Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 198

Sau cuộc họp, mọi người chia nhau ra hành động.

 

Quý Trầm Giao đang chuẩn bị cùng Lương Vấn Huyền đến bệnh viện nơi Dụ Tiềm Minh đang nằm thì Thẩm Tê vội vã chạy tới, “Anh!”

 

Quý Trầm Giao quay người, “Hả?”

 

“Lúc nãy không phải em không tin anh.” Thẩm Tê nghiêm túc nói: “Anh, em không biết anh đã xảy ra chuyện gì, tại sao người phụ trách của chúng ta lại từ anh đổi thành đội trưởng Tạ, nhưng đội trưởng của đội trọng án chúng ta mãi mãi là anh. Nếu anh đã cảm thấy Kim Lưu Vân chưa xuất cảnh, vậy em sẽ nghe lời anh, tập trung truy tìm. Anh có việc gì cần sai bảo em, cứ yên tâm sai bảo!”

 

Về khoản giống chó con, Thẩm Tê luôn rất chuyên nghiệp. Quý Trầm Giao gần như thấy được cái đuôi đang ngoe nguẩy vẫy vẫy của cậu ta, anh đưa tay vỗ vỗ vai cậu ta, “Anh em đội trọng án, nói mấy lời thừa thãi này làm gì.”

 

Thẩm Tê cười rộ lên, “Vậy em về làm việc đây!”

 

“Đi đi.”

 

————

 

Trong phòng bệnh VIP của bệnh viện, Dụ Tiềm Minh đang hôn mê sâu, các chỉ số sinh tồn đều rất yếu, không còn sống được bao lâu nữa.

 

Dụ Dạ Sinh đứng bên cạnh lau nước mắt, “Lăng Liệp đâu? Sao Lăng Liệp không đến?”

 

Đương nhiên Quý Trầm Giao sẽ không nói Lăng Liệp ra nước ngoài làm nhiệm vụ, anh hỏi: “Mấy ngày nay có lúc nào ông ấy tỉnh táo không?”

 

Người lớn tuổi của nhà họ Dụ đã qua đời, người biết manh mối về Dụ Cần có lẽ chỉ còn lại người anh ruột Dụ Tiềm Minh này. Nhưng đúng vào thời khắc quan trọng này, ông ta lại không thể tỉnh lại.

 

Dụ Dạ Sinh lắc đầu, “Có tỉnh, nhưng không tỉnh táo, không nói được gì cả.”

 

Quý Trầm Giao nhíu chặt mày, trước sinh tử, con người sẽ cảm thấy sự bất lực thực sự.

 

“Có gì tôi có thể giúp được không?” Sau khi Dụ Dạ Sinh được Lăng Liệp cứu, dường như hắn ta đã trưởng thành chỉ sau một đêm, “Gánh nặng của nhà họ Dụ tôi sẽ gánh vác, tội lỗi của nhà họ Dụ gây ra, tôi cũng sẽ trả. Có gì cậu cứ nói với tôi.”


 

“Dụ Cần…” Quý Trầm Giao vừa mở miệng đã dừng lại. Lúc Dụ Cần còn ở nhà họ Dụ, Dụ Dạ Sinh còn chưa ra đời, hắn ta có thể biết được gì?

 

“Dụ Cần không phải là…” Dụ Dạ Sinh phản ứng lại, “Cậu nói là cô út thật sự à?”

 

Quý Trầm Giao gật đầu.

 

Dụ Dạ Sinh khó xử nói, “Tôi còn chưa gặp cô ấy bao giờ. Thế này đi, tôi về nhà cũ tìm thử, lỡ như tìm được thứ gì có liên quan đến cô ấy, tôi đều mang đến cho cậu!”


 

Quý Trầm Giao vốn đã có kế hoạch đến nhà cũ của họ Dụ, liền cảm ơn Dụ Dạ Sinh. Khi anh định rời đi, đột nhiên nghe thấy tiếng hừ rất nhỏ và nhẹ từ trong phòng bệnh vọng ra, vội vàng cùng Dụ Dạ Sinh xông vào. Chỉ thấy Dụ Tiềm Minh mở đôi mắt đục ngầu vô hồn, cổ họng được lớp da lỏng lẻo bao bọc đang khẽ rung lên, phát ra tiếng ngâm nga không thành điệu.

