Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 58

Bao cao su?

Ván giặt đồ?

Trước kia họ đã từng nghe thấy tin đồn Giang Thái tử gia quỳ ván giặt đồ. Hoá ra lại là sự thật.

Sắc mặt các vị phu nhân rất phức tạp, trong gia đình của bọn họ. Đa số đều là đàn ông nói, phụ nữ nghe. Sẽ không bao giờ có chuyện đàn ông chủ động nhận sai. Chứ đừng nói tới chuyện đã nhận sai lại còn quỳ ván giặt đồ như Giang Úc.

Vân Lục mắc cỡ muốn chết, cô vội vàng chạy tới che miệng Giang Úc lại. Giang Úc mỉm cười, duỗi tay ôm eo cô.
Hắn ngẩng đầu nhìn Lăng Diên: "Mẹ vợ, con tới đón hai người đi ăn cơm trưa."

Khí thế của hắn rất mạnh nhưng ngữ khí lại ôn hoà. Lăng Diên theo bản năng mà đứng dậy, 'ai' một tiếng rồi xoay người chào hỏi mấy vị phu nhân. Mấy người kia dù không nỡ nhưng cũng chẳng dám giữ lại, Hà phu nhân cười cười lên tiếng:

"Vậy hẹn lần sau nhé...."

"Cô có phúc thật đấy."

Nghiễm nhiên trở thành thông gia với Giang gia, trở thành mẹ vợ của Giang Thái tử gia, được hắn đối đãi lịch sự tử tế như vậy. Mấy vị phu nhân hâm mộ muốn chết. Lăng Diên mỉm cười, mắt nhìn Khâu Linh Thải.

Sắc mặt Khâu Linh Thải rất kém, cô ta nhìn chằm chằm đôi nam nữ đang đứng ở cửa, Giang Úc ôm Vân Lục, trên mặt đều là ý cười, làm dịu đi cảm giác lạnh lùng trên người hắn.

Vô cùng nhức mắt.

Lăng Diên không nói gì, cầm lấy túi xách rời đi. Vân Lục thoát khỏi vòng tay Giang Úc, xoay người khoác tay Lăng Diên.

Giang Úc nhìn Lăng Diên rồi khẽ gật đầu một cái: "Mẹ vợ!"

Lăng Diên nhìn chàng trai với khí thế cường đại trước mặt, 'ừ' một tiếng.

Giang Úc quay sang quét mắt nhìn toàn bộ các vị phu nhân trong phòng, bọn họ sửng sốt, vội vàng mỉm cười với hắn. Giang Úc không buồn đáp lại, hắn liếc mắt nhìn sang Khâu Linh Thải vài giây.

Rồi hắn nói: "Gần đây Khâu thị có vẻ thuận lợi quá rồi nhỉ?"

Nói xong hắn ôm eo Vân Lục rồi đi thẳng xuống lầu.

Sắc mặt Khâu Linh Thải tái mét, cô ta vội vàng cầm lấy túi xách muốn đuổi theo.

Hà phu nhân giữ chặt tay cô ta: "Linh Thải, con đừng xúc động."

Khâu Linh Thải vẫn cố gắng giãy ra. Hà phu nhân thấy thế nghiến răng nói:

"Giang Thái tử gia là người mà con có thể tuỳ ý thích nói gì thì nói sao?

Đừng trách cô không nhắc nhở con.

Sợ là Khâu gia các con sẽ có chuyện lớn xảy ra."

Hà phu nhân nói xong thì lập tức buông tay ngồi trở về sô pha. Mấy vị phu nhân khác cũng an tĩnh quan sát Khâu Linh Thải. Cô ta siết chặt hai bàn tay cố gắng kìm chế.

"Không đâu, sẽ không có chuyện gì xảy ra. Khâu gia và Giang gia có tình cảm nhiều năm như vậy...."

Hà phu nhân nghe vậy liền lên tiếng hỏi: "Linh Thải, con nói thật cho cô biết, con thích Giang Úc có đúng không?"

