Dạo gần đây Thanh Sơn luôn như vậy, cứ cách ba năm ngày lại đến tìm cô một lần, không dẫn cô ra ngoài cưỡi ngựa thì cũng mời cô ăn tối cùng, hễ có cơ hội là lấy lòng cô, cố tình tạo sự hiện diện trước mặt cô với dáng vẻ thâm tình.
Sự lạnh nhạt hờ hững của Khương Tảo trong mắt Thanh Sơn lại càng giống một thứ tình thú, kiểu xu nịnh nịnh bợ quá mức như Nhan Chân chỉ hợp làm món đồ chơi.
Thanh Sơn vẫn thích kiểu không kiêu ngạo không xua nịnh này của Khương Tảo, nhìn tảng băng trôi tan chảy từng chút một mới càng mang lại cảm giác thành tựu.
Cô ấy biết Khương Tảo không thích ăn đồ Tây, nên đã sớm dặn dò giáo hội làm những món ăn quê nhà mà cô thích, lúc này, hai người vừa bước vào nơi ở của Thanh Sơn, những món ăn tinh xảo đã được bày biện trên bàn.
Đậu hũ Tứ Xuyên, cá luộc Tứ Xuyên, gà sa tế cay tê thậm chí còn có cả món thịt thỏ xé cay lạnh. Thật không biết cô ấy làm thế nào mà trong cái thời mạt thế thiếu thốn vật chất này, lại làm ra được một bàn đầy ắp những món ăn Tứ Xuyên chuẩn vị đến thế.
Khương Tảo nếm thử một miếng, hương vị khá ngon, điều khó kiếm hơn cả những món ăn Tứ Xuyên chuẩn vị này chính là một đầu bếp nấu món Tứ Xuyên chuẩn vị.
"Chị tìm đâu ra đầu bếp này vậy?"
Thanh Sơn nhìn biểu cảm của cô, mỉm cười hài lòng, thứ rác rưởi của Long Hổ Bang kia quả nhiên vẫn còn chút tác dụng.
"Một cư dân doanh trại... từ nơi khác đến nương nhờ chúng ta trước đây, từng làm bếp trưởng ở một quán ăn Tứ Xuyên mấy năm. Trước kia hắn cũng làm việc ở bộ phận công trình, dạo gần đây nghe người của giáo hội nói hắn nấu ăn không tệ, nên mới chuyển hắn đến bếp làm việc."
Thanh Sơn gắp thức ăn cho cô, bỏ vào chiếc dĩa đặt bên cạnh tay cô.
"Nếu em thích, sau này chị bảo hắn nấu riêng cho em."
Nhắc đến bộ phận công trình, Khương Tảo liền có chút thẫn thờ.
"Đang nghĩ gì vậy?" Thanh Sơn nhấn mạnh giọng điệu.
"À, không, em chỉ đang nghĩ... như vậy có phải quá đặc biệt rồi không, dù sao mọi người đều ăn thức ăn giống nhau."
Thanh Sơn vỗ tay hai cái, thuộc hạ giáo hội liền bưng khay bước vào, trên khay đặt hai chiếc cốc thủy tinh.
Trong cốc còn có đá viên, bên trên cắm ống hút.
Thứ chất lỏng màu nâu nhạt vẫn đang sủi bọt lăn tăn.
Khương Tảo sững sờ: "Đây là?"
"Đây là nước ngọt họ tự làm từ đường trắng, nước cốt chanh và đủ loại hương liệu, mấy loại nước ngọt đóng chai bên ngoài giờ đều đã hết hạn cả rồi. Chị biết em thích uống thứ này, nên đặc biệt chuẩn bị cho em đấy, nếm thử xem, mùi vị cũng khá ổn."
Trước kia lúc đi dã ngoại cùng nhau, thức uống Khương Tảo thích mang theo nhất chính là nước ngọt, bảo đây chính là nước thần tiên ở vùng núi cao.
"Chị vẫn còn nhớ chuyện này à."