 

Quý Trầm Giao: “Ông ấy tỉnh rồi!”

 

Dụ Dạ Sinh thở dài, “Vô ích thôi, bác sĩ nói đây không phải là tỉnh thật sự.”


 

Dụ Tiềm Minh hoàn toàn không cảm nhận được động tĩnh xung quanh, giống như một đứa trẻ ngây ngô vô tri, ngâm nga bài hát chỉ mình mình hiểu. Bác sĩ nghe tin chạy đến, sau khi kiểm tra một lượt thì lắc đầu nói: “Cứ để ông ấy nằm vậy đi, ông ấy không tiếp nhận được chuyện hỏi han gì đâu.”

 

Quý Trầm Giao ngồi xuống, nhìn người đàn ông già nua, sắp chết này. Anh là cháu của ông ta, giữa bọn họ có mối liên hệ huyết thống chỉ sau cha mẹ và con cái. Anh không giống Dụ Cần, cũng không giống Kim Lưu Vân, ngược lại có nét hao hao giống người bác này, và cậu con trai út của ông ta.

 

Tiếng ngâm nga của Dụ Tiềm Minh ngày càng nhỏ dần, cho đến khi ngủ thiếp đi lần nữa. Dụ Dạ Sinh khóc thút thít ngoài phòng bệnh. Quý Trầm Giao nhẹ nhàng đóng cửa phòng bệnh lại, đưa cho hắn ta một tờ giấy ăn.


 

“Gần đây ông ấy đã ngâm nga bài hát đó mấy lần rồi, nhưng tôi hoàn toàn không nghe ra là bài gì.” Dụ Dạ Sinh nói: “Cậu có biết đó là bài hát gì không?”

 

“Không biết.” Miệng thì nói vậy, nhưng Quý Trầm Giao mơ hồ cảm thấy rất quen thuộc.

 

Dụ Dạ Sinh lại nhìn sang Lương Vấn Huyền. Anh ta cũng lắc đầu.

 

—————-


 

Buổi tối, Quý Trầm Giao đang do dự không biết có nên gọi video cho Lăng Liệp không thì Lăng Liệp đã gọi đến. Quý Trầm Giao nhìn thấy, theo phản xạ đưa tay vuốt mặt, như thể làm vậy sẽ trông có tinh thần hơn.

 

Nhưng khả năng quan sát của Lăng Liệp nhạy bén đến mức nào, vừa liếc mắt một cái đã nhận ra điều bất thường, “Hạ Thành Thật, sao trông em ủ rũ thế?”

 

Quý Trầm Giao mặc kệ vai mình chùng xuống, “Hạ Thành Thật của anh bị cách chức rồi.”


 

Lăng Liệp trợn to mắt, “Hả? Ai bắt nạt Hạ Thành Thật của anh?”

 

Quý Trầm Giao im lặng một lúc, “DNA của em và Kim Lưu Vân khớp rồi, ông ta là bố em. Bây giờ ông ta mất tích rồi.”

 

Dường như đường truyền đột nhiên bị lag, Lăng Liệp bất động. Vài giây sau, hắn chớp mắt, nhanh chóng tiếp nhận tình hình này, “Thực ra… chúng ta đều đã chuẩn bị tâm lý rồi mà, đúng không.”

 

Quý Trầm Giao cười bất đắc dĩ, “Vậy mà anh còn đơ ra.”


 

Lăng Liệp: “Haiz, là do mạng lag quá đó chứ, liên quan gì đến anh.”

 

Cả ngày hôm nay thần kinh Quý Trầm Giao đều căng như dây đàn, lúc này nhìn thấy Lăng Liệp, cuối cùng cũng thả lỏng được một chút, anh dựng điện thoại lên, gục mặt xuống bàn. Lăng Liệp cũng bắt chước anh, hai người cứ thế gục mặt xuống bàn, cách màn hình nhìn nhau.