Khâu Linh Thải nghẹn lời, không nói một lời lập tức đi thẳng ra cửa. Đi nhanh tới nỗi móng tay giả sơn màu xanh nhạt bung ra mà cô ta cũng không hề biết.

 

Ba người đi xuống lầu, ở cửa viện có một chiếc xe Hummer đậu sẵn ở đó. Giang Úc tiến lên trước mở cửa sau mời Lăng Diên lên xe, bà gật đầu rồi bước lên.

Sau đó Giang Úc bóp eo Vân Lục, nhẹ nhàng đỡ cô lên xe. Vân Lục ngồi cạnh Lăng Diên, cô quay đầu nhìn hắn một cái.

Giang Úc ngậm điếu thuốc trong miệng nhàn nhã đóng cửa xe.

Ngày thường thì vừa kiêu ngạo vừa ương ngạnh, lúc này lại lịch sự thân sĩ đến thế. Vân Lục trộm khen Giang Úc trong lòng. Giang Úc vòng về ghế lái, khởi động xe lái đi.

Xe vừa đi được một đoạn, Vân Lục ngước lên đúng lúc nhìn thấy bóng dáng lảo đảo của Khâu Linh Thải qua gương chiếu hậu. Cô ta đi giày cao gót chạy ra ngoài nên loạng choạng suýt ngã, sau đó mới đứng vững được, ánh mắt lạnh lùng âm u nhìn theo chiếc Hummer đen.

Vân Lục im lặng nhìn dáng người càng lúc càng nhỏ trong gương. Lại thêm một lần nữa cảm thấy Khâu Linh Thải hoá ra cũng chỉ như vậy mà thôi.

Lăng Diên kéo tay Vân Lục, Vân Lục hoàn hồn quay sang nhìn bà. Lăng Diên lén lút chỉ chỉ vào Giang Úc, thầm thì bên tai Vân Lục: "Thằng bé thật sự quỳ ván giặt đồ à?"

Vì là mẹ cô lên tiếng hỏi, nên Vân Lục tuy hơi chần chừ những vẫn nhỏ giọng trả lời: "Vâng ạ."

Từ góc độ của cô chỉ nhìn thấy ngón tay thon dài của Giang Úc đặt trên vô lăng, không thấy mặt, càng không thể biết được biểu cảm hiện tại của hắn. Vân Lục chỉ cảm thấy khí thế mạnh mẽ và lạnh lẽo của hắn lại ập tới.

Có vẻ câu trả lời này của cô không thuyết phục lắm nhỉ.

Lăng Diên rất kinh ngạc, bà đã sống bao nhiêu năm cùng với một
Vân Xương Lễ ưa sĩ diện, là người gia trưởng. Ông ta cũng không đẹp trai được như Giang Úc, không có khí thế như Giang Úc, quyền thế lại càng không. Vân Xương Lễ còn không quỳ. Vậy mà vị thiếu gia trẻ tuổi này lại quỳ?

Chiếc xe Hummer tiến vào đường lớn, đôi mắt hẹp dài của Giang Úc ngước lên nhìn vào gương chiếu hậu, nhàn nhạt lên tiếng:

"Mẹ vợ.

Đàn ông nhà con đều như vậy cả.

Cha con cũng như vậy đó ạ."

Lăng Diên sửng sốt.

Như vậy là như thế nào?

Đều quỳ ván giặt đồ sao?

Giọng nói của Giang Úc lạnh lẽo nhưng vẫn nhẹ nhàng giải đáp ánh mắt thắc mắc của bà.

"Lúc mẹ con còn sống, ba con đã từng quỳ bàn phím đấy." Hắn xoa nhẹ khoé môi, giọng nói còn có chút vui vẻ: "Đây là truyền thống của đàn ông Giang gia."

Cả Vân Lục và Lăng Diên đều ngây người.

Một lúc sau Lăng Diên mới tỉnh táo mà 'ồ' lên một tiếng: "Lần đầu nghe thấy."

