Toàn Cầu Hóa Xác Sống, Riêng Tôi Về Quê Làm Ruộng

Chương 79

Ngay từ lần đầu gặp Lâu Tiêu, cô ấy đã biết mình sẽ kết bạn với cô gái có đến bảy tám phần giống mình này, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày chĩa súng vào cô ấy.

Đó là học kỳ hai năm lớp 11, bố cô làm việc tại Ủy ban nhân dân thành phố Hồng, Thành phố Hồng vốn là một trong những tỉnh có tỷ lệ chọi đại học gắt gao nhất, nên ông đã cố tình chạy chọt, chuyển cô về quê để thi đại học.

Đó là một trường trung học bình thường ở một huyện nhỏ.

Cô đứng dưới bục, buồn chán nghe bài diễn văn khai giảng, chợt một giọng nói lạnh lùng, trong trẻo vang lên.

"Tiếp theo, xin mời đại diện học sinh xuất sắc lên phát biểu."

"Xin chào mọi người, tôi là Lâu Tiêu của lớp 12/1, Lâu trong 'Nguy lâu cao bách xích', Tiêu trong 'Trực nhập vân tiêu'..." (editor: tòa lầu cao trăm thước thẳng tận mây xanh)

Cô ngước mắt nhìn lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của cô gái mặc áo sơ mi trắng, quần âu đồng phục chỉnh tề đang nhìn xuống.

Cái gọi là "vừa gặp như đã quen biết từ ngàn năm" chắc cũng chỉ đến thế, mây gió cuồn cuộn nơi chân trời, tiếng chuông định mệnh vang lên vào khoảnh khắc ấy.

Từ đó trở đi, cô vô tình hay cố ý đều dõi theo mọi thứ về Lâu Tiêu, rảnh rỗi là lại lân la đến gần cô ấy. Cô ấy đứng nhất toàn trường thì sao chứ, thành tích của mình cũng đâu có tệ, kiến thức lớp 12 cô đã thuộc làu làu từ lâu, thi chuyển cấp chắc chắn không thành vấn đề.

Đến khi nhìn thấy bảng điểm dán trên bảng thông báo của trường, tên mình đứng ngay trên tên Lâu Tiêu, cô mới nở nụ cười mãn nguyện.

Giữa đám đông, thiếu nữ lặng im như núi đeo ba lô, quay lưng bỏ đi, chân vẫn đi đôi giày bata giặt đến ố vàng.

Kể từ đó, hai người bắt đầu âm thầm so tài nhau, Văn Chiêu thậm chí còn nhảy thẳng lên lớp 12, lúc chọn chỗ ngồi liền ngồi phịch xuống ngay cạnh cô ấy.

"Đàn chị, tôi ngồi đây, chị không phiền chứ?"

Lâu Tiêu cứng đờ quay mặt đi: "Không phiền."

"Tan học rồi, đi đi đi."

"Chiêu Chiêu, hôm nay đi đâu chơi đây? Cho tôi ngồi ké xe máy của cậu nhé!"

Tiếng chuông tan học vừa reo, Văn Chiêu vươn vai một cái, giữa vòng vây của đám bạn cùng lớp bước ra khỏi phòng.

Cô mới chuyển đến đây được vài tháng, nhưng ai cũng biết gia cảnh cô khá giả, lại tiêu tiền rộng rãi nên đặc biệt thân thiết với cô.

Hình bóng thu nhỏ của xã hội đã bắt đầu hiện diện trong môi trường học đường.

Lâu Tiêu nhìn hai chữ "Văn Chiêu" trên bảng phân công trực nhật, đành nhận mệnh cầm chổi lên quét dọn.

Thôi bỏ đi, nếu không trực nhật sẽ bị trừ điểm thi đua của lớp, mà điều này lại ảnh hưởng đến việc xét duyệt cán bộ lớp xuất sắc của cô ấy.

Đến lúc chiều tà buông xuống.

Hoàng hôn rọi tia nắng cuối cùng lên mặt bàn.

Lâu Tiêu mới xách thùng rác ra trạm tập kết đổ rác, dưới bóng cây gần đó, cô ấy nhìn thấy một người đang ngồi xổm.

Người đó xõa mái tóc dài mềm mượt che khuất đôi mắt, mặc áo đồng phục và chân váy xám giống hệt cô ấy.

"Mèo con mèo con, thật đáng thương, haizz, tiếc là mẹ chị bị dị ứng lông mèo, nếu không chị đã bế em về nhà rồi."

Đến khi cô gái bế chú mèo con quay người lại, cả hai đều đồng thời nhận ra nhau.

"Cô..."

