Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 38

Quý Trầm Giao vừa bực mình vừa có chút xấu hổ: “Anh không thể dùng cách ví von khác sao?”

 

Lăng Liệp nhướng mày, mặt nhăn mày nhó, như muốn nói gì đó nhưng lại phải cố nín nhịn.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Anh đi đâu về vậy?” Anh cũng không phải là đang dò xét hành tung của người ta, chủ yếu là vì bộ dạng bây giờ của Lăng Liệp rất kỳ quái, mặc đồ thể thao bó sát dài tay và quần dài thường mặc khi chạy bộ, ở eo đeo một cái trống, tóc thì ướt đẫm mồ hôi. Chẳng phải đội trống đang bị điều tra à? Sao lại bắt đầu hoạt động rồi?

 

“Đi làm thêm thôi.” Lăng Liệp tháo trống ra, “Đi làm thú nhồi bông cho người ta, haizz, ngột ngạt chết mất, bên trong bộ đồ mascot bẩn lắm, phải mặc cái này lót cho đỡ.”

 

Quý Trầm Giao cười: “Cũng kỹ tính đấy.”

 

Lăng Liệp liếc anh một cái: “Nếu không phải đội trống lưng tiêu tùng rồi, tôi cũng đâu cần vất vả kiếm tiền thế này, làm người có liên quan với đội trọng án, mà người ta thì có trả lương cho tôi đâu. Khụ…. khụ…..”

 

Quý Trầm Giao: “…. Một giọt nước mắt cũng không có, còn diễn hăng say như vậy.”


 

Lăng Liệp: “Tôi nói đội trọng án của các anh lừa đảo đấy.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp thò đầu lại gần: “Ôi, đội trưởng Quý, có phải anh muốn tái hiện lại món canh cà chua bắp ngô huyền thoại của tôi hôm đó không?”

 

Quý Trầm Giao lấy ra một que kem, không nói gì nữa.


 

Lăng Liệp cười: “Canh cà chua bắp ngô tuy đơn giản nhưng không phải ai cũng làm được đâu nha. Có người ấy à, đến cả việc làm thế nào để cho cà chua ngon còn không biết nữa cơ.”

 

Quý Trầm Giao dùng sức, bẻ gãy que gỗ của cây kem.

 

Lăng Liệp nhanh như chớp trốn vào bếp, nhỏ giọng nói: “Hung dữ quá!”

 

Quý Trầm Giao “bám đuôi” theo phía sau hắn, đưa tay kéo cái chỏm tóc nhỏ phía sau đầu hắn, “Tôi nghe thấy rồi.”


 

Lăng Liệp quay đầu lại: “Đội trưởng Quý, muốn ăn cơm rau dưa không?”

 

Quý Trầm Giao nuốt một miếng kem, “….Muốn.”

 

Lăng Liệp nấu một bát canh nấm thịt viên, xào một đĩa đậu phụ ma bà.

 

Nấm và đậu phụ đều mua ở dưới nhà, còn thịt viên thì lấy thịt từ tủ đông ra rồi tự xay thịt, nặn viên.


 

Quý Trầm Giao không nhớ mình có máy xay thịt ở nhà, hỏi thì Lăng Liệp nói: “À, tôi mua đấy. Tiền mua đồ gia dụng có được chủ nhà thanh toán không?”

 

Quý Trầm Giao định nói tôi có dùng đâu, nhưng tay đã đưa viên thịt vào miệng, mềm mà không ngấy, phần lớn số thịt viên trong nồi đều bị anh ăn hết.

 

“….Được, anh còn mua gì nữa thì cứ tính ra hết rồi báo cho tôi.”


 

Lăng Liệp hỏi: “Cái gì cũng được à?”

 

Quý Trầm Giao cảnh giác: “Anh còn mua cái gì nữa?”

 

Lăng Liệp lắc đầu, nhún vai: “Muốn mua thức ăn cho mèo.”

 

“Anh muốn nuôi thú cưng ở đây á?”


 

“Được không?”

 

Quý Trầm Giao kiên quyết từ chối. Lăng Liệp cũng không cố chấp.

 

Ăn xong, Quý Trầm Giao rời đi, Lăng Liệp rất tự nhiên nói với anh: “Hoan nghênh lần sau ghé chơi.”

 

Trên đường đi, Quý Trầm Giao tự tìm cho mình một cái cớ cho lần nấu ăn thất bại này – vụ án vẫn chưa được giải quyết, tâm trí không đặt vào việc nấu nướng, đợi phá án xong, anh làm lại một lần nữa, chắc chắn sẽ thành công!


 

……….

 

Ngày hôm sau, một vài thành viên của đội trọng án lên đường đến thị trấn Thương Thủy.

 

Quý Trầm Giao nhìn dòng xe cộ phía trước, “Có đến kịp trước trưa nay không?”

 

“Khó đấy.” Thẩm Tê mở thông báo tình hình giao thông, “Nhìn xem, bây giờ đường cao tốc ra thành phố kẹt cứng rồi, ngày nào buổi sáng cũng thế.”


