Không ai có thể ngờ rằng sau khi ra khỏi thang máy, đập vào mắt họ lại là một hang động dài và tối om, hai bên là vách đá dựng đứng.
Khương Tảo bật đèn pin, Lý Di nép sát vào người cô.
"Chị ơi, đường này có ra ngoài được không?"
"Có gió... chắc là ra được."
Khương Tảo tháo mặt nạ phòng độc ném xuống đất, một cơn gió nhẹ thổi qua, cô đã cảm nhận được hơi nước ẩm ướt phả vào mặt.
"Đợi chị Văn khỏe lại, chúng ta cùng về thôn Nguyên Khê nhé... em còn muốn giống như trước kia, mỗi ngày lên núi đốn củi, theo bà ngoại đi trồng trọt, cùng Cola..."
Lời vừa thốt ra, Lý Di mới sực nhớ ra Cola và bà ngoại đều không thể quay về nữa, nước mắt bất giác trực trào nơi khóe mi.
Khương Tảo im lặng, chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
Có lẽ, thôn Nguyên Khê vẫn có thể về được, nhưng cuộc sống trước kia thì mãi mãi không thể quay lại nữa rồi.
"Chị ơi, nhìn kìa... phía trước có ánh sáng!"
Lý Di bỗng mở to mắt, chỉ tay về phía tia sáng le lói cuối hang động.
Khương Tảo cũng ôm ngực, rảo bước nhanh hơn, dù... dù cho mỗi bước đi lúc này đối với cô chẳng khác nào đang bước trên lưỡi dao.
Không ai để ý rằng, trong đường hầm tối tăm phía sau, nơi cô đi qua đều vương lại những vệt máu lấm tấm, và con khỉ đó đã đánh hơi theo vết máu mà đuổi tới.
Khi những giọt mưa bụi mỏng manh, man mát phả vào mặt, Khương Tảo không kìm được ngửa mặt lên tận hưởng, Lý Di cũng dang rộng hai tay.
Giây phút này, đối với hai người mà nói, hệt như một sự tái sinh.
"Chị ơi! Chúng ta thành công rồi! Thành công rồi!"
Ra khỏi hang động, nơi này có vẻ như là khu vực lò thiêu, bên dưới là một hố chôn tập thể khổng lồ, xác chết chất đống như núi, lít nhít như kiến, vẫn chưa kịp dọn dẹp.
Dưới chân họ là những tấm ván gỗ, chắc hẳn đám nhân viên nghiên cứu mỗi khi làm xong thí nghiệm đều dùng xe đẩy chở túi đựng xác từ đây vứt thẳng xuống dưới để thiêu hủy, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.
Khương Tảo đỡ lấy cô bé.
"Cẩn thận, ván gỗ ở đây không được chắc chắn đâu."
Lý Di nhìn quanh, lò thiêu cao khoảng hai mươi ba mươi mét, họ đang ở vị trí cao nhất, bên cạnh có giàn giáo bằng thép, lót ván gỗ tạm bợ, có thể đi xuống từ đó.
"Chị ơi, chúng ta đi thôi."
Khương Tảo gật đầu, nhường cô bé đi trước.
Mưa mỗi lúc một to, gió cũng thổi mạnh hơn.
Mỗi bước đi của họ đều khiến tấm ván gỗ kêu kẽo kẹt.
Khương Tảo nhìn bóng lưng Tiểu Di phía trước, tầm nhìn dần trở nên nhòe đi, vận động mạnh trong thời gian dài khiến vết thương xuyên thấu trước ngực vừa được khâu lại bị rách ra, máu chảy ròng ròng.
Cô gần như cảm nhận được sinh lực của mình đang cạn kiệt từng giây từng phút, đây cũng là lý do cô để Tiểu Di đi trước.
Cô cũng không biết mình còn cầm cự được bao lâu, nhưng cô không muốn Tiểu Di nhìn thấy cảnh mình đột nhiên ngã gục.
Mưa rơi xối xả, cái lạnh ngấm vào tận xương tủy khiến Khương Tảo khẽ rùng mình, cảm giác sức lực trong người đang dần bị rút cạn, cô đành phải bám vào giàn giáo bằng thép để tiến bước.
Đúng lúc này, Khương Tảo bỗng nghe thấy một âm thanh bất thường, giống như tiếng móng tay cào vào bảng đen, "két két" rợn cả người.
Cô dừng bước, th* d*c.
Lý Di ngoái đầu lại, thấy sắc mặt cô không tốt.
Con quái vật khỉ từ giàn giáo bên dưới đang từ từ bò lên, từng chút từng chút một áp sát Tiểu Di.
"Chị ơi, sao thế?"
Vừa dứt lời, trong đồng tử Khương Tảo phản chiếu hình ảnh một con quái vật lao vút ra, so với lúc nãy, nó có vẻ to lớn hơn, cơ bắp cuồn cuộn ở tứ chi khiến phần đầu và thân cực kỳ mất cân đối, tạo nên một sự tương phản kỳ dị, cộng thêm những mụn mủ chi chít trên người, bộ lông dựng ngược trên cái đuôi dài chĩa thẳng lên trời.
