Sau những đau buồn và tức giận ban đầu, giờ đây lòng tôi đã vô cùng bình thản. Ngược lại, Kỷ Tu Viễn sợ tôi buồn nên thỉnh thoảng lại nhắn tin trò chuyện với tôi. Sau khi tôi gửi đặc sản Hải Thành cho anh, anh cũng gửi lại cho tôi một ít đặc sản Bắc Thành, nói là lần trước tôi đến chưa kịp thưởng thức.
Cứ thế qua lại, mối quan hệ của chúng tôi bỗng nhiên còn thân thiết hơn cả hồi cấp ba. Cuối tháng Giêng, anh đến Hải Thành tham gia hội thảo đỉnh cao về AI nên hẹn tôi đi ăn cơm.
Ở nơi xứ người gặp lại bạn cũ, sao có thể không vui cho được, tôi vui vẻ đồng ý ngay.
Hôm đó là thứ Bảy, đám bạn cùng phòng biết chuyện liền nháo nhào đòi đi theo để xem "đại học bá cực phẩm". Không còn cách nào khác, tôi đành dẫn bọn họ đi cùng.
Dù không hiểu gì về máy tính hay AI, nhưng nhìn những người tham gia hội thảo ai cũng có vẻ rất "đỉnh", Kỷ Tu Viễn đứng giữa đám đông trông trẻ trung và đẹp trai đến lạ lùng.
Anh có bài nghiên cứu được chọn, lúc lên thuyết trình, rất nhiều cô gái ở dưới giơ điện thoại lên chụp ảnh.
An An không nhịn được hỏi tôi: "Mạn Mạn, bạn học này của cậu siêu thật đấy, có thể lọt vào hội thảo học thuật tầm cỡ này cơ à."
"Cậu ấy là đại học bá nổi tiếng ở trường tớ đấy, từng đứng nhất toàn quốc cuộc thi Olympic Toán Lý, được tuyển thẳng vào lớp trọng điểm AI của Đại học Kinh đô."
"Trời ạ, lớp trọng điểm AI của Kinh đô mỗi khóa chỉ tuyển mười lăm người, toàn là thiên tài trong số các thiên tài thôi."
"Đúng đấy, lại còn đẹp trai thế này, cái khí chất thông minh này đúng là mê người thật."
"Mạn Mạn, cậu gật đầu đại đi. Tớ thấy cậu ấy cái gì cũng ổn áp cả."
...
Ơ kìa, rốt cuộc bọn họ đang nói cái gì thế?
Tôi hơi bối rối: "Đừng, đừng nói bậy, bọn tớ chỉ là bạn cũ thôi."
"Cậu có ngày nào cũng nhắn tin với bạn cũ khác không? Có hay ngồi cười ngẩn ngơ khi nhắn tin với bạn cũ khác không?"
"Trước đây khi cậu nhắn tin với bạn trai cũ, lúc nào lông mày cũng nhíu c.h.ặ.t, nhắn xong là không vui. Còn với cậu này thì khác hẳn."
"Đúng đấy, nếu không thích cậu thì việc gì cậu ấy phải ở bên cậu suốt ngày. Trông cậu ấy cũng không giống người rảnh rỗi đâu."
"Tên hai người ghép lại đúng là một cặp trời sinh."
Thật sự là vậy sao...
Những chi tiết nhỏ nhặt trước đây tôi chưa từng suy nghĩ kỹ bỗng chốc hiện về trong tâm trí. Kỷ Tu Viễn đối xử với tôi đúng là rất tốt, nhưng anh rất có chừng mực, chưa bao giờ khiến tôi thấy bị làm phiền hay khó chịu. Anh thực sự thích tôi sao?
Bị bọn họ nói như vậy, lúc hội thảo kết thúc, thấy anh bước về phía mình, tôi bỗng thấy hơi ngại không dám nhìn thẳng.
Bữa ăn vốn dành cho hai người bỗng thành năm người. Mấy cô bạn cùng phòng ríu rít như chim sẻ, cứ bám lấy anh hỏi đông hỏi tây, anh đều rất kiên nhẫn trả lời. Rõ ràng là bọn họ đang gài bẫy hỏi cung mà, sao anh ngốc thế, cứ thế mà nhảy vào.
"Đại học bá này, cậu đã yêu ai bao giờ chưa?"
