"Sao thế?" Khương Tảo rảo bước đi tới, cô bé đứng giữa sân, chỉ tay về phía trong nhà, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn.
"Em trai, em trai..."
Văn Chiêu không nói hai lời vén rèm đi vào phòng kho, cô vạch cái bọc ra xem, cũng chết trân tại chỗ.
Đứa bé nhỏ xíu sắc mặt đã chuyển sang màu xanh đen, do suy dinh dưỡng nhiều ngày nên phần đầu trông to hơn bình thường, trên da đầu không có tóc nổi rõ những mạch máu xanh tím, đôi mắt vốn chỉ là một đường kẻ của trẻ sơ sinh giờ bị căng ra to tướng, bên trong hằn lên những tia máu đỏ.
Nghe thấy tiếng người đi vào, cái miệng chưa mọc răng cũng phát ra tiếng "khò khè", rõ ràng là đã biến dị.
Khương Ngũ Ni nghe thấy tiếng động, chạy vào nhìn rồi lại sợ hãi chạy ra, ôm ngực niệm "A Di Đà Phật".
"Sao lại thế này?"
"Em... em cũng không biết... em trai... từ lúc về nhà là ngủ suốt... ăn mấy miếng bột gạo rồi nôn ra, em tưởng em trai bị dọa sợ... nghĩ là ngủ một giấc là khỏe, ai ngờ... nửa đêm em nghe thấy bên cạnh có tiếng động, bật đèn lên xem thì thấy..."
Cô bé ấp a ấp úng, vừa nói vừa rơi nước mắt, nói rồi lại muốn nhoài người đến bên giường xem em trai.
Khương Tảo kéo cô bé lại, tiện tay lấy cây sào phơi quần áo gạt cái bọc quấn trên người đứa bé ra.
Một vết xước nhỏ dài màu đỏ sau tai đứa bé đập vào mắt mọi người, giống như bị móng tay cào.
Khương Tảo nhớ lại khoảnh khắc cái bọc bị cướp khỏi lưng cô bé, đoán là đã bị thương lúc đó, chỉ vì vết thương nhỏ lại nằm ở vị trí khá kín đáo nên không ai phát hiện ra.
"Thằng bé bị lây nhiễm rồi."
"Lây nhiễm..."
Cô bé lẩm bẩm, dường như chưa hiểu ý nghĩa của từ này, một lát sau lại nhớ đến dáng vẻ của mẹ, bỗng chốc hiểu ra, trên mặt là sự tuyệt vọng xám xịt như tro tàn.
Biểu cảm như vậy hiếm khi xuất hiện trên mặt một đứa trẻ.
"Các chị định xử lý em trai đúng không? Giống như... giống như với mẹ?"
Văn Chiêu quay đầu đi, vẻ mặt không nỡ.
"Nhất định phải làm thế sao? Con bé hôm nay đã mất mẹ rồi, đây là người thân duy nhất của con bé trên đời này."
Khương Tảo chỉ bình tĩnh nói: "Tất cả mọi người trong căn nhà này đều từng mất đi người thân của mình, cô cũng thấy rồi đấy, xác sống sẽ biến dị..."
Cô nghiêng đầu nhìn đứa bé nằm trên giường, dù nó chưa biết chạy biết nhảy cũng chưa biết nói, nhưng đôi mắt kia đã ánh lên khát vọng đối với máu tươi.
"Khó đảm bảo đứa bé này sẽ không biến thành thứ giống như thế."
Lời Khương Tảo vừa dứt, trong phòng rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, mấy người nhìn nhau, Khương Ngũ Ni cũng không đành lòng: "Tảo Nhi..."
Văn Chiêu và Khương Ngũ Ni đều có tín ngưỡng riêng, cô bé lại quá nhỏ, xem ra việc này để cô làm là thích hợp nhất.
"Mọi người ra ngoài hết đi."