Lâu Tiêu đặt thùng rác trên tay xuống.

"Cho tôi xem nào, mẹ tôi trước đây làm bác sĩ thú y ở dưới quê."

Cô gái lúc này mới cẩn thận đưa chú mèo con qua, miệng lẩm bẩm: "Chị biết chữa thật không đấy?"

Lâu Tiêu không để ý đến cô, chỉ nắn nắn bàn chân sau của chú mèo con, rồi móc từ trong túi ra một miếng băng cá nhân, xé vỏ bọc, dán lên vết thương hở trên chân nó.

"Xương cốt nó không sao cả, chỉ bị thương ngoài da thôi."

Lâu Tiêu đưa lại chú mèo con cho cô, đổ rác xong định quay lưng bỏ đi thì lại bị gọi giật lại.

"Chị... chị có thể mang nó về nhà không? Coi như... giúp tôi nuôi một thời gian, mẹ tôi bị dị ứng lông mèo."

Lâu Tiêu quay người lại, suy nghĩ một lát.

"Nhà tôi cũng không được."

"Tại sao, mẹ chị không phải là bác sĩ thú y sao?"

"Trước kia là vậy, nhưng để tiện chăm sóc tôi ăn học, bây giờ bà ấy đang bán hàng trước cổng trường, không có thời gian đâu."

Lâu Tiêu nói xong liền bỏ đi, cô gái nhận ra cô ấy không muốn để ý đến mình, người quen được bao bọc nhường nhịn lập tức chạy theo.

"Này, Lâu Tiêu, tại sao chị không thích tôi?"

Lâu Tiêu dừng bước: "Cô cướp mất vị trí nhất toàn trường của tôi."

"Hả?" Cô gái có chút khó hiểu.

"Thi đứng nhất toàn trường, sẽ có học bổng."

"Nếu thật sự không biết để chú mèo con ở đâu, trên tầng 3 khu giảng đường số 3 có một lớp học trống đấy."

Cô ấy nói xong không dừng lại nữa, ném lại câu này rồi sải bước rời đi.

Cô gái nhìn bóng lưng cô ấy dần đi xa, cắn chặt môi dưới.

Ngày hôm sau.

Cô đến phòng giáo viên xin lại bài thi lần trước, tối về nhà trải rộng trên bàn học, cẩn thận đối chiếu từng trang một.

Ngoài nét chữ khác nhau ra, bài làm của hai người gần như giống hệt nhau, ngay cả hướng suy nghĩ giải bài cũng y đúc.

Sự giống nhau này khiến Văn Chiêu cũng có lúc giật mình, dường như có một sự sắp đặt của số phận vậy.

Trên đời này thât sự có hai người giống nhau đến mức này sao?

Chỉ duy nhất bài thi viết tiếng Anh của cô được chấm cao hơn Lâu Tiêu 0.5 điểm, chính khoảng cách không đáng kể này đã giúp cô trở thành người đứng đầu toàn trường.

Bên ngoài, mẹ cô vẫn đang nói chuyện điện thoại với vị lãnh đạo nào đó, tiếng cười sảng khoái, nhưng giọng điệu lại xen lẫn vài phần cung kính.

Văn Chiêu lập tức hiểu ra.

Đó là "điểm tình thương" mà giáo viên đã cộng thêm cho cô, cô không hề nghĩ rằng bài viết qua loa của mình lại xuất sắc hơn Lâu Tiêu.

Khi cô cầm bài thi đến tìm Lâu Tiêu, lại bị cô ấy xách cổ áo ép vào tường ở cuối hành lang.

"Cô muốn nói gì? Chứng minh mình có người bố người mẹ tốt hả?! Tôi cho cô biết... loại người tôi ghét nhất chính là loại người như cô!"

"Lần sau... lần sau tôi nhất định sẽ vượt qua cô!"

Lâu Tiêu buông cổ áo cô ra, quay lưng bỏ đi, cô gái phía sau ho khù khụ hai tiếng, lại gọi với theo.

"Này, chị có muốn đi xem chú mèo con không?"

Người chưa từng có kinh nghiệm nuôi mèo nhưng lại có tiền rủng rỉnh túi thì thứ gì cũng mua, thức ăn cho mèo, pate, súp thưởng... gần như nhét đầy mấy ngăn bàn.

Lâu Tiêu cau mày, nhìn cô đổ thức ăn cho mèo vào chén.

"Nó còn nhỏ quá, thức ăn cho mèo phải ngâm mềm mới ăn được."

Trán Văn Chiêu nổi đầy vạch đen.

"À... Thảo nào tôi thấy nó chẳng chịu ăn gì cả."

