Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 98

Lăng Liệp cùng hai đội viên thuộc trong đội của Hoàng Dịch đến Tranh Thị. Các đội viên khác đến cục cảnh sát thành phố làm thủ tục, còn Lăng Liệp thì trực tiếp đến Đại học Tranh Thị.

 

Trường đại học trọng điểm quả thực có bầu không khí học tập rất tốt, ngay cả trong kỳ nghỉ hè, trong phòng tự học của tòa nhà giảng dạy và thư viện vẫn có rất đông người. Không may là những năm trước trường đại học Tranh Thị đã xây dựng xong cơ sở mới, các khoa như Văn, Luật đều được chuyển sang khu mới.

 

Lăng Liệp xem qua phân bố các khoa, phát hiện khoa Y vẫn còn ở cơ sở cũ, hắn dứt khoát đến khoa Y dạo một vòng trước.

 

Khoa Y có một khuôn viên riêng, tổng cộng có ba tòa nhà, trên hành lang có mái che dán ảnh những cựu sinh viên nổi tiếng qua các thời kỳ. Lăng Liệp đi ngang qua, tùy tiện liếc mắt nhìn một cái, thấy có một giáo sư trạc tuổi Thẩm Duy. Nếu Thẩm Duy không gặp biến cố gia đình, liệu ông có thể được dán ảnh trên bức tường vinh dự này không?

 

Nhân viên hành chính vẫn còn đang làm việc, nhưng đều là người trẻ tuổi, Lăng Liệp nói rõ ý định đến, mọi người nhìn nhau, đều không biết Thẩm Duy là ai. Có người đề nghị: “Hay là anh đến thư viện của khoa chúng tôi hỏi thử xem? Rất nhiều giáo viên đã nghỉ hưu đều thích đến thư viện đọc sách khi rảnh rỗi.”

 

Lăng Liệp bèn đến thư viện, hỏi qua vài vị giáo sư tóc đã bạc, cuối cùng có một giáo sư họ Viên nói: “Thẩm Duy là học trò của tôi.”


 

Thư viện của khoa đã có lịch sử vài chục năm, ánh nắng chói chang của mùa hè chiếu vào, dường như cũng trở nên cũ kỹ và dịu dàng hơn nhiều. Giáo sư Viên nhớ lại chuyện của mười bảy năm trước, trong mắt tràn ngập những tiếc nuối, “Thẩm Duy à, cậu ấy rất ưu tú, cũng rất chăm chỉ, thể lực cũng tốt, nếu không phải anh trai cậu ấy gặp chuyện, bây giờ cậu ấy chắc chắn đã là một bác sĩ giỏi rồi.”

 

Thời đó xã hội còn chưa phát triển vật chất như bây giờ, phần lớn gia cảnh của sinh viên đều không khá giả, còn có rất nhiều người đến từ nông thôn, một bữa cơm chỉ có hai cái bánh màn thầu và một thìa rau muối là xong.

 

Thẩm Duy có thể xem là sinh viên có điều kiện nhất, nhưng trên người ông không hề có chút tính khí nào của một công tử nhà giàu. Ngược lại, ông còn khiêm tốn hơn rất nhiều sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, không bao giờ tiêu xài hoang phí, ăn mặc chi tiêu gì cũng đều rất tiết kiệm, mà gia đình ông lại luôn gửi tiền đến cho ông không ngừng. Số tiền tiêu không hết, ông dùng để mua sách, hoặc giúp đỡ các bạn học khác.


 

Trong khoa, Thẩm Duy có mối quan hệ rất tốt với mọi người. Giáo sư Viên nhấn mạnh, đây không phải vì ông thường xuyên giúp đỡ các bạn, mà là vì ông ôn hòa, lương thiện, không hề tỏ ra cao ngạo như ban ơn khi giúp đỡ người khác.

 

“Một người là đang cố tỏ vẻ, hay là thật sự ôn hòa, các bạn học đều có thể nhìn ra được.”

 

Sau khi gia đình gặp chuyện, ban đầu Thẩm Duy chỉ xin nghỉ phép, các bạn học tự giác giúp ông bổ sung bài vở. Nhưng sau đó khi ông quay lại trường làm thủ tục bảo lưu kết quả, giống như biến thành một người khác, cố chấp, bướng bỉnh. Thầy cô và bạn bè khuyên can thế nào cũng không được, bạn bè của ông ở các khoa khác cũng khuyên, ông đều không nghe, nhất định phải tự mình điều tra tìm ra hung thủ.


