Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 69

Hot search không viết rõ ràng, cũng không biết là ai đứng sau chuyện này. Khả năng là có một tài khoản mạng không mấy nổi tiếng đăng một bình luận đại ý chính là Giang Thái tử gia tức giận vì gần đây liên tục bị bạn gái chặn đường làm ăn, nên ra tay mua Đằng Huy để trả đũa.

Tuy không đề cập rõ ràng tên người, đều dùng chữ cái thay thế như anh A, cô B này nọ nhưng vẫn có nhiều người tinh ý đoán được.

Nhắc tới Đằng Huy thì những người thường xem tin tức thời sự đều biết, từ hai năm trước chất lượng sản phẩm đã giảm sút đi nhiều.

Lúc đầu Đằng Huy rất có danh tiếng, nhân mạch của ông chủ cũ cũng rất rộng, luôn được hợp tác cùng các công ty lớn, trong thương trường thì cũng được coi là một công ty nhựa có danh tiếng. Nhưng càng về sau chất lượng càng không theo kịp, rồi bị các công ty lớn chèn ép. Sau này chỉ cần nhắc đến Đằng Huy, mọi người liền chú ý hơn. Có một blogger tổng hợp lại các bình luận của cư dân mạng cuối cùng thì lại thành hot search.

A: Ha ha ha, thật đấy à? Giang Thái tử gia bị bạn gái chặn đường làm ăn?

B: Thần kinh có vấn đề mới thu mua lại cái công ty sắp sập như Đằng Huy.

C: Tôi chỉ muốn nói, Vân Lục làm tốt lắm, cô ấy và bạn trai đấu đá như vậy thì tương lai có gì không thể xảy ra nữa chứ?

D: Không ai thấy hành động của Giang Thái tử gia quá đáng yêu sao? Ha ha ha. Thân là nhân viên Vân Thị tôi xác nhận công ty chúng tôi có hợp tác với Đằng Huy nhé!

E: Ha ha ha!! Đáng yêu quá đi! Giang Thái tử gia, làm vậy không sợ phải quỳ ván giặt đồ sao?

F: Ê thế rốt cuộc Vân Lục đoạt dự án nào của Giang Thái tử gia thế? Nói nghe xem nào?

G: Hình như là dự án hợp tác với Dương Đăng.
H: Nhanh tay ký hợp đồng 5 năm trước, quay ra quay vào Giang Thái tử gia đã mất đi một đối tác. Quả nhiên, trên chiến trường không có vợ chồng gì hết.

I: Ha ha, Giang Thái tử gia còn không mau quỳ xuống nhận tội??

K: Đáng thương quá, Giang Thái tử gia thật sự thu mua lại cái công ty sắp phá sản đó à? Đến mức này luôn sao? Ha ha ha, vậy là hắn thừa nhận hắn không đấu lại được Vân Lục rồi, ha ha ha!!"

L: Tôi cảm thấy tôi có thể viết một cuốn tiểu thuyết đó.

M: Lầu trên, tôi cũng muốn, tôi cũng thích đọc, có kiểu tiểu thuyết như thế này à? Cho xin tí phúc lợi nhé?

N: Đột nhiên tôi cũng muốn đọc, viết đi nhanh lên cho mọi người cùng đọc với! Ha ha ha!!

O: Ha ha, đấu không lại vợ mình là chuyện bình thường mà Giang Thái tử gia ơi, tôi chia buồn với cậu 2 giây, nhưng mà tôi thấy cậu cũng đáng yêu quá đi, ha ha ha ha!!

 

"Ra ngoài đi!" Nhìn khuôn mặt hưng phấn của nữ tiếp tân, Giang Úc gõ gõ đầu ngón tay lên bàn, cô ấy vội vàng chạy ra ngoài, còn thuận tiện đóng cửa phòng lại.

Nữ tiếp tân này vốn dĩ là nhân viên của Giang thị, đột nhiên lại phải tới cái công ty rẻ rách này trong lòng có vô vàn bất mãn. Nhưng tự nhiên lại có cái hot search này để giải trí. Cô ấy còn muốn nói với tất cả mọi người là 'đúng vậy, chuyện cũ chính là như vậy đấy, không sai tí nào. Ông chủ cũng chính là người như vậy, Vân tiểu thư cũng thực sự giành được hai dự án ngay trước mắt Giang Thái tử gia. Ông chủ này không ổn, không được rồi."

