Thẩm Duy đứng thẳng lưng, nói tiếp: “Sau khi đến Phong Thành, tôi bắt đầu bày sạp hàng rong ở gần đây, đạp xe ba bánh bán cơm rang, khách hàng toàn là người nhà bệnh nhân. Nói thế nào nhỉ, tôi không muốn làm anh trai tôi thất vọng. Anh ấy là người vì lý tưởng mà có thể lao đầu vào, anh ấy cũng kỳ vọng vào tôi như thế – đã làm gì thì phải kiên trì đến cùng. Tôi muốn làm bác sĩ, chữa bệnh cứu người, nguyện vọng này cả đời cũng không thực hiện được, vậy thì làm chút chuyện liên quan đến bệnh nhân vậy, bán chút cơm nước, coi như là bù đắp tiếc nuối của tôi.”
Lăng Liệp nói: “Điều tra lại vụ án cũ có rất nhiều trở ngại, ví dụ như hiện trường không còn, rất nhiều nhân chứng không tìm được. Cho nên cần ông cung cấp cho chúng tôi càng nhiều sự giúp đỡ càng tốt.”
Thẩm Duy gật đầu, “Tôi có thể làm gì?”
Trước đó Quý Trầm Giao đã hỏi Thẩm Duy những năm này điều tra được những gì, nhưng không biết vì sao Thẩm Duy không trả lời. Lần này Lăng Liệp khéo léo đổi sang một cách hỏi khác, “Đứng ở góc độ người nhà nạn nhân, không xét đến chứng cứ và lý trí, ông cảm thấy những ai là người có khả năng gây án nhất?”
Thẩm Duy lại lộ ra vẻ bối rối, “Chuyện này…”
Lăng Liệp: “Ông cứ thoải mái đưa ra ý kiến, chuyện tìm chứng cứ thì cứ giao cho chúng tôi.”
Thẩm Duy im lặng, dường như đang đấu tranh nội tâm, mà ở một bàn khác, Tiểu Lư tước xong một chậu đậu đũa, bưng ra sau bếp, lúc đứng dậy chiếc ghế dài ma sát với mặt đất, phát ra tiếng kẽo kẹt. Quý Trầm Giao lập tức nhìn về phía anh ta, nhưng anh ta không hề nhìn sang bên này, đi thẳng vào bếp.
“Cái này, tôi thật sự không có ý kiến gì.” Thẩm Duy không nhìn thẳng vào Quý Trầm Giao và Lăng Liệp, tay phải lật qua lật lại chiếc bật lửa trên bàn, “Anh Vệ và những người khác đã theo dõi rất nhiều người, nhưng đều loại trừ hiềm nghi hết.”
Lúc này, Tiểu Lư lại vén rèm bước ra, bưng một chậu ớt đỏ. Anh ta dời một cái cối đá lớn nặng nề từ bên tường ra, đổ ớt đỏ vào, vung chày gỗ lên bắt đầu giã.
“Bịch bịch bịch bịch -” âm thanh trầm đục và nhịp nhàng vang vọng khắp cửa hàng chật hẹp.
Thẩm Duy ngại ngùng nói: “Xin lỗi, ớt chúng tôi dùng hết rồi.”
Lăng Liệp nói: “Ồ còn một vấn đề nữa, nghe người trong huyện nói, ông cùng một người phụ nữ tên là Trần Hương Lý đến thành phố kiếm sống?”
“À, chị Hương Lý.” Thẩm Duy dừng một chút, “Bây giờ chúng tôi thường xuyên gặp nhau, chị ấy làm hộ lý ở bệnh viện số 3, nhưng chúng tôi không đến cùng nhau, tôi đến sớm hơn một chút.”
“Bà ấy vốn sẽ trở thành chị dâu của ông?”
Thẩm Duy há miệng, “Chị ấy… Bây giờ tôi vẫn coi chị ấy như chị dâu của mình. Chị ấy và anh trai của tôi… Thật đáng tiếc.”
“Nhiều năm như vậy, bà ấy vẫn không tìm một người nào khác để sống cùng sao?”
Thái độ của Thẩm Duy lần đầu tiên trở nên cứng rắn, “Các cậu chưa từng trải qua nỗi đau đó, trải qua rồi mới biết, đã không còn sức lực để theo đuổi cái gọi là hạnh phúc nữa.”
Tiếng giã ớt giống như tiếng chuông báo tang vang vọng.
“Hắt xì –” Lăng Liệp bị mùi ớt bay trong không khí k*ch th*ch làm cho hắt hơi một cái, lập tức nước mắt lưng tròng.
