Dưới ánh mắt tóe ra lửa Giang Úc, Thành Ly thu tay lại rồi lùi về phía sau một bước, khuôn mặt vô cảm không cảm xúc.
Ánh đèn flash từ bốn phía tiếp tục lóe lên, chiếu thẳng vào bóng dáng hai người trên sàn diễn. Vân Lục xấu hổ không chịu nổi, cô túm lấy vạt áo của Giang Úc nắm trong tay, vừa ngước lên thì nhìn thấy Lăng Diên đang đứng bên dưới, Vân Lục đột nhiên buông tay ra rồi đẩy đẩy Giang Úc: "Em phải hoàn thành đã."
Giang Úc nghiêng đầu, nhìn Vân Lục vài giây rồi quay người đi xuống khỏi sàn diễn.
Hắn vừa rời đi, nhạc nền trình diễn lại vang lên. Vân Lục điều chỉnh lại tâm trạng rồi tiếp tục bước đi, cô đi tới điểm cuối sân khấu rồi đứng yên, xoay người làm cho tà váy bay bay, mang theo chút tiên khí.
Khán giả bên dưới lại bàn tán xôn xao:
A: "Tôi đã nói mà, bảo sao nhìn quen mắt tới như vậy, hóa ra là bạn gái của Giang Thái tử gia."
B: "A a a a Giang Thái tử gia đẹp trai quá đi mất."
C: "Chiếc váy này sẽ là của tôi!"
D: "Này vừa rồi có ai để ý ánh mắt của Giang Thái tử gia rất doạ người không?"
E: "Người ta vừa đỡ bạn gái hắn một cái mà Giang Thái tử gia ghen ngay và luôn được."
Vân Lục xoay người bước vào bên trong hậu trường rồi thở phào một hơi, cô lảo đảo đi xuống bậc thang, lướt qua một người mẫu nữ của thương hiệu khác.
Lăng Diên đã trở về hậu trường. Vân Lục vừa nhìn thấy bà liền mếu máo: "Mẹ, suýt chút nữa thì con phá..."
"Không sao cả, không sao cả."
Lăng Diên nắm tay Vân Lục: "Mẹ bị con dọa hết cả hồn đấy, may mà có Thành Ly kịp thời đỡ con, cũng phải cảm ơn bạn trai con nữa đấy."
Vân Lục 'vâng' một tiếng, có chút tò mò không hiểu tại sao hôm nay Giang Úc lại có mặt ở đây.
Vân Lục ra khỏi hậu trường thì dừng bước. Giang Úc đứng cách đó không xa vẫn đang ngậm điếu thuốc, tay đút trong túi quần, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, cảm xúc trong mắt hắn hình như không tốt lắm.
Lăng Diên cũng dừng lại theo. Đúng lúc này, thang máy phía sau lưng Giang Úc mở ra, Giang Mạn Mạn khoác tay Giang Lục bước ra, cực kỳ vui vẻ mà gọi to: "Anh!"
Giang Úc quay đầu lại.
Giang Lục bước tới đứng bên cạnh hắn, nhấc tay con gái ra rồi đẩy sang cho Giang Úc, trầm giọng: "Em gái con nằng nặc đòi đến xem, ba thuận tiện đưa tới đây luôn. Để ý con bé đấy." Giao phó con gái cho con trai xong, Giang Lục liền xoay người định rời đi, nhưng ông lại nhìn thấy Vân Lục đang đứng cách đó không xa, ánh mắt ông quét qua người phụ nữ mặc sườn xám màu đen đứng bên cạnh Vân Lục. Người đó nhận thấy ánh mắt của ông liền gật đầu chào hỏi. Giang Lục nhướng mày, cũng gật đầu đáp lại.
Xem như chào hỏi một lần.
Người đó là mẹ của Vân Lục, trước kia ông đã xem qua tư liệu về cô bé này, Giang Lục thu hồi ánh mắt, sửa lại cổ áo rồi đi vào thang máy.