Cửa vừa đóng lại.

Giang Úc lập tức ôm Vân Lục kéo cô vào lòng. Vân Lục ngửa đầu kéo cổ áo hắn: "Sao đột nhiên anh lại thu mua cái công ty này?"

Giang Úc tỏ vẻ uỷ khuất: "Còn không phải vì em à? Anh đã hẹn với Dương Đăng từ năm ngoái rồi, cuối cùng bị một tờ thư đấu thầu của em cướp mất hợp đồng.

Từ trên xuống dưới Giang thị đều mắng anh làm việc không ra gì!" Giang Úc nửa thật nửa giả oán giận.

"Có người dám khiển trách anh?" Vân Lục trợn tròn mắt, cô không tin: "Không phải anh định chơi chiêu với em đấy chứ?"

Giống như hôm hội chợ đồ ăn vặt, chỉ cần bỏ ra 2000 set mỹ phẩm mà có thể khiến doanh số tăng gấp mười lần, phí quảng cáo lại chỉ mất một phần năm so với những năm trước đó.

Mấy bài share của người nổi tiếng đều do Giang Úc chi tiền mua, mục đích là thúc đẩy độ nóng của livestream. Vân Lục đã giúp hắn may áo cưới, còn đưa hắn lên kiệu hoa luôn.

Hôm nay Vân Lục ăn mặc rất chỉnh tề, trang phục công sở càng làm nổi bật vòng eo nhỏ. Giang Úc đặt tay lên eo cô, xúc cảm truyền tới làm hắn cảm thấy tâm viên ý mãn, hắn nhướng mày: "Sao anh dám chơi chiêu với em?"

Điện thoại của Vân Lục đúng lúc này có cuộc gọi tới, cô cầm lên rồi nhận máy.

Người gọi tới là quản lý Lâm, giọng nói của ông ta hưng phấn không nhịn nổi: "Tổng giám đốc Vân, bên Dương Đăng đặt một đơn hàng 200 triệu.

Bọn họ hợp tác với công ty đèn trang trí lớn nhất thế giới, mảng kinh doanh đèn LED của chúng ta sắp nổi tiếng rồi."

Mảng kinh doanh đèn LED này vốn dĩ có từ thời Vân Xương Lễ, nhưng vì không theo kịp nghiệp vụ công việc lại không biết cách marketing nên đã có mấy phen suýt giải thể.

Vân Lục sửng sốt.

Trùng hợp như vậy sao?

Cô ngước lên nhìn Giang Úc, Giang Úc lười biếng nhếch mày im lặng nhìn cô.

Vân Lục tiếp tục nói chuyện với quản lý Lâm dặn ông sắp xếp công việc cẩn thận, đừng quá kích động, đợi bên Dương Đăng gửi đơn đặt hàng đến đã rồi tính. Nói xong cô liền cúp máy.

"Chồng à, anh đã sớm biết chuyện Dương Đăng sẽ hợp tác với LVU đúng không? Vì không ký được hợp đồng với Dương Đăng nên anh liền mua lại Đằng Huy để Đằng Huy trở thành công ty con dưới danh nghĩa Giang thị, tương lai Vân thị chỉ có thể hợp tác với anh thôi đúng không?" Vân Lục kiễng chân túm cổ áo Giang Úc, ép hỏi hắn.

Giang Úc khẽ s* s**ng rồi n*n b*p eo Vân Lục, cảm xúc dưới lòng bàn tay mềm mại không chịu được. Hắn bật cười, hầu kết trượt trượt: "Vợ à, em thông minh lên rồi này."

Vân Lục: "......"

Giang Thái tử gia không hổ là Giang Thái tử gia.

Lợi hại thật.

Đi một bước tính mười bước.

Vân Lục nghĩ tới những bình luận trên weibo nói Giang Úc ngốc, nói hắn giận quá mất khôn mà mua lại Đằng Huy, nói hắn vô dụng bị bạn gái đè đầu cưỡi cổ, còn cười mỉa mai hắn.

Vân Lục thật sự muốn trả lời từng người một rằng bọn họ mới chính là đồ ngốc.

Tổng giám đốc Giang đã tính toán hết rồi, Đằng Huy dưới tay hắn chẳng mấy chốc sẽ trở thành một con hắc mã, kiếm được bộn tiền cho Giang thị.