Quý Trầm Giao vừa nhìn mắt hắn, lập tức lấy khăn ướt ra, “Bị dị ứng à?”
Lăng Liệp nhận lấy, che mắt, lại liên tục hắt hơi.
“Hôm nay chúng tôi về trước đây.” Quý Trầm Giao đỡ cánh tay Lăng Liệp, “Sau này sẽ còn đến tìm hiểu tình hình.”
Thẩm Duy tiễn hai người ra cửa, ánh mắt ông rất phức tạp, có hy vọng được thắp lại, nhưng lại như cố ý trốn tránh điều gì đó, giọng ông vì kích động mà có chút run rẩy, “Cảm ơn các anh, tôi chờ ngày phá án!”
Quý Trầm Giao nắm khuỷu tay Lăng Liệp, Lăng Liệp che mắt thút thít, đi đến bên đường, tiếng giã ớt phía sau lại đột ngột dừng lại.
Quý Trầm Giao mở cửa xe cho Lăng Liệp, còn mình thì ngồi vào ghế lái, cửa xe vừa đóng, liền xoay mặt Lăng Liệp qua, muốn xem mắt Lăng Liệp có sao không.
Đôi mắt đỏ hoe ngân ngấn lệ, chóp mũi cũng đỏ ửng, nhìn thật đáng thương, khiến người ta mềm lòng. Quý Trầm Giao nhìn đến ngây người, Lăng Liệp dùng sức nhắm mắt, cố gắng ép nước mắt vào tay Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao: “…”
Không ép nữa là khô luôn đúng không?
“Lái xe, vòng ra phía sau bệnh viện số 3.” Lăng Liệp rút khăn giấy, lau lau bên mắt, “Cái gã họ Lư kia có chút thú vị, vụ án này có liên quan gì đến anh ta? Anh ta chỉ thiếu nước treo bảng ‘cút đi cho bố’ lên mặt.”
Xe rời khỏi lề đường, trong gương chiếu hậu quán “Cơm hộp Lão Thẩm” càng ngày càng xa, Tiểu Lư nhìn về phía xe, vẻ mặt mơ hồ không rõ.
“Phản ứng của anh ta còn kỳ lạ hơn cả Thẩm Duy, hơn nữa phản ứng kỳ lạ của Thẩm Duy cũng là vì anh ta.” Đoạn đường này rất hay kẹt xe, xe di chuyển hết sức chậm chạp, Quý Trầm Giao nói: “Hôm nay tôi gặp Thẩm Duy, trông ông không giống như tưởng tượng.”
Lăng Liệp: “Ừm, lần trước chúng ta phân tích có thể ông ta là nghi phạm, truy tìm hung thủ là diễn cho người không biết sự thật xem. Nhưng tiếp xúc rồi, hình như ông thật sự đau khổ vì Đàm Pháp Tân.”
Quý Trầm Giao: “Đúng vậy, nỗi đau này chắc chắn rất chân thật, sự kích động của ông ta khi biết chúng ta điều tra lại vụ án cũng rất chân thật. Vậy rốt cuộc thì ông ta đang che giấu điều gì? Hình như ông ta đã biết được một manh mối quan trọng nào đó, nhưng lại không muốn nói ra, điều này không hợp logic cho lắm.”
Lăng Liệp: “Ông ta muốn nói, nhưng gã họ Lư kia không cho ông ta nói.”
Quý Trầm Giao dùng ánh mắt ra hiệu, ý bảo cuốn sổ ghi chép trong xe, “Viết xuống.”
Lăng Liệp: “Viết gì?”
“Điều tra gã họ Lư đó.”
“Phụt –“
“?”
Lăng Liệp cười rất thiếu đòn, “Não không đủ ghi nhớ sao, còn phải viết ra giấy?”
Trán Quý Trầm Giao nổi gân xanh. Ghi lại suy nghĩ bất cứ lúc nào là thói quen của anh, thế mà Lăng Liệp cũng có thể trêu chọc anh được, nếu không phải đang lái xe, anh đã gõ một phát lên đầu Lăng Liệp rồi.
Lăng Liệp cười xong vẫn cầm lấy cuốn sổ, lật lung tung, đột nhiên nói: “Ơ?”
Lúc Quý Trầm Giao phản ứng lại thì đã muộn – hôm đó trên đường đến Phong Thành, trong lòng anh lo lắng, cầm cuốn sổ trên tay, trong đầu toàn là Lăng Liệp, khi phản ứng lại thì đã vẽ Lăng Liệp trên giấy.
