“Rất có thể Diêu Giác đã không nói thật.” Quý Trầm Giao nói: “Nếu là Diêu Giác trực tiếp uy h**p Khang Vạn Tân, bắt anh ta lập tức đi theo mình, con người khi ở trong trạng thái kinh ngạc, tức giận, có thể sẽ hành động bốc đồng, sẽ đi theo cậu ta ngay. Nhưng Diêu Giác uy h**p Khang Vạn Tân vào buổi tối, mấy tiếng sau Khang Vạn Tân mới đến điểm hẹn. Điều này không hợp lý. Với hạng người như Khang Vạn Tân, cho anh ta vài tiếng đồng hồ, đủ để anh ta nghĩ ra cách giải quyết cậu ta rồi.”
Lương Vấn Huyền nói: “Hoặc là có uy h**p khác, hoặc là Khang Vạn Tân đột nhiên nhận được thông tin nào đó, anh ta không có sự lựa chọn, chỉ có thể một mình đến hồ nuôi tôm.”
“Từ góc độ của Diêu Giác, có ai mà cậu ta thà một mình gánh tội cũng muốn bảo vệ không?” Quý Trầm Giao suy tư, “La Uyển Uyển dễ dàng hẹn Khang Vạn Tân ra ngoài hơn là Diêu Giác. La Uyển Uyển có động cơ giết Khang Vạn Tân không?”
Sau một cuộc họp, bọn họ xác định trọng tâm điều tra tiếp theo là: Tìm La Uyển Uyển, làm rõ mối quan hệ thực sự giữa La Uyển Uyển và Khang Vạn Tân.
Sau khi họp xong, Quý Trầm Giao thấy Lăng Liệp đang nghênh ngang ngồi ăn chuối trong phòng nghỉ của đội trọng án.
“Lại đến giao đồ ăn à? Lần này ai cho anh vào thế?” Quý Trầm Giao nhìn quanh, “Kỷ luật của đội trọng án chúng ta cần phải chỉnh đốn lại rồi.”
Lăng Liệp lục lọi trong túi, lấy ra một tấm thẻ tạm thời, “Được đội trưởng Tạ chứng nhận, nhân viên chạy việc bên ngoài chính thức của đội trọng án.”
Quý Trầm Giao cầm lên xem. Từ khi nào thì đội trọng án có cái thứ này vậy?
Lăng Liệp cất thẻ đi, tiếp tục ăn chuối, còn muốn gác chân lên bàn làm việc của Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao lập tức vỗ chân hắn xuống, rồi đi tìm Tạ Khuynh. Tạ Khuynh lảng tránh một hồi lâu, nhất quyết không giải thích cái thẻ “Nhân viên chạy việc bên ngoài chính thức của đội trọng án” kia từ đâu mà ra, còn hỏi ngược lại Quý Trầm Giao là vụ án điều tra đến đâu rồi.
Đúng là gừng càng già càng cay, Quý Trầm Giao lập tức báo cáo tiến độ điều tra vụ án.
Bữa tiệc tôm hùm đất bắt đầu từ chiều ngày mùng 5 tháng 6, Khang Vạn Tân bị sát hại vào rạng sáng ngày 6, đã khoanh vùng nghi phạm là Diêu Giác, nhưng cuộc điều tra vẫn chưa kết thúc, ngoài ra, một nhân vật quan trọng khác là La Uyển Uyển cũng đã mất tích hai ngày.
Trong hai ngày này, không ai gặp cô ta, điện thoại, mạng xã hội của cô ta không được sử dụng, đội trọng án đã xin kiểm tra sao kê ngân hàng và giao dịch trực tuyến của cô ta, phát hiện giao dịch thanh toán di động cuối cùng của cô ta là vào sáng ngày mùng 5.
Diêu Giác một mực khẳng định hung thủ chỉ có mình cậu ta, La Uyển Uyển càng mất tích lâu, càng đáng ngờ.
Đội trọng án đến công ty Vạn Tân Lai Hạ. Trong tòa nhà văn phòng vẫn còn trang trí trò chơi mới sắp ra mắt, sự việc xảy ra đột ngột, nhân viên vệ sinh chưa nhận được thông báo tháo chúng xuống.
Các nhân viên đều biết chuyện ông chủ của mình bị giết, người thì lo lắng cho tương lai, người thì tụ tập lại, bàn tán chuyện bát quái của Khang Vạn Tân và Diêu Giác.