 

Sau khi bảo lưu kết quả học tập lần đó, ông đã không bao giờ quay trở lại nữa.

 

Giáo sư Viên đau lòng nói: “Khi đó chúng tôi không coi trọng sức khỏe tinh thần của sinh viên, nếu sớm ra mặt can thiệp, mời bác sĩ tâm lý cho cậu ấy, thì cậu ấy đã không đi đến bước đường phải bỏ học rồi.”

 

Lăng Liệp chú ý đến một câu mà giáo sư Viên nhắc đến – bạn bè của ông ở các khoa khác, hắn hỏi: “Thẩm Duy có quen biết với sinh viên các khoa khác nữa sao?”


 

“Cũng không phải là tất cả. Cậu ấy có quan hệ khá tốt với khoa Luật. Gia đình cậu ấy làm kinh doanh, hình như từng gặp rắc rối có liên quan đến pháp luật hay sao đó, nên cậu ấy thường xuyên đến khoa Luật nghe giảng, rồi quen biết một số bạn học ở đó.”

 

“Thầy còn nhớ tên của người bạn học đã khuyên ông ấy không?”

 

Giáo sư Viên suy nghĩ rất lâu, “Hình như là họ Phó? Tên là gì thì thật sự tôi không nhớ ra.”

 

Lăng Liệp bắt xe buýt của trường đến cơ sở mới nằm ở ngoại ô thành phố, khoa Luật đang tổ chức một buổi tọa đàm, có rất đông giáo viên và sinh viên. Lăng Liệp đứng trước bảng giới thiệu xem qua, một trong những giáo viên phát biểu cùng khóa cùng khoa với Phó Thuận An, họ Chu, bây giờ đã là giáo sư rồi.


 

Lăng Liệp ngồi ở cửa, nghe giáo sư Chu thao thao bất tuyệt. Sau khi buổi tọa đàm kết thúc, giáo sư Chu cùng trợ giảng rời đi, Lăng Liệp lập tức đi theo, gọi người lại.

 

Biết Lăng Liệp đến để điều tra vụ án, giáo sư Chu lập tức bảo trợ lý đi trước.

 

Lăng Liệp hỏi: “Anh có quen Phó Thuận An không?”

 

Giáo sư Chu ngẩn ra, “Cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi. Không phải cậu ấy đang ở Phong Thành sao? Lần trước họp lớp, chúng tôi còn gặp nhau, bây giờ cậu ấy rất thành đạt. Sao vậy, cậu ấy xảy ra chuyện gì à?”


 

Lăng Liệp: “Trên người Phó Thuận An có một số manh mối, trùng hợp, anh là bạn cùng phòng của anh ta, anh có biết chuyện anh ta bảo lưu kết quả học tập không?”

 

Giáo sư Chu vội vàng gật đầu, “Chuyện này khá lớn, dù có qua bao nhiêu năm nữa tôi cũng vẫn nhớ.”

 

“Hửm?”

 

“Bởi vì lý do bảo lưu kết quả học tập của cậu ấy thực sự có chút khó tin. Cậu ấy có một người bạn, thật ra tôi cũng quen, là Thẩm… tên gì tôi quên mất rồi, cứ gọi là bạn học Thẩm đi, anh trai của bạn học Thẩm đó bị sát hại. Chuyện này giao cho cảnh sát điều tra là được, nhưng bạn học Thẩm đó cứ khăng khăng muốn tự mình điều tra, Phó Thuận An không yên tâm, cũng đi theo, nói là muốn ở bên cạnh bạn học Thẩm vượt qua giai đoạn khó khăn. Đây không phải là hành động bốc đồng sao? Hai người bọn họ, một người học y, còn không phải là pháp y, một người học luật, cảnh sát còn không bắt được người thì bọn họ có thể làm gì?”


 

Lăng Liệp: “Quan hệ của bọn họ rất tốt à? Tôi nghe người ở khoa Y nói, bạn học Thẩm đó thường xuyên đến khoa các anh học ké.”

 

“Đúng vậy, thế nên tôi mới quen, rất nhiều người trong khoa chúng tôi đều quen cậu ta, cậu ta còn chơi bóng rổ với chúng tôi, thật ra thì người này rất tốt. Nhưng nếu nói là quan hệ thân thiết thì chỉ có Phó Thuận An là thân với cậu ta nhất.”

 

“Nói thế nào nhỉ?”