Kỹ năng vẽ tranh của anh không tốt lắm, nhưng khổ nỗi anh lại vẽ lúc Lăng Liệp mặc áo kungfu, còn đeo trống lưng, buộc tóc đuôi sam. Trừ phi là người mù, nếu không thì liếc mắt một cái đã nhận ra là ai.
Quý Trầm Giao muốn giật lại, nhưng Lăng Liệp đã nhanh chóng nói: “Cậu là cảnh sát, muốn vi phạm luật giao thông sao, đe dọa an toàn của nhân dân à “
Quý Trầm Giao đành phải thu tay về, hung dữ nói: “Trả lại cho tôi!”
“Là cậu bảo tôi viết mà.” Lăng Liệp tặc lưỡi, “Đây là soái ca nào thế? Còn buộc tóc đuôi sam nữa chứ, đáng yêu quá!”
Quý Trầm Giao bị hắn nói đến mức nghẹn lời, cố gắng kìm nén cơn giận và nhịp tim đang đập thình thịch trong ngực xuống, mười phút sau, cuối cùng anh cũng lái xe đến được cửa sau bệnh viện số 3.
Bệnh viện số 3 rất lớn, cửa sau cũng rất hoành tráng, là cửa ngay sát bên khu nội trú. Hôm nay nhiệm vụ của hai người ngoài gặp Thẩm Duy, còn phải tiếp xúc với Trần Hương Lý.
Buổi chiều là lúc các hộ lý có chút nhàn rỗi, Trần Hương Lý nhân lúc ông lão mà cô đang chăm sóc ngủ rồi, đến đình hóng mát trong vườn hoa ăn cơm trưa mang từ nhà đi. Lúc này có rất nhiều hộ lý cũng đang ăn cơm, mời cô cùng ăn, vẻ mặt cô ảm đạm, dường như có chút bài xích với những nơi náo nhiệt, uyển chuyển từ chối xong, một mình ăn cà chua xào trứng và cà tím om.
Quý Trầm Giao tìm chỗ đỗ xe, Lăng Liệp đã đi đến trước mặt Trần Hương Lý. Trần Hương Lý cảnh giác nhìn hắn, hắn nói: “Chị là hộ lý ở đây đúng không? Tôi có vài chuyện muốn hỏi thăm một chút.”
Trần Hương Lý do dự nói: “Cậu muốn thuê hộ lý à?”
Lăng Liệp: “Chị xem tôi ăn mặc thế này, làm sao thuê nổi hộ lý? Tôi muốn làm hộ lý.”
Trần Hương Lý đảo mắt, hộ lý nam rất khan hiếm, đặc biệt là hộ lý nam trẻ tuổi khỏe mạnh. Những người làm hộ lý như bọn họ tuy không có một tổ chức chính quy nào, nhưng giới thiệu cho nhau, có thể nhận được phí giới thiệu.
Cô thả lỏng hơn một chút, “Cậu tên gì? Trước đây làm ở đâu? Tôi giúp cậu hỏi thăm.”
Lăng Liệp: “Tôi ấy à, tôi đến từ huyện Phong An.”
Sắc mặt Trần Hương Lý cứng đờ, “Huyện, huyện Phong An?”
“Chúng ta là đồng hương sao?”
Trần Hương Lý lập tức đậy nắp hộp cơm lại, “Cậu đi hỏi người khác đi, tôi có việc, đi trước đây.”
“Chị Trần.” Lăng Liệp đột nhiên đổi giọng điệu, lấy thẻ cảnh sát ra, “Chúng ta không nói chuyện hộ lý, vậy nói chuyện Đàm Pháp Tân thì sao?”
Lúc này, Quý Trầm Giao cũng đi tới, vừa vặn đứng chặn đường lui của Trần Hương Lý. Sắc mặt Trần Hương Lý trắng bệch, “Các cậu, các cậu có ý gì?”
“Vụ án của vị hôn phu của chị phải điều tra lại, chúng tôi vừa đến huyện Phong An, nghe nói chị và Đàm Pháp Tân tình sâu nghĩa nặng, chị vì anh ta mà đến nay chưa kết hôn, cho nên vụ án vừa khởi động lại, tôi liền muốn báo tin này cho chị.” Lăng Liệp nói: “Đương nhiên cũng muốn có được càng nhiều manh mối hơn từ chỗ chị, tiện cho việc điều tra.”
Vai Trần Hương Lý đang run rẩy, cả người cô căng cứng, giống như một con thú bị vây khốn không thể giãy dụa. Sự xuất hiện đột ngột của cảnh sát dường như đã khuấy động cuộc sống bình yên hiện tại của cô, cô không kịp phản ứng, không biết mình nên phản ứng thế nào.
