Đêm nay.
Đồ ăn vặt Vân vị trở nên cực kỳ hot, số lượng đơn đặt hàng đã trên 1 vạn và đang không ngừng tăng lên, trực tiếp trèo lên hot search weibo. Đứng ngay sau đồ ăn vặt Vân vị là mỹ phẩm Kiều Diễm.
Tất cả mọi người đều cho rằng đôi tình nhân trẻ hợp tác với nhau, thực tế đến tận giây phút cuối cùng Vân Lục mới hiểu ra mục đích Giang Úc gửi tặng 2000 set mỹ phẩm.
Vân Lục tức giận, nhưng lại càng thêm sùng bái Giang Úc. Rõ ràng hai người bằng tuổi nhau, nhưng tư duy của hắn lại có thể bỏ xa cô cả một vòng trái đất.
*
Sau đêm này, toàn bộ trên dưới Vân thị đều bội phục Vân Lục. Toàn bộ hàng tồn kho thời gian qua đều đã đem ra đóng gói sạch, nhà xưởng phải tăng cường sản xuất tới tận đêm 30 để sản xuất để kịp thời hoàn thành toàn bộ các đơn hàng.
Vân Xương Lễ gọi điện khích lệ Vân Lục, nhưng sau đó giọng nói lại trở nên ảm đạm: "Lục nhi, lần này con làm tốt quá, ba không ngờ con lại có thể làm được đến mức này.."
Vân Lục 'ừm' một tiếng, nhìn một kho đồ ăn vặt trước mặt rồi nói thêm: "Ba, giờ con bận lắm." Nói xong liền cúp máy.
Vân Xương Lễ cũng không hoàn toàn tin tưởng cô, có lẽ ông vẫn để ý chuyện cô bá chiếm vị trí CEO của ông.
Mẹ cô thì không như vậy, Vân Lục vừa nhận máy đã nghe thấy tiếng khen ngợi ríu rít của Lăng Diên từ đầu bên kia điện thoại.
"Wow, Lục nhi, con quá tuyệt vời, không uổng công mẹ tin tưởng con, năm thằng bé kia cũng rất lợi hại.
À,... Giang Úc cũng rất lợi hại, hai đứa hợp tác với nhau à?" Lăng Diên hơi ngập ngừng.
Vân Lục dựa lưng vào ghế, cười nói "Không phải hợp tác, hắn ấy à...."
Vân Lục kể lại chuyện Giang Úc gửi tới 2000 set mỹ phẩm nói tặng cho fans của GY. Cô còn ngốc đến nỗi cảm ơn hắn.
Vân Lục kể lại xong, Lăng Diên im bặt không nói tiếng nào. Một lúc sau bà mới sâu kín nói một câu: "May mà thằng bé thích con..."
Đàn ông giống như Giang Úc thật sự quá kh*ng b*. Vân Xương Lễ cũng không có năng lực như vậy, không hổ là con cháu Giang gia, Lăng Diên đột nhiên cũng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.
Nhưng chủ yếu Lăng Diên thấy kiêu ngạo vì con gái cưng của bà. Có thể làm một phương án lớn như vậy. Nhiều năm nay doanh số của đồ ăn vặt Vân vị vẫn luôn tốt, nhưng chưa từng có năm nào đột phá như năm nay. Lần hội chợ đồ ăn vặt này sẽ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng rất nhiều người.
Vân Lục cười cười: "Vâng, đúng vậy, con có thể học hỏi thêm nhiều kinh nghiệm từ anh ấy."
Lăng Diên trợn trắng mắt: "Nếu thằng bé dám bắt nạt con, nói với mẹ, mẹ sẽ che chở con."
"Vâng vâng vâng!" Vân Lục mỉm cười, hai người trò chuyện thêm một lát rồi mới kết thúc cuộc gọi. Lý Viên xuống dưới hỗ trợ tặng quà, Vân Lục mở wechat gửi cho Lý Viên một bao lì xì lớn để cô ấy đưa GY đi ăn khuya, sau đó thì cầm áo khoác, xách túi đi xuống tầng về nhà.
Cô không nói với Giang Úc nên đã ngồi xe Lưu Yến về. Xe của Lưu Yến là một chiếc ô tô mini, sau khi đưa Vân Lục về thì cô ấy quay lại phòng triển lãm nghệ thuật để giải quyết nốt công việc.
