ cả mắt, tóm lấy cổ áo Thẩm Ý Đường mạnh tay kéo ra.

Động tác quá mạnh khiến Bùi Nguyên cũng bị ảnh hưởng theo, chân cậu lảo đảo, cả người bất thình lình ngã ngửa ra sau.

Hứa Văn Tri thấy vậy liền buông Thẩm Ý Đường ra, vội vàng đưa tay định đỡ.

Bùi Nguyên đã chuẩn bị tâm lý ngã lăn ra sàn, cậu chẳng kỳ vọng gì vào việc Hứa Văn Tri đỡ được mình nên nhắm nghiền mắt, nghiến răng chờ đợi cơn đau.

Bỗng nhiên, một bàn tay xuất hiện nơi thắt lưng, vững vàng đỡ lấy cậu, dịu dàng nhưng đầy sức mạnh đẩy cậu về phía trước, giúp cậu đứng vững lại.

Bùi Nguyên mở mắt, cứ ngỡ Hứa Văn Tri đã đỡ được mình, cậu bèn nhéo mu bàn tay đang đặt ở eo một cái như đùa nghịch: "Cậu tự nhiên túm Thẩm Ý Đường làm gì? Hại tôi suýt ngã rồi đây này, xem như cậu đỡ kịp thời nên tôi..."

Lời phía sau không có cơ hội nói hết, bởi vì cậu nhìn thấy vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi của Hứa Văn Tri ở bên cạnh, cánh tay hắn vẫn còn giữ nguyên tư thế vươn ra về phía cậu.

Hứa Văn Tri ở bên này, Thẩm Ý Đường ở sau lưng Hứa Văn Tri, vậy người đỡ cậu là...

Bùi Nguyên đảo tròn đôi mắt đen láy, hơi nghiêng đầu sang.

Giang Dư Bạch đứng bên cạnh cậu, gương mặt điển trai không mấy biểu cảm, ngay cả khi đang bị cậu dùng lực nhéo mu bàn tay, hắn cũng không có lấy một chút dao động cảm xúc nào.

Khoảnh khắc nhìn rõ hắn, ngón tay Bùi Nguyên như bị điện giật lập tức rụt về, cả người lúng túng đến cực điểm, ánh mắt né tránh, lắp bắp xin lỗi:

"Cái đó... tôi không biết là cậu, xin lỗi nhé, tôi không cố ý nhéo cậu đâu, tôi tưởng là Hứa Văn Tri."

Giang Dư Bạch thu tay lại, nhàn nhạt lên tiếng: "Không sao."

Hứa Văn Tri ngăn Thẩm Ý Đường đang định chạy tới lại, kéo anh ta ra sau, bản thân tiến lên đứng cạnh Bùi Nguyên đầu tiên. Gương mặt vốn đang lạnh như băng của hắn không biết từ lúc nào đã tràn đầy vẻ lo lắng: "Không sao chứ?"

"Không sao." Bùi Nguyên mỉm cười: "Nhờ có Giang Dư Bạch cả."

"Không sao là tốt rồi." Thẩm Ý Đường chắn trước mặt cậu, đầy ẩn ý nói: "Có người thô bạo quá, Nguyên Nguyên, em đi theo anh."

Lửa giận của Hứa Văn Tri bốc lên ngùn ngụt, hắn chỉ thẳng vào mũi anh ta: "Nếu không phải tại cậu áp sát Nguyên Nguyên như thế, tôi có làm vậy không?"

"Tôi với Nguyên Nguyên vốn dĩ quan hệ đã tốt như thế rồi."

"..."

Hai người họ không ngừng cãi cọ, Bùi Nguyên hoàn toàn không để ý. Tầm mắt cậu vượt qua Thẩm Ý Đường, nhìn về phía cách đó không xa.

Thiếu niên đang đứng trước cánh cửa gần góc tường, cúi đầu, ngón tay hí hoáy với ổ khóa trên cửa, góc nghiêng khuôn mặt ẩn hiện trong bóng tối, có chút u tối mờ mịt.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của cậu, hoặc cũng có thể bị thu hút bởi cuộc tranh cãi của hai người kia, Giang Dư Bạch quay đầu nhìn lại. Đáy mắt đen thẳm tĩnh mịch như tờ, giống như vùng biển sâu không thấy ánh mặt trời, không một chút gợn sóng.

Hai người lặng lẽ đối mắt nhìn nhau qua khoảng cách vài mét.

Cánh tay Bùi Nguyên bị Hứa Văn Tri lắc mạnh, bên tai là tiếng nói không ngớt của họ. Rõ ràng là gần ngay sát bên, nhưng sao nghe thật mơ hồ ảo diệu.

Lúc này, nơi rõ ràng nhất chỉ có đôi mắt của Giang Dư Bạch, từ không chút nhiệt độ chuyển sang dịu dàng, rồi chỉ còn mình cậu lấp đầy trong đó.

Trái tim vốn đang đập chậm rãi dường như vừa lỡ mất một nhịp, một thứ cảm xúc không tên từ đáy lòng lan tỏa từng chút một, cho đến khi thấm đẫm toàn thân.

Gò má Bùi Nguyên có phản ứng theo cảm xúc ấy, ban đầu là nóng ran, rồi từ từ tăng nhiệt, cuối cùng nóng bừng đến mức khiến người ta choáng váng.

Mãi sau này cậu mới biết, thứ cảm xúc lạ lẫm chưa từng xuất hiện suốt mười tám năm qua được gọi là rung động.

Bình Luận (0)
Comment