"Nhà tôi có sữa bột cho dê, để tôi về lấy một ít sang đây."

Khi hai người bước ra khỏi khu giảng đường, bên ngoài trời bỗng đổ mưa như trút nước, cả hai đều không mang dù, chỉ biết nhìn nhau trân trân.

Văn Chiêu giơ áo đồng phục lên che, kéo cô ấy chạy vào màn mưa, hai người cứ thế chạy cuồng lên trong cơn mưa tầm tã, cũng là chạy xuyên qua những tháng năm thanh xuân vô lo vô nghĩ của họ.

Văn Chiêu dừng lại trước cổng trường, vỗ vỗ vào yên sau chiếc xe máy của mình, dù toàn thân đã ướt sũng như chuột lột, đôi mắt cô vẫn sáng long lanh: "Có muốn ngồi xe của tôi không?"

Lâu Tiêu nhẹ nhàng ôm lấy eo cô.

Thiếu nữ nắm chặt tay phải thành nắm đấm, vươn lên bầu trời.

"Ô hô, ngồi vững nhé, chúng ta xuất phát thôi!"

Đêm đó, lúc cô từ trường về, mẹ cũng vì trời mưa to mà dọn hàng về nhà sớm.

Trong con hẻm nhỏ hẹp, đông đúc và đầy vũng nước sau cơn mưa, bà đứng ngay trước cửa, tận mắt chứng kiến Lâu Tiêu bước xuống từ xe máy của cô gái kia, khuôn mặt quá đỗi giống nhau khiến bà nhận ra ngay lập tức, ngay cả nốt ruồi nhỏ trên mũi cũng giống hệt người đàn ông đó.

Lâu Tiêu chưa bao giờ thấy mẹ lộ ra vẻ mặt như vậy, bà kéo tuột cô ấy vào nhà, vung tay tát cô ấy một cái đau điếng.

"Quỳ xuống!"

Khoảnh khắc đó, tình bạn vừa chớm nở giữa cô ấy và Văn Chiêu cũng hoàn toàn chấm dứt.

Định mệnh cho họ tình cờ gặp nhau trong giây lát, rồi lại đẩy họ về hai bờ đối lập.

Lâu Tiêu nhớ lại, cô ấy chưa bao giờ hỏi về quá khứ của mẹ, cô ấy chỉ biết từ nhỏ mình đã không có bố, từ khi có ký ức, cô ấy đã cùng mẹ chuyển lên huyện sống.

Đêm đó, qua những tiếng nức nở và lời kể ngắt quãng của mẹ, cô ấy mới biết... Văn Chiêu chính là em gái cùng cha khác mẹ của mình. Cô ấy không thể tin nổi vào sự trùng hợp này, cho đến khi mẹ lấy ra bức ảnh úa vàng, người đàn ông trong ảnh có nét mày mắt rất giống hai người họ.

"Đó là chuyện của hai mươi năm trước rồi, bố con xuống nông thôn xóa đói giảm nghèo, ở cùng mẹ một thời gian thì có con, ông ấy hứa sẽ quay lại cưới mẹ, kết quả là một đi không trở lại."

"Mẹ tìm theo địa chỉ ông ấy đưa, kết quả người mở cửa lại là một người phụ nữ, mẹ liền biết, ông ấy... đã phản bội mẹ."

Đối với đàn ông, chuyện này chẳng qua chỉ là một đoạn phong lưu qua đường, nhưng đối với phụ nữ, lại là chuyện cả một đời người.

Vì lý do sức khỏe, bác sĩ khuyên bà nên giữ đứa bé lại, nếu không sau này sẽ rất khó mang thai.

Mẹ Lâu ngồi trên băng ghế ở hành lang bệnh viện, xoa xoa bụng dưới hơi nhô lên, cảm nhận nhịp đập của sinh mệnh mới bên trong, những giọt nước mắt câm lặng cứ thế lặng lẽ rơi.

Sau khi đứa bé chào đời, đối mặt với sự không thấu hiểu của cha mẹ và những lời chỉ trỏ của người trong thôn, bà kiên quyết bế Lâu Tiêu còn quấn tã lên huyện, vừa làm thuê làm mướn vừa nuôi cô ấy khôn lớn.

Đó chính là nửa cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng cay đắng của mẹ Lâu.

Đối mặt với những lời tố cáo đầy nước mắt của bà, làm sao Lâu Tiêu có thể không phẫn nộ, cô ấy nắm chặt tay, cũng rơi nước mắt.

"Mẹ... con sẽ đi tìm ông ta... đòi lại công bằng cho mẹ."

Mẹ Lâu ôm chầm lấy cô ấy vào lòng.