 

“Phó Thuận An đã về quê cậu ta mấy lần, Tết cũng ở nhà cậu ta, hình như lúc chuẩn bị thi nghiên cứu sinh cũng đến nhà cậu ta ở.”


 

Lăng Liệp hỏi: “Tại sao anh lại cho rằng quan hệ của hai người bọn họ lại đặc biệt hơn bình thường?”

 

Giáo sư Chu suy nghĩ một chút, “Tôi đoán, một là vì tính cách đặc biệt hợp nhau, hai là gia đình Phó Thuận An rất khó khăn, khó khăn hơn cả chúng tôi, bạn học Thẩm đã giúp đỡ cậu ấy rất nhiều.”

 

“Tình hình gia đình Phó Thuận An thế nào?”

 

“Rất phức tạp, hình như là gia đình tái hôn, rất đông con, cậu ấy không có địa vị gì trong gia đình.”


 

“Cậu ấy sống với bố hay mẹ?”

 

“Mẹ, thật ra đây chính là nguyên nhân cậu ấy không được yêu thương. Gia đình nông thôn mà, đàn ông là trụ cột trong nhà, bố dượng của cậu ấy rất không hài lòng với đứa con riêng này.”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Bạn học Thẩm sau này không quay lại trường nữa, sao Phó Thuận An lại quay lại?”

 

“Cụ thể đã xảy ra chuyện gì thì tôi cũng không biết, nhưng thật ra Phó Thuận An không bảo lưu kết quả đủ một năm. Để tôi nhớ lại xem, gia đình bạn học Thẩm xảy ra chuyện là vào kỳ nghỉ hè, chính là khoảng thời gian này, sau khi khai giảng thì Phó Thuận An liền làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập, nói là muốn đi cùng bạn học Thẩm, nhưng vào khoảng mùa đông, hình như là tháng 11, cậu ấy đã quay lại.”

 

Lăng Liệp tính toán thời gian, Phó Thuận An ở huyện Phong An khoảng ba tháng.

 

Giáo sư Chu nói: “Cậu ấy muốn xóa bỏ hồ sơ bảo lưu kết quả, nhưng về mặt thủ tục thì không thể làm được, cho nên nửa năm đó cậu ấy đi học cùng chúng tôi, nhưng không thể ở ký túc xá, chỉ có thể thuê nhà ở ngoài, cũng không thể thi. Năm sau cậu ấy mới bổ sung tín chỉ, nói ra thì tốt nghiệp muộn hơn chúng tôi một năm, nhưng thật ra năm cuối cùng cậu ấy đã bắt đầu đi làm rồi.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Bạn học Thẩm còn đến tìm anh ta nữa không?”

 

Giáo sư Chu: “Theo tôi nhớ thì là không. Hình như Phó Thuận An còn khuyên cậu ta quay lại cùng, nhưng cậu ta đã từ bỏ. Chúng tôi đã thảo luận riêng với nhau,  cảm thấy Phó Thuận An thôi học lúc đó, mục đích chủ yếu vẫn là khuyên bạn học Thẩm quay lại, chứ không phải thật sự muốn từ bỏ việc học. Sau này khuyên không được, cậu ấy tự nhiên sẽ quay lại.”

 

“Tôi còn một câu hỏi nữa.” Lăng Liệp nói: “Khi còn đi học, Phó Thuận An có bạn gái không? Hoặc ông ta có bạn nữ nào thân thiết không?”

 

“Chuyện này…” Giáo sư Chu là người theo kiểu cũ khá lạc hậu, nhắc đến chuyện tình cảm của bạn học cũ, ông có chút khó mở lời.

 

Lăng Liệp nói: “Đối với vụ án mà chúng tôi đang điều tra, đây có thể là một manh mối quan trọng.”

 

Giáo sư Chu là người làm luật, vừa nghe thấy vậy thì lập tức nghiêm túc, “Cậu ấy không nói rõ với chúng tôi, nhưng trước khi tốt nghiệp, tôi cảm thấy hình như cậu ấy đã có bạn gái, tôi thường xuyên thấy cậu ấy dùng điện thoại công cộng của trường để gọi điện.”

 

Giáo sư Chu có chút ngượng ngùng, “Một người có đang yêu hay không, nhất là khi mới yêu, biểu hiện vẫn rất dễ nhận ra.”

 

Lăng Liệp: “Thường xuyên gọi điện? Vậy thì không phải là bạn học cùng trường à?”