Gió rất lớn, nhiệt độ rất thấp, mấy ngày tới chắc sẽ không có nắng. Vân Lục xuống xe rồi nói tạm biệt với Lưu Yến, Lưu Yến cao hứng vẫy vẫy tay, ánh mắt dừng ở toà chung cư. Một căn chung cư ở đây so với mức lương của cô ấy thì quả thật không dám mơ tưởng. Vân Lục xách túi, quàng lại khăn rồi bước vào cổng.
Trong nhà sáng chưng, Vân Lục thay giày, cởi khăn quàng cổ rồi nhìn về phía thư phòng. Căn phòng này đã sửa sang xong, hoàn toàn có thể dùng được rồi.
Vân Lục đi tới, Giang Úc mặc áo sơ mi đen, tay xoay xoay mô hình địa cầu trên bàn cúi đầu gọi điện thoại.
Ánh đèn trong thư phòng chiếu lên bóng dáng cao lớn của hắn, vai rộng chân dài. Vân Lục lén lút đi tới, ôm lấy eo hắn từ phía sau.
Mùi hương nam tính tràn ngập hơi thở, Giang Úc khựng lại, thu hồi bàn tay trên quả địa cầu đặt lên mu bàn tay Vân Lục rồi khẽ v**t v* làn da trơn bóng mềm mại.
"Được rồi.
Hàng tồn kho lấy ra dùng trước, nhưng phải kiểm tra hạn sử dụng cho cẩn thận.
Nếu bất cẩn để người mua nhận được hàng hết date, thì ông không cần ngồi cái ghế đó nữa."
Giọng nói của Giang Úc lạnh nhạt mang theo uy h**p, người phụ trách ở đầu bên kia vội vàng đáp ứng.
Vân Lục nghe hắn nói xong cũng lập tức buông tay ra đứng thẳng người, xoay người muốn đi lấy điện thoại. Nhưng chưa đi được hai bước cánh tay đã bị kéo giật lại, cả người va vào lồng ngực Giang Úc. Hắn cúi đầu để điện thoại ra xa rồi m*t môi Vân Lục một cái: "Em định đi đâu?"
"Em đi gọi điện thoại, bảo bọn họ để ý hạn sử dụng." Vân Lục giãy giụa muốn rời đi. Giang Úc ôm eo cô cong môi cười: "Để anh cúp máy rồi gọi giúp em."
Nói xong hắn liền áp điện thoại vào tai rồi nói: "Cúp nhé, có chuyện gì thì gọi cho tôi."
Người phụ trách: "Được, được ạ!"
Cách điện thoại mà vẫn có thể nghe thấy giọng nói mềm mại nhu mì ở đầu dây bên kia, vừa nghe liền muốn xem mặt cô gái này trông như thế nào. Người phụ trách nhanh chóng tắt máy, không nên hóng hớt chuyện của sếp.
Giang Úc ôm eo Vân Lục, tựa người vào bàn, chống cằm lên vai Vân Lục rồi đưa điện thoại cho cô.
Vân Lục giơ tay nhận lấy chiếc điện thoại màu đen, bấm số Lưu Yến rồi gọi đi. Cô ấy nghe máy rất nhanh.
Vân Lục bảo Lưu Yến dặn dò bên kho hàng kiểm tra cẩn thận hạn sử dụng. Đơn hàng quá nhiều sợ bọn họ thiếu hàng sẽ lôi cả hàng hết date ra thay thế.
"Vâng! Tổng giám đốc Vân!" Lưu Yến đang muốn nói thêm thì nghe thấy có một giọng nói trầm thấp truyền qua điện thoại: "Em béo lên à?"
"Không béo!" Vân Lục nhẹ nhàng trả lời, có vài tiếng tạp âm vang lên truyền tới chỗ Lưu Yến.
Lưu Yến: "...."
Mẹ kiếp.
Cô ấy vội vàng cúp máy, không đợi Vân Lục trả lời nữa.
*
Vân Lục bị Giang Úc bế lên đặt trên bàn làm việc, hắn nhấc tay cởi bớt vài cúc áo rồi cúi xuống hôn Vân Lục, hai đầu lưỡi xoắn vào nhau, hơi thở cả hai người càng lúc càng nóng.