Giang Úc lại cười một tiếng.

Khi dừng đèn xanh đèn đỏ, hắn duỗi tay cầm lấy hai chiếc hộp gấm ở ghế phụ lên rồi đưa ra đằng sau:

"Lễ gặp mặt nho nhỏ, mong mẹ vợ nhận cho. Hộp gấm màu đỏ là của Lục nhi.

Vợ à, em cầm lấy đi."

Vân Lục sửng sốt, thấy đèn giao thông đã chuyển qua màu xanh lập tức giơ tay nhận lấy hai chiếc hộp. Hộp màu đỏ cô đặt trên đùi, hộp màu xanh cô đưa cho Lăng Diên.

Lăng Diên nhíu mày, không muốn nhận.

Giang Úc lại lên tiếng: "Nếu mẹ vợ không nhận thì con sẽ rất đau khổ."

Lăng Diên: "......"

Đây là lời mà một người đàn ông trưởng thành có thể nói sao??

Bà thật sự thấy khó xử, nhận hay là không nhận đây?

"Lục nhi? Chúng ta xa lạ như vậy sao?" Giang Úc hạ giọng, Vân Lục run lên vội vàng thò tay sang mở luôn hộp của Lăng Diên ra.

"Mẹ xem...."

Xem cái rắm!

Trong hộp là một tờ giấy chứng nhận quyền sở hữu bất động sản.

Vân Lục: "......"

Tặng thế này làm sao người ta dám nhận?

Lăng Diên run cả tay, thiếu chút nữa là quăng chiếc hộp gấm đi mất. Bà lên tiếng: "Giang Úc, dì không cần đâu, dì có...."

"Đây là mặt bằng của công ty nhà con, mới chỉ xây mỗi khung nhà thôi nên hơi khó bán. Con tặng cho mẹ vợ, người có thể dùng giúp con được không?"

 

Lại gặp đèn đỏ, Giang Úc dừng xe rồi nghiêng người chống tay vào ghế phụ quay lại nhìn. Khuôn mặt lạnh lùng nhưng ôn hoà, đôi mắt hẹp dài chuyên chú nhìn hai mẹ con Vân Lục.

Lời từ chối của Lăng Diên nghẹn lại trong cổ họng.

Vân Lục duỗi tay đẩy vai Giang Úc:

"Anh....

Anh tặng quà đắt quá...

Mẹ con em không cần..."

Vân Lục càng nói đôi mắt Giang Úc càng tối lại, Vân Lục cảm giác trong mắt hắn xuất hiện cả lệ khí. Cô càng nói càng không tự tin, âm lượng cũng càng lúc càng nhỏ lại.

Lăng Diên ngồi bên cạnh nhìn thấy tình huống trước mặt, đột nhiên cảm thấy con gái mình không có tiền đồ...

Bà suy nghĩ một chút rồi đóng hộp gấm lại: "Cảm ơn con."

Đẩy qua đẩy lại, không bằng hào phóng mà nhận lấy, không mất lòng nhau.

"Quả nhiên vẫn là mẹ vợ hiểu chuyện."

Lăng Diên: "...."

Giang Úc liếc mắt nhìn Vân Lục một cái rồi quay người về phía trước.

Vân Lục: "....."

Cô khẽ đặt hộp gấm trong tay xuống.

Sau gáy Giang Úc giống như mọc thêm đôi mắt, hắn lạnh lùng nói: "Mua cho em chiếc xe, sau này em đưa anh đi làm rồi đón anh tan tầm.

Lái xe quá mệt mỏi."

Vân Lục nhỏ giọng: "Em không biết lái xe."

"Vậy thì đi học."

Giọng nói của Giang Úc mang theo cảm giác áp bức trăm phần. Vân Lục đành nhỏ giọng đồng ý.

Vẻ mặt Lăng Diên rất phức tạp.

Con gái à.

Con chắc chắn bạn trai con ở nhà quỳ ván giặt đồ sao?

Chắc chắn sao?

Mẹ không thể tin nổi.