"Nói cho cùng thì vẫn là vợ của anh lợi hại." Giang Úc cúi đầu m*t môi Vân Lục. "Thư đấu thầu của Giang thị còn bị em đè xuống cơ mà."

Thư đấu thầu sẽ được gửi tới công ty chọn thầu rồi phân theo thứ tự trước sau, kết quả Giang thị lại bị loại. "Anh muốn xem thử thư đấu thầu của Vân thị có được không?"

Giang Úc rất hiếu kỳ.

Ngày nào thư ký Lâm cũng nhìn hắn bằng vẻ mặt 'cậu không được rồi'.

Vân Lục đẩy vai Giang Úc ra: "Về nhà em cho anh xem, bây giờ chúng ta nói chuyện về bản hợp đồng này chút đi, mấy ưu đãi này là thật đấy à?"

"Đúng, hợp đồng này là thật đấy." Giang Úc siết eo Vân Lục lại rồi tiếp tục m*t môi cô. Vân Lục gật đầu, chủ động hôn lại hắn: "Vậy cảm ơn anh nhé chồng!"

"Không cần khách sáo, nhớ cho anh xem thư đấu thầu."

"Nhớ rồi mà~"

Câu chữ biến mất giữa môi hôn cuồng nhiệt, hai người dựa sát vào nhau trong văn phòng cũ nát, ánh mặt trời chiếu rọi tạo thành một vòng sáng ấm áp, trong không khí tràn ngập hương vị ngọt ngào.

Giang Úc xoay người đè Vân Lục xuống bàn rồi khom lưng hôn cô. Một tay chống lên bàn, trông rất cường thế.

*

Quản lý Lâm nhìn thấy Giang Úc đi từ trong văn phòng ra đã không còn ngạc nhiên, từ hot search weibo ông ta đã biết được ngọn ngành câu chuyện. Trong thâm tâm quản lý Lâm cảm thấy rất nể phục Vân Lục, vậy mà có thể cướp được dự án đấu thầu từ tay Giang thị. Ông ta im lặng đi sau đôi tình lữ.

Vân Lục bị Giang Úc nắm chặt tay, cô quay đầu nói với quản lý Lâm: "Hợp đồng đã ký kết rồi, ông trở về liên hệ với người phụ trách kế hoạch của Giang thị là được."

"Được, được!" Quản lý Lâm gật đầu lia lịa, đứng im nhìn theo bóng lưng hai người.

Giang Thái tử gia thân hình cao lớn đi phía trước, nắm tay Tổng giám đốc Vân đi về phía xe hơi. Cả hai đều đẹp, đều tài giỏi, thật xứng đôi vừa lứa!

Vân Lục không trở về công ty nữa mà về nhà cùng Giang Úc, sáng nay Lăng Diên đã lên máy bay quay về Hải thị, bắt đầu một năm làm việc mới.

Vân Lục vào bếp nấu cơm, Giang Úc ngậm thuốc lá đi vào thư phòng xem thư đấu thầu của Vân thị. Quả thật Vân Lục làm rất tốt, hắn cũng phải học tập một chút.

Giang Úc mở file ra xem. Thong thả vừa xem vừa hút thuốc.

Không tồi, rất rõ ràng rành mạch. Số liệu cũng rất tốt, sẽ khiến nhiều người chú ý đến, nhưng cũng không quá đặc biệt đến mức khiến Dương Đăng từ bỏ Giang thị mà chọn Vân thị. Từ trước tới nay Vân thị chỉ có thể nói là kinh doanh ổn, chứ không thể nói là rất tốt.

Giang Úc híp mắt.

Sau khi xem xong liền cầm điện thoại gọi cho thư ký Lâm:

"Về sau thư đấu thầu viết đơn giản ngắn gọn một chút."

Thư ký Lâm sửng sốt: "Tổng giám đốc Giang, thế này là....?"

Giang Úc: "Học tập vợ tôi một chút."

Thư ký Lâm: "....."

Thôi được rồi, sau này sẽ học tập Vân tiểu thư.

Quả nhiên là Giang Thái tử gia, co được giãn được.

"Ăn cơm thôi!"

Giang Úc tắt bụp điện thoại, đứng dậy đi ra ngoài. Vừa ra đến cửa thư phòng đã ngửi thấy mùi hương rất thơm, Giang Úc vòng tay ôm eo Vân Lục: "Vợ à, em nấu ăn rất ngon!"