Chân dài duỗi sang hai bên, Vân Lục lùi người ra phía sau, bàn tay bám chặt lấy mép bàn.
"Thời gian sắp tới sẽ không bận rộn như thế này nữa nhỉ?"
Giang Úc th* d*c, giọng nói trầm khàn vang lên ngay bên tai Vân Lục
"Vâng.."
"Vậy chuẩn bị Tết nhé?" Giang Úc nói xong liền dùng sức tiến công, Vân Lục nấc lên, giọng nói như tan thành từng mảnh:
"V....ân....g....."
"Ngoan quá!"
Sáng hôm sau dì bảo mẫu tới dọn dẹp nhà cửa, Vân Lục hôm nay không tới công ty nên cũng xắn tay vào phụ việc. Giang Úc hôm nay cũng ở nhà, mặc đồ đôi với Vân Lục là một bộ quần áo pijama màu đen. Hắn đi tới đi lui trong nhà, một lát lại nghe điện thoại, một lát lại chạy tới nhìn Vân Lục dọn dẹp.
Khoảng tường phía trên cao không lau tới được nên Vân Lục túm Giang Úc tới hỗ trợ. Hắn không thể làm gì hơn ngoài nhét điện thoại vào túi quần rồi đứng lên ghế đôn bắt đầu tham gia vệ sinh nhà cửa.
"Lau chỗ nào?"
"Chỗ màu đen kia kìa, đó đó, anh lau đi."
Tủ âm tường Vân Lục làm màu trắng, sau một thời gian thì đã bị bám không ít bụi. Giang Úc cầm miếng giẻ lau ngửa đầu lên nhìn rồi bắt đầu lau lau chà chà.
Đúng lúc này Vân Lục có điện thoại, cô cầm lên xem thì thấy là Giang Mạn Mạn gọi video tới.
Vân Lục nhận máy.
Giang Mạn Mạn ló đầu vào rồi hỏi liên tiếp: "Chị dâu, chị dâu, em đây. Mọi người đang làm gì vậy? Sao anh trai em đứng cao như vậy?"
Vân Lục giở điện thoại lên cho Giang Mạn Mạn xem.
Cô bé liền thấy Giang Úc đang đen mặt lau tủ, khuôn mặt khó chịu nhưng vẫn làm.
"Má ơi!!! Anh trai em mà cũng làm vệ sinh sao? Chị dâu!!! Em không bị ảo giác chứ??? Ba ơi? Ba!!! Ba đến đây mà xem, anh ấy ở nhà còn không thèm nhặt chai dấm bị đổ lên đâu."
Giang Mạn Mạn vừa nói liến thoắng vừa trố mắt nhìn màn hình điện thoại.
Chỉ vài giây sau trong điện thoại xuất hiện thêm gương mặt của Giang Lục, ông nhìn màn hình rồi nhướng mày.
Giang Mạn Mạn hỏi: "Ba! Ba xem đi! Anh ở nhà đâu chịu làm gì.
Lần trước dép con bị bẩn nhờ anh lấy cho đôi mới mà anh cũng không chịu."
Giang Lục xoa mũi: "Con cũng đâu phải vợ của nó.
Con nghĩ gì mà bảo nó nghe lời con?"
Giang Lục nói xong liền rời đi, Giang Mạn Mạn gào lên một tiếng rồi cầm điện thoại đuổi theo ông: "Ba! Ba nói đi, có phải ngày xưa ba cũng giúp mẹ làm việc không?"
"Đàn ông nhà này ấy à...." Trong điện thoại truyền tới tiếng nói già nua của dì bảo mẫu, bà cười cười nói tiếp: "Ba con nhé, còn giặt cả q**n l*t cho mẹ con đó."
Giang Mạn Mạn: "Con không tin!"
Vân Lục nghe xong cũng sửng sốt, điện thoại bị Giang Úc giật đi mất. Hắn bỏ điện thoại vào trong túi quần rồi không kiên nhẫn hỏi: "Còn chỗ nào nữa?"
Vân Lục ngẩng đầu, chỉ vào tủ âm tường bên cạnh: " Bên đó, chỗ màu xám ấy."
Giang Úc nhấp môi, dùng sức mà lau. Người hắn cao, chỉ cần đứng lên chiếc ghế thôi là có thể chạm tới nóc phòng rồi. Sườn mặt rất lạnh lùng, biểu cảm khó chịu nhưng động tác lại rất nghiêm túc.