Điều này hoàn toàn khác với Trần Hương Lý mà anh Chu dì, Vương và những người khác miêu tả. Nếu Trần Hương Lý thật sự yêu Đàm Pháp Tân như bọn họ nói, biết được tin cảnh sát khởi động lại cuộc điều tra, cô không nên có phản ứng như bây giờ.
Cô đang sợ hãi, trốn tránh, nhưng lại muốn cố gắng che giấu cảm xúc này. Người nào biết được tin khởi động lại vụ án điều tra mà mồ hôi lạnh lại chảy ròng ròng?
Hôm nay Lăng Liệp không định hỏi ra cái gì từ miệng Trần Hương Lý, hắn đã có được một phần đáp án.
“Tôi….. Tôi đã quá kích động.” Diễn xuất của Trần Hương Lý rõ ràng rất tệ, cô nói “kích động”, nhưng biểu hiện ra ngoài vẫn là sợ hãi và luống cuống, “Xin các cậu nhất định phải bắt được hung thủ. Có gì các cậu đều, đều có thể hỏi tôi.”
Quý Trầm Giao đang định mở miệng thì Lăng Liệp đã ngăn anh lại, “Hôm nay tôi đến là để báo cho chị biết chuyện này, sau này có thể còn phải mời chị đến cục cảnh sát thành phố nói chuyện. Không làm lỡ thời gian chị ăn cơm nữa, chúng tôi về trước đây.”
Khi Trần Hương Lý nghe thấy “Cục cảnh sát thành phố” thì vai chợt khựng lại, sau đó nghe thấy từ “về trước”, dường như lại đột nhiên thả lỏng, “Vậy được, vất vả cho các cậu rồi.”
Trở lại xe, Quý Trầm Giao nói: “Tôi tưởng anh còn muốn thăm dò cô ta thêm vài câu.”
“Thăm dò nữa là trực tiếp dọa người ta nổ tung luôn đó.” Lăng Liệp nói: “Phản ứng này của cô ta rất có thể đã nói rõ vấn đề – cô ta có liên quan đến vụ án, ít nhất thì biết chút gì đó. Tôi không biết năm đó vì lý do gì mà chú Vệ không tập trung điều tra chỗ cô ta. Cô ta nhìn thì như rất si tình? Quá yếu đuối? Nhưng một người phụ nữ yêu Đàm Pháp Tân sâu đậm tại sao lại g**t ch*t vị hôn phu có tiền có sự nghiệp rực rỡ của mình?”
Lăng Liệp thở dài một hơi, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc, “Có lẽ, chú ấy đã sai lầm trong việc điều tra Trần Hương Lý.”
“Vậy Thẩm Duy trong vụ án này đóng vai trò gì?” Quý Trầm Giao phân tích theo manh mối Lăng Liệp đưa ra, “Thẩm Duy và Trần Hương Lý liên hệ với nhau khá thân thiết, bọn họ giống như người cùng một phe. Nhưng phản ứng không giống nhau. Sự ngạc nhiên của Thẩm Duy cao hơn sự do dự biểu hiện ra sau đó, Trần Hương Lý thì lại hoàn toàn sợ hãi. Thẩm Duy hy vọng cảnh sát có thể phá án, còn Trần Hương Lý thì lại sợ cảnh sát phá án.”
Lăng Liệp: “Thẩm Duy không liên quan đến vụ án, nhưng trong quá trình điều tra sau này đã biết được gì đó? Mười bảy năm, tình cảm của con người cũng thay đổi, ông không muốn sau khi mất đi anh trai, lại mất đi một người nương tựa lẫn nhau? Sự do dự của ông là vì muốn bảo vệ Trần Hương Lý?”
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Vẫn có chút không thông, nếu ông ta biết Trần Hương Lý có liên quan đến vụ án, xét về mặt tính cách thì cho dù không vạch trần cũng không nên tiếp tục thản nhiên sống chung với Trần Hương Lý.”
Lăng Liệp suy nghĩ một chút, “Vậy bây giờ câu đố cần phải giải là, Thẩm Duy che giấu cái gì, gã họ Lư kia có lai lịch gì.”
Vừa đến đội hình sự của cục cảnh sát thành phố, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đã nghe thấy tiếng gầm từ phòng thẩm vấn truyền ra.
Buổi trưa, đội hình sự đã bắt được Lưu Học Lâm bỏ trốn ở khu nghỉ ngơi trên đường cao tốc phía Tây, anh ta đã bị đưa về phân cục vào nửa tiếng trước, bây giờ Hoàng Dịch đang đích thân thẩm vấn anh ta.