Cửa thang máy khép lại, cũng che khuất luôn vạt váy đen và vòng eo lả lướt kia..
Giang Mạn Mạn khoác tay Giang Úc, quay qua quay lại thì nhìn thấy Vân Lục liền hét to: "Chị dâu!!"
"A a a chị dâu!!!" Giang Mạn Mạn vừa hét vừa chạy về phía Vân Lục, Vân Lục hơi bất ngờ, rồi bật cười bất đắc dĩ dang tay đỡ lấy cô bé đang chạy như điên tới. "Chị dâu, chị dâu!! Chị mặc bộ váy này thật sự cực kỳ xinh đẹp luôn!!!
Em đến muộn quá, vừa rồi còn phải xem trước qua livestream.
May quá, có Thành Ly ca ca đỡ chị, ái ái ái.... anh???"
Giang Mạn Mạn bị túm cổ áo kéo ra, cô bé vùng vẫy muốn tiếp tục ôm Vân Lục, Vân Lục giữ lấy hai tay Giang Mạn Mạn rồi ngẩng đầu nhìn Giang Úc đang trầm mặt im lặng đứng ngay phía sau.
Giang Úc đang tức giận, Vân Lục cảm nhận được, cô nhìn Giang Úc rồi nhẹ nhàng lên tiếng: "Em mời hai người ăn cơm nhé?"
"Được ạ!!" Giang Mạn Mạn vui mừng nhận lời.
Giang Úc hất cằm: "Ai cần em mời?
Em đi trình diễn, ngã một cái, còn thuận tiện ngã luôn vào lòng học trò của em?"
Giang Úc vốn lạnh lùng, nay lại nói ra những lời như thế này.
Nhiều người đi ngang qua chỗ bọn họ đang đứng đều nhìn qua hóng hớt, mặt Vân Lục nóng bừng, Giang Úc quả nhiên tức giận rồi. Cô buông tay Lăng Diên ra rồi bước đến trước mặt hắn.
Vốn định nắm tay Giang Úc, ai ngờ hắn lại đột nhiên lùi về phía sau một bước, ngậm điếu thuốc rũ mắt lạnh lùng nhìn cô.
Vân Lục ngẩn người, lại tiến lên muốn kéo tay hắn, Giang Úc lại chắp tay ra sau lưng trốn tránh. Vân Lục hết cách đành túm lấy vạt áo trước ngực hắn.
"Anh đừng lùi lại nữa, sắp đụng vào thang máy rồi."
Vân Lục hạ giọng cầu xin, giọng nói mềm mại ngọt ngào.
Hầu kết Giang Úc khẽ động, hắn dừng lại nhìn cô gái nhỏ đang đứng sát hắn rồi lạnh nhạt lên tiếng: "Anh muốn làm một việc, cần sự đồng ý của em!"
Vân Lục ngửi mùi thuốc lá trên người hắn, ngẩng đầu lên hỏi: "Việc gì?"
"Giải tán GY!" Giang Úc lãnh đạm trả lời.
Vân Lục cứng người.
Cô còn chưa kịp phản ứng lại, Giang Mạn Mạn đang đứng bên cạnh hóng hớt đã nhảy bổ lên: "Hả? Không được! Không thể giải tán. GY đẹp trai như vậy...
Anh! Anh là đồ không biết xấu hổ, em tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu!!
Chị dâu, chị đừng nghe anh ấy!"
Giang Mạn Mạn nhảy tới nhảy lui giữa hai người, liến thoắng nói không ngừng.
Giang Úc không buồn nhìn Giang Mạn Mạn, chỉ duỗi tay nhéo cằm Vân Lục nâng lên rồi híp mắt nhìn cô: "Thế nào?"