Tịch Vãn lục soát văn phòng của Khang Vạn Tân, mang đi máy tính và các vật dụng văn phòng khác. Quý Trầm Giao đi theo, muốn tìm hiểu xem La Uyển Uyển đóng vai trò gì ở Vạn Tân Lai Hạ.
Những gì anh đã biết là, La Uyển Uyển năm nay 32 tuổi, là người dẫn chương trình kỳ cựu của đài truyền hình thành phố Hạ Dung, ban đầu là người dẫn chương trình thời sự, sau chuyển sang làm nhà sản xuất, hiện tại chương trình duy nhất cô ta xuất hiện là Hạ Dung Thâm Xử vào buổi tối. Đây là một chương trình tập trung vào đời sống dân sinh của thành phố Hạ Dung, tỷ lệ người xem cũng không tệ.
Tuy La Uyển Uyển tuổi không lớn, nhưng đã vào đài truyền hình Hạ Dung từ rất sớm, không lâu sau thì kết hôn với Phó đài trưởng lúc bấy giờ, từ đó sự nghiệp thăng tiến. Có rất nhiều tin đồn nói rằng cô ta dựa vào thân thể và sắc đẹp để đổi lấy tài nguyên công việc. Nhưng không thể phủ nhận rằng, cô ta thực sự có năng lực xuất chúng, phong thái vững vàng, quan điểm sắc sảo, hơn nữa vài năm trước cũng đã thực sự giải quyết được không ít việc cho người dân.
Nhưng mà, sau khi dây dưa với Khang Vạn Tân, danh tiếng của cô ta dần tụt dốc, việc ly hôn với phó đài trưởng càng đẩy cô ta vào tâm bão scandal ngoại tình.
Cô ta chưa bao giờ giải thích, trong những năm gần đây càng giảm bớt công việc ở đài truyền hình, dồn sức vào công tác quan hệ công chúng và tuyên truyền cho Vạn Tân Lai Hạ. Mặc dù không giữ chức vụ cụ thể nào ở Vạn Tân Lai Hạ, nhưng nhân viên đều gọi cô ta là “La tổng”, Khang Vạn Tân cũng nhiều lần nói trong các cuộc họp nội bộ rằng, La Uyển Uyển chính là người đứng thứ hai ở Vạn Tân Lai Hạ.
“Đây là văn phòng của La tổng.” Trợ lý của La Uyển Uyển mở một cánh cửa ra, bên trong nồng nặc mùi hương, Quý Trầm Giao theo bản năng nhíu mày.
Trợ lý ngượng ngùng cười, “La tổng thích xông hương, thói quen cá nhân của lãnh đạo.”
Văn phòng rộng rãi sáng sủa, tầm nhìn rất tốt. Từ cách trang trí có thể thấy, Khang Vạn Tân thực sự rất coi trọng La Uyển Uyển.
Trợ lý nói, khi Vạn Tân Lai Hạ mới khởi nghiệp, do việc thôn tính các studio nhỏ, ảnh hưởng xã hội và danh tiếng đều rất kém, đặc biệt là sau khi Hà Lẫm tự sát, những người trong giới trong nghề càng khinh bỉ Vạn Tân Lai Hạ.
Sau này Khang Vạn Tân nhờ La Uyển Uyển, mới dần thay đổi hình ảnh của công ty đối với bên ngoài.
Quý Trầm Giao hỏi: “Thay đổi như thế nào?”
“La tổng có rất nhiều bạn bè trong ngành truyền thông, cũng rất có thủ đoạn, hơn nữa tầm ảnh hưởng của cô ấy lớn, những người xem chương trình của cô ấy đều tin tưởng cô ấy, sẵn sàng nghe cô ấy nói.”
Danh tiếng nói đi nói lại cũng chỉ có vậy, chỉ cần người nắm giữ quyền phát ngôn liên tục nhồi nhét vào đầu bạn một quan niệm nào đó, lâu dần, bạn sẽ chọn lọc mà quên đi tại sao từng ghét một người hay một việc nào đó.
“Nhưng quan hệ giữa La tổng và Khang tổng tuyệt đối không phải như những gì bên ngoài đồn đại.” Trợ lý lại nói: “Bọn họ chỉ là đối tác, ngưỡng mộ lẫn nhau, đồng điệu về tâm hồn mà thôi. Quả thực là sau khi quen biết Khang tổng thì La tổng mới ly hôn, nhưng theo tôi biết, cô ấy ly hôn là do vấn đề của vị phó đài trưởng kia.”