 

Giáo sư Chu: “Chắc là không phải bạn học, cậu ấy không hay nói chuyện với các bạn nữ.”

 

“Nhút nhát à?”

 

“Cũng không phải, các bạn nữ đều khá nhỏ tuổi, cậu ấy thích người lớn tuổi hơn, lúc mới khai giảng, chúng tôi còn trêu cậu ấy thích một cô giáo của chúng tôi. Có lẽ là ai đó ở công ty luật, lúc đó cậu ấy đã đi thực tập rồi, tiếp xúc với rất nhiều phụ nữ trưởng thành.”

 

Lăng Liệp tạm biệt giáo sư Chu, đến một phòng tự học ngồi xuống, các sinh viên trẻ tuổi đang vùi đầu phấn đấu, Lăng Liệp muốn sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu mình, hắn lục lọi trong túi một hồi, lấy ra một cuốn sổ ghi chép quen thuộc.

 

Đây không phải là của Tiểu Quý sao?

 

Lăng Liệp có chút buồn cười, mở cuốn sổ ra, bên trên cơ bản đều là chữ viết của Quý Trầm Giao, còn có cả hình vẽ đơn giản của hắn, nhưng lật đến phía sau, cũng có chữ viết của hắn. Không biết từ lúc nào, đồ đạc của bọn họ bắt đầu dùng chung lẫn lộn với nhau, cuốn sổ này chắc là Quý Trầm Giao để nhầm.

 

Lăng Liệp lơ đãng nghĩ đến dáng vẻ Quý Trầm Giao bây giờ muốn ghi chép gì đó, lại không tìm thấy cuốn sổ ghi chép, trong lòng thầm nói: Còn nói tôi vứt đồ lung tung.

 

Hắn vặn nắp bút, viết tên của Thẩm Duy và Phó Thuận An xuống.

 

Thẩm Duy hào phóng, khiêm tốn, vì muốn giúp Đàm Pháp Tân giải quyết rắc rối pháp lý mà thường xuyên đi lại giữa khoa Y và khoa Luật, có mối quan hệ rất tốt với mọi người ở cả hai nơi.

 

Gia đình Phó Thuận An bất hòa, được mẹ nuôi lớn, bị bố dượng ghét bỏ, điều kiện kinh tế rất kém, được Thẩm Duy giúp đỡ. Vào kỳ nghỉ Phó Thuận An không về nhà, mà đi theo Thẩm Duy đến huyện Phong An.

 

Lăng Liệp xoay xoay bút.

 

Lúc đó nhà họ Đàm có thể xem là nhà giàu có nhất nhì ở huyện, nhà cửa không chỉ có căn nhà cũ kia, có thể Thẩm Duy đã sắp xếp cho Phó Thuận An ở trong một căn nhà khác. Trong thời gian Phó Thuận An ôn thi cũng ở huyện Phong An, hắn ta có từng tiếp xúc với Đàm Pháp Tân không? Còn với Trần Hương Lý thì sao?

 

Quý Trầm Giao nhìn thấy Phó Thuận An và Trần Hương Lý có quan hệ không bình thường, còn cùng nhau trở về nơi ở. Phó Thuận An bây giờ và Trần Hương Lý nếu là quan hệ yêu đương, vậy năm đó thì sao?

 

Phó Thuận An chịu ảnh hưởng của môi trường trưởng thành, thích phụ nữ lớn tuổi hơn, vừa hay Trần Hương Lý lại lớn hơn hắn ta. Lúc đó hắn ta mới hơn hai mươi tuổi, có khả năng nào đã động lòng với Trần Hương Lý đang ở độ tuổi xuân sắc, lại là vợ chưa cưới của người khác không?

 

Nếu động lòng, vậy hắn ta sẽ làm gì?

 

“Chậc—” Lăng Liệp đột nhiên cảm thấy, hình như mình đã chạm đến một sự thật rất tàn nhẫn.

 

Giáo sư Viên và giáo sư Chu đều chứng minh, Thẩm Duy và Phó Thuận An có quan hệ rất tốt, thế thì nguyên nhân gì khiến ông không thừa nhận mình quen biết Phó Thuận An?

 

Mưu Điển Bồi bị đầu độc chết, thuốc độc rất có thể chính là thứ Mưu Điển Bồi để quên ở tiệm “Cơm hộp Lão Thẩm”, vậy ai là người hạ độc đã quá rõ ràng.

