Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 93

“Mưu Điển Bồi thường xuyên ăn vụng đồ của cậu à?” Quý Trầm Giao hỏi.

 

Hiện tại, manh mối về thuốc diệt cỏ paraquat đã xuất hiện, đồ ăn liền trở nên cực kỳ quan trọng. Ai là người có cơ hội hạ độc Mưu Điển Bồi trong thời gian dài? Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn Khánh Tử là một trong số đó.

 

Khánh Tử nói: “Lúc mới đầu, tôi làm món gì ông ta cũng đòi ăn thử một ít, sau này tôi có nói chuyện với ông ta, ông ta không đòi ăn trực tiếp nữa. Nhưng mà khăn giấy, bánh mì ăn sáng, mì gói tôi mua về vẫn sẽ bị ông ta động vào.”

 

Quý Trầm Giao nhìn quanh bàn, trên đó có một túi bánh mì nhỏ đóng gói kín, loại rẻ tiền. Loại bánh mì này gần như không thể bỏ paraquat vào được, còn việc Mưu Điển Bồi ăn trộm mì tôm sống rồi tự nấu, hình như cũng rất khó để hạ độc.

 

Quý Trầm Giao nói: “Thường ngày Mưu Điển Bồi giải quyết ba bữa ăn như thế nào?”

 

“Dù sao tôi cũng chưa từng thấy ông ta mua đồ ăn về.” Khánh Tử nói: “Hoặc là ăn ké đồ ăn của tôi, hoặc là ăn ở gần bệnh viện số 3, ở đó có nhiều quán ăn rẻ. Ông ta còn nói mình với ông chủ quán cơm hộp là anh em, đến đó ăn không cần trả tiền.”

 

Lúc này Anh Lý cũng phụ họa, “Lão Mưu cũng từng nói với tôi chuyện này, lão Thẩm thì tôi cũng quen, tôi còn hỏi lão Thẩm không thu tiền của lão Mưu à? Lão Thẩm nói ai đến ăn cũng như nhau. Cho nên ông ta chỉ đang khoác lác thôi.”


 

Quý Trầm Giao cố ý nói cho Khánh Tử biết, Mưu Điển Bồi bị trúng độc, lại còn là loại độc mãn tính không thể cứu chữa. Khánh Tử phản ứng một lúc, đột nhiên đứng bật dậy, mặt mày tái mét: “Không phải tôi! Tôi thề là tôi không hề hạ độc!”

 

Quý Trầm Giao quan sát vẻ mặt của cậu ta, một lát sau mới gật đầu, giọng điệu nghe có vẻ nhẹ nhõm hơn, như đang nói chuyện phiếm, “Đúng rồi, dạo này làm ăn khó khăn nhỉ? Có cái ‘Quy Vĩnh Đường’ gì đó mới đến, các cậu có bị ảnh hưởng nhiều không?”

 

Khánh Tử vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, “Tôi, tôi vẫn ổn, tôi toàn nhặt nhạnh đồ thừa còn sót lại thôi.”


 

“Chuyện này thì tôi có ý kiến.” Anh Lý tiếp lời, “Cái ‘Quy Vĩnh Đường’ kia phát triển từ miền Nam lên, nghe nói là một chuỗi cửa hàng, vừa đến đã muốn mở rộng thị trường ở chỗ chúng ta. Nhưng mà mấy người ‘Kim Vô Thường’ chúng tôi cũng làm ăn bao năm nay rồi, gốc rễ đều ở đây cả! Phong Thị chúng ta là thành phố nhỏ, không theo kiểu thành phố lớn. Cậu đừng thấy ‘Quy Vĩnh Đường’ bây giờ làm ăn rầm rộ, nhưng lâu dần, vẫn phải là mấy người ‘Kim Vô Thường’ như chúng tôi thôi.”

 

“Có điều, những người như lão Mưu bọn họ, cuộc sống đúng là khó khăn hơn, không giống tôi, tôi là người có thâm niên rồi, nếu như bọn họ không trụ được, hoặc là chuyển nghề, hoặc là đi làm thuê cho ‘Quy Vĩnh Đường’.” Anh Lý lại nói: “Hình như ‘Quy Vĩnh Đường’ muốn tìm vài người ‘Kim Vô Thường’ ở bản địa, đối với lão Mưu mà nói, đó cũng là một con đường.”


 

Lúc này Khánh Tử đã bình tĩnh lại, hỏi: “Sao tôi không nghe thấy tin tức gì?”