Vân Lục nghĩ mãi không ra tại sao Giang Úc lại đột nhiên có yêu cầu như vậy. Vừa rồi lúc trình diễn, Thành Ly cũng chỉ đỡ cô một cái, đâu có làm gì quá đáng đâu? Cô tốn công tốn sức, hao hết tâm tư thành lập Truyền thông Tinh Diệu chính vì muốn nuôi dưỡng tài năng của năm người họ, hơn nữa đây còn là sự nghiệp đầu tiên của cô.
Thời gian đầu ở Vân thị rất khó khăn, cô bị xem thường không ít lần. Tuy rằng đó thực sự là sản nghiệp của nhà cô, lại còn là do một tay Vân Xương Lễ chống đỡ mà lên. Nhưng cô còn chẳng có nhiều tình cảm đối với Vân thị bằng Truyền thông Tinh Diệu. Hơn nữa GY đang trên đà phát triển tốt như vậy, chắc chắn cô sẽ không giải tán nhóm. Vân Lục mím môi trả lời:
"Chẳng ra làm sao cả. Em sẽ không giải tán GY!
Ngoại trừ chuyện này, những chuyện khác em đều có thể đáp ứng anh." Vân Lục an tĩnh nhìn Giang Úc.
"Chuyện gì cũng được?" Giang Úc bóp cằm Vân Lục, cô đau đến nhíu mày, gật gật đầu.
Giang Úc rút điếu thuốc ra rồi nói: "Em sinh cho anh một đứa con.
Ngày 28 cuối năm đi đăng ký kết hôn."
"Hả?" Vân Lục đần người ra.
Giang Mạn Mạn cũng sững sờ đứng đực một chỗ, hết nhìn anh trai lại nhìn sang chị dâu.
"Sao? Trả lời anh!" Giang Úc túm lấy Vân Lục kéo cô vào trong lòng.
Vân Lục đỏ ửng cả mặt, cô túm lấy vạt áo của Giang Úc, đang muốn lên tiếng thì phía sau truyền tới giọng nói của Lăng Diên: "Không được!"
Cả ba người đều quay đầu nhìn sang. Lăng Diên hùng hổ bước tới túm lấy cánh tay Vân Lục rồi kéo cô về sau lưng bà: "Vân Lục còn nhỏ, dù là sinh con hay gả cho cậu cũng đều quá nhỏ, cuộc đời của con bé mới chỉ bắt đầu."
Giang Úc nhìn Lăng Diên, hắn tôn kính Lăng Diên nhưng không đồng nghĩa với việc sẽ nghe lời bà. Hắn thong thả ung dung dập tắt điếu thuốc, nhàn nhạt cất tiếng: "Mẹ vợ, có phải mẹ nên nghe Vân Lục nói vài câu đã không?"
Lăng Diên siết chặt cổ tay Vân Lục, nghiêng đầu nhìn cô.
Vân Lục bị mọi người nhìn chằm chằm, da đầu cũng tê dại, cô nuốt khan: "Em..."
Cô không muốn kết hôn sớm như vậy.
Nhưng Giang Úc muốn cô giải tán GY, cô cũng không muốn sinh con. Nhưng như vậy Giang Úc sẽ tức giận, Vân Lục chưa từng trải qua hôn nhân, không biết sự trói buộc ghê gớm của nó, càng không biết việc sinh đẻ và nuôi dưỡng một đứa bé vất vả đến mức nào.
Lăng Diên đen mặt: "Lục nhi, mẹ nói cho con biết..."
"Mẹ, con cảm thấy... có thể suy nghĩ thêm."
Lăng Diên: "...."
Gì vậy?
Giang Mạn Mạn vui sướng mà nhảy dựng lên:
"Oa, quá tuyệt vời.
Em sắp có cháu trai, cháu gái rồi.
Wow wow wow!!!"
Sắc mặt Giang Úc lúc này mới thả lỏng, hắn cúi đầu cười rồi tiến lên kéo Vân Lục lại, nhìn Lăng Diên rồi mỉm cười nói: "Mẹ vợ, con cảm ơn!"
Lăng Diên: "....."