Lăng Diên không nhịn được mà kéo tay Vân Lục, cô quay sang nhìn bà rồi mỉm cười với vẻ mặt ngốc bạch ngọt.

Lăng Diên: "...."

Xe lái tới cửa nhà hàng thì có người phục vụ tiến lên giúp đưa xe đến bãi đỗ, Giang Úc đã đặt trước phòng riêng ở đây. Hắn chỉnh lại áo, đang định vòng sang ôm eo Vân Lục thì Vân Lục đã bị Lăng Diên nhanh tay kéo đi trước. Cánh tay Giang Úc khựng lại giữa không trung.

?

?

Nhìn bóng dáng hai người đi phía trước, Giang Úc suy nghĩ mình gặp ảo giác sao? Sao hắn lại có cảm giác mẹ vợ đang tránh hắn nhỉ. Giang Úc đi lên bậc thang, nhận lấy giấy xác nhận người phục vụ đưa tới rồi ký tên.

Vân Lục cũng phát hiện Lăng Diên đi hơi nhanh, cô chớp mắt nhìn bà rồi gọi: "Mẹ?"

Lăng Diên 'khụ' một tiếng rồi quay đầu nhìn Giang Úc, thấp giọng hỏi con gái: "Con ở chung với thằng bé có ổn không?"

"Vẫn tốt ạ." Vân Lục gật đầu.

"...... Thằng bé đối với xử với con thật sự tốt sao?"

Lăng Diên hỏi xong câu này lại cảm thấy không đúng lắm, Giang Úc mua nhà, mua xe, cư xử lịch sự tử tế, thoạt nhìn không giống người không đàng hoàng.

Nghĩ vậy, bà liền thay đổi cách hỏi: "Nó có gia trưởng không?"

Vân Lục chớp chớp mắt, suy nghĩ một chút: "Có một chút. Nhưng anh ấy rất dễ thương lượng."

"Ở nhà thằng bé thật sự quỳ ván giặt đồ à?"

Lăng Diên cắt ngang hỏi tiếp.

Vân Lục gật đầu: "Vâng ạ."

"Sao mẹ lại cảm thấy con rất sợ thằng bé nhỉ?"

Vân Lục: "......"

Vô nghĩa.

Người được gọi là Thái tử gia, có thể không đáng sợ sao?

Vân Lục đang muốn trả lời thì phía sau có tiếng giày da va chạm với nền đá hoa. Lăng Diên lập tức bịt mồm Vân Lục lại, dùng ánh mắt bảo cô im miệng, rồi lên tiếng: "Tối nay mẹ sẽ ở lại nhà con."

Bà muốn xem xem.

Hai đứa trẻ này ở chung như thế nào.

"À, được ạ!" Tuy rằng cô đã sửa phòng ngủ phụ thành thư phòng, nhưng vẫn để lại một chiếc giường trong đó. Giang Úc ôm eo Vân Lục từ phía sau, người phục vụ đẩy cửa phòng riêng ra mời ba người vào trong.

Trong phòng trang hoàng theo phong cách hoài cổ, tuy là buổi trưa nhưng trong phòng vẫn bật đèn, rực rỡ lung linh rất đẹp. Người phục vụ tiến lên kéo ghế. Giang Úc đỡ Vân Lục ngồi xuống rồi quay sang kéo ghế cho Lăng Diên.

Chàng trai cao lớn, đã thu liễm lại một chút khí thế. Lăng Diên ngẩn người rồi ngồi xuống.

Giang Úc hất cằm với người phục vụ. Người phục vụ lập tức thông báo qua bộ đàm cho nhân viên lên món.

 

Từ trước lúc rời khỏi nhà Hà phu nhân, Giang Úc đã gọi món sẵn, nhà hàng lập tức chuẩn bị, đến nơi là có thể dùng bữa ngay.

Món ăn đã lên đủ, hơn nữa đều rất đẹp mắt và phong phú. Giang Úc gác một bàn tay lên lưng ghế của Vân Lục, tay kia gắp đồ ăn bỏ vào trong bát của Lăng Diên.