 

Anh Lý vỗ vào đầu cậu ta, “Cậu là đứa chuyên đi nhặt đồ thừa, làm sao mà tìm đến cậu được?”

 

Nói chuyện cũng hòm hòm, trước khi rời đi, Quý Trầm Giao nói với Khánh Tử, trước khi phá được vụ án có lẽ chúng tôi sẽ còn tìm đến cậu, nếu như nhớ ra điều gì thì liên lạc với chúng tôi bất cứ lúc nào. Khánh Tử rụt rè đồng ý.

 

Từ ngõ Y Đức đi qua hai dãy phố chính là quán “Cơm hộp lão Thẩm”, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp không lái xe, men theo con đường rợp bóng cây mà thong thả bước đi.


 

“Thẩm Duy có rất nhiều cơ hội để hạ độc Mưu Điển Bồi.” Lăng Liệp nói: “Phải điều tra về thuốc diệt cỏ paraquat trên người ông ấy. Động cơ của ông ấy cũng hợp lý – cho rằng Mưu Điển Bồi chính là hung thủ sát hại Đàm Pháp Tân, cảnh sát không có chứng cứ, vậy nên ông ấy sẽ ra tay.”

 

Lăng Liệp dừng bước, “Cậu không thấy phản ứng của ông ấy rất không hợp lý sao? Biết được cảnh sát muốn điều tra lại, một mặt kích động không thôi, một mặt lại che giấu điều gì đó. Nguyên nhân đã rõ – bởi vì ông ấy đã ra tay trước cả cảnh sát, g**t ch*t hung thủ trong lòng mình.”

 

Quý Trầm Giao xâu chuỗi lại dòng thời gian.


 

Nhà tang lễ phát hiện thi thể, trời vừa sáng đã lan truyền khắp thành phố, lúc đó cảnh sát còn chưa điều tra được người bị hại là ai, đương nhiên Thẩm Duy cũng không thể biết người chết là Mưu Điển Bồi. Nhưng giả sử người hạ độc là ông ấy, ông ấy có thể ước tính được khi nào Mưu Điển Bồi sẽ phát bệnh. Gần như ngày nào Mưu Điển Bồi cũng xuất hiện ở gần bệnh viện số 3, hôm đó Mưu Điển Bồi không xuất hiện, Thẩm Duy phán đoán ông ta đã chết.

 

Cùng ngày hôm đó, cảnh sát thông qua lời nói của nhân viên hỏa táng biết được người bị hại có thể là Mưu Điển Bồi, liền đến căn nhà ông ta thuê để lấy mẫu ADN. Với tình hình hỗn loạn của ngõ Y Đức, có lẽ tin tức “người chết là Mưu Điển Bồi” sẽ nhanh chóng lan truyền. Thẩm Duy vốn có thể dò hỏi tình hình của Mưu Điển Bồi, đột nhiên biết được Mưu Điển Bồi là người bị hại trong vụ án ở nhà tang lễ, chắc chắn sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn.


 

“Ông ấy sẽ nghĩ, lẽ nào Mưu Điển Bồi trong lúc đưa thi thể đến thì phát bệnh, ngã xuống nhà tang lễ, người của nhà tang lễ nhầm tưởng là vứt xác?” Quý Trầm Giao nói: “Hay là Mưu Điển Bồi chưa phát bệnh đã bị người khác g**t ch*t? Người dân thì đồn đại đủ kiểu, phó đội trưởng Hoàng đến giờ vẫn chưa phát thông báo về tình hình vụ án, Thẩm Duy không chắc chắn Mưu Điển Bồi đã chết như thế nào.”

 

“Khi chúng ta đến tìm ông ấy, điều duy nhất ông ấy có thể khẳng định là Mưu Điển Bồi đã chết. Cảnh sát điều tra lại, với tư cách là người nhà của người bị hại, đương nhiên là ông ấy rất vui mừng, nhưng mà đã quá muộn, manh mối mà ông ấy nắm được đã chỉ ra hung thủ là Mưu Điển Bồi, ông ấy không thể nói, nói ra thì ông ấy sẽ bị nghi ngờ là hung thủ g**t ch*t Mưu Điển Bồi. Ông ấy hối hận, tiếc nuối, điểm này giống với phản ứng của Lưu Học Lâm, tại sao không muộn hơn một bước?”


 

Quý Trầm Giao dừng lại một chút, hồi tưởng lại vẻ mặt của Thẩm Duy và những ám chỉ của Tiểu Lư, “Thẩm Duy đầu độc Mưu Điển Bồi, Tiểu Lư là người biết chuyện hoặc là người tham gia?”