Trông vô cùng cứng cáp.
Trong chớp mắt, Khương Tảo kéo giật Tiểu Di lại, vì kiệt sức, cả hai cùng ngã nhào xuống đất.
Cái đuôi đó sượt qua ngay trên đầu họ.
Con quái vật nhảy phóc lên giàn giáo bên cạnh, rồi lại lao về phía họ, Lý Di hoàn hồn, giơ khẩu súng trên tay lên, con quái vật né tránh, bật sang tấm ván gỗ bên cạnh, viên đạn trượt mục tiêu, giây tiếp theo, nó lao tới với tốc độ cực nhanh, vung móng vuốt hất văng khẩu súng trong tay Lý Di.
Theo quán tính, Lý Di cũng bị hất văng ra xa, ngã xuống mép ván gỗ, toàn bộ giàn giáo bằng thép phát ra tiếng kêu răng rắc.
Thấy nó lại chuẩn bị lao về phía Lý Di, Khương Tảo cắn răng, rút con dao găm bên hông, dốc toàn lực đứng dậy, vung dao cứa về phía đầu con quái vật.
Con quái vật lách mình, đáp xuống thanh thép bên cạnh, giàn giáo lâu năm không được bảo trì rung lên bần bật.
Lý Di sực tỉnh, quay đầu chạy đi nhặt khẩu súng, con quái vật rít lên một tiếng dài, lại là cơn ù tai quen thuộc.
Khương Tảo lảo đảo, phải bám vào giàn giáo mới đứng vững được, khóe mắt cô liếc thấy con quái vật lại lao về phía Lý Di, cô cố nuốt mùi máu tanh đang trào lên cổ họng, mượn đà giẫm lên thanh thép bên cạnh nhảy lên, gập gối xoay người, tung một cú đá hiểm hóc giáng thẳng vào đầu con quái vật, đá văng nó đi.
Con quái vật rú lên thảm thiết, đập mạnh vào vách lò thiêu, ngay sau đó, một viên đạn bay vút tới, ngay khoảnh khắc sắp trúng đích, con quái vật dùng đuôi quấn vào thanh thép, kéo cơ thể lên, rồi "vút" một cái biến mất khỏi tầm mắt họ.
Tấm ván gỗ trên đầu phát ra tiếng "két két", như thể có thứ gì đó đang chạy bên trên.
Khương Tảo biết không thể chần chừ thêm nữa, cô kéo Tiểu Di dậy.
"Đi trước đi, địa hình ở đây quá hẹp, không tiện đánh nhau với nó!"
Lý Di gật đầu, cùng cô lao xuống, bỗng một sức mạnh khổng lồ từ trên giáng xuống, tấm ván gỗ bị lật tung.
Một móng vuốt sắc nhọn thò ra từ không trung.
"Chị ơi, cẩn thận!"
Tiểu Di theo phản xạ định bóp cò, có lẽ vì súng hết đạn, hoặc do bị kẹt đạn, cô bé khựng lại một hai giây, rồi bỗng chốc nhào về phía lưng cô.
Khi bị tông vào người, Khương Tảo cũng lờ mờ nhận ra điều gì đó, cô thậm chí không kịp quay đầu lại, móng vuốt nhanh như chớp kia đã xé gió lao tới bên tai cô.
Khoảnh khắc đó, bản năng cơ thể đã phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ, cô ôm chặt lấy vai Tiểu Di, xoay người lại.
Tiểu Di còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị ôm trọn vào lòng, một dòng chất lỏng ấm nóng nhỏ xuống hõm cổ cô bé.
Lý Di chớp mắt, nước mắt tuôn rơi.
"Chị Khương..."
"Chị... chị sẽ không để ai... phải hy sinh vì chị nữa..."
Khương Tảo khó nhọc nhấc tay lên, xoa đầu cô bé, lời nói đầy kiên quyết.
Lời vừa dứt, con quái vật khỉ định rút móng vuốt ra khỏi cơ thể cô, nhưng lại bị cô nắm chặt lấy cánh tay, Khương Tảo quay đầu lại, trừng mắt nhìn nó, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu, lạnh lùng nói: "Tao bắt được mày rồi."
"Chị ơi! Đừng!"
Khương Tảo kéo cánh tay con quái vật, quay người, từng bước tiến lại gần nó, mỗi bước đi là một giọt máu từ vai cô rỏ xuống.
Nước mưa hòa cùng máu tươi dưới chân Khương Tảo thành một dòng suối nhỏ màu hồng nhạt, con quái vật kêu gào, giãy giụa nhưng không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của cô, sức lực của Khương Tảo lúc này bỗng lớn đến kinh người.