"Con ngoan, đừng làm chuyện dại dột, người đàn ông đó... hiện đang làm việc ở Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố... quyền cao chức trọng, không phải là người mà những kẻ dân đen như chúng ta có thể chọc vào được đâu. Hứa với mẹ, tránh xa gia đình đó ra, được không? Mẹ... chỉ mong con có thể bình an, hạnh phúc trưởng thành."

Lâu Tiêu vùi đầu vào lòng bà, run rẩy khẽ nói "Vâng", nhưng trong đầu lại lóe lên hình bóng của Văn Chiêu.

Cô ấy khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt.

Thời trung học, lần cuối cùng cô ấy gặp Văn Chiêu là vào ngày sinh nhật cô ấy, một ngày mùa đông lạnh giá.

Kể từ lần cùng nhau đi xem mèo hôm đó, Lâu Tiêu đã xin chuyển lớp, từ đó về sau không bao giờ xuất hiện trước mặt cô nữa.

Văn Chiêu đợi cô ấy trên con đường cô ấy nhất định phải đi qua khi tan học.

Từ xa, Lâu Tiêu đã nhìn thấy bóng dáng ấy, quay người định đi lối khác, Văn Chiêu lái xe máy đuổi theo, chắn trước mặt cô ấy.

"Lâu rồi không gặp, sao lại trốn tránh tôi?"

"Sắp thi đại học rồi, tôi muốn tập trung học."

Văn Chiêu tháo mũ bảo hiểm ra, mái tóc dài mềm mượt xõa xuống.

"Học hành cũng đâu phải gấp gáp lúc này, hôm nọ tôi thấy chị ngắm nghía chiếc kèn Harmonica trong cửa hàng văn phòng phẩm lâu lắm, này, nếu tôi nhớ không nhầm thì hôm nay là sinh nhật chị, tặng chị này."

Bàn tay đang đưa ra của cô vẫn còn lơ lửng trên không trung, đã bị người ta túm lấy cổ áo, Lâu Tiêu mắt đỏ ngầu, như thể cô là kẻ thù không đội trời chung nào đó vậy.

"Có thôi đi không? Cô không thấy cái trò theo dõi tẻ nhạt này chướng mắt lắm à? Hay là làm cái đuôi bám đuôi sẽ khiến cô thấy vui? Tôi nói cho cô biết... người tôi ghét nhất chính là cô!"

"Sau này đừng để tôi nhìn thấy cô xuất hiện quanh tôi nữa!"

Nụ cười trên môi Văn Chiêu cứng đờ lại.

"Sao vậy... chuyện này?"

Lâu Tiêu đã hích vai cô, đi thẳng một mạch, chỉ để lại một ánh mắt đầy ẩn ý.

"Chúng ta mãi mãi không thể là bạn được, đừng đến tìm tôi nữa."

Chiếc hộp gấm đựng chiếc kèn Harmonica rơi xuống đất.

Nhìn bóng lưng cô ấy dứt khoát bỏ đi, trong hốc mắt thiếu nữ dần tích tụ những giọt lệ, cô cắn chặt môi dưới, vặn ga xe máy, phóng vút đi về hướng ngược lại.

Sau khi cô đi không lâu, một bóng người bước ra từ bóng tối cuối con hẻm, nhặt chiếc kèn Harmonica lên và giữ gìn cẩn thận cho đến tận bây giờ.

Thời thanh xuân của họ cứ thế khép lại một cách ngắn ngủi nhưng đầy huy hoàng, lần gặp lại tiếp theo là ở trường cảnh sát.

Văn Chiêu đã cắt phăng mái tóc dài, để tóc ngang vai giống cô ấy, năm đó điểm thi đại học của cô không tốt, lại học lại một năm, mới có thể lấy tư cách đại diện tân sinh viên đứng trước mặt cô ấy.

Lâu Tiêu thật sự vẫn luôn không hiểu, Văn Chiêu với xuất thân và gia thế tốt như vậy, tại sao lại chọn làm cảnh sát.

Cho đến khi cô khẽ nói: "Cô cứ coi như tôi đang chuộc tội đi."

Câu nói mập mờ của cô, Lâu Tiêu định hỏi thêm, nhưng cô lại lảng sang chuyện khác, Lâu Tiêu cũng luôn đinh ninh rằng Văn Chiêu không hề biết chuyện họ là chị em cùng cha khác mẹ.

Đôi khi, không biết lại là một niềm hạnh phúc lớn lao.

Nhìn đôi mắt rạng rỡ, tràn đầy tò mò với mọi điều mới mẻ của cô, lời Lâu Tiêu đã chực thốt ra lại nuốt vào trong.