 

Lăng Liệp nói: “Sao tôi lại cảm thấy, cái người họ Lư kia còn có vai trò phức tạp hơn?”

 

Vừa nói, hai người đã đi đến đầu ngõ, đối diện chính là quán “Cơm hộp lão Thẩm”. Nhưng cửa tiệm đóng chặt, vậy mà lại đóng cửa nghỉ bán.

 

Lăng Liệp và Quý Trầm Giao nhìn nhau, lập tức băng qua đường. Con phố này đều là các cửa hàng kinh doanh ăn uống, nhà nào cũng mở cửa, càng làm nổi bật lên vẻ bất thường của quán “Cơm hộp lão Thẩm”.


 

Lăng Liệp hỏi một người phụ nữ trung niên bán cháo và mì lạnh bên cạnh, “Chị ơi, quán cơm hộp này phá sản rồi à?”

 

“Uầy, quán nhà tôi có phá sản thì quán của ông ấy cũng không phá sản được! Lão Thẩm làm ăn tốt lắm!”

 

“Vậy sao lại đóng cửa im ỉm thế này?”

 

“Chắc là nghỉ phép thôi? Tôi cũng không rõ. Hàng năm vào mùa hè lão Thẩm đều đóng cửa một thời gian, có lẽ là về quê tránh nóng.”


 

Lăng Liệp lại hỏi thăm các cửa hàng khác, đều không biết tại sao lão Thẩm lại đột nhiên đóng cửa.

 

Quý Trầm Giao đứng trước cửa quán “Cơm hộp lão Thẩm”, nhìn thấy trên cửa cuốn có dán một tờ giấy viết bằng bút sơn: Tạm nghỉ bán một tuần, mong quý khách thông cảm.

 

Nghi ngờ đối với Thẩm Duy càng lúc càng lớn, Quý Trầm Giao thông báo cho Hoàng Dịch, bảo đội kỹ thuật truy tìm tung tích của Thẩm Duy.

 

Phía Hoàng Dịch cũng điều tra được một số manh mối: Thứ nhất, có người làm trong ngành dịch vụ tang lễ nhìn thấy Lưu Học Lâm trong mấy ngày trước khi xảy ra vụ án thường xuyên xuất hiện ở ngõ Y Đức, có chút mờ ám, không giống như là đi tìm kiếm khách hàng, mà giống như là đang theo dõi ai đó.

 

Thứ hai, “Quy Vĩnh Đường” hô hào rầm rộ như thế, nhưng hiệu quả không cao, tuy rằng đã khiến không ít “Kim Vô Thường” bản địa phải e dè, nhưng thị trường vẫn chưa chiếm lĩnh được, kéo dài càng lâu thì càng khó chiếm lĩnh, cho nên công ty đang bí mật tiếp xúc với một bộ phận “Kim Vô Thường” có kinh nghiệm, nhưng lại chưa đủ trình độ để trở thành lão làng, thu nạp bọn họ về làm việc cho mình. Mưu Điển Bồi và Lưu Học Lâm đều đã được tiếp xúc, thời gian này là trước khi Mưu và Lưu đánh nhau ở cổng bệnh viện số 3.

 

Cây bút đang xoay trên tay Lăng Liệp rơi xuống bàn đánh “bộp” một tiếng, “Hung thủ chính là Lưu Học Lâm.”

 

Trong phòng thẩm vấn.

 

“Tôi đã nói không biết bao nhiêu lần rồi! Tôi không biết tại sao thi thể lại ở trên xe của tôi! Hôm đó tôi đưa thi thể xong, phát hiện còn một thi thể nữa, làm tôi sợ chết khiếp! Tôi chỉ là nhất thời hồ đồ, cứ tưởng vứt đi là xong chuyện, xe đã lái ra khỏi nhà tang lễ rồi mới nhận ra là mình xong đời, nhưng tôi không thể quay lại bỏ thi thể vào xe được, vậy nên tôi mới bỏ trốn!” Lưu Học Lâm chắp hai tay, không ngừng vái lạy, vẻ mặt vừa lo lắng vừa kích động, “Các anh tin tôi đi, tôi thật sự không giết người!”

 

Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào anh ta, “Vậy thì anh trả lời tôi mấy câu hỏi.”

 

“Được được, anh hỏi đi.”