"Tất nhiên rồi, mọi chuyện liên quan đến em chị đều nhớ rõ, đừng nghĩ chị quan tâm chăm sóc em quá đặc biệt, chị chỉ sợ mình đối xử với em vẫn chưa đủ tốt thôi."
Khương Tảo dùng ống hút khuấy những viên đá trong cốc.
"Giá như trước kia chị cũng nói với em những lời này thì tốt biết mấy."
Thanh Sơn lập tức nắm lấy tay cô, từ từ đứng lên, vòng qua đầu chiếc bàn dài đi đến bên cạnh cô.
"Bây giờ cũng chưa muộn, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu."
"Bắt đầu lại từ đầu..." Khương Tảo lẩm bẩm những chữ này, rút tay ra, cũng đứng dậy chuẩn bị rời đi.
"Cảm ơn chị đã chiêu đãi, em phải về ký túc xá."
Thanh Sơn bước tới một bước, chặn đường đi của cô.
"Đã lâu như vậy rồi mà em vẫn không chịu chấp nhận tình cảm của chị sao?"
Khương Tảo ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Thanh Sơn.
"Em đang thử chấp nhận..."
"Vậy... tối nay ở lại đây đi."
Thanh Sơn nói đầy ẩn ý, tiến thêm một bước thu hẹp khoảng cách giữa hai người, Khương Tảo không còn đường lùi, chỉ đành tựa lưng vào bàn.
Thanh Sơn nhìn hàng mi rung rinh của cô, trong đầu đã tưởng tượng ra dáng vẻ run rẩy rơi lệ của cô rồi, còn cả chiếc cổ thon dài xinh đẹp kia nữa, cô ấy gần như không chờ đợi được muốn đeo sợi xích vào cổ cô, nhìn bộ dạng đáng thương lúc cô vẫy đuôi cầu xin.
Thanh Sơn say sưa ngắm nhìn Khương Tảo, đưa tay v**t v* khuôn mặt mà cô ấy đã hằng mơ ước từ lâu này.
"Em biết không? Mái tóc bạc trắng này khiến em trông quyến rũ hơn cả trước kia đấy..." Thanh Sơn vươn tay, gỡ chiếc dây buộc tóc của cô xuống.
Khương Tảo nghiêng đầu, né nụ hôn đang hạ xuống.
Giọng cô khàn đục, tựa như đang cố gắng kiềm chế một nỗi đau tột cùng.
"Em vẫn chưa... chuẩn bị tâm lý."
Thanh Sơn chầm chậm đứng thẳng dậy, bóp cằm ép cô quay mặt lại.
"Em biết đấy, chị không có nhiều kiên nhẫn đến thế đâu..."
Thanh Sơn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt chỉ xuất hiện trong giấc mơ này, dùng ngón tay cái từ từ v**t v* cằm cô, ánh mắt mang theo hàm ý sâu xa: "Tháng sau là đến lượt em làm Lễ Thanh Tẩy, mong là Tảo Nhi của chị... đừng làm chị thất vọng."
***
Đêm khuya thanh vắng, trong ký túc xá tập thể, những con người mệt nhọc cả một ngày đã chìm vào giấc ngủ với những tiếng ngáy nhè nhẹ. Văn Chiêu vẫn chưa ngủ, cô ấy ngồi trên giường, đôi mắt đỏ ngầu, cầm con dao nhỏ cẩn thận khắc những đường ngang dọc đan chéo lên tường, đó là bản đồ phòng thủ của doanh trại mà chỉ mình cô ấy mới hiểu được. Đây cũng là thành quả sau bao nhiêu ngày đi làm việc bên ngoài của cô ấy, bao gồm cả đập thủy điện kia, cũng được đánh dấu bằng hình tam giác trên bản đồ.
Văn Chiêu dựa vào trí nhớ hoàn thiện từng chút một mỗi ngày, hiện giờ trên bản đồ chỉ còn sót lại khu vực giáo hội là chưa khám phá.
Từ sau khi trong doanh trại xảy ra vụ lén lút hẹn hò nửa đêm của đôi nam nữ nọ, đội tuần tra đã thắt chặt phòng thủ vào ban đêm, đặc biệt là quanh khu ký túc xá tập thể, gần như ba bước một người, năm bước một trạm.