Trong đôi mắt đỏ ngầu của nó không hiểu sao lại lóe lên một tia sợ hãi, và Khương Tảo đã nhạy bén nắm bắt được điều đó.
Thật thú vị... xác sống khỉ cũng biết sợ sao?
Có lẽ... có lẽ chỉ những người thật sự không sợ chết mới không có gì phải sợ hãi.
Con quái vật giơ móng vuốt còn lại định vồ lấy cô, Khương Tảo theo phản xạ định giơ tay trái lên đỡ, nhưng lại quên mất trên tay vẫn đang xách chiếc hộp đựng thuốc ức chế, đồng tử cô co rụt lại, liền ném chiếc hộp ra phía sau.
"Tiểu Di, đỡ lấy, em đi trước đi!"
Lý Di lao tới như một mũi tên, ôm gọn chiếc hộp vào lòng, ngẩng đầu lên thấy Khương Tảo đang vật lộn với con quái vật, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi, cô bé không khỏi đỏ hoe vành mắt.
Không màng lau nước mắt, cô bé bò dậy từ dưới đất, cắm đầu chạy xuống dưới, vì hai người phía sau đánh nhau dữ dội, giàn giáo lâu năm không được tu sửa cũng rung lắc dữ dội giữa không trung.
Tay phải Khương Tảo vẫn nắm chặt lấy cánh tay con quái vật, tay trái liên tục đấm vào thái dương nó, đấm đến mức tay rướm máu, con quái vật đau đớn kêu lên một tiếng kỳ quái, một chiếc đuôi từ phía sau dựng đứng lên, quấn chặt lấy cổ Khương Tảo.
Cô buộc phải buông tay đang nắm cánh tay nó ra, con quái vật rút được móng vuốt ra khỏi cơ thể cô, trên vai Khương Tảo lại nở rộ một đóa hoa máu lớn.
Cô nôn ra một ngụm máu đen ngòm, chiếc đuôi quấn trên cổ cô lúc này mới nới lỏng ra, Khương Tảo lảo đảo ngã chúi về phía trước, chưa kịp đứng vững, con quái vật lại lao về phía Tiểu Di.
"Mày... cái đồ súc sinh này... đối thủ của mày là tao!"
Cô lao tới bám riết lấy bóng dáng đó, tay cầm dao găm nhảy lên cao, đè con quái vật xuống dưới thân.
Lúc ngã xuống, móng vuốt đang vươn ra của nó cũng vừa vặn túm được chân Lý Di, Lý Di "bịch" một tiếng ngã nhào xuống đất, chiếc hộp trong tay cũng văng ra, trượt đến mép ván gỗ.
"Tao giết mày... g**t ch*t mày!"
Khương Tảo vung con dao găm trong tay đâm liên tiếp vào đầu nó, máu tươi bắn tung tóe lên mặt khiến khuôn mặt cô trong đêm tối trông vô cùng tàn nhẫn và đáng sợ.
Một tiếng sấm rền vang nơi chân trời.
Con quái vật gào thét thảm thiết, tiếng kêu của nó the thé chói tai, đầu Khương Tảo "ong" lên một tiếng, lại đau như búa bổ.
Con quái vật nhân cơ hội thoát khỏi sự kìm kẹp của cô, người nó cũng bê bết máu, không phân biệt được là máu của nó hay của Khương Tảo.
Nó lảo đảo bỏ chạy, dùng đầu húc bay Tiểu Di, Tiểu Di ngã đập mạnh xuống ván gỗ, sau những pha hành động kịch liệt liên tiếp của họ, giàn giáo rung lên bần bật, dần dần nghiêng ngả.
Tiểu Di mở to mắt, nhoài người ra với lấy chiếc hộp đựng thuốc ức chế nằm cách đó không xa.
Con quái vật sau khi tung ra đòn chí mạng cuối cùng, cũng kiệt sức gục ngã trên mặt đất, cơ thể nó từ từ trượt ra ngoài, đuôi chạm vào chiếc hộp, Tiểu Di chưa kịp vươn tay ra bắt lấy.
Thì đã trơ mắt nhìn nó và xác con quái vật cùng trượt xuống. Chiếc hộp liên tục va đập vào giàn giáo bằng thép, từ từ rơi xuống.
"Không!"
Lý Di vươn tay ra, nhưng đã có một bóng người xẹt qua trước mắt cô bé, cô bé vươn tay ra lại chỉ bắt được một mảng vải mềm, "xoẹt" một tiếng, vạt áo rách toạc trong tay cô bé.
Mái tóc dài của Khương Tảo xõa tung trong không trung, trong mắt cô lúc này chỉ có chiếc hộp đang rơi tự do kia, cô cố hết sức vươn tay tóm lấy nó, khóe môi cô hé nở một nụ cười.
Cô dùng chút sức lực cuối cùng, xoay người ôm chặt chiếc hộp vào lòng, rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất như một con bướm.