 

“Ngày 19 tháng 7 và ngày 21 tháng 7, có người nhìn thấy anh xuất hiện ở ngõ Y Đức, không hề chào mời khách hàng, cũng không chào hỏi bất kỳ ai, chỉ là đi loanh quanh dưới lầu nhà Mưu Điển Bồi. Bản thân anh sống ở đường Hòa Vĩnh, khu vực ngõ Y Đức không phải là phạm vi hoạt động thường ngày của anh, anh đến đó làm gì?”

 

Lưu Học Lâm trợn mắt, căng thẳng nói: “Ai, ai nói?”

 

Quý Trầm Giao: “Là tôi đang hỏi anh.”

 

“Chắc chắn là nhìn nhầm rồi! Tôi chưa từng đến ngõ Y Đức, tôi đến đó làm gì chứ, ở đó vốn đã có nhiều người làm dịch vụ tang lễ rồi, không đến lượt tôi chen chân vào.”

 

“Thật sự chưa từng đến?”

 

“Không có!” Lưu Học Lâm ưỡn ngực, khẳng định chắc nịch, “Ngõ Y Đức đông người, người ăn mặc như chúng tôi cũng nhiều, nhận nhầm người cũng là chuyện thường tình mà.”

 

Quý Trầm Giao gật đầu, “Có ba nhân chứng, tôi sẽ căn cứ vào thời gian và địa điểm cụ thể mà họ cung cấp để trích xuất camera giám sát. Camera công cộng ở ngõ Y Đức tuy rất ít, khắp nơi đều là góc chết, nhưng trước cửa các cửa hàng nhỏ đều có camera cá nhân, một lát nữa đơn xin phối hợp điều tra được duyệt, xác minh lời nói của bọn họ không phải là việc khó.”

 

Sắc mặt Lưu Học Lâm liền thay đổi, run giọng nói: “Còn, còn phải xác minh à…”

 

Quý Trầm Giao: “Sao, sợ rồi à?”

 

Lưu Học Lâm xoa xoa tay, “Không phải, không phải, không làm chuyện trái lương tâm thì không sợ quỷ gõ cửa, chỉ là… các anh cứ tập trung điều tra tôi, hoàn toàn là lãng phí lực lượng cảnh sát, tôi là người bị vu oan, các anh vì tôi mà lãng phí thời gian bắt hung thủ thật sự, lương tâm của tôi cũng không yên.”

 

Quý Trầm Giao cười lạnh, “Chuyện này thì không cần anh phải lo.”

 

Lưu Học Lâm cười nịnh, “Cũng đúng ha.”

 

“Vậy anh cảm thấy, hung thủ thật sự là ai? Ai hận Mưu Điển Bồi đến mức muốn g**t ch*t ông ta?” Quý Trầm Giao lại hỏi.

 

Lưu Học Lâm cúi đầu, nhưng môi vẫn không ngừng mấp máy. Vài phút sau, dường như cuối cùng anh ta cũng nghĩ ra đáp án hoàn hảo, “Không phải là người đã hạ độc ông ta sao? Các anh đã khám xét nhà tôi rồi đúng không? Không có paraquat đúng không? Mưu Điển Bồi lòng dạ hẹp hòi, không chịu được nửa điểm thiệt thòi, nhưng lại luôn muốn chiếm lợi của người khác, tôi thấy cái cậu bạn cùng phòng kia của ông ta cũng thật đáng thương, ngơ ngơ ngác ngác bị bắt nạt cũng không biết phản kháng, bạn cùng phòng của ông ta chắc chắn rất hận ông ta! Sống cùng nhau, hạ độc cũng tiện!”

 

Quý Trầm Giao không nói gì, chỉ nhìn Lưu Học Lâm, cây bút trên tay xoay chầm chậm, không phát ra tiếng động, giống như đang nghiêm túc suy xét manh mối mà Lưu Học Lâm cung cấp.

 

Lưu Học Lâm thấy có vẻ khả thi, càng nói càng hăng, “Còn có cái ông chủ quán cơm hộp kia nữa, tên là Thẩm gì đó, là đồng hương của Mưu Điển Bồi, Mưu Điển Bồi thường xuyên ỷ vào tình đồng hương, ăn cơm không trả tiền, còn bắt ông ấy phải giúp kéo khách! Như thế là không được đúng không? Tiền của ai mà không phải vất vả kiếm ra? Cho nên tôi đoán, có khi nào ông chủ Thẩm kia âm thầm hạ độc ông ta, làm cho ông ta chết không?”

 

Phòng thẩm vấn rơi vào im lặng ngắn ngủi. Lưu Học Lâm bị nhìn chằm chằm càng lúc càng không thoải mái, cúi gằm mặt xuống.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Nói xong rồi?”