Nghe trận thế này thì biết Hoàng Dịch đã tức giận như thế nào.
Sự tò mò của Lăng Liệp lập tức bị khơi dậy, hắn kéo kéo quần áo Quý Trầm Giao, “Đi, đi xem.”
Lăng Liệp vừa đi đến cửa phòng thẩm vấn, cửa liền ầm một tiếng mở ra, nếu không phải hắn né nhanh, mặt đã bị cánh cửa đập vào làm cho bẹp dí thành cái bánh nướng luôn rồi. Hắn nhảy về bên cạnh Quý Trầm Giao, lẩm bẩm: “Cục cảnh sát thành phố này hùng hổ ghê ta!”
Quý Trầm Giao thầm nghĩ: Còn có tư cách đi nói người khác sao? Ai hùng hổ bằng hắn?
Mặt Hoàng Dịch đen xì đi ra, đang định đi hút điếu thuốc rồi tiếp tục đấu với Lưu Học Lâm, nhìn thấy Lăng Liệp và Quý Trầm Giao, mắt anh ta sáng lên, “Các cậu đến đúng lúc lắm, bà nó chứ, vụ án này quái lạ ghê!”
Quý Trầm Giao nói: ” Không phải đã bắt được người rồi sao? Quái thế nào?”
“Anh ta cắn răng không chịu nhận! Lý do giống như không suy nghĩ kỹ đã nói ra! Đến đây, đổi chỗ khác nói chuyện.” Hoàng Dịch đưa Quý Trầm Giao và Lăng Liệp về văn phòng, mang một cái máy tính xách tay đến cho bọn họ xem video thẩm vấn, “Lưu Học Lâm và người chết Mưu Điển Bồi là đối thủ cạnh tranh, hôm kia Mưu Điển Bồi còn đến nhà tang lễ đưa thi thể, rạng sáng hôm qua liền gặp nạn. Xác định rõ ràng thi thể bị ném từ trên xe của Lưu Học Lâm xuống, hơn nữa anh ta còn bỏ xe chạy trốn một ngày, suýt chút nữa đã mượn xe người khác trốn về quê! Tôi bắt anh ta về, các cậu xem anh ta sợ thành cái dạng gì! Như vậy rồi mà anh ta còn kêu oan với tôi, nói thi thể là anh ta ném, nhưng người không phải anh ta giết! Không phải anh ta giết thì anh ném xác người ta làm chi? Anh ta ném rồi còn chạy?”
Hoàng Dịch bưng cốc trà lên uống một hơi cạn sạch, “Các cậu xem trước đi, tôi đi hút điếu thuốc cho bình tĩnh lại.”
Trong video, nghi phạm Lưu Học Lâm có dáng người cao gầy, gần một mét tám, vàng vọt gầy gò chỉ có da bọc xương, trông không khỏe mạnh bằng Mưu Điển Bồi. Nhưng muốn siết chết một người cũng không phải là không làm được.
Anh ta lúc thì khóc lúc thì gào thét, nói chỉ có một chuyện – rạng sáng ngày 22 tháng 7, anh ta theo đơn hàng của khách hàng đi kéo thi thể, xe là xe Kim Bôi bỏ ghế, thông thường một đêm anh ta có thể kéo ba chuyến, có khi kéo một cỗ, lúc làm ăn tốt thì một chuyến có khi phải kéo bốn cỗ.
Hôm đó làm ăn không tệ, anh ta nhận sáu cỗ thi thể, theo yêu cầu của người nhà, anh ta lần lượt đưa thi thể đến các khu xử lý khác nhau, đưa xong cỗ cuối cùng, đột nhiên phát hiện còn có một cỗ thi thể nữa. Anh ta lập tức sợ ngây người.
Túi đựng xác là nhà tang lễ phát thống nhất, nhà anh ta có rất nhiều, nhưng mỗi cỗ thi thể bỏ vào, đều sẽ dán mã số bên ngoài túi. Anh ta xác nhận mình không đưa nhầm, vậy cỗ còn lại không có mã số này là từ đâu tới?
Lúc đó đã là ba giờ, anh ta vừa mệt vừa buồn ngủ, đầu óc không hoạt động được, mở túi ra xem, khuôn mặt kia còn có chút quen thuộc, không phải là lão Mưu sao? Anh ta càng hoảng hơn, không hiểu tại sao mình lại gặp phải chuyện này. Trong lúc cấp bách dứt khoát ném thi thể cùng túi đựng xác ở bên đường bên phải khu hỏa táng.