Cô ấy không hề biết rằng, để có thể đuổi kịp bước chân cô ấy đến nơi này, Văn Chiêu đã phải nỗ lực biết nhường nào.

Cô đã tuyệt thực để phản đối con đường gia đình sắp xếp cho mình, đói đến ngất xỉu mới đổi lấy cơ hội được đứng bên cạnh Lâu Tiêu một lần nữa.

Những người trong trường cảnh sát nhìn thấy khuôn mặt quá đỗi giống nhau của họ, thi thoảng cũng trêu đùa, nhưng mỗi lần như thế Văn Chiêu đều nhướng mày, vô tư khoác vai cô ấy.

"Đúng vậy đúng vậy, chúng tôi là chị em mà, thì sao nào?"

Lâu dần, đến cả Lâu Tiêu cũng quen với điều đó.

Quen với việc cô luôn kề vai sát cánh bên mình.

Quen với việc cô luôn âm thầm cạnh tranh với mình.

Quen với việc cô trở thành cái bóng và cánh tay phải đắc lực của mình.

Cho đến khi lực lượng PRRF đến trường cảnh sát tuyển người.

Văn Chiêu cũng nộp hồ sơ.

Lâu Tiêu: "Cô điên rồi à, đó là nơi nguy hiểm nhất đấy, tốt nghiệp xong gia nhập đội cảnh sát bình thường không tốt hơn sao?"

Văn Chiêu chỉ mỉm cười nhẹ.

"Chị đi đâu, tôi đi đó, chị sẽ cần tôi mà."

Lâu Tiêu vẫn luôn tưởng rằng cô không hề hay biết mối quan hệ của họ, cho đến lúc hấp hối, tiếng "chị hai" thốt ra từ miệng cô, đã khiến người đã phải ngồi tù mười năm như cô ấy, nước mắt tuôn rơi.

Đó là lần đầu tiên Văn Chiêu gọi Lâu Tiêu là "chị hai" và cũng là lần cuối cùng.

Còn rất nhiều điều Lâu Tiêu không hề hay biết, ví dụ như lúc lực lượng PRRF ban hành lệnh truy nã nội bộ đối với cô ấy.

Văn Chiêu cũng từng xông thẳng vào tòa nhà văn phòng Ủy Ban nhân dân thành phố Hồng, tìm đến người bố trên danh nghĩa của họ, ném tờ giấy xét nghiệm DNA xuống trước mặt ông ta.

"Ông... ông có biết không... chị ấy... chị ấy là con gái ruột của ông... là... chị ruột của tôi!"

"Bố biết." Nhưng người đàn ông trung niên chỉ điềm tĩnh nhặt tờ kết quả rơi trên mặt đất lên, nhét vào máy hủy tài liệu.

Trên đó ghi rõ, chỉ số quan hệ huyết thống > 10000, xác nhận quan hệ cùng cha khác mẹ.

"Bắt giữ cô ta là mệnh lệnh của cấp trên, bố chỉ có thể để con đi, mới có thể giúp con và mẹ con không bị liên lụy."

"Còn chuyện con có một người chị ruột, con tự quyết định xem có nên nói cho mẹ con biết hay không, nếu con muốn thấy bà ấy đau lòng."

Những lời lạnh lẽo của người đàn ông đã đập nát mọi hy vọng của cô.

Trong tai nghe vang lên lệnh tập hợp khẩn cấp.

Văn Chiêu quay lưng bước đi.

"Sẽ có một ngày, ông phải hối hận."

Đêm Lâu Tiêu rời khỏi nhà, cô ấy đã đến nhà của tên tội phạm A Bưu, đó là một căn biệt thự độc lập có hệ thống an ninh cực kỳ nghiêm ngặt.

Ngoài camera giám sát trước cổng, còn có bảo vệ tuần tra 24/24, Lâu Tiêu đánh ngất một người lao công trong góc khuất camera, thay quần áo của anh ta, từ gara tầng hầm đột nhập vào căn biệt thự.

Đêm đã khuya.

Trong nhà tĩnh lặng như tờ.

Lâu Tiêu đeo khẩu trang, đội mũ và đeo găng tay, thậm chí để tránh để lại dấu chân, cô ấy còn mang cả bọc giày.

Tivi trong phòng khách vẫn đang bật.

Gã thanh niên đáng lẽ phải đang ngồi tù, lại đang nằm ườn trên sofa ngủ say sưa, trên bàn trà lăn lóc mấy vỏ chai rượu.

Trong mắt Lâu Tiêu trào dâng nỗi hận thù, nhưng cô ấy biết mục đích chuyến đi này của mình, cô ấy cầm đèn pin đi thẳng vào phòng đọc sách.