 

Lưu Học Lâm hé mắt nhìn anh một cái, rồi nhanh chóng rụt lại, “À, thì, thì cũng chỉ có vậy thôi.”

 

Quý Trầm Giao ném cây bút xuống, âm thanh lanh lảnh đó khiến Lưu Học Lâm giật mình rụt vai lại. Quý Trầm Giao nghiêng người dựa vào lưng ghế, “Kỳ lạ thật đấy, Lưu Học Lâm, mấy lần trước anh đều nói hoàn toàn không quen biết Mưu Điển Bồi, chỉ là biết có người này, vì tranh giành khách hàng mà đã từng xảy ra tranh chấp, còn lại mọi chuyện đều không biết. Sao ở đây mấy ngày, anh lại hiểu rõ về Mưu Điển Bồi như vậy?”

 

Ánh mắt Lưu Học Lâm cứng đờ, ngồi yên không nhúc nhích, môi run rẩy, dường như muốn giải thích, nhưng lại không nói nên lời.

 

“Biết ông ta và bạn cùng phòng có mâu thuẫn, ông ta bắt nạt bạn cùng phòng, ngay cả việc bạn cùng phòng của ông ta ngơ ngác anh cũng biết, ông ta thường xuyên đến đâu ăn cơm anh cũng biết.” Quý Trầm Giao rướn người về phía trước, khuỷu tay chống lên mép bàn, “Những điều này tôi cũng vừa mới thông qua điều tra thăm hỏi mới biết được, anh cũng đã điều tra thăm hỏi rồi à? Tại sao? Anh rất có hứng thú với Mưu Điển Bồi à?”

 

Lưu Học Lâm có chút lạc giọng mà hét lên: “Không không không! Không phải anh hỏi tôi về manh mối sao? Tôi liền nói những gì tôi biết, tôi cũng mong vụ án sớm được phá mà!”

 

Quý Trầm Giao: “Câu trả lời không đúng trọng tâm.”

 

Ngực áo Lưu Học Lâm bị mồ hôi thấm ướt một mảng lớn, anh ta dần dần thở gấp, vẻ mặt đó ở giữa trạng thái vừa muốn biện bạch, lại vừa lo lắng nói nhiều thì sai nhiều.

 

Quý Trầm Giao đợi anh ta bình tĩnh lại một chút rồi nói tiếp: “Anh đoán bạn cùng phòng của Mưu Điển Bồi và ông chủ Thẩm có khả năng gây án, đúng không?”

 

Giọng điệu thả lỏng này khiến Lưu Học Lâm ngây ra một lúc, anh ta cũng theo đó mà thả lỏng, cho rằng mình đã qua ải, gật đầu lia lịa, “Đúng đúng, bọn họ có quá nhiều cơ hội để hạ độc, hơn nữa cũng có động cơ mà, đúng không?”

 

“Nhưng mà, có phải anh đã quên mất một chuyện rồi không?” Quý Trầm Giao nheo mắt lạnh lùng nói, “g**t ch*t Mưu Điển Bồi là một sợi dây thừng, ông ta bị siết cổ cho đến chết.”

 

Quý Trầm Giao nói rất chậm, ánh mắt cố ý rơi vào tay của Lưu Học Lâm. Lưu Học Lâm giống như bị lửa đốt, vội vàng rụt tay xuống dưới bàn. Vài giây sau, cuối cùng cũng nhận ra phản ứng này có hơi quá, lại di chuyển tay lên trên bàn.

 

Camera giám sát ở phía bên Lưu Học Lâm cho thấy, trong mấy giây anh ta giấu tay, ngón cái tay trái mấy lần ấn vào hõm giữa ngón cái và ngón trỏ của tay phải.

 

Đây là một động tác vô thức, khi anh ta nhận ra không nên làm như vậy, liền lập tức dừng lại.

 

Trên thực tế, tay của anh ta vì nhiều năm làm công việc bốc vác thi thể, rất thô ráp, không thấy rõ được dấu vết đã từng siết cổ một người. Nhưng động tác này của anh ta có thể ngụ ý là, khi siết cổ Mưu Điển Bồi, tay phải của anh ta dùng lực mạnh hơn – đây cũng là đặc điểm chung của người thuận tay phải, sợi dây thừng siết sâu vào hõm giữa ngón cái và ngón trỏ bên phải, tuy rằng không để lại dấu vết, nhưng cơn đau vẫn luôn tồn tại. Ánh mắt của Quý Trầm Giao khiến thần kinh của anh ta trở nên cực kỳ nhạy cảm, làm tăng thêm cảm giác đau này.