 

Đi được một lúc, Thẩm Tê lại nói: “Anh, em thấy mối liên hệ giữa Lưu Ngọc Thuần và vụ án ở thị trấn Thương Thủy hơi gượng ép.”

 

Thẩm Tê là người thành phố Hạ Dung, lúc đó báo chí của thành phố đưa tin về vụ án này suốt ngày, nên cậu ta hiểu rõ về vụ án đó còn hơn cả Quý Trầm Giao. Quý Trầm Giao không ngắt lời cậu ta, cứ để cậu ta nói tiếp.

 

“Em nghĩ từ tối qua đến giờ, mối liên hệ giữa hai vụ án này chỉ là – khi Đường Hồng Đình bị giết, Lưu Ngọc Thuần cũng ở thị trấn Thương Thủy. Nhưng mà ở thị trấn Thương Thủy lúc đó có rất nhiều người. Vương Hồi Cường nói có một lần muốn đến tìm Lưu Ngọc Thuần, Lưu Ngọc Thuần không cho ông ấy đến, thời gian cụ thể ông ấy cũng không nhớ rõ, với lại chuyện đã lâu như thế, ký ức của người ta rất có thể bị sai lệch.”


 

“Quan trọng nhất là, Lưu Ngọc Thuần chỉ là một công nhân bình thường, trước khi về hưu tính tình hướng nội, có thể còn hơi ngại giao tiếp xã hội, là người thường thấy nhất trong xã hội chúng ta. Bà ấy có khả năng liên quan đến một vụ án giết người cách đây mười hai năm lớn đến mức nào? Có ai đó đang trả thù cho Đường Hồng Đình sao? Lưu Ngọc Thuần giết Đường Hồng Đình sao? Nhìn kiểu gì thì cũng thấy bà ấy không giống hung thủ.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Vậy sao cậu cũng đi theo đến đây?”

 

“Hì! Đây chẳng phải là mệnh lệnh của đội trưởng sao! Anh à, em nghe theo lời anh mà.”

 

Quý Trầm Giao không để ý đến cậu ta, cậu ta lại lẩm bẩm: “Thôi, tự em cũng tò mò. Cho dù hai vụ án không liên quan gì đến nhau, nếu tiện thể phá được vụ án ở thị trấn Thương Thủy thì cũng là chuyện tốt mà. Haizz, cô bé đó đáng thương quá chừng.”

 

Xe chậm rãi di chuyển trên đường cao tốc, dòng xe phía trước giống như một bức tường lười biếng, ai cũng bực mình vì tắc đường, Quý Trầm Giao nói: “Hôm nay tôi đến thị trấn Thương Thủy, không phải vì cho rằng hai vụ án nhất định có liên quan.”

 

Thẩm Tê: “À, còn chuyện của Ký Khắc nữa.”

 

Quý Trầm Giao lắc đầu: “Trong quá trình điều tra trước đó việc Lưu Ngọc Thuần được điều đến thị trấn Thương Thủy đã bị bỏ qua, vốn dĩ nên phải điều tra bổ sung. Hơn nữa, bà ấy chưa bao giờ rời khỏi thành phố, đột nhiên chủ động xin điều đến huyện, cậu không thấy kỳ lạ sao?”

 

Thẩm Tê nghĩ ngợi một lúc: “Điều này thì đúng là lạ thật.”

 

“Không có vụ án của Đường Hồng Đình, chuyến này tôi cũng phải đi.” Quý Trầm Giao kéo tấm chắn nắng xuống, nheo mắt nói: “Đặc biệt là khi những manh mối hiện tại không thể ghép thành sự thật.”

 

Cuối cùng xe cũng ra khỏi thành phố, đường cao tốc thông thoáng, Thẩm Tê vừa lái xe vừa hồi tưởng lại những lời mọi người nói về vụ án ở thị trấn Thương Thủy lúc đó, nghĩ đến đâu nói đến đó.

 

“Lúc vụ án vừa xảy ra, phần lớn mọi người đều cảm thấy kinh ngạc và phẫn nộ, sau đó giới truyền thông ồ ạt đưa tin, cảnh sát cũng không ngăn được, lúc đó hình như cũng không có thông báo của cảnh sát thì phải, dù sao em cũng chỉ xem trên tin tức thôi.”

 

“Các nhà báo đó nói cô bé ấy là học sinh ôn thi lại, không có bố mẹ, đi làm kiếm tiền học phí, tối muộn cô ấy mới đi đến chỗ toàn dân anh chị tụ tập, chỉ vì muốn kiếm tiền, thi đậu đại học, thay đổi cuộc đời mình và bà nội.”

 

“Chuyện này cảm động quá chừng, mẹ em vừa xem vừa khóc, vừa khóc vừa mắng nhất định phải bắt được hung thủ đem bắn bỏ. Nhưng mà một thời gian sau, anh đoán xem thế nào?”