Vì thế cô ấy cũng không thể trốn ra ngoài tìm Khương Tảo được nữa, dù cho gần ngay trước mắt, Văn Chiêu chỉ đành gửi gắm nỗi nhớ nhung vào những nét khắc.
Văn Chiêu v**t v* những chữ "Tảo" khắc chi chít trên tường, nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy chiều nay, vành mắt lại đỏ hoe.
"Tiểu Tảo, em... sẽ không phản bội chị đâu, đúng không?"
Khương Tảo được binh lính hộ tống trở về ký túc xá, cô đóng cửa lại, liền nghiến chặt răng đấm một cú vào bao cát treo trên xà nhà, bắt đầu thỏa sức trút bỏ sự thống khổ của mình.
Kể từ ngày chứng kiến thân thủ của Thanh Sơn, cô đã nhận ra khoảng cách giữa hai người, cô cứ mãi nhẫn nhịn chịu đựng, cũng là để âm thầm tích lũy sức mạnh, chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Cho dù thực lực chênh lệch, nhưng cô cũng chưa từng từ bỏ hy vọng, từng chiêu từng thức đều luyện tập chăm chỉ và nghiêm túc hơn cả trước kia.
Cô cần phải nhanh chóng điều chỉnh trạng thái cơ thể, để có thể mang theo Tiểu Di và Nhan Chân, cùng A Chiêu của cô trốn khỏi doanh trại.
Đây cũng là điều kiện cô dùng để trao đổi với Nhan Chân ngày hôm đó.
Cô đã hứa với cô ta, nếu đi, nhất định sẽ mang Nhan Chân theo, cô ta từ lâu đã không muốn tiếp tục ở lại cái nơi này nữa rồi.
Khương Tảo cúi người thở hổn hển, nhìn bao cát đung đưa giữa không trung, lại giáng thêm một cú đấm thật mạnh vào đó.
Những lời Thanh Sơn nói hôm nay giống như một tối hậu thư, thời gian dành cho cô không còn nhiều nữa.
Khương Tảo quay người, lại khoanh một vòng tròn lên tường dùng để đếm ngày, đây đã là ngày thứ 68 họ đến doanh trại Utopia rồi.
Cola... vẫn chưa xuất hiện.
Sáng sớm hôm sau, Khương Tảo thức dậy làm việc như thường lệ, ngoài công việc ở Hội Chữ Thập Đỏ, thỉnh thoảng cô cũng đến nông trại học cách trồng lúa mì cùng Lão Ân, con ngựa đã được buộc sẵn trước cửa nhà.
Đây cũng là đặc quyền mà Thanh Sơn ban cho cô.
Có thể tự do ra vào doanh trại, nói thì nói vậy, nhưng phía sau lúc nào cũng có hai tên lính mang súng bám gót như âm hồn bất tán.
Khương Tảo nhảy lên lưng ngựa, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, vung roi quất mạnh vào mông ngựa.
"Đi!"
***
Thanh Sơn đang cẩn thận xem xét khẩu súng trước mặt và viên đạn dính máu được bọc trong mảnh vải trắng.
"Những kẻ trốn khỏi doanh trại lần trước, đã tìm thấy chưa?"
Lorian gật đầu.
"Tìm thấy rồi, nhưng đã chết, một nhà bốn người đều bị giết, đây là viên đạn lấy ra từ sọ gã đàn ông đó, một phát đoạt mạng, không có chút cơ hội sống sót nào."
Khẩu súng lục trong tay Thanh Sơn xoay một vòng trên đầu ngón tay, cô ấy tháo băng đạn ra. Là chuyên gia về vũ khí, cô ấy nhận ra ngay viên đạn giết người này giống hệt những viên còn lại trong băng.
"Thú vị đấy, tôi nhớ mang máng khẩu súng này được lục soát ra từ người em gái của Khương Tảo, nói vậy là họ đã giết cả gia đình đó."
Lorian lại khom người hành lễ.