 

Quý Trầm Giao nói: “Tay rất đau à?”

 

Lưu Học Lâm đã bắt đầu rối loạn, vội vàng lắc đầu, “Không, không, tôi chỉ gãi ngứa một chút thôi.”

 

Quý Trầm Giao lại nhìn chằm chằm vào tay anh ta, “Trên tay phải của anh có vết gì thế kia?”

 

“Vết gì? Đâu có vết gì?” Lưu Học Lâm nắm lấy tay phải, “À, là, là do khiêng đồ đạc để lại.”

 

Quý Trầm Giao: “Anh căng thẳng cái gì?”

 

“Tôi không có căng thẳng mà.”

 

“À đúng rồi, nãy giờ vẫn chưa nói xong. Nếu như anh cho rằng bạn cùng phòng và ông chủ Thẩm, một trong hai người đã hạ độc Mưu Điển Bồi, vậy thì anh lại giúp tôi phân tích một chút, tại sao bọn họ đã hạ độc rồi, Mưu Điển Bồi cũng sắp phát bệnh mà chết rồi, còn mạo hiểm siết cổ ông ta, vứt xác lên xe của anh làm gì? Đây là tâm lý kỳ quái gì vậy?”

 

Lưu Học Lâm: “Bởi vì… bởi vì…”

 

Quý Trầm Giao: “Bởi vì người siết cổ Mưu Điển Bồi không phải là bọn họ.”

 

Lưu Học Lâm hít sâu một hơi, vết mồ hôi trên áo ngày càng lan rộng.

 

Quý Trầm Giao: “Lưu Học Lâm, hôm đó ở cổng bệnh viện số 3, anh và Mưu Điển Bồi xảy ra xô đẩy không chỉ là vì tranh giành khách hàng đúng không? Anh đã nhiều lần đến ngõ Y Đức là để thăm dò trước khi ra tay?”

 

“Không phải!” Lưu Học Lâm phẫn nộ, “Anh muốn vu oan giá họa cho tôi à? Tôi muốn kiện anh!”

 

“Vu oan giá họa?” Quý Trầm Giao cười, “Đem thi thể đặt lên xe, bày ra một màn bị hãm hại, tôi thấy trò vu oan giá họa này anh dùng còn thành thạo hơn bất kỳ ai.” Nói rồi, Quý Trầm Giao chỉ vào hai camera trước và sau, “Anh muốn kiện, cứ việc mang camera giám sát đi mà kiện. Nhưng tiền đề là…”

 

Lưu Học Lâm nín thở, cảm thấy cả phòng thẩm vấn đều tràn ngập tiếng tim đập của mình.

 

Quý Trầm Giao chậm rãi nói: “Tiền đề là, anh thật sự vô tội.”

 

Khí thế vừa rồi của Lưu Học Lâm giống như bị dập tắt, xụi lơ trên ghế, “Tôi, tôi xin được nghỉ ngơi.”

 

“Đừng vội, còn một câu hỏi nữa.”

 

“Tôi muốn nghỉ ngơi.”

 

“Chúng tôi đã tiếp xúc với ‘Quy Vĩnh Đường’.”

 

Mắt Lưu Học Lâm trợn ngược, cơ thể hơi rời khỏi lưng ghế, môi mấp máy.

 

Quý Trầm Giao: “Anh và Mưu Điển Bồi đều có cơ hội trở thành một thành viên của ‘Quy Vĩnh Đường’, có điều, mức độ khó khăn cũng không thấp, ‘Quy Vĩnh Đường’ cần người không nhiều, khu vực bệnh viện số 3 này, nhiều nhất cũng chỉ cần ba người. Nếu như Mưu Điển Bồi được chọn, khả năng anh được chọn sẽ trở nên vô cùng mong manh.”

 

Lưu Học Lâm cúi đầu, mãi một lúc lâu sau mới nặn ra được một câu, “Tôi đã nói rồi, không phải tôi, tôi muốn nghỉ ngơi.”

 

Hoàng Dịch không trông mong việc chỉ dựa vào một lần thẩm vấn mà đã khiến Lưu Học Lâm khai ra toàn bộ, thẩm vấn đến mức độ này đã không tệ rồi, nhìn phản ứng của anh ta cho thấy hướng đi của cảnh sát không sai, anh ta không phải là người bị vu oan, anh ta đã lên kế hoạch tỉ mỉ dùng cách “bị vu oan” để thoát tội.