Quý Trầm Giao mở máy tính của La Uyển Uyển ra, liếc mắt nhìn thấy khung ảnh đặt ở bên cạnh. Hai người trong ảnh anh đều đã từng thấy trên TV, bên trái là La Uyển Uyển, bên phải là Long Toa Toa, người dẫn chương trình được yêu thích nhất của đài truyền hình thành phố Hạ Dung.
Cả hai đều được mời tham gia bữa tiệc của Khang Vạn Tân, nhưng với đẳng cấp của người dẫn chương trình như Long Toa Toa, rất có thể là do La Uyển Uyển đích thân mời.
Hai người này là chị em, chị em ruột thịt. La Uyển Uyển lớn hơn Long Toa Toa vài tuổi, cụ thể là bao nhiêu thì Quý Trầm Giao không nhớ rõ, nhưng anh nhớ là hồi mình mới làm cảnh sát hình sự, cả đội đã cùng nhau xem chương trình Trung thu của đài Hạ Dung, lúc đó La Uyển Uyển đang nổi đình nổi đám dắt tay Long Toa Toa còn non nớt giới thiệu, nói đây là em gái cô ta, em gái ruột, mong mọi người quan tâm giúp đỡ.
Chớp mắt một cái, La Uyển Uyển đã rút lui khỏi đài truyền hình, trở thành nữ cường nhân ẩn mình trong lĩnh vực kinh doanh, còn Long Toa Toa thì tiếp nhận vị trí của cô ta, trở thành người dẫn chương trình số một của Đài truyền hình thành phố Hạ Dung.
Nhìn vào bức ảnh cả hai cùng cười tươi rói này, quan hệ của hai người vẫn luôn rất tốt.
Trợ lý đi tới, “Người La tổng quan tâm nhất là chị Toa Toa, khi chị Toa Toa có chương trình vào ban đêm, cô ấy thường tự tay nấu canh mang đến, nếu thực sự không có thời gian thì sẽ bảo chúng tôi mang đến. Những năm gần đây chị Toa Toa chưa bao giờ tan làm muộn một mình, La tổng sợ không an toàn, vậy nên dù muộn đến đâu cũng sẽ đến đón.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Bọn họ sống cùng nhau à?”
Trợ lý nói: “Mỗi người có một chỗ ở riêng, nhưng cũng có một căn nhà chung.”
Quý Trầm Giao giao việc bên này cho Tịch Vãn, còn mình thì đi gặp Long Toa Toa.
Vào ngày diễn ra bữa tiệc, Long Toa Toa đã về phòng lúc 12 giờ, không có khả năng gây án, là một trong những khách mời rời khỏi sơn trang Phong Ý sớm nhất. Lúc này, cô vừa ghi hình xong một chương trình và đang trang điểm lại trong phòng nghỉ.
Vừa rồi trước ống kính, cô tự tin dịu dàng, nở nụ cười ngọt ngào quen thuộc. Nhưng khi vào hậu trường, dù trên mặt vẫn còn lớp trang điểm che phủ, nhưng vẫn không che được vẻ u sầu và mệt mỏi. Vừa nhìn thấy Quý Trầm Giao, cô đã chủ động hỏi: “Có phải chị tôi có tin tức gì rồi không?”
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Tạm thời vẫn chưa. Hôm nay tôi đến là muốn tìm hiểu thêm về La Uyển Uyển từ chỗ cô.”
Nghe nói vẫn chưa có tin tức gì, mắt Long Toa Toa lập tức đỏ hoe, vội ngẩng mặt lên, cố nén nước mắt.
“Chị tôi… chị tôi không nên làm việc cùng Khang Vạn Tân.” Sau khi cảm xúc đã bình tĩnh lại đôi chút, Long Toa Toa mới thở dài, nói: “Tôi đã khuyên chị ấy rồi, gia thế của Khang Vạn Tân không trong sạch, người nhà họ Khang kẻ thì ngồi tù, kẻ thì trốn chui trốn lủi, nói khó nghe một chút thì Khang Vạn Tân còn không tự bảo vệ được mình, chị ấy đi theo Khang Vạn Tân thì có lợi ích gì chứ?”