"Tiên Tri Đại Nhân đoán không sai, ngay cả dấu vết vết thương bằng dao trên ngực cậu thiếu niên kia cũng hoàn toàn trùng khớp với thanh đao người phụ nữ kia mang theo."
Lorian dâng thanh đao lên bằng cả hai tay.
Thanh Sơn nhận lấy, "xoẹt" một tiếng rút Sơn Giản Tuyết ra, một luồng hàn quang lướt qua, sắc bén chém sắt như chém bùn.
Cô ấy không khỏi cảm thán: "Đao tốt thật, cho loại người như cô ta dùng đúng là phí phạm, còn thân phận của cô ta, đã tra ra chưa?"
"Chuyện này... tạm thời vẫn chưa..."
Lorian lại cúi đầu xuống.
"Chúng tôi đã lật tung ký túc xá của cô ta lên rồi, chẳng phát hiện ra thứ gì cả, nhưng tôi nghĩ nếu cô ta thực sự xuất thân từ nhà tù Nhân dân Số 3 Thành Phố Hồng, vậy thì trong căn cứ có thể vẫn còn lưu giữ hồ sơ."
Thanh Sơn lại "xoạch" một tiếng tra Sơn Giản Tuyết vào vỏ.
"Vậy thì đi tìm đi."
"Nhưng mà..."
Lorian còn định nói gì đó, Thanh Sơn rõ ràng biết hơn ai hết, trong căn cứ có những thứ gì, mỗi lần họ đến gần đó thu thập vật tư, đội tuần tra đều thương vong thảm trọng.
Trong đôi mắt Thanh Sơn tỏa ra tia sáng lạnh lẽo.
"Cho dù phải trả giá lớn đến mức nào, cũng phải tìm cho tôi chứng cứ phạm tội của cô ta, tôi muốn cô ta thân bại danh liệt trước mặt Khương Tảo."
Lorian nhìn khuôn mặt Thanh Sơn, vẫn ung dung quý phái như trước kia, nhưng sâu trong đáy mắt lại có thêm một vài thứ mà hắn không thể nào hiểu thấu.
Người chỉ huy trước kia vốn xem trọng sinh mệnh binh lính hơn bất cứ ai.
Trong lòng hắn dâng lên một cơn ớn lạnh, nhưng vẫn chậm rãi khom người hành lễ, lui ra khỏi phòng: "Vâng."
***
Khương Tảo làm việc trong nông trại của Lão Ân một lúc, trong đầu vẫn còn đang suy nghĩ mông lung, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn xung quanh tính toán lối thoát, sơ ý một chút, đã đạp lên mầm lúa mì vừa mới nhú.
Lão Ân nhanh tay lẹ mắt, đẩy bật cô ra, nhưng mầm lúa mì vẫn không thoát khỏi kiếp nạn, ông quỳ trên mặt đất, nâng niu mầm lúa mì, trong mắt thoáng chút đau lòng, rồi quay lưng đi.
"Tâm cô không tịnh, về đi."
Khương Tảo há miệng định nói gì đó, bọn lính cũng đã đi tới.
"Cô Khương, cô cũng nên về rồi, Tiên Tri Đại Nhân đang đợi cô dùng bữa trưa."
Thanh Sơn lúc nào cũng vậy, bất kể khi nào ở đâu, chỉ cần nhớ đến cô, là bắt buộc cô phải lập tức xuất hiện trước mặt cô ấy.
Khương Tảo quay người, đi về phía sườn đồi.
"Biết rồi."
Cô đi chưa được bao xa, chợt nghe thấy tiếng chó sủa yếu ớt vọng lại từ phía sau, Khương Tảo lập tức ghì chặt cương ngựa, quay phắt người lại, ánh mắt ráo riết sục sạo khắp khu rừng rậm rạp xanh tốt.
Xung quanh lại trở nên tĩnh lặng.
Chỉ có tiếng gió thổi qua tán lá xào xạc.
"Cô Khương..." Bọn lính không nhịn được lên tiếng giục giã.