 

Quý Trầm Giao cũng lười đoán, “Tôi chỉ biết, thời gian càng lâu, độ khó của việc phá án càng lớn, cảnh sát vẫn không phá được án, sự quan tâm của xã hội cũng sẽ dần giảm đi.”

 

“Đúng đó! Mấy nhà báo đó đều chờ cảnh sát tuyên bố phá án. Em làm cảnh sát hình sự rồi mới biết mấy người đó sẽ canh me vụ án, có chút tiến triển là đưa tin ngay, cái cô Lý gì Khiết ấy, hôm qua còn lén la lén lút trước cổng lớn của chúng ta, em vừa ló đầu ra là cô ta đã hỏi em có tiến triển gì không.” Thẩm Tê lạc đề, “Em làm sao có thể nói cho cô ta biết được chứ.”

 

Lý gì Khiết ấy? Quý Trầm Giao nhớ đến nữ phóng viên đã tung ra đoạn tin nhắn của Vương Tiểu Văn. Trong mấy vụ án gần đây đều có bóng dáng của cô ta. Nhưng thực ra cô ta cũng không tính là phóng viên, cùng lắm chỉ là người viết bài theo xu hướng mà thôi, bây giờ những người làm truyền thông mới, cơ bản đều không có thẻ phóng viên.

 

Quý Trầm Giao nói: “Cô ta tên là Lý Ngải Khiết. Lúc nãy cậu muốn nói gì?”

 

Thẩm Tê dừng lại một chút: “À đúng rồi, giới truyền thông chờ phá án, để còn viết bài lớn, nhưng mà vụ án đó không phải vẫn mãi chưa phá được sao? Chẳng có tin tức mới nào cả, nhưng các nhà báo lại phải chạy KPI, lúc đó chẳng có tin tức nào khác, chỉ có chuyện này là hot thôi. Thế là có người bắt đầu nghĩ lệch lạc, đưa tin bình thường không nổi bật, bọn họ liền hao tâm tổn trí tìm con đường khác, khui chuyện đời tư của cô bé đó ra, chuyện tốt không viết chuyện xấu thì viết đầy, nói cô ấy tính cách lập dị, là người có lòng ghen tị rất lớn, ai học giỏi hơn cô ấy, cô ấy sẽ thù ghét người đó, đối xử với người thân duy nhất cũng không ra gì, thường xuyên quát mắng người già ở cái khu nhà rách nát đó.”

 

Quý Trầm Giao nghiêng người, rõ ràng là nghiêm túc hẳn lên, “Bánh bao tẩm máu người ở thời nào cũng ‘thơm’ cả.”

 

“Chẳng phải sao?” Thẩm Tê nói: “Anh biết đấy, người dân bình thường là dễ bị tẩy não nhất, hơn nữa chuyện xấu bao giờ cũng được bàn tán nhiều hơn chuyện tốt, đặt vào bây giờ chính là lượt xem. Thật tình mà nói, hồi đó em xem mấy cái tin đó, phản ứng đầu tiên cũng là – con bé này cũng không ra gì đâu. May mà mẹ em dạy em, tại sao cứ phải bắt người ta hoàn hảo không tì vết?”

 

“Đến giờ em vẫn còn nhớ lời mẹ em.” Giọng Thẩm Tê không khỏi nghiêm túc, “Mẹ em nói, con bé chỉ là một cô gái bị giết thôi, nó có ghen tị với bạn học cũng được, có cãi nhau với người nhà cũng được, đều không thể thay đổi được sự thật nó là nạn nhân. Đừng có vội vàng đánh giá một người xa lạ, bản thân con cũng đầy khuyết điểm, con cãi nhau với mẹ và đánh nhau với bạn học, chuyện đó có chứng minh con là người xấu không?”

 

Trong xe im lặng một lát, Quý Trầm Giao nói: “Dì rất dịu dàng và lý trí.”

 

Thẩm Tê gật đầu: “Em có một người mẹ tốt, nhưng nhiều người không giống mẹ em, bọn họ vừa nhìn thấy báo chí đưa tin như vậy thì bắt đầu chửi cô bé đó, sau này còn bịa ra đủ loại tin đồn, nói cô bé đó làm gái ở con phố đó, nói cô ấy chạy việc cho dân buôn người, tóm lại một câu là – đáng đời.”

 

Đây dường như là “kết cục” của tất cả các nạn nhân, ban đầu thì thương xót, đau lòng cho bạn, đến cuối cùng đều phải moi móc khuyết điểm của bạn ra, thậm chí cả những khuyết điểm không hề tồn tại để bôi nhọ bạn.

 

“Ấn tượng cuối cùng của em về vụ án này chính là các loại tin đồn, sau đó tin đồn cũng không còn nữa, tin tức mới đã thay thế chuyện này.” Thẩm Tê thở dài, “Kết quả là mười hai năm rồi vẫn chưa phá được vụ án, nghĩ lại thấy thật bi ai.”

 

Quý Trầm Giao cười: “Phấn chấn lên nào, chẳng phải cậu nói đấy sao, chúng ta tiện đường phá luôn vụ án treo này.”

