Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 171

Hai tháng sau, vào dịp cuối năm ấy, Trưởng công chúa Lý Nghê Thường trở lại Lạc Dương. Quân dân vô cùng phấn khởi, đồng lòng thủ thành. Tiết độ sứ Thiên Hồng Ngô Chính Hành thấy không chiếm được lợi thế, xám xịt rút quân, dự định lui về quê nhà rồi mới tính tiếp. Nào ngờ, yên ngựa chưa kịp ấm, giữa đường đã bị một toán thiết kỵ tấn công. Phiên hiệu không rõ, chỉ biết đến từ phía Tây, tướng sĩ dũng mãnh, thống lĩnh đeo mặt nạ, thân phận không ai hay biết.

Chỉ trong vòng ba ngày, thành Thiên Hồng đã thất thủ. Vị tướng quân đeo mặt nạ kia vừa đánh xong một trận, vẫn chưa thỏa mãn với chiến quả, đạp lên máu tươi chưa khô của quân thù, tiếp tục vung gươm, thống lĩnh đại đội vượt tuyết hướng thẳng về Lạc Đô.

Dân chúng hai bờ sông Lạc Thuỷ vừa ăn mừng quân địch rút lui, khói bếp vừa lên, chợ búa vừa phục hồi, ai ngờ khói lửa chiến tranh lại ập đến trong chớp mắt.

Tin đồn nơi phố thị lan nhanh như lửa gặp gió, nói rằng vị tướng quân mặt thú kia không chỉ giết người không ghê tay, mà còn ăn thịt uống máu. Có người nói tận mắt thấy hắn xé xác địch tướng, có kẻ truyền tai nhau rằng trong trướng hắn đêm đêm vang lên tiếng gặm xương. Lão già ở tửu quán thề thốt rằng mình từng thấy d*ch nh*n tanh hôi chảy ra từ kẽ mặt nạ trong đêm đen gió lớn. Nhất thời lòng người hoang mang.

Hoàng hôn ngày hôm đó, đúng vào lúc cửa thành sắp đóng, phía cuối con đường dịch trạm bụi mù bốc lên cuồn cuộn. Không ngờ vị tướng quân đeo mặt nạ kia lại đến nhanh như vậy.

Vương chưởng quỹ ở phía Bắc thành vội vã thu bảng hiệu, khóa đồng vừa móc vào vòng cửa, nhưng vì tay run rẩy, mãi tới ba lần mới treo vững được; ở phía Nam thành, Lý văn sĩ ôm cuốn thiếp “Lạc Thần Phú” gia truyền, định ra khỏi cửa thành lại quay lại, rốt cuộc vẫn không nỡ bỏ cây mai già vừa nở ở góc vườn, chỉ mong Trưởng công chúa có thể một lần nữa đẩy lui quân địch, bình an vượt qua; quyết đoán nhất là gã thương nhân người Hồ ở chợ Đông vừa mới tới hàng ngày hôm qua còn chưa kịp dỡ, nhân lúc còn ra ngoài được, lùa đàn lạc đà chở đầy đồ gốm chạy thục mạng, tiếng chuông leng keng vang xa, chỉ để lại bên bờ sông Lạc một làn hương liệu ngoại vực thoang thoảng.

Đám hàng rong, sai dịch, nông dân trồng rau ngoài thành đồng loạt quay đầu chạy về phía cửa thành, lo sợ mình chậm một bước sẽ bị nhốt bên ngoài.

Lý Nghê Thường nhận được tin báo, dẫn người vội vã lên thành lâu, quả nhiên thấy ở phía cuối quan đạo, một đội kỵ binh hùng hậu đang rầm rộ tiến tới. Giữa những mảng băng trôi trên sông Lạc Thuỷ, ánh hoàng hôn chiếu nghiêng.

Dẫn đầu là một kỵ sĩ đeo mặt nạ, đạp nát băng tuyết trên đường, đang phi nước đại về phía cửa thành. Một người một ngựa được ánh hoàng hôn nhuộm lên một lớp hào quang vàng đỏ. Vị tướng quân mặt thú này tuy không thấy rõ mặt nhưng thân hình cao lớn tuấn tú, chắc hẳn là người trẻ tuổi.