Trong quá trình điều tra vụ án, cô ấy phát hiện ra, tên này còn cấu kết với băng nhóm buôn bán nội tạng người trong thế giới ngầm, những thiếu nữ vô tội kia, lúc tìm thấy thi thể, kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy, luôn bị mất một quả thận hoặc một bộ phận nào đó.

Tội phạm có tổ chức với quy mô lớn như vậy, chắc chắn không phải một mình hắn có thể làm được, Lâu Tiêu nhớ đến thân thế của gã, bố gã là tổng giám đốc một công ty dược phẩm nổi tiếng toàn quốc.

Biết đâu, cả người của chính phủ cũng nhúng chàm vào đó.

Cô ấy nhất định phải lôi cổ cả đám sâu mọt này ra ánh sáng.

Lâu Tiêu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng đọc sách, cẩn trọng bước đi trong bóng tối, rất nhanh đã đến trước bàn làm việc, tháo khẩu trang xuống, ngậm đèn pin, lục lọi ngăn kéo.

Trong ngăn kéo không có, vậy chắc chắn là trong két sắt.

Lâu Tiêu ngồi xổm xuống, dùng kỹ thuật nghe âm thanh bẻ khóa, "cạch" một tiếng, ổ khóa mở ra, đồng thời một luồng khí trắng đục cũng trào ra.

"Không ổn!"

Ánh mắt Lâu Tiêu sắc lạnh, khi cô ấy định thần lại, vội bịt mũi miệng thì đã không kịp nữa, toàn thân mềm nhũn không còn chút sức lực, lúc cô ấy ngã xuống, có người đã lấy đi khẩu súng của cô ấy, điêu luyện lên đạn, rồi quay người bỏ đi.

Lúc tỉnh dậy, cô ấy lại thấy mình đang nằm trong vũng máu.

Máu từ dưới đầu gã đàn ông chảy ra đã thấm đẫm chiếc sofa, men theo những đầu ngón tay buông thõng của gã nhỏ từng giọt xuống.

Bàn tay Lâu Tiêu cũng nhớp nháp mồ hôi, gần như không cầm chắc nổi khẩu súng, đúng rồi... khẩu súng...

Cô ấy cúi đầu nhìn, hai bàn tay mình cũng đẫm máu, khẩu súng dính máu kia, đang nằm gọn trong tay cô ấy!

Lâu Tiêu bò dậy khỏi mặt đất, nhìn qua khe cửa phòng ngủ đang mở, một cụ già nằm sấp trên mặt đất, bên dưới là một vũng máu, đôi mắt vẫn mở trừng trừng không cam lòng nhìn lên trần nhà.

Thuốc mê vẫn chưa hết tác dụng.

Thế giới trước mắt cô ấy chao đảo quay cuồng.

Trên cầu thang xoắn ốc cũng có hai thi thể nằm đó, người phụ nữ dường như muốn ôm đứa trẻ bỏ chạy, nhưng bị bắn chết từ phía sau.

Vệt máu dài kéo lê xuống tận chân cầu thang.

Lâu Tiêu cầm súng, loạng choạng lùi lại hai bước.

"Không, không thể nào... Chuyện này là không thể..."

Cô ấy định thần lại, run rẩy thò tay vào túi định lấy điện thoại ra, thì tin nhắn của mẹ hiện lên trên màn hình.

"Tiêu Tiêu, làm xong nhiệm vụ thì về nhà ăn cơm nhé, mẹ làm món thịt kho tàu con thích nhất đấy, dù bận rộn đến đâu cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé."

Cũng chính khoảnh khắc đó, cửa nhà bị ai đó đạp tung.

Nhóm cảnh sát tuần tra đầu tiên ở gần đó đã đến hiện trường, họ nhìn thấy cô ấy với bộ dạng bê bết máu, đồng loạt chĩa súng vào cô ấy.

"Bỏ súng xuống, giơ tay lên!"

Cô ấy biết mình không thể đầu hàng, nếu không sẽ mang tiếng sát nhân cả đời rửa không sạch. Mặc dù tối nay cô ấy quả thật đã ôm ý định cá chết lưới rách mà đến đây, nhưng cô ấy chưa từng nghĩ đến việc giết người.

Lâu Tiêu lao vút qua bàn ăn như một mũi tên, lao về phía cửa, đám cảnh sát đồng loạt nổ súng, cô ấy thoăn thoắt né tránh giữa làn đạn, tóm lấy cánh tay viên cảnh sát gần mình nhất, lên gối thúc thẳng vào cằm gã, chỉ trong chớp mắt, cô ấy đã hạ gục mấy người.