 

Một lúc sau, Lăng Liệp đưa tay ra, v**t v* Quý Trầm Giao qua không trung, “Có phải em rất buồn không?”

 

Quý Trầm Giao lắc đầu, “Còn chưa kịp buồn.”


 

Lăng Liệp nói: “Cũng tốt, em cứ tạm thời khóa cảm xúc lại đi, đợi anh về, cho phép em làm nũng.”

 

Cứ ở bên nhau như vậy, dường như không cần nói lời an ủi nào, tâm trạng cũng dần dần bình tĩnh lại.

 

Nhưng hai người cũng không quên gọi video là để trao đổi thông tin. Lăng Liệp lấy lại tinh thần trước, “Anh và Chiêu Phàm đã đến trung tâm giải trí Alice Crown Carnival lớn nhất thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc, Wonder có một cứ điểm rất kỳ lạ ở trên đó.”

 

Quý Trầm Giao: “Cứ điểm? Lại là Alice?”


 

Lăng Liệp bèn kể lại chuyện hắn trà trộn vào đám tùy tùng của tên cháu trai hờ thuộc băng đảng “Vương Đình”, lên núi thăm dò tình hình.

 

“Sân trượt tuyết, suối nước nóng, nhân tạo, còn có tượng điêu khắc của Dụ Cần… người địa phương nói đó là tượng nữ thần.” Quý Trầm Giao chống cằm, suy nghĩ, “Chứng tỏ đó là một nơi rất có ý nghĩa kỷ niệm đối với Wonder và Dụ Cần, nhưng không phải nước L chưa bao giờ có tuyết sao?”

 

“Đúng vậy, ngay cả trên núi cũng không có tuyết, muốn ngắm cảnh tuyết thì chỉ có thể là nhân tạo, ngay cả suối nước nóng cũng là nhân tạo.” Lăng Liệp nói: “Địa điểm này mới bắt đầu xây dựng vào năm ngoái, năm nay mới khai trương. Sau khi nước L ngừng bắn, các băng đảng bắt đầu điên cuồng vơ vét của cải, trước đó, ngay cả ‘Trà hoa nhài’ có thế lực tương đối lớn cũng không có khả năng làm mấy cảnh quan nhân tạo này. Thời gian quay ngược lại mấy chục năm trước thì càng không thể.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Dụ Cần muốn ngắm tuyết, năm đó đã từng mơ mộng cùng Wonder? Hôm nay Wonder thực hiện cho bà ấy? Nhân tạo? Đúng rồi! Lúc đó Kim Lưu Vân đi xem bầu trời sao nhân tạo, có phải cũng có ý định làm một cái không?”

 

Lăng Liệp im lặng, ánh mắt Quý Trầm Giao lộ ra một chút phấn khích không kìm nén được.

 

“Thực ra trong lòng em cũng đã nghiêng về việc tin rằng Kim Lưu Vân và Đoạn Vạn Đức là cùng một người rồi.” Lăng Liệp nói: “Anh nói không sai chứ, Tiểu Quý?”

 

Quý Trầm Giao bình tĩnh lại, “Phải. Giả định họ là một người, vậy thì rất nhiều điểm mâu thuẫn đã có lời giải thích.”

 

Lăng Liệp nói: “Tin tức anh nghe ngóng được ở thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc cũng là, Wonder hiện không ở đây, còn ông ta đi đâu, e rằng chỉ có tầng lớp cấp cao của ‘Trà hoa nhài’ mới biết.”

 

Quý Trầm Giao nói hôm nay đã đến gặp Dụ Tiềm Minh, muốn lấy nhà họ Dụ làm cửa đột phá chính để tìm Kim Lưu Vân. Lăng Liệp tán thành, “Kim Lưu Vân muốn tìm, có thể là thứ gì đó rất có ý nghĩa với Dụ Cần, hoặc là địa điểm? Nỗi ám ảnh của Wonder có thể nói là được viết một cách thẳng thắn ở những nơi thuộc tầng lớp trung lưu và thượng lưu của thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc.”