"Không!" Lúc này cô bé mới bật ra tiếng khóc đầu tiên, dùng tiếng địa phương lặp đi lặp lại câu gì đó, định lao tới thì bị Văn Chiêu kéo ra ngoài.
Sau khi tất cả đã yên tĩnh trở lại.
Khương Ngũ Ni quỳ trước tượng Phật Quan Âm trong nhà chính, không ngừng vái lạy dập đầu, miệng lẩm bẩm: "Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát, Nam mô Phật, Nam mô Pháp, Nam mô Tăng, Thiên La Thần, Địa La Thần, nhân ly nạn, nạn ly thân, nhất thiết tai ương hóa vi trần."
"Ngài có trách thì hãy trách cái thế đạo này không tốt, trách những thứ ăn thịt người kia, muốn báo ứng thì cứ giáng hết lên đầu con đây, Tảo Nhi nhà con trước kia đến con gà cũng không dám giết, con bé là bị ép vào đường cùng thôi."
Ánh nến lung linh.
Tượng Quan Âm tay cầm nhành dương liễu, mặc nhiên không nói.
***
Đứa bé kia vừa biến thành xác sống, máu vẫn còn ấm, Khương Tảo bước ra ngoài, đứng bên giếng nước rửa tay rất lâu.
Cô dùng xà phòng chà xát đôi tay hết lần này đến lần khác, nhưng dường như vẫn luôn có mùi máu tanh thoang thoảng không tan.
Khi cô rửa đến lần thứ bảy, Văn Chiêu đi đến, đặt một lon nước ngọt có ga lên bàn đá trước mặt cô.
"Có lẽ cô sẽ muốn uống chút đồ ngọt."
"Cảm ơn, cô lấy lúc nào thế?"
"Lúc ra khỏi bếp tôi đi sau cô."
Khương Tảo xả sạch bọt xà phòng trên tay, vẩy vẩy tay, dù cô che giấu rất tốt, nhưng Văn Chiêu vẫn nhìn thấy mắt cô hơi đỏ.
"Đứa bé đâu?"
"Tôi tìm một cái túi du lịch bỏ vào rồi, ngày mai... ngày mai lên núi tìm chỗ chôn, cô bé đâu?"
"Ngủ trên lầu với bà Khương rồi."
"Ồ, vậy cũng tốt..." Khương Tảo lẩm bẩm, nhặt một cái trống bỏi dưới đất đưa cho cô ấy.
"Đúng rồi, cô đưa cái này cho cô bé đi, em trai cô bé cứ nắm chặt trong tay, tôi đã rửa sạch rồi."
Văn Chiêu đẩy ngược lại.
"Vẫn là để mai cô tự tay đưa cho con bé đi."
***
Mưa chỉ tạnh được nửa đêm, sáng hôm sau mưa nhỏ lại rả rích rơi, sau khi xác sống tản đi, cả nhóm xuất phát từ trong nhà.
Văn Chiêu cầm liềm đi trước mở đường, Khương Tảo xách túi du lịch đi sau, các cô nhanh chóng đào xong cái hố.
Lúc cô chuẩn bị đặt người xuống, cô bé đứng dậy: "Chị ơi, để em, em muốn tiễn em trai đoạn đường cuối."
Khương Tảo đưa túi du lịch cho cô bé, cô bé ngồi xổm xuống đặt túi vào hố, định kéo khóa ra nhìn lần cuối, Khương Ngũ Ni không kìm được lên tiếng nhắc nhở.
"Đứa trẻ ngoan, đừng nhìn nữa, biến thành thế kia rồi, không đẹp đẽ gì đâu."
Động tác kéo khóa của cô bé khựng lại, những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn ra khỏi hốc mắt, rơi lộp bộp xuống túi du lịch.
Khương Tảo do dự một chút, cuối cùng vẫn rút chiếc trống bỏi trong túi áo ra: "Đây là thứ em trai em cứ nắm chặt trong tay... em... cầm lấy đi."
