Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 88

Vì Tóc của Lăng Liệp buộc vội nên có hơi lẻo, hắn vừa buộc lại vừa nói: “Một trong những nghĩa vụ của nhân viên tạm thời là phải lấy lòng để được lãnh đạo yêu mến.”

 

Quý Trầm Giao vươn tay ấn mạnh l*n đ*nh đầu hắn, xoa rối mái tóc vừa mới được chỉnh lại gọn gàng.

 

Lăng Liệp: “Ái chà! Nhân viên tạm thời to gan lớn mật thật đấy, dám cả gan mạo phạm lãnh đạo!”

 

Quý Trầm Giao: “Vậy thì anh báo cảnh sát đi.”

 

Hai người ồn ào một lúc, nhân viên quản lý nghe thấy động tĩnh thì chạy đến xem có chuyện gì xảy ra. Quý Trầm Giao vội vàng khôi phục lại dáng vẻ chính nhân quân tử như thường ngày, chỉ có tóc của Lăng Liệp là vẫn còn rối bù.

 

Đợi nhân viên quản lý đi rồi, Lăng Liệp mới ngồi xổm xuống đất tìm dây chun buộc tóc, nhưng miệng vẫn không chịu thua: “Cậu xem cậu kìa, mặt mũi đội trọng án thành phố Hạ Dung bị cậu vứt mất ở Phong Thành rồi, đội trưởng Tạ với anh Lương mà biết chắc sẽ tức chết mất.”

 

Quý Trầm Giao nhanh tay tìm được dây chun buộc tóc trước, Lăng Liệp vươn tay ra lấy, Quý Trầm Giao lại không cho.

 

Lăng Liệp: “?”


 

Quý Trầm Giao: “Lại đây, tôi buộc cho anh.”

 

Khi Quý Trầm Giao làm những việc không quen, động tác cứng nhắc và có vẻ rất vụng về. Buộc tóc là chuyện đơn giản như vậy, nhưng vì trước đây anh chưa từng làm, nên buộc vô cùng nghiêm túc cẩn thận. Kết quả của sự nghiêm túc cẩn thận đó là Lăng Liệp kêu oai oái: “Đội trưởng Quý, có phải cậu ghen tị vì tôi đẹp trai hơn cậu không?”

 

Quý Trầm Giao nhìn tóc của Lăng Liệp, đối với trình độ buộc tóc của mình khá hài lòng – bình thường Lăng Liệp luôn buộc qua loa cho xong, lộn xộn không ra thể thống gì, anh buộc cho Lăng Liệp thành kiểu tóc đuôi ngựa ngay ngắn giữa đầu, là kiểu buộc tóc của những nữ sinh nghiêm chỉnh nhất khi chào cờ, trông có tinh thần hơn hẳn so với kiểu Lăng Liệp tự buộc.


 

Nhưng cái tên thanh niên rất có tinh thần này lại không biết điều.

 

Thấy mái tóc vừa mới buộc xong sắp bị tên thanh niên tràn đầy sức sống kia tháo ra, Quý Trầm Giao vội vàng ngăn cản, “Anh đừng có lộn xộn.”

 

“Cậu chính là ghen tị với tôi, mới hành hạ tóc tôi thành như vậy, tôi mà hói đầu thì mới vừa lòng hả dạ anh!” Lăng Liệp hung hăng lên án anh.

 

Quý Trầm Giao vốn định cãi nhau với hắn, nhưng nhìn thấy mắt hắn đỏ hoe, đuôi mắt bị da đầu kéo lên, sắp thành mắt cáo luôn rồi, lúc này mới bán tín bán nghi, “Thật sự buộc chặt vậy sao? Đau à?”


 

Lăng Liệp thừa cơ giật lấy dây chun, điên cuồng xoa bóp da đầu, không cho Quý Trầm Giao chạm vào tóc mình nữa.

 

Quý Trầm Giao nhìn hắn lại buộc tóc thành kiểu cũ, so sánh với dáng vẻ rất có tinh thần vừa rồi, trông có hơi tùy ý, anh thầm nghĩ, thôi vậy, trông thế này cũng rất đẹp.

 

Hai người mang theo một phần tài liệu rời đi, Lăng Liệp hỏi: “Cậu nói xem, vụ án này nên điều tra thế nào?”

 

Quý Trầm Giao: “Không phải anh là lãnh đạo à?”


 

Lăng Liệp: “Lãnh đạo đang khảo sát nhân viên tạm thời một chút.”

 

Quý Trầm Giao không lập tức trả lời ngay. Tuy rằng vụ án mà anh từng xử lý nhiều vô kể, nhưng cơ hội trực tiếp điều tra vụ án cũ lại rất ít.

 

Mặc dù đội trọng án cũng thường xuyên có lúc điều tra lại các vụ án cũ, ví dụ như mấy vụ án trước, nhưng đó đều là khi có vụ án vừa xảy ra cần phải phá án, mới tự nhiên điều tra đến các vụ án cũ, bởi vì có một số manh mối nào đó có liên quan đến vụ án mới, cho nên những vụ án cũ cũng sẽ có manh mối mới đi kèm.