Khoảnh khắc chạm đất, những thanh cốt thép tr*n tr** trên công trường lập tức đâm xuyên qua đùi cô. Cơn đau nhói ập đến, Khương Tảo lại hộc ra một lượng lớn máu tươi.
Cô ngửa đầu nhìn những giọt mưa xối xả rơi xuống, tầm nhìn dần chuyển sang màu đỏ, ngày càng mờ đi, cho đến khi đôi mắt từ từ khép lại.
"Chị Khương!"
Tiểu Di thất thanh gào khóc, giẫm lên giàn thép đang rung lắc dữ dội, lảo đảo lao xuống, cô bé lao tới, tay chân luống cuống bò đến bên cạnh cô, nhìn vũng máu lớn từ dưới người cô loang ra, nhuộm đỏ cả mặt đất, nhuộm đỏ cả mái tóc bạc trắng của cô.
Trông như những bông hoa mạn đà la tượng trưng cho cái chết.
"Chị ơi! Chị ơi! Chị đừng dọa em..."
Lý Di nhẹ nhàng nâng đầu cô lên, cảm giác dính nhớp nháp, nước mắt tuôn rơi như mưa, cô bé run rẩy móc ống thuốc trợ tim từ trong túi ra.
Vì quá căng thẳng, trên tay lại dính đầy máu, cô bé rút mấy lần cũng không mở được nắp kim tiêm, cuối cùng phải vừa khóc vừa dùng răng cắn ra, đâm thẳng vào ngực Khương Tảo.
"Chị ơi, đừng rời xa em... đừng rời xa em..."
Cô bé vừa khóc nức nở vừa thực hiện ép tim ngoài lồng ngực cho Khương Tảo giữa màn mưa, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng lăn dài trên má.
Giàn giáo bằng thép được dựng bên cạnh lò thiêu phía sau đã nghiêng ngả nghiêm trọng, vài thanh thép từ trên cao rơi xuống, đập mạnh xuống đất ngay cạnh họ, tiếng động lớn cũng thu hút đám xác sống gần đó kéo đến.
Tiếng gầm gừ từ xa vọng lại, ngày một gần hơn.
Lý Di vẫn không chịu đứng lên, cô bé nhìn khuôn mặt trắng bệch của Khương Tảo, lại cúi người xuống, lặp lại động tác ép tim trong làn mưa.
"Chị ơi, chị ơi..."
"Khụ khụ..."
Nhìn thấy nhãn cầu của cô khẽ động đậy, Tiểu Di gần như khóc nấc lên vì vui sướng, cô bé định đỡ cô ngồi dậy từ mặt đất, nhưng Khương Tảo lại kêu lên đau đớn, ngã ngửa ra sau, máu lại túa ra từ dưới người.
Lúc này Tiểu Di mới nhìn thấy thanh cốt thép đâm xuyên qua chân cô, giống như một chiếc đinh khổng lồ ghim chặt cô xuống đất.
Cô bé mở to mắt không dám tin, nước mắt rơi lã chã: "Chị ơi, em phải làm sao đây... làm sao đây..."
Cơn đau thấu xương lại khiến tầm nhìn vốn lờ mờ của cô trở nên rõ ràng hơn, ánh mắt Khương Tảo dần tập trung vào khuôn mặt cô bé, rồi lại từ từ dời ra phía sau, nhìn giàn giáo sắp sụp đổ và đám xác sống đang áp sát.
Cô run rẩy đôi môi, dường như đang cố gắng chịu đựng một nỗi đau tột cùng.
"Đi... em đi đi!"
"Em không đi! Không đi! Em đi rồi... chị phải làm sao?!"
Nhìn bầy xác sống ngày một gần, giàn giáo cũng dần nghiêng ngả, nhưng Lý Di không hề có ý định rời đi.
Khương Tảo cắn răng, nhờ cô bé đỡ, khó nhọc nhấc nửa thân trên lên, từ sâu trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đau đớn, hai tay cô từng chút từng chút nhấc chân trái lên, khoảnh khắc rút chân ra khỏi thanh thép, cơn đau đớn tột cùng khiến nước mắt sinh lý của cô trào ra.
"Li... Lidocain đưa cho chị..."
Lý Di luống cuống tìm trong túi xách đưa cho cô, Khương Tảo cắn nắp kim tiêm, đâm thẳng vào vết thương trên chân, rồi dùng sức rút ra, vứt ống tiêm đi.
Cô lảo đảo đứng lên nhờ sự dìu đỡ của Tiểu Di, Tiểu Di vắt cánh tay cô qua vai mình, vừa kéo vừa ôm, lảo đảo chạy về phía trước.
Họ vừa chạy được vài bước, giàn thép phía sau đã đổ ập xuống, bầy xác sống cũng lao tới như vũ bão.
Mí mắt Khương Tảo trĩu nặng gần như không mở nổi nữa, Tiểu Di kéo cô đi cũng vô cùng chật vật, hai người cùng ngã nhoài trong màn mưa, Khương Tảo mở mắt ra thì thấy phía trước có một tòa nhà.