Ngay khi cô ấy sắp thoát ra ngoài, tiếng trực thăng vang lên bên ngoài, Văn Chiêu từ trên trời nhảy xuống, phá cửa kính xông vào.

"Lực lượng PRRF, Lâu Tiêu, cô đã bị bắt."

Người lao công bị đánh ngất trong tầng hầm, vỏ đạn rơi tại hiện trường, và kết quả giám định đường đạn chứng minh đó là viên đạn được b*n r* từ khẩu súng của cô ấy, cùng với số vàng thỏi tìm thấy trong văn phòng đều trở thành bằng chứng thép kết tội cô ấy là kẻ sát nhân.

Dù cô ấy có khăng khăng không nhận tội, thì vẫn bị kết án, từ một chỉ huy quyền cao chức trọng rớt xuống làm tù nhân.

Cũng giống như hiện tại, cô ấy vẫn hết đường chối cãi.

***

Thanh Sơn tóm lấy cổ áo Văn Chiêu, giật đứt sợi dây chuyền có mặt ngọc lục bảo trên cổ, giơ lên cao.

"Cô tưởng rằng cướp giấy tờ của người khác, thay tên đổi họ, thì đồ ăn cắp sẽ trở thành của mình sao?!"

Khương Tảo quỳ trên mặt đất, nhìn Thanh Sơn cầm viên ngọc lục bảo đó, trong đầu chợt lóe lên những hình ảnh trước kia.

"Cô đang làm gì vậy?"

"Cái này gọi là Lục Bảo, là một loại thẻ nhận dạng của chúng tôi, sau khi bị thương hoặc hy sinh đều dựa vào nó để xác định danh tính, tôi phải mang nó theo."

"Vậy tại sao lúc tôi cứu cô, lại không thấy cái này trên người cô?"

"Chắc là lúc chạy trốn đã làm rơi mất rồi."

Đến tận bây giờ Khương Tảo mới nhớ ra, trong lần đầu tiên kiểm tra thân phận của cô ấy, câu trả lời của Văn Chiêu có phần quá trôi chảy.

Nếu đó không phải là những gì cô ấy thật sự trải qua, vậy thì chỉ còn một khả năng khác, đó là cô ấy đã lên kế hoạch từ trước, chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.

Còn lần cô định thẩm vấn tên thủ lĩnh Long Hổ Bang, hắn lại bị Văn Chiêu một đao đâm xuyên ngực, chết ngay tại chỗ.

Văn Chiêu không phải người khát máu, hành động khác thường của cô ấy ngày hôm đó thực ra cũng khiến Khương Tảo chú ý, nhưng những chuyện xảy ra sau đó quá nhiều, họ vì cứu Tiểu Di mà mệt lử.

Nên chẳng ai nhắc lại chuyện đó nữa.

Những manh mối lộn xộn cuối cùng cũng được xâu chuỗi lại trong đầu.

Khương Tảo trợn tròn mắt không thể tin nổi, cô phát ra những tiếng "ư ư" trong cổ họng, muốn xông ra ngoài tìm Văn Chiêu hỏi cho ra lẽ, nhưng lại bị người ta dùng báng súng nện vào đầu, ngã nhào xuống bùn lầy.

"Trả lại cho tôi!"

Văn Chiêu vùng vẫy đứng dậy, nhưng lại bị đạp mạnh vào nhượng chân, đành ngã sụp xuống dưới chân Thanh Sơn một lần nữa.

Thanh Sơn cúi xuống, bóp cổ cô ấy.

"Để tôi nói cho cô biết thêm một chuyện, người Tảo Nhi thích lúc đầu chính là tôi, cô chẳng qua chỉ là một kẻ thay thế thôi, nếu cô không khoác lên mình lớp da này, chỉ là một kẻ sát nhân thì..."

"Cô nghĩ xem, em ấy có còn cứu cô từ miệng đám xác sống không? Có ở bên cô không?!"

"Khương Tảo, thực ra tôi vẫn luôn có một câu hỏi muốn hỏi cô."

"Nếu giống như lần trước, hỏi tôi xem có phải tôi có khả năng tiên tri về mạt thế hay gì đó đại loại vậy thì thôi đi nhé."

"Ý tôi là, nếu... nếu tôi không phải là người của lực lượng PRRF, cô còn cứu tôi không?"

"Cô muốn nghe lời nói thật hay nói dối?"

"Nói thật."

"Không đâu, tôi sẽ không mạo hiểm cứu một người không rõ lai lịch, chuốc lấy rắc rối cho bản thân."