 

Nhưng trực tiếp điều tra lại vụ án cũ như thế này, có nghĩa là không có manh mối mới, manh mối cũ cũng bởi vì thời gian trôi qua lâu mà ngày càng ít đi. Thử nghĩ xem, năm đó còn không phá được, qua mười bảy năm, hiện trường không còn, trí nhớ của con người cũng sẽ xuất hiện sai lệch, thủ đoạn hình sự mới không thể vượt qua thời gian tác động lên thời điểm đó, lại không có manh mối mới, phá án cũ dễ dàng thế sao?

 

Chi đội cảnh sát hình sự ở thành phố Hạ Dung có một đội chuyên phụ trách điều tra các vụ án cũ, cấp bậc ngang hàng với đội trọng án, nhưng bọn họ cơ bản chỉ phụ trách hỗ trợ những bộ phận khác, tuy nói có nhiệm vụ phá án cũ, nhưng Tạ Khuynh và những lãnh đạo khác cũng hiểu rõ, đó không phải là vấn đề nói phá là phá được.


 

Ánh mắt Quý Trầm Giao hờ hững rơi trên người Lăng Liệp. Qua mấy ngày nay, anh đã hiểu thêm không ít chuyện về Lăng Liệp, hiểu được Vệ Chi Dũng có ý nghĩa như thế nào đối với Lăng Liệp. Lăng Liệp quyết tâm phá cho bằng được vụ án người làm vàng mã ở huyện Phong An, anh đã nhận “Thẻ nhân viên tạm thời” của Đội Hành động đặc biệt rồi, tất nhiên cũng sẽ dốc hết sức mình.

 

“Trước tiên phải đến huyện Phong An xem sao, tìm người nhà của hai nạn nhân. Tôi biết có một số vụ án khi xảy ra không tìm được hung thủ, là bởi vì hung thủ vô cùng cảnh giác, che giấu bản thân một cách hoàn hảo. Nhưng qua hơn mười năm, đặc biệt là cảnh sát phụ trách điều tra năm đó đã qua đời, bọn họ sẽ cho rằng mọi chuyện đã êm xuôi nên để lộ ra một chút sơ hở.” Quý Trầm Giao nói: “Đàm Pháp Tân và Tất Giang đều bị hại ở xưởng nhà mình, từ thủ pháp giết người có thể thấy, rất có thể hung thủ không phải là kẻ giết người hàng loạt, vậy thì chắc chắn hắn ta đang ẩn náu trong số những người quen biết của bọn họ.”


 

Lăng Liệp vỗ tay tượng trưng mấy cái, tra đường đi từ Phong Thành đến huyện Phong An trên điện thoại. Quý Trầm Giao liếc mắt một cái, nói: “Đường cao tốc này trước đây tôi đã từng lái xe qua.”

 

Lăng Liệp ngẩng đầu lên ngước mắt nhìn, “Hửm?”

 

Quý Trầm Giao cũng vừa mới nhớ ra, thật ra thì Phong Thành cũng có chút duyên phận với anh. Vào kỳ nghỉ hè giữa năm ba và năm tư đại học, trường công an có nhiệm vụ thực tập, khi đó anh còn chưa đến thành phố Hạ Dung, mà là cùng rất nhiều bạn học bốc thăm trúng Phong Thành.


 

Địa điểm thực tập không nhiều, trong ấn tượng của anh chỉ có bốn nơi, mà lần thực tập đó cũng không giống như lần thực tập ở thành phố Hạ Dung sau này, mục đích của lần trước vẫn là học tập, cho nên trường công an chọn địa điểm cho bọn họ, thường là những nơi có vụ án rõ ràng.

 

Năm đó, cũng có thể nói là trong ba năm trước năm đó, một số thị trấn, huyện thuộc Phong Thành liên tiếp xảy ra các vụ án người dân bị tẩy não, tham gia vận chuyển, buôn bán thuốc cấm trái phép. Phong Thành thành lập tổ chuyên án, khi Quý Trầm Giao và đám sinh viên bọn họ gia nhập vào thì công tác điều tra đã đến giai đoạn cuối cùng chuẩn bị thu lưới.

 

Nghĩ đến chuyện này, bỗng nhiên Quý Trầm Giao như nắm bắt được điều gì đó, ánh mắt anh đột nhiên thay đổi.


 

Mà Lăng Liệp khi nghe anh nói đến vụ án kia, thần sắc cũng có chút biến hóa.

 

Lúc ban đầu khi nhìn thấy Lăng Liệp, Quý Trầm Giao đã cảm thấy trên người hắn có một loại cảm giác gì đó rất quen thuộc mà anh biết, nhưng nếu phải nói cụ thể là gì thì nhất thời anh lại khó mà diễn tả bằng lời được. Sau này anh quy kết đó là, cả Lăng Liệp và Ngôn Hi đều có sự nhạy bén khác thường khi đối mặt với vụ án, hơn nữa còn tiếp cận gần gũi với phía tội phạm.