 

Quý Trầm Giao: “Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên?”

 

Lăng Liệp: “Phải. Anh ở bên này, nên anh cảm nhận rất rõ, đặc biệt là sân trượt tuyết nhìn thấy hôm nay. Em nói xem, trong tình huống nào mà một người lại có nỗi ám ảnh mạnh mẽ như vậy?”

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ một lúc, “Có lẽ tuyết là thứ Dụ Cần mong muốn nhất năm đó, nhưng ông ta không thể thực hiện cho Dụ Cần được? Nhưng tại sao Dụ Cần lại muốn có tuyết? Lẽ nào…”

 

Lăng Liệp nói: “Sau khi Dụ Cần ra nước ngoài thì chưa từng quay về, thứ duy nhất bà ấy nhớ nhung chính là địa điểm nào đó có tuyết bà ấy từng đến ở trong nước?”

 

Quý Trầm Giao đột nhiên đứng dậy, “Vậy lần này Kim Lưu Vân có đến nơi có tuyết đó không?”

 

Lăng Liệp hạ nhiệt cho Quý Trầm Giao bình tĩnh lại, “Đây chỉ là một trong những khả năng thôi. Tìm một nơi có tuyết không rõ tên tuổi cũng không phải chuyện dễ dàng.”

 

Quý Trầm Giao: “Nơi có tuyết, còn có suối nước nóng… có lẽ ở đó còn có thể nhìn thấy bầu trời sao rất đẹp. Cho nên Kim Lưu Vân cũng hứng thú với bầu trời sao nhân tạo à?”

 

Hướng suy nghĩ dần dần mở ra, Quý Trầm Giao như nhìn thấy một bóng người mơ hồ, đang dò dẫm bước đi một mình trong màn sương trắng xóa.

 

Sau khi kết thúc cuộc gọi, Quý Trầm Giao đến phòng nghỉ của đội trọng án, nằm trên giường gấp. Anh lười về khu nhà tập thể, cứ ở đây tạm vậy.

 

Đèn tắt, ánh sáng từ hành lang và ngoài cửa sổ chiếu vào, không hoàn toàn tối đen. Anh nhắm mắt lại, sắp xếp lại chuỗi manh mối này một lần nữa, cơn buồn ngủ dần dần dâng lên như thủy triều, bên tai lại vang vọng bài hát mà Dụ Tiềm Minh đã ngâm nga.

 

Trong cơn mơ màng, giọng hát từ giọng nam già nua sắp hấp hối biến thành giọng nữ dịu dàng như tiếng chuông gió.

 

Anh lại mơ thấy giấc mơ hồi nhỏ.

 

Trong vòng tay của người phụ nữ không rõ mặt đó, xung quanh là hương hoa, gió rất nhẹ, xích đu đung đưa.

 

Nhưng lần này anh nghe rõ người phụ nữ đang gọi tên mình, Dụ Qua. Anh cũng nghe rõ bài hát người phụ nữ đó ngâm nga.

 

Vẫn không biết là bài hát gì, nhưng lại cùng một giai điệu với bài Dụ Tiềm Minh ngâm nga.

 

Sáng sớm, Quý Trầm Giao tỉnh dậy, ôm đầu suy nghĩ một hồi lâu.

 

Dụ Tiềm Minh đã ở giai đoạn hấp hối, người ta khi sắp chết thường nhớ lại những chuyện đã trải qua trong đời, chuyện thời niên thiếu, chuyện vui vẻ, chuyện tiếc nuối.

 

Dù sao Dụ Tiềm Minh và Dụ Cần cũng là anh em, bọn họ cùng ngâm nga một bài hát, cho dù sau này lớn lên vì quyền lực, vì tiền tài mà xa cách nhau, nhưng hồi nhỏ, có lẽ Dụ Tiềm Minh đã từng thương yêu người em gái này.

 

Bài hát là do Dụ Tiềm Minh dạy cho Dụ Cần à? Hay là Dụ Cần học được ở đâu đó, rồi ngâm nga cho anh trai mình nghe?