” Tôi nghĩ là, dù sao thì đây cũng là nhà hỏa táng, cái xác này lại đựng trong túi của nhà tang lễ, ai nhìn thấy thì mang đi thiêu là được. Tôi cũng vô duyên vô cớ bị vạ lây, rốt cuộc chuyện này thì liên quan gì đến tôi đâu chứ?”
Đối mặt với câu hỏi tại sao lại bỏ trốn, Lưu Học Lâm nước mắt giàn giụa, “Sau này tôi càng nghĩ càng sợ, cảm thấy mình không nên ném thi thể, nhưng tôi cũng không dám báo cảnh sát, chắc chắn cảnh sát sẽ cho rằng tôi giết người vứt xác. Cho nên tôi mới nghĩ, mới nghĩ tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió….”
Video phát xong, Hoàng Dịch nói: “Các cậu nói xem, tên này có làm người ta tức chết không kia chứ? Nếu anh ta không phải hung thủ, cũng là giúp hung thủ một tay! Đúng rồi, các cậu nói Mưu Điển Bồi là nghi phạm quan trọng của vụ án ở huyện Phong An, có tra ra được manh mối gì không?”
Lăng Liệp nói: “Nếu những gì Lưu Học Lâm này nói là thật, vậy có lẽ thật sự phải gộp hai vụ án này lại để xem xét.”
Hoàng Dịch trừng mắt hổ.
“Một hung thủ bình thường, vì chuyện gì đó mà g**t ch*t Mưu Điển Bồi, không muốn để cảnh sát bắt được mình, phân xác giấu xác đều là cách thường thấy.” Lăng Liệp nói: ” Nhưng đổ tội cho người khác thường sẽ mạo hiểm hơn, nhất là đổ tội cho một người sống. Người sống có thể nói chuyện, có thể tự bào chữa cho mình. Hơn nữa bản thân quá trình chuyển thi thể Mưu Điển Bồi đã rất nguy hiểm. Vậy hắn ta nguyện ý mạo hiểm lớn như thế, có thể là bất đắc dĩ phải làm như vậy. Bởi vì nếu không tìm một người để vu oan giá họa, cho dù cảnh sát không thể lập tức khóa chặt anh ta, cũng có thể nhanh chóng phân tích ra nguyên nhân Mưu Điển Bồi bị hại.”
Hoàng Dịch suy nghĩ một chút, tay phải đập vào lòng bàn tay trái, “Tôi hiểu rồi! Mưu Điển Bồi trong vụ án ở huyện Phong An là đối tượng bị điều tra trọng điểm, cái này chỉ cần tra trong hệ thống là có thể tra ra. Ông ta có khả năng và động cơ gây án, nhưng năm đó chứng cứ không đủ, ông ta lại chết không nhận tội, cho nên cảnh sát không thể làm gì ông ta. Mà trong mắt người thân bạn bè của của nạn nhân, ông ta luôn có hiềm nghi! Nếu không vu oan giá họa, chúng ta dễ dàng nghi ngờ người thân của người tên Đàm, Đàm già ấy nhỉ…”
Lăng Liệp nói: “Nghi ngờ người thân của Đàm Pháp Tân. Đặc biệt là người em trai kiên trì truy tìm hung thủ kia.”
Hoàng Dịch vỗ đùi, trong mắt có vài phần bội phục, “Đội hành động đặc biệt của các cậu quả nhiên là lợi hại, làm tôi tỉnh cả người!”
“Đừng vội, đây chỉ là một trong những khả năng.” Lăng Liệp tiếp tục nói: ” Việc Lưu Học Lâm bị chọn cũng có thể coi là một manh mối. Nhất định phải là người này sao? Hay là chỉ cần tùy tiện tìm một ‘Kim Vô Thường’ nào đó cũng được? Tôi nghi ngờ Lưu Học Lâm cũng bị nhắm đến.”
Hoàng Dịch nói: “Cái này thì dễ giải thích. Qua điều tra chúng tôi được biết, mấy hôm trước Lưu Học Lâm đã xảy ra tranh chấp với Mưu Điển Bồi ở gần bệnh viện số 3, suýt chút nữa thì đánh nhau, lúc đó rất nhiều người làm nghề giống bọn họ đều nhìn thấy. Nếu hung thủ cũng có mặt ở đó sẽ nghĩ đến, Lưu Học Lâm là một đối rất thích hợp để tượng đổ tội.”
Lăng Liệp và Hoàng Dịch thảo luận, Quý Trầm Giao đang xem camera giám sát đường bộ, với tiền đề là Lưu Học Lâm không nói dối, vậy thì có người trong lúc anh ta vận chuyển thi thể, bỏ Mưu Điển Bồi vào, muốn thần không biết quỷ không hay làm được điểm này, chỉ có thể lợi dụng lúc Lưu Học Lâm dừng xe vận chuyển thi thể.