“Nhưng chị tôi cảm thấy Khang Vạn Tân rất có đầu óc kinh doanh, sau khi ly hôn, chị ấy cảm thấy phụ nữ phải có sự nghiệp riêng, sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi đài truyền hình, Khang Vạn Tân là đối tác mà chị ấy công nhận.”
Quý Trầm Giao nói: “Công việc ở đài truyền hình không phải là sự nghiệp sao?”
Long Toa Toa cười khổ, “Anh đừng thấy chị tôi bắt đầu làm từ người dẫn chương trình, thực ra chị ấy luôn coi thường người dẫn chương trình, cảm thấy người dẫn chương trình chỉ là bình hoa di động, cho nên sau này chị ấy mới chuyển sang hậu trường.”
“Cô có biết gì về cuộc hôn nhân của La Uyển Uyển và Phó đài trưởng không?”
Năm ngoái Phó đài trưởng đã vào tù vì là tội phạm kinh tế, nhưng những năm đầu ở giới truyền thông thành phố Hạ Dung, ông ta được coi là một nhân vật tầm cỡ, người trong giới trong nghề đều đánh giá rất cao về chuyên môn của ông ta, nói ông ta văn hay chữ tốt, có góc nhìn độc đáo, còn rất có đầu óc kinh doanh, một vài chương trình nổi tiếng trên toàn quốc của đài truyền hình thành phố Hạ Dung đều do ông ta dẫn dắt sản xuất. Nhưng mà, về đạo đức cá nhân của Phó đài trưởng thì lại không được tốt đẹp như vậy.
“Chị tôi là người vợ thứ hai của ông ấy, ông ấy lớn hơn chị tôi gần hai mươi tuổi.” Long Toa Toa ấp úng, như muốn nói lại thôi, nhưng Quý Trầm Giao vẫn chờ cô một lúc, cuối cùng cô vẫn nói: “Ban đầu chị tôi kết hôn với ông ấy, quả thực là vì ông ấy có thể cung cấp một số thuận lợi trong công việc. Nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy chị tôi có thể đi đến ngày hôm nay là nhờ phó đài trưởng. Giữa bọn họ là kiểu đôi bên cùng có lợi, những chương trình mà ông ấy phụ trách có thể nổi tiếng, đều có công lao của chị tôi.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Vậy bọn họ ly hôn….”
Long Toa Toa mím môi, “Là vì tôi.”
Đây là điều mà Quý Trầm Giao không ngờ tới trước khi đến đây, “Cô?”
“Những năm trước chị tôi đã phát hiện ra ông ấy không được minh bạch trong chuyện tiền bạc, còn giao du với một số người không nên giao du. Chị tôi luôn khuyên ông ấy, không vì thế mà vạch rõ giới hạn với ông ấy. Đây cũng là lý do tại sao trước khi bọn họ ly hôn, ông ấy không gặp chuyện gì.”
“Sau này ông ấy lại vì chị tôi và tôi quá thân thiết, nhiều lần gây khó dễ cho tôi. Cái gì chị tôi cũng có thể nhịn, nhưng không thể nhịn được việc tôi bị chèn ép, chị tôi đã nói chuyện rất nhiều lần với ông ấy, nhưng ông ấy vẫn cảm thấy tôi và chị tôi mới là người thân, còn chị tôi và ông ấy thì không phải. Chuyện này có nực cười không cơ chứ? Tôi và chị tôi cùng nhau từ trên núi xuống, sống nương tựa lẫn nhau, đương nhiên cả đời này chúng tôi là chị em rồi!”
Long Toa Toa càng nói càng kích động, gò má hơi ửng đỏ. Có lẽ cô nhận ra mình đã thất thố, nên ngượng ngùng cười với Quý Trầm Giao, “Xin lỗi, tôi quá kích động rồi.”
“Không sao.” Quý Trầm Giao đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía Long Toa Toa, cho cô không gian để điều chỉnh cảm xúc.
Một lát sau, Long Toa Toa nói: “Trước đây ban đầu giữa bọn họ cũng không có bao nhiêu tình cảm, đều là cao thủ lợi dụng lẫn nhau. Lúc đó chị tôi dự cảm rằng sau này ông ấy sẽ gặp chuyện, cộng thêm chuyện của tôi, nên đã đề nghị ly hôn với ông ấy.”
“Ông ấy đồng ý à?”