Bà chỉ hận rèn sắt không thành thép, cái con bé ngốc này. Lăng Diên sốt ruột muốn phun lửa: "Vân Lục, con còn nhỏ lắm con có biết không hả?
Con nhìn ba và mẹ đi, ba mẹ kết hôn quá sớm, sinh ra con cũng sớm, cuối cùng thì con....
Con có được hạnh phúc không?" Lăng Diên khẩn trương tới mức xé toạc cả vết sẹo trong tim ra. Vân Lục sửng sốt, mấp máy miệng muốn trả lời thì Giang Úc lấy hai tay bịt tai cô lại rồi ngẩng đầu nhìn Lăng Diên:
"Mẹ vợ, con không phải Vân Xương Lễ!
Cũng tuyệt đối không trở thành người như ông ta!
Con chỉ biết con sẽ làm được tốt hơn cả cha của con.
Đàn ông Giang gia vốn đều rất thâm tình."
Giang Úc chậm rãi lên tiếng, từng câu từng chữ đều hùng hồn có khí phách.
Giang Mạn Mạn đứng bên cạnh cũng gật đầu lia lịa: "Không sai đâu ạ! Đàn ông Giang gia chúng con đều rất chung thuỷ."
Giang Mạn Mạn bẻ ngón tay đếm đếm
"Ông nội này, ba này, chú này, cậu này, ừm,.... à còn con, cả anh trai con nữa..."
Lăng Diên im lặng nhìn Giang Úc, rồi lại nhìn Vân Lục đang bị Giang Úc bịt tai lại.
Đột nhiên bình tĩnh lại.
Bà lên tiếng: "Việc này không thể cứ như vậy mà quyết định được."
Giang Úc cũng không nói gì. Nếu Vân Lục không chịu gả cho hắn, vậy thì hắn sẽ tìm đủ mọi cách để giải tán cái đám GY chết tiệt này.
Vân Lục bị Giang Úc bịt tai nên không nghe thấy hắn và mẹ cô nói những gì. Nhưng sắc mặt cả hai người đều không tốt.
Vân Lục bị kẹp ở giữa run lên bần bật. Cũng may tính tình Giang Mạn Mạn rất hoạt bát, cô bé túm lấy Vân Lục rồi nói chuyện trên trời dưới biển, Vân Lục nói một hồi mới có thể ổn định lại tâm trạng, cô muốn mời Giang Úc và Giang Mạn Mạn ăn cơm nên gọi điện đặt phòng trước.
Sau đó quay lại tìm Lăng Diên, bà đang sửa sang lại đống trang phục: "Mẹ không đi đâu, con đi cùng hai người họ là được rồi.
Mẹ dù sao cũng phải mời đoàn đội đi ăn bữa cơm chứ?" Lăng Diên nhìn Vân Lục, tâm tình cũng không còn buồn bực như vừa rồi nữa.
Vân Lục 'à' một tiếng. Phòng làm việc của mẹ cô còn nhiều người như vậy. Nghĩ tới cái tính tình bọ chó cùng khuôn mặt liệt của Giang Úc, thật sự không nên ăn cơm chung với người lạ.
Vân Lục nói: "Vậy để con đặt bàn mời khách."
"Không cần đâu, cái con bé ngốc này."
Dương Yến cười từ chối, nhưng Vân Lục đã cầm điện thoại lên chuẩn bị gọi điện đặt bàn. Đúng lúc này cửa bị gõ vài tiếng, hai mẹ con Vân Lục đều quay đầu nhìn lại, Giang Úc dựa vào cửa nói: "Con đã đặt phòng rồi, ngay trên tầng 8, mẹ dẫn mọi người trực tiếp đi thẳng lên là được."
Giang Mạn Mạn đứng sau Giang Úc cũng lên tiếng: "Đúng ạ! Hải sản trên tầng 8 ngon lắm đó dì ơi. Dì không cần khách khí với bọn con, đây là lòng hiếu thảo của anh trai con thôi."