Có vẻ như là nơi nghỉ ngơi và sinh hoạt của công nhân nhà máy hỏa thiêu.
"Đến... đến đó."
Lý Di bò dậy từ mặt đất, gắng sức nâng cơ thể cô lên, lại vắt cánh tay cô qua vai mình, kéo cô từng bước đi về phía trước. Mặc dù đã tiêm Lidocain, nhưng thuốc gây tê cục bộ chỉ có thể giúp cô tạm thời quên đi cơn đau.
Một chân của Khương Tảo đã mất khả năng vận động, chỉ có thể lê lết trên mặt đất, khập khiễng tiến bước một cách vô cùng khó nhọc.
Lý Di tông cửa tòa nhà, kéo cô vào trong, nơi cô đi qua đều để lại một vệt máu dài.
Khương Tảo ngước mắt nhìn, đây là một nhà ăn công nhân rộng rãi và sáng sủa, bên trong chỉ rải rác vài bộ bàn ghế, không có đồ đạc gì.
Bên ngoài cửa sổ là khu rừng rậm rạp xanh tươi.
Chỉ cần... chỉ cần trốn vào trong rừng... là có thể được cứu rồi.
Phía chân trời đã lờ mờ ửng lên ánh sáng xanh.
Đó là dấu hiệu của bình minh.
Nhưng e rằng cô không thể trụ đến lúc đó được nữa.
Cứ tiếp tục thế này chỉ làm liên lụy Tiểu Di.
Khương Tảo dựa lưng vào cửa nhà ăn, từ từ trượt người xuống.
Bầy xác sống phía sau đã đuổi tới nơi, đập thình thịch vào cửa.
"Chị ơi, nhanh... mau đi thôi! Chúng ta, chúng ta sắp ra ngoài được rồi!"
Khương Tảo lại dùng tay bám chặt lấy khung cửa, Lý Di sững người một lúc, nước mắt liền tuôn trào.
"Chị Khương!"
"Em... em đi đi... chị e là... e là không đi nổi nữa rồi."
"Không! Muốn đi thì cùng đi! Làm sao em có thể... có thể bỏ lại chị một mình..."
Lý Di vừa nói vừa tiến lên định đỡ cô, nhưng Khương Tảo đã ngẩng đầu lên, lớn tiếng quát cản lại hành động của cô bé.
"Chị bị con khỉ biến dị kia cào trúng rồi, đã... đã bị nhiễm rồi... em... em đi mau... nếu không một lát nữa..."
Nói đến đây, Khương Tảo cũng hiếm khi nghẹn ngào.
"Lát nữa sẽ không kịp đâu."
Lý Di sực nhớ ra họ vẫn còn hai liều thuốc ức chế.
"Thuốc ức chế... thuốc ức chế... chỉ cần có thuốc ức chế... chị sẽ không biến thành xác sống..."
Cô bé luống cuống nhặt chiếc hộp đựng thuốc ức chế lên, khi mở hộp ra, hai ống thuốc ức chế đã vỡ mất một ống, chất lỏng màu xanh nhạt rỉ ra ngoài, cô bé bàng hoàng đứng sững tại chỗ, không dám tin vào mắt mình.
"Sao... sao lại thế này..."
Lúc rơi từ trên cao xuống, mặc dù Khương Tảo đã kịp thời tóm được chiếc hộp, không để nó rơi xuống đất, nhưng khoảnh khắc rơi xuống, nó vẫn va đập vào ống thép, phát ra một tiếng "rầm" lớn, có lẽ... có lẽ chính lúc đó nó đã bị vỡ.
Cứu chị Khương... thì không có cách nào cứu chị Văn.
Lý Di nhìn ống thuốc ức chế nguyên vẹn duy nhất còn lại, òa khóc nức nở.
Khương Tảo cúi đầu, mái tóc bạc trắng rũ xuống che khuất tầm mắt, cô khẽ mỉm cười, như vậy... như vậy cũng tốt.
Ít nhất thì giữa cô và A Chiêu, vẫn còn một người được sống.
Chỉ là không biết... không biết khi biến thành xác sống...
Có quên đi những kỷ niệm quý giá trong quá khứ hay không.
Phía sau, bầy xác sống vẫn đang điên cuồng đập cửa, Khương Tảo có thể cảm nhận được sinh lực của mình đang cạn kiệt từng chút một.
Giống như ánh sáng ban mai đang dần bừng lên.
Cô... không còn thời gian nữa rồi.
Thấy Lý Di vẫn muốn tiến lại gần, Khương Tảo dùng một tay đẩy mạnh cô bé ra, ngẩng đầu gầm lên.
"Cút! Chị bảo em cút! Không hiểu tiếng người à?!"
"Chị ơi, em không đi, em không đi đâu!" Lý Di lại nhào tới, ôm chặt lấy eo cô.