 

Cả đời Dụ Tiềm Minh lăn lộn trên thương trường, không nghi ngờ gì là một người thành đạt, ông ta ngâm nga bài hát này, có phải là nhớ đến Dụ Cần không? Năm đó “lưu đày” Dụ Cần đến nước L, lúc lâm chung thì hồi tưởng lại, đây có phải là nỗi tiếc nuối không bao giờ bù đắp được?

 

Mùa đông trời sáng quá muộn, Quý Trầm Giao vội vàng cầm lấy áo khoác, chạy về phía chiếc xe đỗ dưới lầu. Đèn xe phá tan bóng tối trước mắt, mưa lạnh như băng rơi xuống, dường như mang theo cả từng hạt tuyết nhỏ li ti.

 

Trận tuyết đầu tiên của thành phố Hạ Dung năm nay sắp rơi rồi.

 

Mưa lẫn với vụn tuyết đập vào cửa kính chắn gió, thành phố bị bao phủ bởi cái lạnh và u ám. Cần gạt nước hoạt động, Quý Trầm Giao chăm chú nhìn về phía trước, cố gắng tăng tốc độ xe.

 

Khi sắp lái xe đến bệnh viện, điện thoại của anh reo lên, là Dụ Dạ Sinh gọi đến.

 

Trong lòng Quý Trầm Giao chợt chùng xuống nặng trĩu. Dụ Dạ Sinh nói sẽ về nhà cũ tìm dấu vết của Dụ Cần, nhưng gọi vào giờ này chắc chắn không phải vì Dụ Cần.

 

Anh đỗ xe xong, vừa chạy về phía phòng bệnh VIP vừa nghe điện thoại.

 

Dụ Dạ Sinh nghẹn ngào nói: “Bố tôi sắp không qua khỏi rồi. Cậu, cậu có thể đến thăm ông ấy không? Ông ấy vừa gọi tên Dụ… gọi tên cô út.”

 

Quý Trầm Giao tăng tốc, xông vào phòng bệnh, điện thoại đã chuyển sang chế độ ghi âm. Mắt Dụ Tiềm Minh không mở, nhưng khóe mắt lại chảy ra hai hàng nước mắt đục ngầu. Quả nhiên ông ta vẫn đang ngâm nga bài hát đó, chỉ là hơi thở yếu hơn hôm qua, giống như ngọn nến leo lắt sắp tắt.

 

Quý Trầm Giao đi tới, đặt điện thoại lên tủ đầu giường.

 

Năm phút sau, tiếng ngâm nga ngừng lại, Dụ Tiềm Minh hoàn toàn ngừng thở.

 

Dụ Dạ Sinh khóc nức nở, Quý Trầm Giao cất điện thoại đi. Bác sĩ, đồng nghiệp của Viện kiểm sát đều có mặt, xác nhận cái chết của Dụ Tiềm Minh.

 

Quý Trầm Giao lùi ra khỏi phòng bệnh, trước khi đi còn ôm Dụ Dạ Sinh một cái.

 

Cục Cảnh sát thành phố, văn phòng đội trưởng đội điều tra hình sự.

 

Tạ Khuynh nghe xong đoạn ghi âm, “Chuyện này có thể có liên quan đến sự mất tích của Kim Lưu Vân à?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Em không chắc. Nhưng giai điệu này hẳn là có liên quan đến Dụ Cần. Điều mà Dụ Tiềm Minh chưa buông bỏ được trước khi chết là những việc sai trái đã làm với Dụ Cần.”

 

Tạ Khuynh nói: “Cậu muốn anh làm gì?”

 

“Giai điệu này em đã dùng phần mềm nghiệp dư đối chiếu, không phán đoán được là bài hát gì.” Quý Trầm Giao nói: “Em muốn biết chính xác nguồn gốc của nó.”

 

Tạ Khuynh gật đầu, “Anh sẽ đi tìm chuyên gia, sẽ trả lời cậu sớm nhất có thể.”