 

Đáng tiếc là trò này đã bị cảnh sát vạch trần.

 

Lăng Liệp đi theo đội viên của cục cảnh sát thành phố đến ngõ Y Đức, tìm các cửa hàng ven đường để trích xuất camera cá nhân. Lúc các đội viên đang làm việc, hắn lượn đến một cửa hàng tạp hóa. Trong thành phố, cửa hàng tạp hóa đã rất hiếm rồi, mọi người đều thích đến siêu thị, hoặc là mua sắm trực tuyến, cũng chỉ có những khu ổ chuột tập trung đông đảo tầng lớp dân cư có mức sống thấp này, thỉnh thoảng mới có thể nhìn thấy cửa hàng tạp hóa.

 

Lăng Liệp ra vẻ là một kẻ vô công rồi nghề đi vào trong, nhìn đông ngó tây, lục lọi lung tung. Trong cửa hàng tạp hóa đúng là có đủ thứ, thuốc diệt gián ba đồng một gói, bên cạnh đặt chậu nhựa rửa rau hai đồng, bàn chải bồn cầu ba đồng, trên kệ hàng phía sau bày gương vẽ hình mỹ nhân, hộp xà phòng song hỷ thường thấy từ thế kỷ trước.

 

Đi tiếp vào bên trong, còn có dầu gội đầu nội địa mười mấy đồng, kem dưỡng da mấy đồng. Bên kia treo cờ lê, vòi nước các loại, khu vực này giá cả cao hơn một chút. Bên cạnh bức tường chật chội đặt một tủ kính có khóa, bày những món hàng có giá trị nhất trong cửa hàng tạp hóa.

 

Lăng Liệp nhìn sơ qua, thấy có chuông cửa có hình, khóa cửa, camera, gậy tự sướng bluetooth các loại.

 

Chủ cửa hàng thấy Lăng Liệp dừng lại bên tủ kính thì ngậm điếu thuốc đi tới, “Muốn mua gì à?”

 

Lăng Liệp đến cửa hàng tạp hóa, thật ra là muốn dò hỏi ở đây có bán paraquat hay không, nếu như không có thì có thể mua ở đâu. Theo kinh nghiệm của hắn, những nơi như ngõ Y Đức, cửa hàng tạp hóa sẽ có dấu vết cuộc sống của một người, bọn họ không thể cạnh tranh với giới trẻ trên mạng, đồ trong siêu thị lại rất đắt, ngay cả việc mở khóa, thông tắc bồn cầu cũng sẽ tìm chủ cửa hàng tạp hóa giúp đỡ.

 

Loại thuốc như paraquat không thể thông qua kênh chính thống mà mua được trên mạng, vậy thì chỉ có thể tìm đến cửa hàng tạp hóa. Nhưng lúc này Lăng Liệp lại có hứng thú với những thứ trong tủ kính hơn, “Ở chỗ của anh còn bán cả mấy thứ cao cấp này à?”

 

“Chậc! Tôi có đủ thứ.” Chủ cửa hàng vỗ vỗ bụng bia, đánh giá Lăng Liệp một chút, “Cậu mới chuyển đến à?”

 

Lăng Liệp nói: “Ừ, anh giới thiệu tôi mua cái gì đi?”

 

“Cậu thuê chung hay ở một mình?”

 

“Ở một mình.”

 

“Vậy thì cậu phải mua cái này.” Chủ cửa hàng lấy ra một cái cảm biến, “Dán lên cửa và khung cửa, ấn một cái là khóa, buổi tối cậu ngủ say rồi, nếu có người mở cửa, thì…” Chủ cửa hàng nói rồi ấn mạnh một cái, cảm biến phát ra một tràng âm thanh chói tai, con chó đang nằm ngủ ngoài cửa cũng bị giật mình tỉnh giấc.

 

Lăng Liệp cười nói: “Ôi, cái này hữu dụng đấy. Nhưng mà ở đây rất loạn à?”

 

Chủ cửa hàng: “Dù sao thì cũng toàn là những người như chúng ta, trộm cắp vặt là chuyện không có gì lạ, an ninh không tốt, đến cuối năm, trộm cắp bên ngoài cũng đến ‘kiếm sống’. Cậu có muốn mua camera không? Lắp ở cửa, nhưng cậu ở một mình, camera và chuông cửa có hình tác dụng cũng không lớn.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Tại sao?”