"Em đã mất bà ngoại, mất Cola, chị Văn lại... hôn mê bất tỉnh... chị là người thân duy nhất của em trên đời này rồi... em không thể mất chị nữa!"
Từ lúc Khương Tảo đưa cô bé từ nhà họ Tiền về, đặt tên là Lý Di, cô bé luôn rất ngoan ngoãn vâng lời, chưa bao giờ khóc lóc như thế này, cũng chưa bao giờ cãi lời cô.
Đây là lần đầu tiên cô bé khóc lóc dữ dội đến vậy, từ chối nghe theo ý cô, Khương Tảo biết, lúc này cô nên cứng rắn bảo cô bé cút đi, đánh cô bé cũng được, mắng cô bé cũng được.
Nói chung là phải bắt cô bé nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng bàn tay cô giơ lên nửa chừng lại nhẹ nhàng đặt lên đầu Lý Di, v**t v* âu yếm, hệt như trước kia.
"Tiểu Di, chị... chị biết... chị đều biết cả, tha lỗi cho chị... chỉ có thể... đi cùng em đến đây thôi... quay về đi..."
"Chị Văn của em vẫn đang đợi em đấy."
"Chị ơi... chẳng phải chúng ta đã hẹn cùng nhau về thôn Nguyên Khê sao? Chị còn định dẫn em đi máy bay cơ mà, em còn rất nhiều, rất nhiều điều muốn học từ chị, rất nhiều, rất nhiều lời muốn nói với chị..."
"Chị là người tốt với em nhất trên đời này, ngoài mẹ em ra... em không muốn rời xa... không muốn rời xa chị..."
Cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi của cô bé rơi lất phất xuống hõm cổ mình, Khương Tảo chỉ nhẹ nhàng nâng khuôn mặt cô bé lên.
Giống hệt như lời mẹ Lý Di dặn dò trước lúc chia xa.
"Đồ ngốc, sau này em sẽ còn gặp được người yêu thương em, rất yêu thương em, đến lúc đó em sẽ hiểu được những gì chị làm ngày hôm nay."
"Cầm lấy chìa khóa xe, còn nhớ cách lái xe không?"
Lý Di nước mắt nhạt nhòa gật đầu.
Nhớ lại lúc cô bé thấy chị Văn và chị Khương đều biết lái xe, trong lòng cũng ngứa ngáy muốn học, nhưng bà Khương lại bảo cô bé còn quá nhỏ, ngay cả vô lăng cũng chưa với tới, sau này học cũng chưa muộn.
Khương Tảo lại không nói gì, đưa cô bé lên xe, điều chỉnh ghế ngồi đến vị trí phù hợp vẫn cần phải lót thêm đệm ở dưới mới nhìn thấy nắp capo, Khương Tảo ngồi bên cạnh, ân cần hướng dẫn, chỉ dạy cô bé cách khởi động xe, đâu là chân ga, đâu là chân phanh.
"Em hãy nhớ kỹ, trong mạt thế, không có gì là không kịp, chỉ có điều nên học hay không, có cần thiết phải học hay không, nếu thành thạo một kỹ năng có thể giúp tỷ lệ sống sót của chúng ta cao hơn, vậy thì phải học, hơn nữa còn phải học cho thật giỏi."
Thấy cô bé nhận lấy chìa khóa xe, khóe môi Khương Tảo cuối cùng cũng nở nụ cười: "Rất tốt, biết lái xe thì có thể quay về rồi, còn nhớ xe đậu ở đâu không?"
Lý Di đã nghẹn ngào đến mức không nói nên lời.
"Nhớ... nhớ... chị... đã dạy em... cách xác định phương hướng trong núi..."
Xác định phương hướng ở vùng núi cũng là một trong những kỹ năng cơ bản của một vlogger dã ngoại, trong ba năm qua, qua những sinh hoạt đời thường ở thôn Nguyên Khê, cô cũng đã truyền đạt hết cho Lý Di.
"Vậy... những gì chị Văn dạy em thì sao?"
"Em nhớ... em đều nhớ... chị Văn nói cổ và thái dương là những vị trí yếu hại nhất trên cơ thể con người, gặp xác sống cũng vậy, tấn công vào những vị trí đó có thể g**t ch*t chúng chỉ bằng một đòn."
"Nếu xác sống đông quá thì cố gắng đừng tấn công trực diện, có thể vòng ra phía sau bên hông để tiêu diệt chúng, tay cầm súng phải vững, khi không nổ súng không được để ngón trỏ lên cò súng, còn cả những điều bà ngoại dạy về cách trồng khoai tây, trồng khoai lang, trồng lúa mì..."
"Em nhớ tất cả, làm sao... làm sao có thể quên được..."
Đúng vậy, Khương Tảo thấy mình lo lắng hơi thừa rồi, thân thủ của cô bé đâu có tồi, chỉ cần không gặp phải xác sống biến dị, dù là vài con xác sống đi cùng nhau, Tiểu Di vẫn có sức chiến đấu, với điều kiện là... không có cô làm vướng chân.