Vân Lục không nhịn được bật cười.
Cô chọc chọc tay vào eo Giang Úc: "Anh chưa từng giặt giúp em."
"Máy giặt để làm cảnh à?"
Giang Úc bật lại luôn.
Vân Lục: "....."
Vài giây sau hắn lại cúi đầu, ngón tay móc lấy dây áo nội y của Vân Lục rồi nhướng mày. "Vậy anh giặt nội y giúp em?"
Đầu ngón tay mát lạnh tiếp xúc với da thịt của cô. Vân Lục đỏ mặt đẩy tay Giang Úc ra: "Không cần!"
Giang Úc cười nhẹ: "Cần đi, ngày nào anh cũng giặt giúp em."
"Không mà..."
Dì bảo mẫu đứng cách hai người không xa cũng đỏ cả mặt, dùng thêm sức lau cửa kính. Người trẻ tuổi bây giờ quả nhiên cái gì cũng dám nói.
*
Sau trận đánh cuối năm, sổ sách của Vân thị cực kỳ đẹp, Vân Lục tuyên bố nghỉ tết, phòng làm việc Lục Lạc cũng nghỉ. Vân Lục tới sân bay đón Lăng Diên, Lăng Diên kéo theo hai rương hành lý, một chiếc đựng toàn trang phục mới thiết kế.
Bà biết Vân Lục sẽ tới Giang gia ăn tết nên đã chuẩn bị một chút lễ vật. Vân Lục chưa học xong bằng lái xe nên thời gian này Lăng Diên đều dùng chiếc Tesla đỏ của cô.
Lăng Diên tới nên Giang Úc lại trở về nhà cũ Giang gia ở. Gia tộc Giang gia rất lớn, đến tết là họ hàng gần xa trong nhà sẽ tới đi lại thăm hỏi nhau. Hai mẹ con Vân Lục lại có khoảng thời gian dành riêng cho nhau.
Vân Xương Lễ đưa ra đề nghị ba người cùng đi ăn một bữa cơm mừng năm mới nhưng Lăng Diên đã từ chối. Vân Lục ngồi ngay bên cạnh nghe mẹ cô lạnh lùng nói chuyện với Vân Xương Lễ.
Cô có thể nhìn thấy sự kiên quyết trong mắt bà.
Đã bước ra ngoài xã hội, va chạm nhiều hơn, gặp được nhiều người hơn thì sẽ phát hiện ra người mình đã từng cảm thấy là người tốt nhất hoá ra cũng không phải là người tốt nhất. Ngoài xã hội còn có nhiều người còn tốt hơn nữa.
Vân Lục cũng không muốn gặp Vân Xương Lễ. Cô nghiêng người rúc vào lòng Lăng Diên: "Mẹ, mẹ có nghĩ tới chuyện tìm đối tượng không?"
Lăng Diên vẫn còn trẻ như vậy, sống một mình đến già cũng không quá thực tế. Vân Lục hy vọng có một người xuất hiện yêu thương, chăm sóc và ủng hộ sự nghiệp của bà.
Lăng Diên sửng sốt, vuốt tóc Vân Lục rồi nói: "Tạm thời thì chưa, giờ mẹ chỉ muốn phát triển sự nghiệp cho tốt đã."
"Vậy có ai theo đuổi mẹ không?" Vân Lục có thể hiểu được suy nghĩ của Lăng Diên, trước kia cô không hiểu, nhưng từ sau khi cô nghiêm túc với công việc thì cô hoàn toàn có thể hiểu được quyết định của bà. Đối với cô, may mà Giang Úc cũng bận, hai người không có nhiều thời gian ở bên nhau. Nếu ngày nào cũng ở cạnh nhau 24/24, có khả năng cô sẽ từ bỏ tình yêu mà chọn sự nghiệp.
Lăng Diên ngẩn người, cười cười nhéo má Vân Lục nhưng không nói gì.
Hai mắt Vân Lục sáng lên: "Vậy là có rồi?"
"Con lo chuyện của con đi!" Lăng Diên bóp má Vân Lục, cô giãy ra rồi nói tiếp: "Mẹ, mẹ nói đi mà. Là ai thế? Là ai đang theo đuổi mẹ? Có đẹp trai không? Dáng người thế nào? Tính tình có tốt không?"