"Chưa."
"Thế có người mình thích chưa?"
"Có rồi."
"Mạn Mạn nhà chúng tớ là nữ thần khoa Văn đấy, nhiều người theo đuổi lắm, cậu phải cố gắng lên nha."
"Được."
Được? "Được" là sao?
"Cậu phải hành động sớm lên, đừng để người khác phổng tay trên mất."
"Có lý."
Anh còn mỉm cười nhìn tôi một cái. Tôi cúi đầu, ôm lấy gương mặt đang nóng bừng, đẩy nhẹ An An một cái: "Các cậu đừng nói linh tinh nữa."
Ai ngờ bọn họ càng được nước lấn tới: "Ha ha ha, Mạn Mạn ngượng rồi kìa. Đại học bá ơi, xem ra cậu có hy vọng rồi đó."
Tôi vội vàng uống một ngụm nước, mắt chẳng biết để vào đâu nữa, tôi chưa bao giờ trải qua tình cảnh này. Ăn xong, ba cô bạn cùng phòng chuồn trước, chỉ còn lại tôi và Kỷ Tu Viễn.
Thôi xong, lúc nãy tôi còn thấy bình thường, giờ bị bọn họ trêu cho thấy ngượng ngùng quá đi mất.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh: "Bọn họ hơi nghịch ngợm, thích đùa giỡn chút thôi, cậu đừng để tâm nhé."
"Ừm, anh không đùa đâu."
"Ừ ừ... hả?" Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
Anh hơi cúi người lại gần tôi, ánh mắt thâm tình và nghiêm túc: "Bạn học Lục Mạn Mạn, anh thích em ba năm rồi, không muốn nhịn thêm nữa."
"Anh đã nhường bước một lần rồi, không muốn nhường thêm lần nào nữa."
Tim tôi đập loạn nhịp ngay lập tức. Thích? Ba năm? Nhường bước?
"Kỷ... bạn học Kỷ... em..."
Ơ kìa, sao anh lại tấn công trực diện thế này, tôi biết nói gì đây?
"Bạn học Lục Mạn Mạn có thể thong thả nói, không nói cũng không sao."
Mặt tôi nóng ran, mãi một lúc sau tôi mới lấy lại được bình tĩnh.
"Bạn học Kỷ, anh biết tình trạng của em mà. Em vừa mới chia tay được hơn một tháng, nếu giờ em đồng ý với anh thì thật không công bằng cho anh."
"Em không muốn coi anh là công cụ để thoát khỏi nỗi đau chia tay, cũng không muốn vì anh đã giúp đỡ em mà ở bên anh."
"Em muốn đợi mình bình tĩnh lại, chuẩn bị sẵn sàng rồi mới bước vào một mối quan hệ mới."
Mặc dù lúc này tôi chẳng thấy đau khổ gì nữa, nhưng tôi không muốn vội vàng bắt đầu như vậy.
Kỷ Tu Viễn bỗng mỉm cười, trông rất vui vẻ: "Không sao đâu, bạn học Lục Mạn Mạn nghiêm túc với tình cảm như vậy, anh chờ bao lâu cũng đáng."
"Vậy chúng mình vẫn cứ cư xử như trước đây nhé?"
"Được." Tôi gật đầu.
Chúng tôi lại đi dạo trong khuôn viên trường một lúc lâu, sau đó anh mới đưa tôi về. Mặc dù vừa trải qua màn tỏ tình, nhưng thái độ của anh rất thản nhiên, cộng thêm việc chúng tôi có nhiều chủ đề chung nên không khí chẳng hề gượng gạo chút nào.
Nhật Nguyệt
Ngày hôm sau, chúng tôi cùng nhau đi tham quan các danh lam thắng cảnh nổi tiếng của Hải Thành. Sau đó tôi tiễn anh ra sân bay.
"Bạn học Lục Mạn Mạn, bao giờ các em nghỉ đông?"
"Tuần sau."
"Đến Tết còn hơn nửa tháng nữa, nghe nói em muốn đi Nam Hải chơi, cho anh đi cùng được không? Để anh lên lịch trình cho."
Tôi thực sự vẫn luôn muốn đi, nhưng sao anh lại biết nhỉ?
Theo bản năng, tôi gật đầu đồng ý. Anh mỉm cười: "Vậy hẹn tuần sau gặp nhé."