Có lẽ... có lẽ là do mấy ngày nay thần kinh căng thẳng quá mức, nên sinh ra ảo giác chăng.
Khương Tảo lưu luyến ngoái đầu nhìn lại, điều khiển con ngựa chạy bước nhỏ vài bước rồi mới quay người quất roi ngựa phóng đi.
Khi cô đi đến lối vào doanh trại, từ bên kia cầu treo đang chạy tới mấy chiếc xe địa hình hạng nhẹ và một chiếc Hummer.
Mặt cầu chật hẹp không thể chứa hai nhóm người cùng lúc ra vào, Khương Tảo điều khiển con ngựa nhường đường sang một bên, trơ mắt nhìn đoàn xe lao vút qua trước mặt mình, trong thùng xe chật ních những tên lính vũ trang đầy đủ.
Cô trở về doanh trại, thuộc hạ giáo hội đã dọn thức ăn lên bàn, Thanh Sơn thấy cô mồ hôi nhễ nhại, cầm một chiếc khăn tay định lau mồ hôi cho cô, Khương Tảo bèn khéo léo né tránh.
"Ban nãy em thấy đội tuần tra xuất phát đông lắm, gần doanh trại có bầy xác sống quy mô lớn cần dọn dẹp sao?"
Giọng điệu bâng quơ của Thanh Sơn giống như đang nói về thời tiết hôm nay vậy.
"À, họ xuất phát đi tìm vật tư."
"Doanh trại không phải tự cung tự cấp được sao?"
Có lương thực có điện nước, Khương Tảo không nghĩ ra còn có thứ gì đáng để huy động lực lượng lớn ra ngoài tìm kiếm.
"Vật tư cái thứ này không ai chê nhiều đâu."
Nói cũng đúng.
Khương Tảo không nói nữa, im lặng dùng bữa.
Thanh Sơn ngồi xuống cạnh cô, ân cần gắp thức ăn bỏ vào chén cô: "Sáng nay em làm những gì?"
"Đến học Lão Ân cách trồng lúa mì, ông ấy chê em không tập trung, giẫm hỏng mầm lúa mì của ông ấy, rồi đuổi em về."
"Lão Ân là vậy đấy, tính toán chi li..."
Hai người vừa ăn vừa rủ rỉ trò chuyện, Thanh Sơn thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho cô, hệt như một cặp tình nhân thực sự. Chỉ có Khương Tảo mới biết, không lúc nào cô không muốn thọc thẳng đôi đũa vào cổ họng Thanh Sơn, cô phải cố gắng kìm nén hết sức lực mới dập tắt được khao khát cháy bỏng đó.
Ăn xong, Khương Tảo đi làm ở Hội Chữ Thập Đỏ như thường lệ, Thanh Sơn nhìn theo bóng lưng rời đi của cô, vì phải cưỡi ngựa nên cô không mặc đồ y tá, mà mặc bộ đồ thường ngày của mình.
Chiếc quần jeans đen bó sát, tôn lên đôi chân thon dài cân đối, vòng eo của những người tập thể thao luôn thon thả và săn chắc.
Thanh Sơn lấy ngón tay ước lượng tỷ lệ của cô, thầm tính toán, có lẽ nên may riêng cho cô một chiếc váy dài để tham gia Lễ Thanh Tẩy chăng?
Ngoài Lễ Thanh Tẩy... em ấy còn có thể mặc cho mình ngắm vào buổi tối.
Bộ quần áo vải thô màu xám mà ai cũng mặc kia, quả thật không thể nào làm nổi bật lên những ưu điểm trên cơ thể Khương Tảo được.
Khi Khương Tảo quay lại Hội Chữ Thập Đỏ thì Nhan Chân đã bận rộn được một lúc rồi, cũng không biết hôm nay làm sao nữa, đội tuần tra liên tiếp đưa thương binh đến, nói là lúc làm việc hay đứng gác ở ngoại vi doanh trại thì bị thú hoang cắn.
Hai người còn đang nói chuyện, thì đội tuần tra lại khiêng người tới, đặt cáng xuống là xách súng lên định đi ngay.