Vân Lục hỏi liên tiếp, cô bỗng nhiên cảm thấy kiếp sống này quá tuyệt vời. Vân Lục chớp chớp mắt nhìn Lăng Diên chằm chằm, trong mắt cô đều là tò mò. Lăng Diên nghiêng đầu đẩy đầu Vân Lục ra rồi bật cười
"Tránh ra.
Chuyện này có liên quan gì tới đứa nhóc như con chứ?"
"Con không phải là đứa nhóc, con còn suýt chút nữa kết hôn rồi đấy." Nếu không phải vì có vụ bắt cóc kia, có lẽ Giang Úc đã lôi cổ Vân Lục đi đăng ký từ lâu rồi.
Lăng Diên bật cười: "Thằng bé Giang Úc thật ra khá tốt."
Ít nhất còn có thể thương lượng với nhau.
Vân Lục đỏ mặt: "Vâng."
Có một khoảng thời gian Vân Lục rất sợ hắn tức giận, quả thật lúc đó tính tình hắn cũng không được tốt. Haizz.
29 tết.
Vân Lục hơi khẩn trương, cả một buổi sáng đều đi tới đi lui trong nhà. Lăng Diên nhìn mà buồn cười: "Chỉ là đi ăn một bữa cơm thôi, không phải là chuyện gì lớn. Con đừng quá khẩn trương." Bà đi tới đè vai Vân Lục xuống kéo cô tới sô pha.
Giang Úc vốn mời cả Lăng Diên tới Giang gia ăn cơm, nhưng Lăng Diên cảm thấy hai đứa trẻ còn chưa kết hôn, bà đi thì thật sự không thích hợp. Vân Lục phải đi một mình nên cô mới khẩn trương như vậy.
Vân Lục thở một hơi thật dài để thả lỏng bản thân. Lăng Diên đứng dậy vào phòng lấy ra hai chiếc váy: "Con định mặc cái nào?"
Một chiếc màu trắng, một chiếc màu đỏ. Màu đỏ không đậm, là váy len bó sát người, còn có thêm một chiếc thắt lưng màu đen đi kèm.
Chiếc màu trắng bên trên là len, bên dưới là ren, trông rất dịu dàng ngây thơ. Vân Lục cảm thấy chiếc váy màu đỏ trông đoan trang lịch sự hơn. Nên cô chỉ vào chiếc váy màu đỏ
"OKAY! Vậy thì con đi thay đi!" Bà vừa nói vừa kéo Vân Lục đứng dậy. Vân Lục vào trong thay đồ, trang điểm rồi làm tóc, loay hoay một hồi cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Chuẩn bị gần xong thì Giang Úc cũng gọi điện tới, nói rằng hắn đang chờ dưới lầu.
Vân Lục tô son môi rồi xách túi ra khỏi phòng. Lăng Diên đẩy rương hành lý tới cho cô, Vân Lục giơ tay đón lấy.
Lăng Diên cười cười cổ vũ cô: "Cố lên nhé. Bình tĩnh, bình tĩnh."
"Vâng!" Vân Lục đứng ở thang máy gật đầu với bà.
*
Vân Lục kéo vali đi ra ngoài, cô búi tóc rối, vài sợi tóc rũ xuống cần cổ trắng nõn, chiếc váy đỏ làm nổi bật lên làn da trắng đến phát sáng của cô, cả người xinh đẹp lại tràn đầy khí chất. Người qua đường đều ngoái lại nhìn cô.
Giang Úc càng không thể rời mắt, hắn nhìn cô chăm chú một lúc rồi mới bừng tỉnh, mở cửa xe bước tớinhận lấy chiếc vali trong tay Vân Lục: "Gì thế?"
Vân Lục ngẩng đầu nhìn hắn, đang định trả lời thì Giang Úc đã khom lưng hôn cô. Vân Lục sửng sốt, chưa kịp phản ứng lại thì Giang Úc đã đưa lưỡi sang móc lấy lưỡi cô mà m*t mát. Vân Lục đỏ mặt.
Mùi son môi trộn lẫn giữa môi lưỡi hai người.
Giang Úc dừng lại, dùng đầu ngón tay quệt nhẹ lên môi.
Son môi dính đầy ngón tay
Giang Úc nhướng mày.