“Không dễ dàng như vậy. Ông ấy đe dọa đóng băng tôi, phong sát tôi, nhưng chị tôi có bằng chứng phạm tội kinh tế của ông ấy, nếu ông ấy không ly hôn, hoặc tiếp tục nhắm vào tôi, ông ấy cũng chẳng có kết quả tốt đẹp gì.”
Quý Trầm Giao tính toán thời gian, La Uyển Uyển ly hôn ba năm trước, hình như Long Toa Toa cũng thay đổi từ ba năm trước, đứng vững gót chân ở đài truyền hình Hạ Dung.
“Sau khi ly hôn, Phó đài trưởng thật sự không gây khó dễ cô nữa à?”
“Không, ông ấy là một người khôn ngoan, sẽ không hành động theo cảm tính. Sau đó tôi, chị tôi và ông ấy nước sông không phạm nước giếng, chuyện của đài truyền hình ông ấy cũng không còn quản nhiều nữa.”
“La Uyển Uyển đóng vai trò gì trong việc ông ta vào tù?”
Long Toa Toa ngẩn người, vội vàng lắc đầu, “Không phải chị tôi. Thực ra chị tôi không có bằng chứng xác thực.” Nói đến đây, Long Toa Toa kinh ngạc đứng lên, “Cảnh sát Quý, ý của anh là, việc chị tôi mất tích có khả năng là do người của phó đài trưởng trả thù?”
Quý Trầm Giao lắc đầu, phát hiện Long Toa Toa và cảnh sát không cùng một suy nghĩ. Hiện tại, đội trọng án nghiêng về khả năng La Uyển Uyển có liên quan đến cái chết của Khang Vạn Tân, sau khi gây án cô ta đã bỏ trốn. Còn Long Toa Toa thì cho rằng có thể La Uyển Uyển cũng đã bị hại, hung thủ hoặc là người căm hận Khang Vạn Tân, hoặc là người có liên quan đến phó đài trưởng.
Quý Trầm Giao nhớ lại chuyện nghe được từ trợ lý của La Uyển Uyển, “Cô và La Uyển Uyển hiện tại vẫn sống cùng nhau à?”
Long Toa Toa lộ ra một chút ngượng ngùng, “Từ nhỏ tôi và chị tôi đã rất thân thiết, căn nhà tôi đang ở là do chị ấy mua cho tôi, sau này tôi cũng tự mua nhà, nhưng sau khi chị ấy ly hôn thì nếu không có trường hợp gì đặc biệt, chúng tôi đều sống cùng nhau.”
“Trường hợp đặc biệt?”
“Giống như đi công tác, có ghi hình thâu đêm gì đó chẳng hạn.”
Quý Trầm Giao cân nhắc một chút. “Tôi mạo muội xin hỏi một câu, đời sống tình cảm của cô có bị La Uyển Uyển ảnh hưởng nhiều không?”
Long Toa Toa ngẩn người, lập tức lắc đầu, “Tôi vẫn luôn độc thân, sống cùng chị tôi rất tốt.”
“Gần đây La Uyển Uyển có gì khác thường không?”
Nghe thấy câu hỏi này, Long Toa Toa lại trở nên buồn bã, “Gần đây tôi bận quá, chị tôi cũng vậy, dự án của Khang Vạn Tân kia phải tuyên truyền, đã một thời gian rồi chị ấy không sống ở chỗ tôi, tôi cũng hầu như chỉ sống ở căn nhà gần đài truyền hình. Chúng tôi đã nói với nhau là đợi khi nào bận xong sẽ đi du lịch, thư giãn cho thật thoải mái.”
“Nếu như, nếu như tôi để ý hơn, có lẽ sẽ phát hiện ra chị ấy gặp nguy hiểm.”
Quý Trầm Giao nhìn thấy tình chị em sâu đậm ở Long Toa Toa, nhưng đối với việc điều tra vụ án thì, Long Toa Toa thực sự không cung cấp được nhiều manh mối.
Trở lại xe, Quý Trầm Giao mở hồ sơ điều tra lý lịch của La Uyển Uyển và Long Toa Toa do phân cục gửi đến. Hai người là chị em họ, người địa phương thành phố Hạ Dung. Nhưng cái gọi là người địa phương này cũng không chính xác lắm, bởi vì quê quán ban đầu của bọn họ là thị trấn Nam Phong, tức là khu vực núi Phong Ý này. Năm đó thị trấn Nam Phong chưa được sáp nhập vào thành phố Hạ Dung, mà do một huyện quản lý. Hơn mười năm trước phạm vi thành phố mở rộng, lúc này thị trấn Nam Phong mới trở thành một phần của thành phố Hạ Dung.