"Thư đấu thầu em làm được chứ?"

Giang Úc định nói cũng được, nhưng suy nghĩ lại rồi nói: "Rất tốt."

Vân Lục hưng phấn: "Thật đấy à?"

"Ừm!"

 

Thời gian tiếp theo Đằng Huy bắt đầu chỉnh đốn và cải cách. Giang Úc không đến xem, sau khi Dương Đăng gửi đơn hàng đến, Vân thị bắt đầu hợp tác với Giang thị sản xuất đơn hàng 200 triệu đầu tiên. Đây có thể nói là đôi bên cùng có lợi.

Vân Lục bắt đầu liệt kê ra từng việc từng việc mà năm người GY đã trải qua trong một năm nay, bọn họ đã trải qua nhiều chuyện, cũng đã được mài giũa khá nhiều, sau này sẽ tránh được việc tương tự xảy ra.

Ví dụ như Canh Khởi bị cư dân mạng chửi bới vì tình tình kiêu căng ngạo mạn.

Ví dụ như Ngọc Tuyền bị cho là hát nhép.

Ví dụ như Nông Nghiêm và Trình Dã bị tung một video ngắn quay lại cảnh hai người họ tranh cãi thôi mà cư dân mạng cho rằng họ là tình địch, cùng thích một vị ảnh hậu. Mà quái thai hơn nữa là người ta đã có chồng, có cả con rồi. Có nhiều người ác ý ghép ảnh của hai chàng trai trẻ với vị ảnh hậu đó, khoảng thời gian đen tối ấy suýt nữa đã bức tử Nông Nghiêm và Trình Dã.

Còn về tính hướng của Thành Ly thì trong mắt fans vẫn là một ẩn số, CP Thành Ly Canh Khởi có không ít fans cho nên Vân Lục định mượn chuyện này cho hai người bọn họ đi show giải trí cùng nhau. Cho hai người bọn họ xuất hiện chung trước mặt công chúng nhiều hơn sẽ càng tăng độ nhận diện, sau đó sẽ đẩy mạnh marketing CP.

Cuối cùng là chuyện phát hành album, kiếp trước khi bọn họ ra album đã bị chửi rất nhiều, nào là đạo nhạc, nào là trộm cắp. Các loại tin xấu bao vây họ, trực tiếp khiến năm chàng trai chết đuối trên cạn. Cho nên Vân Lục rất nghiêm khắc đối với chuyện sáng tác nhạc, viết lời hay vũ đạo của bọn họ.

Hơn nữa bên studio còn muốn quay lại những cảnh tượng bọn họ tìm kiếm linh cảm trong cuộc sống, lưu trữ thành tư liệu sống phục vụ việc ra album.

Nhưng ai cũng bất mãn, đặc biệt là Canh Khởi: "Ngày nào cũng quay quay chụp chụp.. có linh cảm cũng thành không."

Vân Lục ngồi sau bàn làm việc, nghiêm mặt nhìn cậu ta một cái.

Canh Khởi bĩu môi: "Chụp thì chụp.

Nhưng đừng có quay chụp lúc tôi đang tắm có được không hả?" Cậu ta vừa tắm vừa hát nghêu ngao, bên ngoài cửa phòng tắm thì vô số máy quay chĩa thẳng vào vừa quay vừa thu âm.

Tuy rằng không quay chụp được hình ảnh nhạy cảm gì, nhưng mỗi lần tắm xong mở cửa ra ngoài nhìn thấy một giàn camera trước mặt đều cảm thấy cả người bất ổn.

Vân Lục: "Linh cảm của cậu không phải luôn tới vào lúc cậu tắm sao?"

"Ách, đúng vậy."

"Vậy thì đừng có kêu!"

Bốn người kia phụt cười ra tiếng, Ngọc Tuyền chọc chọ cánh tay Canh Khởi: "Anh, anh chấp nhận số phận đi, mỗi lần em tập nhảy đều có một dàn máy đi theo nè."

Lần này Ngọc Tuyền biên đạo vũ đạo cho nhóm, lấy phong cách cổ phong Trung Quốc làm chủ đạo.

Canh Khởi ôm tay: "Sao cái số tôi lại khổ thế này?"

Thành Ly mỉm cười, xoa đầu hắn. Sau đó lại đưa vài bản demo cho Vân Lục nghe, ánh mắt rất ôn nhu. Vân Lục nhận lấy bật lên nghe ngay tại chỗ.