Vân Lục bật cười, giơ tay lên cẩn thận lau cho hắn.
Giang Úc khẽ mím môi im lặng chờ cô lau son, đầu ngón tay nâng cằm Vân Lục lên.
"Hôm nay em rất đẹp."
Vân Lục chớp mắt "Thật không? Anh cũng rất đẹp trai."
Giang Úc hôm nay mặc áo sơ mi trắng và quần jean đen, áo khoác ngoài cũng màu đen nốt. Cả người vừa sạch sẽ vừa khí chất. Hắn bật cười.
"Chồng của em có ngày nào không đẹp trai chứ hả?"
Nói xong Giang Úc nắm tay Vân Lục đi về phía xe. Hôm nay hắn lên cơn thần kinh lại lái xe thể thao, nhưng không phải là chiếc xe cũ.
Thương hiệu gì thì Vân Lục không nhận ra nổi, gầm xe rất thấp, thân xe màu đen bóng loáng, trong cực kỳ ngầu. Giang Úc nhét vali vào cốp trước đầu xe rồi lên xe thắt dây an toàn cho Vân Lục, còn tranh thủ hôn vào cổ cô vài cái: "Trong vali có gì?"
"Là quần áo cho Mạn Mạn."
"Ồ?" Giang Úc cười: "Cũng tốt!"
Giang Úc khởi động xe rồi lái thẳng về Minh Nguyệt Sơn Thuỷ.
Biệt thự ở đây đắt đến líu cả lưỡi, đúng chuẩn tấc đất tấc vàng trong truyền thuyết. Hơn nữa cả một khu rộng như vậy cũng chỉ có 60 hộ. Diện tích của một căn biệt thự cũng rất lớn, còn có cả sân golf mini. Đèn bên ngoài biệt thự đã sáng, trong sân còn có rất nhiều loài hoa mà Vân Lục không biết tên.
Xe vừa dừng lại đã thấy bóng dáng Giang Mạn Mạn lao từ trong nhà ra: "Chị dâu!! Chị dâu!!"
Vân Lục bước xuống xe, Giang Mạn Mạn đã vội vàng khoác tay cô kéo người vào trong nhà.
Giang Úc kéo vali đi phía sau, vào đến cửa nhà thì thấy Giang Lục đang xuống cầu thang, ông mặc áo sơ mi đen và quần dài đen, mỉm cười lên tiếng: "Chào buổi tối!"
Vân Lục vội vàng trả lời: "Chào buổi tối chú!"
"Tự nhiên như ở nhà nhé!" Ông vừa sửa tay áo vừa đi về hướng sô pha. Giang Mạn Mạn cũng kéo Vân Lục ngồi xuống sô pha, Giang Lục cầm ấm trà nhìn Vân Lục rồi hỏi: "Cháu muốn uống gì? Hồng trà có được không?"
Vân Lục: "Cháu uống gì cũng được ạ!"
Giang Lục mỉm cười cúi đầu bắt đầu pha trà. Bàn tay Giang Úc rất giống tay ông, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Ông nhẹ giọng hỏi: "Mẹ cháu ở nhà một mình sao?"
"Vâng ạ." Vân Lục gật đầu.
"Ừm. Thành tích gần đây của Vân thị không tồi." Hương trà bay thoang thoảng trong không khí, ông rót trà ra chén.
"Là Giang Úc dạy tốt ạ."
Giang Úc ngồi ở trên tay vịn ghế sô pha, bóp bóp tay Vân Lục, 'xuỳ' một tiếng.
Giang Lục nghe xong liền ngẩng đầu, cười nói: "Vậy xem ra hội chợ đồ ăn vặt Vân vị là bài tập xuất sư sao?"
Vân Lục sửng sốt.
Cô không hiểu lắm nên nhìn về phía Giang Úc.
Giang Úc cong môi, gõ gõ lên mũi Vân Lục rồi cầm lấy ipad trên bàn đưa cho cô, Vân Lục cúi đầu xem, càng xem càng thấy mông lung: "Sao giống với phương án của em vậy?"
Giang Lục: "Giống lắm đúng không? Mọi người trong công ty còn cho rằng nó tiết lộ phương án kinh doanh cho cháu. Thiếu chút nữa là thành tội phạm kinh tế rồi."
Vân Lục: "...."
Nghiêm trọng vậy sao?