Lý Nghê Thường cũng thầm kinh hãi, không biết hiện giờ từ đâu lại mọc ra một đối thủ trẻ tuổi cường hãn đến thế. Nàng cảm thán thế sự như bàn cờ loạn lạc, ba năm lại đổi cờ một lần, nhưng trên mặt không lộ vẻ hoảng hốt, trầm tĩnh ứng phó. Nàng ra lệnh cho quân sĩ chuẩn bị, cung thủ vào vị trí nơi lỗ châu mai, gỗ lăn đá tảng bày dọc theo tường thành, xe nỏ lên dây sẵn.

Vị tướng quân mặt nạ thú cùng ngàn kỵ binh làm chấn động mặt đất, chớp mắt đã tới đầu cầu. Hắn khoác huyền giáp, mặt nạ phản chiếu ánh tà dương, tỏa ra hàn quang lạnh lẽo. Chiến mã dưới thân rõ ràng cũng là hạng nhất, tựa như thiên long hạ giới, vó sắt đạp tuyết, khí thế phi phàm.

Trên thành, đám cung thủ trợn tròn mắt, nín thở, không dám chớp mắt lấy một cái. Lý Trường Thọ và những người khác vội vàng khuyên Lý Nghê Thường xuống thành lâu trước, nhưng nàng dường như không nghe thấy. Đang lúc nôn nóng, vị tướng quân kia bỗng dưng ghìm ngựa.

– Toàn quân dừng lại sau cầu, không được tiến thêm một bước!

Theo mệnh lệnh trầm đục phát ra từ sau mặt nạ, ngàn kỵ binh đồng loạt ghìm cương, tựa như thủy triều đen đột ngột ngưng đọng.

Trước sự chứng kiến của muôn người, hắn một mình thúc ngựa qua cầu, dừng lại ngay dưới cửa thành.

Trên thành lâu im phăng phắc. Lý Trường Thọ cũng không hiểu hắn có ý đồ gì.

Vị tướng quân mặt nạ thú ghìm ngựa dưới thành:

– Mỗ ngưỡng mộ Điện hạ đã lâu.

Từ sau mặt nạ truyền đến giọng nói trong trẻo như tiếng kim thạch va vào nhau của một người trẻ tuổi, đôi mắt sáng rực lộ ra lấp lánh trong ánh hoàng hôn:

– Nghe tin tên Ngô Chính Hành kia dám nhòm ngó Lạc Đô, đến làm khó Điện hạ, ta bèn tới đây trút giận cho Điện hạ!

Lời vừa dứt, hàng thiết kỵ phía sau đột ngột tách ra, một kiêu kỵ thúc ngựa lên trước, mũi thương giương cao một cái thủ cấp phủ đầy sương giá. Những mảnh băng đông cứng trên hàng mi vẫn còn trợn trừng, trông vô cùng dữ tợn và kỳ quái.

Mọi người trên thành nhận ra đó chính là Ngô Chính Hành!

– Ta đặc biệt lấy thủ cấp kẻ này, cộng thêm thành Thiên Hồng vừa chiếm được làm sính lễ.

– Không biết Điện hạ có nguyện ý gả cho ta chăng?

Hắn nhảy xuống ngựa, bước lên vài bước, vén hộ diện lên, trong tiếng giáp sắt cọ xát, hắn quỳ một gối theo nghi lễ quân đội. Tiếp đó, hắn giơ cánh tay đeo hộ cổ tay bằng sắt đen lên, gỡ bỏ mặt nạ thú.

Sau mặt nạ thú, hiện ra một gương mặt khôi ngô vô song, mang theo nụ cười, ngước nhìn Lý Nghê Thường trên thành lâu.

Mọi người đều sững sờ trước sự chuyển biến này. Khi nhìn rõ gương mặt sau chiếc mặt nạ thú, không gian im bặt trong thoáng chốc.