"Không tồi!"

Là ca khúc kiếp trước Thành Ly viết, chắc chắn sẽ thành hit. Kiếp trước sau khi nhóm tan rã thì các ca khúc của họ mới đột nhiên trở nên hot. Đáng tiếc, người thì không biết tung tích, người thì tàn phế, người thì kiếm công việc khác, không thể tụ hội lại một lần nữa.

Vân Lục nghe xong liền nhớ tới một vài hình ảnh của kiếp trước. Cô đã từng ra ngoài mua sắm một lần, tay xách hai túi đồ vội vàng chạy ra ngoài. Cô đeo khẩu trang còn đội mũ sùm sụp nên chẳng may đụng phải người khác ngay ở cửa.

Vân Lục cảm thấy toàn thân người kia phát ra áp suất thấp, vội vàng ngẩng đầu nhìn đối phương một cái.

Còn chưa kịp nhìn rõ đã vội cúi đầu nhặt túi rơi dưới đất.

Có một cái túi toàn là nội y, rơi ngay dưới chân người đó. Cô quẫn bách vội vàng vơ đám quần lại. Tay vừa chạm đến một chiếc q**n l*t trong số đó thì một bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng đã duỗi tới ngoắc lấy chiếc q**n l*t màu đen đưa cho cô.

Lúc ấy Vân Lục rất choáng váng.

Bàn tay kia đẹp đến mức Vân Lục ngẩn ngơ, ngay sau đó một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay trên đỉnh đầu cô: "Không lấy sao?"

Vân Lục đỏ cả mặt, giật lấy chiếc q**n l*t trên tay người đàn ông rồi nhét vội vào túi. Sau đó cô xách túi chạy mất, chạy một quãng rất xa rồi cô mới dám quay đầu nhìn lại.

Người đàn ông đút tay vào túi quần, đôi mắt hẹp dài sâu không thấy đáy híp lại.

Một giây đó.

Vân Lục đột nhiên cảm thấy rất quen thuộc.

Lúc ấy loa trong trung tâm thương mại vẫn luôn phát đi phát lại bài hát này.

"Cô giáo?" Thành Ly ôn nhu gọi một tiếng.

Vân Lục đột nhiên hoàn hồn, nhìn qua thì thấy năm người bọn họ đang ngơ ngác nhìn cô. Vân Lục thở ra một hơi rồi xua tay: "Mọi người cứ đi làm việc đi, để bản demo ở đây tôi sẽ nghe."

"Được!" Năm người bọn họ lần lượt đi ra ngoài.

Cửa đóng lại.

Vân Lục dựa lưng vào ghế.

Ảo giác sao?

Sao đột nhiên cô lại nhớ lại ký ức đó? Hơn nữa, tại sao người đàn ông kia lại giống Giang Úc như vậy?

Không đúng!

Cũng có thể người đó chính là hắn.

Hoá ra kiếp trước hai người còn gặp lại nhau nữa.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay người đàn ông đó trùng khớp với chiếc đồng hồ mấy hôm trước Giang Úc vừa mới mua. Hắn còn mua một chiếc đồng hồ nữ cùng mẫu cho cô để làm đồng hồ đôi, nhưng cô còn chưa đeo tới.

 

Chiếc Hummer đen dừng trước cửa Minh Nguyệt tửu trang. Giang Úc sửa lại tay áo rồi ném chìa khoá xe cho người phục vụ, bước nhanh vào trong.

Hứa Điện dựa vào quầy rượu, đôi mắt đào hoa nhìn qua rồi mỉm cười: "Muộn thế?"

"Tắc đường." Giang Úc tháo cúc áo khoác rồi ngồi xuống ghế, duỗi tay cầm lấy chai rượu vang đỏ để trên quầy. Hứa Điện đứng bên cạnh chậm rãi lên tiếng như tụng kinh: "86 năm, bảo quản trong trang trại rượu Thuỵ Sĩ, chưa mở, hai ly là gục."

"Gớm vậy luôn? Trâu bò thế?" Giang Úc nhướng mày.