Còn khả năng sinh tồn của Tiểu Di thì đã được chính Khương Ngũ Ni chứng nhận, e là còn giỏi hơn cả hai người họ, nhưng cô vẫn không kìm được muốn dặn dò cô bé thêm vài điều, dường như sợ nếu bây giờ không nói, sau này sẽ không còn cơ hội nói nữa.
Trên môi Khương Tảo nở một nụ cười, nhìn cô bé chưa qua sinh nhật 14 tuổi, nhưng trên khuôn mặt đã hiện rõ nét kiên cường, cô nghĩ... có lẽ dù cô có ra đi, cô bé cũng có thể nương tựa vào A Chiêu mà sống tốt.
"Tốt, rất tốt, vậy thì chị... yên tâm rồi."
"Chị Khương, em đi... còn chị thì sao, còn chị thì sao... chị một mình phải làm thế nào... Có phải em... có phải em..."
"Sẽ không bao giờ được gặp lại chị nữa..."
Khương Tảo lần cuối cùng vươn tay ra v**t v* khuôn mặt cô bé.
"Đừng sợ, chị chỉ là... chỉ là đi tìm bà ngoại thôi."
Lời cô vừa dứt, xác sống lại xô rầm rầm vào cửa, cánh cửa gỗ khẽ rung lên, Khương Tảo chỉ đành đẩy mạnh cô bé ra, rồi vươn tay túm chặt lấy khung cửa, dùng cơ thể chặn lấy bầy xác sống.
"Đi! Đi mau! Chị sắp... không trụ được nữa rồi!"
"Chị Khương!"
Lý Di ngã bệt xuống đất, nhìn vẻ mặt của cô, cô bé nhặt chiếc hộp đựng thuốc ức chế lên, lúc phá cửa sổ nhảy ra ngoài, ngoái đầu nhìn lại lần cuối, nước mắt lã chã tuôn rơi. Sau đó, cô bé dứt khoát nhảy vào bụi cỏ, loạng choạng chạy về phía ánh sáng le lói đang dần hé rạng, vừa chạy vừa khóc nức nở.
Phía sau vang lên tiếng kính vỡ loảng xoảng, bầy xác sống ùa tới như thủy triều, qua lỗ hổng vỡ vụn phía trên cánh cửa gỗ, gầm gừ, tranh nhau thò tay ra, vồ lấy cô.
Khương Tảo không hề sợ hãi, chỉ cúi đầu, bờ vai run rẩy, cười khúc khích rồi cuối cùng giàn giụa nước mắt, bật cười lớn.
Cô nhớ lại kiếp trước bị Trần Giai Ninh phản bội, sau khi tái sinh liền thề sẽ trở thành một kẻ ích kỷ máu lạnh, trong khoảng thời gian đầu của mạt thế, cô quả thật đã sống theo đúng phương châm đó.
Cho đến khi gặp Văn Chiêu, bị sự nhiệt thành, chân thật và lương thiện trên người cô ấy làm cho cảm động, đó là ánh sáng nhân tính, dù cho hạt ngọc có bị vùi lấp trong bụi trần, vẫn không thể bị che giấu, thu hút cô từng bước tiến lại gần.
Đặc biệt là sau khi biết được quá khứ của cô ấy, sự lương thiện xuất phát từ tận xương tủy đó lại càng trở nên đáng quý.
Họ từ thôn Nguyên Khê đi đến đây đã gặp rất nhiều người, anh Lý ở cửa hàng đồ dã ngoại, Chu Thanh, Lâm Niệm, cuốn nhật ký người kiểm lâm để lại trong căn nhà gỗ nhỏ dưới chân núi tuyết Sùng Minh, Trần Giai Ninh, gia đình bốn người trên nóc nhà ở thị trấn Thượng Quan...
Khương Tảo đã từng vô số lần đứng ở ngã tư đường của sự lựa chọn, ngay cả việc đưa Tiểu Di về nhà lúc đầu, cô cũng không hề cam tâm tình nguyện.
Chính Khương Ngũ Ni đã ra sức thuyết phục cô phải giữ Văn Chiêu và Tiểu Di ở lại, phải đoàn kết mọi lực lượng có thể đoàn kết, phải tin rằng trong mạt thế vẫn còn ánh sáng văn minh, dù chỉ lay lắt như ngọn nến trước gió.
Thế nhưng, dù đã chuẩn bị tâm lý, cô cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ hy sinh bản thân để bảo vệ người khác, cho đến khi Khương Ngũ Ni ngã xuống trước mặt cô, dùng thân hình gầy gò yếu ớt của mình để tranh lấy một tia hy vọng sống sót cho các cô.
Lúc đó cô mới hiểu ra, tình yêu và sự hy sinh có lẽ mới là liều thuốc giải thật sự cho thế giới này.