Quý Trầm Giao nghĩ, La Uyển Uyển coi như là mất tích trên ngọn núi của quê hương mình.
Người nhà của hai chị em đều đã qua đời khi bọn họ chưa thành niên, La Uyển Uyển lớn hơn Long Toa Toa bốn tuổi, coi em gái như con gái để nuôi, Long Toa Toa cũng là vì chị gái mới bước chân vào ngành truyền thông.
Nếu La Uyển Uyển là hung thủ, động cơ để cô ta và Diêu Giác cùng nhau sát hại Khang Vạn Tân là gì? Nếu cô ta và Khang Vạn Tân cùng bị hại, vậy tại sao hung thủ lại phải giấu xác cô ta đi?
Còn rất nhiều nghi vấn chưa được giải đáp, Quý Trầm Giao nhắm mắt lại, các manh mối va chạm hỗn loạn trong đầu. Đột nhiên, anh nghe thấy tiếng gõ cửa ở bên phải, nhìn sang thì thấy Lăng Liệp đang đứng ngoài cửa xe cười với anh.
Quý Trầm Giao: “…”
Cửa xe được mở ra, Lăng Liệp ngồi vào ghế phụ như về nhà mình.
Quý Trầm Giao: “Anh đúng là không khách khí chút nào.”
“Khi anh ngồi xe ba bánh của tôi cũng đâu có khách khí.”
“…” Được rồi, hắn nói gì cũng đúng.
Mùa hè đã đến thật rồi, người Lăng Liệp ướt đẫm mồ hôi, vừa lên xe đã mở chai coca ra uống. Quý Trầm Giao không chịu được nước ngọt có ga, làm bộ muốn đuổi Lăng Liệp xuống. Lăng Liệp gần như dán sát vào cửa sổ xe, “Làm gì làm gì! Tôi tự mua đấy!”
“Trên xe của tôi cấm uống loại nước này.” Có lẽ toàn bộ tâm trí của Quý Trầm Giao đã dồn hết sự chú ý vào vụ án, vậy nên nói được một nửa lại nói nhăng nói cuội, “Trừ khi anh cho tôi uống.”
Lăng Liệp: “…”
Quý Trầm Giao: “…”
Trong xe im lặng một lúc, Quý Trầm Giao hắng giọng, “Tôi nói đùa thôi.”
Nhưng cái chai phủ đầy hơi nước đã được đưa đến bên miệng Quý Trầm Giao. Lăng Liệp: “Cho thì cho, ba đồng thôi mà, Liệp Liệp nhà chúng ta hào phóng lắm.”
Quý Trầm Giao uống được nửa chừng mới ý thức được Lăng Liệp vừa nãy tự gọi mình là “Liệp Liệp”, suýt chút nữa thì bị sặc.
Lăng Liệp lấy lại chai nước, cười ha ha.
“Đội trưởng Quý, nào nào nào, trao đổi tình hình vụ án một chút.”
Quý Trầm Giao theo bản năng nói: “Không thể tiết lộ.”
“Hẹp hòi!” Lăng Liệp lại mò tấm thẻ công tác đặc biệt của mình ra, “Bây giờ tôi là nhân viên chạy việc bên ngoài chính thức rồi, anh còn phải giấu tôi sao?”
Lúc này Quý Trầm Giao mới nhớ ra, quả thực bây giờ Lăng Liệp được coi như là người của mình. Lăng Liệp và anh có một loại ăn ý bù trừ cho nhau, ở mấy vụ án trước anh đã cảm nhận sâu sắc điều này. Nhưng khi đó Lăng Liệp là nghi phạm, anh không thể cái gì cũng nói cho Lăng Liệp biết.
Bây giờ không cần phải cảnh giác như vậy nữa.
Nghe nói La Uyển Uyển và phó đài trưởng ly hôn, Lăng Liệp nói: “La Uyển Uyển và Long Toa Toa có khi nào là cái loại quan hệ đó không?”
“Loại nào?”
“Thì… đồng tính nữ?”
Quý Trầm Giao im lặng một lát, sau đó quay sang Lăng Liệp, “Nhưng điều này có liên quan gì đến việc La Uyển Uyển mất tích?”