 

————

 

Người dân thành phố đều mong tuyết rơi, nhưng tuyết lẫn trong mưa buổi sáng đến chiều đã tan hết, thứ bay lượn trên không trung là những hạt mưa, tuyết thật sự vẫn chưa biết khi nào mới rơi.

 

Quý Trầm Giao đứng bên cửa sổ, nhìn trời đất xám xịt một màu. Nhà họ Dụ bây giờ đã rối như tơ vò, Dụ Dạ Sinh nói muốn về nhà cũ tìm manh mối, lúc này e rằng cũng không thể thoát thân được. Nhưng anh không đợi được, phải nhanh chóng lên đường.

 

Lương Vấn Huyền bước nhanh tới, tay cầm giấy phép điều tra vừa nhận được, “Đi thôi, như vậy dù không có sự giúp đỡ của người nhà họ Dụ, chúng ta cũng có thể vào khám xét.”

 

Nhà cũ của họ Dụ ở thành phố Thương Viên, chuyến bay vào buổi tối. Trên đường ra sân bay, Quý Trầm Giao suy đi tính lại, vẫn gọi điện thoại cho Dụ Dạ Sinh.

 

“Anh không đến cũng không sao, hậu sự của bố anh cần anh lo liệu.”

 

Tâm trạng Dụ Dạ Sinh rất sa sút, trước khi Quý Trầm Giao cúp máy, hắn ta không đưa ra câu trả lời rõ ràng. Nhưng trước khi lên máy bay, hắn ta đã tất tả chạy đến, nắm chặt vé máy bay, hai mắt đỏ hoe, “Hậu sự của bố tôi không cần tôi, rất nhiều người ở đó, tôi chỉ là đứa con trai út vô dụng nhất.”

 

“Nhưng Lăng Liệp đã cứu tôi, ít nhất… tôi muốn mình có ích cho cậu ấy, cho các cậu một chút!”

 

Tình hình thời tiết ảnh hưởng đến việc máy bay cất cánh, mãi đến đêm khuya Quý Trầm Giao và đoàn người mới đến thành phố Thương Viên. Nhà cũ của họ Dụ bây giờ không còn ai ở, Dụ Tiềm Minh và Sa Mạn sớm đã hoạt động ở khu vực thành phố Đông Nghiệp, thành phố Hạ Dung, chỉ có cuối năm hoặc lúc cúng giỗ mới về xem. Nhà cũ có mấy quản gia ở lại trông coi, bọn họ đều đã biết tin Dụ Tiềm Minh qua đời, cũng sớm biết tội ác mà tập đoàn Dụ thị gây ra, lúc này thấy Dụ Dạ Sinh trở về, ai nấy đều vô cùng kinh ngạc.

 

Khoảnh khắc bước vào nhà cũ, Quý Trầm Giao bỗng có một loại cảm giác thật kỳ lạ. Như thể anh đã từng đến đây, từng trải qua một chút những năm tháng ngắn ngủi, không đáng kể ở đây.

 

Quả thực anh đã từng đến đây, trong những năm tháng ngắn ngủi sau khi được Sa Mạn đưa về, rồi bị Dụ Tiềm Minh mang đi.

 

Anh có chút thất thần nhìn tòa nhà trong đêm tối, theo phản xạ muốn nhìn về phía bên phải của nhà chính.

 

Dụ Dạ Sinh nói: “Cậu còn nhớ bên đó không? Hồi nhỏ cậu ở đó.”

 

Giọng Quý Trầm Giao hơi khàn, “Tôi qua đó xem thử.”

 

Tòa nhà nhỏ của Dụ Cần từng là một biệt thự được xây dựng đặc biệt xinh đẹp, có một khu vườn được chăm sóc tỉ mỉ, nhưng bây giờ vườn đã không còn hoa, đèn trong nhà cũng hỏng khá nhiều.

 

Quý Trầm Giao dần dần nhớ lại một vài mảnh ký ức mơ hồ, nhưng những mảnh ký ức này đều không có hơi ấm. Có lẽ vì người cùng anh trở về không phải là mẹ ruột của anh, trong trang viên lạnh lẽo này, anh không nhận được bất kỳ sự quan tâm nào của người thân.