 

Thẩm Duy có điều tra ra Mưu Điển Bồi là hung thủ sát hại Đàm Pháp Tân không? Vậy tại sao ông lại che giấu mối quan hệ với Phó Thuận An?

 

Giả sử ông biết mối quan hệ của Phó Thuận An và “chị dâu” Trần Hương Lý, phản ứng bình thường của ông nên là gì?

 

Chuyến đi đến Tranh Thị lần này, Lăng Liệp đã tìm được đáp án cho một số vấn đề, nhưng theo đó, càng có thêm nhiều nghi vấn hơn đã xuất hiện.

 

Ở Phong Thành, tiệm “Cơm hộp Lão Thẩm” đã bắt đầu kinh doanh trở lại, giờ cơm vẫn đông khách như thường. Thẩm Duy và Lư Phi Tường nhìn thì không thấy có gì thay đổi, bọn họ vẫn bận rộn, vẫn tất bật. Các đội viên của Hoàng Dịch giám sát bọn họ hai mươi tư giờ, không phát hiện bọn họ có dấu hiệu bỏ trốn.

 

Lăng Liệp đem những gì mình điều tra được ở Tranh Thị, cùng với những suy đoán của mình nói cho Quý Trầm Giao nghe không sót một chi tiết nào. Quý Trầm Giao đến “Chính Phong Thanh Việt”, chính thức tiếp xúc với Phó Thuận An.

 

Phó Thuận An vừa mới ra khỏi một phiên tòa, thắng kiện, hắn ta trở về văn phòng luật sư, vẻ mặt rất đắc ý. Nhưng sự xuất hiện của cảnh sát hình sự đã khiến vẻ đắc ý trên mặt hắn ta nhanh chóng biến mất.

 

Làm việc với luật sư, nếu không chuẩn bị kỹ lưỡng, rất dễ bị đối phương nắm thóp. Quý Trầm Giao đã chuẩn bị kỹ càng, ngay từ đầu đã nhắc đến Trần Hương Lý, “Hiện tại chúng tôi đang có một vụ án giết người, có thể liên quan đến hai vụ án mạng xảy ra ở huyện Phong An mười bảy năm trước, nạn nhân của một trong hai vụ án đó có một người là vợ chưa cưới, tên là Trần Hương Lý, anh có quen Trần Hương Lý không?”

 

Phó Thuận An do dự một lát rồi nói: “Biết người này, nhưng không thân thiết.”

 

“Vậy sao?” Quý Trầm Giao nói: “Nhưng tối ngày 31 tháng 7, hôm đó trời mưa to, anh đón Trần Hương Lý ở bệnh viện số 3, đưa cô ta đến đây, cô ta có vấn đề pháp lý gì muốn nhờ anh tư vấn à?”

 

Phó Thuận An cảnh giác nhíu mày, “Anh theo dõi tôi?”

 

Quý Trầm Giao: “Đây là biện pháp điều tra hợp pháp hợp quy cũ. Tiếp xúc cơ thể của hai người, hình như không giống như không thân thiết?”

 

Phó Thuận An trấn tĩnh, “Đúng vậy, cô ấy quả thật có đến nhờ tôi tư vấn vấn đề pháp lý, chồng chưa cưới của cô ấy đã mất mười bảy năm, cảnh sát vẫn chưa tìm ra hung thủ, cô ấy muốn biết có thể thuê thám tử tư không, vụ án này rốt cuộc còn có khả năng phá được không.”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy, khi Phó Thuận An nói đến mấy chữ “chồng chưa cưới”, có cảm giác như đang nghiến răng nghiến lợi.

 

“Sao lại tư vấn đến tận nhà anh?” Quý Trầm Giao nói: “Có chuyện gì không thể nói rõ ở văn phòng luật sư sao?”

 

Phó Thuận An ngạc nhiên, chỉnh lại cà vạt, “Tôi coi Trần Hương Lý như chị gái.”

 

“Ồ? Tại sao?”

 

“Trước khi chồng chưa cưới của cô ấy xảy ra chuyện, tôi đã quen biết cô ấy rồi, cô ấy là người tốt, cũng rất quan tâm đến tôi. Tôi không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.”

 

Quý Trầm Giao quan sát kỹ Phó Thuận An, phát hiện hắn ta nói rất chậm, mỗi câu hình như đều đã suy nghĩ kỹ càng. Hắn ta đang phán đoán cảnh sát đã điều tra được những gì, hắn ta liền nói ra những điều đó, còn những điều cảnh sát có thể còn chưa điều tra ra, hắn ta sẽ không nói.