 

Sau đó, Lăng Liệp mặc đồ nữ xuất hiện trong vụ án Đạm Kim, cảm giác quen thuộc kia càng thêm rõ ràng.

 

Nhưng mãi đến bây giờ, khi Quý Trầm Giao nhớ tới vụ án mùa hè năm đó, anh mới chợt nắm bắt được – Hình như Lăng Liệp là một cảnh sát nằm vùng trong đợt hành động lần đó!

 

Hiếm khi ánh mắt chăm chú của Quý Trầm Giao làm cho Lăng Liệp có chút không được tự nhiên, hắn vươn móng vuốt ra, muốn che mắt Quý Trầm Giao lại, “Lãnh đạo là người mà nhân viên tạm thời muốn nhìn là nhìn được sao?”

 

Quý Trầm Giao nắm lấy bàn tay đang gây rối của Lăng Liệp, “Anh sớm đã nhớ ra từ lâu rồi? Thật sự là anh?”

 

Lăng Liệp chớp chớp mắt, hỏi: “Cái gì?”

 

Vụ án mà vừa rồi Quý Trầm Giao nói là nhiệm vụ đầu tiên hắn chấp hành sau khi trở thành một thành viên chính thức của Đội Hành động đặc biệt.

 

Nhưng hắn không ngờ, Quý Trầm Giao cũng đã từng tham gia nhiệm vụ đó. Hình như Quý Trầm Giao đã nhận ra hắn rồi, nhưng vừa rồi hắn không phải là giả vờ ngốc, hắn thật sự không có ấn tượng gì về Quý Trầm Giao.

 

Hửm? Bỗng nhiên hắn chợt nhớ đến một cảnh sát mặt mũi lấm lem màu ngụy trang, đối phương còn rất trẻ tuổi, sau này nghe Tiêu Ngộ An nói, đó là sinh viên trường công an, đến học tập trong nhiệm vụ thực chiến.

 

Là Quý Trầm Giao?

 

Bất ngờ nhận ra nhau khiến hai người đều trầm mặc, chìm vào suy tư của riêng mình –

 

Vụ án xảy ra ở vùng quê Phong Thành, ban đầu vụ án đó không gây chú ý nhiều, chẳng qua là liên tục có người mất tích, một số gia đình liên tiếp có người qua đời. Người mất tích đều là nam giới trưởng thành, đồn công an đã điều tra nhưng không có kết quả, cho rằng có thể là bọn họ đã đi làm thuê ở nơi khác. Mà những người qua đời kia, trên người không có dấu vết thương tích, cũng không có dấu hiệu vụ án hình sự, người nhà không đồng ý khám nghiệm tử thi, vì vậy đều được hỏa táng theo phong tục địa phương rồi chôn cất.

 

Mãi đến một năm nọ, có một thanh niên từng học đại học, về nhà phát hiện trong gia đình mình có đủ loại bất thường, lúc đó mới báo cảnh sát, cậu ta nói cái chết bất ngờ của cha mình rất có thể có liên quan đến mẹ.

 

Thật ra cục cảnh sát Phong Thành đã để mắt tới vụ án liên tiếp có người mất tích này rồi, cũng đang xây dựng kế hoạch, sau khi nhận được tin báo của cậu thanh niên đó, bọn họ lập tức đến mấy thôn trấn có liên quan để điều tra, bước đầu điều tra ra những thôn làng này có thể tồn tại hoạt động của tà giáo X. Cục cảnh sát cảm thấy chỉ dựa vào lực lượng cảnh sát địa phương thì e rằng không thể giải quyết triệt để được, vậy nên đã báo cáo tình hình lên Đội Hành động đặc biệt, yêu cầu hỗ trợ chi viện.

 

Lăng Liệp biết được là vụ án ở Phong Thành nên đã chủ động xin đi. Tiêu Ngộ An phái hắn qua đó.

 

Khi đó là tháng ba mùa xuân, hắn nhớ rất rõ, người liên lạc với mình đều là người của cục cảnh sát Phong Thành, không có sinh viên trường công an nào cả.

 

Theo cuộc điều tra ngày càng đi sâu hơn, manh mối lần lượt xuất hiện từng cái từng cái một. Do địa phương có văn hóa quỷ thần thịnh hành, ngành dịch vụ tang lễ phát triển, rất nhiều người dân vốn đã tin vào thuyết âm tào địa phủ. Có kẻ có ý đồ xấu đã tiêm nhiễm vào đầu óc bọn họ cái gọi là luân hồi, lừa gạt đàn ông đến nơi khác vận chuyển thuốc cấm, phụ nữ thì bị bán đi. Ở những thôn trấn chịu ảnh hưởng nặng nề, chuyện này đã hình thành một chuỗi ngành nghề, người dân sẽ tự giác giữ bí mật, cảnh sát không có chứng cứ, không thể áp dụng biện pháp cưỡng chế đối với bọn họ.