– Là Nhị lang quân Bùi gia Hà Đông! – Bỗng có người hô lớn.

Ngay lập tức, trên thành lâu náo loạn. Lý Trường Thọ đến lúc này mới vỡ lẽ, sau cơn sợ hãi là sự buồn cười không nhịn được, thầm lau mồ hôi lạnh, cùng mọi người xung quanh đổ dồn ánh mắt về phía Lý Nghê Thường.

Ngay từ lúc nhìn rõ chiếc mặt nạ thú đó, Lý Nghê Thường đã đoán được người tới là ai rồi. Hai tháng trước khi chia tay, hắn chỉ nói là sẽ gặp lại sớm nhất có thể. Nào ngờ da mặt hắn lại dày đến mức ngoài sức tưởng tượng của nàng, dám bày ra một trận thế lớn như vậy!

Thấy vô số người xung quanh đều nhìn mình, nàng vừa mừng vừa ngượng ngùng, đang không biết nên phản ứng ra sao, một vị giáo úy phía sau nháy mắt ra hiệu với người bên cạnh, kèm theo một tiếng hô:

– Gả đi!

Tiếng hô vừa dứt, ngàn kỵ binh đồng loạt gào thét thúc giục:

– Gả đi——!

– Gả đ——!

– Gả——!

Đám người này là thân binh của Bùi Thế Du, và cũng là đám lính dũng mãnh ở doanh Bắc trong trận đại chiến trước đó, ai nấy đều là những gã lực lưỡng, lại gặp chuyện vui nháo nhiệt thế này, lẽ nào lại không ra sức? Tiếng hô đồng thanh vang lên như sấm nổ, tiếng binh khí va chạm làm rung chuyển dòng sông Lạc Thuỷ.

– Gả đi——

Đột nhiên lại có một tiếng hô khác vang lên, vậy mà lại đến từ trong thành. Hóa ra binh lính chờ sẵn ở phía dưới cũng leo lên xem náo nhiệt, chen chúc trên tường thành tham gia thúc giục.

– Bùi Thế Du cầu xin được cưới Điện hạ! – Hắn lại lớn tiếng nói lần nữa.

Lý Trường Thọ nháy mắt với cháu trai, ra hiệu cho hắn ta lệnh mở cửa thành. Thiếu niên lang giờ đây đâu còn dám giữ chút tâm tranh giành nào, vội vã chấp lệnh.

Cửa thành bên dưới mở toang.

Lý Nghê Thường trong tiếng thúc giục gả chồng chấn động màng nhĩ, đỏ bừng mặt bước xuống thành lâu, dừng lại sau cửa thành. Khi đối diện với ánh mắt nhìn mình đắm đuối đầy ý cười của lang quân có gương mặt “gây họa” đang đứng giữa trời tuyết, tim nàng bỗng nóng bừng, bước nhanh về phía hắn. Đến gần, nàng đưa tay cho hắn.

Hắn nắm lấy tay nàng, thấp giọng hỏi bằng âm thanh chỉ đủ hai người nghe thấy:

– Muội có thích dáng vẻ của ta ngày hôm nay không?

Lý Nghê Thường đỏ mặt, cắn môi gật đầu. Nàng làm sao có thể không thích? Đó chính là dáng vẻ khi nàng gặp hắn lần đầu tiên mà.

Hắn cười, nhảy vọt từ dưới đất lên, lập tức cởi áo choàng trên vai trùm lên đầu và vai nàng. Hắn gọi Long Tử tới, bế nàng lên lưng ngựa, rồi chính mình cũng nhảy lên ngồi phía sau nàng.

Lúc Lý Nghê Thường còn chưa kịp phản ứng, nàng đã chỉ còn lộ ra nửa khuôn mặt, cùng hắn cưỡi chung một yên. Tiếng hò reo và cổ vũ xung quanh lúc này càng sôi sục hơn, có người hét lên “Làm giỏi lắm!”.