Quý Trầm Giao nói: “Đội trưởng Hoàng, lát nữa tôi đi thẩm vấn Lưu Học Lâm.”
Hoàng Dịch lập tức nói: “Được được, tôi vào làm ghi chép.”
Cuộc thẩm vấn được tiếp tục, Lưu Học Lâm gào lên kêu oan uổng, “Cho dù tôi và Mưu Điển Bồi có mâu thuẫn, tôi cũng chưa từng nghĩ đến việc g**t ch*t ông ta! Giết ông ta rồi còn ném ở nhà tang lễ, tôi bị điên sao? Đây không phải là đưa đến trước mặt các anh, để các anh đến bắt tôi sao?”
Quý Trầm Giao nói: “Rạng sáng ngày 22 tháng 7, anh đã đưa tổng cộng bao nhiêu chuyến?”
“Chỉ có hai chuyến! Vốn dĩ sau đó còn có khách hàng, nhưng tôi nào còn dám nhận?”
“Chuyến đầu tiên đưa bao nhiêu cỗ thi thể, lần lượt dừng ở đâu, thời gian nào, dừng bao lâu?”
Lưu Học Lâm ngây ra, Hoàng Dịch nói: “Nói đi, anh không nói chúng tôi làm sao chứng minh anh vô tội?”
Lưu Học Lâm hoàn hồn, bắt đầu nói thời gian và địa điểm. Quý Trầm Giao ghi lại từng cái, lại xác nhận với anh ta lúc rời khỏi nhà tang lễ, trong xe có phải không có gì không.
“Tôi thề!” Lưu Học Lâm giơ tay phải lên, “Nếu chuyến đó tôi phát hiện trong xe có đồ, vậy tôi không thể nào chạy chuyến thứ hai được!”
Quý Trầm Giao lại bảo anh ta nói thời gian địa điểm chuyến thứ hai, lần lượt là —-
Từ 1 giờ 50 đến 2 giờ 05 phút, ngõ số 2 Quảng Khánh.
Từ 2 giờ 30 đến 2 giờ 47 phút, số 6 đường Biên Quân Trung.
Từ 2 giờ 53 đến 3 giờ 09 phút, Tào Nhi Gia Khẩu.
Rời khỏi Tào Nhi Gia Khẩu, Lưu Học Lâm không mở cửa xe nữa, một đường lái đến nhà tang lễ, đưa xong cỗ thi thể thứ ba, đến hơn ba giờ thì phát hiện thừa ra một cỗ thi thể.
Nếu có người bỏ thi thể Mưu Điển Bồi vào xe, vậy thì chỉ có thể hành động vào ba thời điểm này.
Quý Trầm Giao đưa bản ghi chép cho Hoàng Dịch, lại hỏi: “Hôm đó ở cửa bệnh viện số 3, anh và Mưu Điển Bồi vì chuyện gì mà xảy ra xô xát?”
“Còn có thể là chuyện gì nữa, ông ta ngang ngược không nói lý, cứ nói tôi cướp khách hàng của ông ta!” Lưu Học Lâm vừa chán nản vừa tức giận, “Làm nghề như chúng tôi, đều là nhờ vào bản lĩnh của bản thân, làm gì có khách hàng cố định? Nhà ai mà cứ có người chết liên tục? Anh ta chỉ là lâu quá không có khách, nhìn tôi không vừa mắt, hoàn toàn là kiếm chuyện mà thôi! Bây giờ có loại ‘Kim Vô Thường’ mở công ty, việc làm của tôi còn khó kiếm nữa kìa!”
Lưu Học Lâm lau mặt, “Tôi cũng là hồ đồ, hôm đó nếu không đánh nhau với ông ta thì không có chuyện gì! Các anh chỉ thấy tôi cãi nhau với ông ta mà đã nói tôi là hung thủ!”
Hoàng Dịch lại sắp nổi nóng, “Đã ai nói anh là hung thủ chưa? Thi thể người ta ở trên xe anh, anh vứt xác còn bỏ xe chạy trốn, tôi bắt anh thì có vấn đề gì không?”
Lưu Học Lâm bị quát đến rụt cổ, không lên tiếng nữa.
Quý Trầm Giao hỏi: “‘Kim Vô Thường’ mở công ty là có ý gì?”