 

Còn về việc tổ chức tội phạm đã lợi dụng những người dân này như thế nào, có một thời gian cảnh sát cũng bó tay hết cách.

 

Tháng tư, Đội Hành động đặc biệt đã khóa chặt một đoàn hát tang tên là “Chiếu Dạ Chi Đăng”, căn cứ vào quỹ tích hoạt động, tất cả những thôn trấn xuất hiện người mất tích, tử vong bí ẩn ly kỳ, đều có bóng dáng của đoàn hát này.

 

“Chiếu Dạ Chi Đăng” có tổ ca hát và tổ nhạc cụ, người sáng lập là một người đàn ông trung niên mặt mũi hiền lành, người ta gọi ông ta là A Thúc, dưới danh nghĩa có doanh nghiệp hợp pháp, đài truyền hình Phong Thành còn từng phỏng vấn ông ta, ông ta nói “Chiếu Dạ Chi Đăng” được thành lập vì người vợ đã khuất của mình, vợ ông ta rất thích ca hát, khi bà ấy qua đời ông ta không thể ở bên cạnh, sau này sẽ để tiếng hát bầu bạn với những người vừa mới qua đời kia.

 

Nếu như không xâm nhập vào “Chiếu Dạ Chi Đăng” thì khó mà lấy được chứng cứ quan trọng, tóm gọn bọn chúng trong một mẻ lưới. Mà muốn nằm vùng cũng không phải là chuyện đơn giản. Lúc đó “Chiếu Dạ Chi Đăng” đang tuyển ca sĩ nữ, Đội Hành động đặc biệt tuy có nữ, nhưng khí chất quá chính trực, rất dễ để lộ sơ hở.

 

Lăng Liệp đã làm “U Linh” cho Tiêu Ngộ An ba năm, khí chất lưu manh đầu đường xó chợ đã hòa làm một với hắn, sau khi hóa trang ăn diện một phen, đã trở thành cây đinh đóng vào “Chiếu Dạ Chi Đăng”.

 

Tổ chức sàng lọc thành viên mới vô cùng nghiêm ngặt, đều là những người có xuất thân nghèo khó, người nhà hoặc bản thân từng bị xã hội làm tổn thương. Lăng Liệp tự xưng mình đến từ nông thôn, hắn cùng gia đình mình vượt biên, vượt biên không thành, cha mẹ bị cơ quan chấp pháp địa phương dìm chết trên biển, chỉ có hắn là may mắn sống sót.

 

Dáng vẻ hắn xinh đẹp, sau khi hóa trang lại mang trên mình vẻ phong tình độc đáo, vô cùng quyến rũ, giọng hát to rõ ràng, ngay buổi diễn đầu tiên đã được đánh giá cao. Trợ thủ đắc lực của A Thúc là Thân Di, rất có thiện cảm với hắn, thường xuyên dẫn hắn theo bên người.

 

Cuối tháng tư, một người dân trong thôn cố gắng thoát ly khỏi tổ chức, vung dao chém về phía Thân Di, Lăng Liệp cố ý đợi đến lúc ngàn cân treo sợi tóc mới “xả thân” ngăn cản. Từ đó về sau, Thân Di càng thêm tin tưởng hắn.

 

Lăng Liệp dần dần mò mẫm nắm rõ được phương thức hoạt động của “Chiếu Dạ Chi Đăng”. Đầu tiên, bọn chúng sẽ điên cuồng tiến hành tẩy não đối với những thành viên mới gia nhập, khơi dậy lòng căm hận của bọn họ, khiến bọn họ tự vặn mình thành một sợi dây thừng, đoàn kết vì tổ chức, phục vụ cho tổ chức. Sau đó, nhà nào trong thôn trấn có tang sự, bọn chúng sẽ được mời đến hát tang ca, mượn cơ hội này truyền tải khái niệm sinh tử luân hồi đối với người nhà đang đau khổ tột cùng, đồng thời tìm cơ hội khiến người mà bọn chúng nhắm đến dùng thuốc, từ đó kiểm soát, khống chế bọn họ dài lâu.

 

Những người dân bị tha hóa này lại tự phát phát triển lôi kéo thêm những người khác trong thôn. Trong việc lựa chọn địa điểm, tổ chức rất chú trọng, thành phố và huyện thành phát triển tốt một chút không đi, chỉ chuyên công kích những thôn trấn lạc hậu, dùng những màn biểu diễn đặc sắc và ngôn ngữ để kích động, dùng thuốc gây nghiện để thu phục bọn họ.

 

Khi thuốc đã gây nghiện, tổ chức có thể tùy ý sai khiến người dân trong thôn, A Thúc có xí nghiệp dược phẩm chính quy, một bộ phận người dân khỏe mạnh bị mang đến xí nghiệp dược phẩm dưới danh nghĩa là làm công, nhưng trên thực tế là để thử thuốc. Một bộ phận người dân khác thì trở thành cái gọi là “nhân viên bán hàng”, đem thuốc của tổ chức truyền bá đến nhiều thôn trấn hơn.