Cô bé nhận lấy, nắm chặt trong tay, rồi khẽ lắc lắc, trống bỏi phát ra âm thanh giòn giã.
"Đây là mẹ làm cho em ấy lúc em ấy còn chưa sinh ra, mẹ bảo tuy ông bà nội thích con trai, nhưng mẹ mong có thêm một đứa con gái, sau này có thể bầu bạn với em..."
Khương Tảo nhìn cô bé nhẹ nhàng đặt cái trống bỏi lên túi du lịch: "Em trai, nếu em đã gặp được mẹ, hãy nói với mẹ, chị rất khỏe, chị sẽ cố gắng lớn lên, và chị... rất nhớ mẹ."
Văn Chiêu cầm xẻng, xúc từng xẻng đất lấp lên rồi nện chặt, cuối cùng dùng liềm đẽo một miếng gỗ.
"Em trai em tên là gì? Để chị làm dấu, sau này... cũng dễ tìm."
"Tiền Vọng, em ấy tên là Tiền Vọng, Vọng trong hy vọng."
Cô bé dùng mu bàn tay lau nước mắt trên má, nhận lấy miếng gỗ Văn Chiêu đã khắc xong, nhẹ nhàng cắm xuống đống đất, rồi dùng bàn tay nhỏ bé vun vén những mẩu đất vụn xung quanh lại.
Cô bé gặp biến cố bất ngờ, đêm qua lại thức trắng, trông cô bé vô cùng tiều tụy, vừa làm những việc này vừa lặng lẽ rơi nước mắt, giữa đất trời mịt mù, bóng dáng nhỏ bé quỳ trước nấm trông thật mồ cô độc lẻ loi.
Khương Tảo mím môi, dường như muốn nói gì đó, lại không biết mở lời thế nào, như thể có linh tính mách bảo, khi cô quay đầu nhìn sang, Văn Chiêu vừa vặn lấy chiếc kèn harmonica trong túi ra đặt lên môi.
Cô ấy vừa thổi lên một nốt nhạc thì đã im bặt hạ xuống, cười khổ: "Thôi, không thổi nữa, sợ dụ xác sống tới."
Khương Tảo cụp mắt, mặc cho dòng suy tư cuộn trào, cô im lặng không nói gì.
Khương Ngũ Ni kéo cô bé dậy: "Cháu à, mình về nhà thôi."
Bữa tối Khương Tảo không xuống lầu ăn, Khương Ngũ Ni gọi khản giọng trong bộ đàm mà không thấy trả lời, bà tưởng cô lại ngủ quên chưa dậy nên đành chạy lên lầu gọi.
Khương Ngũ Ni đẩy cửa, phát hiện cửa khóa trái bên trong, lẩm bẩm vài câu: "Lén la lén lút làm cái gì thế?" rồi bắt đầu đập cửa rầm rầm.
"Tảo Nhi?! Tảo Nhi?! Ngủ chết trương chết nứt ra luôn hả! Mấy giờ rồi, cơm tối nấu xong rồi còn không chịu thức dậy, định đợi bà bưng lên tận nơi chắc?!"
Đập cửa một hồi lâu, bên trong mới truyền ra một tiếng đáp lại đầy uể oải: "Cháu biết rồi, bà cứ để ở cửa đi."
"Này! Còn định đợi bà bưng lên thật đấy à! Đúng là càng sống càng thụt lùi, trên không bằng già dưới không bằng trẻ, con bé con nhà người ta mới đến mấy ngày đã biết phụ nấu cơm, cháu thì hay rồi, chỉ biết ăn sẵn còn không chịu xuống lầu mà ăn!"
Khương Ngũ Ni vừa đi vừa mắng.
Mấy phút sau, cô bé bưng cơm lên, nhẹ nhàng đặt lên cái ghế ở cửa phòng ngủ: "Chị ơi, em để cơm ở đây nhé."