 

Thẩm Tê: “Haha, đúng vậy, không có vụ án nào mà đội trọng án của chúng ta không phá được.”

 

Trong xe yên tĩnh trở lại, các thành viên ngồi ở hàng ghế sau đã ngủ hết, Thẩm Tê tập trung lái xe, Quý Trầm Giao nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên nhớ đến một người – Jaco.

 

Trong vụ án ở đường Tà Dương, người nổi bật nhất trên truyền thông là Jaco và Lý Ngải Khiết, nhưng lần này, Lý Ngải Khiết vẫn xông lên hàng đầu, còn Jaco thì dường như lại biến mất.

 

Không nên như vậy chứ.

 

Anh mở trang cá nhân của Jaco ra, thấy Jaco không hề cập nhật một video nào có liên quan. Video cuối cùng vẫn là video “Chiếc hộp Pandora”.

 

Người này đi nghỉ phép rồi à?

 

Lúc xe đến thị trấn Thương Thủy đã là hai giờ chiều, Quý Trầm Giao bảo Thẩm Tê lái xe đến phố Hoa Đăng, nơi Đường Hồng Đình gặp nạn – nơi đó vẫn là con phố sầm uất nhất của thị trấn Thương Thủy.

 

Gà tần và thịt bò ở thị trấn Thương Thủy rất nổi tiếng, Quý Trầm Giao gọi mấy bát bún gà tần, trong lúc chờ bún thì quan sát xung quanh.

 

Thẩm Tê nói: “Cảm giác không thay đổi gì mấy, trước đây những bản tin đó cứ quay đi quay lại con phố này, vẫn y như cũ.”

 

Lần lượt có người vào ăn cơm, một số người thì ăn mặc như dân anh chị, nói chuyện cũng rất không khách khí. Quý Trầm Giao ngồi ở cửa, có thể nhìn thấy phần lớn con phố. Bây giờ đang là giờ làm việc, nhưng trên phố có không ít người nhìn là biết không có việc làm, chỉ chơi bời lêu lổng.

 

Thẩm Tê hạ giọng nói: “Đây đúng là con phố của dân anh chị mà.”

 

Ăn bún xong, mọi người đi vòng quanh mấy con hẻm nhỏ, Đường Hồng Đình bị g**t ch*t ở một trong số những con hẻm đó. Nhiều nơi trên phố đã lắp camera giám sát, nhưng dường như Đường Hồng Đình đã bị thị trấn nhỏ này lãng quên.

 

Trên đường đến đồn cảnh sát, Quý Trầm Giao bảo Thẩm Tê tạm thời quay đầu xe, đến nhà máy chế biến thịt bò nơi Lưu Ngọc Thuần từng làm. Nhà máy chế biến ở rìa thị trấn, cách phố Hoa Đăng ba cây số.

 

Khoảng cách này ở Hạ Dung không tính là xa, nhưng ở một nơi nhỏ như thị trấn Thương Thủy thì tương đương với mấy trạm xe.

 

Quý Trầm Giao không thông báo trước với đồn cảnh sát địa phương, mà trực tiếp mang theo lệnh hỗ trợ điều tra đã xin đến, viên cảnh sát trẻ phụ trách tiếp đón vừa nghe nói muốn điều tra vụ án mười hai năm trước, thì vội vàng gọi điện cho phó đồn trưởng.

 

Phó đồn trưởng là một trong những thành viên đã từng đến hiện trường lúc đó, vì vụ án ở trong tay ông mà không phá được, khi chuyển giao cho phân cục thành phố rồi vẫn không phá được, vừa nhắc đến vụ án cũ, ông liền lộ vẻ xấu hổ.

 

“Có phải là muốn điều tra lại vụ án này không?” Phó đồn trưởng vừa thấp thỏm vừa mong chờ nhìn Quý Trầm Giao, nhẹ nhàng vỗ lên bàn, “Điều tra lại là tốt rồi, có gì cần tôi thì cứ nói.”

 

Tư liệu về vụ án thì Quý Trầm Giao đã xem hết trên mạng nội bộ từ hôm qua, văn bản và hình ảnh dù có chi tiết đến mấy thì cũng không tránh khỏi sai sót, bởi vì cảm xúc của người từng trải không thể được thể hiện hoàn toàn bằng một tờ giấy và cây bút.

 

“Cứ kể lại quá trình điều tra vụ án ban đầu mọi người đi.” Quý Trầm Giao nói.

 

Phó đồn trưởng gật đầu, lật tài liệu ra, “Hôm đó trời mưa rất to, mùa hè mà, cứ hở ra là mưa lớn. Chúng tôi nhận được tin báo của quán cá nướng Thư Tiểu Linh, nói có xác chết ở trong thùng carton phía sau quán.”