 

Quý Trầm Giao có cảm giác như mình bị nhìn chằm chằm – Phó Thuận An cũng đang quan sát phản ứng của anh.

 

“Sao anh lại quen biết Trần Hương Lý? Lúc đó không phải anh còn đang học đại học ở Tranh Thị sao?”

 

“Bởi vì tôi và Thẩm Duy là bạn học, mỗi khi đến kỳ nghỉ, Thẩm Duy đều mời tôi đến quê cậu ấy chơi, đương nhiên cũng quen biết Trần Hương Lý và… anh trai của Thẩm Duy. Chuyện đó tôi cũng rất khó chấp nhận, Thẩm Duy thôi học để điều tra vụ án, tôi cũng giúp cậu ấy điều tra một thời gian. Nhưng tôi là người ngoài cuộc, không thể giống như cậu ấy, không thể từ bỏ cuộc sống của mình được. Có thể giúp được gì tôi đều đã giúp, tôi vẫn phải quay lại trường tiếp tục học.”

 

Quý Trầm Giao lộ ra vẻ mặt khó hiểu, “Ý anh là, quan hệ của anh và Thẩm Duy tốt đến mức cùng nhau về nhà, quen biết người nhà của ông ấy, còn xin nghỉ học để giúp ông ấy truy tìm hung thủ?”

 

Biểu cảm của Phó Thuận An có chút không tự nhiên, “Đúng vậy. Điều này không giống với những gì anh biết được sao?”

 

Quý Trầm Giao cố ý tỏ ra càng thêm ngạc nhiên hơn, “Nhưng tôi hỏi Thẩm Duy, ông ấy nói không quen biết anh.”

 

Ánh mắt Phó Thuận An cứng đờ ngay lập tức, hắn ta cười khổ, “Chắc cậu ấy cũng có suy nghĩ của riêng mình. Cậu ấy chính là người như vậy đó, luôn sợ làm phiền người khác.”

 

Quý Trầm Giao: “Làm phiền chuyện gì?”

 

“Chính là vụ án của anh trai cậu ấy.” Phó Thuận An nói: “Sau này cậu ấy không cho tôi điều tra nữa, đuổi tôi về trường. Mấy năm nay sự nghiệp của tôi dần dần phát triển, vẫn luôn cảm thấy vụ án của anh trai cậu ấy là một điều đáng tiếc, từng nhắc đến với cậu ấy, nhưng cậu ấy bảo tôi đừng quan tâm, nói đây là chuyện của nhà họ Đàm.”

 

Quý Trầm Giao dần dần nhìn ra vẻ ung dung trong thần thái của Phó Thuận An. Ban đầu rõ ràng Phó Thuận An rất cảnh giác, vậy điều gì đã khiến Phó Thuận An thả lỏng? Vì Thẩm Duy nói không quen biết hắn ta? Hắn ta chắc chắn Thẩm Duy sẽ không nói gì, nên không sợ sao?

 

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Chuyện anh và Trần Hương Lý có quan hệ qua lại thân thiết, Thẩm Duy có biết không?”

 

Phó Thuận An định lấy thuốc lá, nghe vậy thì tay chợt khựng lại, “Chuyện này thì có gì đâu?”

 

“Nhưng trong nhận thức của Thẩm Duy, Trần Hương Lý vẫn là ‘chị dâu’ của ông ấy.”

 

Sắc mặt Phó Thuận An trầm xuống, “Tôi và chị Hương Lý không có bất kỳ mối quan hệ không chính đáng nào.”

 

Quý Trầm Giao: “Không chính đáng? Anh và Trần Hương Lý đều chưa kết hôn, cho dù có hẹn hò, cũng không tính là quan hệ không chính đáng chứ?”

 

Phó Thuận An trở nên rất bực bội, “Chuyện này không có bất kỳ liên quan gì đến vụ án.”

 

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Anh có biết Mưu Điển Bồi không?”

 

Phó Thuận An: “Hình như có nghe qua, nhưng không nhớ ra.”

 

“Hôm đó gặp mặt Trần Hương Lý không nói cho anh biết sao?” Quý Trầm Giao nói: “Ông ta là nghi phạm quan trọng trong vụ án Đàm Pháp Tân, vì không có chứng cứ nên được thả tự do, vụ án ầm ĩ gần đây, nạn nhân chính là ông ta.”