Lăng Diên bỗng nhiên cảm thấy, nếu thằng bé này thật sự đang giả vờ lịch sự thì nó hoàn toàn có thể đạt giải Oscar về diễn xuất rồi.

Lăng Diên nhìn sang Vân Lục đang ăn thịt bò, Giang Úc vừa hất cằm với cô một cái, Vân Lục liền hiểu ý mà gắp một miếng thịt bò bón cho hắn.

Lăng Diên: "....."

Thằng bé này chắc chắn sẽ không quỳ ván giặt đồ đâu. Nhìn là biết nó không có duyên với chuyện này.

Vân Lục lấy khăn giấy lau lau khoé môi cho Giang Úc: "Ăn ngon chứ?"

Giang Úc rũ mắt nhìn Vân Lục: "Em có thấy ngon không?"

"Cũng không tệ lắm."

Giang Úc bật cười: "Không ngon thì lần sau ăn chỗ khác.

Mẹ vợ, người thấy đồ ăn như thế nào?"

Giang Úc đột nhiên hỏi đến làm những suy nghĩ linh tinh rối loạn trong đầu Lăng Diên bị cắt đứt, bà ngẩn người 'a' một tiếng rồi trả lời: "Cũng không tệ lắm."

"Vậy là tốt rồi. Súp vi cá ở nhà hàng này cũng không tồi." Giang Úc đặt một bát súp đến trước mặt Lăng Diên. Bà đỡ lấy rồi nói cảm ơn, đang định đưa cho Vân Lục thì Giang Úc đã mở nắp một bát khác, cho thìa vào rồi đặt xuống trước mặt Vân Lục.

"Ăn luôn cho nóng."

"Vâng." Vân Lục ngoan ngoãn cầm thìa lên rồi cúi đầu ăn.

Lăng Diên: ......

Bà thấy hai đứa trẻ ở chung với nhau, Vân Lục luôn bị Giang Úc áp chế.

Ăn xong bữa cơm mới hơn 2h chiều. Giang Úc phải quay lại công ty nên đưa hai mẹ con Vân Lục về chung cư trước. Ngay ngoài chung cư có một chiếc Tesla màu đỏ đỗ ở đó.

Giang Úc xuống xe rồi đỡ Vân Lục xuống, ôm eo cô đi tới chiếc Tesla rồi nói: "Đây là xe của em. Là xe điện nên chỉ có thể lái loanh quanh Lê Thành thôi." Giang Úc mở cửa xe, đẩy Vân Lục vào ghế lái, cô ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn.

Giang Úc gác tay lên nóc xe, cúi đầu nhìn cô. Người hắn cao lớn, che hết cả ánh sáng. Vân Lục mím môi định quay đi thì bị Giang Úc giữ cằm nâng lên, hắn khom lưng hung hăng hôn cô.

Vân Lục siết chặt tay lái, khoé mắt nhìn thấy Lăng Diên đang đứng ở đầu xe.

Lăng Diên thấy cảnh tượng trước mắt lập tức quay đầu đi nhìn ra đường.

Thằng bé này, không chú ý địa điểm gì cả, gia trưởng như thế này. Lục nhi làm sao chịu được đây?

Vân Lục dùng sức giãy giụa một lúc lâu Giang Úc mới chịu buông ra. Cô trợn mắt hung dữ nói: "Mẹ em còn ở đây đấy!"

Giang Úc sửng sốt: "Anh quên mất."

Sau đó hắn sửa sang lại tay áo, chọc chọc vào mũi cô rồi nói: "Anh tới công ty, xe cứ để ở đây, tối về anh sẽ chạy vào gara."

Giang Úc nói xong liền đứng thằng người, cong môi: "Mẹ vợ, con đi trước nhé."

"À, được được." Lăng Diên xoay người nhìn theo. Giang Úc đi tới xe Hummer rồi cúi đầu châm thuốc, nghiêng mặt nhìn về phía Vân Lục.