Những tướng sĩ hàng đầu đập sống dao vào giáp ngực theo nhịp điệu, thân binh sau cầu thúc ngựa tiến tới, vó ngựa sắt nện lên cầu hộ thành rầm rầm, tất cả đều là cách huy động tinh thần trước khi lâm trận trong quân đội, chuyên dùng để làm nóng máu người, khích lệ sĩ khí.

Không chỉ vậy, nhiều dân chúng tràn ra từ cửa thành xem náo nhiệt cũng hò hét trợ uy, những người phụ nữ thì che miệng cười thầm, trong mắt lộ ra vẻ ngưỡng mộ.

– Chúc mừng Bùi Nhị lang quân! Chúc mừng Điện hạ bách niên hảo hợp! Sớm sinh quý tử!

 Lý Trường Thọ lúc này cũng dẫn người liên thanh chúc mừng.

Bùi Thế Du mặt không đổi sắc, ngồi cao trên lưng ngựa, mỉm cười ôm quyền chào xung quanh:

– Mời Điện hạ đi dạo cùng ta một chuyến, sau đó ta sẽ đưa muội quay lại!

Ngay lập tức, hắn quay đầu ngựa, trong tiếng chúc tụng không ngớt, đưa Lý Nghê Thường vượt cầu, phi nhanh về hướng Tây.

Từ khoảnh khắc Bùi Thế Du thúc ngựa về phía Tây, Lý Nghê Thường đã biết nơi hắn muốn đến. Cả hai men theo sông Hoàng Hà đi về hướng Tây, đi qua bờ sông hoang vắng, vượt bến Phong Lăng, qua Đồng Quan.

Những chốn cũ, từng bước đi lại, tuy gió tuyết đầy đường nhưng ký ức từng chút một hiện về, khi thì cười, khi thì đùa, vậy mà chẳng thấy lạnh lẽo khổ cực chút nào. Rạng sáng ngày thứ tư, họ tới Thái Hoa.

Dưới chân núi Thái Hoa, phế tích Thiên Sinh thành. Hai người tới đài vách đá năm xưa, Bùi Thế Du bày hương án ngọc xanh, vạt áo đen quét qua lớp tuyết dày. Hắn hành lễ ba lạy xong vẫn lâu không đứng dậy, trán luôn vùi trong lớp tuyết lạnh giá.

Lý Nghê Thường không làm phiền, tay ôm lò sưởi trong ống tay áo, đứng phía sau lặng lẽ chờ đợi.

Hồi lâu sau, bóng người phía trước cử động, đứng dậy.

Lý Nghê Thường định tiến lên giúp hắn phủi tuyết trên áo choàng thì thấy hắn ngẩng đầu, nhìn trân trân vào vách đá bên cạnh. Chính tại vách đá dựng dứng này, hắn từng từ trên trời rơi xuống, lần đầu tiên đối mặt với người đó.

Lúc ấy ai có thể ngờ, ba người vốn xa lạ khi đó về sau lại nảy sinh nhiều vướng mắc đến thế. Vách cao trăm trượng dựng đứng như lưỡi dao, mặt vách loang lổ như những vết nứt của vô số vết kiếm.

– Ta muốn leo l*n đ*nh kia. – Hắn đột nhiên quay sang Lý Nghê Thường nói. – Muội có dám không?

Lòng nàng khẽ xao động, nhìn hắn một cái, nhét chiếc lò sưởi ấm áp vào lòng bàn tay hắn:

– Sau tuyết đá trơn, muội đi trước!

Hắn cười thành tiếng, đôi mắt vương bụi tuyết sáng lấp lánh, đưa tay véo mạnh vào mũi nàng, để lại một chùm tuyết lạnh. Khi nàng vì tuyết lạnh mà không chịu thuận theo sự trêu chọc hắn, hắn nắm chặt lấy tay nàng, đầy hứng khởi:

– Đi! Theo ta!

