Thảnh Thơi Thú Thế: Làm Làm Ruộng, Sinh Sinh Nhãi Con

Chương 1174

“Hả?” Alva mải nghĩ quá nhập tâm, không để ý Bạch Tinh Tinh vừa nói gì.

 

Hoa Nhài cũng hào hứng nói: “Đúng đó đúng đó, hai đứa trạc tuổi nhau, chắc chắn sẽ chơi hợp.”

 

Alva lúc này mới đoán được Bạch Tinh Tinh nói gì, vội bế Anna đến trước mặt Bạch Tinh Tinh, đặt con bé ngồi xuống cỏ.

 

Bãi cỏ rất sạch sẽ, cỏ non xanh mướt mọc dày đặc, không thấy một chút đất bùn nào, thỉnh thoảng lại điểm xuyết những bông hoa nhỏ màu xanh lam. Cả bãi cỏ trông như một tấm t.h.ả.m hoa nhí.

 

Anna rất hoạt bát, vừa được đặt xuống đất liền bò về phía Bạch Tinh Tinh, hai tay vịn vào tảng đá Bạch Tinh Tinh đang ngồi, vậy mà tự mình đứng dậy được.

 

“A! A!” Anna chỉ vào An An, la lớn.

 

Bạch Tinh Tinh kinh ngạc nhìn đôi chân ngắn mềm oặt của Anna, rồi lại nhìn bàn tay nhỏ đang vịn vào tảng đá, không thể tin được một đứa trẻ nhỏ như vậy đã biết đi.

 

An An lớn hơn Anna ba tháng, chắc là cũng sắp phải tập đi rồi.

 

Vì vậy, Bạch Tinh Tinh thuận theo ý Anna, đặt An An ngồi bên cạnh, hy vọng An An có thể học theo Anna mà đứng lên.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

An An vừa đặt xuống đất liền ngồi bệt xuống. Ở trong lòng mẹ tư thế nào, xuống đất vẫn y như vậy, cái m.ô.n.g cứ thế dán chặt xuống cỏ.

 

Anna vui vẻ cực kỳ, buông tảng đá ra, lảo đảo đi đến phía đầu của An An, chậm rãi thử ngồi xuống.

 

Nhưng vì còn quá nhỏ, quần áo lại dày, Anna ngồi được nửa chừng liền ngã phịch m.ô.n.g xuống. Ngã không đau, Anna cũng không khóc, cười hì hì chộp tóc An An.

 

An An thì đúng kiểu nhẫn nhục chịu đựng, đầu bị giật lắc qua lắc lại mà cũng không đ.á.n.h trả.

 

“Anna, đừng quậy nữa!” Hoa Nhài lập tức la, ngăn Anna lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bạch Tinh Tinh cứ nghĩ con bé không hiểu, không ngờ Anna dừng động tác một chút, ngẩng đầu nhìn mẹ, rõ ràng là biết mẹ không thật sự tức giận, liền bướng bỉnh nắm tóc An An tiếp.

 

Bạch Tinh Tinh thầm thở dài, sự đối lập này khiến cô không thể không lo lắng cho vấn đề trưởng thành của An An.

 

May mà An An cuối cùng cũng không chịu nổi sự phiền nhiễu này, con bé nghiêng người, bò sấp xuống đất, cái m.ô.n.g nhỏ vặn vẹo bò sang chỗ khác.

 

Anna hưng phấn hét lên một tiếng. Trẻ con mới biết đi thường không chịu ngồi yên, con bé cố gắng đứng dậy, sau đó đầu nặng chân nhẹ đuổi theo An An.

 

Vì đầu của trẻ nhỏ chiếm tỷ lệ lớn so với cơ thể, nên khi đi, người Anna rõ ràng bị đổ về phía trước. Để không bị ngã, con bé không thể không chạy nhanh về phía trước, để chân đuổi kịp đầu, giữ thăng bằng.

 

Chỉ một lát sau, Anna đã đuổi kịp An An. Con bé giảm tốc độ, cơ thể lảo đảo, cuối cùng vẫn bị đầu kéo ngã, lấy thế "Thái sơn áp đỉnh" bổ nhào lên người An An.

 

An An lập tức bị đè bẹp dí, thân thể dạng hình chữ ĐẠI (大) sấp trên mặt đất, tay chân quơ quào, trông rất giống con rùa bị lật ngửa.

 

Anna sợ An An chạy mất, cố gắng đè chặt An An, không cho con bé bò ra khỏi người mình.

 

Bên kia, mấy người lớn đều cười ha hả. Bạch Tinh Tinh cũng thấy buồn cười, nhưng cuối cùng vẫn xót con mình, cô bước nhanh tới, giải cứu An An khỏi tay "tiểu ma nữ" này, và nhận lại một ánh mắt "lên án" của Anna.

 

Cũng may Bạch Tinh Tinh không bế An An đi mất, Anna bèn miễn cưỡng nén cơn mếu máo lại.

 

Bạch Tinh Tinh rất muốn dạy An An tập đi, liền ngồi xổm xuống, xốc nách An An cho con bé đứng thẳng.

 

Nhưng An An hoàn toàn không dùng sức. Đôi chân ngày thường đạp người rất có lực, lúc này lại mềm như bún. Bạch Tinh Tinh chỉ cần nhấc con bé lên một chút là hai chân đã lơ lửng.

 

Anna lại chạy tới nắm tay An An, lắc qua lắc lại để biểu đạt niềm vui sướng của mình.

 

Bình Luận (0)
Comment