Đôi mắt hẹp dài mang theo sự ôn hoà ấm áp, nhưng khi hắn vừa quay mặt đi, ánh mắt đó, khuôn mặt đó liền trở nên sắc bén vạn phần.

Trái tim Lăng Diên run lên.

Không hiểu tại sao con gái mình lại trêu chọc phải kiểu người như vậy?

Cũng may Giang Úc đã lên xe rời đi. Vân Lục cũng chui ra khỏi chiếc Tesla, cô khoác tay Lăng Diên kéo bà vào trong, Lăng Diên im lặng nhìn con gái, sắc mặt một lời khó nói hết.

Vân Lục vừa vào cửa liền cởi áo khoác rá "Mẹ, chiều nay mẹ..."

"Con ra đây ngồi!" Lăng Diên cắt ngang rồi vỗ vỗ vào sô pha. Vân Lục 'vâng' một tiếng rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh bà. Lăng Diên nghiêng người nhìn con gái chằm chằm.

Vân Lục chớp mắt, nghiêng đầu: "Mẹ?"

Lăng Diên nâng cằm cô lên quay sang trái rồi quay sang phải: " Hai đứa con sống chung với nhau, chuyện trong nhà nghe lời của ai?"

"Bọn con sao?" Vân Lục mờ mịt, "Hai chúng con.... Cũng không hẳn là nghe lời của ai, bọn con sẽ cùng nhau thương lượng."

"...."

"Mẹ thấy con rất nghe lời thằng bé."

Vân Lục lắc đầu: "Không đâu mẹ, bình thường mà."

Lăng Diên: "......"

Xong rồi.

Con gái bà nếu bị bán đi chắc còn giúp người ta đếm tiền luôn quá.

Bà nghĩ rằng phải nói cho Vân Lục nghe thêm một chút kiến thức, không thể để con bé gặp phải loại đàn ông giống như Vân Xương Lễ, tuyệt đối không được.

Lăng Diên đứng lên rồi kéo Vân Lục đứng dậy: "Chúng ta tới Tinh Diệu đi, mẹ muốn gặp năm người GY luôn.

Buổi tối chúng ta mua thức ăn về nấu cơm."

Vân Lục gật đầu: "Vâng."

 

Hai mẹ con lại thay quần áo rồi mới ra ngoài, sau khi tới Tinh Diệu ký hợp đồng show thời trang với GY xong, Lăng Diên nán lại Tinh Diệu với Vân Lục.

Toàn bộ thời gian hôm nay bà đều muốn dành cho con gái, sau đó thì quan sát cách Giang Úc và Vân Lục ở chung với nhau.

Vân Lục đang xử lý vài văn kiện của Tinh Diệu thì nhận được điện thoại của Lưu Yến.

"Tổng giám đốc Vân, miếng đất chúng ta nhìn trúng, đã bị....

Bị bạn trai ngài hớt tay trên rồi..."

Vân Lục sửng sốt: "Cô nói cái gì?"

Lưu Yến hạ giọng: "Hôm nay bọn họ đã ký hợp đồng rồi, rõ ràng Tổng giám đốc Mao đã đồng ý với chúng ta, cuối cùng lại..... bạn trai ngài lại....."

Vân Lục không hiểu chuyện gì đã xảy ra, tại sao bạn trai lại tới hớt tay trên dự án của bạn gái, hắn không sợ về nhà sẽ phải quỳ sao?

Vân Lục hít sâu một hơi, nói: "Tôi biết rồi."

Vân Lục buông điện thoại.

Lăng Diên ngồi cạnh nhướng mày:

"Giang Úc đoạt dự án của con sao?"

"......"

Mất mặt quá.

Không biết phải trả lời như thế nào...

Vân Lục càng suy nghĩ lại càng bình tĩnh. Buổi tối cô sẽ hỏi rõ Giang Úc.

Vân Xương Lễ và vài vị cổ đông khác cũng gọi điện thoại tới, Vân Lục nghe máy nhưng thực sự không biết nên giải thích như thế nào.