Leo l*n đ*nh núi tuy là hứng chí nhất thời, lời nói của hai người cũng nhẹ nhàng, nhưng thực tế vì đường hiểm trở uốn lượn, lại thêm trời đổ tuyết, dĩ nhiên không thể l* m*ng xuất phát.

 Hai người chuẩn bị đầy đủ đồ dùng, chọn một căn phòng còn sót lại trong phế tích thành nghỉ lại một đêm. Sáng sớm hôm sau, cả hai đạp tuyết lên núi. Trên đường gian nan hiểm trở kể không xiết, nhưng cả hai nương tựa vào nhau, khích lệ lẫn nhau.

Sau khi nghỉ một đêm giữa sườn núi, đến ngày hôm sau, cuối cùng cả hai cũng chống trượng leo lên tới đỉnh.

Núi non phủ tuyết, muôn lối không dấu chân. Tuyết rơi lặng lẽ nhưng đã tạc nên sống lưng sắt thép cho những ngọn núi trước mắt, giống như ngòi bút cổ xưa, khắc sâu nhạt cốt cách giữa đất trời.

Hắn lặng lẽ chạm vào quanh những gốc tùng tuyết và phiến đá kỳ lạ gần đó một lúc, rồi nắm tay nàng, sóng vai đứng trên tảng đá cao nhất. Đứng lặng hồi lâu, hắn đột ngột rút kiếm chỉ trời, mũi kiếm như xé toạc màn tuyết mịt mù.

– Ta – Bùi Thế Du——

– Lấy Thái Hoa làm chứng, đời này kiếp này, chỉ cưới một mình Lý Nghê Thường!

– Chỉ yêu một mình Lý Nghê Thường!

Tiếng gió tuyết bên tai dường như đột ngột dừng lại, ngàn núi đều nín thở lắng nghe.

– Dẫu cho Thái Hoa sụp đổ——

– Lòng này mãi không thay đổi!

Hắn xoay tay cắm thanh bội kiếm vào kẽ đá tuyết dưới chân, chuôi kiếm ngập trong băng cứng, phát ra tiếng ngân như rồng ngâm. Thề xong, hắn mỉm cười nhìn nàng.

Vành mắt Lý Nghê Thường nóng lên. Nàng cầm lấy bàn tay hắn, áp lên lồng ngực mình.

– Ta – Lý Nghê Thường——

– Lấy thiên sơn làm chứng, đời này kiếp này, chỉ yêu một mình Bùi Thế Du!

– Dẫu cho núi mòn sông cạn, tinh tú rụng rơi——

– Nếu có vi phạm lời——

Nàng cúi đầu, hôn lên từng ngón tay của hắn, hôn đến ngón tay bị thương cuối cùng của hắn. Cảm nhận bàn tay ấy dường như hơi rụt lại, nàng dùng sức lớn hơn nắm lấy, không cho hắn lui, tiếp tục đặt nụ hôn lên đó.

– Nếu có vi phạm lời thề, thì phạt Bùi Thế Du đời đời kiếp kiếp vẫn phải làm lang quân của ta, tiếp tục chịu sự hành hạ của ta!

Bùi Thế Du ngẩn ra, cúi đầu nhìn nàng, đối diện với đôi mắt đẹp lấp lánh đầy vẻ khiêu khích của nàng, hắn không thể nhịn được nữa, cười vang.

Tiếng cười làm tuyết đọng trên những cành tùng gần đó rơi xuống lả tả.

Lý Nghê Thường cũng cười theo, chưa cười xong, âm thanh đột ngột biến mất. Gương mặt hắn đã ép xuống, hôn nàng mãnh liệt. Sau một hồi hôn nồng cháy, hắn đội lại mũ tuyết cho nàng, nắm tay nàng quay người đi xuống.

Giống như lúc lên núi, lúc xuống núi vẫn không một khắc tách rời. Khi thì nói cười nhỏ nhẹ, khi thì ôm nhau nghỉ ngơi, thậm chí kề tai mài tóc bên bậc đá, tình ý nồng nàn không sao kể xiết.