“Việc La Uyển Uyển và Long Toa Toa có phải là đồng tính nữ hay không có liên quan gì đến việc La Uyển Uyển mất tích hay không, việc La Uyển Uyển mất tích có liên quan gì đến cái chết của Khang Vạn Tân hay không, bản chất hai câu hỏi này không phải là giống nhau sao?” Lăng Liệp cũng nhìn Quý Trầm Giao, “Đội trưởng Quý, vừa biết La Uyển Uyển mất tích, anh đã liên hệ việc cô ta mất tích với cái chết của Khang Vạn Tân, còn vì thế mà lần theo đến chỗ Long Toa Toa, nhưng tôi đưa ra khả năng hai người bọn họ là đồng tính nữ, anh lại hỏi tôi điều này có liên quan gì đến việc La Uyển Uyển mất tích hay không.”
Quý Trầm Giao nhíu mày, suýt chút nữa thì bị câu nói tràng giang đại hải của Lăng Liệp làm cho choáng váng. Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì, anh nhanh chóng hiểu ý của Lăng Liệp. Chỉ là vì thời gian quá trùng hợp, mà La Uyển Uyển và Khang Vạn Tân là quan hệ hợp tác kinh doanh chặt chẽ, cùng chia sẻ nhiều bí mật không ai biết, cho nên việc cô ta mất tích và cái chết của Khang Vạn Tân dễ dàng bị liên hệ với nhau. Ngược lại, La Uyển Uyển và Long Toa Toa có thể là đồng tính nữ, La Uyển Uyển mất tích, hai việc này không thể khiến người ngoài cuộc liên hệ với nhau ngay lập tức được – trừ khi là người có tư duy khác thường như Lăng Liệp.
Hơn nữa, khách quan mà nói, cũng giống như việc La Uyển Uyển và Long Toa Toa là đồng tính nữ không thể trực tiếp dẫn đến việc La Uyển Uyển mất tích, việc La Uyển Uyển mất tích cũng không thể trực tiếp dẫn đến việc Khang Vạn Tân bị hại. Tất cả chỉ là một phỏng đoán dựa trên thực tế mà thôi.
Quý Trầm Giao hỏi: “Anh đến tìm tôi làm gì?”
Lăng Liệp vặn chặt nắp chai coca, đặt vào lỗ để cốc, “Đi làm chứ gì nữa.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp chắp tay cầu xin, “Thật không giấu gì anh, không phải là đang giữa trưa sao? Đội trọng án của các anh tuy không trả lương cho tôi, nhưng đi theo đội trưởng Quý có cơm ăn.”
Quý Trầm Giao lái xe ra đường lớn, “Biết ngay là anh không có chuyện gì tốt lành mà.”
“Hì hì!”
Hai mươi phút sau, thấy Quý Trầm Giao càng lái càng xa, chạy một mạch như bay trên đại lộ Ô Tân ra khỏi thành phố, xung quanh không thấy bóng dáng quán ăn nào, Lăng Liệp mới kêu lên: “Từ từ từ từ! Đây là đi đâu vậy?”
Quý Trầm Giao: “Thị trấn Nam Phong.”
Thực ra thì thị trấn Nam Phong đã không còn tồn tại nữa, bây giờ khu vực núi Phong Ý đó gọi là khu Nam Phong, là một trong những khu mới của thành phố Hạ Dung, thuộc quyền quản lý của khu Nam Thành.
Vì vụ án ở sơn trang Phong Ý, khu Nam Phong mấy ngày nay đặc biệt náo nhiệt, tùy tiện tìm một quán ven đường giải quyết bữa trưa, người ngồi bàn bên cạnh cũng đang bàn tán về cái chết của vị đại gia kia.
Trên bàn gỗ đơn sơ bày mấy món ăn, đậu phụ muối, Lăng Liệp bưng bát lên ăn ngấu nghiến, Quý Trầm Giao gọi điện thoại hỏi thăm vấn đề an cư của người dân thị trấn Nam Phong ngày trước.
Đợi anh hỏi thăm xong xuôi, Lăng Liệp gần như đã quét sạch thức ăn, chừa lại cho anh một nhúm đậu phụ muối và một bát thịt bò om nguyên vẹn.
“Những món nào mỡ ít đều để lại cho anh rồi đấy. Tôi ăn thịt lợn nấu lại và khâu nhục.”
Quý Trầm Giao nhanh chóng ăn, “Có lương tâm ghê.”
………..