"Bác sĩ Nhan, thương binh để đây nhé, con súc sinh đó đã cắn bị thương mấy anh em của chúng ta rồi, hôm nay nhất định phải giết nó làm thịt mới được."
Binh lính nằm trên cáng kêu la oai oái, Khương Tảo lật chiếc áo phủ trên chân hắn lên xem thử, một dấu răng đều tăm tắp đang rỉ máu tươi, vết cắn quen thuộc ấy...
Khương Tảo hơi sửng sốt, túm chặt lấy áo hắn.
"Là... là thú hoang gì vậy?"
"Con vật đó động tác nhanh lắm, cứ chực lao vào doanh trại, lông màu vàng đen, hình như là chó sói..."
Tên lính chưa kịp dứt lời, Khương Tảo đã lảo đảo chạy vội ra ngoài, nhảy lên lưng ngựa, quất roi thật mạnh lao ra ngoài doanh trại.
Cô chạy một mạch đến bên cầu treo, lính gác cầu còn định cản cô lại: "Cô Khương, bên ngoài nguy hiểm lắm..."
Khương Tảo không bận tâm đến lời khuyên can của hắn, siết chặt dây cương, đầu ngựa chồm lên cao, móng ngựa sượt qua đỉnh đầu hắn bay vút qua.
Sắc mặt tên lính thay đổi, thấy bộ dạng bất chấp tất cả lao ra ngoài doanh trại của cô, liền lập tức xông vào bốt gác kéo chuông báo động.
Lorian đang ngủ trưa, khoảnh khắc chuông báo động vang lên, hắn bật dậy như cá chép vươn mình.
Hắn vừa mặc quần áo vừa dặn dò với tốc độ chóng mặt.
"Tập hợp khẩn cấp, đầu cầu có biến."
Lúc Khương Tảo lao tới, Văn Chiêu đang ôm chặt Cola vào lòng, hôm nay cô ấy tình cờ cũng làm việc gần đó, khi nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ quanh doanh trại liền là người đầu tiên chạy tới.
Đúng lúc nhìn thấy đám lính đó dồn Cola vào bước đường cùng, còn Cola thì trên mình đầy thương tích, có vết thương mới cũng có sẹo cũ.
Bộ lông của nó đã bị máu thấm đẫm hoàn toàn, gần như không phân biệt được màu sắc nữa, chú chó săn cao lớn cường tráng ngày nào sau hơn hai tháng sinh tồn nơi hoang dã giờ đã trở nên gầy gò ốm yếu, lông xơ xác dính bết lại từng mảng từng mảng.
Quan trọng nhất là, một bên chân trước của nó đã hoàn toàn hoại tử, run rẩy, rủ xuống trước ngực, xương thịt tách rời, bên trên còn có những con giòi trắng muốt đang lúc nhúc.
Cũng không biết làm sao nó có thể lê lết tấm thân tàn tạ như vậy, vật lộn trong dòng nước sông băng giá bò lên bờ, rồi lại men theo mùi hương tìm đến tận đây, Khương Tảo và Văn Chiêu phải mất một ngày mới đến được doanh trại.
Còn Cola đã đi ròng rã hơn hai tháng trời.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Cola, Văn Chiêu gần như đã không nhận ra nó, nhưng nước mắt vẫn tuôn rơi.
Nhìn đám lính giương súng lên, cô ấy bất chấp tất cả lao tới, tông ngã một tên lính, rồi lao vào vật lộn với đám lính xung quanh.
Văn Chiêu vung từng cú đấm nện xuống đầu kẻ nằm dưới thân mình, điên cuồng trút bỏ sự phẫn nộ dồn nén suốt bao ngày qua.
Khoảnh khắc Văn Chiêu lao tới, đôi mắt đen láy tiều tụy của Cola lại một lần nữa sáng lên, phát ra tiếng r*n r* nghẹn ngào.
Văn Chiêu bị người ta nắm chặt vai kéo ra, cô ấy lại đỏ hoe mắt lao tới lần nữa, hung hăng tẩn cho kẻ định nổ súng lúc nãy một trận nhừ tử.