 

Phó Thuận An: “Anh nghi ngờ là người nhà của Đàm Pháp Tân trả thù? Ví dụ như Thẩm Duy hoặc Trần Hương Lý đã giết người này? Cho nên điều tra đến tôi?”

 

Quý Trầm Giao: “Anh rất giỏi phân tích.”

 

Phó Thuận An im lặng rất lâu, “Tôi cảm thấy không thể nào, chị Hương Lý không có khả năng đó, còn Thẩm Duy, nếu cậu ấy đã xác định ai là hung thủ, theo tính cách của cậu ấy, chắc chắn cậu ấy sẽ báo cảnh sát, chứ không trả thù.”

 

Quý Trầm Giao đầy ẩn ý, “Anh rất hiểu người bạn cũ này.”

 

Phó Thuận An quay mặt đi, “Tôi không hy vọng cậu ấy bị oan. Cuộc đời cậu ấy đã sống quá khổ cực rồi. Nếu các anh bắt cậu ấy, tôi nhất định sẽ dùng thân phận luật sư để bào chữa cho cậu ấy.”

 

Quý Trầm Giao mỉm cười, đứng dậy cáo từ, “Hôm nay không làm phiền anh nữa, sau này có lẽ còn phải nhờ anh cung cấp thêm một số thông tin.”

 

Phó Thuận An tiễn Quý Trầm Giao ra cửa, “Tôi luôn sẵn sàng phối hợp.”

 

………..

 

Lăng Liệp đã trở lại Phong Thành, sau khi hội hợp với Quý Trầm Giao, thảo luận manh mối, cả hai đều cảm thấy quan hệ giữa Phó Thuận An và Trần Hương Lý không đơn giản, nhưng điểm đáng ngờ lại nằm ở chỗ Thẩm Duy, rốt cuộc ông ta che giấu việc quen biết Phó Thuận An là vì mục đích gì?

 

Quý Trầm Giao nhíu mày suy nghĩ, đột nhiên phát hiện một ánh mắt có cảm giác tồn tại cực kỳ mãnh liệt đang rơi trên mặt mình, anh ngẩng đầu lên, quả nhiên, đôi mắt mèo của Lăng Liệp đang nhìn anh chằm chằm. Anh cảm thấy có chút khác thường, nhưng lại không thể hình dung được cảm giác này là gì, liền dứt khoát quát Lăng Liệp: “Nhìn cái gì?”

 

Nếu Lăng Liệp dễ dàng bị dọa chạy như vậy thì đó đã không phải là Lăng Liệp. Quan sát con mồi, bị con mồi phát hiện, Lăng Liệp không hề lúng túng, ngược lại còn xích lại gần hơn, “Đừng có ồn ào, Tiểu Quý.”

 

Tiểu Quý bản gốc: “?”

 

Mắt thấy Lăng Liệp sắp áp sát mặt mình, Quý Trầm Giao vội vàng đưa tay đẩy ra, “Anh làm gì vậy?”

 

“Lần này tôi đến Đại học Tranh Thị, học được một lý thuyết từ chỗ giáo sư, bây giờ thực hành một chút.”

 

Quý Trầm Giao khó hiểu, “Lý thuyết gì?”

 

“Ừm…” Lăng Liệp nhớ lại một chút, “Nếu một người trẻ tuổi có người mình thích, có thể nhìn ra được từ thần thái biểu hiện của cậu ta.”

 

Trái tim Quý Trầm Giao đột nhiên thắt lại, không hiểu sao lại hoảng hốt, “Chuyện này thì liên quan gì đến tôi? Anh tự mình thực hành đi.”

 

“Tôi làm sao tự mình quan sát bản thân mình được?” Lăng Liệp cười híp mắt, “Đội trưởng Quý, tôi phát hiện gần đây cậu không bình thường, hoàn toàn khớp với từng điều từng khoản trong lý thuyết tôi học được.”

 

Quý Trầm Giao có chút tức giận, “Tôi không bình thường chỗ nào?”

 

“Lúc tôi mới gặp cậu, biểu cảm của cậu không sinh động như vậy, luôn là bộ mặt này.” Lăng Liệp làm ra vẻ mặt lạnh lùng, “Giống như bị liệt mặt ấy.”

 

“…”

 

“Nhưng gần đây cậu rất hoạt bát, mà chúng ta lại sống cùng nhau, cậu không yêu đương, cái này tôi vẫn biết, vậy thì chỉ có thể là chỗ này có người rồi.” Lăng Liệp nói xong, còn ngứa tay chọc chọc vào ngực Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao đập một cái vào tay hắn.