 

Cảnh sát đến nơi, thi thể nữ cuộn tròn như em bé ở trong thùng carton điều hòa, máu thấm đẫm thùng giấy, nước mưa trên đất thì bị cuốn trôi, chỉ còn lại màu đỏ nhạt. Buổi trưa là lúc phố Hoa Đăng có nhiều người qua lại nhất, thêm vào đó là mưa, nhân viên giám định hiện trường và pháp y không thu thập được một dấu vết hữu hiệu nào.

 

Danh tính của thi thể được xác nhận trong vòng chưa đầy hai tiếng, là người ở quán bar nơi cô ấy làm thêm đã nhận ra. Đêm hôm trước cô ấy phải đến quán bar hát lúc mười giờ, nhưng mãi vẫn không thấy xuất hiện. Người làm thêm như cô ấy, ông chủ cũng không để ý, thậm chí còn không gọi điện thoại hỏi thăm.

 

Trong lời kể của phó đồn trưởng, Đường Hồng Đình là một cô gái rất bất hạnh và rất bình thường, cô ấy có một vài tật xấu không đáng khen ngợi, nhưng không đến mức tồi tệ như giới truyền thông miêu tả sau này.

 

Cuộc sống nghèo khó khiến cô ấy không có tầm nhìn rộng lớn, các thầy cô ở thị trấn luôn nhồi nhét vào đầu học sinh rằng học hành là con đường duy nhất của các em, đặc biệt là con đường duy nhất của các bạn nữ.

 

Đường Hồng Đình không tính là thông minh, nhưng lại rất siêng năng, tự tạo áp lực lớn cho mình, tất cả thời gian đều dành cho việc học, một khi không thi tốt, liền hận bản thân và hận cả những bạn học giỏi hơn mình, có khi còn xung đột với bà nội.

 

Trước khi ôn thi lại, cô ấy cũng có bạn bè, nhưng việc thi trượt đại học khiến tâm lý của cô ấy càng sụp đổ, vậy nên đã cắt đứt liên lạc với những người bạn đã thi đậu đại học. Trong lớp học mới, cô ấy càng trở nên lạc lõng, các bạn học khi nhắc đến cô ấy đều có chút lời ra tiếng vào.

 

Sau khi thi đại học xong, cô ấy bắt đầu đi làm thêm, đến tháng tám ôn thi lại thì nghỉ việc ở quán trà sữa, quán ăn, chỉ giữ lại công việc buổi tối ở quán bar.

 

Cô ấy xinh đẹp, không chỉ một hai lần bị khách quấy rối, nhưng cũng không có ai quản, cô ấy cũng chỉ biết nhẫn nhịn.

 

Nói tóm lại là, cô ấy không được mọi người yêu thích, tâm lý cũng rất tệ, nhưng nếu nói có mâu thuẫn nghiêm trọng đến mức đâm chém với ai đó, thì lại không có.

 

Nói cách khác, hung thủ thiếu động cơ gây án.

 

Vụ án xảy ra ở nơi hỗn loạn nhất của cả thị trấn, trước khi chết Đường Hồng Đình đã uống rất nhiều rượu, thêm vào đó là những vết dao lộn xộn trên người, đồn cảnh sát, phân cục, cục cảnh sát thành phố đều phán đoán là tranh chấp với dân anh chị rồi bị giết, thuộc dạng giết người do kích động trong lúc nóng giận.

 

Trong quá trình điều tra, hầu hết thanh niên trong thị trấn đều đã bị thẩm vấn qua, phó đồn trưởng nói, ông biết hung thủ ở trong số bọn họ, nhưng ông không tìm được bằng chứng quyết định.

 

Dù đã mười hai năm trôi qua, trong mắt phó đồn trưởng vẫn còn sự không cam lòng. Là một cảnh sát, đây là chuyện bất lực nhất.

 

Nói nhiều rồi, phó đồn trưởng cũng nhắc đến sự kích động của giới truyền thông, ông có chút bất bình: “Bọn họ đưa tin đúng là sự thật, Đường Hồng Đình có vấn đề về tính cách, nhưng tại sao lại viết như vậy về một nạn nhân chứ? Nhà báo viết ra, người dân sẽ tự động phát tán rồi suy diễn, một đứa trẻ đáng thương, truyền đi truyền lại, lại bị truyền thành kẻ đáng chết, haizz! Bà nội cô bé mất đi người thân duy nhất, còn bị người ta chỉ trỏ, không lâu sau cũng qua đời. Tôi không thích những phóng viên như thế này, bọn họ không có lương tâm cơ bản của một con người.”

 

Lão cảnh sát không nói ra được đạo lý lớn lao gì, chỉ có thể dùng tiếng thở dài và cái lắc đầu bất lực để bày tỏ sự đau lòng của mình.

 

Chuyện mười hai năm trước bây giờ vẫn đang diễn ra, truyền thông kiểu mới bùng nổ, “Phóng viên” theo sát vụ án “Nữ Hoàng Mỹ Mạo” nhiều hơn năm xưa không biết bao nhiêu lần. Đội trọng án giấu kín tin tức, nhưng vì lượt xem, bọn họ quả thực là như Bát tiên vượt biển, mỗi người mỗi vẻ, mỗi ngày đều bịa ra những tin tức chẳng liên quan gì đến nhau.