Cho đến khi bị báng súng đập ngã nhào xuống đất.
"Đánh, đánh chết nó cho tao!"
Những cú đấm trút xuống như mưa.
Văn Chiêu cũng chỉ biết cuộn tròn cơ thể, bảo vệ đầu Cola, từ bên ngoài đám đông, vang lên giọng nữ xen lẫn tiếng khóc nức nở.
"TẤT CẢ DỪNG TAY!"
Khương Tảo thậm chí không kịp rút chân ra khỏi bàn đạp, tư thế xuống ngựa có chút chật vật, lảo đảo lao tới, dang rộng hai tay che chắn trước mặt họ, dùng thân hình không mấy cao lớn của mình dựng nên một tuyến phòng thủ.
Bọn lính đều nhận ra cô, nhìn nhau bối rối.
Lorian từ trong đám đông bước ra, giật lấy khẩu súng trong tay tên lính, "xoạch" một tiếng lên đạn.
"Căn cứ theo điều lệ quản lý người sống sót của doanh trại Utopia, bất cứ động vật nào xuất hiện quanh doanh trại đều bị bắn hạ, cư dân tự ý xông ra khỏi doanh trại đều bị coi là kẻ đào tẩu, bắn hạ tại chỗ, các người còn đứng đó làm gì?!"
Khương Tảo túm chặt lấy họng súng đen ngòm của gã, ấn vào ngực mình: "Tôi xem ai dám?! Anh có gan thì nổ súng thử xem!"
"Cô——" Lorian nhớ lại lời cảnh cáo của Tiên Tri, máu nóng bốc lên ngùn ngụt, nghiến răng nghiến lợi, đang lúc định bóp cò thì.
Phía sau một roi ngựa quất mạnh tới.
Lorian lảo đảo, bộ quân phục trên lưng đã rách toạc da thịt tươm máu, Thanh Sơn ngồi trên ngựa, sắc mặt lạnh lùng như sương giá.
"Lorian, đồ khốn! Ai cho phép anh chĩa súng vào em ấy?"
Đám lính xung quanh đồng loạt áp tay phải lên ngực, dạt ra nhường đường cho Thanh Sơn.
"Tiên Tri Đại Nhân."
Thanh Sơn chầm chậm cưỡi ngựa, không thèm liếc Văn Chiêu lấy một cái, chỉ đưa tay về phía Khương Tảo.
"Lên đây."
Khương Tảo ngoái đầu nhìn Văn Chiêu và Cola đang cuộn tròn bên nhau, Cola ló đầu ra khỏi vòng tay Văn Chiêu, tội nghiệp nhìn cô, Khương Tảo mỉm cười, nhưng nước mắt lại trào ra.
Thanh Sơn lại mất kiên nhẫn lặp lại một lần nữa.
"Lên đây, mang theo chó của em, đừng để chị phải nói lại lần thứ ba."
Nhìn Cola bị người ta bế khỏi vòng tay mình, Văn Chiêu như mất đi toàn bộ sức lực, cô ấy thậm chí không thèm nhìn Khương Tảo lấy một lần, chỉ nhắm mắt nằm ngửa trên mặt đất.
Tự nhiên cũng bỏ lỡ những giọt nước mắt rơi xuống của Khương Tảo.
Dưới sự giám sát của bao nhiêu người, Khương Tảo đừng nói là hành động, ngay cả một lời cũng không có cách nào lưu lại cho Văn Chiêu.
Khương Tảo chỉ có thể áp má mình lên đầu Cola, v**t v* đầu nó, cùng nó âm thầm rơi nước mắt.
Thanh Sơn quay đầu ngựa, đi về phía doanh trại.
Bọn lính cũng dần tản đi.
Không một ai quan tâm để ý đến Văn Chiêu đang nằm trên mặt đất.
Cô ấy cứ như thể bị người ta vứt bỏ lại nơi này vậy.
Văn Chiêu vắt tay lên che mắt, bờ vai khẽ run rẩy từng nhịp.