 

Có phải không? Chỗ này của anh có người rồi sao? Quý Trầm Giao giống như bị trúng tà của Lăng Liệp, anh thật sự suy nghĩ đến vấn đề này. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỗ này còn có thể có ai? Ngoại trừ vụ án, nghi phạm, thì chỉ có một tên phiền phức suốt ngày ở đây nhảy nhót!

 

Quý Trầm Giao đột nhiên nhớ đến nụ hôn của Lăng Liệp trên trán mình, trái tim sau khi khựng lại trong chốc lát liền nhảy lên vui vẻ.

 

Anh nghi ngờ nhìn về phía Lăng Liệp, Lăng Liệp mắt mở to, đôi mắt màu nâu không lẫn một tia tạp chất nào. Nhưng sao anh lại cảm thấy, gương mặt này đáng ghét không chịu nổi!?

 

Lăng Liệp còn muốn tiếp tục sự nghiệp thực hành vĩ đại của mình, nhưng Quý Trầm Giao lại không muốn tranh cãi với hắn nữa, anh cầm lấy tài liệu đi tìm Hoàng Dịch.

 

Lăng Liệp một mình buồn chán, cũng lẽo đẽo đi theo.

 

Trải qua quá trình điều tra và liên hệ trước đó, đội cảnh sát hình sự bây giờ đã liên lạc được với bạn gái của Tiết Bân là Tằng Xu. Lần này cô ta về nước chỉ là để nghỉ phép, tuần sau sẽ trở lại trường học. Bạn trai giàu có mà cô ta quen sau khi chia tay Tiết Bân cũng đã chia tay rồi, bây giờ cô ta đang độc thân.

 

Biết cảnh sát tìm cô ta là muốn tìm hiểu về chuyện Lư Phi Tường thôi học, tâm trạng cô ta thay đổi rất nhiều, lập tức ngắt điện thoại, sau đó gọi lại thì không thể kết nối được nữa.

 

Hoàng Dịch nói: “Xem ra chuyện lúc đó có ẩn tình, cô gái này có vấn đề.”

 

Nhưng mà, vì Tằng Xu và vụ án Mưu Điển Bồi không có bất kỳ liên hệ trực tiếp nào, cho dù cô ta hoàn toàn không phối hợp, cảnh sát cũng không thể cưỡng chế cô ta làm gì, càng không có quyền ngăn cản cô ta đi du học nước ngoài.

 

Mắt thấy thời gian sắp đến, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp bàn bạc một hồi, dự định để Lăng Liệp đi tiếp cận Tằng Xu, còn Quý Trầm Giao lại đi gặp Lư Phi Tường.

 

Buổi chiều, tiệm “Cơm hộp Lão Thẩm” đã bớt bận rộn hơn một chút, Thẩm Duy nhìn thấy Quý Trầm Giao thì nhíu mày, tưởng anh lại đến tìm mình, nhưng khi thấy anh muốn tìm Lư Phi Tường thì vẻ mặt sầu muộn trên mặt càng rõ ràng hơn.

 

Lư Phi Tường vẫn không có biểu cảm gì, dùng khăn lau mồ hôi.

 

Quý Trầm Giao nói: “Tằng Xu đã về nước.”

 

Tay Lư Phi Tường khựng lại một chút, vài giây sau thì bỏ khăn xuống, “Không liên quan gì đến tôi.”

 

“Đồng nghiệp của tôi đã tìm cô ta, hỏi đến chuyện anh thôi học, tâm trạng cô ta khá kích động.” Quý Trầm Giao nói: “Xem ra chuyện anh thôi học đã gây ra áp lực tâm lý không nhỏ cho cô ta.”

 

Lư Phi Tường cúi đầu, “Đều đã qua rồi, cô ta thế nào, ở trong nước hay ở nước ngoài, đều không liên quan gì đến tôi.”

 

Quý Trầm Giao quan sát Lư Phi Tường một lúc, “Anh có hối hận không?”

 

Lư Phi Tường nhíu mày, “Cái gì?”

 

“Lúc đầu không giải thích rõ ràng, dẫn đến kết cục bị buộc phải thôi học, anh có hối hận không?”

 

Lư Phi Tường nắm chặt khăn, cười khổ, “Giải thích thì có ích gì? Có ai nghe tôi giải thích đâu?”

Bình Luận (0)
Comment