 

Thỉnh thoảng A Thúc và Thân Di sẽ tự mình đến thôn trấn để vận động người dân, thôn làng hoàn toàn bị phong tỏa, người dân phấn khích như hiện trường buổi hội thảo bán hàng đa cấp, tổ chức còn không ngừng phát quà tặng, khơi dậy sự điên cuồng trong lòng người dân từng bước từng bước một.

 

Lăng Liệp nằm vùng đến tháng thứ bảy, cuối cùng cũng đợi được tổ chức cử hành cái gọi là “Lễ tế giữa năm” ở thôn Tiểu Phong, bao gồm A Thúc và Thân Di ở bên trong, tất cả các cán bộ quan trọng đều sẽ đến hiện trường. Đây là cơ hội tốt nhất để một lưới bắt hết “Chiếu Dạ Chi Đăng”. Lăng Liệp truyền tin tức về, để tránh đánh rắn động cỏ, hắn cũng không rời đi trước.

 

Đội Hành động đặc biệt và cảnh sát Phong Thành bố trí rất chặt chẽ, sinh viên trường công an vừa mới tham gia hành động cũng nhao nhao xin ra trận.

 

Tuy rằng lực lượng này cũng là tinh anh của trường công an, nhưng dù sao cũng là một đám trẻ con chưa từng trải qua thực chiến, Quý Trầm Giao và những người khác không nhận được nhiệm vụ thâm nhập thôn Tiểu Phong khi phát động tiến công, mà là ở bên ngoài thôn chờ lệnh.

 

Cho dù không có nhiệm vụ thực tế, sinh viên cũng vô cùng nghiêm túc, mặc lên người bộ đồ tác chiến màu đen của quân đặc chủng, còn bôi màu ngụy trang lên mặt, tập trung cao độ chăm chú theo dõi động tĩnh trong thôn.

 

Dưới sự chỉ dẫn của Lăng Liệp, Đội Hành động đặc biệt đã nhanh chóng khống chế hiện trường, A Thúc, Thân Di và những người khác đều bị bắt ngay tại trận, nhưng có một bộ phận người dân và thành viên trung cấp của tổ chức thừa dịp hỗn loạn đào thoát, chạy vào rừng cây bên ngoài thôn.

 

Tổng chỉ huy hành động muốn điều động đội viên từ trong thôn đến rừng cây tìm kiếm, bỗng nhiên Tiêu Ngộ An nhớ tới đám sinh viên đang chờ lệnh, “Để người của trường công an đi đi, bọn nhóc đó đã chuẩn bị lâu rồi.”

 

Tổng chỉ huy không tán đồng, “Bọn nó vẫn còn là sinh viên.”

 

Tiêu Ngộ An cười nói: “Đội trưởng, anh và tôi đều từng là sinh viên trường công an đó.”

 

Thần sắc tổng chỉ huy hơi trầm ngâm. Tiêu Ngộ An lại nói: “Bọn nhóc đó sắp năm tư rồi, nên chấp hành nhiệm vụ thực chiến đầu tiên trong đời rồi. Hơn nữa, trong thôn ai mà điều động được?”

 

Đám sinh viên đang chờ lệnh nhận được nhiệm vụ tìm kiếm, ai nấy đều hưng phấn, chia nhau hành động, ở trong rừng, Quý Trầm Giao càng đi càng xa.

 

Bỗng nhiên, anh nhìn thấy phía trước có ánh lửa lập lòe, định thần nhìn kỹ thì thấy có một “mỹ nữ” tóc dài cao ráo đang ngồi trên tảng đá.

 

Đêm đó trăng sáng, lại là một khoảng đất trống trong rừng, “người phụ nữ” mặc váy voan màu xanh lam nhạt, chân trần, giày da đế bằng vứt sang một bên, tóc dài đến eo, khi Quý Trầm Giao nhìn “cô ta”, “cô ta” cũng lười biếng ngậm điếu thuốc, nhìn sang phía Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao lập tức giơ súng lên, ánh mắt “người phụ nữ” rất bình tĩnh, còn mang theo một chút ý cười, cuối cùng hút một hơi, dập tắt điếu thuốc rồi bỏ đầu lọc vào một hộp sắt nhỏ, khom lưng cúi người đi giày.

 

Sinh viên trường công an không có quyền biết thân phận của cảnh sát nằm vùng, Quý Trầm Giao cho rằng “người phụ nữ” này là “Siren” đã trốn thoát – trong tổ chức, các nữ ca sĩ được gọi chung là “Siren”.

 

Anh cảnh giác đi đến bên cạnh “người phụ nữ”, “người phụ nữ” cũng phối hợp giơ hai tay lên, hai người từ nơi ánh trăng sáng nhất đi đến trong bóng tối, lại từ trong bóng tối đi đến chỗ ánh đèn của ngôi làng.

 

Đến khi hội hợp với Đội Hành động đặc biệt, Quý Trầm Giao mới biết người mình mang về không phải là “Siren” gì, mà là vị cảnh sát nằm vùng đã gửi về lượng lớn tình báo quan trọng kia.