Vừa rồi Lăng Diên và Giang Úc ở bên ngoài có chút không hợp ý nhau. Lăng Diên nhìn chàng trai mặc một cây đen trước mắt, càng cảm thấy không thoải mái hơn. Bà hờ hững gật đầu: "Vất vả rồi."
Giang Úc cười một cái đáp lại sau đó vẫy tay với Vân Lục.
Vân Lục siết chặt điện thoại trong tay, nhìn Lăng Diên rồi cúi xuống thơm má bà một cái rồi mới rời đi. Vừa ra tới cửa Giang Úc đã vòng tay ôm eo cô, Giang Mạn Mạn thì khoác một cánh tay khác của Vân Lục.
Lăng Diên nhìn theo bóng lưng ba người dần biến mất ở cửa, thở dài một hơi, mấy nhà thiết kế ở lúc này mới lên tiếng:
"Tổng giám đốc Lăng, con rể nhà chị đẹp trai thật đấy."
"Trông chắc cũng có tiền đấy nhỉ?"
"Vô nghĩa, đó là Giang Thái tử gia của Lê Thành đó, còn có thể không có tiền sao?" Nữ trợ lý miết miết cốc cà phê, khuôn mặt tràn đầy ngưỡng mộ. "Tổng giám đốc Lăng, có người con rể như vậy thì không được ngại, giục con gái ngài phải nhanh chóng kết hôn, kiểu đàn ông như thế này phải nắm chặt trong tay mới được."
"Đúng đấy, nhưng mà cả hai đứa đều còn trẻ quá. Vân Lục nếu sốt ruột quá sợ là sẽ doạ Giang Thái tử gia bỏ chạy."
Thiếu gia con nhà giàu, làm gì có chuyện muốn kết hôn sớm chứ? Tiền không thiếu, phụ nữ lại càng không. Chưa chơi đủ 8 năm, 10 năm thì chưa chịu ngoan ngoãn kết hôn đâu.
Mà kết hôn rồi cũng không nhất định sẽ thành thành thật thật với vợ.
Có mấy người mẫu nữ đều đã từng hẹn hò với thiếu gia con nhà giàu, ra tay rất hào phóng, tiền tiêu không hết, quà cáp không thiếu, nhưng không bao giờ nhận được tình yêu của họ. Lúc trên giường thì mùi mẫn đắm đuối, mặc quần lên là có thể chia tay ngay lập tức.
Những cô gái trót rơi vào lưới tình với đám công tử này đều sẽ mang theo một thân đầy thương tổn mà hèn mọn rời đi.
Nghe mấy cô gái kể chuyện xong. Lăng Diên không nhịn được mà lên tiếng:
"Không phải đâu, là thằng bé muốn kết hôn, vừa rồi còn nói muốn Vân Lục sớm gả cho nó một chút."
"Hả? Tổng giám đốc Lăng, thật hay giả vậy?"
"Không phải chứ?"
"Vân Lục nhặt được bảo bối sao?"
Lăng Diên: "Không phải Vân Lục nhà chúng tôi sốt ruột đâu."
"Ha ha...."
"Tổng giám đốc Lăng à, tôi thấy hơi khó tin sao ấy...."
Nhưng cũng chẳng có lý do gì khiến Lăng Diên phải nói dối cả, mọi người đến nửa tin nửa ngờ, lại có chút hâm mộ Vân Lục.
Sau khi thu dọn xong tất cả đồ đạc. Lăng Diên dẫn cả đoàn đi thẳng lên nhà hàng ở tầng 8. Riêng nhóm người mẫu cũng đã hơn 20 người rồi. Nên phải chia ra hai thang máy đi lên.
Lăng Diên dẫn đầu đi ra ngoài, nhưng vừa bước ra cả đoàn người đều dừng lại.
Trong nhà hàng có một đoàn người đi ra, người đi đầu đang cúi đầu nghe một người khác nói chuyện. Sau khi ông ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lăng Diên và đoàn người của bà thì gật gật đầu. Lăng Diên sửng sốt, lúc này mới nhớ ra người đàn ông này chính là cha của Giang Úc - Giang Lục. Bà cũng gật đầu đáp lại ông.