Hứa Điện cầm lấy chai rượu lắc lắc rồi cười nhẹ: "Thử không?" Đôi mắt đào hoa của hắn cho dù không cười thì cũng cong cong như đang cười, đặc biệt đôi môi mỏng đó khi khẽ mím lại thì chẳng ai đoán được hắn có đang vui vẻ hay không. Cho dù không ngẩng mặt lên thì bất cứ ai bước vào trang trại rượu này cũng đều sẽ liếc hắn một cái. Hứa thiếu gia - người đàn ông được nhiều cô gái muốn gả nhất Lê Thành.

So với vị Giang Thái tử gia lạnh như băng dễ tiếp cận hơn nhiều.

"Thử!" Giang Úc duỗi tay, mỹ nữ phục vụ liền bưng hai ly đế cao tới. Chỉ một lát sau Chu Dương cũng tới, hắn ta đã cắt tóc, trông càng thêm gọn gàng lưu loát.

"Mẹ nó tắc đường muốn chết luôn!" Chu Dương ngồi xuống, nhận lấy ly rượu.

Cách đó không xa có bảy tám người đàn ông cùng ngồi quanh một chiếc bàn, mỗi người ăn mặc một kiểu như đi trình diễn thời trang. Nhưng có thể nhận ra mấy người này đều là người có thân phận.

Trong đó có một người mặc áo hoodie đang khom lưng cười cười: "Anh Sơ Dương, Giang thị và Vân thị đều đấu thầu dự án đèn LED nhà anh, nhưng sao cuối cùng lại chọn Vân thị vậy? Là do Giang thị chia phần không đủ hấp dẫn sao?"

Người đàn ông tựa lưng vào ghế sô pha ngắm nghía con dao quân sự trên tay ngả ngớn trả lời: "Bởi vì người đến đưa bia của Giang thị không phải mỹ nữ đó."

"Mẹ kiếp, em biết ngay mà. Khẳng định là có nguyên nhân khác mà, hôm đó là anh nhận thư đấu thầu đúng không? Tiết lộ chút đi, người bên Vân thị là ai? Là mỹ nữ nào thế? Có ảnh chụp không?"

Sơ Dương nói chuyện càng bại hoại hơn: "Xuỳ, đương nhiên là thiên kim Vân thị chứ còn ai nữa, chúng mày chưa từng xem ảnh à?"

"Đm! Em biết ngay mà, khẳng định là Vân Lục. Trước kia em xem qua ảnh thôi mà đỏ cả mắt đấy!"

Lời vừa nói xong thì một ly rượu vang đỏ đổ thẳng từ trên đỉnh đầu hắn ta xuống, hai người khác ngồi bên cạnh đang chụm đầu lại hóng hớt cũng bị dính chưởng.

"Đcm! Thằng chó nào?"

Cổ họng như mắc kẹt lại khi nhìn thấy Giang Úc đứng lù lù phía sau. Giang Úc bóp ly rượu, cười lạnh: "Ai? Làm sao mà đỏ mắt?

Nói cho tao nghe với?"

'Cạch' Sơ Dương đặt con dao quân sự xuống bàn rồi xoay người lại: "Giang thiếu, hai người còn chưa kết hôn, chẳng nhẽ chúng tôi không được ngắm mỹ nữ sao?"

"Ồ? Chưa kết hôn? Ai nói thế?" Đôi mắt Giang Úc u ám toàn lệ khí, hắn bật điện thoại cho Sơ Dương xem.

Trên mặt Sơ Dương đều là không phục, đảo mắt nhìn sang điện thoại của Giang Úc.

Màn hình điện thoại.

Là một tờ giấy chứng nhận kết hôn.

Vân Lục và Giang Úc.

Sơ Dương lau rượu trên mặt: "Tôi phục rồi!"

"Phục cái gì?" Giang Úc nhíu mày túm cổ Sơ Dương rồi áp hắn xuống ghế sô pha.

"Nói cho rõ ràng, mày phục cái gì?"

Sơ Dương chỉ có thể ngoan ngoãn giơ hai tay đầu hàng

"Về sau tôi sẽ không dám ngắm hay bình luận lung tung nữa." Tôi trộm mơ ước trong lòng là được chứ gì?

 

Vân Lục nằm trong văn phòng mơ màng sắp ngủ. Thì Lý Viên mở cửa "rầm" một cái rồi chạy xồng xộc vào.

Cô ấy mở weibo lên cho Vân Lục xem: "Chồng cậu lại lên hot search này, hot search lần này là: [Giang Thái tử gia cầm giấy chứng nhận kết hôn đi khắp nơi rêu rao.]

Bình Luận (0)
Comment