 

Trong lúc nhất thời, anh xấu hổ đến mức mặt nóng bừng bừng, may mắn là trên mặt có bôi màu ngụy trang, đối phương không nhìn thấy vẻ lúng túng của anh, sau này nếu lại có cơ hội gặp mặt, cũng nhận không ra anh là ai.

 

Hiện trường còn có nhiệm vụ tìm kiếm khác, Quý Trầm Giao xoay người muốn đi, dường như vị cảnh sát nằm vùng đó cũng nhận được nhiệm vụ, lúc rời đi còn quay đầu lại nhìn anh một cái, cong môi cười.

 

Đó thật sự là một gương mặt rất xinh đẹp, Quý Trầm Giao ngẩn người, vị cảnh sát nằm vùng đó dùng khẩu hình nói với anh một câu: “Cảm ơn”.

 

Hành động kết thúc, Quý Trầm Giao từng nghe ngóng về vị cảnh sát nằm vùng kia, nhưng không phải ai cũng có thể tra được thông tin của thành viên Đội Hành động đặc biệt. Mãi đến khi sinh viên trường công an rời khỏi Phong Thành, Quý Trầm Giao cũng không gặp lại vị cảnh sát nằm vùng đó lần nào nữa.

 

Chớp mắt đã nhiều năm trôi qua, anh sớm đã không còn là cậu sinh viên ngây thơ đầu óc nóng vội nhìn nhầm cảnh sát thành tội phạm nữa, đoạn kinh nghiệm không đáng chú ý kia cũng dần dần bị lãng quên, lúc này lại phát hiện ra đầy kịch tính như thế, không ngờ vị cảnh sát nằm vùng kia lại đang đứng trước mặt mình.

 

Bầu không khí nhất thời trở nên thật vi diệu.

 

Một lát sau, Lăng Liệp bỗng cười nói: “Tiểu Quý, tai cậu đỏ rồi kìa.”

 

Quý Trầm Giao nghiêm mặt, “Nói bậy.”

 

“Thật sự đỏ rồi! Cả mặt cũng đỏ! Quả nhiên là em trai nhỏ!”

 

“…”

 

Tay Lăng Liệp ngứa ngáy, làm bộ muốn thử nhiệt độ trên má Quý Trầm Giao, bị Quý Trầm Giao vỗ một cái. Lăng Liệp sờ sờ móng vuốt của mình, lẩm bẩm: “Vẫn là hồi nhỏ đáng yêu hơn.”

 

Hai hàng chân mày của Quý Trầm Giao giật giật, “Anh sớm đã phát hiện ra rồi?”

 

Lăng Liệp thẳng thắn: “Không, nhưng thuận theo phản ứng của cậu suy nghĩ một chút, chẳng phải chân tướng đã bày ra ngay trước mắt rồi sao?”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy răng khôn của mình đã lâu không đau giờ lại bắt đầu đau, đó là lịch sử đen tối hiếm hoi trong sự nghiệp cảnh sát của anh, vậy mà đương sự bây giờ lại thành nửa đồng nghiệp của anh.

 

“Thật ra lần đó rất cảm ơn cậu, nếu không vị cảnh sát nằm vùng này đã phải bỏ mạng ở đó rồi.” Lăng Liệp nói.

 

Quý Trầm Giao kinh ngạc, “Vì sao?”

 

“Lúc đó cậu không phát hiện ra tôi bị thương sao?” Lăng Liệp nói: “Khi chiến dịch bắt đầu, người của tổ chức đã biết cảnh sát nằm vùng là tôi rồi, tôi không có súng, trốn thoát ra ngoài, bị thương ở chân, nếu không cậu đoán xem, vì sao tôi lại ngồi ở đó không đi?”

 

Quý Trầm Giao hồi tưởng lại, chân của “người phụ nữ” đó đúng là đi đứng không tiện, đi rất chậm, còn cần anh dìu. Khi ấy anh còn tưởng là kế sách gì đó của “Siren”, giữa đường vì muốn tăng nhanh tốc độ, anh còn cõng “người phụ nữ” đó một đoạn đường.

 

Người trên lưng rất nhẹ, rất gầy, xương cốt rất cấn người, nhưng đến bây giờ anh mới phản ứng lại, Lăng Liệp khi đó gầy đến kinh người.

 

“Tôi còn nói cảm ơn với cậu.” Lăng Liệp hỏi: “Cậu không nghe thấy sao?”

 

Quý Trầm Giao đơ mặt ra, gật đầu. Anh nghe thấy, nhưng lúc đó anh không biết vị cảnh sát nằm vùng kia đã cảm ơn anh cứu mình trở về.

 

“Vừa nhìn là biết quên rồi.” Lăng Liệp ở trước mặt Quý Trầm Giao lắc lắc tay, hai tay bỗng nhiên ôm lấy cổ Quý Trầm Giao.

 

“?”

 

“Vậy thì để tôi cảm ơn lại một lần nữa.”