Đám người mẫu đứng sau hít một hơi. Lén lút nhìn Giang Lục, người đàn ông trung niên thành thục ổn trọng, gương mặt sắc bén, đôi mắt hẹp dài, đến cả sợi tóc cũng tỏa ra mị lực.
Trên người ông còn thoang thoảng mùi hương rất nhạt.
Chờ ông rời đi, đám người mẫu mới ríu rít kêu lên:
"Tổng giám đốc Lăng, thông gia của ngài kìa."
"Đây là cha của Giang Thái tử gia - Giang Lục sao? Người đàn ông độc thân hoàng kim đó."
"Vợ của ông ấy đã qua đời nhiều năm rồi nhưng vẫn không hề có ý định tái giá đâu. Có lẽ gen của Giang gia đều sinh ra đàn ông thâm tình chăng?"
Lăng Diên đi phía trước nhưng vẫn dỏng tai nghe đám người mẫu đằng sau bàn tán. Có vẻ Giang Úc không nói dối....
Sau khi ngồi xuống bàn ăn, Lăng Diên cầm điện thoại tra hai chữ [Giang Lục] trên Baidu.
Bà cũng muốn hiểu hơn về tình huống của Giang gia.
Một người mẫu ngồi bên cạnh vô tình nhìn thấy giao diện trên điện thoại của bà thì bật cười lên tiếng: "Tổng giám đốc Lăng, sao ngài không hỏi chúng em. Không cần tra, em nói cho ngài biết.
Giang gia thật ra sinh ra không ít đàn ông thâm tình đâu, như ngài Giang Lục chẳng hạn,......."
Cô gái đó cứ nói, Lăng Diên cứ im lặng lắng nghe.
Lăng Diên thật sự rất sợ, sợ Vân Lục sẽ giống bà, bị tình yêu che mờ mắt mà kết hôn với loại người như Vân Xương Lễ, đến lúc đó muốn hối hận cũng không kịp.
Nhà hàng Vân Lục chọn rất nổi tiếng, chuyên về các món Quảng Đông, sau khi bước lên bậc thang, Vân Lục bấm điện thoại gọi cho Lý Viên: "Buổi tối mọi người ăn cơm ở đâu?"
Bởi vì sau khi tham gia show thời trang xong GY vẫn còn một cuộc phỏng vấn nữa nên không thể nán lại ăn cơm cùng đoàn của Lăng Diên. Chính vì vậy Vân Lục muốn đặt bàn mời bọn họ ăn một bữa cơm.
Lý Viên đang đi đường, vừa nói vừa th* d*c: "Chờ lát xong thì ăn tạm gì cũng được, tớ sẽ gọi ship, mọi người đang đi ăn à?"
"Ừ, chuẩn bị ăn." Vân Lục ôn nhu trả lời, đang định nói thêm vài câu với Lý Viên thì thấy Giang Úc đang cúi đầu híp mắt nhìn cô. Vân Lục ngẩn người, đột nhiên nhớ tới lời hắn nói muốn cô giải tán GY, tim cô lập túc run lên, quyết định không nói thêm bất cứ điều gì nữa: "Thôi tớ cúp máy nhé."
"OKAY!!" Lý Viên nói xong liền cúp máy trước. Vân Lục cất điện thoại vào túi xách, ba người đi tới phòng riêng. Giang Úc đột nhiên lên tiếng: "Nếu muốn mua lại Tinh Diệu thì cần bao nhiêu tiền?"
Vân Lục sửng sốt.
Cô ngẩng đầu nhìn Giang Úc: "Mua?"
"Đúng, anh mua!"
Cmn anh mua lại rồi thì em không cần tới đó làm việc nữa, miễn cho em lại gặp thằng ranh Thành Ly đó!
Anh áp đặt!
Là do em ép anh!
Hừ!