 

…………

 

Công ty truyền thông Dung Tinh. Lý Ngải Khiết đi ra khỏi văn phòng tổ trưởng, cô ta đảo mắt một cái. Vụ tiết lộ thông tin của cô ta đã giúp công ty kiếm được một khoản, tổ trưởng thúc giục cô ta nhanh chóng đưa ra bài viết mới.

 

Nhưng thứ mới mẻ nào có dễ như vậy?

 

Điện thoại trên bàn có hai cuộc gọi nhỡ, trên màn hình hiển thị là “Em trai”. Cô ta mỉm cười gọi lại, đầu dây bên kia nói: “Chị, rảnh không? Ra ngoài ăn cơm đi.”

 

Ba giờ chiều, trước sau gì cũng đều không phải giờ cơm, mà lại là giờ làm việc, may mà công việc của Lý Ngải Khiết vốn ít khi ở văn phòng, nói là đi ra ngoài tìm kiếm thông tin viết bài, rồi vác túi nhỏ lên đi ngay.

 

Ở trung tâm thành phố có một nhà hàng điểm tâm lâu đời, đến rạng sáng vẫn đông khách, khi Lý Ngải Khiết đến phòng riêng thì Lý Ngải Binh đã gọi một bàn đầy bánh ngọt, đang nhồm nhoàm gặm chân gà với uống trà sữa.

 

“Chị, lâu rồi không gặp.” Lý Ngải Binh đứng lên, thân mật ôm Lý Ngải Khiết một cái, còn nắm tay cô ta như hồi nhỏ, kéo cô ta đến ngồi xuống ghế.

 

Lý Ngải Khiết trông cũng rất vui vẻ, đuôi lông mày khẽ nhếch lên, xua tan vẻ u ám khi bị mắng trong văn phòng, cô ta chăm chú ngắm nghía em trai mình một lượt, thần sắc cũng dần thả lỏng hơn, “Em về khi nào vậy?”

 

Lý Ngải Binh xoay bánh bao gạch cua đến trước mặt cô ta, đây là món Lý Ngải Khiết thích nhất, “Nửa đêm hôm qua, nghĩ chị sáng sớm phải đi làm nên không làm phiền chị. Ngủ một giấc no say đến chiều luôn.”

 

Lý Ngải Khiết nhìn bánh bao gạch cua, khóe môi bỗng đột nhiên cứng đờ. Lý Ngải Binh nhận ra, “Chị, chị làm sao vậy?”

 

Lý Ngải Khiết vội vàng lắc đầu, tự rót cho mình một cốc nước đá, “Trưa nay ông chủ mời ăn cơm sườn kho tàu, nhiều dầu mỡ quá, hơi khó chịu.”

 

“Ông chủ các chị còn mời khách à? Không phải ông ta keo kiệt đến mức vắt cổ chày ra nước sao?” Lý Ngải Binh chỉ đành lấy một bát cháo trắng, chống tay lên má, cười híp mắt nhìn Lý Ngải Khiết, “Còn muốn chị ăn hết nữa chứ.”

 

Lý Ngải Binh có một khuôn mặt tuấn tú, đừng nói đến những người hâm mộ “Bắt đầu từ vẻ bề ngoài và trung thành tài năng” của cậu ta, mà đến cả Lý Ngải Khiết, khi bị cậu ta nhìn chăm chú như vậy cũng có chút không chịu nổi. Vì thế mà cô cũng mỉm cười, vỗ nhẹ lên trán cậu ta, “Chúng ta có hai người, em gọi một bàn lớn như vậy, sao chị ăn hết được?”

 

“Ăn không hết thì gói mang về, chị, em còn không biết chị nữa sao? Chị thích chỗ này, nhưng lại không nỡ đến ăn.” Lý Ngải Binh nghĩ ra là làm ngay, “Chị, chị nghỉ việc đi.”

 

Lý Ngải Khiết suýt sặc, “Sao có thể chứ?”

 

“Sao lại không thể? Chị muốn làm nhà báo, nhưng bây giờ những tòa soạn chính thống sắp chết hết rồi, đài truyền hình thì lại không vào được.” Giọng của Lý Ngải Binh có chút khinh thường, “Chị làm căn bản không phải là công việc của nhà báo, công ty của các chị còn không có tư cách xin thẻ nhà báo, ông chủ thì lại keo kiệt, trả một phần lương mà bắt làm việc của ba người, chị có thấy thiệt không? Em cũng đâu phải không nuôi nổi chị.”

 

Lý Ngải Khiết nhìn em trai toàn thân hàng hiệu, nửa ngày không nói được gì.

 

Lý Ngải Binh nói xong cũng cảm thấy có chút quá đáng, cậu ta lại cẩn thận nói: “Chị, chị giận em à?”