 

“Cậu không đề phòng người bên trong, mà là đề phòng người bên ngoài. Cái camera này treo ở cửa, dù cố định chắc chắn đến mấy cũng dễ dàng bị người ta tháo mất.” Chủ cửa hàng chửi bới, “Rất nhiều người bằng tuổi cậu đến tìm tôi đòi bồi thường, chuyện này tôi không bồi thường đâu, đâu phải tôi tháo mất.”

 

Đầu óc Lăng Liệp xoay chuyển rất nhanh, cảm thấy dường như đã nắm được một manh mối quan trọng nào đó, “Vậy ở tuổi của tôi, thuê chung nhà, người thuê chung lớn tuổi hơn một chút, tay chân không sạch sẽ, tôi có thể phòng bị anh ta như thế nào?”

 

“Đơn giản!” Chủ cửa hàng tự hào nói: “Mua cái này, tôi đã giới thiệu cho rất nhiều người rồi, cái camera này cậu mang về lắp ở khu vực công cộng, khi không có ở nhà thì bật lên, xem anh ta có trộm đồ của cậu không.”

 

Lăng Liệp nhận lấy, là một cái camera nhỏ, kiểu dáng rất độc đáo, không dễ dàng nhận ra.

 

Có điều, đối với người chuyên nghiệp mà nói, vẫn có thể liếc mắt một cái là nhận ra ngay camera. Nhà của Mưu Điển Bồi đã bị khám xét, nếu như có camera thì không nên bị bỏ sót.

 

Lăng Liệp suy nghĩ một lúc, chủ cửa hàng cho rằng hắn đang do dự có nên mua hay không, lại nhiệt tình giới thiệu các loại camera khác. Hắn đột nhiên hỏi: “Vậy ở đây anh có camera quay lén không?”

 

Chủ cửa hàng sững người, vội vàng nhìn trái nhìn phải, hạ giọng, “Cái này không thể công khai giao dịch được!”

 

Lăng Liệp lộ ra vẻ hiểu biết, cũng hạ giọng, “Vậy là có, giao dịch ngầm?”

 

Chủ cửa hàng nghiêm túc, “Cậu thật sự muốn mua?”

 

“Xem thử trước đã.”

 

Chủ cửa hàng lấy từ trong tủ gỗ dưới tủ kính ra một camera quay lén siêu nhỏ, che che đậy đậy, “Cái này rất ít người mua, lắp nó vào ổ cắm điện…”

 

Lăng Liệp hỏi: “Thật sự có tác dụng à? Có bị phát hiện không?”

 

“Không, không! Có người đã mua rồi, dùng rất tốt!”

 

“Ai?”

 

Chủ cửa hàng cảnh giác, vội vàng cất camera quay lén đi, “Cậu hỏi chuyện này làm gì?”

 

“Người ta dùng tốt, tôi dùng cũng yên tâm.” Lăng Liệp không nói tiếp về camera quay lén, “Thật ra tôi còn muốn hỏi anh một chuyện mua bán.”

 

“Chuyện gì?”

 

“Cái paraquat kia, hoặc là loại thuốc độc nào khác có độc tính mạnh, có thể lập tức làm chết chó mèo, anh có không?”

 

Chủ cửa hàng trợn mắt, “Ý đồ của cậu xấu xa thật!”

 

Lăng Liệp gãi đầu, “Hết cách rồi, mèo hoang nhiều quá, kêu gào không ngủ được. Chỗ anh có không?”

 

Chủ cửa hàng do dự một chút, “Có thì có, nhưng mà…”

 

Lăng Liệp thấy chủ cửa hàng tìm kiếm một lúc lâu, “Hết hàng à?”

 

“Tôi nhớ ra rồi.” Chủ cửa hàng nói: “Trước đây có người đã mua rồi.”

 

“Ai?”

 

“Chuyện này làm sao có thể nói cho cậu biết được, tôi phải bảo vệ bí mật của người mua chứ.”

 

Lúc này, đội viên của cục cảnh sát thành phố ở ngoài cửa hàng gọi: “Thầy Lăng, anh ở đây à, tìm anh nãy giờ.”

 

Các đội viên đều mặc đồng phục, chủ cửa hàng vừa nhìn thấy liền hoảng hốt, “Cậu, cậu!”

 

Lăng Liệp lấy thẻ công tác ra, cười nói: “Đừng vội, tôi không gây khó dễ cho anh, anh chỉ cần nói cho tôi biết, ai đã mua chai paraquat cuối cùng kia.”

 

Chủ cửa hàng nuốt nước bọt, biết gì nói nấy, “Chính là lão Mưu đó, chết rồi còn gì, haizz!”

Bình Luận (0)
Comment