Từ đỉnh núi xuống chân núi, bậc thang tuyết dài dằng dặc, mắt thấy sắp đi hết, vậy mà lại có cảm giác ý chưa tận. Cuối cùng cũng xuống tới chân núi, hai người đang nắm tay nhau cười nói khe khẽ, bỗng nhiên Lý Nghê Thường dừng bước. Bùi Thế Du nhìn theo, thấy ở cửa ra phía trước, có một đội nhân mã đang dừng lại. Dẫn đầu chính là Tạ Ẩn Sơn.

Hai người dừng bước.

Tạ Ẩn Sơn bước nhanh tới, chỉnh đốn mũ áo trang nghiêm, trước tiên hành lễ thần tử với Lý Nghê Thường, tiếp đó hai đầu gối quỵ mạnh xuống lớp tuyết trước mặt Bùi Thế Du, làm bắn lên hai chùm tuyết.

Chỉ trong vòng chưa đầy nửa năm, mái tóc đen của gã đã bạc trắng, dáng vẻ tiều tụy đến khô héo.

 Lý Nghê Thường không khỏi giật mình.

Gã dập đầu thật mạnh xuống đất, sống lưng còng xuống như cánh cung sắp gãy, cổ cúi thấp như một thanh kiếm gãy —

– Mạt tướng tội đáng muôn chết!

Gã khản giọng nói:

– Năm đó vì tội lỗi của ta mà khiến Thiên Vương chết sớm khi còn trẻ, mạt tướng có vạn lần chết cũng khó đền tội. Thiên đạo phạt ta sống dật dờ thế này là vì còn một việc phải tận tay giao phó!

Gã bưng một cái khay, giơ cao quá đỉnh đầu, nói:

– Ở đây thứ nhất là danh bạ bộ thuộc cũ còn sót lại của Thiên Vương, thứ hai là ấn tỷ của Thiên Vương. Ba vạn binh lính còn lại đều là những chiến sĩ trung dũng có thể dùng được. Tính mạng của ba vạn nhi lang giờ đều ở đây, xin Bùi lang quân kế tục ạ!

Gã nói xong, Mạnh Hạ Lợi cùng các bộ tướng phía sau đồng loạt quỳ xuống, bái nhận chủ tử.

Bùi Thế Du đứng trên bậc thềm tuyết, thần sắc túc sát, ánh mắt lạnh lẽo quét qua:

– Giữ lấy mạng đi! Ngày sau nếu huynh trưởng ta tới, ông hãy đi gặp huynh ấy! Dùng binh của Thiên Vương để xây nền thái bình cho thiên hạ, đó mới là sự chuộc tội lớn nhất của ông đối với Thiên Vương!

Nói xong, khi quay sang Lý Nghê Thường, ánh mắt đã vô cùng dịu dàng:

– Chúng ta lại lên đường thôi!

Tạ Ẩn Sơn ngẩng cái trán đang chảy máu lên, nhìn theo, ánh mắt không thể tin nổi, đôi môi khẽ run rẩy. Do dự một chút, gã lại nhìn về phía Lý Nghê Thường. Lý Nghê Thường đón lấy ánh mắt của gã, gật đầu, khẽ khựng lại một chút rồi nói:

– Sắt Sắt chưa chết, chiếc nhẫn đeo trước ngực đã cứu mạng tỷ ấy. Giờ tỷ ấy đang ở chùa Hộ Quốc bầu bạn với cô mẫu của ta.

Nói xong, nàng đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của Bùi Thế Du đang đưa ra, được hắn nắm lấy. Sau đó, ở dưới ống tay áo, mười ngón tay âm thầm đan chặt vào nhau, cùng nhau sánh bước rời đi.

Tạ Ẩn Sơn bừng tỉnh khỏi cơn sững sờ, lồng ngực chợt dâng lên niềm chua xót xen lẫn nhẹ nhõm. Gã rưng rưng nước mắt, quỳ gối quay người, nghẹn ngào dập đầu về phía hai bóng hình đang dần biến mất phía trước.

Hết.

Bình Luận (0)
Comment