 

Nói xong, Lăng Liệp nhón chân, hôn lên trán Quý Trầm Giao một cái.

 

Là một cái chạm môi rất nhẹ, giống như một trò đùa không chút để ý, nhưng đồng tử của Quý Trầm Giao lại đột nhiên co rút lại, dường như cảm giác toàn thân đều dồn hết về phía trán, bên tai tràn ngập tiếng trái tim anh đập điên cuồng.

 

“Anh…”

 

Lăng Liệp mím môi, ra vẻ nghiêm trang, nói: “Nụ hôn đầu dành cho Tiểu Quý rồi.”

 

Quý Trầm Giao nhíu mày, gần đây quan hệ giữa anh và Lăng Liệp vốn đã có chút mất kiểm soát, Lăng Liệp lại đánh úp anh bằng một đòn bất ngờ như vậy.

 

Lăng Liệp cười: “Sao mặt cậu trông hung dữ vậy?”

 

Quý Trầm Giao sờ sờ trán, trái tim đập loạn nhịp cũng dần dần bình ổn trở lại, có một điều anh không thể lừa dối bản thân mình – vừa rồi khi bị Lăng Liệp hôn, những cảm xúc phấn khích đột ngột đó của anh không phải là ghét bỏ.

 

“Này, cậu còn lau nữa.” Lăng Liệp nói: “Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên cậu được hôn à?”

 

“…” Cái quái gì gọi là lần đầu tiên được hôn!

 

……………..

 

Giữa ngày hè oi ả, Lăng Liệp và Quý Trầm Giao lái xe từ Phong Thành đến huyện Phong An, nơi xảy ra vụ án năm đó.

 

Người ngoại tỉnh vừa mới đến huyện thành nhỏ này, không khỏi sinh ra cảm xúc sợ hãi, bởi vì trên đường lớn ngõ nhỏ đều là đồ dùng cho tang ma, cả một con phố dài bày đầy vòng hoa, hình nhân giấy, cho dù là ban ngày nhìn vào cũng rất rợn người.

 

Xe dừng ở trước sân ngôi nhà từng là của Đàm Pháp Tân – nạn nhân đầu tiên, ngôi nhà đã bị phá bỏ xây lại rồi, bây giờ là một xưởng tư nhân khác.

 

Con phố này có vị trí rất tốt, giao thông thuận tiện, là nơi kinh doanh “phong thủy” tốt nhất huyện Phong An, mà nhà họ Đàm tuy rằng không còn, nhưng từ dấu vết xây lại có thể thấy được, quy mô xưởng của nhà họ Đàm lớn gấp đôi những xưởng xung quanh.

 

Buôn bán đồ tang ma thường khách đông vào buổi sáng, buổi chiều thợ thủ công làm việc trong xưởng, người phụ trách trông coi cửa hàng thì tụm năm tụm ba ở trong sân nói chuyện phiếm đánh bài.

 

Lăng Liệp giả bộ là người ngoại tỉnh, đi vào sân nhà họ Đàm – cái nhà này bây giờ một bên là họ Chu, một bên là họ Vương, những người trung niên đang đánh bài nhìn hắn, cảm thấy hắn không giống người đến mua đồ.

 

“Làm gì đó?” Một người trong số đó nói.

 

Lăng Liệp lấy giá đỡ livestream của mình ra, hắn tự giới thiệu mình là streamer làm về mảng văn hóa, đến tham gia hoạt động “Vạn Quỷ Tuần Đảo” năm nay của huyện Phong Triều, tiện đường đến quê hương đồ tang ma ở huyện Phong An để lấy tư liệu.

 

Người làm ăn buôn bán nhỏ bây giờ cũng đều biết lên mạng quảng cáo bán hàng, vừa nghe Lăng Liệp là streamer, lập tức nhiệt tình hẳn lên, rót nước bưng hạt dưa ra, dẫn Lăng Liệp đi tham quan trong xưởng.

 

Lăng Liệp nói chuyện phiếm cùng bọn họ một hồi lâu, biết được bảy tám phần lịch sử của huyện Phong An, lúc này mới nói: “Trước khi đến đây tôi đã tra tin tức trên mạng, nghe nói ở huyện Phong An từng có một thiên tài làm đồ tang ma, gọi là thầy Đàm, sau này bị người ta hãm hại, tin tức trên mạng đưa tin không rõ ràng lắm, anh Chu, dì Vương, hai người có thể nói cho tôi nghe một chút được không?”

 

Anh Chu và dì Vương chính là chủ nhân hiện tại của cái nhà này, hai người nhìn nhau một cái, anh Chu nói: “Vậy thì cậu tìm đúng người rồi đấy, nơi cậu đang đứng đây, chính là địa bàn ban đầu của nhà họ Đàm.”

 

Lăng Liệp lập tức lộ ra vẻ mặt vừa tò mò lại vừa kích động.