Đợi ngoài cửa không còn động tĩnh gì, Khương Tảo mới nhẹ nhàng hé cửa ra một khe nhỏ, cô thò một tay ra bưng bát cơm vào, rồi nhanh chóng đóng lại, ăn xong, lại đặt bát lên ghế.
Đến đêm, Khương Tảo ngồi dậy trên giường, bật đèn bàn, mở máy ảnh rồi hướng ống kính về phía mình.
Cô lấy nhiệt kế kẹp dưới nách ra, giơ trước ống kính: "Bây giờ là 1 giờ 03 phút sáng ngày 28 tháng 7 năm 2075, đã 24 tiếng trôi qua kể từ khi tôi bị xác sống cắn."
Khương Tảo ngồi xích lên phía trước một chút, để ống kính có thể quay rõ vết bầm tím trên cánh tay cô.
"May mắn là tôi có đeo miếng bảo vệ khuỷu tay, răng của xác sống không cắn thủng được lớp vỏ nhựa công nghiệp cứng rắn, nhưng điều tôi muốn nói bây giờ không phải là cái này..."
"Thực tế là cho đến trước ngày hôm qua, tôi vẫn cho rằng phương thức lây truyền của virus Pandora là qua dịch cơ thể, bị cắn mới bị nhiễm, nhưng hôm qua tôi gặp một đứa bé, sau tai thằng bé chỉ bị móng tay xác sống làm xước một chút da, để lại một vết hằn mờ nhạt, vậy mà tối hôm đó đã biến thành xác sống. Tôi không biết là do con xác sống làm thằng bé bị thương có thể lực, trí thông minh và khả năng săn mồi vượt trội hơn hẳn so với những con xác sống khác, hay là do vết thương tuy nông nhưng lại quá gần não bộ khiến thằng bé hóa xác sống nhanh chóng, nhưng sự thật duy nhất tôi có thể xác nhận bây giờ là: phương thức lây truyền của virus Pandora đã tiến hóa, từ việc lây qua dịch cơ thể trước đây tăng thêm cả lây qua tiếp xúc. Không chỉ vậy, sau khi nhiễm virus Pandora vật chủ cũng có tỷ lệ biến dị nhất định, mặc dù đến nay tôi vẫn chưa làm rõ được cơ chế gây ra sự biến dị này, nhưng có thể chắc chắn là xác sống sau khi biến dị vô cùng mạnh, đừng tùy tiện trêu chọc, một khi gặp phải chúng, hoặc là liều mạng trả giá đắt để giết nó, hoặc là chỉ có thể bỏ chạy."
"Nhưng đây vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất, điều tồi tệ nhất là..." Khương Tảo tháo mũ ra, quay lưng về phía ống kính, chỉ tay vào miếng gạc đã băng bó sau gáy.
"Sau gáy tôi có vết thương hở, do bị ngã từ cầu thang xuống trong cuộc giao đấu với xác sống ngày hôm qua, tôi không biết trong quá trình đánh nhau, vết thương có dính phải dịch cơ thể của xác sống hay không, nhưng thật không may là, tôi bắt đầu bị sốt rồi."
"Thân nhiệt đã tăng từ 36.7 độ lúc ngủ dậy buổi chiều lên 38.2 độ, tôi không biết đây là do tôi đã nhiễm virus Pandora hay chỉ đơn thuần là cảm cúm hoặc vết thương bị viêm."
"Nhưng tóm lại, nếu tôi thật sự đã nhiễm virus Pandora, thì đây sẽ là một đoạn video tư liệu nghiên cứu quý giá ghi lại quá trình nhiễm bệnh, và cũng sẽ là đoạn video cuối cùng mà tôi để lại trên thế giới này."
Khương Tảo đưa tay tắt máy ảnh.
"Tôi là một người vô thần, nhưng giờ phút này, tôi... mong Thượng Đế bảo hộ."