 

Hai chị em nương tựa vào nhau lớn lên, đã trải qua không biết bao nhiêu gian khổ, Lý Ngải Khiết thương em trai mình nhất, vì em trai, cô ta có thể làm bất cứ chuyện gì, sao có thể thật sự giận được, cô ta cười, nói: “Không có. Chị có tính toán riêng của mình, công việc sẽ không nghỉ đâu, em cũng đừng tiêu tiền hoang phí, phải tính toán cho tương lai.”

 

Lý Ngải Binh: “Nhà với xe đều mua rồi, cũng đang đầu tư tài chính, em sao lại không tính chứ.”

 

Lý Ngải Khiết do dự một lúc rồi vẫn nói ra, “Em muốn ra nước ngoài sống sao? Chị nghe nói di cư tốn nhiều tiền lắm.”

 

“Chị, chị làm sao vậy?” Lý Ngải Binh kỳ quái nói: “Chị muốn ra nước ngoài à?”

 

Lý Ngải Khiết lắc đầu, “Chị không muốn, thôi, ăn trước đi.”

 

Hai chị em vừa ăn vừa trò chuyện, Lý Ngải Binh hỏi Lý Ngải Khiết tại sao không mặc những bộ quần áo mà mình mua, Lý Ngải Khiết nói đi làm không được quá phô trương. Chủ đề lại quay trở lại, Lý Ngải Binh vẫn muốn Lý Ngải Khiết nghỉ việc.

 

Lý Ngải Khiết thở dài, “Tác giả nổi tiếng, em vất vả lắm mới kiếm được tiền, nhưng làm người thì không được kiêu ngạo, hiểu không?”

 

Lý Ngải Binh hừ một tiếng: “Cuốn sách này của em cũng hot lắm đấy.”

 

Lý Ngải Binh là một tác giả viết truyện online, lận đận nhiều năm, cuốn truyện trước đột nhiên nổi đình nổi đám, cậu ta bỗng trở thành đại thần trong giới, tiền bản quyền kếch xù giúp cậu ta từ một người ở nhà thuê trở thành người giàu có. Nhưng cậu ta không hề lơ là, cuốn truyện trước vẫn tiếp tục ăn khách. Hiện tại đang viết dở cuốn mới, độ nổi tiếng có giảm, nhưng những thành tựu đã đạt được khiến cậu ta không cần phải tính toán chuyện được mất của từng cuốn truyện nữa.

 

Cho dù bây giờ không đi làm nữa, cậu ta và Lý Ngải Khiết cả đời này cũng không cần phải lo lắng.

 

Thời gian trước, cậu ta đã được mời đến nơi khác để tham gia chuyển thể kịch bản, ở lại đó suốt hai tháng.

 

Nhìn Lý Ngải Binh khí thế ngút trời, Lý Ngải Khiết không muốn làm cậu ta mất hứng, dứt khoát không lải nhải nữa. Hai người vui vẻ trò chuyện về các ngôi sao – sau khi truyện của Lý Ngải Binh được chuyển thể thành phim thì cũng coi như đặt một chân vào giới giải trí, đã gặp không ít người nổi tiếng. Cuối cùng, lúc thu dọn ra về, Lý Ngải Binh lại nảy ra một ý tưởng, “Chị, năm nay chị vẫn chưa nghỉ phép năm đúng không? Chúng ta đi ngắm núi tuyết ở miền Tây đi.”

 

Lý Ngải Khiết theo bản năng nói được, nhưng ánh mắt nhanh chóng tối sầm lại, “Sắp tới hả? Không được, nhiều việc quá, đợi chị bận xong đợt này đã.”

 

Lý Ngải Binh phồng má, nũng nịu nói: “Lần nào chị cũng nói như vậy.”

 

Nụ cười của Lý Ngải Khiết có chút mệt mỏi, dường như đang phải gánh chịu áp lực rất lớn, “Lần này chị nói là làm, bận xong sẽ đi với em.”

 

Trước khi rời nhà hàng, Lý Ngải Binh bảo Lý Ngải Khiết thử đôi giày mới mua, Lý Ngải Khiết rất vui, mang thẳng đến công ty.

……………

 

Thị trấn Thương Thủy, phó đồn trưởng sắp xếp bữa tối và chỗ ở cho đội trọng án, mọi người đều bị cảm xúc của lão cảnh sát lây nhiễm, trong lòng dồn nén một luồng khí, vụ án này đã được bọn họ khơi dậy từ trong đống tro tàn, nhất định phải cố gắng hết sức điều tra phá án.

 

Trước khi đi ngủ, Quý Trầm Giao còn phân loại các manh mối, bây giờ manh mối vừa lộn xộn vừa phức tạp, với tư cách là đội trưởng, anh phải luôn tỉnh táo và lý trí. Nghĩ ngợi đến nửa đêm không ngủ được, Quý Trầm Giao nhìn điện thoại.

 

Một avatar lạ kèm theo một bức ảnh bữa tối xuất hiện.