Mấy vị quản lý cấp cao còn trào phúng cô

"Tổng giám đốc Vân, bạn trai của cô đúng là không cho cô chút mặt mũi nào mà."

"Công ty chúng ta rõ ràng đã bàn bạc xong rồi.... Haizzz"

"Trên thương trường thì làm gì có tình yêu...."

Sắc mặt Lăng Diên cực kỳ phức tạp.

Vân Lục cuối cùng cũng nhận ra, mẹ của cô rất có thành kiến với Giang Úc.

Vân Lục không dám hỏi, cũng không dám nói gì. Chỉ đành chờ tới buổi tối về nhà gặp hắn rồi hỏi rõ mọi chuyện.

Cuối cùng cũng tới giờ tan tầm. Hai mẹ con tới siêu thị mua đồ ăn. Khi về đến bên ngoài tòa nhà của Vân Lục thì thấy chiếc Tesla vẫn nghênh ngang đỗ ở đó. Trong đầu Lăng Diên lóe lên một suy nghĩ: "Lục nhi, Giang Úc đột nhiên mua xe cho con, liệu có phải để bồi thường cho việc thằng bé đoạt dự án của con không?"

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, trước hớt tay trên dự án của cô, sau đó lại mua xe tặng cô để bồi thường.

Vân Lục nhìn chiếc Tesla xinh đẹp, im lặng không nói một lời.

Lăng Diên cũng không nói gì nữa, xách đồ đi vào trong.

Lâu lắm rồi Vân Lục không được ăn cơm Lăng Diên nấu. Bữa tối nay bà làm 3 món mặn và 1 món canh. Món sườn rim cay là món sở trường của bà, đã quá nhiều năm rồi Vân Lục mới được ăn lại, cô ăn một hơi ba bát cơm, uống một bát canh. Sau khi ăn xong thì buông bát đũa, ngửa đầu thở phì phò, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.

Tâm trạng không tốt, nỗi buồn bực vì bị Giang Úc đoạt dự án cũng bị thức ăn ngon quét sạch. Vân Lục ngồi trên sô pha xoa bụng tiêu thực, mở một chai nước hoa quả, chuẩn bị bật TV lên xem.

Lăng Diên lau tay rồi từ phòng bếp đi ra, bà nhìn thời gian rồi hỏi: "Giang Úc chưa về sao?"

Vân Lục sững người: "Chắc anh ấy sẽ về trễ, mẹ, mẹ không cần chờ đâu."

Lăng Diên vừa nhắc tới Giang Úc, Vân Lục lại nghĩ tới chuyện bị hắn đoạt mất dự án. Vân Lục uống một ngụm nước trái cây, cầm điện thoại lên định nhắn tin cho Giang Úc. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại lại cảm thấy nói qua điện thoại không thể rõ ràng được nên lại đặt điện thoại xuống.

"Vậy mẹ đi tắm." Lăng Diên nói.

"Vâng."

Lăng Diên biết đôi trẻ ngủ chung ở phòng ngủ chính nên bà không vào đó tắm rửa mà tắm ở phòng tắm chung.

Nước ấm chảy xuống thư giãn từng lỗ chân lông. Tắm xong bà mặc bộ ngủ bằng bông bước ra ngoài, đang định nói chuyện với Vân Lục thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho sửng sốt.

Giang Úc đang quỳ gối trên ván giặt đồ, ngẩng đầu nói chuyện với Vân Lục, tay thì bóp bóp nắn nắn cằm cô.

Giống như cảm nhận được có thêm người khác xuất hiện, Giang Úc quét mắt qua nhìn thấy bà thì lên tiếng: "Mẹ vợ, con nói chuyện với Lục nhi một lát."

Lăng Diên nhìn Giang Úc thật sự đang quỳ liền im lặng đi thẳng vào phòng ngủ phụ.

Quỳ rồi.

Thằng bé thật sự quỳ rồi.

Bình Luận (0)
Comment