 

Anh ngồi trên ghế sofa bám đầy bụi một lúc, nhanh chóng thoát khỏi những cảm xúc cá nhân, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ quan trọng của chuyến đi này – tìm kiếm.

 

Trên tầng ba, anh nhìn thấy bức tranh mà Lăng Liệp từng nói tới, Dụ Cần thời thiếu nữ với mái tóc uốn xoăn nhỏ, ngây thơ xinh đẹp, như thể vốn dĩ nên sống trong tranh, không nên vướng bận bụi trần thế gian.

 

Anh đứng trước bức tranh một hồi lâu, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào khung tranh cũ kỹ.

 

Lương Vấn Huyền tìm kiếm ở tầng một, bận rộn đến bốn giờ sáng, hai người gặp nhau trên cầu thang, đều lộ vẻ thất vọng.

 

Ở đây không có bất kỳ thứ gì bọn họ muốn tìm, dấu vết Dụ Cần từng sống ở đây chỉ còn lại bức tranh không thể tháo dỡ kia. Sa Mạn đã xóa bỏ mọi dấu vết của Dụ Cần, Dụ Tiềm Minh cũng đã xóa bỏ, bọn họ đều có tâm tư riêng, nhưng lại ăn ý một cách kỳ lạ trong việc xóa bỏ Dụ Cần. Mà bây giờ, bọn họ cũng đã không còn trên đời này nữa.

 

Lương Vấn Huyền ném cho anh một điếu thuốc, Quý Trầm Giao vừa châm lửa vừa nói: “Không dưỡng sinh nữa à?”

 

Lương Vấn Huyền cười nói: “Thức trắng đêm sắp đến sáng rồi, còn dưỡng sinh cái gì. Mau tìm manh mối đi, không thể thật sự để Kim Lưu Vân chạy thoát được.”

 

Hút xong điếu thuốc, Quý Trầm Giao nói: “Anh Lương, anh nghỉ ngơi trước đi, em đi tìm Dụ Dạ Sinh nói chuyện, hắn ta quen thuộc với nơi này hơn.”

 

Dụ Dạ Sinh cũng thức trắng đêm, ban đầu nói chuyện với mấy quản gia về tình hình mấy ngày cuối của Dụ Tiềm Minh, sau đó về phòng mình, hắn ta không ngủ được, dứt khoát dậy sắp xếp di vật của Dụ Tiềm Minh.

 

Đồ đạc của Dụ Tiềm Minh để lại ở nhà cũ rất ít, phần lớn là đồ không quan trọng, có lẽ vài năm nữa sẽ bị vứt đi. Dụ Dạ Sinh vừa nhìn lại rơi nước mắt. Trong những thứ đó có bài tập về nhà hồi nhỏ của hắn ta và mấy người anh trai, đồ chơi chưa chơi được mấy lần, quà bọn họ đã tặng cho Dụ Tiềm Minh.

 

Nếu nói thời gian ở nhà cũ trôi chậm hơn bên ngoài, hắn ta rất muốn nhốt mình vào trong đó, không bao giờ ra ngoài nữa.

 

Sắp xếp xong những thứ này, hắn ta lại mở một cái tủ, bên trong có một ngăn kéo bị khóa.

 

Không phải khóa bảo hiểm gì, hắn ta đi tìm quản gia lấy chìa khóa, rất nhanh đã mở được.

 

Trong ngăn kéo đặt một vài hóa đơn đã hết hạn từ lâu, và một phong bì. Dụ Dạ Sinh lấy ra một tấm ảnh từ trong phong bì đó ra.

 

Tấm ảnh đã rất cũ, cô gái với nụ cười rạng rỡ khoác tay Dụ Tiềm Minh thời trẻ, trông vô cùng thân mật.

 

Quý Trầm Giao đi lên lầu, nghe thấy Dụ Dạ Sinh nói: “Tôi tìm thấy ảnh chụp chung của cô út và bố tôi rồi!”

Bình Luận (0)
Comment