“Chính là những người làm kinh doanh dịch vụ tang lễ chính quy đó.” Lưu Học Lâm nói đến cái này thì liền tức giận, “Chúng tôi là quân lẻ tẻ, bọn họ là quân đoàn, vừa đến liền đánh giá cả với chúng tôi, còn luôn tuyên truyền gì mà bọn họ mới đáng tin, mấy tháng nay thu nhập của tôi đã giảm đi rất nhiều!”
Quý Trầm Giao tiếp tục hỏi: “Ngoài xung đột hôm đó, anh và Mưu Điển Bồi trước đây có qua lại gì không?”
” Ở khu vực này kiếm sống, ngẩng đầu không gặp cúi đầu gặp, không thân, nhưng biết có người này. Danh tiếng của ông ta không tốt, thích làm mấy chuyện gian xảo lươn lẹo.”
“Ví dụ như?”
“Tôi nghe nói ông ta muốn lôi kéo ông chủ quán cơm hộp hợp tác, chính là đặt quảng cáo cố định ở chỗ ông chủ đó. Các anh biết ‘Cơm hộp Lão Thẩm’ không? Rẻ, chất lượng, rất nhiều bệnh nhân và người nhà đều ăn ở đó. Ông ta làm vậy chắc chắn không được rồi, không công bằng. May mà hình như ông chủ cũng không đồng ý.”
Quý Trầm Giao: “Mưu Điển Bồi và ông chủ quán cơm rất thân với nhau à?”
Lưu Học Lâm: “Có lẽ vậy? Nghe nói là đồng hương, dù sao thì ông ta cũng thường xuyên đến đó ăn cơm.”
Quý Trầm Giao gạch mấy nét trên quyển sổ ghi chép, “Đúng rồi, bình thường khi anh đi đưa thi thể vào buổi tối, đều là anh đi một mình à?”
“Trước đây tôi có sư phụ dẫn dắt, nhưng sư phụ tôi đã sớm không làm nữa rồi, bây giờ chỉ còn lại có mình tôi.”
“Không sợ à?”
“Uầy, làm lâu như vậy rồi thì có gì mà sợ.”
“Những ‘Kim Vô Thường’ khác có biết lộ trình hàng ngày của anh không?”
Lưu Học Lâm cúi đầu, suy nghĩ một lúc, “Là như vầy, không phải chuyện tang ma đều làm ba ngày sao? Nhà nào có người chết, chúng tôi đều đến liên hệ ngay lúc đó, nói xong thì ghi lại thời gian, chờ đến rạng sáng ngày thứ ba đến chở.”
Quý Trầm Giao: “Cho nên người khác muốn tra ra lộ trình của anh cũng không khó.”
Lưu Học Lâm gãi đầu, “Dù sao thì nếu tôi cũng quyết tâm tìm hiểu lộ trình của người khác, chắc cũng có thể tìm hiểu được.”
Bút của Quý Trầm Giao xoay lên xoay xuống mấy vòng, “Anh có đắc tội với ai không?”
Lưu Học Lâm lộ vẻ khó xử, “Cái này…”
Hoàng Dịch đập bàn, “Chuyện này liên quan đến việc anh có bị người khác vu oan giá họa hay không, anh còn che che giấu giấu cái gì?”
Lưu Học Lâm vội vàng nói: “Tôi nói tôi nói! Chuyện này là lỗi của tôi, năm ngoái tôi muốn quen một cô hộ lý, theo đuổi rất lâu, người ta không để ý đến tôi, tôi thì lúc đó cũng không biết nghĩ thế nào, còn làm loạn, chọc người ta tức giận, mấy đồng nghiệp hộ lý của cô ấy cầm chổi đuổi đánh tôi, còn có một người trẻ tuổi…”
Lưu Học Lâm càng nói giọng càng nhỏ, có thể thấy anh ta đã tô vẽ quá trình, không phải chọc người ta tức giận, mà là quấy rối thuần túy.
Quý Trầm Giao hỏi: “Là cô hộ lý nào?”
Lưu Học Lâm xoa tay, “Là cô hộ lý họ Trần, tên Hương Lý, đừng nói chứ, trong đám hộ lý ở bệnh viện thì cô ấy thật sự được coi là xinh đẹp đấy.”
Quý Trầm Giao nói: “Vậy người trẻ tuổi kia thì sao? Người đó đã làm gì anh?”
Lưu Học Lâm xụ mặt, “Đánh tôi chứ còn sao nữa, cảnh cáo tôi đừng có cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Uầy, lúc đó tôi không biết, tưởng người ta là thấy chuyện bất bình ra tay nghĩa hiệp, sau này mới phát hiện, hình như Hương Lý và Lão Thẩm có quen biết nhau, người trẻ tuổi đó là người học việc ở trong tiệm của Lão Thẩm.”