Trong khoảnh khắc đó, Văn Chiêu cắn chặt môi dưới, từ trong cổ họng phát ra một tiếng gầm gừ, ngay cả trong cổ họng cũng sặc mùi máu tươi.

Cô ấy gần như cắn nát hàm răng, tia sáng le lói còn sót lại trong mắt, tựa như ngọn nến lay lắt trong gió.

"Không... không... Tiểu Tảo không phải là người như cô nói! Chúng tôi đã hứa... hứa sẽ ở bên nhau cả đời!"

Nhìn chiếc nhẫn giống hệt Khương Tảo trên tay cô ấy, Thanh Sơn vô cớ lại cảm thấy một trận chán ghét, Thanh Sơn đạp ngã Văn Chiêu, dùng đế giày quân đội nghiền nát ngón tay Văn Chiêu.

"Thế à? Vậy không phải các người đã hẹn nhau cùng bỏ trốn sao, cô thử đoán xem, tại sao em ấy lại không đến?"

Mồ hôi lạnh to như hạt đậu lăn dài trên trán Văn Chiêu, khuôn mặt đỏ bừng vì đau đớn, nhưng cô ấy biết mình không thể lên tiếng, một khi r*n r* vì đau đớn, chính là khuất phục trước kẻ điên trước mặt này.

Văn Chiêu đã mất đi quá nhiều thứ, những người cô ấy muốn bảo vệ cuối cùng đều lần lượt rời bỏ cô ấy, chỉ có Khương Tảo, cô ấy không thể để thua.

Trơ mắt nhìn chiếc nhẫn bị giẫm sâu xuống bùn đất, xương cốt phát ra một tiếng rắc giòn giã, ngón tay Văn Chiêu cũng sưng đỏ biến dạng.

Cô ấy không hề r*n r* một tiếng, chỉ có gân xanh trên cổ nổi lên bần bật vì đau đớn tột cùng, Khương Tảo nằm dưới đất lại gào thét, nước mắt đầm đìa tuôn rơi, rồi lại hòa tan vào màn mưa.

Mưa mỗi lúc một to, cuốn trôi mọi thứ.

"Còn không phải là vì biết được sự thật, nên mới thất vọng về cô sao? Cô lừa dối em ấy lâu như vậy, chẳng lẽ không đáng bị trừng phạt sao?!"

Thanh Sơn quay người lại, giơ cao cánh tay hô hào với đám đông bên dưới.

"Đối với một kẻ sát nhân không từ thủ đoạn và dối trá như vậy, chúng ta nên xử lý cô ta như thế nào?"

"Giết cô ta! Giết cô ta!"

"Giết cô ta thì hời cho cô ta quá, nên kéo cô ta đến giáo hội đánh đòn trước, rồi mới giết cô ta!" Cô giáo Mạnh nói như vậy.

"Thiêu sống cô ta, để Chúa thanh tẩy linh hồn dơ bẩn của cô ta đi!"

"Ném cô ta ra ngoài cho đám xác sống ăn thịt đi."

...

Ánh mắt Văn Chiêu lướt qua từng khuôn mặt bọn họ, những con người không biết sự thật, gương mặt ai nấy đều hiện rõ sự điên cuồng và vô cảm y hệt nhau. Người vốn kiên cường, ngay cả khi bị bẻ gãy ngón tay cũng không rơi một giọt nước mắt, lúc này lại bật cười lớn.

Tiếng cười này rơi vào tai Thanh Sơn lại chói tai đến thế, dường như đang chế giễu sự ngu ngốc của cô ấy và sự ngu muội của bọn họ.

Thanh Sơn tóm lấy cổ áo Văn Chiêu, nhấc bổng lên như nhấc một con chó chết, nghiến răng nghiến lợi: "Cô cười cái gì... kẻ làm tù nhân... nhìn lại bộ dạng cô bây giờ xem... cô còn có gì để mà đắc ý?!"

Sắc mặt Văn Chiêu nhợt nhạt, nhưng tia sáng le lói trong mắt lại khiến đôi mắt cô ấy sáng ngời hơn.

"Tôi cười cô... dù có ngụy trang khéo léo đến đâu... cũng không giấu được sự hèn nhát và vô dụng trong tận xương tủy... cô chỉ thích... thích làm... làm thủ lĩnh chỉ đạo ý kiến người khác... có lẽ chỉ có như vậy..."

"Mới khiến cuộc đời thất bại của cô trông có vẻ... khá khẩm hơn một chút."

Văn Chiêu ngắt quãng nói, nhổ một ngụm máu vào mặt Thanh Sơn: "Tiểu Tảo... sẽ không bao giờ thích loại người... như cô đâu!"

Bình Luận (0)
Comment