Theo thông tin từ cơ quan hộ tịch địa phương, thị trấn Nam Phong năm đó ở phía Nam của khu Nam Phong, để phát triển du lịch nên nơi này đã được xây dựng thành một con phố cổ, người dân trong trấn ngoài những người đi làm ăn xa, phần lớn vẫn sống ở phố cổ, con phố mới bên cạnh là con phố hiện đại được xây thêm để cho bọn họ an cư.
Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đến phố cổ. Đây cũng không phải là địa điểm du lịch nổi tiếng gì, khách du lịch thưa thớt, các cửa hàng không thấy người trẻ tuổi, các ông các bà thảnh thơi nhàn nhã đánh bài uống trà.
Quý Trầm Giao tìm một quán trà, bà chủ quán trà thấy họ trông giống khách du lịch, nhiệt tình giới thiệu về nguồn gốc của phố cổ. Quý Trầm Giao giả vờ say mê nghe một lúc, sau đó hỏi thăm: “Tôi nghe nói hai bông hoa chị em của đài truyền hình chúng ta là người của thị trấn Nam Phong đi ra, bác có quen bọn họ không?”
“Ối dào! Cái này thì cậu hỏi đúng người rồi đấy!” Bà chủ quán trà vỗ tay lên ghế dài, gọi ba người chị em khác đến, có chuyện phiếm thì cùng nhau tán gẫu mới vui.
Gia đình nhà họ Long cũng giống như nhiều gia đình khác trong trấn, sống bằng nghề nông. Làm ruộng cần sức lao động, nhưng nhà họ Long chỉ sinh được một cô con gái, đặt tên là Long Toa Toa, từ nhỏ đã xinh xắn đáng yêu, ai nhìn cũng thương.
Hàng xóm đều khuyên nhà họ Long sinh thêm một đứa con trai nữa để có người làm việc. Nhưng không biết vì lý do gì, nhà họ Long vẫn không sinh thêm.
Có một năm, trong thị trấn xảy ra một chuyện lớn – nhà đầu tư đến thị trấn cưỡng chế chiếm đất, nông dân phẫn nộ, cùng nhau xông lên ngăn cản, hai bên xảy ra xô xát dữ dội, khi cảnh sát đến thì cả hai bên đều có thương vong, người chết có cả cha của Long Toa Toa, còn mẹ cô thì đã qua đời từ mấy năm trước.
Long Toa Toa bỗng chốc trở thành trẻ mồ côi, may mắn là còn có một người chị họ nương tựa lẫn nhau. Người chị họ này chính là La Uyển Uyển.
Nói đến La Uyển Uyển, các bà đều thở dài. La Uyển Uyển còn khổ hơn Long Toa Toa, nhà ở một ngôi làng hẻo lánh hơn, cha mẹ đều mất nên đến nương nhờ nhà họ Long, biết mình là người ngoài, làm việc rất nhanh nhẹn, cả ngày lấm lem bùn đất như khỉ con.
Người lớn nhà họ Long mất hết, Long Toa Toa là do cô ta một tay nuôi lớn.
“Con gái lớn tướng tá thay đổi nhiều ghê, La Uyển Uyển hồi nhỏ đen nhẻm, bây giờ nhìn cái khí chất kia, ôi chao, không phải dạng vừa đâu!” Bà chủ quán trà hết lời khen ngợi, “Long Toa Toa có được ngày hôm nay quả thực là La Uyển Uyển biết báo đáp.”
Quý Trầm Giao chưa từng nghe nói thị trấn Nam Phong từng có người chết vì tranh chấp đất đai, anh hỏi: “Bác còn nhớ là chủ đầu tư nào không?”
Các bà nhìn nhau, đều không nhớ ra, nhưng một người trong số họ nói: “Dù sao cũng không phải là công ty đàng hoàng, sau đó đều bị cảnh sát bắt hết rồi. Kẻ đánh người thực ra không phải là bọn họ, mà là người do bọn họ thuê về đánh, chính là cái đám luyện võ thuật ấy.”
Võ thuật? Vừa nói vậy, người nào hiểu biết một chút về thành phố Hạ Dung đều biết, Khang gia, bá chủ của huyện Đồng Gia, lấy danh nghĩa mở trường dạy võ để nuôi côn đồ làm tay sai.
Mà người duy nhất trong nhà họ Khang thoát thân được trong chiến dịch trừ gian diệt ác đó chính là Khang Vạn Tân!