 

Anh Chu và dì Vương mỗi người một câu, thay phiên nhau kể lại diễn biến vụ án, cái này và những gì Lăng Liệp thấy trên hồ sơ vụ án ở cục cảnh sát thành phố trùng khớp với nhau. Sau đó, bọn họ lại nói đến gia đình của Đàm Pháp Tân.

 

Đàm Pháp Tân mười mấy tuổi đã kế thừa gia nghiệp của Đàm lão gia tử, nhà họ Đàm tuy từ lâu đã là một trong những gia tộc có xưởng sản xuất đồ tang ma tốt nhất huyện Phong An, nhưng nhà họ Đàm không có nhiều con cháu, đời Đàm Pháp Tân thì chỉ có một mình anh ta là con, cha anh ta cũng mất sớm, Đàm lão gia tử tuổi đã lớn, thân thể cũng ngày càng yếu đi.

 

Nhưng Đàm Pháp Tân có một người em họ xa nhận nuôi từ nhà người thân, tên là Thẩm Duy, nhỏ hơn anh ta mấy tuổi, cũng đi theo học nghề.

 

Đàm Pháp Tân hơn hai mươi tuổi đã đưa xưởng nhà họ Đàm trở thành xưởng số một trong huyện, công nhân có đến ba mươi mấy người. Nhưng hình như Đàm Pháp Tân không muốn em trai cũng làm nghề này, vậy nên đã để em trai ra ngoài học đại học.

 

Khi Đàm Pháp Tân gặp nạn, Thẩm Duy hơn hai mươi tuổi rồi, vẫn còn đang học nghiên cứu sinh y khoa.

 

Nhắc đến Thẩm Duy, dì Vương vô cùng cảm khái, hết lời khen ngợi anh ta nghĩa khí. Năm đó cảnh sát không tìm được hung thủ, Thẩm Duy đã bảo lưu kết quả tạm thời nghỉ học về quê, kiên trì điều tra, gặp ai cũng hỏi. Người thân của nhà họ Đàm rất nhiều người bám vào Đàm Pháp Tân hút máu, Đàm Pháp Tân vừa mất, những người kia liền nghĩ đến chuyện chia chác di sản.

 

Thẩm Duy có một người bạn học luật, dì Vương không nhớ rõ tên anh ta là gì nữa, hình như là họ Phó, Thẩm Duy đã nhờ bạn học Phó đến giúp đỡ, giở luật ra giảng đạo lý, lúc đó mới bảo toàn được di sản của Đàm Pháp Tân.

 

Thẩm Duy không tự ý chiếm dụng, tiền đều dùng hết vào việc truy tìm hung thủ, vừa nghe nói nơi nào có manh mối của hung thủ, anh ta liền đi, vì chuyện này mà bỏ bê chuyện học hành.

 

Cứ bận rộn như vậy mấy năm, cuối cùng Thẩm Duy phải từ bỏ. Nhà họ Đàm còn lại một ngôi nhà hoang tàn, Thẩm Duy muốn đem ngôi nhà đó bán đi, người muốn mua đều tìm lý do ép giá, nói cái gì mà từng có người chết, là hung trạch.

 

Anh Chu và dì Vương nhìn không đành lòng, vậy nên mới góp tiền mua lại cái nhà này theo giá bình thường. Thẩm Duy rời khỏi huyện Phong An, mỗi năm chỉ vào ngày sinh nhật của Đàm Pháp Tân mới trở về đốt giấy tiền vàng mã.

 

Lăng Liệp hỏi: “Vậy bây giờ Thẩm Duy ở đâu?”

 

Dì Vương thở dài, “Cậu ta ấy à, vốn là người có tố chất làm bác sĩ, lại bị những chuyện kia làm lỡ dở hết rồi, lần trước tôi lên thành phố khám bệnh, mới biết cậu ta mở một quán cơm ở bên ngoài bệnh viện số 3, chuyên làm đồ ăn bán cho bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.”

 

Bỗng nhiên Lăng Liệp nhớ tới, mấy hôm trước anh và Quý Trầm Giao có đi đến bệnh viện số ba khám sức khỏe, nơi bọn họ ăn cơm hình như có tên là “Cơm hộp Lão Thẩm”.

 

Dì Vương lại nói: “Đúng rồi, Thẩm Duy và Hương Lý bây giờ nương tựa lẫn nhau, Đàm Pháp Tân có hai người luôn nhớ đến cậu ấy như vậy, vẫn tốt hơn là bị người ta hoàn toàn quên lãng.”

 

“Hương Lý?” Lăng Liệp đọc cái tên này ra, cảm thấy có chút quen thuộc. Trong hồ sơ vụ án có ghi chép, Trần Hương Lý là bạn gái của Đàm Pháp Tân, nếu như không có vụ án mạng kia, cuối năm đó hai người sẽ kết hôn.

 

Dì Vương nói: “Hương Lý ấy  à, cô ấy bây giờ cũng làm việc ở bệnh viện số 3, làm hộ lý. Vì Đàm Pháp Tân, đến bây giờ cô ấy vẫn chưa lấy chồng.”

Bình Luận (0)
Comment