 

Hunter: [Hôm nay dì Vương tặng cho tôi một miếng sườn heo muối, hầm với bạch quả thì ngon tuyệt. Thơm thơm.JPG]

 

Quý Trầm Giao nhìn nồi canh hầm trắng đục kia, yết hầu khẽ động đậy.

 

Hunter? Ánh mắt di chuyển đến avatar của người này, Quý Trầm Giao mới nhớ ra là Lăng Liệp.

 

Sau khi kết bạn, anh chưa từng nói chuyện với Lăng Liệp, lúc kết bạn anh còn đặc biệt xem trang cá nhân của Lăng Liệp, avatar trống không, tên là Lăng Liệp, nội dung chỉ hiển thị ba ngày gần nhất. Còn bây giờ Lăng Liệp không những đã đổi tên, mà còn đổi cả avatar thành một con… mèo?

 

Quý Trầm Giao phóng to avatar lên, thì ra không phải mèo, là một con báo săn, dòng chữ chỉ hiển thị ba ngày cũng biến mất, nhưng vẫn chỉ thấy được dòng trạng thái này.

 

Nhìn được mà không ăn được, Quý Trầm Giao ném điện thoại sang một bên, nhưng có lẽ nồi canh trắng đục kia có tác dụng giúp ngủ ngon, không lâu sau anh đã ngủ thiếp đi.

 

Buổi sáng, sau khi ăn sáng, đội trọng án chia nhau ra hành động, phó đồn trưởng dẫn Thẩm Tê và những người khác đến hiện trường, kể lại chi tiết diễn biến, còn Quý Trầm Giao thì đến nhà máy chế biến thịt bò Ngưu Vượng, nơi Lưu Ngọc Thuần từng làm.

 

Nhờ sự hỗ trợ về kinh tế, nhà máy chế biến hiện tại đang hoạt động rất tốt, giải quyết được không ít vấn đề việc làm của thị trấn, năm nay còn thay mới một loạt thiết bị, cảnh tượng vô cùng khởi sắc.

 

Sau khi Quý Trầm Giao nói rõ ý định đến đây, phó giám đốc phân xưởng nói có nhớ đã từng hợp tác với nhà máy phụ kiện, nhưng ông không tiếp xúc với công nhân đến, vậy nên đã tìm cho Quý Trầm Giao hơn chục lão công nhân.

 

Những lão công nhân này nói giọng địa phương, Quý Trầm Giao nghe rất khó khăn, phải kiên nhẫn trò chuyện với bọn họ. Rất nhiều người đều nhớ Lưu Ngọc Thuần, vì bà ấy là người từ thành phố đến, dáng dấp lại đặc biệt xinh đẹp, người chồng đối xử với bà ấy cũng rất tốt, hễ rảnh là lại đến thăm bà ấy.

 

Những điều này đều trùng khớp với những gì Quý Trầm Giao nghe được từ chỗ Vương Hồi Cường.

 

“Công việc đầu tiên của Lưu Ngọc Thuần ở đây là chế biến thịt đúng không? Công việc này không dễ làm đâu nhỉ?” Quý Trầm Giao nói.

 

“Nhưng Tiểu Lưu ham học hỏi, lại thông minh. Tổng cộng hình như có năm người đến thì phải? Tôi thấy được, mấy người khác đều làm qua loa thôi, dù sao nhà máy của bọn họ cũng sẽ trả lương, lại còn có trợ cấp nữa. Chỉ có Tiểu Lưu là học hành nghiêm túc, rất nhanh đã làm được rồi.”

 

Quý Trầm Giao chỉ mong các công nhân cũ hồi tưởng nhiều hơn và nói nhiều hơn, lại hỏi: “Là ông dạy bà ấy đúng không? Quan hệ của hai người tốt lắm nhỉ?”

 

Lão công nhân xua tay: “Tôi có dạy qua, nhưng bà ấy học nhanh mà, chỉ một lát thôi là không cần tôi dạy nữa rồi. Quan hệ… Chúng tôi đều về nhà, bà ấy ở ký túc xá, tan làm cũng không có liên lạc gì.”

 

Một người khác lại nói: “Tôi nhớ rồi, có một lần chúng tôi đánh bài thiếu người, tôi liền đến ký túc xá hỏi có ai đến góp vui không thì gặp bà Lưu. Bà ấy nói mình không biết chơi bài, tôi nói không biết có thể dạy mà. Nhưng bà ấy lại nói mình phải đi phụ bếp ở con phố bán đồ ăn ngon.”

 

Quý Trầm Giao lập tức cảnh giác, trong miệng người dân địa phương, con phố bán đồ ăn ngon chính là phố Hoa Đăng, nơi Đường Hồng Đình bị sát hại.

 

“Chuyện phụ bếp là sao?”

 

“Cái này thì tôi không rõ.” Người đó nói: “Bà ấy là người thành phố, có tiền, chắc không phải đi làm thuê đâu. Ở đó còn không kiếm được nhiều tiền như ở xưởng chúng tôi đâu.”

Bình Luận (0)
Comment