Một kẻ ích kỷ như cô mà... mà cũng có lúc sẵn sàng hy sinh mạng sống vì người khác, chỉ là...chỉ là không biết lần này liệu vận may có mỉm cười với cô thêm lần nữa không.
Cô nghĩ, có lẽ là... không đâu.
Cái vận may trời ban ấy làm sao cứ mỉm cười với cô mãi được.
Nước mắt Khương Tảo tuôn rơi lất phất, cô ngừng run rẩy, ngẩng đầu lên, nhặt chiếc chân bàn bị gãy trên mặt đất, điên cuồng gõ xuống sàn nhà, đập vào cửa gỗ, tạo ra tiếng động lớn, thu hút tất cả xác sống lao về phía mình, rồi quay người dùng chân bàn đâm tới tấp vào đầu những con xác sống đang chui qua lỗ kính vỡ phía trên cửa gỗ.
Cô muốn câu giờ cho Tiểu Di rút lui an toàn.
"Lũ quái vật tụi mày! Có giỏi thì nhào vô! Nhào vô đây! Tới đây! Tao tuyệt đối không khuất phục! Tuyệt... đối... không... khuất... phục."
Tiếng gào thét của cô vang vọng hồi lâu trong tòa nhà.
Từng đợt, từng đợt xác sống tràn tới.
Cánh cửa gỗ chẳng mấy chốc đã không thể chịu đựng nổi sức nặng, vỡ vụn thành từng mảnh.
Cô cũng bị một lực lớn hất văng ra ngoài, phun ra một ngụm máu lớn.
Mặt trời đã mọc.
Thế giới trước mắt cô lại dần chìm vào bóng tối.
Mệt... mệt quá...
Tiểu Di... Tiểu Di... chắc đã an toàn rồi nhỉ.
Có lẽ... có lẽ đã đến lúc nghỉ ngơi một lát rồi.
Lúc ngã xuống, Khương Tảo nhớ lại lời thề mà cô và A Chiêu đã thề nguyện trên núi tuyết Sùng Minh.
"Ngay lúc này đây, giữa sự chứng giám của thiên địa, tình yêu chị dành cho em muôn đời không phai, đến chết cũng không đổi dời. Em... có nguyện ý, cùng chị trải qua phần đời còn lại trong thế giới hỗn loạn và phức tạp này không?"
"Không cần đếm nữa, em đồng ý. Em nghĩ, đây sẽ là quyết định dũng cảm nhất và cũng là quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời em."
Khương Tảo từ từ nhắm mắt lại.
A Chiêu, em... có lẽ phải thất hứa rồi.
Nhưng mà, Khương Ngũ Ni...
Không, Khương Mạch Tử, bà sẽ đến đón cháu phải không?
_____________
Lời tác giả:
Những bạn đọc quen thuộc với văn phong của tôi hẳn đều biết, tôi rất thích viết những câu chuyện và nhân vật mang tinh thần "tìm thấy đường sống trong cõi chết", thế nên mọi người đừng sốt ruột, chắc chắn sẽ còn có bước ngoặt.
Kết cục chắc chắn sẽ là một cái kết HE ngọt ngào viên mãn!
Đối với A Chiêu mà nói, 'tìm thấy chính mình' là bài học của cô ấy, còn đối với Tiểu Tảo, 'tìm lại chính mình' mới là bài học của cô, cả hai điều này đều quan trọng như nhau.
Vẫn còn rất rất nhiều điều muốn nói, nhưng tôi đã gõ chữ cả ngày trời, khóc cạn một hộp khăn giấy nên đầu óc có chút hỗn loạn, đành để dành đến ngày chính thức kết thúc rồi nói tiếp vậy.
P.s. Bộ truyện này ban đầu tôi dự kiến chỉ tầm 30 vạn chữ, nhưng viết đến hiện tại đã vượt xa dự tính rất nhiều rồi (hết cách rồi, những điều muốn bày tỏ thật sự quá nhiều).
Nhưng những ai quen thuộc với tôi cũng biết, tôi không thích 'thủy văn' (cố tình thêm chữ câu giờ), dù thật ra thu nhập từ truyện cũng không mấy khả quan, nhưng tôi sẽ không dùng cách kéo dài thời lượng để kiếm thêm lợi nhuận đâu, cứ để câu chuyện kết thúc ở đúng nơi mà nó nên kết thúc thôi (nhưng hiện tại thì chưa kết thúc đâu nhé!).
Càng lớn tuổi, càng hiếm khi có lúc nào khát vọng bày tỏ lại mãnh liệt đến thế này, viết ra cũng chỉ để thỏa mãn tâm hồn thôi! Hy vọng các bạn đọc truyện cũng thấy vui vẻ! (Mặc dù hôm nay chắc chắn là không vui nổi rồi).
Cảm ơn vì đã đón đọc!
___________
Lời editor:
Khi Kate đọc được phần chia sẻ hay của tác giả, Kate cũng muốn dịch ra cho mọi người cùng đọc để hiểu thêm về tác giả.